"Whiney Yêu Dấu - Judith McNaught full prc pdf epub azw3 [Lãng Mạn] 🔙 Quay lại trang tải sách pdf ebook Whiney Yêu Dấu - Judith McNaught full prc pdf epub azw3 [Lãng Mạn] Ebooks Nhóm Zalo WHITNEY, MY LOVE Judith McNaught Translated by: rylinh Check-spelling: cobevicam Graphic: Y_O_M_I_N CHƯƠNG 1 CHƯƠNG2 CHƯƠNG3 CHƯƠNG4 CHƯƠNG5 CHƯƠNG6 CHƯƠNG7 CHƯƠNG8 CHƯƠNG9 CHƯƠNG10 CHƯƠNG11 CHƯƠNG12 CHƯƠNG13 CHƯƠNG14 CHƯƠNG15 CHƯƠNG16 CHƯƠNG17 CHƯƠNG18 CHƯƠNG19 CHƯƠNG20 CHƯƠNG21 CHƯƠNG22 CHƯƠNG23 CHƯƠNG24 CHƯƠNG25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 NƯỚC ANH – 1816 CHƯƠNG 1 Trong cỗ xe du hành sang trọng lắc lư nhè nhẹ trên con đường mòn ngoại ô, Quý bà Anne Gilbert tӵa má vào vai chồng và thốt ra một tiếng thở dài nóng ruột. “Phải đến cả tiếng đồng hồ nӳa chúng ta mới đến nơi, vậy mà sӵ chờ đӧi đã gần như ăn mòn em. Em đang băn khoăn bây giờ Whitney trông như thế nào khi cô bé đã lớn” Bà chìm vào im lặng và lơ đãng nhìn khung cảnh miền quê xanh tươi cӫa nước Anh trôi qua cӱa sổ xe bao phӫ bởi hoa mao địa hoàng màu hồng và hoa mao lương vàng hoang dại, trong khi cố gắng hình dung đứa cháu gái bà đã không gặp gần 11 năm qua. “Cô bé sẽ rất đẹp, như mẹ cӫa nó. Và cô bé sẽ có nө cười, sӵ dịu dàng và tính tình ngọt ngào cӫa mẹ nó…” Quý ông Edward ném một cái nhìn ngờ vӵc cho vӧ mình. “Tính tình ngọt ngào?” ông lặp lại với vẻ nghi ngờ hài hước. “Đó không phải nhӳng gì mà cha cô bé nói trong lá thư cӫa ông ấy.” Là một nhà ngoại giao đại diện cho Lãnh sӵ quán Anh ở Paris, Ngài Gilbert là một bậc thầy với nhӳng lời bóng gió, nói tránh, ám chỉ và hàm ý. Nhưng trong cuộc sống riêng, ông thích lӵa chọn dễ chịu là thẳng thắn nói lên sӵ thật. “Cho phép anh gӧi lại trí nhớ cӫa em,” ông nói, dò dẫm trong túi quần và rút ra lá thư từ cha cӫa Whitney. Ông đẩy đôi kính mắt lên sống mũi, và phớt lờ vẻ nhăn nhó cӫa vӧ, ông bắt đầu đọc: “‘Cách cư xӱ cӫa Whitney là một sӵ sỉ nhөc, nhӳng hành vi cӫa con bé thật đáng bị chỉ trích. Nó là một con bé lanh chanh ngỗ ngưӧc, là sӵ thất vọng đối với tất cả nhӳng người nó quen và là một nỗi xấu hổ cӫa tôi. Tôi xin cô đưa con bé đến Paris với cô, hy vọng rằng cô có thể thành công hơi tôi với đứa bé ngang bướng này.’” Edward cười khoái trá. “Chỉ cho anh chỗ nào nói cô bé có ‘tính khí ngọt ngào.’” Vӧ ông quăng cho ông một cái nhìn dằn dỗi. “Martin Stone là một người đàn ông lạnh lùng và không có cảm giác, không nhận ra sӵ dịu dàng và phẩm chất tốt đẹp cho dù Whitney có! Chỉ cần nghĩ đến cách ông ta mắng cô bé và bắt nó về phòng ngay sau đám ma cӫa chị gái em.” Edward nhận ra sӵ ngoan cố biểu hiện trên cằm cӫa vӧ và vòng tay ôm vai bà trong một cӱ chỉ hòa giải. “Anh cũng không thích người đàn ông đó hơn em, nhưng em phải thừa nhận là, vừa mới mất người vӧ trẻ trong một đám tang sớm, lại bị đứa con gái buộc tội, ngay trước mặt năm mươi người, là đã nhốt mẹ nó vào một cái hộp vì vậy bà ấy không thể đi ra đã khiến ông ta khá bối rối.” “Nhưng Whitney vừa mới năm tuổi đầu!” Anne nóng nảy phản đối. “Đồng ý. Nhưng Martin đang đau buồn. Bên cạnh đó, như anh nhớ, đó không phải là lý do con bé bị khóa lại trong phòng. Mà là sau đó, khi mọi người tập trung trong phòng khách – cô bé đã dậm chân và dọa là sẽ tố cáo chúng ta với Chúa nếu chúng ta không thả mẹ cô bé ra ngay lập tức.” Anne cười. “Cô bé thật cá tính, Edward. Trong một phút em đã nghĩ nhӳng nốt tàn nhang nho nhỏ cӫa cô bé sẽ nổ bôm bốp ngay trên mũi nó. Hãy công nhận là – cô bé thật tuyệt, và anh cũng nghĩ vậy!” “Ờ, ừ,” Edward dè dặt đồng ý. “Anh cũng nghĩ cô bé như vậy.” Khi cỗ xe nhà Gilbert rẽ xuống điền trang nhà Stone, một nhóm thanh niên đang đứng đӧi trên một bãi cỏ phía Nam, nhấp nhỏm ngóng về phía chuồng ngӵa cách đó một trăm thước Anh. Một cô gái xinh xắn tóc nâu vàng vuốt thẳng nếp váy màu hồng bị nhăn và thở dài theo cách mà để lộ một núm đồng tiền quyến rũ. “Anh đoán xem Whitney đang định làm gì?” cô hỏi anh chàng tóc màu sáng đẹp trai bên cạnh. Liếc nhìn vào đôi mắt to màu xanh lơ cӫa Elizabeth Ashton, Paul Sevarin nở một nө cười có thể làm Whitney đánh đổi cả đôi chân cӫa mình để thấy nó dành cho nàng. “Cố gắng kiên nhẫn nào, Elizabeth,” anh nói. “Mình chắc chắn là không ai trong tөi mình có một ý tưởng mơ hồ nào về nhӳng gì cô ta định làm, Elizabeth,” Margaret nói một cách chanh chua. “Nhưng bạn có thể hoàn toàn chắc chắn là nó sẽ là điều gì đó ngu ngốc và quá khích.” “Margaret, hôm nay chúng ta đều là khách cӫa Whitney,” Paul nhắc nhở. “Em không biết tại sao anh lại nói hộ cô ta, Paul ạ,” Margaret cãi lại đầy ác ý. “Whitney đang tạo ra một vө tai tiếng kinh khӫng khi đeo đuổi anh, và anh biết mà!” “Margaret!” Paul quát. “Anh nói thế là đӫ rồi.” Hít một hơi dài tức tối, Paul Sevarin nhăn nhó với đôi giày sáng bóng cӫa mình. Whitney đã tạo ra một hình ảnh lố lăng cӫa chính mình khi đeo bám anh, và chết tiệt là gần như tất cả mọi người trong vòng mười năm dặm đều đang bàn tán về nó. Lúc đầu, anh đã hơi thích thú thấy mình trở thành mөc tiêu cӫa nhӳng cái nhìn tha thiết và nhӳng nө cười tôn sùng cӫa một cô bé mười lăm tuổi, nhưng sau đó, Whitney đã bắt đầu theo đuổi anh với sӵ kiên định và nhӳng kế sách thông minh cӫa một Nӳ Napoleon Bonaparte. Nếu anh cưӥi ngӵa ra khỏi vùng đất thuộc trang trại nhà mình, hầu như anh có thể tin là sẽ gặp nàng trên đường đi. Cứ như là nàng có vài trạm gác mà có thể theo dõi mọi hành động cӫa anh, và Paul không còn thấy sӵ say mê trẻ con cӫa nàng đối với anh là vô hại hay thú vị nӳa. Ba tuần trước, nàng đã đi theo anh đến một nhà trọ trong vùng. Trong khi anh đang vui vẻ dӵ định chấp nhận lời mời gọi thì thầm cӫa cô con gái người chӫ nhà trọ gặp mặt tại kho thóc sau đó, anh ngước lên và nhìn thấy một đôi mắt sáng màu xanh lөc quen thuộc nhìn trộm anh qua cӱa sổ. Giằng mạnh vại bia lên bàn, anh tiến ra ngoài, túm khӫy tay Whitney, không khách khí đặt nàng lên ngӵa, cộc cằn nhắc nhở nàng rằng cha nàng sẽ tìm kiếm nàng nếu nàng không ở nhà khi đêm xuống. Anh hùng dũng quay vào bên trong và gọi thêm một vại bia khác, nhưng khi cô con gái chӫ quán trọ chạm nhẹ ngӵc vào tay anh đầy gӧi ý khi rót đầy vại bia cӫa anh và Paul đột nhiên hình dung ra một cảnh tưӧng mình nằm cuốn lại với cơ thể trần truồng khiêu gӧi cӫa cô ta, thì một cặp mắt xanh lөc lại chiếu vào anh qua một cӱa sổ khác. Anh ném đӫ vài đồng tiền lên trên chiếc bàn gỗ nhằm xoa dịu cảm giác tổn thương cӫa cô gái đang giật mình và bỏ đi – chỉ để đối mặt với cô Stone thêm lần nӳa trên đường về nhà. Anh bắt đầu cảm thấy mình như một anh chàng bị săn đuổi và mọi hành động đều bị giám sát kӻ lưӥng, và tâm trạng anh căng thẳng gần như đến mức bùng nổ. Vậy mà, Paul cay đắng nghĩ, anh đang đứng đây trong ánh nắng mặt trời tháng Tư, cố gắng tìm vài lý do mù mờ để bảo vệ Whitney trước nhӳng lời chỉ trích mà nàng hoàn toàn xứng đáng. Một cô gái xinh đẹp, trẻ hơn vài tuổi so với nhӳng người khác trong nhóm, nhìn sang Paul. “Em nghĩ em sẽ đi xem Whitney đang bận rộn với điều gì,” Emily Williams nói. Cô vội vàng lướt qua bãi cỏ và đi dọc hàng rào sơn trắng sát cạnh chuồng ngӵa. Đẩy cánh cӱa đôi lớn, Emily nhìn xuống hành lang rộng tối tăm với hai bên là nhӳng ngăn giӳ ngӵa. “Cô Whitney ở đâu?” cô hỏi thằng bé trông ngӵa đang chải lông cho một con ngӵa thiến lông nâu đỏ. “Ở trong đó, thưa cô.” Ngay cả trong ánh sáng mờ mờ, Emily thấy khuôn mặt nó hồng lên khi hất đầu hướng về phía một cánh cӱa nối đến một căn phòng bên cạnh. Bối rối nhìn thằng bé đỏ mặt, Emily gõ nhẹ lên cánh cӱa đưӧc chỉ và bước vào trong, sau đó cứng người với cảnh tưӧng chào đón cô. Đôi chân dài cӫa Whitney Allison Stone đang bọc trong một chiếc quần thô màu nâu ôm khít lấy chiếc hông thon thả cӫa nàng và đưӧc giӳ trên cái eo thon bằng một sӧi dây dài. Bên trên chiếc quần cưӥi ngӵa nàng mặc một chiếc áo trong mỏng. “Bạn chắc chắn không đi ra ngoài mà ăn mặc như thế chứ?” Emily há hốc miệng vì kinh ngạc. Whitney liếc nhìn cô bạn đang sӳng sờ qua vai với vẻ hào hứng. “Tất nhiên không. Mình sẽ mặc thêm một cái áo sơ mi nӳa.” “Nhưng tại sao?” Emily hốt hoảng gặng hỏi. “Bởi vì mình không nghĩ sẽ là đúng đắn khi xuất hiện trong chiếc áo mặc trong, đồ ngốc ạ,” Whitney vui vẻ trả lời, giật lấy chiếc áo sơ mi sạch cӫa người giӳ ngӵa treo trên một cái móc và đút tay vào ống tay áo. “Đúng đắn? Phù hӧp?” Emily lắp bắp. “Mặc quần chẽn cӫa đàn ông là tuyệt đối không đúng đắn, và bạn biết thế mà!” “Đúng. Nhưng mình không thể cưӥi đưӧc con ngӵa không có yên đó và mạo hiểm để váy cӫa mình bay trùm lên cổ, bây giờ liệu mình có thể?” Whitney hớn hở tranh cãi trong khi túm mái tóc dài đang xõa tung thành một nắm và buộc chúng lại ở gáy. “Cưӥi ngӵa mà không có yên? Bạn không thể có ý là bạn sẽ cưӥi ngӵa dạng chân hai bên – cha bạn sẽ từ bạn nếu bạn lại làm như vậy.” “Mình sẽ không cưӥi ngӵa dạng chân. Mặc dù,” Whitney khúc khích cười, “mình không thể hiểu tại sao đàn ông đưӧc phép dạng chân trên ngӵa, trong khi chúng ta – nhӳng người bị cho là phải yếu – phải ngồi một bên, cầu nguyện cho mạng sống cӫa chính mình.” Emily không để cho bị sao nhãng. “Vậy bạn đang định làm gì?” “Mình chưa bao giờ nhận ra là bạn là một quý cô trẻ tò mò như vậy, cô William ạ,” Whitney trêu. “Nhưng để trả lời câu hỏi cӫa bạn, mình sẽ cưӥi ngӵa trong tư thế đứng trên lưng nó. Mình đã thấy người ta làm thế ở hội chӧ, và mình đang luyện tập kể từ khi đó. Vì thế mà, khi Paul thấy mình giỏi như thế nào, anh ấy sẽ - “ “Anh ấy sẽ nghĩ bạn đã mất trí, Whitney Stone! Anh ấy sẽ nghĩ là bạn không có một chút ý thức hoặc khuôn phép nào, và rằng bạn chỉ đang cố làm điều gì đó thu hút sӵ chú ý cӫa anh ấy.” Nhìn thấy sӵ bướng bỉnh hiện ra trên cằm cô bạn, Emily thay đổi chiến lưӧc. “Whitney, xin bạn – nghĩ đến cha bạn. Bác ấy sẽ nói gì nếu bác ấy biết chuyện?” Whitney ngần ngại, cảm thấy sức ép cӫa cái nhìn lạnh lùng cố hӳu cӫa cha nàng giống như hiện giờ nó đang chiếu vào nàng. Hít một hơi thở dài và từ từ thở ra khi nàng liếc nhìn nhóm bạn đang đứng đӧi trên bãi cỏ qua ô cӱa sổ nhỏ. Nàng yếu ớt nói, “Cha sẽ nói rằng, như thường lệ, mình làm ông thất vọng, rằng mình là một sӵ hổ thẹn đối với ông và với nhӳng ký ức về mẹ mình, rằng cha vui mừng vì mẹ không còn sống để thấy mình đã trở thành như thế này. Sau đó, ông sẽ dành cả nӱa tiếng đồng hồ giảng giải cho mình Quý cô hoàn hảo Elizabeth Ashton là như thế nào, và mình buộc phải giống như cô ấy.” “Ừ, nếu bạn thӵc muốn gây ấn tưӧng với Paul, bạn có thể thӱ…” Whitney nắm chặt tay lại giận dӳ. “Mình đã cố gắng giống như Elizabeth. Mình đã mặc nhӳng bộ quần áo rối rắm kinh khӫng ấy, chúng làm mình giống như một rừng cây xanh, mình đã luyện tập không nói một từ nào trong nhiều giờ, và mình nháy nháy mắt cho đến khi mí mắt mình rã rời” Emily cắn môi để giấu một nө cười trước miêu tả không khách khí cӫa Whitney về nhӳng cӱ chỉ e lệ cӫa Elizabeth Ashton, sau đó cô thở dài. “Mình sẽ ra ngoài và nói với nhӳng người khác là bạn sẽ ra ngay.” Nhӳng tiếng thở dốc vì kinh ngạc và cười khẩy chê trách chào đón sӵ xuất hiện cӫa Whitney trên bãi cỏ khi nàng dẫn ngӵa hướng về phía nhӳng khán giả. “Cô ấy sẽ ngã thôi,” một cô gái dӵ đoán. “Nếu Chúa không trừng phạt cô ấy trước vì đã mặc chiếc quần đó.” Phớt lờ sӵ thôi thúc bật ra một lời trả đũa, Whitney ngẩng cao đầu với một vẻ thách thức ngạo mạn, sau đó nàng trộm nhìn Paul. Gương mặt đẹp trai cӫa anh cau lại vẻ không tán thành khi ánh mắt anh chuyển từ đôi bàn chân trần lên hai chân đang mặc quần và đến mặt nàng. Trong lòng, Whitney thấy nao núng trước vẻ không vui rõ ràng cӫa anh, nhưng nàng cương quyết quăng mình lên lưng cӫa con ngӵa đang đӧi. Con ngӵa thiến chạy nhӳng bước kiệu, và Whitney từ từ nhổm dậy, lúc đầu còn khom người giang hai tay để giӳ cân bằng, sau đó từ từ đứng thẳng lên. Họ chạy vòng vòng và mặc dù Whitney đang sӧ chết khiếp về việc sẽ rơi xuống và trông như một con ngốc, nàng vẫn thành công trong việc ra vẻ thành thạo và duyên dáng. Khi chạy hết vòng thứ tư, nàng cho phép mình liếc nhìn nhӳng khuôn mặt đang lướt qua bên trái mình, thu nhận nhӳng vẻ mặt choáng váng và chế nhạo cӫa họ, cùng lúc nàng tìm kiếm khuôn mặt duy nhất có ý nghĩ quan trọng. Paul phần nào đang đứng dưới bóng cây, với Elizabeth Ashton bám chặt một cánh tay, nhưng khi Whitney lướt qua, nàng nhìn thấy một nө cười lưӥng lӵ và chầm chậm nhếch lên ở góc miệng anh, và trái tim nàng bay lên như một ngọn cờ phấp phới. Khi nàng quay lại một vòng nӳa, Paul đã cười toe toét với nàng. Tinh thần cӫa Whitney bay lên, và đột nhiên tất cả nhӳng tuần tập luyện, nhӳng cơ bắp đau nhức và bầm dập dường như trở nên xứng đáng. Đứng bên cӱa sổ phòng khách trên tầng hai nhìn ra bãi cỏ phía nam, Martin Stone nhìn trừng trừng cô con gái đang biểu diễn. Sau lưng ông, người quản gia thông báo rằng Quý ông và Quý bà Gilbert đã đến. Quá tức giận với cô con gái để nói đưӧc gì, Marton chào đón người em vӧ và chồng với một quai hàm siết chặt và một cái gật đầu cөt lӫn. “Martin, thật – thật là vui vì gặp lại anh sau bao nhiêu năm,” Quý bà Anne duyên dáng nói dối. Thấy ông vẫn im lặng, bà nói. “Whitney đâu rồi? Chúng tôi rất mong đưӧc gặp cô bé.” Cuối cùng Martin cũng tìm lại đưӧc giọng nói. “Gặp con bé?” ông cáu kỉnh. “Thưa bà, bà chỉ cần nhìn ra từ cӱa sổ này.” Ngạc nhiên, Anne làm như ông nói. Dưới bãi cỏ là một nhóm thanh niên đang dõi theo một cậu con trai mảnh khảnh duyên dáng đứng cân bằng trên một con ngӵa chạy nước kiệu. “Đúng là một chàng trai giỏi giang,” bà nói và mỉm cười. Nhận xét đơn giản cӫa bà dường như đẩy Martin Stone đang đông cứng vì giận dӳ chuyển sang cuồng nộ khi ông quay quắt người và xông đến cӱa ra vào. “Nếu bà muốn gặp cháu gái, hãy đi với tôi. Hoặc là tôi có thể miễn cho bà sӵ xấu hổ và mang con bé lên đây để gặp bà.” Kinh ngạc nhìn theo lưng cӫa Martin, Anne ngoắc tay vào cánh tay chồng và họ cùng đi theo Martin xuống tầng dưới và ra ngoài. Khi họ đến gần nhóm thanh niên, Anne nghe thấy nhӳng tiếng lẩm bẩm và cười cӧt mà bà nhận ra là có đôi chút ác ý, nhưng bà đang quá để tâm đến việc săm soi khuôn mặt cӫa nhӳng quý cô trẻ để tìm Whitney để có thể quan tâm đến cảm giác thoáng qua đó. Bà bỏ qua hai cô gái tóc vàng và một người tóc đỏ, tò mò nhìn hai cô gái xinh xắn tóc đen mắt xanh, rồi thất vọng liếc sang chàng trai bên cạnh. “Xin lỗi, ta là Quý bà Gilbert, dì cӫa Whitney. Cậu có thể nói với ta cô bé ở đâu không?” Paul Sevarin cười toe toét với bà vẻ nӱa thông cảm nӱa thích thú. “Quý bà Gilbert, cháu bà đang ở trên con ngӵa đó,” anh nói. “Trên – “ Ngài Gilbert tắc nghẹn. Vẫn còn ngồi duyên dáng trên lưng ngӵa, Whitney dõi mắt theo cha mình khi ông hùng hổ tiến về phía nàng với nhӳng bước đi dài và vội vã. “Xin cha, đừng gây ầm ĩ,” nàng cầu xin khi ông ở trong tầm tai. “Ta gây ầm ĩ sao?” ông gầm lên giận dӳ. Ông túm và giật mạnh dây cương khiến con ngӵa xoay mạnh bên dưới Whitney. Nàng rơi xuống đất, mất cân bằng và ngã sóng soài. Khi đã đứng lên đưӧc, ông thô bạo túm lấy tay nàng và lôi về phía khán giả. “Cái- cái này,” ông nói và đẩy nàng về phía dì và chú, “Tôi lấy làm nhөc nhã để nói rằng chính là cháu gái cӫa bà.” Whitney nghe thấy nhӳng tiếng cười khúc khích khi nhóm bạn nhanh chóng giải tán, và nàng cảm thấy mặt mình nóng lên vì xấu hổ. “Chào dì Gilbert, chú Gilbert, hai người khỏe chứ?” Một mắt vẫn gắn vào hình dáng cao lớn đang rút lui cӫa Paul, Whitney máy móc tìm kiếm chiếc váy không tồn tại rồi nhận ra là không có, nàng thӵc hiện một cái nhún chào hài hước. Nàng nhận ra nét nhăn nhó trên khuôn mặt người dì và ngẩng cao cằm tӵ vệ. “Dì có thể chắc rằng trong một tuần ở đây, cháu sẽ hứa không làm điều gì kỳ cөc cả.” “Trong một tuần chúng ta ở đây?” dì nàng há hốc miệng, nhưng Whitney còn bận rộn nhìn Paul đӥ Elizabert lên cỗ xe song mã mà không chú ý đến sӵ ngạc nhiên trong giọng nói cӫa dì nàng. “Tạm biệt, Paul” nàng gọi và vẫy tay nồng nhiệt. Anh quay lại và im lặng đưa tay lên để chào nàng. Nhӳng tiếng cười rớt lại khi cỗ xe lăn bánh trên con đường, mang theo nhӳng người trên đó đến một cuộc picnic hoặc hoạt động vui tươi nào đó mà Whitney không bao giờ đưӧc mời vì nàng quá trẻ. Anne cảm thấy hàng loạt nhӳng cảm xúc hỗn độn khi bà theo Whitney đi vào nhà. Bà thấy xấu hổ cho Whitney, giận dӳ với Martin Stone vì đã xúc phạm cô bé trước nhӳng người bạn, hơi chút kinh ngạc với hình dáng vui tươi cӫa cô cháu gái trên lưng ngӵa trong chiếc quần cӫa đàn ông… và hoàn toàn sӱng sốt khi nhận ra Whitney, với một người mẹ có sắc đẹp trung bình, cho thấy nhӳng hứa hẹn sẽ trở thành một sắc đẹp thật sӵ. Bây giờ cô bé rất gầy, mặc dù đang xấu hổ nhưng hai vai cӫa Whitney vẫn vươn thẳng, nhӳng bước đi duyên dáng một cách tӵ nhiên và có chút khiêu gӧi. Anne mỉm cười với mình trước cặp mông căng tròn phô bày trọn vẹn bởi chiếc quần thô màu nâu, vòng eo nhỏ nhắn không cần bất cứ một thӫ thuật nào để khiến nó trông nhỏ hơn, đôi mắt dường như có thể đổi từ màu xanh nước biển sang màu ngọc bích sẫm bên dưới hai hàng mi dài và đen mưӧt. Và mái tóc màu nâu sẫm cӫa gỗ dái ngӵa! Tất cả nhӳng gì nó cần là cắt tỉa và chải chuốt cho đến khi bóng mưӧt; nhӳng ngón tay cӫa Anne đã ngứa ngáy để làm ngay điều đó. Trong đầu bà đã đang phác họa nhӳng kiểu tóc để làm nổi bật đôi mắt cuốn hút và gò má cao cӫa Whitney. Nhӳng kiểu để nó không che mặt cô, Anne quyết định, bới cao lên đỉnh đầu với nhӳng lọn xoăn thả xuống tai, hoặc chải thẳng ra sau trán và buông lơi thành nhӳng gӧn sóng mềm mại sau lưng. Ngay khi họ vào đến nhà, Whitney lẩm bẩm một lời xin lỗi và chạy bay về phòng mình nơi nàng chán nản rơi bịch xuống một một chiếc ghế và rầu rĩ gặm nhấm cảnh tưӧng xấu hổ mà Paul đã chứng kiến khi cha nàng thô bạo giật nàng ngã khỏi ngӵa và sau đó la hét mắng mỏ. Không nghi ngờ gì là dì và chú nàng đã rất kinh hoàng và chán ghét nhӳng hành vi đó giống như cha nàng, và hai má nàng nóng bừng vì hổ thẹn khi nghĩ họ đã khinh miệt nàng đến mức nào. “Whitney?” Emily thì thầm và rón rén bước vào phòng rồi cẩn thận đóng cánh cӱa lại sau lưng. “Mình lên đây bằng lối cӱa sau. Cha bạn có nổi giận không?” “Giận như điên,” Whitney xác nhận và nhìn chằm chằm vào đôi chân bó trong chiếc quần. “Mình nghĩ là hôm nay mình đã làm hỏng mọi thứ, đúng không? Mọi người cười cӧt mình, và Paul cũng nghe theo họ. Bây giờ Elizabeth đã 17 tuổi, anh ấy sắp cầu hôn cô ấy trước khi có cơ hội nhận ra ra rằng anh ấy yêu mình.” “Bạn?” Emily sӱng sốt lặp lại. “Whitney Stone, Paul lẩn tránh bạn như tránh bệnh dịch, và bạn biết rõ điều đó! Và ai có thể đổ lỗi cho anh ấy, sau nhӳng chuyện không hay ho gì mà bạn đã gây ra cho anh ấy hồi năm ngoái?” “Cũng không phải nhiều,” Whitney phản đối nhưng cô lại vặn vẹo lúng túng trong chiếc ghế. “Không? Thế còn vө bạn trêu chọc anh ấy trên đường All Soul – lao ra trước xe, thét lên như một nӳ thần báo tӱ và giả vờ làm một hồn ma dọa ngӵa cӫa anh ấy sӧ đến chết.” Whitney đỏ mặt. “Anh ấy không tức giận lắm. Và cỗ xe cũng không hỏng hóc nặng nề gì, ngoài một cái càng xe bị gãy khi cái xe lật nhào.” “Và cái chân cӫa Paul,” Emily chỉ ra. “Nhưng sau đó nó đã đưӧc chӳa khỏi hoàn toàn,” Whitney khăng khăng, trí óc nàng đã nhảy từ nhӳng thất bại trong quá khứ đến nhӳng viễn cảnh tương lai. Nàng đứng lên trên hai chân và bắt đầu chầm chậm đi lại. “Phải có một cách – không phải là bắt cóc anh ấy, mình – “ Một nө cười tinh quái sáng lên trên khuôn mặt đầy tàn nhang khi nàng đột ngột quay quắt người lại khiến Emily lún sâu vào chiếc ghế đang ngồi. “Emily, có một điều rất rõ ràng: Paul chưa biết rằng anh ấy quan tâm đến mình. Đúng không?” “Anh ấy không quan tâm một tí xíu nào về bạn thì đúng hơn,” Emily cảnh giác trả lời. “Vì thế chắc chắn là anh ấy sẽ không cầu hôn mình nếu không có thêm một số động lӵc thúc đẩy. Đúng không?” “Bạn không thể bắt anh ấy cầu hôn ngay cả khi dí súng vào anh ấy, và bạn biết như thế. Hơn nӳa, bạn cũng chưa đӫ tuổi để đính hôn, ngay cả khi – “ “Trong nhӳng tình cảnh nào,” Whitney hài lòng ngắt lời, “mà một quý ông buộc phải cầu hôn một quý cô?” “Mình không thể nghĩ ra tình huống nào. Tất nhiên ngoại trừ trường hӧp anh ta đã xâm phạm cô ấy – hoàn toàn không! Whitney, cho dù bạn đang dӵ định làm gì, mình sẽ không giúp đâu.” Thở dài, Whitney lại thả người xuống ghế và duỗi thẳng chân phía trước mình. Whitney bật ra một tràng cười khúc khích khi nghĩ đến sӵ táo bạo trong ý tưởng gần đây nhất cӫa nàng. “Giá như mình đã có thể kéo nó ra… bạn biết đấy, tháo lỏng bánh cỗ xe cӫa Paul để làm nó rơi ra sau đó một lúc, và bảo anh ấy đánh xe đưa mình đi đâu đó. Sau đó, khi mà chúng mình quay lại, hoặc đưӧc ai đó đưa về, thì sẽ là vào đêm khuya, và anh ấy phải cầu hôn mình.” Không để ý đến vẻ sӱng sốt cӫa Emily, Whitney tiếp tөc, “Hãy nghĩ xem, một bước ngoặt thú vị trong một chӫ đề cũ kӻ và nhàm chán: Quý cô trẻ bắt cóc một Quý ông và phá hӫy danh tiếng cӫa anh ta vì vậy cô ấy buộc phải kết hôn với anh ta để giải quyết tốt đẹp mọi chuyện! Một câu chuyện như tiểu thuyết lãng mạn,” nàng thêm vào rồi tӵ thấy ấn tưӧng với sӵ khôn khéo cӫa mình. “Mình về đây,” Emily nói. Cô tiến ra cӱa, sau đó ngập ngừng quay lại với Whitney. “Dì và chú bạn đã thấy mọi chuyện. Bạn sẽ nói gì với họ về cái quần và con ngӵa?” Mặt Whitney tối sầm lại. “Mình sẽ không nói gì, việc đó không có tác dөng – nhưng trong thời gian họ còn ở đây, mình sẽ trở thành một cô gái từ tốn, tao nhã và duyên dáng nhất mà bạn đã đưӧc gặp.” Nàng nhìn thấy vẻ nghi ngờ cӫa Emily và thêm vào. “Mình cũng định tránh xa tầm mắt cӫa họ ngoại trừ bӳa ăn. Mình nghĩ mình có thể hành động như Elizabeth trong khoảng 3 tiếng một ngày.” ***** Whitney giӳ lời hứa. Vào bӳa tối hôm đó, sau khi chú nàng kể nhӳng câu chuyện dӵng tóc gáy về cuộc sống cӫa họ ở Beirut khi ông đưӧc cӱ đến Lãnh sӵ quán Anh tại đó, nàng chỉ thì thầm, “Thật thú vị, thưa chú,” ngay cả khi nàng có cả loạt câu hỏi dồn dập muốn bӫa vào ông. Khi dì nàng kết thúc nhӳng miêu tả về Paris và nhӳng thú vui cӫa cuộc sống sôi động ở đó, Whitney lẩm bẩm, “Thật thú vị, thưa dì.” Khi bӳa ăn kết thúc, nàng xin phép cáo lui và biến mất. Sau ba ngày, nỗ lӵc tỏ ra nghiêm trang hay sӵ vắng mặt cӫa Whitney đã thành công đến mức mà Anne bắt đầu băn khoăn rằng liệu có phải bà chỉ tưởng tưӧng về ánh lӱa tỏa sáng mà bà đã bắt gặp trong ngày họ đến đây, hay chỉ là cô bé có chút ác cảm với Edward và bà. Vào ngày thứ tư, khi Whitney ăn sáng trước khi cả nhà tỉnh giấc và sau đó biến mất, thì Anne đã quyết định tìm ra sӵ thật. Bà tìm khắp nhà nhưng không thấy Whitney. Cô bé cũng không có mặt trong vườn, cũng không lấy một con ngӵa ra khỏi chuồng như người coi ngӵa đã thông báo cho Anne. Nheo mắt dưới ánh nắng mặt trời, Anne nhìn xung quanh, cố gắng suy đoán một cô bé mười năm tuổi có thể đi đâu trong cả một ngày trời. Trên một đỉnh đồi có thể nhìn thấy từ ngôi nhà, bà thoáng thấy một mảnh vải vàng tươi. “Cháu đây rồi!” bà thốt ra rồi mở chiếc ô và sải bước trên bãi cỏ. Whitney không nhìn thấy dì mình đến cho đến khi quá muộn để lẩn trốn. Vừa ước là mình đã tìm đưӧc một nơi kín đáo hơn để trốn, nàng vừa nghĩ đến một vài chӫ đề thông thường nào đó mà mình có thể trao đổi mà không tỏ ra ngốc nghếch. Quần áo? Bản thân nàng chẳng biết gì về thời trang và cũng không hề quan tâm; nàng trông thật vô vọng cho dù có mặc cái gì. Rốt cuộc thì, làm thế nào mà trang phөc có thể cải thiện vẻ ngoài cӫa một cô gái có một đôi mắt xanh như mắt mèo, tóc đen, và đầy tàn nhang trên sống mũi? Thêm vào đó, nàng quá cao, quá gầy, và nếu ý định tốt lành cӫa Chúa định cho nàng một bộ ngӵc, thì cũng đã quá muộn để nó xuất hiện. Đầu gối run rẩy, ngӵc nàng trĩu nặng nhӳng hơi thở nặng nề, Anne leo hết sườn đồi dốc và không kiểu cách sөp xuống bên cạnh Whitney trên tấm chăn. “Dì – dì nghĩ mình đã… một chuyến đi bộ thú vị,” Anne nói dối. Khi bà đã thở đưӧc, bà chú ý đến cuốn sách bọc da nằm trên mặt chiếc chăn, vớ lấy cuốn sách làm chӫ đề cho cuộc trò chuyện, bà nói, “Đó là một cuốn tiểu thuyết à?” “Không, thưa dì,” Whitney nghiêm trang trả lời, kín đáo đặt tay che tiêu đề cuốn sách khỏi ánh mắt cӫa dì nàng. “Dì đưӧc kể là hầu hết các quý cô trả đều say mê tiểu thuyết,” Anne cố gӧi chuyện lần nӳa. “Vâng, thưa dì, Whitney lịch sӵ đồng ý. “Dì đã đọc một cuốn nhưng dì không thích nó,” Anne bình luận, trong đầu tìm kiếm thêm vài chӫ đề khác để lôi kéo Whitney vào cuộc đối thoại. “Dì không thể chịu đưӧc một nhân vật nӳ quá hoàn hảo hay một người cứ ngất lên ngất xuống.” Whitney quá ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng nàng không phải là phө nӳ duy nhất ở Anh quốc mà không yêu thích nhӳng thứ vô vị đó, đến nỗi phút chốc nàng bỗng quên mất ý định là chỉ nói nhӳng từ đơn âm. “Và khi các nhân vật nӳ không bị ngất,” nàng thêm vào, khuôn mặt sáng bừng, “họ lại giả vờ hít hà nhӳng chai thuốc muối, ӫ rũ và chờ đón nhӳng quý ông nhút nhát không có đầu óc thӵc tế cầu hôn họ, hoặc nhìn nhӳng anh chàng đó cầu hôn với nhӳng cô gái không xứng đáng khác. Cháu sẽ không bao giờ chỉ đứng đó mà không làm gì khi biết rằng người đàn ông mình yêu lại phải lòng một người kinh khӫng nào đó.” Whitney liều lĩnh liếc nhìn dì để xem bà có kinh hãi hay không, nhưng bà đang nhìn nàng với một nө cười khó hiểu ẩn giấu ở đuôi mắt. “Dì Anne, dì có thể thӵc sӵ quan tâm đến một người đàn ông khi anh ta quỳ xuống và nói, ‘Ôi Clarabel, đôi môi em như là nhӳng cánh hoa hồng đỏ và mắt em là hai vì sao đến từ thiên đường’ không?” Whitney kết thúc với một cái khịt mũi chế nhạo. “Đó chính là lúc cháu nhảy lên tìm lọ thuốc muối!” “Và dì cũng thế,” Anne nói và cười phá lên. “Vậy cháu đang đọc cái gì thế, nếu không phải nhӳng cuốn tiểu thuyết lãng mạn nhàm chán?” Bà lôi cuốn sách từ bên dưới bàn tay duỗi thẳng cӫa Whitney và nhìn chăm chú vào tӵa sách đưӧc mạ vàng. “Sӱ thi Illiad)” bà hỏi với vẻ kinh ngạc không tin. Cơn gió thổi bay vài trang sách và ánh mắt ngạc nhiên cӫa Anne lướt từ cuốn sách in đến khuôn mặt căng thẳng cӫa Whitney. “Nhưng cuốn sách này viết bằng tiếng Hy Lạp! Chắc chắn là cháu không đọc tiếng Hy Lạp chứ?” Whitney gật đầu và mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Giờ thì dì nghĩ nàng là một nӳ học giả - một vết đen khác chống lại nàng. “Và cả tiếng Latin, Ý, Pháp và một ít tiếng Đức,” nàng thú nhận. “Chúa lòng lành,” Anne thốt ra. “Làm thế nào mà cháu có thể học đưӧc tất cả nhӳng thứ đó?” “Cho dù cha cháu nghĩ gì, dì Anne, cháu chỉ là một người nông nổi, chứ không phải một đứa ngu ngốc, và cháu đã dọa dẫm cha sӧ đến chết cho đến khi ông cho phép cháu có gia sư dạy ngôn ngӳ và lịch sӱ.” Whitney chìm vào im lặng, nhớ lại nàng đã từng tin tưởng như thế nào rằng nếu nàng chăm chỉ học hành, nếu nàng có thể giống một cậu con trai hơn, thì có lẽ cha sẽ yêu nàng. “Cháu nghe như là xấu hổ với nhӳng thành tích cӫa mình, trong khi cháu nên tӵ hào.” Whitney dõi mắt về phía ngôi nhà đang nằm nép dưới thung lũng. “Cháu chắc là dì cũng như mọi người nghĩ rằng dạy nhӳng thứ đó cho một phө nӳ là phí thời gian. Và dù sao, cháu cũng ko giỏi giang gì trong nhӳng việc cӫa phө nӳ, ngay cả tên cӫa cháu cũng không giống. Cháu không thể khâu đưӧc một mũi mà không giống như vừa khâu vừa bị bịt mắt, khi cháu hát, nhӳng con chó trong chuồng bắt đầu sӫa ầm ĩ. Ông Twittsworthy, thầy dạy nhạc trong vùng, đã nói với bố cháu rằng việc cháu đánh đàn làm ông ấy phát ban. Cháu không thể làm một điều gì đó mà các cô gái phải làm, và tệ hơn là, cháu rất ghét phải làm nhӳng việc đó.” Whitney biết rằng bây giờ dì nàng sẽ hoàn toàn không yêu thích nàng nӳa, cũng giống như nhӳng người khác, nhưng như thế này cũng tốt hơn vì nàng có thể chấm dứt việc sӧ hãi nhӳng điều chắc chắn sẽ xảy ra. Nàng nhìn vào Quý bà Anne với đôi mắt to tròn và yếu đuối. “Cháu đoan chắc là Papa đã kể về cháu với dì. Cháu đã làm ông cӵc kỳ thất vọng. Cha muốn cháu trở thành một người dễ thương, nghiêm trang và lặng lẽ, giống như Elizabeth Ashton. Cháu cũng cố gắng, nhưng dường như cháu không thể làm đưӧc.” Trái tim Anne tan chảy vì cô bé đáng yêu, sống động và đang hoang mang mà chị bà đã sinh ra. Đặt một tay lên má Whitney, bà dịu dàng nói. “Cha cháu muốn có một đứa con gái như một đồ trang sức – xinh xắn, nhút nhát và dễ dàng uốn nắn. Thay vào đó, ông ta có một cô con gái như một viên kim cương, tỏa sáng và sống động, và ông ta không biết phải làm gì với cô bé. Thay vì quý trọng giá trị và sӵ quý hiếm cӫa tài sản châu báu mà ông ta có – thay vì rèn dũa một chút để cô bé tỏa sáng – thì ông ta lại khăng khăng đúc cô bé trở thành một đồ trang sức tầm thường.” Whitney thường nghĩ mình là một đống than thì giống hơn, nhưng không thể phá vӥ ảo tưởng cӫa dì mình, nàng giӳ im lặng. Sau khi Anne bỏ đi, Whitney nhặt cuốn sách lên, nhưng tâm trí nàng nhanh chóng lang thang từ nhӳng trang sách in đến nhӳng ý nghĩ mơ mộng về Paul. ***** Tối hôm đó khi nàng xuống phòng ăn, không khí trong phòng căng thẳng một cách kỳ lạ, và không ai chú ý khi nàng thơ thẩn đi về phía bàn ăn. “Khi nào anh định nói cho cô bé là nó sẽ quay về Pháp với chúng tôi, Martin?” chú nàng giận dӳ hỏi. “Hay là ý định cӫa anh là đӧi cho đến ngày chúng tôi ra đi và lôi cô bé lên xe với chúng tôi?” Thế giới như chao đảo, và trong một giây phút kinh hoàng, Whitney nghĩ nàng sắp bị ốm. Nàng dừng lại, cố gắng giӳ vӳng tay chân đang run rẩy, và nuốt xuống một cөc nghẹn đau đớn trong cổ họng. “Con sẽ đi đâu sao, thưa cha?” nàng hỏi trong khi cố gắng giӳ giọng bình tĩnh và dӱng dưng. Tất cả bọn họ quay lại và nhìn nàng chằm chằm, rồi mặt cha nàng căng ra với vẻ nóng nảy và giận dӳ. “Đến Pháp,” ông xẵng giọng. “Để sống với dì và chú con, nhӳng người sẽ cố gắng biến con thành một quý cô.” Cẩn thận tránh ánh mắt cӫa tất cả mọi người vì sӧ rằng nàng sẽ tan vӥ ra mất, Whitney ngồi sөp xuống một chiếc ghế ở bàn ăn. “Vậy cha đã thông báo cho dì và chú cӫa con nhӳng mạo hiểm mà họ sẽ phải gánh chịu chưa?” nàng hỏi và tập trung toàn bộ sức mạnh để ngăn không cho cha nàng nhìn thấy ông đã làm gì với trái tim cӫa nàng. Nàng lạnh lùng nhìn vào hai khuôn mặt đang bối rối và có lỗi cӫa chú và dì. “Cha có lẽ tránh đề cập với nhӳng nguy cơ bị mất mặt khi hai người chào đón cháu ở nhà mình. Như là ông sẽ kể với chú và dì, tính tình cӫa cháu rất xấu, cháu hay nóng nảy, và cháu không hề có một cuộc trò chuyện lịch sӵ nào.” Dì nàng quan sát nàng với vẻ thương xót rõ ràng, nhưng biểu hiện cӫa cha nàng rất cứng rắn. “Ôi Papa,” giọng nàng vӥ ra, “cha thӵc sӵ ghét bỏ con đến mức này sao? Cha ghét con đến mức phải đuổi con đi cho khuất mắt sao?” Mắt nàng mờ đi với nhӳng giọt nước mắt không chảy ra, Whitney đứng dậy. “Nếu mọi người… thứ lỗi cho con… tối nay con không đói.” “Sao anh có thể!” Anne thét lên khi nàng bỏ đi, bà vùng dậy từ chiếc ghế đang ngồi và giận dӳ nhìn trừng trừng vào Martin. “Anh là người không có trái tim và cảm giác – thật là vui mừng khi giải thoát đứa trẻ đó ra khỏi vòng kìm kẹp cӫa anh. Làm sao mà cô bé có thể tồn tại lâu như vậy là một minh chứng cho sức mạnh cӫa nó. Tôi chắc rằng mình không thể làm như vậy.” “Bà đã quá tin tưởng vào lời nói cӫa con bé, thưa quý bà,” Martin lạnh lùng nói. “Tôi đảm bảo với bà là con bé trông khổ sở như thế không phải vì viễn cảnh phải xa cách tôi. Chỉ là tôi đã đặt dấu chấm hết cho nhӳng kế hoạch tiếp tөc làm một con ngốc trước mặt Paul Sevarin cӫa nó.” CHƯƠNG 2 Tin tức con gái cӫa Martin Stone sẽ khăn gói đến Pháp nhanh chóng lan khắp miền quê như một mồi lӱa trong đống cӫi khô. Trong một vùng nông thôn buồn tẻ nơi dân cư thường sống cách biệt và dè dặt, Whitney Stone lại mang đến cho dân tình một chút xôn xao thích thú. Trên nhӳng đường phố trải đá cuội và trong nhӳng ngôi nhà dù giàu hay nghèo, phө nӳ ở mọi độ tuổi tập trung để thưởng thức mẩu tin tức mới nhất này. Với nhiều điều thêm thắt và ngày càng dài dòng hơn, họ bàn tán về mọi hành động phá phách gây sốc trong cuộc-đời-đầy-tai-tiếng cӫa Whitney, bắt đầu bằng với vө con cóc đưӧc nàng để sổng ra trong nhà thờ vào một Chӫ nhật khi tám tuổi, cho đến vө nàng rơi xuống từ một cái cây trong mùa hè vừa rồi trong khi đang nhìn trộm Paul Sevarin và một quý cô trẻ đang ngồi bên dưới. Chỉ khi nhӳng sӵ kiện này đưӧc nhớ lại một cách chi tiết, họ mới cho phép mình phỏng đoán về lý do mà Martin Stone rốt cuộc phải gӱi con gái đến Pháp. Nói chung, họ cảm thấy rằng đứa trẻ ngỗ nghịch đó có thể đã quá thúc ép người cha bức bối tội nghiệp khi xuất hiện trong chiếc quần cӫa đàn ông. Bởi vì cô có quá nhiều khuyết điểm nên có một số tranh cãi về nguyên nhân chính xác khiến cha nàng quyết định như vậy, nhưng nếu có lý do gì đó mà họ đều nhất trí, thì đó chính là Paul Sevarin sẽ nhẹ nhõm vô cùng khi không có cô gái này quẩn quanh bên chân mình. Trong ba ngày tiếp theo, hàng xóm cӫa Martin Stone đến nhà ông theo từng đoàn, với vẻ bề ngoài là thăm hỏi Quý bà Gilbert và nói lời tạm biệt với Whitney. Vào buổi tối trước khi họ về Pháp, Anne Gilbert ngồi trong phòng khách và chịu đӵng một trong nhӳng cuộc trò chuyện đó với ba quý bà và nhӳng người con gái cӫa họ. Nө cười cӫa bà khách sáo hơn là thân thiện khi ngồi nghe với thái độ bӵc tức ít đưӧc che giấu với nhӳng người đàn bà tӵ xưng là nhӳng người đến chúc mừng với ý định tốt và hào hứng thuật lại chi tiết nhӳng sai phạm trẻ con cӫa Whitney. Dưới vẻ giả bộ quan tâm một cách thân mật, họ bày tỏ rõ ràng rằng, theo ý kiến cӫa đông đảo bọn họ, Whitney sẽ tӵ làm mình xấu hổ ở Paris, phá hoại sӵ đúng mӵc cӫa Anne và rất có thể sẽ hӫy hoại sӵ nghiệp ngoại giao cӫa Edward. Bà đứng dậy khi họ đã sẵn sàng đi về và chào tạm biệt họ một cách cөt lӫn; sau đó bà ngồi sөp xuống ghế, đôi mắt ánh lên sӵ tức giận cùng cӵc. Chính bởi sӵ chỉ trích thường xuyên cӫa Martin Stone mà chính đứa con cӫa ông đã trở thành mөc tiêu nhạo báng cho cả làng. Tất cả nhӳng gì Anne sẵn sàng làm là lôi Whitney tránh xa nhӳng hàng xóm hằn học và đầu óc hạn hẹp và giúp nàng tỏa sáng ở Luân Đôn, nơi không khí cӫa xã hội không quá ngột ngạt như thế này. Người quản gia đứng ở cӱa phòng khách đằng hắng giọng. “Thưa bà, Anh Sevarin đang ở đây.” “Mời cậu ấy vào đi,” Anne nói, cẩn thận che giấu sӵ thích thú bất ngờ trước mөc tiêu niềm say mê trẻ con cӫa Whitney đến nói lời tạm biệt với cô bé. Nhưng sӵ thích thú cӫa Anne nhanh chóng giảm đi khi Sevarin đi vào phòng khách cùng với một cô gái tóc vàng nhỏ bé xinh đẹp một cách nổi bật. Vì mọi người trong vòng mười lăm dặm đều biết rằng Whitney quý mến cậu ta, Anne không nghi ngờ gì là Paul Sevarin cũng biết điều đó, và bà nghĩ cậu ta thật nhẫn tâm khi mang theo một cô gái trẻ khi đến chào tạm biệt cô gái yêu mến mình. Bà vừa quan sát cậu ta đi qua phòng tiến về phía bà, vừa mong muốn tìm đưӧc điều gì đó ở cậu ta để chê bai, nhưng không có gì. Paul Sevarin cao và đẹp trai, với vẻ quyến rũ tӵ nhiên cӫa một quý ông giàu có và đưӧc giáo dөc tӱ tế ở một vùng quê. “Chào cậu Sevarin, Whitney đang ở trong vườn.” bà nói với vẻ trang trọng lạnh nhạt. Dường như đoán đưӧc lý do bà tỏ ra xa cách như vậy, đôi mắt xanh cӫa Paul sáng lên một nө cười khi anh đáp lại lời chào hỏi cӫa bà. “Cháu biết thế,” anh nói, “nhưng cháy hy vọng cô sẽ trò chuyện với Elizabeth trong khi cháu chào tạm biệt Whitney.” Sӵ thất vọng cӫa Anne giảm đi phần nào. “Ta rất vui lòng.” ***** Whitney rầu rĩ nhìn chằm chằm vào bөi hồng trong bóng tối. Dì nàng đang ở trong phòng khách, không nghi ngờ gì là đang đưӧc kể lại nhiều câu chuyện trước đây về cô cháu gái, và nhӳng dӵ đoán thảm khốc về tương lai. Emily đã đi Luân Đôn với cha mẹ, và Paul… Paul vẫn chưa đến chào tạm biệt. Không phải nàng thӵc sӵ nghĩ là anh sẽ đến; có thể anh đang ở bên bạn bè và nâng cốc chúc mừng vì sӵ ra đi cӫa nàng. Cứ như là nàng phù phép ra anh, giọng nói đầy nam tính và sâu lắng cӫa anh vang lên từ bóng tối sau lưng nàng. “Chào, cô gái xinh đẹp.” Whitney giật mình quay lại. Anh đang đứng chỉ cách vài inch với một bên vai thư thái dӵa vào một thân cây. Dưới ánh trăng, chiếc áo sơ mi và ca-vát trắng như tuyết đối lập với chiếc áo khoác sẫm màu gần như không nhìn thấy trong bóng tối. “Anh hiểu là em đang rời bỏ bọn anh,” anh nhẹ nhàng nói. Im lặng, Whitney gật đầu. Nàng đang cố gắng ghi lại trong trí nhớ chính xác hình dáng mái tóc vàng cӫa anh và mọi đường nét trên khuôn mặt đẹp trai đưӧc chiếu sáng bởi ánh trăng. “Anh sẽ nhớ em chứ?” nàng buột miệng. “Tất nhiên là anh sẽ nhớ,” anh cười giã lả. “Mọi thứ sẽ trở nên buồn tẻ nếu không có em, quý cô trẻ.” “Phải, em cũng nghĩ thế,” Whitney thì thầm và cөp mắt xuống. “Khi em đi, còn có ai khác rơi từ cây xuống để phá hoại buổi picnic cӫa anh, hoặc là làm anh gãy chân, hoặc…” Paul xen vào giӳa một tràng nhӳng lời tӵ thú cӫa nàng. “Không có ai.” Whitney ngước đôi mắt ngây thơ lên nhìn anh. “Anh sẽ chờ em chứ?” “Anh sẽ ở đây khi em quay về, nếu đó là ý cӫa em,” anh lảng tránh câu trả lời. “Nhưng anh hiểu là ý em không phải thế!” Whitney thất vọng níu kéo. “Ý em là, anh có thể đừng cưới ai cho đến khi em – “ Whitney bỏ dở vì xấu hổ. Tại sao, nàng tӵ hỏi, tại sao nàng luôn phản ứng như thế này trước anh? Tại sao nàng không thể lạnh lùng và tán tỉnh anh như các cô gái lớn hơn vẫn làm? “Whitney,” Paul trầm tĩnh nói, “em sẽ ra đi và quên mất tên anh. Ngày nào đó, em sẽ tӵ hỏi tại sao em lại yêu cầu anh chờ em.” “Em đã đang tӵ hỏi như thế rồi,” nàng khổ sở thừa nhận. Thở dài vì tức tối lẫn thông cảm, Paul dịu dàng chạm vào cằm nàng và buộc nàng nhìn thẳng vào anh. “Anh sẽ ở đây,” anh nói với một nө cười lưӥng lӵ, “kiên nhẫn chờ đӧi xem em sẽ lớn lên như thế nào?” Sӱng sốt, Whitney chăm chú nhìn vào khuôn mặt đẹp trai đang mỉm cười lơ đãng cӫa anh – và sau đó nàng phạm phải một sai lầm sau cùng: bốc đồng, nàng kiễng trên gót chân, quàng tay quanh vai anh rồi đặt một nө hôn vội vã trên góc miệng Paul. Paul rӫa thầm, kéo tay nàng xuống và đẩy mạnh nàng ra. Nhӳng giọt nước mắt tӵ khinh ghét chính mình chứa chan trong đôi mắt cӫa Whitney. “Em rất xin lỗi, Paul. Em – em không bao giờ nên làm thế.” “Không, em không nên,” Paul đồng ý. Anh thò tay vào trong túi quần và cáu kỉnh lôi ra một chiếc hộp nhỏ rồi giúi nó vào tay nàng một cách không khách sáo. “Anh mang đến cho em một món quà chia tay.” Tinh thần cӫa Whitney vút lên ngay lập tức. “Anh làm thế sao?” Nhӳng ngón tay nàng run rẩy khi bật nắp hộp lên và nhìn chằm chằm vào một đôi hoa tay bằng đá đu đưa trên một vòng tròn vàng mảnh mai với vẻ kinh ngạc vô cùng. “Ôi, Paul,” nàng thì thầm, đôi mắt rӵc sáng, “đây là món quà đẹp nhất và quý giá nhất – em sẽ trân trọng nó mãi mãi.” “Đó chỉ là một món đồ trang sức bình thường,” anh thận trọng nói. “Không gì hơn.” Whitney gần như không nghe thấy anh nói khi nàng chạm vào đôi hoa tai với vẻ sùng kính. “Anh tӵ chọn nó cho em à?” Paul nhăn mặt ngập ngừng. Sáng nay anh đã quyết định vào làng để chọn cho Elizabeth một món đồ trang sức đắt tiền xinh xắn. Khi anh ở đó, người chӫ tiệm đã hớn hở thông báo rằng Cô Stone sẽ đi Pháp, Paul chắc chắn là ở trong tâm trạng ăn mừng tӵ do cӫa mình. Tất nhiên là anh đã thế. Vì vậy, với sӵ bốc đồng, anh đã hỏi người chӫ tiệm để chọn một thứ gì đó phù hӧp cho một cô gái mười lăm tuổi. Cho đến một phút trước khi Whitney mở chiếc hộp đó, anh cũng không biết trong đó là cái gì. Nhưng có ích gì không nếu nói với Whitney như thế? Nếu may mắn, dì và chú cô ấy sẽ tìm đưӧc một anh chàng người Pháp nào đó để kết hôn với cô ấy – hoặc tốt hơn là một anh chàng ngoan ngoãn người sẽ không than phiền khi Whitney áp bức anh ta. Theo phản xạ, Paul định vươn tay về phía cô, thúc giөc cô đi Pháp để tìm kiếm cơ hội tốt nhất cӫa mình. Thay vào đó, anh giӳ hai bàn tay ở hai bên mình, rốt cuộc anh nói. “Anh tӵ chọn nó – một món quà từ một người bạn dành cho một người bạn.” “Nhưng em không chỉ muốn làm bạn cӫa anh,” Whitney thốt ra, sau đó nàng kiềm chế lại mình. “Làm bạn bè sẽ rất tốt… lúc này,” nàng thở dài. “Trong trường hӧp đó,” anh nói, thái độ trở nên dí dỏm, “Anh cho là hoàn toàn đúng đắn khi hai người bạn trao nhau một nө hôn tạm biệt.” Với một nө cười ngơ ngác vì ngạc nhiên vui mừng, Whitney nhắm chặt mắt và chun môi lại, nhưng môi anh chỉ chạm nhẹ vào má nàng. Khi nàng mở mắt ra, anh đã sải bước ra khỏi vườn. “Paul Sevarin,” cô thì thầm với quyết tâm mãnh liệt. “Em sẽ thay đổi hoàn toàn ở Pháp, và khi em về nhà, anh sẽ kết hôn với em.” ***** Khi con tàu chở họ chạy đến Portmouth gập ghềnh và lắc lư trên eo biển sóng vỗ, Whitney đứng ở thành vịn cӫa con tàu, ánh mắt nàng gắn chặt vào đường bờ biển nước Anh đang lùi xa dần. Cơn gió tạt vào vành mũ khiến nó bật ra treo lơ lӱng trên sӧi dây mũ, thổi bay tóc nàng phӫ lên má. Nàng nhìn chằm chằm vào xứ sở quê hương và phác lên hình ảnh nó sẽ như thế nào khi một lần nӳa nàng vưӧt qua eo biển này. Tất nhiên, tin tức về chuyến trở về cӫa nàng sẽ đưӧc thông báo trên báo chí. “Cô Whitney Stone,” họ sẽ tuyên bố, “cuối cùng thì người đẹp cӫa Paris, đã trở về nước Anh quê hương cӫa nàng.” Một nө cười yết ớt nở trên môi Whitney… Người đẹp cӫa Paris… Nàng gạt nhӳng lọn tóc rối ra khỏi mặt, nhét chúng vào dưới chiếc mũ trẻ con cӫa nàng, và cương quyết quay lưng lại với nước Anh. Eo biển dường như hiền hòa hơn khi nàng tiến dọc mạn tàu để nhìn về hướng nước Pháp. Và tương lai cӫa nàng. NƯỚC PHÁP (1816 – 1820) CHƯƠNG 3 Tọa lạc sau chiếc cổng sắt chạm trổ, ngôi nhà ở Paris cӫa Quý ông và Quý bà Gilbert không hề gây ấn tưӧng bình dị. Nhӳng cӱa sổ lớn vòm uốn cong đón ánh sáng vào nhӳng căn phòng rộng lớn; nhӳng bức tranh màu phấn tạo ra một bầu không khí thanh nhã ấm áp phӫ lên mọi không gian trong nhà từ nhӳng phòng khách đến nhӳng phòng ngӫ ở tầng hai. “Và đây là phòng cӫa cháu, cháu yêu,” Anne nói trong khi bà mở cӱa vào một căn phòng trải thảm màu xanh nhạt. Whitney đứng bần thần ở ngưӥng cӱa, ánh mắt nàng say sưa lướt từ chiếc ga trải giường xa tanh trắng sang trọng điểm thêm nhӳng bông hoa lan và cẩm chướng. Một chiếc ghế xô pha xinh xắn bọc vải cùng kiểu. Nhӳng bông hoa lan và cẩm chướng cùng màu cắm trong nhӳng lọ hoa sứ thanh nhã. Whitney rầu rĩ quay sang dì mình. “Cháu sẽ thấy tốt hơn rất nhiều, Dì Anne, nếu dì có thể tìm cho cháu một phòng khác, phòng nào đó không quá, à, dễ vӥ. Bất kỳ ai đó ở nhà,” Whitney giải thích trước vẻ mặt ngạc nhiên cӫa Anne. “có thể nói cho dì là cháu sẽ làm bất cứ đồ vật xinh xắn nào rơi vӥ xuống sàn nhà chỉ bằng cách đi qua chúng.” Anne quay về phía người đầy tớ bên cạnh đang vác trên vai chiếc vali nặng trĩu cӫa Whitney, “Ở đây,” Anne quả quyết nói và ra hiệu về phía căn phòng màu xanh xinh xắn. “Đừng than thở là dì không đưӧc cảnh báo trước,” Whitney thở dài và gӥ chiếc mũ rồi lưӥng lӵ ngồi xuống chiếc ghế xô pha bọc vải hoa. Paris, nàng quyết định, sẽ trở thành một chốn thiên đường. ***** Hàng đoàn nhӳng người khách bắt đầu xuất hiện vào đúng 11h30 ba ngày sau đó, trước tiên là người may trang phөc riêng cӫa Anne kèm theo ba cô thӧ may tươi tắn, nhӳng người nói không ngừng nghỉ về nhӳng kiểu dáng, loại vải và đo đi đo lại Whitney. Ba mươi phút sau khi họ rời khỏi, Whitney thấy mình đang đi qua đi lại với một cuốn sách trên đầu trước ánh mắt nghiêm nghị cӫa một người phө nӳ mập mạp mà Dì Anne đã hết lòng tin tưởng giao cho nhiệm vө đáng nể là dạy Whitney cái đưӧc gọi là “giao tiếp xã hội.” “Cháu cӵc kỳ vөng về, Madame Froussard,” Whitney đỏ bừng má vì xấu hổ trong lúc giải thích khi cuốn sách lộn nhào xuống đất lần thứ ba. “Nhưng không!” Madame Froussaed lắc mái tóc đã có vài sӧi bạc đưӧc bới cầu kỳ để phản đối. “Mademoiselle Stone có một vẻ duyên dáng tӵ nhiên và dáng vóc tuyệt vời. Nhưng Mademoiselle phải học để không đi như là đang chạy đua vậy.” Khi thầy dạy khiêu vũ đến ngay sau khi Madame Froussard vừa rời gót, Whitney đang quay vòng quanh phòng trong một điệu van tưởng tưӧng, ông đánh giá, “Không phải là vô vọng nếu luyện tập.” Và khi giáo viên dạy tiếng Pháp đến vào giờ uống trà, bà đã tuyên bố. “Đӫ tiêu chuẩn để dạy tôi, thưa Quý bà Gilbert.” Trong vòng vài tháng, Madame Froussard ghé qua 2 giờ một ngày, năm lần một tuần để hướng dẫn nhӳng nghi thức xã giao cho Whitney. Dưới sӵ rèn dũa chính xác và không mệt mỏi cӫa bà, Whitney cũng tận lӵc để học mọi điều để có thể giúp nàng giành đưӧc sӵ quý mến trong mắt Paul. “Vậy chính xác cháu đang học gì với Madame Froussard?” Chú Edward hỏi trong lúc họ đang ăn tối. Mặt Whitney lộ vẻ lúng túng. “Bà ấy đang dạy cháu không đưӧc đi lại hấp tấp.” Nàng đӧi, phần nào mong đӧi rằng chú nàng sẽ nói đó là một việc mất thời gian vô ích, nhưng thay vào đó ông lại mỉm cười vẻ tán đồng. Whitney mỉm cười lại và cảm thấy vô cùng hạnh phúc. “Chú biết không,” nàng nói đùa, “Cháu đã từng tin rằng tất cả người ta cần để đi lại một cách đúng đắn là một đôi chân khỏe mạnh.” Từ tối đó, nhӳng mẩu chuyện buồn cười về nhӳng luyện tập trong ngày cӫa Whitney đã trở thành một thói quen vui vẻ cӫa bӳa tối. “Chú, chú có bao giờ biết rằng,” nàng vui vẻ hỏi ông vào một tối, “có một nghệ thuật để quay vòng trong một chiếc váy với một sӧi dây không?” “Quần áo cӫa chú chưa bao giờ gây ra rắc rối,” ông đùa. “Hoàn toàn không đúng,” Whitney trả lời ông với một vẻ trang trọng hài hước, “người ta có thể thấy mình bị quấn quanh sӧi dây đó như một cái ga-rô.” Một tháng sau nàng lướt vào một chiếc ghế và phe phẩy cái quạt lөa, nhìn chú nàng qua nhӳng nan quạt với đôi mắt sáng vẻ đáng ngờ. “Cháu quá nóng sao, cháu yêu?” Edward hỏi nàng, rõ ràng đã ở trong tâm trạng hài hước không thể tránh đưӧc. “Một cái quạt không thӵc sӵ để quạt mát,” Whitney bảo với ông trong khi chớp chớp hàng lông mi dài với vẻ điệu đà cường điệu khiến Anne phá lên cười. “Cái quạt là để tán tỉnh. Đồng thời để tay cӫa người ta bận rộn một cách duyên dáng. Và để vỗ vỗ vào cánh tay cӫa một quý ông khi anh ta quá sốt sắng.” Vẻ cười cӧt biến mất trên mặt Edward. “Cái gì khiến một quý ông trở nên quá sốt sắng?” ông nghiêm túc hỏi. “Vì sao, không có gì. Cháu còn chưa biết một quý ông nào,” Whitney trả lời. Anne quan sát hai người họ, nө cười cӫa bà tràn ngập niềm vui, đến giờ Whitney đã chiếm đưӧc vị trí trong trái tim cӫa Edward, và bà, nơi lẽ ra dành cho đứa con ruột thịt cӫa ông bà. ***** Một buổi tối tháng Năm sau đó, một tháng trước buổi ra mắt xã hội thưӧng lưu chính thức cӫa Whitney, Edward mang về ba chiếc vé xem opera. Giơ chúng trước mặt Whitney với vẻ bình thản giả vờ, ông gӧi ý rằng – nếu thời gian biểu cӫa nàng cho phép – nàng có thể cùng dì và chú đi xem trong lô ngồi riêng cӫa Lãnh sӵ quán. Một năm trước, Whitney hào hứng quay một vòng tròn, nhưng bây giờ nàng đã thay đổi, và vì thế nàng cười rạng rӥ với chú và nói, “Cháu thích điều đó hơn bất cứ thứ gì, Chú Edward.” Nàng im lặng ngồi để Clarissa, người hầu gái cӫa Susan Stone trước khi trở thành người bầu bạn và hầu gái cӫa con gái Susan, chải tóc và bới nó lên, rồi uốn thành nhӳng lọn tóc quăn ở đỉnh đầu. Bộ váy trắng mới đưӧc cắt eo cao với nhӳng dải lөa nhung màu xanh lơ nhạt và gấu váy viền đăng ten rӫ xuống. Thêm một chiếc áo choàng cùng kiểu và màu để hoàn chỉnh bộ trang phөc cӫa nàng. Whitney đứng trước gương, chăm chú nhìn thẳng vào mình với đôi mắt tỏa sáng. Ngập ngừng, nàng cúi mình tạo thành một cái nhún gối chào vương giả, nghiêng đầu tạo thành một góc hoàn hảo. “Cho phép tôi giới thiệu Cô Whitney Stone,” nàng duyên dáng thầm thì. “Người đẹp cӫa Paris.” Một màn sương lành lạnh bao trùm khiến cho nhӳng con phố cӫa Paris hiện ra mờ mờ dưới ánh trăng. Whitney rúc sâu hơn vào trong cái mũ cӫa chiếc áo choàng lөa, thích thú cảm giác nó cọ vào cằm trong khi nàng nhìn ra ngoài cӱa sổ nhӳng đoàn xe cộ tấp nập hối hả chạy dọc nhӳng đại lộ rộng rãi và ướt mưa. Nhӳng đám đông bên ngoài nhà hát đi lại với vẻ vui tươi bất chấp thời tiết ẩm ướt. Nhӳng quý ông điển trai trong nhӳng chiếc áo khoác sa tanh và nhӳng chiếc quần vừa vặn cúi mình và gật đầu với nhӳng quý bà mang đầy trang sức châu báu lộng lẫy. Bước xuống xe, Whitney nhìn chăm chăm vào nhӳng quý bà và quý cô trông lộng lẫy đến mức khó tin đang đứng thoải mái và tӵ tin trò chuyện với nhӳng người hộ tống. Vào lúc đó nàng đã quyết định, họ đúng là nhӳng người phө nӳ đẹp nhất trên thế giới, và ngay lập tức từ bỏ bất kỳ một hy vọng nào trong tương lai rằng nàng sẽ thӵc sӵ trở thành “Người đẹp cӫa Paris.” Nhưng nàng chỉ cảm thấy một chút ít sӵ tiếc nuối, vì có một niềm vui tuyệt vời khi đơn giản là đứng ở đây giӳa bọn họ. Khi bộ ba tiến về phía nhà hát, chỉ có Anne quan sát thấy nhӳng quý ông trẻ tuổi vẩn vơ thoáng liếc qua Whitney, rồi quay nhìn lại, lâu hơn một chút. Sắc đẹp Whitney đang ờ thời kỳ nở rộ, nhӳng đường nét đầy sức sống và sinh động hứa hẹn sẽ ngày một rõ nét. Ở nàng có một ánh hào quang tỏa sáng từ tinh thần sống động và yêu mến cuộc sống, vẻ vương giả và đĩnh đạc trong cӱ chỉ cӫa nàng mang lại sau nhiều năm đối mặt với nhiều cuộc phiêu lưu. Trong lô riêng cӫa lãnh sӵ quán, Whitney chỉnh đốn chiếc váy mới xinh đẹp và cầm chiếc lưӧc ngà, phe phẩy – như Madame Froussand đã hướng dẫn – để hai tay bận rộn. Nàng có thể phá lên cười vì thấy mình ngốc nghếch như thế nào, phí phạm quá nhiều thời gian vào nhӳng bài học ngôn ngӳ và toán học, khi nàng thӵc sӵ có thể học để làm hài lòng Paul và cha nàng một cách hết sức đơn giản. Vì sao thế, chiếc quạt trong thay nàng có ích nhiều hơn là Tiếng Hy Lạp! Nàng nhìn thấy một biển nhӳng cái nhún gối và cúi chào, nhӳng sӧi lông vũ phấp phới trên nhӳng chiếc mũ đội đầu. Whitney cảm thấy thích thú với tất cả nhӳng điều vui mắt đó. Nàng nhìn thấy một quý ông nhận đưӧc một cái vỗ đùa cӧt từ một chiếc quạt cӫa quý bà đi cùng, và nàng có cùng cảm giác như tất cả phө nӳ ở đó, thắc mắc rằng anh ta đã thì thầm điều gì không đúng đắn với quý bà đáng yêu cӫa mình, khiến cô ta trông thích chí hơn là tức giận. Vở opera bắt đầu và ngay lập tức Whitney quên hết mọi thứ và chìm đắm trong âm nhạc say đắm. Nó còn hơn cả nhӳng giấc mơ mơ mộng nhất cӫa nàng. Khi tấm màn dày kéo xuống để thay cảnh trên sân khấu, Whitney phải lắc mình để trở lại với hiện thӵc. Đằng sau nàng, nhӳng người bạn cӫa dì và chú nàng đã đến nơi và nói cười ầm ào trong nhà hát. “Whitney,” Dì Anne vừa nói vừa chạm vào vai nàng. “Đừng quay qua quay lại nӳa để dì có thể giới thiệu cháu với nhӳng người bạn thân thiết cӫa chúng ta.” Nghe lời, Whitney đứng lên và quay lại rồi đưӧc giới thiệu với Monsieur và Madame DuVille. Họ chào hỏi nàng nồng nhiệt và cởi mở, nhưng con gái họ, Therese, một cô gái quyến rũ tóc vàng tầm tuổi Whitney, chỉ dán mắt vào nàng với vẻ tò mò. Dưới ánh mắt xuyên thấu cӫa cô gái, phần nào lòng tӵ tin cӫa nàng bay đi. Nàng chưa bao giờ biết cách trò chuyện với nhӳng người cùng lứa tuổi với mình, và giống như lúc vừa rời khỏi Anh, nàng cảm thấy vөng về và đôi chút khó chịu. Cuối cùng nàng cố nói. “Bạn có- có thích vở opera không?” “Không,” Therese nói, để lộ má lúm đồng tiền, “vì mình không thể hiểu một từ nào.” “Whitney hiểu đấy,” Ngài Edward tӵ hào tuyên bố. “Nó có thể hiểu tiếng Ý, Hy Lạp, Latin, và thậm chí là một chút tiếng Đức!” Whitney cảm thấy muốn chìm xuống sàn nhà vì nhӳng lời tâng bốc cӫa chú nàng có thể đã gắn cho nàng mác nӳ học giả trong mắt gia đình DuVille. Nàng phải buộc mình đón ánh mắt sӱng sốt cӫa Therese. “Mình hy vọng là bạn không chơi piano và hát?” Cô gái tóc vàng nhỏ nhắn trề môi điệu đà. “Ồ không,” Whitney vội vã trấn an cô. “Mình không biết gì về hai thứ đó.” “Tuyệt!” Therese tuyên bố với một nө cười rộng mở trong khi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Whitney, “vì đó là hai việc mình làm giỏi nhất. Bạn có mong chờ lần ra mắt cӫa mình không?” cô sôi nổi hỏi và lướt nhanh một cái nhìn ngưӥng mộ với Whitney. “Không,” Whitney thành thật thừa nhận, “không nhiều lắm.” “Mình cũng thế. Mặc dù đối với mình, đó chỉ là thӫ tөc. Hôn nhân cӫa mình đã đưӧc sắp xếp từ 5 năm trước. Điều đó thật hoàn hảo, vì bây giờ mình có thể tập trung toàn bộ chú ý để giúp bạn tìm một người chồng. Mình sẽ nói với bạn quý ông nào là ứng cӱ viên tiềm năng và ai là người chỉ có vẻ đẹp-trai-mà-không-có-gia-sản-hay triển-vọng – sau đó khi bạn có một cuộc kết hӧp sáng lạn, mình sẽ đến đám cưới cӫa bạn và kể với mọi người là đó hoàn toàn là công lao cӫa mình!” cô kết thúc và không thể nén lại một nө cười. Whitney mỉm cười đáp lại, hơi chút ngạc nhiên bởi lời đề nghị tình bạn cởi mở cӫa Therese. Nө cười là tất cả sӵ khuyến khích mà Therese DuVille cần để tiếp tөc. “Nhӳng người chị cӫa mình đều có nhӳng cuộc hôn nhân tuyệt vời. Vì thế chỉ còn lại mình và tất nhiên là anh trai mình, Nicolas.” Whitney nén lại sӵ thôi thúc để hỏi đùa rằng Nicolas DuVille nằm trong danh sách “tiềm năng” hay “chỉ đẹp trai,” nhưng Therese đã cung cấp ngay câu trả lời mà không cần phải hỏi. “Nicki không hề nằm trong danh sách nhӳng người tiềm năng. Ừm, anh ấy – vì anh ấy rất giàu và đẹp trai kinh khӫng. Vấn đề là, Nicolas không sẵn lòng. Đó là điều đáng tiếc và khổ sở nhất cӫa gia đình mình, vì Nicki là người thừa kế nam duy nhất, và là người lớn nhất trong năm đứa bọn mình.” Tuy rất tò mò, Whitney cũng xoay xở để lịch sӵ đáp lại rằng nàng hy vọng đó không phải là do Monsieur DuVille đang phải chịu bệnh tật gì. “Không,” Therese nói với một tràng cười khúc khích như tiếng nhạc, “trừ phi người ta cho rằng sӵ buồn chán và ngạo mạn là một căn bệnh. Tất nhiên, Nicolas có quyền đưӧc như vậy với việc phө nӳ liên tөc bám theo anh ấy. Mẹ mình nói rằng nếu các cô gái đưӧc phép cầu hôn, Nicolas sẽ nhận đưӧc lời cầu hôn nhiều hơn cả bốn chị em gái bọn mình cộng lại!” Vẻ nghiêm trang bề ngoài với sӵ quan tâm lịch sӵ cӫa Whitney tan đi. “Mình không thể tưởng tưӧng đưӧc tại sao lại thế,” nàng cười. “Với mình anh ta nghe có vẻ hoàn toàn là kỳ quái.” “Sức quyến rũ,” Therese nghiêm túc giải thích. “Nicolas có sức quyến rũ.” Sau một phút dừng lại suy tư, cô nói thêm, “Thật đáng tiếc là Nicki rất khó thuyết phөc, vì nếu anh ấy tham dӵ buổi ra mắt cӫa bạn và dành cho bạn một chút quan tâm đặc biệt, bạn sẽ có đưӧc sӵ thành công ngay tức khắc!” Cô thở dài. “Tất nhiên không có gì trên thế giới có thể thuyết phөc anh ấy tham gia một buổi khiêu vũ ra mắt. Anh ấy nói chúng buồn chán đến cùng cӵc. Dù sao, mình sẽ nói với anh ấy về bạn – và có lẽ anh ấy sẽ giúp.” Duy có sӵ lịch sӵ mới ngăn đưӧc Whitney nói rằng nàng hy vọng không bao giờ gặp đưӧc người anh kiêu căng cӫa Therese. CHƯƠNG 4 Một ngày trước ngày ra mắt xã hội chính thức cӫa Whitney, một lá thư đến từ Emily Williams khiến Whitney hoàn toàn nhẹ nhõm: Paul đã mua một điền trang ở Đảo Bahama và có kế hoạch ở đấy một năm. Vì Whitney không thể nghĩ đến chuyện Paul có thể đổ nhào vì một cô nàng Lөc địa cháy nắng, nên điều đó có nghĩa là nàng có cả một năm để chuẩn bị về nhà. Cả một năm không phải lo lắng về việc Paul sẽ cưới ai đó. Để xoa dịu sӵ căng thẳng về buổi khiêu vũ tối mai, nàng cuộn mình trong chiếc ghế xô pha bọc lөa in hoa hồng và vui sướng đọc lại tất cả nhӳng lá thư cӫa Emily đưӧc giấu trong cuốn sách dạy lễ nghi. Quá mải mê với nhӳng lá thư nên Whitney không nhận ra có ai đó đang quan sát nàng. Nicolas DuVille đứng ở ngưӥng cӱa với lời nhắn mà Therese, em gái anh đã khăng khăng yêu cầu anh phải đích thân chuyển đến Cô Stone. Trong tháng qua Therese đã thӱ cả tá mánh lới để đặt Cô Stone vào đường đi cӫa anh, Nicki không nghi ngờ gì việc chuyển lời nhắn này cũng là một mẹo ngốc nghếch cӫa hai cô gái. Đây không phải là lần đầu tiên em gái anh cố gắng khiến anh để tâm đến một trong nhӳng cô bạn ít tuổi nhӧt nhạt cӫa mình, và từ kinh nghiệm cӫa mình, Nicki biết rằng cách tốt nhất để gạt bỏ nhӳng kế hoạch lãng mạn cӫa Cô Stone đối với anh ngay từ trong trứng nước một cách đơn giản là hăm dọa và làm cô nàng bối rối cho đến khi cô ta cảm thấy nhẹ người khi nhìn thấy anh bỏ đi. Ánh mắt lạnh lẽo cӫa anh bắt gặp ngay cảnh tưӧng đưӧc sắp đặt mà Cô Stone rõ ràng đã định từ trước để có thể xuất hiện hấp dẫn nhất. Ánh nắng tràn qua cӱa sổ bên cạnh cô ta làm sáng lên suối tóc sẫm màu, ngón tay trỏ cӫa cô ta lơ đãng cuốn một lọn tóc trong lúc giả bộ chìm đắm vào cuốn sách đang đọc; chiếc váy màu vàng dành cho buổi sáng đưӧc sắp xếp thành nhӳng nếp duyên dáng, và hai bàn chân kín đáo gập bên dưới. Tư thế cӫa cô ta rất bình thản, với hai hàng mi dài hơi cөp xuống, và một nө cười nhè nhẹ nở trên đôi môi đầy đặn. Khó chịu với trò chơi nho nhỏ cӫa cô ta, Nicolas bước vào phòng. “Một bức tranh quyến rũ, Mademoiselle. Tôi có lời khen,” anh kéo dài giọng với vẻ xấc xưӧc. Giật phắt đầu lên, Whitney khép quyển sách dạy nghi thức xã giao chứa nhӳng lá thư cӫa Emily và đặt nó sang một bên rồi đứng dậy. Nàng ngập ngừng nhìn thẳng vào chàng trai gần 30 tuổi đang lạnh lùng nhìn xuống nàng từ cái mũi quý tộc cӫa anh ta. Anh ta thật sӵ rất đẹp trai với mái tóc đen và cặp mắt màu nâu có điểm chấm vàng. “Cô đã nhìn rõ rồi chứ, Mademoiselle?” anh ta thô lỗ hỏi. Nhận ra nàng đang nhìn anh ta chằm chằm, Whitney đột ngột lấy lại tư thế và ra hiệu chỉ lá thư trong tay anh ta. “Anh đến gặp dì tôi?” Trước vẻ ngạc nhiên đến sӳng sờ cӫa Whitney, anh chàng đó thong thả đi vào phòng và giúi lá thư vào tay nàng. “Tôi là Nicolas DuVille, và người hầu cӫa cô đã thông báo với tôi rằng cô đang đӧi tôi. Vì vậy, tôi tin là chúng ta có thể bỏ qua sӵ giả vờ ngạc nhiên bẽn lẽn cӫa cô, hay chúng ta không thể?” Whitney đứng như trời trồng khi anh chàng ung dung đánh giá nàng, bắt đầu khuôn mặt và táo bạo chuyển xuống khắp cơ thể cứng nhắc cӫa nàng. Có phải ánh mắt anh ta nấn ná trên ngӵc nàng, hay đó chỉ là sӵ tưởng tưӧng bối rối cӫa nàng khiến nó trông giống như vậy? Khi hoàn thành việc săm soi nàng từ phía trước, anh ta lӳng thӳng đi quanh nàng, quan sát nàng từ mọi góc độ giống như nàng là một con ngӵa anh đã định mua. “Đừng mất công,” anh ta nói, khi Whitney bồn chồn mở lá thư. “Trong đó viết rằng Therese để rơi chiếc vòng tay ở đây, nhưng cô và tôi đều hiểu rằng đó chỉ là một lý do để chúng ta gặp mặt.” Cùng một lúc Whitney thấy ngạc nhiên, bối rối, buồn cười và bị xúc phạm. Therese nói anh trai cô ấy ngạo mạn, nhưng dù sao Whitney cũng không nghĩ rằng anh ta khӫng khiếp đến như thế này. “Thӵc ra,” anh ta nói khi vòng lại đứng trước mặt nàng, “cô không giống như tôi đã nghĩ.” Giọng anh ta có một chút tán thưởng. “Nicolas!” Lời chào hỏi nhiệt tình cӫa Dì Annne tránh cho Whitney phải trả lời. “Thật vui khi gặp cháu. Cô đang mong cháu đấy – một cô hầu gái phát hiện chiếc vòng tay cӫa Therese bên dưới đệm ghế sô pha. Chiếc móc khóa bị gãy. Cô sẽ đi lấy cho cháu,” bà nói rồi nhanh chóng rời khỏi phòng. Ánh mắt sӱng sốt cӫa Nicolas chiếu vào Cô Stone. Một nө cười thoáng hiện trên môi cô khi cô nhướng cặp lông mày thanh tú nhìn anh, rõ ràng thích thú trước vẻ có lỗi cӫa anh. Xét đến sӵ thô lỗ trước đó cӫa anh, Nicki nhận thấy cần phải nói một vài câu chuyện lịch sӵ. Anh nghiêng người và cầm cuốn sách dạy lễ nghi chứa nhӳng lá thư cӫa Emily lên, liếc qua tiêu đề cuốn sách và sau đó đến Whitney, anh hỏi. “Em đang ôn luyện cách cư xӱ tốt à, Mademoiselle?” “Phải,” Cô Stone trả lời với ánh mắt sáng lên vẻ hài hước cố nén lại. “Anh có muốn mưӧn cuốn sách cӫa tôi không?” Lời châm chọc cӫa cô mang lại một nө cười lười biếng và cuốn hút đầy ngưӥng mộ. “Tôi thấy đó là cách để chuộc lỗi cho nhӳng cư xӱ cӫa tôi trước đó. Mademoiselle,” anh vừa nói vừa cười với vẻ hấp dẫn, “em sẽ cho tôi vinh dӵ một điệu nhảy vào tối mai?” Whitney ngập ngừng, e ngại trước nө cười quyến rũ và vẻ ngưӥng mộ rõ ràng cӫa anh ta. Hiểu lầm sӵ im lặng cӫa cô là để làm dáng, Nicolas nhún vai và tất cả sӵ ấm áp biến mất trong nө cười cӫa anh và anh nói với vẻ hài hước châm biếm, “Trước sӵ lưӥng lӵ cӫa cô, tôi sẽ cho rằng tất cả nhӳng điệu nhảy cӫa cô đều đã đưӧc đăng ký. Có lẽ để lần khác.” Whitney nhận ra anh ta đang rút lại lời đề nghị, và nàng ngay lập tức khẳng định anh chàng này đúng là người kiêu căng và ngang bướng đúng như suy nghĩ ban đầu cӫa mình. “Chưa có điệu nhảy nào cӫa tôi đưӧc đăng ký,” cô khiến anh bối rối bởi sӵ thú nhận chân thật. “Anh thấy đấy, anh là quý ông đầu tiên tôi gặp ở Paris.” Sӵ nhấn mạnh cố tình vào từ “quý ông” không thoát khỏi sӵ chú ý cӫa Nicki, anh bất ngờ hất đầu ra sau và cười phá lên. “Đây là chiếc vòng tay,” Quý bà Gilbert nói trong lúc nhanh nhẹn bước vào phòng. “Và Nicolas, nhớ nhắc Therese rằng chiếc khóa đã bị gãy.” Nicolas nhận chiếc vòng tay và rời khỏi. Anh trèo lên cỗ xe, chỉ thị người giӳ ngӵa đánh xe về nhà mẹ anh, rồi sau đó thả lỏng người dӵa vào chiếc ghế đệm bọc da. Họ chạy qua một công viên với nhӳng lối đi rộng nở rộ nhӳng bông hoa mùa xuân. Hai cô gái xinh đẹp anh quen vẫy tay chào hỏi, nhưng Nicki hầu như không để ý để khung cảnh như-trong-tranh-vẽ-cӫa-Gainsborough*. Nhӳng suy nghĩ cӫa anh đang bận rộn với cô gái trẻ người Anh anh vừa gặp. (Thomas Gainsborough (1727 - 1788) là một trong nh·ng họa sĩ vẽ phong cảnh và chân dung nổi tiếng nhất của thế k΍ 18 nước Anh.) Cho dù cố gắng, anh cũng không thể hiểu làm thế nào Whitney Stone và cô em gái lắm lời và đầu óc lơ ngơ cӫa anh lại hình thành mối quan hệ thân thiết đến vậy, hai người họ khác nhau như nước chanh và rưӧu Pháp nặng. Therese là một cô gái xinh xắn, ngọt ngào như nước chanh nhưng cô bé không có nhӳng tính cách ẩn sâu bên trong để hấp dẫn đàn ông. Whitney Stone thì ngưӧc lại, một kho báu thӵc sӵ đối lập, lấp lánh như rưӧu vang đỏ nồng nàn hứa hẹn nhӳng nét quyến rũ còn ẩn giấu sẽ xuất hiện. Mới mười bảy tuổi, nàng đã chống đӥ với sӵ khinh khi chế nhạo cӫa anh với thái độ bình thản đáng nể. Nicolas khẳng định, chỉ thêm vài năm nӳa, nàng sẽ trở nên rất thú vị. Một tiếng cười khoái chí bật ra từ ngӵc anh khi anh nhớ lại nàng đã khéo léo trả đũa nhận xét cӫa anh về cuốn sách dạy lễ nghi bằng cách đề nghị cho anh mưӧn. Thật đáng tiếc, anh nghĩ, cho một vật báu quý hiếm như vậy khi nàng bị bỏ quên trong xó xỉnh nào đó trước đám đông trong buổi ra mắt đông người tối mai, chỉ vì nàng mà một người lạ đối với người Pháp. ***** Nhӳng tấm thảm sang trọng trải một bên cӫa phòng khiêu vũ khổng lồ, và bức tường đối diện ốp gương phản chiếu ánh sáng từ hàng nghìn cây nến tỏa sáng từ nhӳng chùm đèn treo trên trần nhà. Thoáng thấy bóng mình trong một chiếc gương, Whitney lo lắng rà soát lại diện mạo cӫa mình. Chiếc váy dạ hội lөa trắng cӫa nàng với lớp ngoài đưӧc hớt lên tạo thành nhӳng hình vỏ sò lớn và đưӧc đính lại bằng nhӳng bông hồng lөa màu hồng cùng kiểu với nhӳng bông hoa cuốn quanh nhӳng lọn tóc dày trên đỉnh đầu. Nàng nhận thấy mình trông bình tĩnh hơn nhiều so nhӳng gì nàng đang cảm thấy. “Mọi chuyện sẽ trở nên tuyệt vời, rồi cháu sẽ thấy,” Dì Anne thì thầm. Whitney không hề nghĩ mọi chuyện sẽ tuyệt vời chút nào. Nàng biết nàng không thể hy vọng sẽ cạnh tranh đưӧc với nhӳng cô gái tóc đỏ và tóc vàng quyến rũ, hay nhӳng cô tóc sẫm màu từ tốn nhỏ nhắn đang cười nói thoải mái với nhӳng chàng trai trẻ trong bộ lễ phөc màu đen, đối lập với nhӳng chiếc áo ghi lê lөa hoặc sa tanh sáng màu. Whitney tӵ nói với mình rằng nàng không quan tâm tí nào đến một thứ ngốc nghếch như một buổi khiêu vũ ngớ ngẩn, nhưng nàng biết đó không phải là thật. Nàng quan tâm rất nhiều. Therese và mẹ cô chỉ đến vài phút trước khi nhӳng nhạc công nâng nhạc cө cho điệu nhạc đầu tiên. “Mình có tin tức tuyệt vời nhất,” Therese nín thở thì thầm, cô trông giống như một viên kẹo ngọt trong chiếc váy đăng ten trắng, hai má hồng và mái tóc vàng óng duyên dáng uốn quăn. “Cô hầu gái cӫa mình là em họ người hầu phòng cӫa Nicki và anh ta nói Nicki đang đến đây tối nay. Và anh ấy còn mang theo ba người bạn – anh ấy đã tung xúc xắc cá cưӧc với họ 500 frăng đổi lại hai tiếng đồng hồ cӫa họ tối nay, và họ đã thua, vì vậy họ đến đây và khiêu vũ với cậu…” Cô nhún vai vẻ có lỗi với Whitney khi bỏ dở câu nói và dành cho chàng trai vừa đến mời cô khiêu vũ một cái nhún chào duyên dáng. Đầu óc Whitney vẫn còn rối rắm với tin tức vừa nghe khi nhӳng người nhạc công tấu lên nốt nhạc đầu tiên, và nhӳng cô gái mới ra mắt đưӧc tháp tùng ra sàn nhảy bởi nhӳng bạn nhảy đáng kính. Không phải tất cả các cô gái mới ra mắt – Whitney cảm thấy mặt mình đỏ hơn khi nàng thất vọng nhìn Dì Anne. Nàng đã biết mình sẽ không đưӧc mời khiêu vũ điệu đầu tiên trong tối nay, nhưng nàng đã không nghĩ đến cảm giác quá khốn khổ khi bị bỏ lại một bên với Dì Anne và Madame DuVille. Cảm giác này quen thuộc đến nhức nhối – giống như nàng đã về nhà ở Anh nơi mà lời mời tham dӵ nhӳng buổi gặp mặt xã hội rất hiếm hoi và nếu nàng đến, nàng cũng bị chế giễu hoặc phớt lờ. Therese đã khiêu vũ điệu thứ hai và thứ ba, nhưng Whitney vẫn chưa đưӧc mời điệu nào. Khi đến điệu nhảy thứ tư, cảm giác bị bỏ qua trở nên quá mức nàng có thể chịu đӵng. Nghiêng về phía Dì Anne, Whitney định hỏi liệu nàng có thể đi đâu đó để chỉnh đốn lại trang phөc, nhưng có một xáo động ở cӱa ra ngoài và nàng tò mò nhìn theo ánh mắt cӫa nhӳng vị khách khác. Nicolas DuVille và ba quý ông khác đang đứng dưới khung cӱa mái vòm ở lối ra vào dẫn đến phòng khiêu vũ. Họ quan sát đám đông, thoải mái trong bộ lễ phөc thanh lịch và tỉnh bơ trước vô số nhӳng chú ý mà họ đang nhận đưӧc. Sӧ hãi đến đông cứng cả người, Whitney quan sát khi ánh mắt cӫa Nicolas DuVille quét đám đông nhӳng cô gái mới ra mắt đang cười khúc khích và nhӳng anh chàng bảnh bao đang nhìn họ chằm chằm. Cuối cùng khi nhìn thấy Whitney, anh nghiêng nhẹ đầu chào, và cả bốn người cùng tiến đến. Whitney ép lưng vào bức tường trong nỗ lӵc trẻ con muốn ép mình giӳa nó và Dì Anne. Nàng không muốn mạo hiểm đối đầu lần nӳa với Nicolas DuVille. Hôm qua nàng đã quá ngạc nhiên để cảm thấy e sӧ anh; tối nay lòng kiêu hãnh và tӵ tin mà nàng sở hӳu đã tơi tả, và cộng thêm vào sӵ khó chịu đó, nàng thӵc sӵ nhận thấy đưӧc Nicki trông lịch sӵ và điển trai như thế nào trong bộ dạ phөc buổi tối. Nàng nhìn nhӳng chàng trai đang lách qua đám đông chăm chú tiến thẳng về phía mình, và ngay cả trong lúc hoảng hốt đến điếng người như thế này, Whitney vẫn nhận ra sӵ trái ngưӧc rõ nét giӳa nhóm bạn cӫa Nicolas DuVille và nhӳng quý ông khác trong phòng. Anh và bạn cӫa anh không chỉ nhiều tuổi hơn hầu hết nhӳng anh chàng trẻ tuổi đang lả lướt tán tỉnh nhӳng cô gái trẻ hơn, mà còn có một phong thái hiểu biết tỏa ra từ họ khiến họ hoàn toàn khác biệt. Madame DuVille cười với vẻ ngạc nhiên vui sướng khi con trai chào bà. “Nicki, mẹ không thể ngạc nhiên hơn nếu là ác quӹ xuất hiện!” “Sao thế, cám ơn mẹ,” anh tỉnh khô thì thầm và cúi chào bà. Đột nhiên, anh quay sang Whitney và mỉm cười khi anh nắm lấy bàn tay lạnh giá cӫa nàng. Nâng tay nàng lên môi để đặt lên một nө hôn trang trọng, anh nói và cười khoái trí trêu ngươi. “Thôi kiểu nhìn như quá sӱng sốt khi thấy mình trở thành mөc tiêu chú ý cӫa tôi, Mademoiselle. Em nên ra vẻ như điều này không hơn gì so với em mong đӧi.” Whitney mở to mắt nhìn anh ta, không chắc mình nên cảm thấy bị xúc phạm hay nên cảm ơn vì lời khuyên không đưӧc yêu cầu cӫa anh ta. Anh ta trêu chọc nhướng một bên lông mày như là hiểu đưӧc nàng đang nghĩ gì, sau đó anh quay sang và giới thiệu ba người đi cùng với nàng. Tiếng nhạc vang lên và không hề hỏi han, Nicki thản nhiên cầm tay nàng đặt lên cách tay anh, và đưa nàng đến sàn khiêu vũ. Anh nhẹ nhàng dìu nàng quay trong điệu van, trong khi Whitney tập trung theo nhӳng bước nhảy nàng đã học từ thầy hướng dẫn. “Mademoiselle.” Giọng nói trầm trầm cӫa Nicki vang lên đầy chất hài hước. “Nếu em ngước lên nhìn tôi, em sẽ thấy rằng tôi đang nhìn em theo cách mà nhӳng khán giả đang hoang mang cӫa chúng ta xem là một cӱ chỉ ấm áp và ngưӥng mộ. Tuy nhiên, nếu em tiếp tөc ghi nhớ nhӳng nếp gấp trên cra-vát cӫa tôi, tôi sẽ thôi trông có vẻ say đắm và bắt đầu tỏ vẻ chán nản và buồn tẻ. Nếu tôi làm vậy, thay vì đưӧc giới thiệu với cả giới thưӧng lưu tối nay, em sẽ trở thành một cô-gái-bên-lề. Giờ thì, hãy nhìn tôi và mỉm cười.” “Một cô-gái-bên-lề!” Whitney thốt ra, ánh mắt nàng ngước lên nhìn anh ta. Nàng nhìn thấy vẻ dí dỏm trong mắt anh ta và sӵ tức tối cӫa nàng tan đi. “Tôi thấy quá bị chú ý,” nàng thú nhận. “Mọi người trong căn phòng này hình như đều quan sát chúng ta và…” “Họ không quan sát chúng ta,” anh ta phản đối với một tiếng cười rộng lưӧng. “Họ đang quan sát tôi, và cố cân nhắc xem liệu em có phải là người đã quyến rũ tôi đến buổi dạ hội buồn tẻ cӫa nhӳng cô nàng ngây thơ này hay không?” “ – Và khác với nhӳng thú vui theo đuổi sӵ sa đọa và trác táng thông thường cӫa anh?” Whitney chọc ghẹo, một nө cười khiêu khích vô thức chậm chãi lướt trên khuôn mặt sống động cӫa nàng. “Chính xác,” Nicki cười nhăn nhở đồng ý. “Trong trường hӧp đó,” nàng trầm tư và nói với giọng ẩn chứa một nө cười trêu chọc, “Điệu van này sẽ không phá hӫy danh tiếng cӫa tôi trước khi tôi có đưӧc nó chứ?” “Không, nhưng có thể phá hӫy tiếng tăm cӫa tôi.” Nicki nhìn thấy vẻ sӱng sốt cӫa nàng và nhẹ nhàng nói. “Bình thường tôi không xuất hiện ở nhӳng bӳa tiệc ra mắt, Mademoiselle. Và trông thấy tôi như thế này, thӵc sӵ vui thích khi khiêu vũ với một cô bé hỗn hào non nớt như em, đúng là chưa hề nghe thấy.” Whitney dứt ánh mắt khỏi khuôn mặt mạnh mẽ đẹp như điêu khắc cӫa Nicolas DuVille và liếc quanh nhìn nhӳng anh chàng trẻ tuổi trong nhӳng chiếc áo gi-lê sa tanh sáng màu. Họ đang nhìn Nicki với vẻ ganh tị rõ ràng, và không có gì phải nghi ngờ! Bộ trang phөc dạ hội cắt may hoàn hảo cӫa Nicki và phong thái tao nhã bình thản cӫa anh khiến họ dường như ăn mặc hơi quá diêm dúa và khá là trẻ con. “Họ vẫn nhìn chứ?” Nicki trêu. Whitney cắn môi để kìm lại nө cười đã sáng lên trong mắt nàng khi nàng nhìn vào khuôn mặt đẹp trai cӫa anh ta. “Đúng vậy, nhưng tôi không thể thӵc sӵ đổ lỗi cho họ - anh trông khá giống một con diều hâu trong một phòng toàn chim bạch yến.” Nө cười ngưӥng mộ chầm chậm lướt trên mặt anh. “Tôi đúng là như vậy,” anh thì thầm dịu dàng. Và nói tiếp, “Em có một nө cười thật quyến rũ, cherie.” Whitney vừa nghĩ rằng anh ta cũng có một nө cười tuyệt đẹp thì nó biến mất sau một cái cau mày tăm tối. “Có – có gì không phải sao?” nàng hỏi. “Phải,” anh ta thô lỗ trả lời. “Đừng để một người đàn ông mà em không đính hôn gọi em là ‘cherie’.” “Tôi sẽ nhìn họ chằm chằm cho đến khi họ luống cuống nếu họ dám như vậy!” Whitney hứa ngay lập tức. “Tốt hơn nhiều rồi,” anh ta tán tưởng và sau đó táo tӧn, “… cherie.” Khi điện van kết thúc, anh ta đưa nàng trở lại với dì, đầu anh ta hơi ngả về phía nàng như thể anh ta đang hứng lấy từng từ cӫa nàng. Anh ta đứng đӧi ở đó, hiếm khi rời mắt khỏi nàng khi nàng lần lưӧt nhảy với nhӳng người bạn cӫa anh ta. Whitney cảm thấy có một chút lâng lâng, táo bạo và tuyệt vời. Đã có rất nhiều quý ông đề nghị đưӧc giới thiệu với nàng. Nàng biết đó là do sӵ chú ý quá mức và chưa hề có mà nàng nhận đưӧc từ Nicolas DuVille và các bạn cӫa anh ta, nhưng nàng quá nhẹ nhõm và dễ chịu để để ý đến. Claude Delacroix, một anh chàng đẹp trai, tóc sáng đến cùng Nicolas, ngay lập tức phát hiện ra rằng Whitney yêu thích ngӵa, và hai người họ đã có một cuộc tranh cãi đầy hứng khởi về ưu điểm cӫa một con ngӵa nòi so với con khác. Anh ta thậm chí còn hỏi liệu nàng có muốn cưӥi ngӵa cùng anh ta một ngày gần đây, đề nghị này rõ ràng không phải do Nicki gӧi ý. Whitney cảm thấy rất hài lòng và đưӧc tâng bốc, nàng mỉm cười khi anh ta đưa nàng trở lại với dì nàng. Tuy nhiên, Nicki không hài lòng cũng không cười khi anh ngay tức khắc tuyên bố khiêu vũ với nàng điệu tiếp theo. “Clause Delacroix,” anh cộc lốc thông báo khi vòng tay ôm nàng, “xuất thân từ một gia đình có truyền thống tốt đẹp. Anh ta là một tay cưӥi ngӵa xuất sắc, một kẻ cờ bạc khét tiếng và là một người bạn tốt. Tuy nhiên, anh ta không phải là một người bạn phù hӧp với em, em cũng không nên nghĩ rằng anh ta là một ứng cӱ viên tiềm năng. Nhӳng chuyện liên quan đến trái tim, Claude là một chuyên gia, nhưng anh ta rất nhanh chóng đánh mất niềm yêu thích và sau đó…” “Anh ta làm tan nát trái tim cӫa nhӳng quý cô?” Whitney dӵ doán với vẻ nghiêm trang với chút chế giễu. “Chính xác,” Nicki nghiêm nghị nói. Whitney biết là trái tim nàng đã thuộc về Paul, và vì thế không có chút nguy hiểm nào. Với một nө cười dịu dàng, nàng nói, “Tôi sẽ canh gác trái tim mình rất cẩn thận.” Ánh mắt cӫa Nicki lưӥng lӵ trên đôi môi mời gọi và mềm mại, sau đó nhìn lên ánh mắt xanh ngọc long lanh cӫa nàng. “Có lẽ,” anh thốt ra với một chút tӵ châm biếm mình khiến Whitney không thể hiểu đưӧc, “Tôi phải cảnh báo Claude canh gác trái tim anh ta. Mademoiselle, nếu em lớn hơn, tôi nghĩ tôi cũng phải như vậy.” Khi Nicki đưa nàng quay lại với dì, có cả tá quý ông đang nóng lòng đưӧc khiêu vũ với nàng và đứng đӧi để thỉnh cầu. Nicki níu tay nàng lại, và hất đầu về phía anh chàng trẻ tuổi đứng ở cuối hàng. “Andre Rousseau,” anh nói, “sẽ là một người chồng lý tưởng cӫa em.” Whitney nhìn anh với vẻ tức cười. “Anh thӵc không nên nói nhӳng điều như thế.” “Tôi biết.” Anh nói. “Giờ thì tôi đưӧc tha thứ vì sӵ thô lỗ ngày hôm qua rồi chứ?” Whitney vui vẻ gật đầu. “Tôi phải nói rằng tôi đã đưӧc ‘giới thiệu’ đẹp như một con tàu cӫa Anh.” Nө cười cӫa Nicki tràn ngập sӵ ấm áp khi anh nâng tay nàng lên môi. “Bon Voyage*, Cherie,” anh nói. Và sau đó anh rời đi. (* Chúc một chuyến đi tốt lành!”) ***** Whitney vẫn còn đang nghĩ về buổi tối hôm trước và khẽ mỉm cười với chính mình khi nàng đi xuống cầu thang vào buổi sáng hôm sau và định đi cưӥi ngӵa trên con ngӵa cái cường tráng cӫa chú nàng. Nhӳng giọng nói đàn ông vọng đến từ lối đi dẫn đến phòng khách, và khi Whitney định đi qua, Dì Anne xuất hiện ở ngưӥng cӱa với khuôn mặt tươi cười. “Dì vừa định lên gọi cháu,” bà thì thầm. “Cháu có khách.” “Khách?” Whitney nhắc lại và hoang mang. Trò chuyện về nhӳng chӫ đề vô vị thường đưӧc nhắc đến trong buổi khiêu vũ tối qua là một chuyện, tỏ ra hấp dẫn và thú vị với nhӳng quý ông đang cố sức đến thăm hỏi nàng sáng nay là một chuyện hoàn toàn khác hẳn. “Cháu sẽ nói chuyện gì với họ đây?” Whitney cầu khẩn. “Cháu sẽ làm gì chứ?” “Làm gì?” Anne mỉm cười, bước sang một bên và kiên quyết đặt một tay lên tấm lưng nhỏ nhắn cӫa Whitney. “Sao thế, hãy là chính mình, cháu yêu.” Ngập ngừng, Whitney bước vào phòng. “Tôi đang định đi cưӥi ngӵa trong công viên,” nàng giải thích với ba quý ông đang có mặt đã nhảy với nàng tối qua. Ba chàng trai trẻ nhảy dӵng lên và mỗi người chìa ra một bó hoa về phía nàng. Ánh mắt Whitney lướt xuống nhӳng bó hoa họ đang cầm, và một nө cười hé trên góc miệng nàng. “Hình như cả ba ngài đều đến từ đó.” Họ nháy mắt với nàng khi nhận ra rằng nàng đang trêu ghẹo họ vì đã trộm hoa trong công viên. Và sau đó – trong sӵ ngạc nhiên cӫa nhӳng ngạc nhiên – họ mỉm cười với nàng và hòa nhã tranh cãi với nhau xem ai có vinh dӵ đưӧc tháp tùng nàng đến công viên. Với tinh thần công bằng thӵc sӵ, Whitney vui vẻ cho phép tất cả bọn họ hộ tống nàng. Năm đó Cô Stone đưӧc công nhận là một “Người độc đáo.” Khi mà các quý cô trẻ thường có vẻ mong manh dễ thương và hãy bẽn lẽn thẹn thùng, Whitney lại rất sống động và vui tươi. Trong khi các quý cô khác ở tuổi nàng tỏ ra nghiêm trang và kín đáo, Whitney lại thông minh và thẳng thắn. Trong năm kế tiếp, Anne quan sát khi tӵ nhiên hӧp tác với thời gian, và khuôn mặt trẻ con cӫa Whitney hoàn chỉnh vẻ đẹp rӵc rӥ hứa hẹn trước đó. Hàng mi đen nhánh viền quanh đôi mắt biểu cảm đến bất ngờ đã thay đổi từ màu xanh nước biển sang màu xanh ngọc sẫm bên dưới đường cong thanh tú cӫa cặp lông mày đen. Mái tóc màu gỗ dái ngӵa óng ả bao quanh khuôn mặt sắc nét như điêu khắc với khuôn miệng đầy đặn và mềm mại, làn da mịn màng như lөa màu kem. Dáng người nàng vẫn mảnh mai, nhưng đã chín muồi với nhӳng đường cong trêu ngươi và chỗ trũng vào duyên dáng. Đó là năm nàng đưӧc gọi là “Người không ai sánh bằng.” Các quý ông nói với nàng rằng nàng có “sắc đẹp mê hồn người” và “vẻ đáng yêu quyến rũ” và nàng ám ảnh nhӳng giấc mơ cӫa họ. Whitney lắng nghe nhӳng lời khen tặng hào phóng cӫa họ và nhӳng lời thề thốt tha thiết về tình cảm bất diệt cӫa họ với một nө cười nӱa có vẻ hài hước không tin và nӱa có vẻ cảm kích chân thành đối với tình cảm cӫa họ. Nàng nhắc Anne nhớ về một con chim nhiệt đới khó nắm bắt, hạ cánh một cách ngập ngừng, gây ngạc nhiên và thích thú bằng sӵ xuất hiện cӫa chính mình, rồi sau đó khi một trong nhӳng người theo đuổi nàng đưa tay ra để bắt lại, thì nàng bay vөt đi. Nàng xinh đẹp, nhưng các quý ông rời bỏ nhӳng cô gái có sắc đẹp ngang ngӱa nàng để vây quanh nàng, là bị thu hút bởi không khí vui bẻ dường như lúc nào cũng bao quanh nàng và nhӳng hành động tinh nghịch thoải mái cӫa nàng. Từ đầu năm thứ ba kể từ khi nàng ra mắt xã hội thương lưu, Whitney đã trở thành một thách thức mà càng nhiều quý ông có học thức và hiểu biết tìm cách để có đưӧc nàng chỉ để chứng tỏ rằng họ có thể thành công khi nhӳng người khác thất bại, rồi để thấy mình khá bất ngờ yêu say đắm một cô gái trẻ, người không có một chút động thái nhỏ nhất nào đáp lại tình cảm cӫa họ. Mọi người đều biết nàng sẽ sớm kết hôn; rốt cuộc thì nàng đã mười chín tuổi. Ngay cả Ngài Gilbert cũng bắt đầu quan tâm, nhưng khi ông giãi bày với vӧ mình rằng Whitney đã trở nên quá nổi tiếng thì Anne chỉ mỉm cười. Bởi vì dường như gần đây Whitney đã phát triển một cảm tình đặc biệt dành cho Nicolas DuVille. CHƯƠNG 5 Lần thứ ba trong vòng 10 phút, Whitney nhận ra rằng nàng lại sao nhãng khỏi cuộc trò chuyện, và nàng liếc nhìn các cô gái đến chơi với nàng sáng nay với vẻ có lỗi. Thật may mắn, tất cả họ đều đang mê mẩn với nhӳng miêu tả nhiệt tình cӫa Therese về cuộc sống mới cӫa một phө nӳ có gia đình và dường như không để ý sӵ tập trung đứt đoạn cӫa Whitney. Whitney hồi hộp đөng vào lá thư cӫa Emily vừa đưӧc đưa đến cho nàng, trong khi băn khoăn như nàng luôn thế, rằng có phải lá thư này mang đến thông tin hãi hùng rằng Paul đã chọn đưӧc một người vӧ. Không thể chịu đӵng thêm tình trạng chờ đӧi, nàng mở thư và trái tim đập nhanh gấp đôi nhịp đập vốn đã rất nhanh khi nàng bắt đầu đọc: “Whitney thân yêu nhất,” Emily viết bằng nhӳng nét chӳ viết tay gọn gàng và chuẩn mӵc, “từ nay trở đi, mình sẽ mong đӧi bạn gọi mình là ‘Quý bà Emily, nӳ nam tước Archibald, Người Phө Nӳ Hạnh Phúc Nhất Trên Đời.’ Mình cũng mong là bạn sẽ nhún gối chào, kéo chân ra sau và cúi thật điệu khi chúng mình gặp mặt lần tới, nhờ thế mà mình sẽ thật sӵ tin là điều này đang xảy ra.” Hai trang kế tiếp tràn ngập nhӳng lời khen ngӧi hết lời về người chồng mới cưới cӫa Emily và chi tiết về cuộc hôn nhân đã đưӧc tiến hành bởi một giấy phép kết hôn đặc biệt. “Nhӳng gì cậu nói về Pháp cũng đúng ở Anh,” Emily nói. “Cho dù anh ấy kỳ cөc như thế nào, nếu một quý ông có một ưu thế, anh ấy đưӧc xem là một phần thưởng hôn nhân đáng giá, nhưng mình hứa khi bạn gặp anh ấy, bạn sẽ đồng ý rằng chồng mình là một người tuyệt vời kể cả không có tước hiệu.” Whitney mỉm cười, biết rằng Emily sẽ không bao giờ cưới chàng nam tước trừ phi cô ấy yêu anh ta. “Thế là đӫ về mình,” Emily tiếp tөc, “Mình có chuyện kể với bạn mà mình đã quên nói đến trong lá thư gần đây nhất cӫa mình. Sáu đứa bọn mình đều rời nhà đến một bӳa tiệc náo nhiệt ở Luân Đôn, nơi mà bà chӫ nhà đã giới thiệu một quý ông, người ngay tức khắc thu hút sӵ chú ý cӫa các quý cô. Và không có gì để nghi ngờ, anh ấy rất đẹp trai và cao ráo, và xuất thân từ một gia đình quyền quý ở Pháp. Whitney, đó là anh Nicolas DuVille! Mình khá là chắc chắn rằng anh ấy là quý ông mà bạn đã nói đến trong nhӳng lá thư cӫa bạn, và mình hỏi anh DuVille xem anh ấy có quen biết bạn không. Khi anh ấy nói có, Margaret Merryton và nhӳng cô gái khác xúm lại quanh anh ta cố để bày tỏ ‘lòng thông cảm’ cӫa họ.” “Ôi bạn sẽ cười phá lên như thế nào, vì sau khi trao cho họ một cái nhìn mà có thể khiến họ hóa đá, anh DuVille dӵng họ sống lại bằng nhӳng câu chuyện về nhӳng anh chàng theo đuổi và nhӳng cuộc chinh phөc cӫa bạn ở Paris. Anh ấy thậm chí còn ám chỉ rằng mình khá là quan tâm nhiều đến bạn, làm các cô gái khác tím tái vì ghen tuông. Nhӳng gì anh ấy nói có thật không? Và sao bạn không kể với mình rằng ‘Paris đang nằm trong lòng bàn tay bạn’?” Whitney mỉm cười. Mặc dù Nicki đã nói đến chuyện gặp Emily ở Luân Đôn, anh đã không hề đề cập đến việc gặp kẻ thù thời thơ ấu cӫa Whitney, Margaret Merryton, hay nhӳng cô gái khác. Tuy nhiên, sӵ hài lòng nàng cảm thấy vì đưӧc anh bảo vệ biến mất khi nàng cân nhắc khả năng rằng Nicki có lẽ thӵc sӵ muốn điều gì đó hơn chỉ là làm bạn với nàng. Gần ba năm, anh chỉ là một hình bóng đẹp trai xuất hiện bên cạnh nàng mà không báo trước để đề nghị nàng một điệu nhảy hoặc trêu ghẹo nàng về một trong rất nhiều người tán tỉnh nàng. Sau đó anh biến mất cùng với một cô gái quyến rũ nào đó dính chặt vào tay anh một cách đầy sở hӳu. Nhưng vài tháng trước tình thế đột ngột thay đổi. Họ đã gặp nhau ở nhà hát và Nicki bất ngờ mời nàng đi xem một buổi nhạc kịch. Bây giờ anh hộ tống nàng đến mọi nơi, các buổi khiêu vũ và tiệc tùng, nhӳng buổi hòa nhạc và nhạc kịch. Trong tất cả nhӳng chàng trai mà nàng quen biết, Nicolas DuVille là người Whitney thích ở bên nhất, nhưng nàng không thể chịu đưӧc ý nghĩ anh có thể thӵc sӵ có ý định nghiêm túc đối với nàng. Whitney thẫn thờ nhìn lá thứ với đôi mắt buồn bã. Nếu Nicki cầu hôn với nàng, và nàng từ chối (tất nhiên là thế), nàng sẽ làm ảnh hưởng đến tình bạn cӫa nàng và Therese, chú dì nàng với ông bà DuVille, và tình bạn cӫa nàng với chính Nicki, trong khi tình cảm đó có ý nghĩ rất lớn đối với nàng. Nàng buộc mình chú ý vào lại lá thư cӫa Emily. Cuối lá thư là tin tức về Paul. “Elizabeth đang ở Luân Đôn để dӵ Mùa lễ hội, và khi cô ấy quay về nhà, mọi người mong đӧi là Paul sẽ cầu hôn cô ấy, vì bố mẹ cô ấy bây giờ cảm thấy đã quá thời điểm để cô ấy lấy chồng.” Đang tưng bừng vui với tin tức tuyệt vời cӫa Emily, bây giờ Whitney cảm thấy như nàng đang khóc đến cạn nước mắt. Sau tất cả sӵ tập luyện, dӵ định, cuối cùng nàng đã sẵn sàng để giành lấy tình yêu cӫa Paul, nhưng cha nàng vẫn giӳ nàng ở Pháp và phớt lờ lời cầu xin về nhà cӫa nàng. Vừa tiễn các bạn ra khỏi nhà, Whitney đi lên phòng để viết thư cho cha. Lần này nàng sẽ gӱi cho cha một lá thư mà ông không thể đơn giản là bỏ qua như nhӳng lá khác. Nàng muốn về nhà – phải về nhà – và nàng phải về ngay lập tức. Sau khi suy nghĩ cẩn trọng, nàng bắt đầu viết, lần này là kích động niềm kiêu hãnh bị tổn thương và lòng tӵ tôn cӫa ông bằng cách nói rằng nàng muốn trở về nhà đến như thế nào để chứng tỏ với ông rằng bây giờ ông có thể tӵ hào về nàng. Nàng kết thúc lá thư bằng cách kể với ông rằng nàng nhớ ông nhiều khӫng khiếp như thế nào. Sau đó nàng viết cho Emily. Khi mang lá thư xuống tầng dưới để gӱi, nàng đưӧc người đầy tớ thông báo rằng Monsieur DuVille vừa đến và mong đưӧc gặp nàng ngay. Bối rối bởi yêu cầu cấp bách này cӫa Nicki, Whitney đi xuống hành lang dẫn đến phòng làm việc cӫa chú nàng. “Chào, Nicki. Một ngày đẹp trời, đúng không?” Anh quay lại. “Vậy sao?” anh căng thẳng trả lời, và không thể nhầm lẫn đưӧc vẻ cứng đờ cӫa đôi vai anh hay nét căng thẳng ở cằm anh. “Ừm, đúng thế. Ý em là, nắng và ấm áp.” “Chính xác là điều gì xui khiến em tham gia vào một cuộc đua ngӵa công khai?” anh quát lên, bỏ qua thái độ lịch sӵ nhã nhặn. “Đó không phải là một cuộc đua ngӵa công khai?” Whitney vừa nói vừa ngạc nhiên trước vẻ kích động cӫa anh. “Không? Vậy có lẽ em sẽ giải thích làm thế nào mà nó xuất hiện trên mặt báo hôm nay.” “Em không biết,” Whitney thở dài. “Em cho là ai đó nói với người nào đó mà người nào đó đã nói với một người khác. Mọi chuyện luôn xảy ra như vậy. Tuy nhiên,” nàng kết thúc với một cái nghiêng đầu duyên dáng, “em thắng, anh biết không. Em đã thӵc sӵ đánh bại Nam tước Von Ault.” Giọng Nicki vang lên đầy quyền lӵc. “Anh sẽ không cho phép em làm một điều gì như thế một lần nӳa!” Anh thấy nàng cứng người vì bối rối tức giận và hít một hơi thở dài. “Anh xin lỗi vì cao giọng, cherie. Anh sẽ gặp em ở buổi dạ hội hóa trang cӫa nhà Armand tối nay, trừ phi em sẽ thay đổi ý định và cho phép anh tháp tùng em?” Whitney mỉm cười chấp nhận lời xin lỗi cӫa anh nhưng nàng lắc đầu với gӧi ý anh tháp tùng nàng đến buổi tiệc nhà Armand. “Em nghĩ tốt nhất là em đi với dì và chú rồi gặp anh ở đó. Gần đây các quý cô khác đã tức tối em vì đã chiếm độc quyền quá nhiều sӵ chú ý cӫa anh, Nicki.” Ngay tức khắc Nicki tӵ nguyền rӫa mình vì đã cho phép nàng xâm chiếm vào trái tim anh, trong khi gần ba năm qua, óc phán đoán tỉnh táo cӫa anh đã cảnh báo anh tránh xa. Và rồi bốn tháng trước, sau một buổi tối cãi cọ ầm ĩ với một quý cô đã từng làm anh thích thú và giờ khiến anh buồn chán vì cứ bám chặt lấy anh, Nicki đã gặp Whitney ở nhà hát và bốc đồng đề nghị nàng cùng anh xem một vở opera. Đến cuối buổi tối, anh đã bị nàng thu hút hoàn toàn. Nàng là sӵ kết hӧp tuyệt vời giӳa sắc đẹp và tính hài hước, cӫa trí thông minh vui tươi và khôn ngoan. Và nàng thӵc sӵ là khó nắm bắt như quӹ! Bây giờ anh nhìn nàng. Cái miệng khiêu khích cӫa nàng đang cong lên thành một nө cười thân thiết, nө cười dành cho một người anh yêu mến chứ không phải một người chồng tương lai, và nó kích động Nicki hành động. Trước khi Whitney có thể đoán đưӧc ý định cӫa anh, bàn tay anh nắm lấy bắp tay nàng và kéo nàng áp vào khung người rắn chắc cӫa anh và miệng anh chӫ định cúi xuống. “Nicki, đừng! Em – “ Miệng anh ngay tức khắc làm im lặng sӵ phản đối hốt hoảng cӫa nàng, môi anh chuyển động đầy khiêu gӧi, nhấm nháp và quyến rũ nàng. Trước đây, chỉ có nhӳng người tán tỉnh kích động và vөng về đã cố gắng hôn nàng, và Whitney đã dễ dàng đẩy họ ra, nhưng nө hôn khiêu gӧi cӫa Nicki đã đánh thức một sӵ đáp trả trong nàng khiến nàng ngạc nhiên và thấy báo động. Nàng cố gắng đứng im tuyệt đối và không đáp trả, nhưng vòng tay anh vừa nới lỏng, nàng đã nhanh chóng lùi lại. “Em cho là,” nàng nói với vẻ bình tĩnh giả tạo, “em phải tát anh vì điều đó.” Nàng trông không bị tác động chút nào khiến Nicki, người đang rung động một cách không ngờ bởi cảm giác chiếc miệng mềm mại cӫa nàng bên dưới miệng anh, và sức ép cӫa ngӵc nàng lên ngӵc anh, bỗng trở nên giận dӳ. “Tát anh?” anh châm biếm nhắc lại. “Tại sao? Anh không thể tin rằng anh là người đàn ông đầu tiên, thậm chí là người thứ một trăm cố đánh cắp một nө hôn cӫa em.” “Thật ư?” Whitney đập lại, nhức nhối bởi lời xúc phạm cӫa anh rằng nàng đang chơi trò hai mặt. “Vậy, em rõ ràng vừa có vinh dӵ trở thành người đầu tiên cӫa anh!” Lời nói chưa kịp thoát khỏi môi nàng trước khi Whitney nhận ra sӵ giận dӳ cứng nhắc trên mặt anh và nhận ra rằng nàng đã phạm một lỗi nghiêm trọng khi xúc phạm đến khía cạnh đàn ông. “Nicki – ” nàng vừa thì thầm lo lắng vừa cẩn thận bước lùi lại và thoát ra khỏi tầm tay cӫa anh. Nicki tiến về phía nàng. Nàng trốn đằng sau bàn cӫa chú nàng và đối mặt với anh, hai tay đặt lên mặt bàn. Mỗi lần Whitney lùi một bước, Nicki tiến đến một bước. Họ đứng, như hai kẻ đối đầu ngăn cách bởi chiếc bàn cӫa chú Edward, mỗi người đӧi người khác có hành động. Đột nhiên, sӵ ngớ ngẩn trẻ con cӫa tình huống đó đập vào Whitney, và nàng bắt đầu cười. “Nicki, anh có ý tưởng mù mờ nào nhất là anh sẽ làm gì nếu anh bắt đưӧc em không?” Nicki có một ý nghĩ tuyệt vời về việc làm gì nếu anh bắt đưӧc nàng, nhưng anh cũng biết ơn sӵ ngu ngốc cӫa tình huống này. Anh đứng thẳng người và chiếc mặt nạ giận dӳ rơi xuống. “Rời khỏi phía sau chiếc bàn đi,” anh cười thành tiếng, “Anh hứa với em là sẽ hành động như một quý ông.” Quan sát kӻ khuôn mặt anh, Whitney thấy an tâm là anh nghiêm túc, rồi mới làm như anh bảo. Ngoắc tay vào cánh tay anh, nàng đưa anh ra cӱa. “Em sẽ gặp anh ở buổi dạ hội,” nàng hứa. CHƯƠNG 6 Ngài Edward Gilbert đứng trước chiếc gương trong phòng khách, đôi mắt ông trọn tròn vì sӱng sốt và kinh hoàng khi ông nhìn chằm chằm vào chính mình trong bộ trang phөc cá sấu màu xanh lá cây mà vӧ ông đã chọn cho ông để mặc trong buổi tiệc hóa trang cӫa nhà Armand. Ánh mắt ghê tởm cӫa ông trưӧt từ cái đầu kỳ cөc với cái quai hàm hung dӳ ngoắc ra sẵn sàng để cắn, xuống đôi chân bò sát nhiều móng vuốt, tiếp đó là cái đuôi bӵ lê lết trên sàn nhà. Chính xác đoạn giӳa cơ thể xanh ngắt cӫa con cá sấu là cái bөng cӫa Edward phồng lên một cách kỳ lạ. Quay lưng lại với chiếc gương, ông nhìn qua vai và thӱ xoay hông, ông khiếp đảm nhìn chiếc đuôi nhấp nhô phía sau lưng. “Kinh tởm!” ông khịt mũi với vẻ ghê tởm. Quý bà Anne và Whitney đi vào phòng ngay lúc đó, và Edward quay sang vӧ. “Quӹ dӳ thánh thần ơi!” ông bùng nổ, rồi giật mạnh cái đầu cá sấu và giận dӳ dứ dứ nó về phía bà khi ông lạch bạch đi ngang qua phòng, chiếc đuôi lê lết phía sau. “Liệu anh có thể hỏi, làm thế nào anh hút xì gà đưӧc khi đang mặc thứ này?” Quý bà Anne mỉm cười không chút bối rối khi bà nghiên cứu ông trong bộ trang phөc bà đã chọn mà không hề hỏi ý kiến ông. “Em không thể kiếm đưӧc bộ trang phөc Henry VIII yêu thích cӫa anh, và em hoàn toàn chắc là anh không để tâm đến bộ trang phөc hóa trang thành voi – “ “Voi!” Edward chua chát nhắc lại, gầm gừ với bà. “Anh ngạc nhiên là em không mua bộ đó. Em có thể thấy anh bò trên bốn chân và tay, vẫy vẫy vòi và chọc ngà vào mông người ta! Madam, tôi còn có một danh tiếng để gìn giӳ, một địa vị – “ “Suӷt, anh yêu,” bà âu yếm vỗ về. “Whitney sẽ nghĩ gì – “ “Anh sẽ nói với em con bé nghĩ gì – con bé nghĩ anh trông giống một con lừa. Mọi người sẽ nghĩ anh trông giống như một con lừa!” Ông quay đầu về phía Whitney. “Nào, cháu yêu, nói với dì cháu là chú trông giống như một con lừa!” Whitney nhìn ông với vẻ tươi cười đầy thương yêu. “Bộ trang phөc cӫa chú rất tài tình và độc đáo, Chú Edward,” nàng lịch thiệp nói, rồi làm ông sao nhãng bằng cách nhắc đến tên cӫa một đối thӫ kỳ cӵu cӫa ông. “Nhưng, cháu đã nghe là, Herbert Granville định hóa trang thành một một con ngӵa.” “Không, thật sao?” Ngài Gilbert hỏi, ngay lập tức thấy tức cười. “Kết cuộc thế nào?” Nàng nháy mắt với ông. “Cháu quên không hỏi.” Ông cười khoái trá và nói. “Để chú đoán xem cháu hóa trang thành ai nào.” Whitney quay một vòng để ông xem xét. Chiếc váy kiểu Hy Lạp bằng lөa trắng mỏng thắt nút ở vai trái với một chiếc trâm gắn đá thạch anh tím, để trần một bờ vai trắng ngà khiêu khích. Nhӳng lớp lөa mỏng ôm sát bộ ngӵc căng tràn và cái eo thon, rồi duyên dáng rӫ xuống chấm sàn nhà. Mái tóc dày bóng mưӧt đưӧc cuốn quanh bởi nhӳng bông hoa mao lương vàng và violet sặc sӥ. “Venus,” ông khẳng định. Whitney lắc đầu. “Đây – đây là gӧi ý.” Nàng khoác một chiếc áo choàng sa tanh tím qua vai và chờ đӧi. “Venus,” ông tuyên bố lần nӳa, còn khẳng định hơn trước. “Không phải,” nàng nói và hôn vào má ông. “thӵc ra, bà thӧ may đã cố gắng thay đổi thần thoại một chút. Cháu đóng vai Prosperina, nhưng cô ấy luôn đưӧc miêu tả là mặc nhӳng chiếc váy đơn giản và trẻ con hơn.” “Ai?” Edward bật ra. “Prosperina, nӳ thần mùa xuân,” Whitney nói. “Nhớ không, chú Edward? Cô ấy luôn xuất hiện với nhӳng bông hoa mao lương và violet trên tóc, và mặc một chiếc áo choàng màu tím như cái này?” Thấy chú nàng vẫn còn bối rối, Whitney nói thêm, “Pluto bắt cóc cô ấy xuống trần gian để làm vӧ ông ấy.” “Một việc xấu xa mà hắn đã làm,” Edward lơ đãng trả lời, “nhưng chú thích trang phөc cӫa cháu, cháu yêu. Mọi người sẽ bận rộn để cố tìm ra cháu đang đóng giả ai và họ sẽ không có thời gian để băn khoăn con cá sấu béo phị này là ai.” Nói xong ông đưa tay ra cho Whitney và bên còn lại cho Anne, người đang diện một chiếc váy giống như nӳ hoàng thời trung cổ, cùng với một chiếc mũ cao và mạng che mặt. ***** Nhӳng tràng cười vang dội khắp phòng khiêu vũ quá đông đúc cӫa nhà Armand, dìm đi nỗ lӵc cӫa nhӳng người nhạc công, sau đó giảm dần rồi biến mất trong làn sóng râm ran cӫa các cuộc hội thoại. Trên sàn nhảy chật cứng, khách khứa trong nhӳng bộ trang phөc kỳ lạ vật lộn từng khoảng không và cố theo tiếng nhạc mà họ hầu như không thể nghe. Đứng ở mép sàn, vây quanh bởi nhӳng người ái mộ riêng, Whitney ngọt ngào mỉm cười. Nàng nhìn thấy Nicki đến, khẽ cúi đầu chào mẹ anh và bắt đầu tiến thẳng về phía nàng, anh vẫn nhận ra nàng cho dù nàng đang mang chiếc mặt nạ màu trắng che nӱa mặt. Anh vừa đến từ một bӳa tiệc khác và không mặc trang phөc hóa trang. Whitney quan sát anh với một nө cười thầm; nàng ngưӥng mộ mọi thứ về anh, từ cái vẻ thoải mái cӫa anh trong nhӳng bộ quần áo sang trọng cho đến sức lôi cuốn tinh tế cӫa anh. Trong một phút thoáng qua, ký ức về cảm giác miệng anh chuyển động trên miệng nàng mang đến một cảm giác râm ran chạy xuyên qua nàng. Khi anh đến gần, anh quét một ánh nhìn điềm tĩnh và thẳng thừng qua nhӳng anh chàng đang đứng quanh nàng và họ tách ra tạo một khoảng không cho anh cứ như là anh đã ra lệnh cho họ dạt ra. Cười nhe răng một cách xấu xa, anh quan sát chiếc váy kiểu Hy Lạp, chiếc áo choàng tím và nhӳng bông hoa violet và mao lương vàng tết quanh mái tóc rӵc rӥ cӫa nàng. Anh nâng nhӳng ngón tay nàng lên môi và cất giọng đӫ to để có thể nghe thấy trong nhӳng tiếng chuyện trò ầm ĩ. “Tối nay em đẹp đến mê hồn, Venus.” “Amen!” một quả chuối khổng lồ tán đồng và loay hoay tranh đường đi qua nhóm cӫa Whitney. “Tuyệt trần!” Một kӷ sӻ trong bộ áo giáo thốt lên, nâng tấm che mặt lên và nhìn Whitney chằm chằm với ánh mắt tán tỉnh và nịnh đầm. Nicki vứt cho hai người đó một cái nhìn lạnh lẽo trong khi Whitney kín đáo giơ quạt lên. Nhưng đằng sau chiếc quạt lөa, nàng đang cười tươi tắn. Giờ thì đây là thế giới cӫa nàng và nàng cảm thấy ấm áp bởi cảm giác an toàn. Ở Pháp, khi nàng nói gì đó không bình thường, không có nhӳng tiếng khịt mũi không tán thành hoặc nhӳng tiếng thở dốc vì giận dӳ. Thay vào đó, mọi người nói nàng “dí dỏm” và “sôi nổi” và thậm chí còn trích dẫn lời cӫa nàng. Chắc chắn khi nàng trở về Anh mọi việc sẽ như vậy. Nàng đã phạm sai lầm chết người khi còn là một cô bé. Bây giờ nàng đã hiểu biết hơn, và nàng sẽ không tӵ làm mình xấu hổ lần nӳa. Bên cạnh nàng, nàng cảm thấy ánh mắt ngưӥng mộ cӫa Nicki di chuyển trên chiếc váy lөa cӫa nàng, nhưng nàng không buồn nói với anh rằng bộ đồ hóa trang không phải là Venus. Dường như không ai trong cả buổi khiêu vũ này nghe đến một phө nӳ nào khác trong thần thoại Hy Lạp ngoài Venus, và chiếc áo choàng tím và nhӳng bông hoa violet và mao lương vàng dùng để gӧi ý chẳng có ý nghĩa gì đối với họ. Nàng đã sớm từ bỏ việc giải thích. Khi nàng đang còn cân nhắc để quyết định dành tặng cho ai vinh dӵ lấy thêm rưӧu punch thì Andre Rousseau, một trong nhӳng người ngưӥng mộ kiên trì nhất cӫa nàng, để ý thấy ly cӫa nàng đã cạn. “Nhưng điều này không đưӧc phép, Mademoiselle,” anh ta đột ngột nói. “Tôi không nhận ra rằng ly cӫa em cần đưӧc chú ý. Liệu tôi có thể?” anh ta nói, đưa tay về phía chiếc ly tội lỗi. Whitney đưa nó cho anh ta, và anh ta cúi đầu. “Thật vinh dӵ, Mademoiselle.” Nhìn các quý ông khác với vẻ hài lòng, anh ta đi về phía chiếc bình thӫy tinh khổng lồ luôn đưӧc đổ đầy rưӧu punch. Bây giờ Paul có nghĩ lấy rưӧu punch cho nàng là một vinh dӵ không? Whitney mơ màng tӵ hỏi. Ý nghĩ Paul Sevarin đỏ cả mặt với sӵ biết ơn đưӧc cho phép làm một việc vặt cho nàng thật lố bịch khiến Whitney mỉm cười. Giá như anh có thể thấy nàng ở đây, bao quanh bởi nhӳng người theo đuổi, đưӧc tán tỉnh và săn đuổi. Đột nhiên, Whitney giật suy nghĩ cӫa mình khỏi Paul để trở lại với hiện thӵc khi nàng nhận ra rằng mình vô tình đang nhìn chằm chằm vào một người đàn ông trong bộ trang phөc đen tuyền đứng bên kia phòng. Bên dưới chiếc mặt nạ đen che nӱa mặt, miệng cӫa người đàn ông đó nhấc lên thành một nө cười chầm chậm thích thú, và anh ta nghiêng đầu về phía nàng với một cái cúi đầu rõ ràng có ý châm biếm. Nóng ran người vì bối rối khi bị bắt quả tang nhìn chằm chằm vào người khác, Whitney quay vөt đi khiến nàng gần nhau lật đổ chiếc ly trên bàn tay đang đưa ra cӫa Andre. “Rưӧu punch cӫa em, Mademoiselle,” anh ra nói và đưa cho nàng ly rưӧu như thể đang đưa cho nàng một nắm kim cương. Khi Whitney cảm ơn anh ta và cầm ly rưӧu, anh ta thảm não liếc nhìn chiếc áo ghi lê sa tanh màu mận giờ đang lốm đốm nhӳng vết ướt. Trả lời câu hỏi đầy cảm thông cӫa Whitney về việc làm thế nào mà anh ta bị ướt, Andre nghiêm trang thuật lại nhӳng nguy hiểm mà anh ta đã đối mặt trong công cuộc tìm kiếm rưӧu punch cho nàng. “Thật không thể tin đưӧc ai đó có thể tìm đường đi qua đám đông đó, Mademoiselle. Chỉ một lúc sau khi tôi cách xa em, tôi đã dẫm phải một con sư tӱ say mèm, va vào một quả chuối đã chào hỏi em trước đó, và vấp phải đuôi một con cá sấu và nó đã chӱi thề tôi khi tôi trưӧt chân.” “Tôi – tôi thật xin lỗi, Andre,” Whitney ái ngại, nuốt lại một tiếng cười rúc rích chӵc bật ra khi anh ta đề cập đến con cá sấu. “Thật khốn khổ cho anh.” “Không có gì!” Andre nhanh chóng phӫ nhận, cố gắng làm ra vẻ như thӵc ra đó là một điều gì rất vĩ đại. “Vì em, tôi sẽ làm bất cứ điều gì. Vì em, không có việc gì có thể trở thành quá khó khăn. Vì em, tôi sẽ vưӧt qua eo biển Măng-sơ trên một chiếc bè, giật trái tim tôi ra khỏi lồng ngӵc…” “Có lẽ ngay cả một chuyến đi đến bình rưӧu punch?” Whitney chòng ghẹo. Trang trọng, Andre tuyên bố là anh ta thậm chí có thể làm như thế. Nicki quan sát gã trai trẻ với vẻ thương hại, buồn cười và khinh thường. “Cherie,” anh nói với Whitney trong khi đặt tay nàng vào cánh tay gập lại cӫa anh và hướng nàng đến nhӳng cánh cӱa kiểu Pháp mở ra sân trong. “Kết hôn với Andre, hoặc chấm dứt hy vọng cӫa gã quӹ sứ tội nghiệp đó. Nếu em không làm thế, hắn ta sẽ nảy ra vài ý tưởng thӵc sӵ nguy hiểm cho em, như là băng qua đường chẳng hạn.” “Em cho là em phải cưới anh ta,” Whitney nói với một nө cười nӱa miệng dạn dĩ. “Rốt cuộc thì chính anh nói rằng anh ta sẽ là một người chồng tốt, vào chính vào buổi tối đầu tiên khi anh đến buổi khiêu vũ ra mắt và khiêu vũ với em.” Nicki im lặng cho đến khi họ đứng ở bên ngoài khoảng sân trong nhà. “Sẽ là một sai lầm khi em cưới anh ta, vì gia đình cӫa Andre Rousseau và gia đình anh là bạn bè thâm niên, và tình bạn đó sẽ hoàn toàn gãy đoạn nếu anh giết đứa con trai duy nhất cӫa họ, chỉ để khiến em trở thành góa phө.” Giật mình bởi nhӳng lời đe dọa, Whitney ngẩng phắt đầu lên, chỉ để thấy Nicki đang cười nhăn nhở với nàng. “Anh thật tệ, Nicki. Em thích Andre, và em thích anh. Chúng ta đều là bạn bè.” “Bạn bè?” anh nhắc lại. “Anh có thể nói em và anh còn hơn thế nӳa.” “Ừm, vậy thì bạn tốt,” Whitney nhưӧng bộ một cách không thoải mái. Họ vẫn đứng bên ngoài, trò chuyện với nhӳng người quen đi lại qua chỗ họ ở sân trong, trong khi Whitney cố nghĩ ra vài cách nào đó để đưa quan hệ cӫa nàng với Nicki trở lại mối quan hệ thông thường mà họ đã có đưӧc cho đến vài tháng trước. Đột nhiên anh nói và Whitney chao người vì ngạc nhiên với chӫ đề đó. “Phө nӳ Anh thường đưӧc trông đӧi kết hôn ở độ tuổi nào?” “Không muộn hơn 35,” Whitney nói dối ngay lập tức. “Thôi đi, anh nghiêm túc đấy.” “Đưӧc rồi,” Whitney mỉm cười, cố gắng để tình huống diễn biến một cách nhẹ nhàng. “Không muộn hơn hai mươi lăm.” “Đã đến lúc em nghĩ đến việc kết hôn.” “Em thà là nghĩ đến chuyện khiêu vũ.” Nicki trông như muốn tranh cãi nӳa, nhưng anh cân nhắc lại và đưa tay ra. “Vậy chúng ta khiêu vũ nhé,” anh nói cөt lӫn. Nhưng ngay cả thế, anh cũng bị cản trở. Một giọng nói trầm lắng dường như nhảy ra từ bóng tối phía sau họ. “Thật không may, Monsieur, Cô Stone đã hứa nhảy điệu van này với tôi.” Whitney ngạc nhiên quay lại thấy một người khoác chiếc áo choàng đen hiện ra từ trong bóng tối. Cho dù không có bộ trang phөc hóa trang thành quӹ Xa-tăng, Whitney có thể nhận ra nө cười châm biếm đó – chính là nө cười mà người đàn ông này đã trao cho nàng từ bên kia phòng khiêu vũ, khi anh ta bắt gặp nàng vô thức nhìn nhằm chằm vào anh ta. “Cô hứa khiêu vũ với tôi điệu này,” Xa tăng nói khi nàng đang ngập ngừng. Whitney không có chút ý tưởng nào về việc người quen chưa nhận ra này là ai, nhưng nàng đang bồn chồn muốn lẩn tránh thảo luận thêm về vấn đề hôn nhân với Nicki. “Tôi không nhớ đã hứa với ai điệu nhảy nào tối nay,” nàng do dӵ nói. “Cô hứa với tôi một tháng trước đây,” Xa-tăng thông báo với nàng rồi chạm bàn tay bên dưới khӫy tay nàng, chỉ dùng một lӵc vừa đӫ để bắt đầu kéo nàng đi với anh ta về phía phòng khiêu vũ. Giấu một nө cười trước sӵ táo bạo quá mức cӫa người đàn ông này, Whitney nhìn qua vai và lịch sӵ cáo lỗi với Nicki, nhưng nàng có thể cảm thấy ánh mắt lạnh lẽo cӫa anh gắn trên lưng nàng trên từng bước đi. Tuy nhiên, Nicki bị bỏ quên khi nàng bước vào vòng tay cӫa quӹ Xa-tăng và thấy mình đưӧc quay vòng theo điệu nhạc với người đàn ông đang khiêu vũ với sӵ duyên dáng thoải mái cӫa người đã từng nhảy điệu van cả nghìn lần trước đây. Quay vòng và quay vòng, họ lướt nhẹ nhàng cho đến khi Whitney không thể kìm nén lâu hơn nӳa. “Tôi có thӵc sӵ hứa nhảy với ngài tối nay không?” nàng hỏi. “Không,” anh ta nói. Câu trả lời thẳng thừng cӫa anh ta khiến nàng bật cười. “Ngài là ai?” nàng hỏi vẻ bí ẩn. Một nө cười lười biếng lướt qua trên khuôn mặt rám nắng cӫa anh ta. “Một người bạn?” anh ta ướm lời với giọng trầm ấm. Whitney cũng không nhận ra giọng anh ta. “Không phải. Ngài là một người quen, nhưng không phải một người bạn.” “Ta sẽ phải sӱa chӳa điều đó,” anh ta trả lời với vẻ hoàn toàn tӵ tin mà anh ta có thể. Whitney cảm thấy một mong muốn ngoan cố phải làm tiêu tan phần nào sӵ tӵ tin ngạo mạn cӫa anh ta. “Tôi e rằng điều đó không thể. Tôi đã có bạn nhiều hơn mức tôi biết phải làm gì với họ, và tất cả bọn họ đều tuyên thệ lòng trung thành đối với tôi cho đến chết.” “Trong trường hӧp đó,” anh ta nói với một nө cười làm sáng lên đôi mắt xám. “có lẽ một trong số họ sẽ gặp tai nạn – với một chút giúp đӥ từ phía tôi.” Whitney không thể ngăn lại một nө cười đáp lại. Nhӳng lời nói vừa rồi cӫa anh ta không có ý đe dọa, nàng biết vậy; anh ta chỉ đơn giản là chơi đố chӳ với nàng, và việc đối đáp với anh ta thật thú vị. “Ông thật là không tốt khi vội vàng đẩy bất cứ người bạn nào cӫa tôi đi đến kết cөc cuối cùng cӫa họ. Bạn tôi có nhӳng danh tiếng xấu, và đích đến cuối cùng cӫa họ có thể không có khí hậu trong lành.” “Một nơi nguy hiểm?” anh ta trêu. Với một tiếng thở dài tiếc nuối giả vờ, Whitney nghiêm trọng gật đầu. “Tôi e là vậy.” Anh ta cười với nàng, một tiếng cười khàn khàn dễ lây, và đột nhiên nhìn nàng với ánh mắt đánh giá táo bạo khiến Whitney thấy bồn chồn. Nàng quay đi và cố gắng nghĩ ra xem anh ta là ai. Lúc ở sân trong, anh ta nói tiếng Pháp trôi chảy, nhưng khi ở đây trên sàn khiêu vũ, tiếng Anh cӫa anh ta cũng lưu loát không chút vấp váp. Một phần khuôn mặt không bị che bởi chiếc mặt nạ để lộ làn da nâu rám nắng mạnh khỏe rõ ràng không thể có đưӧc trong mùa xuân này ở Pháp. Và cũng không thể ở Anh. Để phân biệt anh ta giӳa hàng trăm người đàn ông nàng đã đưӧc giới thiệu trong hai năm qua thật nan giải, nhưng dù sao Whitney vẫn cố thӱ. Trong đầu nàng thầm điểm lại nhӳng người nàng quen, lần lưӧt loại bỏ hết người này đến người khác vì không cao bằng hoặc có màu mắt không phải màu xám khác lạ cӫa anh ta. Chiều cao, dễ phải hơn 1m88 là đặc điểm nổi bật nhất cӫa anh ta. Nàng xem đi xem lại manh mối đó nhưng vẫn không thể xác định đưӧc danh tính cӫa anh ta. Nhưng anh ta lại biết rõ nàng đӫ để nhận ra nàng mặc dù nàng đang đeo một chiếc mặt nạ che nӱa mặt. Khi điệu van đã chấm dứt, nàng cũng không đi đến gần hơn với việc xác định danh tính cӫa anh ta như lúc bắt đầu. Whitney bước ra xa anh ta, một nӱa đã hướng về phía Nicki đang đứng ở mép sàn khiêu vũ, nhưng người bạn nhảy cӫa nàng vẫn nắm chắc và đặt tay nàng bên dưới cánh tay anh ta, rồi kéo nàng đi về hướng ngưӧc lại dẫn đến cánh cӱa mở ra khu vườn ở phía nam cӫa ngôi nhà. Bước ra khỏi cánh cӱa vài bước, Whitney bắt đầu nghi ngờ rằng liệu có khôn ngoan không khi để một người đàn ông mà nàng còn chưa thể nhận ra đưa nàng ra chỗ tối. Nàng đang định từ chối bước tiếp khi nhìn thấy có ít nhất hai tá khách rải rác trên nhӳng con đường lát gạch bao quanh khu vườn thắp sáng bằng nhӳng ngọn đèn lồng, bất kỳ ai trong số đó sẽ đến giúp nếu người tháp tùng nàng không cư xӱ như một quý ông. Không phải Whitney thӵc sӵ nghi ngờ việc anh ta là một quý ông, vì nhà Armand vốn nổi tiếng là chọn lӵa khách mời rất cẩn trọng. Ra đến bên ngoài, nàng đưa tay ra sau và cởi bỏ sӧi dây buộc chiếc mặt nạ nӱa mặt, để nó đu đưa trên nhӳng ngón tay trong lúc nàng hít vào hương thơm cӫa một đêm hè thoảng mùi hương hoa hồng. Họ đi đến một bộ bàn ghế bằng kim loại trắng vẫn nằm trong tầm nhìn cӫa ngôi nhà và nhӳng người khách khác, và người tháp tùng nàng kéo một chiếc ghế cho nàng. “Không, tôi thích đứng hơn,” Whitney nói, lặng ngắm bầu không khí yên ả và vẻ đẹp cӫa ánh trăng bàng bạc. “Nào, Prosperina, làm thế nào chúng ta thiết lập một tình bạn nếu không ai trong số nhӳng người bạn hiện thời cӫa nàng ban cho ta một ơn huệ là chết trong một tương lai báo trước?” Whitney mỉm cười, hài lòng vì ít nhất có một người ở buổi khiêu vũ này không nhầm nàng với Venus. “Làm thế nào ngài biết tôi là ai?” Nàng đang đề cập đến việc nàng đang hóa trang thành Prosperina, nhưng rõ rằng Xa-tăng hiểu lầm ý nàng, vì anh ta nhún vai và nói, ”DuVille không đeo mặt nạ, và vì tin đồn nói rằng hai người không tách rời, khi ta nhìn thấy anh ta, ta đã nhận ra nàng.” Một cái cau màu làm nhăn vầng trán mịn màng cӫa Whitney trước tin tức không mong đӧi là nàng và Nicki bị trói buộc với nhau trong nhӳng tin đồn. “Vì câu trả lời đó dường như có vẻ khiến nàng buồn phiền,” anh ta tỉnh khô nói, “có lẽ ta nên chân thӵc hơn và nói với nàng rằng có nhӳng đặc điểm… đặc biệt… cӫa nàng khiến ta dễ dàng nhận ra nàng ngay cả khi có chiếc mặt nạ và trước khi DuVille đến.” Lạy Chúa! Có phải ánh mắt anh ta thӵc sӵ lang thang trên cơ thể nàng, hay đó chỉ là tưởng tưӧng cӫa nàng? Khi anh ta nghiêng người và thong thả ghé hông ngồi trên chiếc bàn sắt chạm trổ, Whitney đột nhiên thấy không thoải mái. “Ngài là ai?” nàng kiên quyết yêu cầu. “Một người bạn.” “Nhất quyết không phải! Tôi không thể nhớ ra ai đó trong số người quen cӫa tôi có cùng chiều cao hay đôi mắt giống ngài, hoặc có nhӳng hành động táo bạo thái quá đến như vậy, đặc biệt là một người Anh.” Nàng dừng lại và quan sát anh ta vẻ không chắc chắn. “Ngài có phải người Anh không?” Anh ta nhìn vào đôi mắt xanh lөc đang tìm kiếm cӫa nàng và cười khoái trá. “Ta thật cẩu thả làm sao,” anh ta nhẹ nhàng chế giễu. “Ta nên nói là ‘What ho’ , ‘egad’ và ‘quite so’ – nhờ vậy mà nàng biết đưӧc ta là ai.” Tính hài hước cӫa anh ta thật dễ lây, và Whitney không thể ngăn mình cười đáp lại. “Thật tốt, giờ ngài đã thừa nhận ngài là người Anh, hãy nói với tôi ngài là ai.” “Vậy nàng muốn ta là ai, bé con?” anh ta hỏi. “Phө nӳ luôn ngưӥng mộ danh hiệu quý tộc – nàng có thích không nếu ta nói rằng ta là một công tước?” Whitney phá lên cười. “Ngài có thể là một kẻ cướp đường, hoặc thậm chí là một tên cướp biển.” nàng nháy mắt với anh ta. “Nhưng cũng như tôi, ngài nhất định không phải một công tước.” Vẻ thích thú biến mất khỏi nө cười cӫa anh ta, thay bằng vẻ bối rối kỳ quặc. “Liệu ta có thể hỏi tại sao nàng quá chắc chắn rằng ta không phải?” Nhớ lại về vị công tước duy nhất mà nàng từng biết, Whitney táo bạo quan sát anh ta từ đầu đến chân, đáp trả ánh mắt nấn ná cӫa anh ta đang chiếu vào nàng. “Bắt đầu với sӵ thật hiển nhiên nhất, nếu ngài là một công tước, ngài phải có chiếc kính một mắt.” “Nhưng làm sao ta có thể sӱ dөng chiếc kinh đó cùng với cái mặt nạ?” anh ta hiếu kỳ hỏi lại. “Một công tước không sӱ dөng kính một mắt để nhìn – nó chỉ đơn giản là một điệu bộ màu mè. Ông ta đưa kính lên mắt và liếc mắt với tất cả các quý cô trong phòng. Nhưng có nhӳng lý do khác khiến ngài không thể là một công tước,” nàng không thể kìm lại mà tiếp tөc. “Ngài không đi lại với một cây ba-toong, ngài không thở khò khè và khịt mũi, và với sӵ chân thành nhất, tôi ngờ rằng ngài có thể tuyên bố là mình có chút dấu hiệu gì cӫa bệnh gút.” “Gút!” anh ta mắc nghẹn và phá lên cười. Whitney gật đầu. “Không có gậy ba-toong, bệnh gút, thở khò khè và khịt mũi, ngài không thể hy vọng sẽ thuyết phөc đưӧc ai đó rằng ngài là một công tước. Ngài không thể chọn một vài tước hiệu khác dễ tin hơn? Ngài có thể nâng mình lên thành một Bá tước nếu ngài có tật lác mắt và vẹo chân.” Anh ta giật đầu ra sau và phá lên cười ngặt ngẽo, sau đó anh ta lắc đầu và nhìn nàng với vẻ quan tâm và gần như dịu dàng. “Cô Stone,” anh ta vờ nghiêm nghị hỏi, “đã có ai dạy nàng rằng tước hiệu quý tộc là để kính trọng, không phải để cười cӧt?” “Họ đã thӱ,” Whitney thừa nhận với nét cười cӧt trên mặt. “Và?” “Và, như ngài có thể thấy, họ thất bại.” Trong một lúc lâu, ánh mắt cӫa anh ta chằm chằm ngắm nhìn vẻ hoàn mӻ trên khuôn mặt tỏa sáng cӫa nàng, sau đó dừng lại ở đôi mắt xanh lөc cuốn hút. “Nhưng chứng cứ đầu tiên nói ta không phải là một công tước là do thiếu chiếc kính một mắt.” anh ta nói khá lơ đãng. Whitney nghịch dải dây buộc cӫa chiếc mặt nạ và mỉm cười khi nàng gật đầu. “Ngài nên luôn mang theo nó bên mình.” “Kể cả lúc cưӥi ngӵa đi săn?” anh ta căn vặn. Nàng khẽ nhún vai. “Nếu ngài là một công tước, ngài sẽ quá mập để cưӥi ngӵa.” Với một cӱ động bình thường đánh lừa người khác, anh ta chộp lấy hai cổ tay nàng và kéo nàng về phía trước khiến hông nàng áp sát vào cặp đùi rắn chắc cӫa anh ta. “Thậm chí khi ở trên giường?” anh ta hỏi khẽ. Sӳng sờ đến mức không cӱ động đưӧc trước hành động bất ngờ cӫa anh ta, Whitney giật ra khỏi tay anh ta và chiếu vào anh ta một tia nhìn lạnh lẽo trong khi hàng tá nhӳng lời chỉ trích sắc bén chӵc chờ bật ra khỏi đôi môi nàng. Khi nàng vừa mở miệng, anh ta đứng lên, phӫ bóng lên nàng. “Ta lấy cho nàng một ly sâm banh nhé?” anh ta ngọt ngào đề nghị. “Ngài nên lao thẳng vào - ” Nuốt lại sӵ tức giận cӫa nàng để tӵ vệ trước chiều cao đáng sӧ và đôi vai đầy sức mạnh cӫa anh ta, Whitney gật đầu. “Làm ơn,” nàng nuốt nghẹn. Anh ta đứng đó thêm một phút, ánh mắt xám điềm tĩnh soi vào đôi mắt xanh đầy bão tố cӫa Whitney, sau đó anh ta quay đi, sải bước về phía ngôi nhà để lấy sâm banh cho nàng. Vào giây phút anh ta đi qua chiếc cổng mái vòm, Whitney thở một hơi dài nhẹ nhõm. Quay một vòng, nàng vội vã đi dọc bãi cỏ và bước vào phòng khiêu vũ từ phía đối diện. Từ lúc đó, buổi tối cӫa nàng trưӧt dốc. Nàng thấy căng thẳng và hay giật mình, nӱa ngờ rằng hình dáng cӫa chiếc áo khoác đen nàng luôn nghĩ là “Xa-tăng” sẽ bám theo nàng trong phòng khiêu vũ, mặc dù anh ta vẫn ở cách nàng một khoảng xa, bao quanh bởi một nhóm người đang cười nói với anh ta. Khi nàng đứng đӧi chú và dì chào tạm biệt ông bà chӫ tiệc, Whitney lén lút quan sát hình dáng cao lớn cӫa Xa-tăng di chuyển theo số khách đang ra về ở phía trước họ. Đầu anh ta cúi thấp xuống để lắng nghe gì đó từ một người phө nӳ tóc vàng đang mỉm cười với anh ta. Anh ta cười phá lên trước điều gì đó mà cô ta nói, và Whitney đỏ mặt khi nhớ lại cách mà anh ta đã cười với nàng ở trong vườn. Bӵc bội, nàng băn khoăn người phө nӳ tóc vàng đi cùng anh ta là ai. Người tình cӫa anh ta, nàng hà khắc kết luận, vì anh ta không lãng phí một giây phút nào với bất kỳ người phө nӳ nào đó trừ phi cô ta sẵn lòng đóng vai đó, dù chỉ để thỏa thuê cho một đêm! Không hề báo trước anh ta quay lại, và lần thứ hai trong buổi tối hôm nay, Whitney lại bị bắt gặp đang nhìn chằm chằm vào anh ta. Ánh mắt cӫa anh ta bắt giӳ ánh mắt nàng, và Whitney ngẩng cao cằm, vẫn nhìn anh ta chằm chằm cố làm anh ta bối rối. Một nө cười là lạ không thể hiểu đưӧc hiện lên ở góc miệng anh ta, và anh ta chầm chậm nghiêng đầu về phía nàng. Tức tối, Whitney giật ánh mắt ra khỏi anh ta. Ngạo mạn, tӵ phө - nàng không thể nghĩ ra đӫ nhӳng từ tồi tệ để gán cho anh ta trong đầu mình. “Có chuyện gì vậy, cháu yêu?” Dì Anne thì thầm bên cạnh nàng. Whitney bỗng nhiên hồi hộp, sau đó cẩn thận ngẩng đầu về hướng cӱa trước nơi Xa-tăng đang khoác một chiếc áo choàng thanh nhã lên vai người phө nӳ tóc vàng. “Dì Anne, dì có biết anh ta là ai không?” Dì nàng quan sát cặp đôi đó một lúc, bắt đầu lắc đầu ra hiệu không biết, nhưng bỗng nhiên là dừng lại khi người phө nӳ tóc vàng đưa tay lên và cởi chiếc mặt nạ nӱa mặt ra. “Đó là Marie St. Allermain – một ca sĩ nổi tiếng,” Anne thì thầm. “Dì chắc chắn thế.” Whitney nhìn thấy một nét hoảng sӧ là lạ thoáng trên mặt dì nàng khi bà chăm chú nhìn người đàn ông tóc sẫm màu với chiếc áo choàng đen. “Và nếu cô ấy là St. Allermain, vậy thì anh ta phải là… Lạy Chúa! Đúng vậy!” Anne quay ngoắt lại với cô cháu gái, nhưng Whitney đang nhìn Xa-tăng đưa tay ôm chặt quanh lưng người phө nӳ tóc vàng đó khi anh ta đưa cô ấy ra khỏi cӱa trước. Nàng nhớ đến hai bàn tay đó đã kéo nàng lại gần và đỏ bừng mặt vì cảm giác bị xúc phạm. “Tại sao cháu hỏi như vậy?” Anne khắt khe nói. Điều cuối cùng Whitney muốn thừa nhận với một ai đó là nàng đã ngốc nghếch đến mức đi ra khu vườn với một người đàn ông mà cho đến bây giờ thì nàng đã chắc chắn là nàng chưa gặp bao giờ. “Cháu – cháu tưởng anh ta là một người quen, nhưng bây giờ cháu biết là không phải,” Whitney trả lời và vô cùng nhẹ nhõm khi dì nàng dường như sẵn lòng bỏ qua chӫ đề đó. Tất nhiên là Anne vui lòng bỏ qua chӫ đề đó. Bà đã lên kế hoạch và mơ ước không phải chỉ để nhìn thấy Whitney trở thành một cuộc chinh phөc khác cӫa Công tước cӫa Claymore. Marie St. Allermain đã là người tình cӫa anh ta gần một năm nay, và có tin đồn rằng, hai tháng trước anh ta thậm chí đã đi cùng cô ta đến Tây Ban Nha để trình diễn theo lệnh cӫa nhà vua và nӳ hoàng. Trong bốn năm qua, lời đồn thổi đã liên kết người đàn ông này với nhiều nhan sắc thuộc giới quý tộc Châu Âu, nhưng hôn nhân không phải thứ mà anh ta đề nghị. Đằng sau người đàn ông quý tộc điển trai đó là một loạt trái tim phө nӳ tan vӥ và nhӳng mong ước hôn nhân vӥ vөn có thể làm bất cứ một người phө nӳ có lý trí nào có người thân chưa kết hôn phải run sӧ! Anh ta là người đàn ông cuối cùng trên châu lөc này mà Anne muốn Whitney có chút ít quan tâm nào. Người đàn ông cuối cùng trên cả thế giới này! CHƯƠNG 7 Chính xác bốn tuần sau buổi dạ tiệc hóa trang cӫa nhà Armand, Matthew Bennett rời văn phòng và bước lên một cỗ xe sơn màu vang đỏ lộng lẫy với gia huy công tước Westmoreland mạ vàng trên cánh cӱa gỗ. Anh ta đặt chiếc cặp da thuộc chứa nhӳng báo cáo về Cô Whitney Allison Stone trên chiếc ghế bên cạnh và duỗi dài chân trên chiếc xe sang trọng cӫa công tước. Trong gần một thế kӹ, gia đình Matthew đã đưӧc tin tưởng giao phó nhӳng vө việc mang tính pháp lý riêng cӫa gia đình Westmoreland, nhưng kể từ khi nơi cư ngө chính cӫa Clayton Westmoreland là ở Anh quốc, cha cӫa Matthew, phө trách văn phòng luật ở Luân Đôn mới là người quen thuộc với vị công tước này. Cho đến nay, Matthew mới chỉ liên lạc bằng thư từ với Vị công tước hiện thời cӫa Claymore, và hôm nay Matthew đặc biệt lo lắng để tạo đưӧc ấn tưӧng tốt. Cỗ xe êm ái lướt quanh nhӳng sườn đồi xanh ngắt tô điểm bởi nhӳng bông hoa dại, cho đến khi ngôi nhà miền quê nước Pháp cӫa công tước xuất hiện. Matthew ngơ ngác chăm chú ngắm nhìn. Tọa lạc trên đỉnh đồi xanh tươi, tòa nhà cao hai tầng xây bằng đá và kính đưӧc bao quanh bởi nhӳng khoảng sân đưӧc đắp cao lên nhìn ra khung cảnh thiên nhiên hùng vӻ trải rộng bên dưới theo mọi hướng. Cỗ xe dừng lại trước ngôi nhà, Matthew cầm chiếc cặp và từ từ bước lên bậc thềm đá. Anh ta đưa tấm danh thiếp cho người gác cổng mặc chế phөc và đưӧc dẫn vào một thư viện rộng lớn với nhӳng cuốn sách xếp thành hàng trên nhӳng kệ tường nông. Ở một mình trong một lúc, Matthew ngưӥng mộ ngắm nhӳng cổ vật vô giá nằm trên nhӳng chiếc bàn gỗ hoa hồng sáng bóng. Một bức tranh nổi tiếng cӫa Rambrandt* treo phía trên lò sưởi đá cẩm thạch, và một phần cӫa một bức tường treo đầy một bộ sưu tập lớn nhӳng bản khắc in cӫa Rembrandt. Một bức tường dài đưӧc thiết kế hoàn toàn bằng nhӳng tấm kính và nhӳng cánh cӱa kiểu Pháp mở ra một khoảng sân lát đá rộng cho một tầm nhìn ngoạn mөc phong cảnh miền quê xung quanh. (*Rembrandt Harmenszoon van Rijn (15 tháng 7 năm 1606 - 4 tháng 10 năm 1669), thường được biết tới với tên Rembrandt hay Rembrandt van Rijn, là một họa sĩ và nghệ sĩ khắc bản in nổi tiếng người Hà Lan. Ông thường được coi là một trong nh·ng họa sĩ vĩ đại nhất trong lịch s΅ hội họa châu Âu nói chung và Hà Lan nói riêng. Các tác phẩm của Rembrandt đã đóng góp quan trọng vào Thời đại hoàng kim của Hà Lan thế kỉ 17.) Ở phía cuối phòng, lệch một chút so với cӱa sổ, là một chiếc bàn gỗ sồi lớn, với các cạnh đưӧc chạm khắc công phu hình lá và dây leo. Matthew thầm đánh giá chiếc bàn thuộc về cuối thế kӹ mười sáu và dӵa trên sӵ tinh xảo cầu kỳ cӫa nó, có thể nó đã từng ở trong một lâu đài hoàng gia. Bước trên tấm thảm Ba Tư, Matthew ngồi xuống một trong nhӳng chiếc ghế da lưng cao đối diện với chiếc bàn, và đặt chiếc cặp da thuộc trên sàn bên cạnh anh ta. Cánh cӱa thư viện bật mở, và Matthew nhanh nhẹn đứng lên, vội vàng liếc một cái nhìn nhanh và đánh giá đối với người đàn ông tóc sẫm màu mà tương lai cӫa mình đang phө thuộc vào. Clayton Westmoreland vừa qua ngưӥng 30 tuổi, đặc biệt cao lớn và rõ ràng là rất đẹp trai. Có một sӵ kiên quyết mạnh mẽ trong nhӳng bước chân dài và nhanh nhẹn chứng tỏ một cuộc sống khỏe mạnh và năng động, chứ không phải lười biếng và quá ham chơi mà Matthew thường nghĩ về nhӳng quý ông giàu có cӫa giới thưӧng lưu. Có một vẻ mạnh mẽ và uy quyền đưӧc kiềm chế một cách thận trọng tỏa ra từ công tước. Một đôi mắt xám sắc sảo chiếu thẳng vào Matthew và anh ta nuốt nghẹn vì đôi chút hồi hộp khi công tước đi vòng đến sau bàn và ngồi xuống. Công tước gật đầu về phía chiếc ghế bên kia bàn ra hiệu mời Matthew ngồi, và nói với giọng đầy quyền lӵc điềm tĩnh. “Chúng ta bắt đầu chứ, anh Bennett?” “Tất nhiên,” Matthew nói. Anh ta đằng hắng. “Thưa công tước, theo chỉ thị cӫa ngài, chúng tôi đã dò hỏi về gia đình và hoàn cảnh cӫa cô gái trẻ đó. Cô Stone là con gái cӫa Susan Stone – người đã mất khi Cô Stone đưӧc năm tuổi – và Martin Albert Stone, hiện vẫn đang còn sống. Cô sinh vào Tháng Sáu năm 1813, tại ngôi nhà cӫa gia đình gần làng Morsham, cách Luân Đôn khoảng 7 giờ đồng hồ.” “Điền trang nhà Stone nhỏ nhưng đất đai màu mӥ, và Martin Stone sống giống như tầng lớp quý tộc địa chӫ nhỏ. Tuy nhiên, khoảng 4 năm trước, tình hình tài chính cӫa ông ta có thay đổi đột ngột. Nếu như ngài nhớ, đó là khi một phần cӫa nước Anh chìm trong nhiều tuần mưa rào. Nhӳng điền trang như điền trang cӫa nhà Stone không đưӧc trang bị đầy đӫ hệ thống thoát nước nên đã chịu thiệt hại nặng nề, và Stone rõ ràng bị thiệt hại hơn cả bởi vì không có thu nhập trang trải cho điền trang từ nhӳng nguồn khác như vật nuôi.” “Báo cáo cӫa chúng tôi cho thấy Stone đã giành một khoản vốn cӵc kỳ lớn và không thận trọng vào nhӳng thương vө đầu tư đầy mạo hiểm, khi nhӳng thương vө đó thất bát, ông ta tăng gấp đôi hoặc gấp ba lưӧng vốn với hy vọng thu hồi đưӧc nhӳng khoản đã thua lỗ. Tất cả các khoản đầu tư này đều thua lỗ, và hai năm trước, ông ta đã thế chấp điền trang để có đӫ tiền vốn đầu tư vào thương vө lớn nhất cuối cùng. Ông ta dồn toàn bộ tiền vào một công ty vận chuyển ở thuộc địa. Thật không may, vө này cũng thất bại.” “Tại thời điểm này, ông ta đang ngập chìm trong nhӳng khoản thế chấp và nӧ nần, không chỉ đối với ӫy ban thế chấp ở Luân Đôn mà còn với nhӳng chӫ hiệu địa phương. Điền trang đó đã nhanh chóng xuống cấp đến mức không thể sӱa chӳa đưӧc, và chỉ có một số lưӧng người làm ít ỏi còn trө lại ở đó.” Thò tay vào chiếc cặp da thuộc, Matthew rút ra một tập giấy tờ. “Đây là danh sách nhӳng chӫ nӧ cӫa ông ta, mặc dù có thể còn nhiều hơn nӳa mà chúng tôi chưa khám phá ra trong một thời gian điều tra ngắn ngӫi.” Anh ta thả nhẹ tập giấy trên mặt bàn chiếc bàn tráng lệ và sau đó ngóng đӧi phản ứng nào đó từ vị công tước. Ngả người trên chiếc ghế, Clayton Westmoreland lướt qua tờ danh sách với vẻ mặt điềm tĩnh. “Lớn đến mức nào?” chàng hỏi sau khi đọc xong trang cuối. “Tổng cộng, tôi cho rằng ông ta đang mắc nӧ khoảng 100,000 bảng Anh.” Con số khổng lồ không mang lại một chút ấn tưӧng khác biệt nào đối với công tước, người đưa tập giấy lại cho Matthew và đột ngột thay đổi chӫ đề. “Anh đã tìm hiểu đưӧc gì về cô gái đó?” Matthew tӵ hỏi khi anh rút ra một tập hồ sơ đề “W.Stone,” ai sẽ tìm hiểu thêm về cô gái đó nếu không phải là người đàn ông mà sắp trở thành nhân tình cӫa cô ta? Mặc dù công tước thӵc chất đã không nói như vậy, Matthew cũng đã đoán rằng Claymore định biến cô gái trẻ đang đưӧc nói đến thành nhân tình, cung cấp cho cô ta một chỗ ở thoải mái và một lưӧng thu nhập. Anh cho rằng sӵ quan tâm cӫa công tước đến gia đình cӫa cô gái chỉ là sӵ hiếu kỳ về nhӳng trở ngại, nếu có, mà công tước có thể gặp phải từ họ. Đối với nhӳng suy nghĩ mang tính luật pháp cӫa Matthew, tình trạng tài chính đáng báo động cӫa gia đình Stone đã mang đến kết quả có thể đoán trước: Martin Stone sẽ chấp nhận cơ hội này để đẩy tránh nhiệm chu cấp cho con gái mình cho Clayton Westmoreland. Ông ta còn lӵa chọn nào khác? Ông ta khó có thể trang trải cho trang phөc và đảm bảo đời sống cӫa cô ta lâu hơn nӳa. Nếu vấn đề băn khoăn cӫa Stone liên quan đến danh tiếng cӫa cô gái, thì chính danh tiếng cӫa ông ta cũng đang ở trong tình trạng nguy bách hơn nhiều. Một khi các chӫ nӧ phát hiện ra tình trạng kiệt quệ cӫa ông ta, mà họ có thể biết đưӧc bất cứ lúc nào, ông ta có thể đối mặt với không chỉ là sӵ sỉ nhөc và còn là một cuộc sống tồi tệ trong vòng vây cӫa các chӫ nӧ. Matthew đỏ mặt khi nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào tập tài liệu đang mở về cô gái, và anh ta bắt đầu ngay lập tức. “Điều này thật khó tìm hiểu, nhất là về bản tính cӫa một con người, mà không gây ra nhӳng nghi ngờ không mong muốn, chúng tôi phát hiện ra rằng Cô Stone đưӧc xem là một đứa trẻ khó bảo, hay là… ờ… tâm tính khó đoán. Cô ấy rõ ràng là đưӧc ăn học và giáo dөc rất tốt với một danh sách dài thầy giáo. Cô ấy nói lưu loát tiếng Pháp, tất nhiên, và cũng thành thạo tiếng Hy Lạp – đӫ để thỉnh thoảng giúp chú cô ấy phiên dịch trong nhӳng buổi giao tiếp xã hội có mặt nhӳng nhà ngoại giao Hy Lạp. Cô ấy đọc đưӧc tiếng Italia, Latin, và Đức; cô ấy có thể nói nhӳng tiếng đó, nhưng chúng tôi không chắc chắn.” Matthew ngần ngại, cảm thấy hoàn toàn ngớ ngẩn khi nói với Ngài Westmoreland nhӳng gì mà công tước đã biết. “Tiếp tөc đi,” công tước nói với một nө cười uể oải trước sӵ lúng túng rõ ràng cӫa Matthew. Gật đầu không thoải mái, Matthew tiếp tөc. “Rất nhiều người mà chúng tôi đã dò hỏi nói rằng có một mối bất đồng đáng kể giӳa quý cô trẻ đó và người cha. Một số người trong số họ đổ lỗi cho ông ta, nhưng hầu hết đều thông cảm với Martin Stone, một người cha không may mắn cӫa một đứa trẻ nổi loạn và không thể bảo đưӧc. Vào năm 14 tuổi, Cô Stone rõ ràng nảy sinh một… ờ… lòng say mê cuồng nhiệt đối với một quý ông tên là Paul Sevarin. Sevarin nhiều hơn cô ấy mười tuổi và chắc chắn là anh ta không thích thú với sӵ đeo bám trẻ con cӫa Cô Stone hơn là cha cô. Chính vì lý do đó và cũng vì Stone hiển nhiên là không thể quản lý đưӧc cô ấy theo bất cứ cách nào, cha cô ấy đành phải gӱi cô ấy đến Pháp với chú và dì khi cô gần 16 tuổi. Họ giới thiệu cô với xã hội vào năm 17 tuổi như thông lệ. Kể từ đó, nhӳng nguồn tin cӫa chúng tôi cho thấy rằng cô ấy đã trở nên cӵc kỳ nổi tiếng ở đây. Tất nhiên, khi tình trạng tài chính cӫa cha cô và việc cô thiếu cӫa hồi môn để lộ ra, tình huống sẽ thay đổi ngưӧc lại.” Matthew lớn tiếng dӵ đoán, sau đó liếc nhìn công tước vẻ biết lỗi, và quay lại với chӫ đề chính. “Cô Stone gần như đã nhận đưӧc rất nhiều lời cầu hôn, nhưng cô đã khiến nhӳng người theo đuổi thoái chí ngay khi ý định cӫa họ đối với cô trở nên rõ ràng. Nhӳng quý ông kiên trì với việc đó thӵc sӵ đã đề xuất với chú cô ấy, Ngài Edward Gilbert, và đã bị ông từ chối, tất nhiên là thay mặt Martin Stone. Cách cư xӱ cӫa cô Stone đưӧc thuật lại là hoàn toàn đưӧc xã hội chấp nhận, mặc dù về mặt nào đó cũng khác với thông thường. Chuyện này có gì sai ư?” Matthew hỏi lại khi công tước phá lên cười. “Không. Không sai,” Clayton cười khoái trá. “Ta phải nói rằng thông tin cӫa anh hoàn toàn chính xác.” Trong trí nhớ cӫa chàng, chàng vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt xanh ngọc cӫa nàng lấp lánh nét cười khi nàng chế nhạo nhӳng tước hiệu quý tộc – đặc biệt là tước hiệu cӫa chàng. “Còn gì nӳa không?” cuối cùng chàng hỏi. “Chỉ là vài lời nhận xét, thưa công tước. Chú cô ấy, Ngài Edward Gilbert, như Ngài đã biết, làm việc cho Lãnh sӵ quán Anh Quốc và đưӧc biết đến với một danh tiếng không một vết tỳ. Cô Stone cũng đưӧc nhắc đến bằng nhӳng từ tuyệt vời cùng với ông, và vӧ cӫa ông, Quý bà Anne Gilbert. Hiện nay, mọi người đều thống nhất ý nghĩ là Nicolas DuVille sắp cầu hôn cô – một lời cầu hôn mà Ngài Gilbert không nghi ngờ gì là thấy có khả năng chấp nhận nhất. Gia đình DuVille, tôi chắc là Ngài biết, là một trong nhӳng dòng tộc cao quý nhất nước Pháp, và Nicolas là con trai và người thừa kế cӫa họ.” Matthew đóng tập tài liệu lại. “Đó là tất cả nhӳng gì chúng tôi có thể tập hӧp đưӧc trong khoảng thời gian đức ngài cho phép, thưa công tước.” Để mặc người luật sư với suy nghĩ cӫa riêng mình, Clayton đứng dậy và bước đến khung cӱa sổ rộng lớn nhìn ra một dãy nhӳng ngọn đồi xanh ngát. Khoanh tay trước ngӵc, chàng tӵa vai vào khung cӱa và nhìn chăm chú cảnh đẹp hoành tráng ngoài đó, trong khi cân nhắc lần cuối cùng kế hoạch mà nếu nói thành lời bây giờ, sẽ trở thành hiện thӵc. Hết lần này đến lần khác, mỗi khi chàng ở Pháp và bất ngờ nhìn thấy Whitney, chàng đều bị nàng thu hút và cười thầm trước nhӳng cách mà nàng sӱ dөng để chối từ nhӳng anh chàng tán tỉnh quá dai dẳng cӫa nàng. Họ đã đưӧc giới thiệu hai lần, lần đầu tiên nàng còn quá trẻ để chàng có thể để ý đến, và lần thứ hai nàng đang đưӧc bao vây bởi một đám nhӳng anh chàng nịnh đầm đang cạnh tranh sӵ chú ý cӫa nàng. Nàng đã lơ đãng liếc về phía chàng mà không thӵc sӵ nhìn hoặc nghe thấy tên chàng. Sau đó, chàng đã tránh mọi cơ hội giao tiếp với nàng, cảm thấy rằng cần phải tốn một thời gian và sӵ tán tỉnh đáng kể để quyến rũ Whitney vào vòng tay chàng. Mà thời gian thì Clayton có rất ít. Nói đến chuyện tán tỉnh, thì chàng không thể nhớ đã từng phải chӫ động quyến rũ một người phө nӳ nào trong cuộc đời trưởng thành cӫa chàng, ít nhất không phải một người miễn cưӥng. Phө nӳ luôn quá sẵn sàng và nóng vội để quyến rũ chàng. Vậy mà, bốn tuần trước, chàng đã đứng trong vườn cӫa nhà Armand, chìm đắm trong sӵ hiện diện cӫa nàng và đấu tranh chống lại cơn thúc giөc điên rồ là cúi đầu xuống rồi từ từ, không dừng lại hôn lên tiếng cười bất kính trên đôi môi mềm mại và mời gọi cӫa nàng, mang nàng vào bóng tối và làm tình với nàng ngay ở đó. Nàng là một sắc đẹp quyến rũ, lôi cuốn và khiêu khích, với nө cười cӫa một thiên thần và cơ thể thon thả, khiêu gӧi cӫa một nӳ thần, và sӵ hấp dẫn không thể bị hӫy hoại khiến chàng mỉm cười mỗi khi nghĩ về nàng. Và nàng còn có khiếu hài hước, thái độ khinh khi trước nhӳng điều ngớ ngẩn rất phù hӧp với chàng. Clayton từ bỏ việc cố gắng hiểu đưӧc lý do cho kế hoạch tiếp theo cӫa chàng. Chàng muốn nàng, lý do đó là đӫ. Nàng ấm áp, dí dỏm và lẩn tránh như một con bướm đáng ghét. Nàng sẽ không bao giờ khiến chàng nhàm chán như nhӳng phө nӳ khác; chàng biết điều đó với sӵ khôn ngoan cӫa nhiều năm kinh nghiệp giao thiệp với phái yếu. Ý đã quyết, chàng quay lại và nhanh nhẹn sải bước về chiếc bàn. “Ta sẽ cần chuẩn bị một số giấy tờ, và sẽ chuyển một số tiền lớn khi Stone chấp nhận lời đề nghị cӫa ta.” “Nếu Stone chấp nhận nó,” Matthew sӱa lại theo phản xạ. Ngài Westmoreland nhướng mày với vẻ mỉa mai. “Ông ta sẽ chấp nhận.” Cho dù hôm nay rất hồi hộp, Matthew là một cố vấn pháp luật đáng nể, người đã tӵ rèn luyện mình không bao giờ biểu lộ cảm xúc trước nhӳng vấn đề nhạy cảm cӫa một khách hàng. Vậy mà khi công tước bắt đầu đề ra nhӳng điều khoản mà theo đó một số tiền đáng kể sẽ đưӧc trao cho Martin Stone, Matthew đã ngẩng đầu lên và há hốc miệng vì ngạc nhiên trước công tước. Clayton đứng ở cӱa sổ, lơ đãng nhìn cỗ xe chở Matthew Bennett trở lại Paris lưӧn trên khúc quanh cӫa con đường trên sườn đồi. Hiện giờ chàng đã rất nóng lòng để mọi chuyện hoàn tất. Chàng muốn Whitney, và chàng muốn nàng ngay lập tức, nhưng chàng sẽ bị nguyền rӫa nếu chàng tán tỉnh nàng ở Pháp, xếp hàng đóng vai công tӱ bột và cúi mình như một con lừa. Chàng sẽ không làm điều đó cho bất cứ một người phө nӳ nào, ngay cả Cô Stone. Bên cạnh đó, chàng cũng đã rời xa Anh quá lâu. Để quản lý nhӳng thương vө làm ăn cӫa mình, chàng phải ở gần Luân Đôn hơn. Vì điền trang cӫa nhà Stone chỉ cách Luân Đôn 7 tiếng đồng hồ đi xe ngӵa, chàng có thể thu xếp công việc và trò tán tỉnh cӫa chàng rất ổn thỏa ở một nơi nào đó gần nhà nàng. Trong trường hӧp đó, chàng quyết định phải bảo cha Whitney triệu hồi nàng trở lại Anh ngay khi ông ta ký vào nhӳng giấy tờ cần thiết và nắm tiền trong tay. Không một giây phút nào Clayton nghĩ Martin Stone sẽ từ chối lời đề nghị cӫa chàng hay có tí chút nghi ngờ nào về khả năng quyến rũ Whitney vào vòng tay chàng. Điều làm chàng băn khoăn là mối bất đồng bị đồn thổi giӳa Whitney và cha nàng – sẽ có một cơ hội nhỏ nhoi là nếu nàng biết về thỏa thuận này sớm, nàng sẽ chống lại nó chỉ vì để thách thức Martin Stone. Bản năng cӫa Clayton cảnh báo chàng rằng nếu Whitney bị đẩy vào vị thế chống đối chàng, nàng có thể trở thành một đối thӫ trẻ rất kiên định. Và chàng không muốn chiến đấu với nàng, chàng muốn làm tình với nàng. Và còn nӳa, thêm một điều phiền phức là tên tuổi cӫa chàng và tiếng tăm cá nhân đi cùng với nó. Chàng khá là thích ý tưởng về một cuộc ve vãn hấp dẫn ở miền quê, nhưng làm sao chàng có thể thành công khi mọi người luôn cúi chào, lúng túng và thận trọng giӳ khoảng cách. Và vào lúc nhӳng tòa báo phát hiện ra rằng chàng đang sống ở một vùng nông thôn cách biệt, nhӳng phỏng đoán về việc chàng đang làm gì ở đó sẽ tạo ra một tình trạng náo động, rồi dân làng sẽ quan sát từng cӱ động cӫa chàng với sӵ tò mò cuồng nhiệt, đặc biệt là khi chàng bắt đầu chú ý đến Whitney. Do Whitney vốn đánh giá thấp về giới quý tộc – và đặc biệt là đối với công tước – Clayton bắt đầu băn khoăn liệu có khôn ngoan hơn nếu như chàng không nhӳng giӳ kín thỏa thuận với cha nàng, mà còn danh tiếng cӫa chàng, là một bí mật đối với nàng cho đến ngày chàng đã chinh phөc đưӧc nàng. ***** Bảy ngày sau, Matthew trở lại ngôi nhà nông thôn Pháp cӫa công tước và đưӧc dẫn đến một hàng hiên rộng nơi Westmoreland đang ngồi trong một chiếc bàn sắt chạm khắc, quay lưng về cảnh vật bên ngoài và làm việc với một đống giấy tờ. “Anh dùng brandy với ta nhé, Matthew?” chàng nói mà không nhìn lên. “Vâng, cảm ơn công tước,” Matthew lẩm bẩm, vui mừng và ngạc nhiên bởi công tước sӱ dөng tên riêng cӫa mình và thân thiện mời rưӧu brandy. Công tước cӫa Claymore liếc qua vai nhìn tên đầy tớ đang đứng gần hàng lan can đá, và đồ uống đưӧc mang ra mà không cần đến một lời. Vài phút sau, công tước gạt số giấy tờ sang một bên và quan sát Matthew đang ngồi trong chiếc ghế đối diện. Giống như người đầy tớ, Matthew tӵ nhận thấy mình đáp lại mệnh lệnh không lời, rút một tập giấy tờ từ chiếc cặp và mang chúng ra. “Đúng như Ngài yêu cầu, tôi đã thêm vào điều khoản là Ngài sẽ chịu trách nhiệm chi trả cho nhӳng chi phí cho Cô Stone. Ngài có muốn đặt ra con số tối đa không?” “Không, ta sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn cho cô ấy,” Clayton lơ đãng lẩm bẩm, ánh mắt chàng quét dọc trang giấy. Sau vài phút, chàng đặt tập giấy xuống và cười nhăn nhở với Matthew. “Thế nào,” chàng hỏi, “anh nghĩ gì?” “Cô Stone sẽ nghĩ thế nào?” Matthew đáp lại và toét miệng cười đáp lại công tước. “Cô Stone nghĩ gì sẽ không biết đưӧc trong một khoảng thời gian. Cô ấy không biết gì về việc này. Vì thế, cô ấy không biết gì về ta.” Matthew che giấu sӵ sӱng sốt cӫa mình bằng cách uống một ngөm lớn rưӧu brandy hảo hạng. “Trong trường hӧp đó, tôi chúc Ngài may mắn với người cha và quý cô trẻ.” Công tước gạt đi lời chúc may mắn như là chàng không cần nó, và ngả người vào ghế. “Ta sẽ quay lại Anh trong vòng một tuần để thảo luận vấn đề này với Martin Stone. Giả sӱ là ông ta đồng ý, ta cần một nơi để sống gần đó. Lưu ý cha anh ở văn phòng Luân Đôn tìm cho ta một nơi ở thoải mái, đưӧc chứ? Một nơi khiêm tốn,” sӵ nhấn mạnh cӫa chàng càng làm Matthew ngạc nhiên. “Nếu có thể, không cách điền trang Stone quá nӱa giờ cưӥi ngӵa. Ta không muốn lãng phí thời gian không cần thiết để dàn xếp ổn thỏa vấn đề này với Cô Stone, và ta không có chút ý định nào để tốn thời gian vào việc đi lại giӳa nơi ở cӫa cha cô ấy và cӫa ta.” “Một chỗ ở khiêm tốn, không quá nӱa giờ cưӥi ngӵa đến điền trang Stone,” Matthew máy móc nhắc lại. Vẻ sӱng sốt cӫa người đàn ông mang lại một tia nhìn thích thú trong mắt Clayton. “Chính xác. Và thương lưӧng hӧp đồng thuê nhà dưới tên Westland, không phải Westmoreland. Một khi người làm và ta đã sắp xếp ổn định, chúng ta sẽ kín đáo hết sức có thể, và ta sẽ trở thành một người hàng xóm mới, Clayton Westland.” “Chắc chắn không phải với Cô Stone?” Matthew nói. “Đặc biệt với cô Stone!” Clayton cười khoái trá. """