"Vũ Khí Bóng Đêm Tập 5: Linh Hồn Lạc - Cassandra Clare full prc pdf epub azw3 [Best seller] 🔙 Quay lại trang tải sách pdf ebook Vũ Khí Bóng Đêm Tập 5: Linh Hồn Lạc - Cassandra Clare full prc pdf epub azw3 [Best seller] Ebooks Nhóm Zalo VŨ KHÍ BÓNG ĐÊM (PHẦN 5) - LINH HỒN LẠC —★— Tác giả: Cassandra Clare Người dịch: Harperlypso Nguyên tác: The Mortal Instruments - City of Lost Souls (2012) Phát hành: Harperlypso Đây là bản dịch cá nhân, không phải bản phát hành của Chibooks Twenty©vctvegroup Mục lục Tác giả Mở đầu Phần 1 Không có thiên thần ác Chương 1 Hội đồng cuối cùng Chương 2 Chông gai Chương 3 Những thiên thần xấu xa Chương 4 Và sự bất tử Chương 5 Con trai của Valentine Chương 6 Không có vũ khí nào trên thế giới này Chương 7 Sự thay đổi lớn Phần 2 Những điều hắc ám hiển hiện Chương 8 Lửa thử vàng Chương 9 Các Nữ tu Sắt Chương 10 Cuộc săn hoang dã Chương 11 Quy kết tội lỗi Chương 12 Đồ của Thiên Đàng Chương 13 Chúc đài treo bằng xương Chương 14 Để lại tro tàn Chương 15 Magdalena Chương 16 Anh chị em Chương 17 Lời Từ Biệt Phần 3 Mọi thứ đổi thay Chương 18 Raziel Chương 19 Tình yêu và Dòng máu Chương 20 Cửa vào bóng đêm Chương 21 Vời khỏi địa ngục Phần cuối Tác giả Cassandra Clare (27/07/1973), tên thật là Judith Rumelt, nhà văn người Mỹ chuyên viết về thể loại tiểu thuyết kỳ ảo. Từng làm việc tại nhiều tạp chí và tòa báo cỡ nhỏ, trong đó có The Hollywood Reporter. Hiện Cassandra Clare đang sống ở Amherst, bang Massachusetts cùng chồng và ba chú mèo. Các series sách tiêu biểu: Vũ khí bóng đêm (The Mortal Instruments), The Infernal Devices Trilogy, The Dark Artifices Trilogy, The Bane Chronicles, Magisterium (viết chung với Holly Black)… Ngoài ra cô còn viết nhiều truyện ngắn và fan-fic khác. Linh hồn lạc là phần 5 sê-ri Vũ khí bóng đêm, xuất bản ở Mỹ từ năm 2011, được xếp vào danh sách tiểu thuyết ăn khách nhất do New York Times bình chọn, Top 10 cuốn sách dành cho tuổi teen do Hiệp hội thư viện Mỹ trao tặng năm 2009. Trọn bộ series Vũ khí Bóng Đêm (The Mortal Instruments) do Chibooks xuất bản: Thành phố Xương (City of Bones, phần 1) Thành phố Tro Tàn (City of Ashes, phần 2) Thành phố Pha Lê (City of Glass, phần 3) Thiên thần sa ngã (City of Fallen Angels, phần 4) Linh hồn lạc (City of Lost Souls, phần 5) Lửa Thiên đàng (City of Heavenly Fire, phần 6) Dành cho Nao, Tim, David, và Ben Không ai chọn cái ác vì nó là tội ác. Anh ta chỉ nhầm lẫn nó với hạnh phúc, điều tốt đẹp mà anh ta tìm kiếm. — Mary Wollstonecraft Mở đầu S imon đứng và lặng người nhìn cửa trước ngôi nhà của mình. Cậu chưa bao giờ biết tới một ngôi nhà thứ hai. Đây là nơi mà bố mẹ cậu đã mang cậu về từ khi cậu mới được sinh ra. Cậu đã lớn lên giữa những bức tường của những ngôi nhà ở khu Brooklyn này. Cậu đã chơi trên con đường, dưới những tán cây rậm của hàng cây vào mùa hè, và đã làm những cái xe trượt tuyết đáng kinh ngạc bằng nắp thùng rác vào mùa đông. Trong ngôi nhà này, gia đình cậu đã ngồi cầu nguyện sau khi bố cậu mất. Tại đây cậu đã hôn Clary lần đầu tiên. Cậu chưa bao giờ tưởng tượng một ngày những cánh cửa này sẽ đóng trước mặt cậu. Lần cuối cùng cậu gặp mẹ, bà đã gọi cậu là đồ quái vật và cầu nguyện cho cậu biến mất. Cậu đã làm cho bà quên rằng cậu là một ma cà rồng, dùng phép thôi miên, nhưng cậu không biết phép thôi miên sẽ tồn tại trong bao lâu. Khi cậu đứng đó, trong tiết trời lạnh của mùa thu, cậu biết nó đã không tồn tại đủ lâu. Cánh cửa được bao phủ bởi những dấu hiệu - Ngôi sao David sáng loá trên nền sơn, biểu tượng của Chai - Cuộc Sống khắc vào cửa. Những chiếc vòng Tefillin được buộc vào tay nắm và vòng đập cửa. Hình Hamsa - Bàn Tay Của Chúa bao phủ lỗ nhòm. Lặng lẽ, cậu chạm vào tấm bùa mezuzah dán vào bên phải cánh cửa. Cậu thấy có khói toả ra nơi tay cậu chạm vào vật thánh, nhưng cậu không cảm thấy gì. Không một chút đau đớn. Chỉ một khoảng trống tồi tệ, dâng lên từ từ thành cơn giận dữ lạnh lẽo. Cậu đá vào chân cửa và nghe tiếng dội qua căn nhà. "Mẹ", cậu hét. "Mẹ, là con đây". Không có tiếng trả lời - chỉ có tiếng cài chốt trên cánh cửa. Thính giác nhanh nhạy của cậu đã nhận ra những bước chân của mẹ cậu, hơi thở của bà, nhưng bà không nói gì cả. Cậu có thể cảm thấy nỗi sợ hãi gay gắt và hoảng loạn qua lớp gỗ. "Mẹ". Giọng cậu vỡ ra. "Mẹ, thế này thật nực cười! Cho con vào! Là con, Simon đây". Cánh cửa rung lên, như thể bà đã đá nó. "Hãy đi đi!". Giọng bà khô khốc, không thể nhận ra được vì nỗi sợ. "Đồ giết người". "Con không giết người". Simon dựa đầu vào cánh cửa. Cậu biết cậu có thể đá nó đi, nhưng đá đi để làm gì? "Con đã nói với mẹ. Con uống máu động vật". "Mày đã giết con tao", bà nói. "Mày đã giết nó và thế một con quái vật vào chỗ của nó". "Con là con của mẹ-" "Mày mang bộ mặt của nó và nói với giọng của nó, nhưng mày không phải con tao! Mày không phải là Simon!". Giọng bà cao lên, gần như một tiếng hét. "Đi khỏi nhà tao trước khi tao giết mày, đò quái vật!" "Becky", cậu nói. Mặt cậu ươn ướt; cậu đưa tay lên để chạm vào chúng; và nó đen đi: Nước mắt của cậu như máu. "Mẹ đã nói với Becky những gì?" "Hãy tránh xa chị của mày ra". Simon nghe thấy một tiếng loảng xoảng từ trong căn nhà, như vật gì đã bị đá đi. "Mẹ", cậu nói lần nữa, nhưng lần này giọng cậu không dâng cao. Nó phát ra như một tiếng thì thầm. Bàn tay cậu bắt đầu run. "Con cần được biết - có chị Becky ở đó không? Mẹ, hãy mở cửa đi. Xin mẹ-" "Hãy tránh xa khỏi Becky!". Bà lùi khỏi cánh cửa; cậu có thể nghe thấy điều đó. Rồi có một tiếng cửa bếp mở không thể nhầm được - tiếng cọt kẹt trên tấm ván lót sàn khi bà đi trên đó. Tiếng một cánh tủ được mở. Bỗng nhiên cậu hình dung mẹ cậu cầm một trong những con dao. Trước khi tao giết mày, đồ quái vật. Suy nghĩ đó làm cậu chao đảo. Nếu bà đâm vào cậu, Dấu Hiệu sẽ phát huy. Nó sẽ phá huỷ bà như nó đã làm với Lilith. Cậu buộng tay và lui lại chậm rãi, loạng choạng xuống những bậc thang và qua lối vào, nhìn chằm chằm vào cánh cửa trước nhà cậu, được in dấu bởi sự căm ghét của mẹ dành cho cậu. Không, cậu tự nhắc bản thân. Mẹ không ghét cậu. Mẹ nghĩ cậu đã chết. Cái mà bà ghét là cái thứ không tồn tại. Mình không phải cái thứ mà mẹ gọi. Cậu không biết bao lâu cậu sẽ đứng đó, nhìn chằm chằm, nếu như điện thoại cậu không kêu, rung lên trong túi áo khoác. Cậu với tới nó theo phản xạ, chú ý hoạ tiết từ tấm bùa - Ngôi sao David - đã in vào trong lòng bàn tay cậu. Cậu đổi tay và đưa điện thoại lên tai. "A lô?' "Simon?". Đó là Clary. Cô nghe như hụt thở. "Cậu đang ở đâu?" "Ở nhà", cậu nói, và dừng lại. "Nhà của mẹ mình", cậu sửa lại. Giọng cậu nghe khô khốc và cứng ngắc ngay cả với cậu "Tại sao cậu không quay trở lại Học Viện? Mọi người có sao không?" "Chuyện là thế đấy", cô nói. "Ngay sau khi cậu đi khỏi, Maryse xuống từ tầng mái nơi Jace đáng lẽ phải đợi. Không có ai ở đó cả". Simon di chuyển. Còn không nhận cậu đang làm vậy, như một con búp bê máy, cậu bắt đầu đi dọc con đường, tiến về phía tàu điện ngầm. "Ý cậu là gì, không có ai ở đó?" "Jace đã biến mất", cô nói, và cậu có thể cảm thấy sự căng thẳng trong giọng nói của cô. "Và cả Sebastian". Simon dừng dưới bóng của một cái cây trụi lá. "Nhưng Sebastian đã chết. Hắn đã chết, Clary-" "Vậy cậu hãy nói cho tớ biết tại sao xác hắn không ở đó, vì chúng không có đâu", cô nói, giọng cô cuối cùng cũng vỡ ra. "Chẳng có gì ở đó ngoài rất nhiều máu và những mảnh kính vỡ. Họ đã cùng biến mất, Simon. Jace đã biến mất..." Phần 1 Không có thiên thần ác T ình yêu là một thứ quen thuộc. Tình yêu là một con quỷ. Không có thiên thần ác nào ngoài Tình yêu. — William Shakespeare, Love’s Labour’s Lost HAI TUẦN SAU Chương 1 Hội đồng cuối cùng "L ời phán quyết sẽ kéo dài thêm bao lâu nữa, theo cậu nghĩ?", Clary hỏi. Cô thực sự không biết họ đã đợi bao lâu, nhưng cô cảm thấy như mười tiếng đã trôi qua. Ở trong căn phòng ngủ đen và hồng-phấn-đậm của Isabelle không có đồng hồ, chỉ có những đống quần áo, hàng chồng sách, một hàng vũ khí, một bàn trang điểm tràn đầy những món đồ trang điểm lấp lánh, những cây cọ đã qua sử dụng, ngăn tủ để mở với những chiếc váy ren, áo bó và khăn choàng lông. Nó là một thiết kế có thẩm mỹ phong cách hậu trường-ở-La-Cage-aux Folles, nhưng qua hai tuần Clary đã dành nhiều thời gian giữa những đống lộn xộn lấp lánh nhiều đến nỗi cô đã bắt đầu cảm thấy thoải mái. Isabelle, đứng bên cửa sổ với Church trong tay, lơ đãng vuốt ve đầu chú mèo. Church nhìn lại cô với đôi mắt màu vàng sắc sảo. Bên ngoài cửa sổ cơn bão tháng Mười Một đang hoành hành cực lực, mưa đập vào cửa sổ trắng xoá. "Không lâu nữa đâu", cô nói chầm chậm. Cô đang không trang điểm, điều này làm cô trẻ ra, đôi mắt đen to hơn. "Năm phút, có thể". Clary, ngồi trên giường Isabelle giữa một chồng tạp chí và một đống kiếm thiên thần sáng chập chờn, nuốt một cách khó khăn với vị đắng trong miệng. "Em sẽ quay lại. Năm phút." Đó là điều cuối cùng cô nói với chàng trai mà cô yêu hơn bất cứ thứ gì trên thế giới này. Bây giờ cô lại nghĩ đó là điều cuối cùng mà cô có thể nói với anh trong cuộc đời này. Clary nhớ lại giây phút đó một cách hoàn hảo. Khu vườn trên mái. Buổi đêm tháng Mười lấp lánh những vì sao, những ngôi sao sáng tráng lạnh lẽo trên bầu trời đen không một gợn mây. Tảng đá cẩm thạch trắng hoen ố vì những chữ rune màu đen, vỡ nát rải rác cùng với máu. Miệng Jace trên môi cô, thứ duy nhất ấm áp trong một thế giới lạnh lẽo. Đeo chiếc nhẫn Morgenstern quanh cổ cho cô. Tình yêu mà có thể di chuyển mặt trời và tất cả các vì sao. Quay người lại nhìn anh khi thang máy đưa cô đi, đưa bóng cô chìm vào trong bóng tối của toà nhà. Cô đã gia nhập với những người khác ở sảnh chính, ôm mẹ cô, chú Luke, Simon, nhưng một phần trong cô, vẫn đang, và sẽ luôn ở bên cạnh Jace, trôi trên thành phố, trên sân thượng đó, chỉ hai bọn họ một mình trong cái lạnh và ánh đèn điện đô thị rực rỡ. Maryse và Kadir đã là những người vào thang máy để gia nhập với Jace trên tầng thượng và nhìn đống tàn tích của buổi lễ của Lilith. Đó là mười phút trôi nữa trôi qua khi Maryse trở xuống, một mình. Khi cánh cửa mở ra và Clary nhìn thấy vẻ mặt của bà- trắng bệch và đau đớn- cô đã biết. Những gì diễn ra tiếp theo như thể một giấc mơ. Đám đông những Thợ săn bóng tối ở sảnh chính đã trào lên tới chỗ Maryse; Alec đã tách mình khỏi Magnus, và Isabelle đã nhảy tới bên cạnh. Những ánh sáng trắng cắt xuyên qua màn đêm như những ánh đèn máy ảnh bật lên trong những cảnh tội phạm, từng người một, kiếm thiên thần thắp sáng màn đêm. Tiến người lên phía trước, Clary nghe được rời rạc- khu vườn trên sân thượng trống không; Jace đã biến mất. Cỗ quan tài bằng kính nơi để Sebastian đã bị đập vỡ, kính văng khắp nơi từng mảnh. Máu- vẫn còn tươi, nhỏ xuống bệ đỡ nơi chiếc quan tài từng đứng. Những Thợ săn Bóng tối nhanh chóng lập kế hoạch, mở rộng bán kính và tìm kiếm quanh toà nhà. Magnus ở đó, tay phát ánh sáng xanh, quay người lại hỏi Clary nếu cô có bất kì thứ gì để lần theo dấu Jace. Lặng người, cô đưa chiếc nhẫn Morgenstern và lui về một góc để gọi Simon. "Lần dấu? Nó chỉ có hiệu lực nếu anh ấy vẫn còn sống. Với nhiều máu như thế thì rất có thể-" Bằng cách nào đó nó là từ cuối cùng. Sự giảm thân nhiệt kéo dài, cùng với sự kiệt sức, cơn sốc lấy đi sức lực của cô, và cô thấy đầu gối mình khuỵu xuống. Mẹ cô đỡ lấy cô trước khi cô ngã xuống đất. Cô chìm trong bóng tối sau đó. Cô tỉnh dậy trên giường của mình ở nhà chú Luke, bật dậy với trái tim đập nặng như chì, dám chắc cô đã có một cơn ác mộng. Khi cô cố gắng ra khỏi giường, những vết bầm mờ trên cẳng tay và chân cô lại nói lên một câu chuyện khác, đồng thời với sự biến mất của chiếc nhẫn. Mặc quần jean và chiếc áo khoác vào, choáng váng vào phòng khách để tìm thấy mẹ Jocelyn, chú Luke và Simon ngồi đó với nét mặt ủ rũ. Cô còn không cần phải hỏi, nhưng cô vẫn làm thế: "Họ đã tìm thấy anh ấy chưa? Anh ấy đã quay lại chưa?" Jocelyn đứng dậy: "Con yêu, cậu ta vẫn mất tích-" "Nhưng chưa chết? Họ đã tìm thấy xác chưa?". Cô ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh Simon. "Chưa, anh ấy chưa chết. Con sẽ biết". Cô nhớ Simon đã nắm tay cô khi Luke kể những gì họ đã biết: Jace vẫn bién mất, và Sebastian cũng vậy. Tin xấu là vũng máu trên bệ đỡ đã được xác định là của Jace. Tin tốt là chúng có ít hơn họ tưởng; nó đã hoà tan với nước từ cỗ quan tài cho thấy lượng máu nhiều hơn đến vậy. Bây giờ họ nghĩ rằng có thể anh đã sống sót dù bất kì chuyện gì đã xảy ra. "Nhưng chuyện gì đã xảy ra?", cô hỏi. Chú Luke lắc đầu, đôi mắt buồn rầu. "Không ai biết, Clary". Cô cảm thấy như mạch máu của cô đã thay máu bằng nước đá. "Cháu muốn giúp. Cháu muốn làm việc gì đó. Cháu không chỉ muốn ngồi đây khi Jace đang mất tích". "Mẹ không thấy lo vì việc đó", Jocelyn nói dứt khoát. "Hội Clave muốn gặp con." Những khối băng vô hình đã vỡ ra trong gân và khớp Clary khi cô đứng dậy. "Được. Cái gì cũng được. Con sẽ nói với họ bất cứ điều gì miễn là họ tìm ra Jace". "Con sẽ nói với họ tất cả những gì họ muốn vì họ có Thanh Kiếm bất tử". Nỗi thất vọng hiện ra trong giọng nói của Jocelyn. "Ôi con yêu, mẹ xin lỗi". Và bây giờ, sau hai tuần lặp đi lặp lại những chứng cứ, sau khi tra khảo những nhân chứng đã được gọi, sau khi cô đã cầm Thanh Kiếm bất tử cả tá lần, Clary ngồi trong phòng ngủ của Isabelle và đợi Hội Đồng quyết định số phận của cô. Cô không thể đừng được mà nhớ lại cảm giác lúc cầm Thanh Kiếm bất tử. Nó như thể có hàng đống cái móc câu dính chặt vào da bạn, kéo sự thật ra khỏi người bạn. Cô đã quỳ, cầm nó, trong vòng tròn của Ngôi sao Sự thật và nghe giọng nói của chính mình nói với Hội Đồng tất cả mọi truyện: làm thế nào Valentine triệu hồi Thiên thần Raziel, làm thế nào cô lấy được sức mạnh điều khiển Thiên thần từ hắn bằng cách xoá tên hắn trên cát và viết tên cô thay vào đó. Cô đã nói với họ khi Thiên thần ban cho cô một điều ước, và cô đã dùng điều ước đó để đưa Jace trở về cõi chết; cô nói với họ làm thế nào Lilith đã điều khiển được Jace và kế hoạch của Jace khi dùng máu của Simon để hồi sinh Sebastian, anh trai Clary, người mà Lilith nhận là con trai. Cách mà Dấu hiên Cain của Simon đã chấm dứt mạng sống Lilith, và họ nghĩ rằng Sebastian cũng thế, không còn là một nỗi nguy hiểm. Clary thở dài và mở điện thoại của cô để kiểm tra giờ giấc. "Họ đã ở đó cả tiếng rồi", cô nói. "Việc đó có bình thường không nhỉ? Liệu đó có phải là dấu hiệu xấu không?" Isabelle thả rơi Church, khiến chú mèo gào lên một tiếng. Cô tiến đến bên giường và ngồi xuống bên cạnh Clary. Isabelle thậm chí còn trông thon thả hơn thường ngày - như Clary, cô đã sụt cân trong hai tuần qua - nhưng vẫn thanh lịch như mọi khi, với quần ôm màu đen và chiếc áo bó nhung xám. Mascara loang hết ra quanh mắt của Izzy, điều đáng lẽ phải làm cô giống một con chồn racoon nhưng lại làm cô giống một diễn viên điện ảnh người Pháp thay vì đó. Cô duỗi tay ra, khiến cái vòng hợp kim vàng và bạc với chữ rune Bùa mê của cô kêu leng keng như có nhạc. "Không, đó không phải một dấu hiệu xấu", cô nói. "Nó có nghĩa là họ có rất nhiều điều để thảo luận". Cô xoay chiếc nhẫn Lightwood quanh ngón tay. "Cậu sẽ ổn thôi. Cậu đã không phá Luật. Đó mới là điều quan trọng". Clary thở dài. Kể cả sự ấm áp trên vai của Isabelle bên cạnh cô cũng không thể làm tan được những tảng băng trong người cô. Cô biết thực chất cô không phá vỡ một Luật nào cả, nhưng cô cũng biết hội Clave thật sự rất có thành kiến ở cô. Một Thợ săn Bóng tối hồi sinh người chết là trái pháp luật, nhưng mà một Thiên thần làm điều đó thì không; mặc dù điều cô hỏi xin cho mạng sống của Jace quay lại là việc lớn đến nỗi cô và Jace đã thoả thuận là không nói cho một ai biết cả. Bây giờ thì điều đó đã lộ ra, và đã làm hội Clave chao đảo. Clary biết họ muốn trừng phạt cô, bởi vì lựa chọn của cô có những hậu quả quá kinh khủng. Bằng cách nào đó mà Clary ước gì họ đã trừng phạt cô. Đập gẫy xương cô, rút móng tay của cô ra, để những Tu huynh Câm xuyên qua não cô với những thanh thiên đao. Một kiểu trao đổi với quỷ dữ - nỗi đau cho cô và sự an toàn cho Jace trở về. Điều đó có thể giúp giảm đi sự ăn năn của cô về việc đã để Jace ở lại một mình trên sân thượng, mặc dù Isabelle và những người khác đã bảo cô hàng trăm lần rằng cô thật ngớ ngẩn - tất cả đều nghĩ Jace sẽ an toàn khi ở đó và nếu Clary cũng ở đó, có thể cô cũng đang mất tích luôn. "Thôi đi", Isabelle nói. Trong một lúc Clary không hiểu Isabelle đang nói chuyện với cô hay con mèo. Church vẫn thường làm điều đó khi rơi xuống - nằm dài chổng bốn trên lên trời - vờ như chết, để người đánh rơi nó xuống cảm thấy tội lỗi. Nhưng rồi Isabelle hất tóc qua một bên, nhìn chằm chằm, và Clary nhận ra cô là người được nói đến, không phải con mèo. "Thôi gì cơ?" "Liên tục nghĩ về những điều kinh khủng có thể xảy đến với cậu, hoặc cậu ước có thể xảy đến với cậu chỉ vì cậu còn sống và Jace thì...mất tích", giọng Isabelle hẫng xuống. Cô chưa bao giờ nói đến từ Jace có thể chết hay kể cả đi xa mãi, cô và Alec từ chối phát triển các khả năng có thể xảy ra. Cô chưa bao giờ khiển trách Clary đến một lần vì đã giữ một bí mật lớn như vậy. Vượt qua mọi chuyện, thực chất, Isabelle là người bảo vệ cô vững vàng nhất. Gặp cô hàng ngày ở cửa của sảnh Hội Đồng, cô cầm nhẹ tay Clary khi cô lướt qua những cái nhìn ngó hay tiếng thì thầm của những Thợ săn bóng tối. Cô đã đợi qua những cuộc thẩm vấn dài bất tận của Hội Đồng, nhìn bằng ánh mắt sắc như dao tới những ai dám ngó Clary một cái. Clary cảm thấy kinh ngạc. Cô và Isabelle chưa bao giờ quá thân, cả hai đều là tuýp con gái mà có bạn đồng hành là con trai thì thoải mái hơn là so với con gái. Nhưng Isabelle không bỏ cô. Clary cảm thấy hoang mang nhưng vô cùng biết ơn. "Tớ không thể đừng được", Clary nói. "Ước gì tớ có thể được đi tìm- hoặc làm bất cứ thứ gì thì tớ đã không cảm thấy như vậy". "Tớ không biết", giọng Isabelle nghe mệt mỏi. Trong hai tuần qua cô và Alec đã kiệt sức, mặt xám lại trong cuộc tìm kiếm và đi tuần tra mất 16 giờ. Khi Clary biết rằng cô bị cấm đi tuần hay tìm kiếm Jace dưới bất kì hình thức nào đến khi Hội Đồng quyết định sẽ làm gì với việc cô mang Jace quay trở lại từ cái chết, cô đã đá một lỗ to tướng trong phòng ngủ của cô. "Lắm khi chúng ta thật vô ích", Isabelle thêm vào. Nỗi lo sợ cứ lên lại xuống trong người Clary. "Có nghĩa cậu nghĩ Jace chết rồi à?" "Không, tớ không. Tớ chỉ nghĩ không có cách nào mà họ đang ở New York được". "Nhưng họ còn đi tuần ở những thành phố khác nữa, đúng không?". Clary rờ tay lên cổ, quên rằng chiếc nhẫn Morganstern không còn ở đó nữa. Magnus đang cố gắng định vị Jace, nhưng đến giờ vẫn chưa có kết quả gì. "Tất nhiên là họ có rồi". Isabelle tò mò vươn tay đến và chạm vào cái chuông bạc tinh xảo mà Clary bây giờ đang đeo thay vì cái nhẫn. "Cái gì đây?" Clary chần chừ. Cái chuông là món quà từ Nữ hoàng Seelie. Không, điều đó không đúng lắm. Nữ hoàng của Tiên Tộc không tặng quà. Cái chuông là dấu ấn của Nữ hoàng Seelie để nói rằng Clary muốn bà ta giúp. Clary nhận ra rằng cô hay lơ đãng chạm vào nó khi Jace càng ngày càng biệt tích. Điều duy nhất khiến Clary dừng là cô biết rằng Nữ hoàng không bao giờ cho đi cái gì mà đi kèm theo đó là một điều tồi tệ. Trước khi Clary kịp trả lời Isabelle thì cánh cửa mở ra. Cả hai đứa ngay lập tức dựng thẳng người. Clary nắm chặt cái gối màu hồng của Isabelle đến nỗi chỉ thêu trên đó hằn hết vào tay cô. "Chào". Một bóng người mảnh mai bước vào phòng và đóng cửa lại. Alec - anh trai của Isabelle, đang mặc đồ của Hội Đồng, một chiếc áo choàng đen thêu chữ rune bạc, choàng qua cái quần jeans và áo sơ mi cũng nốt. Màu đen khiến da Jace đã tái lại còn tái hơn, đôi mắt xanh như pha lê cũng xanh hơn. Tóc anh đen và thẳng giống em gái anh, nhưng cắt ngay phía trên quai hàm. Môi anh mím chặt lại thành một đường thẳng. Tim Clary bắt đầu đập mạnh. Trông Alec có vẻ không vui. Dù là cái gì thì đó cũng không thể là điều tốt được. Isabelle là người lên tiếng. "Mọi chuyện thế nào rồi?", cô hỏi nhỏ. "Lời phán quyết là gì?" Alec ngồi xuống trước bàn trang điểm, xoay người lại trên ghế để đối diện với Clary và Isabelle. Ở thời điểm khác điều này sẽ rất kì cục - Alec rất cao, với đôi chân dài của vũ công, và cái cách anh gập người khó chịu trên chiếc ghế làm nó giống như đồ chơi của búp bê. "Clary", anh nói. "Jia Penhallow đã đưa ra lời phán quyết. Em hoàn toàn không có tội tình gì. Em không phá vỡ Luật, và Jia nghĩ em đã bị trừng phạt đủ rồi". Isabelle thở hắt ra và mỉm cười. Trong một khoảnh khắc cảm giác nhẹ nhõm đã phá tan mọi băng đá trong người Clary. Cô sẽ không bị trừng phạt, bị nhốt vào Thành phố Câm lặng, mắc kẹt ở một nơi mà cô không thể giúp Jace. Luke, đại diện cho những Người Sói trong Hội Đồng đã có mặt để nghe lời phán quyết, và hứa sẽ gọi cho Jocelyn ngay khi buổi họp kết thúc; nhưng Clary vẫn rờ tới điện thoại; ý nghĩ cho mẹ được tin vui quá là hấp dẫn. "Clary", Alec nói khi cô mở điện thoại lên. "Chờ chút đã" Cô nhìn anh. Biểu hiện của anh vẫn rất nghiêm túc. Cảm thấy đoán trước được điều gì, Clary đặt lại điện thoại xuống giường. "Alec - chuyện gì vậy?" "Không phải lời phán quyết làm Hội Đồng mất thời gian", Alec nói. "Có một vấn đề khác được đề cập đến". Cơn lạnh đã quay trở lại. Clary rùng mình. "Jace?" "Không hẳn". Alec vươn người tới trước, tay rờ mặt ghế. Một báo cáo đến sáng nay từ Học Viện Moscow. Kết giới bảo vệ đảo Wrange đã bị phá thủng ngày hôm qua. Người ta đã gửi một đội sửa chữa, nhưng có một kết giới quan trọng đến thế bị phá vỡ, đó là trách nhiệm của Hội Đồng". Kết giới - để phục vụ, như Clary hiểu là, một hệ thống hàng rào có phép thuật - bao quanh Trái Đất, được dựng lên bởi thế hệ Thợ săn bóng tối đầu tiên. Chúng có thể bị vượt qua bởi quỷ nhưng không dễ dàng, ngăn chặn chúng xâm nhập, bảo vệ Trái Đất khỏi một cuộc xâm lăng khủng khiếp của loài quỷ. Cô nhớ một điều mà Jace đã nói với cô, cảm giác như ngàn năm trước: Đã từng có một cuộc xâm lược nhỏ của quỷ vào thế giới, ngăn chặn khá dễ dàng. Nhưng cuộc sống càng ngày càng có nhiều quỷ len dần qua kết giới. "Chà, điều đó thật tệ", Clary nói." Nhưng em không hiểu điều đó thì liên quan gì đến-" "Hội Đồng có những ưu tiên nhất định", Alec chen vào. "Tìm kiếm Jace và Sebastian đã làm ưu tiên hàng đầu trong hai tuần qua. Nhưng họ đã lùng sục mọi thứ, và không có dấu hiệu nào của cả hai bọn họ trong Thế giới Ngầm. Không có bùa tìm kiếm nào của Magnus có tác dụng. Elodie, người phụ nữ đã nuôi dạy Sebastian Verlac thật sự, xác nhận rằng không ai cố gắng liên lạc với bà ta cả. Đằng nào thì người ta cũng cố gắng lắm rồi. Không có gián điệp nào báo cáo lại những hành động bất thường của những thành viên hội Circle cũ của Valentine cả. Và những Tu huynh Câm vẫn chưa thể hiểu chính xác thế nào mà nghi lễ của Lilith thực hiệ đươc, và thành công. Sự đòng thuận chung là Sebastian - tất nhiên, họ gọi là Jonathan khi họ nói chuyện về hắn - bắt cóc Jace, nhưng đó không phải tất cả những gì mà chúng ta chưa biết". "Nên", Isabelle nói. "Thế là thế nào? Tìm kiếm nhiều hơn ? Đi tuần nhiều hơn? Alec lắc đầu. "Họ chưa bàn đến việc mở rộng cuộc tìm kiếm, anh nói khẽ. "Họ đang cân nhắc lại. Đã hai tuần rồi mà họ vẫn chưa tìm thấy gì cả. Đội phụ trách đặc biệt được mang tới từ Idris sẽ bị gửi trả về. Tình huống với cái kết giới bây giờ là ưu tiên. Đấy là chưa kể đến Hội Đồng đang ở giữa một cuộc đàm phán tế nhị, nâng cấp những điều Luật cho một Hội Đồng mới, bổ nhiệm Lãnh sự và Điều tra viên mới, quyết định cách xử lí đặc biệt với Thế giới Ngầm - họ không muốn bị chệch ra khỏi kế hoạch". Clary trợn mắt. "Họ không muốn bị sự mất tích của Jace làm họ chệch ra khỏi kế hoạch là đổi một số Luật ngu ngốc cũ rích à? Họ bỏ cuộc ư?" "Họ không bỏ cuộc-" "Alec", Isabelle nói sắc lẹm. Alec hít một hơi và úp tay lên mặt. Anh có ngón tay dài, giống Jace, và cũng đầy sẹo giống Jace. Dấu hiệu hình con mắt của Thợ săn bóng tối được in trên bàn tay phải. "Clary, cho em, cho chúng ta - luôn có một cuộc tìm kiếm Jace. Đối với Hội Clave thì đấy là cuộc tìm kiếm Sebastian. Jace cũng thế, nhưng chủ yếu là tìm Sebastian. Hắn nguy hiểm. Hắn phá huỷ kết giới của Alicante. Hắn là một kẻ giết người điên khùng. Jace thì là..." "Một Thợ săn bóng tối khác", Isabelle nói. "Chúng ta đi và mất tích suốt". "Cậu ấy thì được tí đặc biệt hơn vì là anh hùng trong cuộc chiến Bóng Tối, Alec nói. "Nhưng rốt cuộc hội Clave đã nói rõ: Cuộc tìm kiếm vẫn tiếp tục, nhưng bây giờ nó là một trò chơi mà phải đợi. Họ mong Sebastian thực hiện bước đi tiếp theo. Trong lúc này đấy là điều quan trọng với hội Clave. Chắc thế. Họ mong ta quay trở lại cuộc sống bình thường". Cuộc sống bình thường? Clary không thể tin được. Cuộc sống bình thường mà không có Jace? "Đấy là điều họ nói với chúng ta sau khi Max chết", Izzy nói, đôi mắt đen không một giọt nước mắt nhưng lại bừng bừng phẫn nộ. "Cứ như ta vượt qua được sự buồn rầu nhanh hơn bằng cách quay trở lại cuộc sống thường vậy". "Nó đáng lẽ ra là một lời khuyên tốt', Alec nói đằng sau những ngón tay. "Nói điều đấy với bố ấy. Ông ta thậm chí có quay về từ Idris cho cuộc họp không?" Alec lắc đầu, buông tay. "Không. Nếu có sự an ủi nào, thì đấy là có rất nhiều người ở buổi họp phát biểu rất giận dữ về việc giữ cho công suất tìm kiếm Jace ở mức cao nhất. Magnus, tất nhiên, Luke, nhà Penhallow, thậm chí tu huynh Zachariah. Nhưng đến cuối ngày thì thế vẫn là chưa đủ". Clary nhìn anh chắc chắn. "Alec", co nói. "Anh có cảm thấy gì không?" Mắt Alec mở to ra, sắc xanh đậm hơn, và trong khoảnh khắc Clary nhớ đến đứa con trai mà ghét cô khi cô lần đầu tiên đến Học Viện, đứa con trai với móng tay bị cắn nham nhở, với lỗ trên áo len, với nỗi lo lắng đè nặng trên vai như không thể xoá bỏ. "Anh biết em đang bực bội, Clary", anh nói, giọng sắc bén, " nhưng nếu như em đoán rằng Iz và anh quan tâm đến Jace ít hơn em thì-" "Em không", Clary nói. "Em đang nói về parabatai* của anh ấy. Em đã đọc về buổi lễ ở Codex. Em biết trở thành parabatai đã ràng buộc anh và anh ấy lại với nhau. Anh có thể cảm nhận được gì đó về Jace. Những điều mà giúp anh khi anh chiến đấu ấy. Nên em nghĩ em đoán... anh có thể cảm nhận nếu anh ấy vẫn còn sống?" "Clary", giọng Isabelle nghe lo lắng. "Tớ nghĩ cậu không..." "Cậu ấy vẫn còn sống", Alec nói cẩn thận. "Em nghĩ anh có thể bình thường nếu cậu ấy không còn sống à? Có điều gì đó sai ở đây. Anh có thể cảm nhận cái đấy. Nhưng cậu ấy vẫn đang thở". "Cái 'sai' đấy có th ể là cậu ấy đang bị cầm tù không?", Clary nói nhẹ. Alec nhìn ra cửa sổ, qua màn mưa trắng xoá. "Có thể. Anh không thể giải thích được. Anh chưa hề cảm thấy như thế này trước đây". "Nhưng anh ấy vẫn còn sống". Alec nhìn thẳng vào cô. "Anh chắc chắn điều đó". "Thế thì kệ Hội Đồng", Clary nói. "Chúng ta sẽ tự đi tìm anh ấy". "Clary...nếu điều đó có thể... thì mình đã-", Alec bắt đầu. "Mình đang làm theo cách mà Hội Đồng muốn bọn mình làm", Isabelle nói. "Đi tuần, tìm kiếm. Có những cách khác". "Cách mà phá Luật, theo em nói", Alec nói. Anh có vẻ chần chừ. Clary mong rằng anh sẽ không lặp lại khẩu hiệu của Thợ săn bóng tối khi mà nhắc đến Luật : Sed lex, dura lex. "Luật có thể hà khắc, nhưng Luật vẫn là Luật". Cô không nghĩ cô có thể chịu đựng điều đó. "Nữ hoàng Seelie cho em một ân huệ", Clary nói. "Tại lễ hội pháo hoa ở Idris". Kí ước về đêm đó, cô đã vui biết chừng nào, làm tim cô thắt lại một chút, cô dừng và lấy lại hơi thở. "Và một cách để liên lạc với bà ta". 'Nữ hoàng của Tiên Tộc không cho không cái gì cả". "Tớ biết điều đó. Tớ sẽ gánh bất kì món nợ gì trên vai". Clary nhớ tới lời của cô tiên, người mà đưa cô cái chuông. 'Ngươi sẽ làm bất kì điều gì để cứu hắn, mặc cho cái giá là gì, mặc cho ngươi nợ Thiên Đàng hay Địa Ngục bất kì thứ gì, đúng không?'. "Tớ chỉ muốn một trong hai người đi với tớ. Tớ không giỏi dịch Tiên Ngữ. Ít nhất nếu cậu đi với với tớ thì cậu có thể giới hạn thiệt hại là gì. Nhưng nếu bà ta làm cái gì-" "Tớ sẽ đi với cậu", Isabelle nói ngay lập tức. Alec nhìn vào đứa em gás, mặt tối lại. "Chúng ta đã nói chuyện với Tiên Tộc. Hội Đồng thẩm vấn họ rất nghiêm túc. Họ không thể nói dối". "Hội Đồng hỏi họ có biết Jace và Sebastian ở đâu không", Clary nói. "Chứ không phải họ có sẵn sàng tìm cho chúng ta không. Nữ hoàng Seelie biết về cha em, về thiên thần ông triệu hồi và giam giữ, biết dòng máu thật sự của em và của Jace. Em nghĩ không còn nhiều điều trên thế giới mà bà ta không biết". "Điều đó đúng", Isabelle nói, một chút phấn khởi len vào giọng nói. "Anh biết anh phải hỏi tiên thật chính xác để lấy thông tin ra khỏi chúng, Alec. Chúng rất khó để hỏi, kể cả khi chúng bắt buộc phải nói. Một ân huệ, thì khác". "Và khả năng những nguy hiểm xảy ra thì thật bất tận", Alec nói. "Nếu Jace biết anh để Clary đến chỗ Nữ hoàng Seelie, cậu ấy sẽ-" "Em không quan tâm", Clary nói. "Anh ấy sẽ làm điều đó cho em. Nói với em anh ấy sẽ không làm đi. Nếu em mà mất tích-" "Cậu ấy sẽ đốt cháy cả thế giới đến khi anh ấy có thể lôi tro của em ra, anh biết", Alec nói, vẻ kiệt sức. "Khỉ thật, em nghĩ là anh không muốn đốt cháy cả thế giới bây giờ à? Anh chỉ đang cố gắng làm..." "Một người anh trai", Isabelle nói. "Em hiểu rồi". Alec trông như đang cố gắng kiềm chế. "Nếu có chuyện gì xảy ra với em - sau Max, và Jace-" Isabelle đứng dậy, bước ngang qua phòng, và vòng tay ôm lấy Alec. Mái tóc đen của họ, đồng màu, hoà lẫn vào nhau khi Isabelle nói thầm điều gì vào tai ông anh trai; Clary nhìn họ với một chút ghen tị. Cô luôn muốn một ông anh trai. Và bây giờ cô có một người. Sebastian. Như kiểu bạn muốn một con chó con và người ta đưa bạn chó địa ngục thay thế vậy. Cô nhìn khi Alec chạm vào tóc cô em nhẹ nhàng, gật đầu, và thả tay ra. "Tất cả đều nên đi", anh nói. "Nhưng anh phải nói cho Magnus, ít nhất, là chúng ta đang làm gì. Thật không công bằng nếu không nói gì". "Anh có muốn dùng điện thoại của em không?", Isabelle chìa vật màu hồng ra cho anh. Alec lắc đầu. "Anh ta đang đợi dưới tầng với mọi người. Em cũng phải xin phép chú Luke nữa, Clary. Anh chắc rằng chú đang mong em về nhà với chú đấy. Và anh chắc mẹ em cũng khá ốm với mấy chuyện này rồi". "Bà đang trách bản thân cho sự tồn tại của Sebastian", Clary đứng dậy. "Mặc dù bà nghĩ hắn ta chết lâu rồi". "Đó không phải lỗi của bà ấy", Isabelle lôi cái roi màu vàng từ trên móc và cuốn vào cổ tay để nó trông trống như một cái vòng tay lấp lánh. "Không ai trách bà ấy cả". "Điều đó không quan trọng", Alec nói. "Nhất là khi em đang tự trách bản thân". Trong im lặng, ba người đi qua hành lang của Học Viện, giờ trông lạ lẫm với những Thợ săn bóng tối khác, một vài trong số đó là một phần của uỷ ban đặc biệt đã được gửi từ Idris để giải quyết vụ việc. Không ai trong họ thực sự nhìn vào Alec, Isabelle hay Clary với sự tò mò. Ban đầu Clary cảm thấy bị nhìn quá nhiều - nghe thấy chữ "con gái của Valentine" quá nhiều lần - khiến cô bắt đầu sợ phải đến Học viện, nhưng cô đã đứng trong Hội Đồng quá lâu nên cảm giác mới mẻ đó đã biến mất. Họ đi thang máy xuống tầng; khoảng giữa của Học Viện sáng lên với ngọn đèn phù thuỷ và đầy những thành viên Hội Đồng cùng gia đình của họ. Luke và Magnus đang ngồi trên ghế dài của nhà thờ, nói chuyện với nhau; bên cạnh Luke là một người phụ nữ cao, mắt xanh trông giống hệt chú. Cô đã uốn xoăn tóc và nhuộm màu nâu xạm; nhưng Clary vẫn nhận ra cô - em gái chú Luke; cô Amatis. Magnus bắt gặp thấy Alec và đi đến nói chuyện với anh; Isabelle nhìn như nhận ra ai đó trên chỗ ghế dài và phóng đi mất như cách cư xử thường thấy, không dừng lại để nói xem cô định đi đâu. Clary đi tới chào chú Luke và cô Amatis; cả hai đều trông mệt mỏi, cô Amatis vỗ vào vai chú Luke đầy thông cảm. Luke đứng dậy và ôm Clary khi nhìn thấy cô. Amatis chúc mừng Clary vì đã được Hội Đồng thanh minh, và cô gật đầu; cô cảm thấy như chỉ một nửa tâm trí của cô đang ở đó, gần như cả người cô đờ đẫn và phần còn lại thì trả lời một cách máy móc. Cô có thể nhìn thấy Alec và Magnus qua khoé mắt. Họ đang nói chuyện, Alec dựa gần vào Magnus, theo cách mà các đôi dựa vào nhau khi nói chuyện, trong thế giới của riêng họ. Cô vui khi nhìn thấy họ hạnh phúc, nhưng nó cũng đau đớn nữa. Cô tự hỏi có bao giờ cô có thể có cảm giác này nữa không, hoặc mong muốn điều đó lần nữa. Cô nhớ đến giọng của Jace: Anh không bao giờ muốn ai khác ngoài em. "Trái Đất gọi Clary", Luke nói. "Cháu có muốn về nhà không? Mẹ cháu muốn gặp cháu đến chết, và cô ấy cũng muốn gặp Amatis trước khi nó về nhà ngày mai. Chú nghĩ chúng ta có thể ăn tối. Cháu có thể chọn nhà hàng". Chú đang cố giấu nỗi lo lắng trong giọng nói, nhưng Clary có thể nghe thấy nó. Cô không ăn nhiều dạo gần đây, và quần áo của cô như treo trên người cô ấy. "Cháu không muốn ăn mừng lắm", Clary nói. "Không khi Hội Đồng không coi trọng việc tìm Jace nữa". "Clary, điều đó không có nghĩa là họ sẽ dừng việc đó", Luke nói. "Cháu biết. Nó chỉ - nó giống như là khi họ nói rằng việc tìm kiếm và giải cứu bây giờ là kế hoạch tìm xác. Nó nghe giống thế đấy". Cô nuốt nước bọt. "Đằng nào, cháu cũng đang nghĩ đến chuyện đến quán Taki's ăn tối với Isabelle và Alec", cô nói. "Chỉ...làm gì đó bình thường". Amatis liếc ra phía cửa. "Trời đang mưa khá to đấy". Clary cảm thấy miệng mình nở nụ cười. Cô tự hỏi nó trông có tệ như cô cảm thấy không. "Cháu sẽ không tan đi mất đâu". Luke đưa một ít tiền vào tay cô, rõ ràng nhẹ lòng khi thấy cô làm việc gì đó bình thường như đi chơi với bạn. "Chỉ hứa với chú là cháu sẽ ăn gì đó". "Vâng ạ". Qua cảm giác xót xa tội lỗi, cô có thể rặn được một nửa nụ cười là thật theo hướng chú Luke, trước khi quay người đi. Magnus và Alec không còn ở chỗ trước nữa. Liếc nhìn xung quanh, Clary thấy mái tóc dài đen quen thuộc của Isabelle qua đám đông. Cô đang đứng bên cánh cửa đôi lớn của Học Viện, nói chuyện với ai cô không nhìn thấy rõ được. Clary đi đến chỗ Isabelle; khi cô đến gần, cô nhận ra một người trong nhóm, với một chút ngạc nhiên; là Aline Penhallow. Mái tóc đen của cô được cắt tạo kiểu ngắn ngang vai. Đứng bên cạnh Aline là một cô gái mảnh mai với mái tóc màu vàng nhạt mà xoăn thành từng lọn. Mái tóc được hất ra sau, cho thấy tai cô hơi nhọn. Cô đang mặc áo choàng của Hội Đồng, và khi Clary đến gần hơn cô thấy mắt cô gái có một màu xanh lam- xanh lá cây đẹp đẽ bất thường, màu mà làm cho những ngón tay của Clary khao khát được chạm đến những cây bút chì Prismacolor của cô lần đầu tiên trong vòng hai tuần. "Nó có thể lạ, việc mẹ cậu là Lãnh đạo mới", Isabelle đang nói với Aline khi Clary đến. "Không phải Jia tốt hơn hẳn là- à Clary. Aline, cậu nhớ Clary mà". Hai cô gái gật đầu. Clary đã từng bước vào khi Aline đang hôn Jace. Nó rất tệ vào thời điểm đấy, nhưng kí ức đó chẳng còn lí do gì để giữ lại.Clary sẽ cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng nếu bắt gặp Jace đang hôn ai đó ở thời điểm hiện tại. Ít nhất nó có nghĩa là anh ấy vẫn còn sống. "Và đây là bạn gái của Aline, Helen Blackthorn". Isabelle nói với sự nhấn mạnh. Clary bắn cho cô một cái nhìn. Isabelle nghĩ cô ngu lắm chắc? Với lại, cô nhớ Aline đã nói với cô rằng cô ấy hôn Jace để kiểm chứng rằng đàn ông nói chung có phải tuýp người của cô ấy không. Rõ ràng câu trả lời là không. "Gia đình của Helen cai quản Học Viện Los Angeles. Helen, đây là Clary Fray". "Con gái của Valentine", Helen nói. Cô trông kinh ngạc pha lẫn ấn tượng. Clary nhăn nhó. "Tớ cố không nghĩ về điều đó quá nhiều". "Xin lỗi. Tớ hiểu làm sao cậu làm vậy", Helen đỏ mặt. Da cô rất nhợt nhạt, với một chút ánh sáng, làm chúng trông như viên ngọc. "Nhân tiện, tớ đã bầu ở Hội Đồng để giữ việc tìm kiếm Jace là ưu tiên hàng đầu đấy. Tớ xin lỗi chúng ta đã bị áp đảo". "Cảm ơn". Không muốn nói về chuyện đó, Clary quay sang Aline. "Chúc mừng việc mẹ cậu được bầu làm Lãnh đạo. Chắc việc đó thú vị lắm". Aline nhún vai. "Bây giờ bà ấy bận bịu hơn rất nhiều". Cô quay sang Isabelle. "Cậu có biết bố cậu ứng cử vào vị trí Điều tra viên không?" Clary cám thấy người Isabelle cứng lại bên cạnh cô. "Không, tớ không biết điều đó". "Tớ đã rất ngạc nhiên". Aline thêm vào. "Tớ nghĩ rằng ông ấy được giao cai quản học viện ở đây-". Cô dừng lại, nhìn qua vai Clary. "Helen, tớ nghĩ em trai của cậu đang cố gắng biến thế giới thành vũng sáp chảy ở đằng kia kìa. Cậu sẽ muốn ngăn nó lại đấy". Helen thở dài bực tức, lầm bầm điều gì đó về cậu nhóc mười hai tuổi, và biến mất vào đám động khi Alec tiến lên phái trước. Anh chào Aline bằng một cái ôm - Clary quên mất rằng, thỉnh thoảng, là nhà Lightwoods và nhà Penhallows đã biết nhau hàng năm trời - và nhìn Aline ở đám đông. "Bạn gái của em đấy à?" Aline gật đầu. "Helen Blackthorn". "Anh nghe thấy rằng có máu của Tiên Tộc trong gia đình đó", Alec nói. À, Clary nghĩ. Điều đó giải thích đôi tai nhọn. Dòng máu của Nephilim là trội, và một đứa trẻ của tiên và Thợ săn bóng tối cũng sẽ là Thợ săn bóng tối, nhưng dòng máu tiên cũng sẽ hiện ra theo một cách kì lạ, kể cả ở thế hệ sau. "Một chút", Aline nói. "Này, em muốn cảm ơn anh, Alec". Alec trông hoang mang. "Vì gì?" "Điều anh làm ở sảnh Hiệp Ước", Aline nói. "Hôn Magnus như thế. Nó cho em động lực để nói với bố mẹ em...nói sự thật với họ. Và nếu em không làm điều đó, em không nghĩ rằng, khi em gặp Helen, em có can đảm để nói bất kì điều gì". "Ồ". Alec trông giật mình, như thể anh chưa bao giờ quan tâm đến hành động của anh mang đến tác động gì đến những người bên ngoài gia đình. "Và bố mẹ em - họ thấy ổn với điều đó?" Aline đảo mắt. "Họ đại loại là lơ nó đi, như thể nó sẽ biến mất nếu không nói về nó ấy". Clary nhớ điều Isabelle nói về thái độ của Clave đối với thành viên đồng tính. Nếu nó xảy ra, cậu không nói về nó. "Nhưng nó đã có thể tệ hơn". "Nó chắc chắn đã có thể tệ hơn", Alec nói, và có một chút dữ tợn trong giọng nói khiến Clary nhìn anh sắc sảo. Nét mặt Aline chuyển sang vẻ thương hại. "Em xin lỗi", cô nói. "Nếu bố mẹ anh-" "Họ ổn với điều đó", Isabelle nói, một chút hơi quá sắc bén. "Thì, đằng nào cũng vậy. Đáng lẽ em không nên nói điều gì bây giờ. Không khi Jace đang mất tích. Mọi người hẳn rất lo lắng". Cô hít một hơi dài. "Em chắc mọi người đã nói những điều ngu ngốc về anh ấy với anh. Cách họ hành xử khi họ chẳng biết gì cả. Em chỉ- em muốn nói với một điều". Cô tránh một người đi ngang qua với sự thiếu kiên nhẫn và tiến gần hơn tới anh em nhà Lightwoods và Clary, hạ thấp giọng xuống. "Alec, Izzy. Tớ nhớ có lần các cậu đến thăm tớ ở Idris. Tớ mười ba tuổi và Jace - tớ nghĩ cậu ấy mười hai. Cậu ấy muốn xem rừng Broceline, nên chúng tớ mjuowjn ngựa và cưỡi đến đấy. Tất nhiên, chúng tớ bị lạc. Rừng Broceline không thể dò đường được. Trời tối hơn và rừng dày hơn và tớ rất sợ hãi. Tớ nghĩ chúng tớ sẽ chết ở đó. Nhưng Jace thì không sợ. Cậu ấy luôn chắc chắn là sẽ tìm được lối ra. Mất hàng tiếng đồng hồ, nhưng bọn tớ đã làm được. Tớ rất biết ơn nhưng cậu ấy chỉ nhìn tớ như thể tớ bị điên thôi. Như thể cậu ấy cứu được bọn tớ ra là điều hiển nhiên vậy. Vấp ngã không phải là sự lựa chọn. Tớ chỉ muốn nói rằng, cậu ấy sẽ tìm được đường trở về. Tớ biết điều đó.". Clary không chắc rằng cô đã từng thấy Izzy khóc bao giờ, và rõ ràng bây giờ cô đang cố gắng kìm nén điều đó. Mắt cô to mở to ra và lấp lánh. Alec thì nhìn xuống chân. Clary cảm thấy nỗi đau khổ tràn lên trên nhưng lại đè nó xuống; cô không thể tưởng tượng ra Jace khi anh mười hai tuổi, không thể tưởng tượng việc anh lạc mất trong bóng tối, hay cô nghĩ về anh bây giờ, mất tích đâu đó, bị giam giữ ở đâu đó, cần sự giúp đỡ của cô, mong cô đến, và cô thở hắt. "Aline", cô nói, thấy cả Isabelle lẫn Alec đều không thể nói gì. "Cảm ơn". Aline thoáng nụ cười thẹn thùng. "Tớ thật lòng đó". "Aline". Đó là Helen, bàn tay cô kiên quyết nắm chặt lấy cổ tay của một cậu bé mà tay phủ đầy sáp xanh. Hẳn là cậu bé đã chơi với những cái đèn cầy nhỏ trên cái giá khổng lồ trang trí bên rìa của sảnh giữa. Cậu bé tầm 12 tuổi, với nụ cười như của quỷ sứ và cũng có đôi mắt xanh gây sốc đó giống như chị cậu, mặc dù tóc cậu màu nâu đậm. "Bọn tớ đã trở lại. Bọn tớ nên đi trước Jules phá huỷ cả chỗ này. Chưa kể đến việc tớ không biết Tibs và Livvy đã đi đằng nào rồi. "Họ đang ăn sáp", cậu bé - Jules - bổ sung một cách hữu ích. "Ôi chúa ơi", Helen gầm gừ, và trông như muốn thanh minh. "Đừng để ý tới tớ. Tớ có sáu em trai em gái và một người lớn hơn. Nó như cái chợ vỡ ấy". Jules nhìn từ Alec rồi đến Isabelle và đến Clary. "Mọi người có mấy anh chị em?", cậu bé hỏi. Mặt Helen tái đi. Isabelle nói, giọng nhấn mạnh. "Bọn chị có ba người". Ánh mắt Jules dừng lại ở Clary. "Chị trông không giống họ". "Chị không cùng quan hệ huyết thống với họ", Clary nói. "Chị không có anh chị em gì cả". "Không ư?", sự không tin hiện rõ trong giọng cậu bé, như kiểu cô bảo cô có chân vịt vậy. "Đó là lí do chị trông buồn đến vậy à?" Clary nghĩ đến Sebastian, với mái tóc bạch kim và đôi mắt đen. Giá như, cô nghĩ. Giá như mình không có anh trai, thì chuyện này đã không xảy ra. Tim cô thoáng một chút căm giận, làm ấm cơ thể lạnh lẽo của cô. "Đúng", cô nói. "Đấy là tại sao chị buồn". Chương 2 Chông gai S imon đứng đợi Alec, Clary và Isabelle bên ngoài Học Viện, dưới phần nhô ra của mái đá để tránh cho cậu hứng phần tồi tệ nhất của trận mưa. Cậu quay lại khi họ bước qua cửa, và Clary thấy mái tóc của cậu bết vào trán và cổ. Cậu vuốt chúng ra sau và nhìn cô với vẻ dò hỏi. 'Mình trắng án. ' cô cất lời, nhưng lúc cậu ấy định ngoác miệng cười, cô lắc đầu. 'Nhưng họ kém ưu tiên việc truy tìm Jace rồi. Mình-mình khá chắc họ nghĩ anh ấy đã chết. ' Simon nhìn xuống quần jean và áo phông ướt sũng của mình (hàng chữ in hoa nhàu nhĩ phía trước ghi rằng RÕ RÀNG TÔI CÓ QUYẾT ĐỊNH SAI LẦM). Cậu lắc đầu. 'Mình rất tiếc.' 'Hội Clave có thể như vậy đấy,' Isabelle nói. 'Mình đoán lẽ ra chúng ta không nên đặt kì vọng cao. ' 'Basia coquum, ' Simon tiếp. 'Hay phương châm gì gì đó tương tự. ' 'Là Descensus Averno facilis est-"Đường xuống địa ngục thì dễ", Alec giải thích. "Còn câu vừa rồi là 'Hôn đầu bếp.'" 'Chết tiệt, ' Simon đáp. 'Biết là Jace trêu mình mà. 'Mái tóc nâu ướt đẫm của cậu lại tạt vào mắt, cậu nóng nảy gạt nó ra thiếu kiên nhẫn tới mức Clary thoáng thấy hình Dấu của Cain màu bạc trên trán. 'Giờ thì sao? ' 'Giờ chúng ta tới diện kiến Nữ hoàng Seelie. ' Clary đáp. Trong lúc mân mê cái chuông đeo cổ, cô kể cho Simon về lần viếng thăm của Kaelie và lời hứa của Nữ hoàng sẽ giúp Clary. Simon có vẻ hồ nghi. 'Quý bà tóc đỏ có thái độ xấu khiến cậu phải hôn Jace á? Mình không thích bả.' 'Điều đó là cách cậu nhớ về bả hả? Rằng bà ta khiến Clary hôn Jace?' Isabelle cáu sườn. 'Nữ hoàng Seelie rất nguy hiểm. Lần đó là bà ta vờn chơi thôi. Thường thì bà ta thích vài tên người thường hò hét điên cuồng trước bữa sáng kìa.' 'Mình không phải con người,' Simon đáp. 'Không còn nữa.' Cậu thoáng liếc Isabelle rồi quay lại Clary. 'Cậu muốn mình đi cùng?' 'Mình nghĩ có cậu ở đó sẽ tốt. Ma cà rồng Ưa sáng, Dấu của Cain - mấy điều làm Nữ hoàng phải bị ấn tượng.' 'Anh không chắc đâu,' Alec nói. Clary ngó nghiêng qua anh rồi hỏi, 'Magnus đâu rồi?' 'Anh ấy nói không có mặt mình ở đó sẽ tốt hơn. Chắc Nữ hoàng và anh có khúc mắc sao đó.' Isabelle nhướn mày. 'Không phải kiểu ấy,' Alec cáu kỉnh. 'Kiểu thù hận cơ. Dù rằng,' anh nói như thì thầm, 'với cái cách anh ấy hành xử trước khi gặp anh thì có thù hằn chẳng làm anh ngạc nhiên.' 'Alec!' Isabelle quay sang nói chuyện với ông anh, và Clary bật ô lên. Cái ô này là do Simon mua cho cô nhiều năm trước ở Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên và có họa tiết mấy con khủng long. Cô thấy cậu có vẻ vui vui lúc cậu nhận ra nó. 'Chúng ta đi chứ?' cậu hỏi, đưa tay ra. Cơn mưa vẫn dai dẳng, tạo thành từng dòng chảy chầm chậm trên máng xối và bắn tung tóe nước từ mấy cái xe taxi vụt qua. Thật lạ, Simon nghĩ, dù cậu chẳng thấy lạnh, cảm giác bị ướt vẫn khó chịu. Cậu kín đáo liếc ra sau vai; Isabelle gần như không nhìn cậu kể từ khi họ rời Học Viện. Cô ấy có vẻ muốn nói chuyện với anh trai lâu hơn, và lúc họ ngừng bước ở Park Avenue, cậu nghe thấy cô nói, 'Thế anh nghĩ sao? Việc bố ứng cử vào vị trí Điều Tra Viên ấy.' 'Anh nghĩ việc ấy buồn tẻ. 'Isabelle đang cầm ô. Nó làm bằng nhựa trong, dán đầy đề can hình hoa sặc sỡ. Đây là đồ nữ tính nhất Simon từng thấy, và cậu không trách Alec vì tránh xa cái ô và liều mình với cơn mưa. 'Anh không biết sao bố muốn làm. ' 'Em không quan tâm nó có buồn tẻ hay không, 'Isabelle thì thầm. 'Nếu bố nhận việc đó, bố sẽ ở Idris suốt. Kiểu, hoàn toàn. Bố không thể điều hành Học Viện ở đây và làm Điều Tra Viên cùng lúc được. Ôm đồm hai việc ấy nổi sao.' 'Nếu em chưa để ý thì đằng nào bố cũng ở Idris suốt rồi.' 'Alec - ' Nhưng phần còn lại của lời Isabelle chìm nghỉm trong tiếng xe cộ lao lên lúc đèn giao thông chuyển màu, té nước mưa lành lạnh lên vỉa hè. Clary tránh người sang và gần như đâm sầm vào Simon. Cậu nắm tay cô để cô khỏi ngã. 'Xin lỗi, ' tay cô nhỏ và lạnh giá. 'Không chú ý nhìn đường.' 'Mình biết. ' Cậu giấu nhẹm đi sự lo lắng của mình. Trong suốt hai tuần qua cô bạn chẳng thật sự 'chú ý' điều gì. Đầu tiên là khóc lóc, rồi tức tối-tức vì không được tham gia truy tìm Jace, tức vì sự hành hạ liên miên của Clave, tức vì gần như bị cầm tù trong nhà mình để Clave giám sát. Cái chính là cô tức chính mình vì không thể nghĩ ra chữ rune nào để cải thiện tình hình. Cô ngồi ở bàn mình hàng tiếng đồng hồ mỗi tối, tay siết chặt thanh stele của mình đến nỗi các ngón tay trắng bệch ra làm Simon nghĩ thanh stele ấy sắp bị bẻ làm hai. Cô đã cố gắng hình dung ra hình ảnh Jace đang ở đâu. Nhưng ngày qua ngày chẳng có thêm được gì. Cô trông già dặn đi, cậu nghĩ lúc họ vào công viên qua lỗ hổng trên tường trên Fifth Avenue. Không phải theo chiều hướng xấu, nhưng cô khác hẳn cô gái bước vào Pandemonium đêm ấy đã thay đổi tất cả. Cô cao lên, nhưng không chỉ có thế. Biểu cảm nghiêm túc hơn, dáng đi thêm phần duyên dáng và sức mạnh hơn, đôi mắt xanh lục của cô tập trung hơn. Cô trông giống, cậu ngạc nhiên nhận ra, mẹ Jocelyn của cô hơn. Clary dừng bước ở một vùng cây đang hứng mưa; cành cây của chúng chặn hết làn mưa nên Isabelle và Clary dựng ô ở thân cây ngay đó. Clary tháo dây chuyền đeo cổ và đặt cái chuông vào lòng bàn tay. Cô nhìn tất cả bọn họ. 'Đây là chuyện rủi ro, ' cô nói, 'và mình khá chắc nếu mình liều với nó, đường lui coi như không còn. Nên nếu ai không muốn đi cùng, không sao cả. Mình hoàn toàn hiểu. ' Simon đến gần nắm tay cô. Không cần nghĩ ngợi gì hết. Clary đi đâu, cậu theo đó. Họ cùng nhau trải qua quá nhiều chuyện rồi. Isabelle cũng không do dự, Alec theo sát em gái; nước mưa vương trên mi anh như giọt lệ nhưng mặt anh quả quyết. Bốn người họ nắm chặt tay nhau. Clary rung chuông. Cảm giác như cả thế giới đang xoay vòng-không giống như đi qua Cổng Dịch chuyển, Clary nghĩ, kiểu vào mắt bão, mà giống ngồi trong vòng quay ngựa gỗ quay càng lúc càng nhanh hơn. Cô chóng mặt rồi nghẹt thở khi cảm giác ấy đột ngột dừng và cô đứng yên lại được, tay cô nắm chặt tay Isabelle, Alec và Simon. Họ buông tay nhau ra, Clary nhìn xung quanh. Cô từng đến đây, cái hành lang sáng lờ mờ được lát ngọc mắt mèo này. Nền đá nhẵn, mài mòn đi bởi hàng ngàn năm tiên tộc dạo bước trên đó. Ánh sáng phát ra từ bột vàng rắc trên tường, và đến cuối đường là một bức màn đa sắc đung đưa qua lại như bị gió thổi, kể cả dưới lòng đất không hề có gió. Khi Clary tới gần hơn, cô thấy bức màn được dệt từ lũ bươm bướm. Một số còn sống, vì vẫn đang vật lộn nên bức màn lay động như có gió thoảng. Cô dằn vị axit trong cổ họng xuống. 'Xin chào?' cô gọi. 'Có ai không?' Bức màn vén sang, và hiệp sĩ thần tiên Meliorn bước ra. Anh mặc cái áo giáp trắng như Clary nhớ, nhưng giờ có thêm con dấu bên ngực trái-bốn chứ C giống trên áo choàng trong hội đồng của chú Luke, nên anh là một thành viên. Cũng có một vết sẹo, khá mới, ngay dưới đôi mắt màu lá mạ của anh. Anh lãnh đạm nhìn cô. 'Không ai chào hỏi Nữ hoàng Seelie với cái từ 'xin chào' mọi rợ của người thường cả,' anh cất tiếng, 'làm thế khác gì gọi thằng hầu. Từ thích hợp là 'Well met' kìa.' 'Nhưng chúng tôi chưa gặp nhau, ' Clary đáp. 'Tôi còn không biết bà ấy có đây không. ' Meliorn khinh thị chú mục vào cô. 'Nếu Nữ hoàng không có mặt và sẵn sàng tiếp khách, rung cái chuông kia sẽ không đưa các người tới đây. Giờ đi nào: theo tôi, và đem bạn đồng hành cùng nữa. ' Clary ra dấu với cả đám, rồi theo Meliorn đi qua bức màn dệt những con bướm bị hành hạ, so vai lại với hy vọng không chạm vào cánh của chúng. Lần lượt cả bốn bọn họ bước vào phòng ngai Nữ hoàng. Clary chớp mắt vì ngạc nhiên. Nó khác hẳn so với lần trước cô tới đây. Nữ hoàng ngồi dựa vào cái trường kỷ vàng trắng, chân bà để ở nền sàn lát gạch trắng đen so le nhau, giống bàn cờ vua. Trên trần giăng đầy dây gai đầy vẻ nguy hiểm, trên từng cái gai xiên một đốm ma trơi, ánh sáng mờ ảo nhấp nháy lúc nó tàn lụi. Căn phòng rạng rỡ vì đốm sáng của chúng. Meliorn đến đứng cạnh Nữ hoàng; ngoài anh ra trong phòng không có thần dân. Nữ hoàng khoan thai ngồi thẳng dậy. Bà ta vẫn diễm lệ như thế, bộ váy bà mặc phối màu bạc và vàng nhẹ, mái tóc đỏ rực để gọn một bên vai. Clary tự hỏi sao bà ta phải làm thế. Trong tất cả những người ở đây, người duy nhất có thể bị sắc đẹp của bà làm mê mẩn là Simon, mà cậu ấy cũng ghét bà ta. 'Well met, Nephilim, Ma cà rồng Ưa sáng, 'bà cất tiếng, nghiêng đầu về phía họ. 'Con gái Valetine, điều gì đã đem cô đến đây?' Clary xòe tay. Cái chuông ánh lên như một lời buộc tội. 'Bà cử thần dân của mình đến nói với tôi hãy rung chuông lúc nào tôi cần bà giúp. ' 'Và cô có nói mình không cần gì hết, 'Nữ hoàng nói. 'Rằng cô đã có tất cả những gì mình khao khát.' Clary tuyệt vọng nhớ lại lời Jace từng nói khi họ diện kiến Nữ hoàng lần trước, nhớ cái cách anh phỉnh phờ quyến rũ bà ta. Lúc ấy anh như một người có vốn từ khác hẳn. Cô liếc nhìn Isabelle và Alec sau vai mình, nhưng Isabelle vẫn cứ để vẻ mặt cáu kính đó, ngụ ý với cô cứ tiếp tục. 'Mọi thứ đổi thay mà,' Clary đáp. Nữ hoàng thoải mái duỗi chân. 'Tốt thôi. Cô cần gì ở ta?' 'Tôi muốn tìm Jace Lightwood. ' Trong sự im lặng tuyệt đối, tiếng ma trơi than khóc vì đau khổ cứ khẽ khàng vang lên trong không khí. Cuối cùng Nữ hoàng cất tiếng. 'Hẳn cô nghĩ chúng ta quyền lực lắm, tin rằng Tiên tộc sẽ thành công trong khi hội Clave thất bại.' 'Hội Clave muốn tìm Sebastian. Tôi không quan tâm đến Sebastian. Tôi muốn Jace, ' Clary nói. 'Thêm nữa, tôi biết bà biết nhiều hơn những gì bà lộ ra. Bà đoán được chuyện này sẽ xảy ra. Không ai lường trước được, nhưng tôi không tin bà sẽ ban cho tôi cái chuông nếu bà cũng thế- cùng vào cái đêm Jace mất tích.' 'Có thể ta biết, ' Nữ hoàng đáp lúc đang ngắm nghía móng chân mình. 'Tôi để ý là Tiên tộc hay nói "có thể" lúc họ muốn giấu diếm điều gì đó, ' Clary tiếp. 'Để khỏi trả lời thẳng thắn. ' 'Có thể, ' Nữ hoàng nở nụ cười thích thú. ' "có lẽ" cũng tốt vậy,' Alec gợi ý. ' "may ra" nữa, ' Izzy nói. 'Tôi không có vấn đề gì với 'may ra', 'Simon chêm vào. 'Hơi hiện đại, nhưng ý chính thì vẫn thế.'* Nữ hoàng xua tay như thể từ ngữ của họ giống ong bay vo ve quanh đầu. 'Ta không tin cô, con gái Valetine ạ,' bà nói. 'Từng có lúc ta cần ở cô một ân huệ, nhưng không còn nữa. Meliorn đã có chỗ trong Hội Đồng. Ta chắc rằng cô chẳng còn gì để mời mọc ta nữa.' 'Nếu bà nghĩ vậy,' Clary bật lại, 'thì tôi đã không có cái chuông.' Họ đấu mắt trong một thoáng. Nữ hoàng quả là đẹp, nhưng đằng sau vẻ mặt ấy có cái gì đó khác, làm Clary liên tưởng tới cảnh xương của loài động vật nhỏ phơi trắng hếu dưới ánh mặt trời. Và rồi Nữ hoàng nói. 'Được rồi. Ta có thể giúp cô. Nhưng ta muốn được đền ơn.' 'Ngạc nhiên chưa,' Simon lầm bầm. Cậu nhìn bà hoàng đầy ghê tởm, tay đút túi quần. Alec bật cười. Mắt Nữ hoàng lóe lên. Giây sau Alec loạng choạng. Anh đưa tay ra phía trước mặt, đang nứt toác ra, da nhăn nheo, tay khòng lại, các khớp xương sưng lên. Lưng anh gù xuống, mái tóc bạc đi, đôi mắt xanh mờ đục và vết chân chim hằn bên mắt. Clary thở dốc. Chỗ Alec đứng giờ là hình ảnh của một ông già tóc bạc run lẩy bẩy. 'Vẻ đáng yêu của người trần biến mất thật nhanh làm sao,' Nữ hoàng hể hả. 'Tự nhìn mình đi, Alexander Lightwood. Ta hé lộ cho ngươi xem bản thân mình sau khoảng sáu mươi năm nữa đấy. Lúc đó thì tên nhân tình pháp sư của ngươi sẽ thấy người đẹp đẽ chỗ nào?' Alec thở hổn hển. Isabelle vội bước tới nắm tay anh trai. 'Alec, không có gì đâu. Chỉ là phép mê hoặc thôi.' Cô quay sang Nữ hoàng. 'Bỏ bùa anh ấy ngay! Bỏ ngay!' 'Nếu các cô các cậu mà nói năng với ta kính cẩn hơn, ta sẽ cân nhắc làm việc đó.' 'Chúng tôi sẽ làm thế,' Clary đáp nhanh. 'Thứ lỗi cho chúng tôi nếu có chút thô lỗ.' Nữ hoàng khịt mũi. 'Ta thấy hơi nhớ Jace,' bà nói. 'Trong các cô cậu, cậu ta đẹp trai và cư xử tốt nhất.' 'Chúng tôi cũng nhớ anh ấy,' giọng Clary nhỏ xíu. 'Chúng tôi không có ý thất lễ. Khi đang đau buồn con người chúng tôi hơi khó ở.' 'Hmph,' Nữ hoàng đáp, nhưng bà vẫn búng tay và bùa mê hoặc gỡ ra. Alec lại là chính mình, dù có hơi sững sờ và mặt tái mét. Nữ hoàng ném cho anh cái nhìn cao ngạo rồi chú mục vào Clary. 'Có một bộ nhẫn,' Nữ hoàng nói. 'Của cha ta. Ta muốn chúng về tay ta, bởi chúng là đồ tiên tộc gia công và có sức mạnh. Chúng giúp tộc của ta thần giao cách cảm với người khác, giống cái cách các Tu huynh Câm làm. Hiện giờ ta có nguồn tin đảm bảo rằng chúng đang ở Học Viện.' 'Tôi có nhớ từng thấy chúng,' Izzy chậm rãi nói. 'Hai cái nhẫn do tiên tộc gia công trong tủ kính trên tầng hai của thư viện.' 'Bà muốn tôi trộm đồ để ở Học Viện?' Clary ngạc nhiên hỏi. Trong tất cả những ân huệ cô mường tượng Nữ hoàng sẽ nói, cái này có vẻ không nặng nề mấy. 'Không phải là ăn trộm,' Nữ hoàng đáp, 'khi trả đồ về cho người chủ đích thực nó.' 'Và sau đó bà sẽ tìm Jace chứ?' Clary tiếp. 'Và đừng nói có thể. Chính xác thì bà sẽ làm gì?' 'Ta sẽ trợ giúp các cô cậu tìm cậu ta,' Nữ hoàng đáp. 'Ta hứa là sự trợ giúp của ta là vô giá. Ví dụ, ta có thể lý giải vì sao đám thần chú dò dấu vết của các cô cậu vô hiệu. Ta có thể tiết lộ tên thành phố cậu ta có khả năng cao sẽ được tìm thấy-' 'Nhưng hội Clave từng thẩm vấn bà,' Simon ngắt lời. 'Bà nói dối họ thế nào vậy?' 'Họ chưa bao giờ hỏi đúng câu.' 'Tại sao bà nói dối?' Isabelle gặng hỏi. 'Lòng trung thành của bả đặt vào đâu vậy?' 'Không hề có. Jonathan Morgenstern có thể là một đồng minh quyền năng nếu ta không biến mình thành kẻ thù của hắn trước. Sao phải làm hắn bị nguy hiểm hay chuốc lấy cơn giận của hắn nếu tiên tộc chẳng có lợi lộc gì chứ? Tiên tộc là những người già dặn; chúng ta không đưa ra những quyết định vội vã mà phải chờ xem gió thổi chiều nào đã.' 'Nhưng bộ nhẫn kia có ý nghĩa với bà đến mức nếu chúng tôi lấy được chúng, bà sẽ liều để cơn thịnh nộ của hắn trút lên tiên tộc?'Alec hỏi. Nhưng Nữ hoàng chỉ cười, một nụ cười lười nhác, cùng một lời hứa. 'Hôm nay thế là đủ rồi,' bà đáp. 'Đem ta bộ nhẫn và chúng ta sẽ bàn bạc thêm.' Clary do dự, nhìn Alec, rồi Isabelle. 'Hai người không thấy khó xử chứ? Trộm đồ ở Học Viện ấy?' 'Nếu nó tìm được Jace,' Isabelle đáp. Alec gật đầu. 'Bất cứ giá nào.' Clary quay nhìn Nữ hoàng, người đang nhìn cô đầy chờ đợi. 'Thế thì, tôi nghĩ chúng ta vừa có bản giao kèo rồi.' Nữ hoàng duỗi người và nở nụ cười đầy hàm ý. 'Tạm biệt, các Thợ Săn bóng tối bé nhỏ. Một lời cảnh báo này, dù rằng các cô cậu chẳng xứng để có nó. Các cô cậu nên cân nhắc xem tìm bạn cô cậu có là hành động khôn ngoan không đi. Vì một chuyện hay xảy ra khi một người mất đi một thứ quý giá là khi người đó tìm lại được nó, nó sẽ không còn như trước.' Gần mười một giờ Alec mới tới cửa căn hộ của Magnus ở Greenpoint. Isabelle thử thuyết phục Alec đến quán Taki's để ăn tối với Clary và Simon nhưng cậu từ chối, và cậu mừng vì đã làm vậy. Cậu mất vài giờ đồng hồ để bình ổn cảm xúc sau biến cố ở Triều đình Seelie. Cậu không muốn Magnus thấy bùa mê hoặc của Nữ hoàng đã làm cậu rúng động đến nhường nào. Cậu không cần phải bấm chuông khu căn hộ để Magnus mở cửa nữa. Cậu đã có chìa khóa, một điều làm cậu mơ hồ tự hào. Cậu mở cửa và đi lên tầng, đi qua đám hàng xóm của Magnus ở tầng một. Dù cậu chưa bao giờ thấy mặt những người thuê nhà ở tầng một, họ có vẻ thích lãng mạn sến sủa kiểu vũ bão tới tấp. Từng có lúc trên sàn vứt đầy một đống đồ của ai đó đính vào ve áo khoác da gửi tới 'A lying liar who lies.' Giờ trên một cánh cửa có một bó hoa với tấm thiệp để trên nụ hoa có viết ANH XIN LỖI. Một điều chỉ có ở New York: bạn luôn biết chuyện của hàng xóm nhiều hơn mức bạn muốn. Cửa căn hộ Magnus cót két nhè nhẹ mở ra, và tiếng nhạc nhẹ nhàng len lỏi ra khắp sảnh. Hôm nay là nhạc Tchaikovsky. Alec thấy mình thư thái hẳn lúc cánh cửa đóng sau lưng. Cậu không bao giờ biết nơi này sẽ trông như thế nào- lúc này căn hộ trông giản tiện, với ghế bành trắng, bàn đỏ, đống ảnh trắng đen chụp cảnh Pari- nhưng càng ngày nó càng trở nên thân thuộc, như ở nhà vậy. Không gian đượm mùi gợi về Magnus: mùi mực, nước hoa, trà đen, và mùi đường cháy của phép thuật. Alec bế con Chairman Meow lên, nó đang ngủ bên khung cửa sổ, và bước vào thư phòng. Magnus ngước lên nhìn Alec. Anh đang mặc cái Magnus gọi là bộ u sầu- quần jean và áo phông đen với đinh tán đính ở cổ áo và cổ tay áo. Mái tóc đen rũ xuống, bù xù rối tung như thể vừa bị vò nhiều lần trong cơn bực bội, đôi mắt thâm quầng đậm vì mệt mỏi. Anh buông bút khi Alec xuất hiện, cười toe toét. 'Con Chairman thích em.' 'Nó thích bất kỳ ai gãi sau tai nó,' Alec đáp, vặn vẹo con mèo đang gà gật khiến nhịp thở của nó đều đều trên ngực Alec. Magnus vươn vai ra sau ghế, cơ tay anh uốn vặn lúc anh ngáp. Cái bàn vương vãi đầy mảnh giấy chi chít chữ viết tay vội vã, nhỏ xíu cùng nét vẽ nguệch ngoạc- cùng một họa tiết, khác nhau về cách trình bày hình ảnh xuất hiện trên sàn vườn áp mái nơi Jace mất tích. 'Nữ hoàng Seelie sao rồi?' 'Như mọi khi.' 'Vẫn cứ là mụ cáu bẳn hả?' 'Khá giống thế.' Alec kể Magnus theo cách súc tích chuyện xảy ra ở triều đình. Cậu giỏi chuyện đó- nói ngắn gọn, không thừa từ nào. Cậu chẳng bao giờ hiểu nổi những người tán gẫu liên miên, hoặc thậm chí cũng không chịu được cách dùng từ phức tạp hóa của Jace. 'Anh lo cho Clary,' Magnus mở lời. 'Anh lo cô ấy có vẻ hơi quẫn trí.' Alec đặt con Chairman Meow xuống bàn, nó cuộn tròn mình lại và ngủ tiếp ngay lập tức. 'Em ấy muốn tìm Jace. Anh đổ lỗi cho em ấy à?' Mắt Magnus dịu lại. Anh ngoắc ngón tay vào con đỉa quần jean Alec và kéo cậu lại gần. 'Ý em là em sẽ làm điều tương tự nếu anh bị mất tích hả?' Alec quay mặt đi nhìn đống giấy Magnus vừa dịch sang một bên. 'Anh lại nghiên cứu chúng à?' Trông hơi thất vọng, Magnus buông Alec ra. 'Phải có cách,' anh đáp. 'để đọc được chúng. Kiểu ngôn ngữ anh chưa nhìn ra được nào đó. Kiểu gì đó cổ xưa. Đây là pháp thuật cổ xưa, rất hắc ám, chẳng giống với bất cứ thứ gì anh từng biết.' Anh nhìn xấp giấy lần nữa, đầu nghiêng về một bên. 'Em lấy hộ cái hộp đựng thuốc lá* đằng kia được không? Cái bằng bạc gần mép bàn ấy.' Alec nhìn theo hướng tay Magnus chỉ và thấy cái hộp bạc để ở góc xa của cái bàn gỗ. Cậu với tay lấy nó. Hộp ấy trông như cái rương hợp kim thu nhỏ, phần trên của hộp chạm nổi chữ W.S. dát kim cương. Will, cậu nghĩ. Will? Will, Magnus đáp khi Alec hỏi về cái tên Camille thốt ra khiến anh nao núng. Chúa ơi, đã lâu lắm rồi. Alec cắn môi. 'Cái gì đây?' 'Cái hộp đựng thuốc lá,' Magnus đáp, mắt dán vào xấp giấy. 'Anh nói rồi mà.' 'Snuff? Giống kiểu gạt người ta đi á?'* Magnus ngước lên và bật cười. 'Gạt xì gà ấy. Loại hộp này khá phổ biến hồi thế kỷ mười bảy, mười tám. Giờ anh dùng để giữ đồ linh tinh.' Anh đưa tay ra, và Alec đưa cái hộp. 'Anh có bao giờ tự hỏi,' Alec mở lời, rồi lựa lời lần nữa. 'Anh có thấy phiền khi Camille đang ở đâu đó ngoài kia không? Cô ta trốn thoát được rồi mà?' Và đó là lỗi của em? Alec nghĩ nhưng không nói ra. Magnus không cần biết. 'Cô ta luôn ở đâu đó ngoài kia,' Magnus đáp. 'Anh biết hội Clave không hài lòng chút nào, nhưng anh quen với việc hình dung cô ta sống theo ý thích, không làm phiền anh. Nếu anh có thấy phiền thì cũng lâu lắm rồi.' 'Nhưng anh từng yêu cô ta. Một lần.' Magnus rà ngón tay theo phần dát kim cương trên cái hộp. 'Anh tưởng là thế.' 'Cô ấy còn yêu anh không?' 'Anh không nghĩ vậy,' Magnus khô khan đáp. 'Lần cuối cùng gặp anh cô ta có vẻ không vui. Tất nhiên có lẽ vì anh có một người bạn trai với stamina rune còn cô ta thì không.' Alec ấp úng. 'Với tư cách là người bị đánh giá, em... phản đối cách miêu tả đó.' 'Cô ta luôn là loại người hay ghen.' Magnus cười toe. Anh ấy luôn quá giỏi chuyển chủ đề, Alec nghĩ. Magnus đã làm rõ là anh không thích kể về tình trường của mình trong quá khứ, nhưng đâu đó trong cuộc nói chuyện của họ, trong cảm giác thân thuộc và thoải mái của Alec, cái cảm giác như đang ở nhà của cậu đã biến mất. Không quan trọng việc Magnus trông trẻ đến nhường nào- và ngay lúc này, chân để trần, mái tóc dựng lên, anh trông như tầm mười tám tuổi- giữa họ luôn có một biển thời gian không thể xóa nhòa. Magnus mở hộp, lấy ra vài cái đinh ghim đính lên tờ giấy anh ngắm nghía suốt ở trên bàn. Lúc anh ngẩng lên thấy vẻ mặt của Alec, anh ngạc nhiên. 'Em ổn chứ?' Thay vì đáp lại, Alec nắm lấy tay Magnus. Magnus để Alec kéo anh đứng lên, vẻ dò hỏi dâng đầy trong mắt. Trước khi anh kịp nói gì, Alec kéo anh lại gần và hôn. Magnus khẽ kêu lên một tiếng vui tai, rồi nắm lấy đằng sau áo Alec, làm nhàu nhĩ nếp áo, các ngón tay lành lạnh rà dọc theo sống lưng Alec. Alec ép sát vào anh, ghim Magnus chặt vào bàn. Magnus chẳng hề phiền. 'Thôi nào,' Alec nói vào tai Magnus. 'Muộn rồi. Đi ngủ thôi.' Magnus cắn môi, mắt liếc qua vai cậu để nhìn xấp giấy trên bàn, dán chặt vào những ký tự cổ xưa của loại ngôn ngữ thất truyền đó. 'Sao em không đi ngủ trước?' anh gợi ý. 'Chút nữa anh sẽ đi- năm phút nữa thôi.' 'Hẳn rồi.' Alec đứng thẳng dậy, hiểu rằng khi Magnus đang mải mê nghiên cứu, năm phút sẽ dễ kéo dài năm tiếng. 'Em sẽ gặp anh sau năm phút nữa.' 'Shhh.' Clary đưa ngón tay lên môi rồi ra dấu cho Simon mở cửa vào nhà chú Luke. Đèn đóm đã tắt hết, phòng khách yên ắng và tối om. Cô xua Simon đi về phòng cô và nhắm phòng bếp mà kiếm cốc nước uống. Đi được nửa chừng cô khựng lại. Giọng mẹ cô vang vang khắp hàng lang. Clary thấy được vẻ căng thẳng trong lời nói. Biết là mất Jace là ác mộng tồi tệ nhất của Clary rồi, nhưng cô cũng hiểu mẹ cô cũng đang gặp ác mộng. Biết con trai mình còn sống và đang tung hoành đâu đó ngoài kia, có thể làm bất kỳ điều gì, đang cào xé tâm can bà. 'Nhưng họ phán con gái em trắng án mà, Jocelyn,' Clary thoáng nghe lời chú Luke, giọng chú thì thầm nghe câu được câu chăng. 'Sẽ không bị trừng phạt đâu.' 'Mọi chuyện đều do lỗi của em mà ra,' Giọng mẹ Jocelyn nghèn nghẹt như thể bà đang gục mặt vào vai chú Luke. 'Nếu em không đem.... cái sinh vật đó vào thế giới này, Clary sẽ không phải trải qua những chuyện như thế.' 'Em đâu ngờ được...' Chú Luke nhỏ giọng xuống, và dù Clary biết chú nói đúng, nhưng trong cô vẫn nhói lên một chút tức giận tội lỗi với mẹ cô. Mẹ Jocelyn lẽ ra nên giết Sebastian khi hắn còn trong nôi để hắn không lớn lên và hủy hoại cuộc sống của họ, cô nghĩ, và ngay lập tức cô kinh hoảng với chính mình vì nghĩ thế. Cô quay lưng đi về góc đối diện ngôi nhà, phi như bay về phòng ngủ và đóng cửa lại như bị bám theo. Simon, đang ngồi trên giường chơi DS, ngạc nhiên ngước lên nhìn cô. 'Mọi thứ ổn không?' Cô gượng cười với cậu. Cậu ấy là một góc thân thuộc của căn phòng- họ từng ngủ tại nhà chú Luke thường xuyên. Cô đã làm những gì có thể để biến nơi đây thành phòng mình chứ không phải phòng cho khách. Những bức ảnh chụp cô và Simon, nhà Lightwood, cô với Jace cùng gia đình cô, dán đầy khung gương gắn ở tủ quần áo. Luke tặng cô một cái bảng vẽ, và đồ hội họa của cô được xếp ngăn nắp thành một cái hộp đựng bên cạnh tủ. Cô có đính mấy cái poster mấy bộ anime cô thích nhất: Fullmetal Alchemist, Rurouni Kenshin, Bleach. Hành tung thân phận Thợ Săn bóng tối của cô cũng rải rác khắp nơi- một bản copy dày cộp cuốn Codex của Thợ Săn bóng tối với ghi chú và nét vẽ của cô nguệch ngoạc theo lề giấy, một bộ sách viết về những điều huyền bí và siêu linh, thanh stele để trên bàn, và một quả cầu mới coóng, do chú Luke tặng, miêu tả Idris, viền vàng, tọa lạc ở trung tâm châu Âu. Và Simon, ngồi ở giường cô, hai chân khoanh lại, là một trong số ít điều mà cùng thuộc về hai cuộc sống cũ và mới của cô. Cậu nhìn cô với đôi mắt sẫm màu nổi trên nền da mặt trắng, vết tích Dấu của Cain thấp thoáng trên trán cậu. 'Mẹ mình,' cô đáp, và dựa người vào cửa. 'Mẹ mình không ổn.' 'Bác ấy không nhẹ người đi à? Ý mình là khi biết cậu được trắng án ấy?' 'Mẹ mình cứ vấn vương về Sebastian. Mẹ mình không thể thôi tự trách mình được.' 'Con người hắn trở thành có phải tại lỗi mẹ cậu đâu. Tại Valentine chứ.' Clary không đáp. Cô gợi lại cái suy nghĩ vừa rồi, rằng lẽ ra mẹ cô nên giết Sebastian khi hắn vừa ra đời. 'Cả hai người,' Simon nói, 'đều tự trách mình vì những điều không phải do mình gây nên. Cậu đổ tội cho bản thân vì bỏ Jace lại trên mái -' Cô ngẩng mặt lên ném cho cậu cái nhìn sắc lẻm. Cô không hề tự ý thức rằng mình đang làm vậy, dù đúng là thế. 'Mình không bao giờ-' 'Có đấy,' cậu tiếp. 'Nhưng mình cũng bỏ anh ta lại, Izzy và Alec cũng thế- mà Alec là parabatai của anh ta đấy. Chúng ta đều không lường được. Và nếu cậu ở lại thì mọi sự có thể tệ hơn.' 'Có thể.' Clary không muốn kéo dài vấn đề nữa. Lẩn tránh ánh nhìn của Simon, cô đi vào phòng tắm để đánh răng và mặc bộ đồ ngủ vào. Cô tránh nhìn mình trong gương. Cô ghét thấy bản thân mình trắng bệch, đôi mắt thâm quầng đậm. Cô mạnh mẽ; cô sẽ không gục ngã. Cô có kế hoạch. Dù đó là kế hoạch hơi điên rồ, dính díu tới chuyện trộm đồ của Học Viện. Cô đánh răng và rời phòng tắm trong lúc buộc tóc mình kiểu đuôi ngựa thì thấy Simon vứt lại một cái chai đựng máu chắc chắn mua được ở quán Taki vào ba lô của cậu. Cô bước tới vò tóc cậu. 'Cậu có thể để đống chai ấy ở trong tủ lạnh, cậu biết mà,' cô nói. 'Nếu cậu không thích để nó ở nhiệt độ thường.' 'Thật ra máu để lạnh còn tệ hơn bình thường. Ấm là tốt nhất nhưng mình nghĩ mẹ cậu sẽ ngăn mình làm nóng nó bằng chảo.' 'Thế Jordan có bận tâm không?' Clary hỏi, băn khoăn ko biết liệu Jordan có nhớ Simon sống cùng anh không. Simon đêm nào cũng đến nhà cô trong suốt tuần qua. Trong vài ngày đầu tiên từ khi Jace mất tích, cô không thể ngủ được. Cô đắp năm cái chăn, nhưng cô không thấy ấm nổi. Nằm run rẩy, cô trằn trọc mường tượng mạch máu trong cô lờ đờ tuần hoàn, từng mảnh băng kết thành một cái lưới quanh trái tim cô. Những giấc mơ của cô toàn về biển đen, băng trôi và hồ đóng băng và về Jace, mặt anh luôn bị bóng tối, hoặc gợn mây hay chính mái tóc màu sáng của anh che khuất lúc anh quay đi. Thỉnh thoảng cô mới dỗ giấc được, để rồi lại thức dậy với cảm giác như vừa đang chết đuối. Ngày đầu tiên khi hội Clave thẩm vấn cô, cô về nhà và nằm bẹp trên giường. Có khi cô sẽ cứ nằm thức thế nếu không có tiếng gõ vào cửa sổ phòng cô và Simon trèo vào, suýt ngã dập mặt. Cậu trèo lên giường và nằm cạnh cô mà không nói một lời. Da cậu lạnh, đượm mùi không khí thành phố và cái lạnh của mùa đông đang đến. Cô nằm kề vai cậu, để một chút căng thẳng đang bóp nghẹt cô như nắm đấm siết mình tan biến đi. Tay cậu lạnh băng, nhưng quen thuộc, như cái áo khoác da tỳ vào tay cô vậy. 'Cậu ở đây được bao lâu?' cô thì thầm trong bóng tối. 'Tùy cậu.' Cô quay mặt sang nhìn cậu. 'Izzy có bận tâm không?' 'Cậu ấy là người nói mình nên đến đây. Cậu ấy bảo cậu không hề ngủ, và nếu cậu thấy ở bên mình ổn, mình nên ở lại. Hoặc mình sẽ ở đây đến khi cậu thiếp đi.' Clary thở ra nhẹ nhõm. 'Ở lại cả đêm nay đi,' cô nói. 'Làm ơn.' Cậu ấy đã làm. Đêm đó cô không có ác mộng. Chừng nào cậu còn ở đây, giấc ngủ của cô trống rỗng và không mộng mị, một biển đen hư không. Một nỗi quên lãng không đau đớn. 'Jordan không bận tâm chuyện máu me,' Simon nói luôn. 'Cái cậu ta quan tâm là mình cần thoải mái với bản chất thật. Kết nối với ma cà rồng nội tâm của mình, blah blah blah.' Clary bò lên giường và ôm lấy gối. 'Thế mà cà rồng nội tâm của cậu khác với... vẻ ma cả rồng bên ngoài à?' 'Chắc chắn. Thằng đó muốn mình mặc áo để lộ cơ bụng và đội mũ phớt. Mình đang đấu tranh căng phết.' Clary cười nhẹ. 'Ra là ma cà rồng nội tâm của cậu là Magnus hử?' 'Đợi chút, nhắc mới nhớ.' Simon lục tung cái ba lô và rút ra hai tập truyện manga. Cậu vẫy chúng với vẻ đắc thắng trước khi đưa cho Clary. 'Magical Love Gentleman' tập mười lăm và mười sáu,' cậu giới thiệu. 'Kiếm mọi nơi không đâu có trừ Midtown Comics.' Cô cầm cuốn truyện, nhìn phần bìa sặc sỡ. Từng có thuở cô sẽ vung vẩy tay vì vui sướng, giờ tất cả những gì cô làm được chỉ là cười với Simon và cám ơn cậu, nhưng cậu ấy làm vậy vì cô mà, cô tự nhắc mình, nghĩa cử của một người bạn tốt. Dù rằng cô chẳng hình dung nổi mình sẽ tiêu khiển bằng cách đọc truyện như thế nào. 'Cậu tuyệt lắm,' cô nói, tay đấm vai cậu. Cô nằm xuống đống gối, đám truyện manga yên vị trên đùi cô. 'Và cám ơn vì đã theo mình đến triều đình Seelie. Mình biết sẽ gợi lại cho cậu mấy hồi ức tệ hại, nhưng- mình luôn thấy tốt hơn khi cậu ở bên mình.' 'Cậu giỏi lắm. Đàm phán với Nữ hoàng như dân chuyên ấy.' Simon nằm kế bên cô, vai họ chạm nhau, hai người cùng nhìn lên trần, nhìn những vết nứt quen thuộc trên ấy, ngắm những ông sao không còn phát sáng cũ mèm dán lên đó. 'Thế cậu sẽ làm hả? Trộm những cái nhẫn cho Nữ hoàng?' 'Đúng.' Cô thở ra. 'Ngày mai. Có cuộc họp thường nhật của hội Clave vào buổi trưa. Mọi người sẽ đến dự. Mình sẽ đi.' 'Mình không thích đâu, Clary.' Cô thấy người mình căng cứng. 'Không thích điều gì?' 'Cậu dính díu với đám tiên. Tiên là bọn lừa đảo.' 'Họ không thể nói dối.' 'Cậu hiểu ý mình mà. Nói 'tiên là bọn làm mê muội người ta' nghe nhàm bỏ xừ.' Cô quay đầu sang cậu, cằm cô để gần xương đòn cậu. Tay cậu tự động ôm lấy vai cô, kéo cô lại gần mình. Người cậu mát lạnh, áo vẫn ướt sũng nước mưa. Máu tóc đen duỗi thẳng thường thấy giờ xoăn tít vì hứng gió. 'Tin mình đi, mình không thích dính đến Triều đình đâu. Nhưng mình sẽ làm thế vì cậu,' cô nói. 'Và cậu cũng sẽ làm tương tự vì mình, đúng không?' 'Tất nhiên. Nhưng đó vẫn là ý tưởng tồi.' Cậu nghiêng đầu nhìn cô. 'Mình hiểu cảm giác của cậu. Khi cha mình mất -' Người cô khựng lại. 'Jace chưa chết.' 'Mình biết. Mình có ám chỉ gì đâu. Chỉ là - Cậu không cần nói cậu thấy tốt hơn khi ở bên mình. Mình luôn ở bên cậu. Nỗi đau buồn làm cậu thấy cô đơn, nhưng cậu không cô đơn. Mình biết cậu không tin vào- vào tôn giáo - theo cách mình tin, nhưng cậu có thể tin bản thân có những người thương yêu ở quanh cậu, đúng không?' Mắt cậu mở to đầy hi vọng. Màu mắt vẫn là nâu đậm, nhưng giờ đã khác, kiểu có thêm một lớp màu phủ lên nữa, theo cái cách da cậu vừa trắng vừa đục cùng lúc. Mình có tin, Clary nghĩ. Mình chỉ không chắc điều ấy có quan trọng không. Cô gõ nhẹ vai cậu. 'Này, có phiền không nếu mình thắc mắc chút? Hơi cá nhân nhưng quan trọng đấy.' Một chút cảnh giác len lỏi vào tiếng cậu. 'Điều gì?' 'Vì có cái Dấu của Cain ấy, thành ra có phải nếu trong lúc ngủ mình vô tình đá cậu, mình sẽ bị thụi vào cẳng bởi một thế lực vô hình bảy lần à?' Cô thấy cậu cười. 'Ngủ đi, Clary Fray.' Chương 3 Những thiên thần xấu xa 'T rời ạ, tôi cứ tưởng cậu quên bẵng mình sống ở đây,' Jordan cất tiếng lúc Simon bước vào phòng khách căn hộ; tay còn cầm chìa khóa. Jordan thường bị mục kích lúc đang nằm dài trên nệm, đôi chân đung đưa ở mép nệm, tay bấm tay cầm Xbox. Hôm nay cậu ta có yên vị trên nệm, nhưng ngồi thẳng lưng, đôi vai vạm vỡ ngả ra trước, tay để trong túi quần, tay cầm biến đâu mất. Cậu ta có vẻ nhẹ nhõm khi thấy Simon, và mất có một thoáng Simon đã đoán ra lý do. Trong căn hộ không chỉ có Jordan. Ngồi trên cái ghế bành nhung cam- chẳng đồ nội thất nào của Jordan ăn rơ với nhau là Maia, mái tóc xoăn buộc tết sang hai bên. Lần cuối Simon gặp cô, cô ăn mặc đẹp tuyệt trần để dự tiệc. Giờ cô mặc đồ hàng ngày: quần jean te tua, áo phông dài tay, và áo khoác da thuộc màu caramen. Cô trông khó ở như Jordan, lưng thẳng, ánh nhìn găm chỗ cửa sổ. Khi cô thấy Simon, cô buông chân xuống sàn và đến ôm cậu. 'Này,' cô nói. 'Mình vừa tới đây xem cậu có ổn không.' 'Mình ổn. Ý mình là, mình ổn hết mức trong tình trạng cho phép.' 'Mình không nói đến vụ của Jace,' cô tiếp. 'Ý mình là chính cậu kìa. Cậu ổn không?' 'Mình á?' Simon ngạc nhiên. 'Mình hoàn toàn ổn. Lo cho Isabelle và Clary. Cậu biết Clave điều tra cậu ấy -' 'Và mình có biết cậu ấy được trắng án. Tốt rồi.' Maia buông cậu ra. 'Nhưng mình lo cho cậu. Rắc rối với mẹ cậu.' 'Sao cậu biết?' Simon lừ mắt nhìn Jordan, nhưng cậu ta khẽ lắc đầu. Cậu ta không nói. Maia nghịch búi tóc. 'Mình gặp Eric. Cậu ấy kể mọi chuyện và nói cậu rút khỏi nhóm Millenium Lint trong hai tuần vừa rồi.' 'Thực ra họ đổi tên rồi,' Jordan nói. 'Thành Midnight Burrito.' Maia khó chịu nhìn liếc Jordan, và cậu ta thu lu dán mình vào nệm thêm. Simon tự hỏi họ nói chuyện với nhau về cái gì trong lúc cậu không có mặt. 'Cậu còn liên lạc với ai khác trong gia đình không?' Maia hỏi, giọng nhẹ nhàng. Sự quan tâm đong đầy trong đôi mắt màu hổ phách của cô. Simon biết là thô lỗ, nhưng có gì đó trong cái nhìn ấy làm cậu không ưa. Như thể ánh mắt ấy khiến vấn đề của cậu trở nên thực hơn, bằng không cậu có thể giả vờ nó không tồn tại. 'Yeah,' cậu đáp. 'Gia đình mình ổn hết.' 'Thật không? Vì cậu bỏ di động ở đây này.' Jordan nhặt nó lên từ cái bàn. 'Và cả ngày nay chị cậu cứ năm phút lại gọi một lần. Cả ngày hôm qua nữa.' Cảm giác lạnh lẽo dâng lên trong bụng Simon. Cậu lấy di động từ tay Jordan và nhìn màn hình. Mười bảy cuộc gọi lỡ từ Rebecca. 'Khỉ thật,' cậu đáp. 'Tôi những hi vọng không phải gặp chuyện này.' 'Thì, đó là chị cậu mà,' Maia nói. 'Trước sau gì chị ấy chả gọi.' 'Mình biết, nhưng mình gắng né tránh chị ấy rồi- để tin nhắn thoại những lúc chị ấy không dùng điện thoại, kiểu kiểu đó. Mình chỉ... mình đoán mình đang lẩn tránh điều không thể tránh khỏi.' 'Và giờ thì?' Simon đặt di động lên khung cửa sổ. 'Tiếp tục tránh?' 'Đừng.' Jordan bỏ tay khỏi túi quần. 'Cậu nên nói chuyện với chị.' 'Và nói gì?' Câu hỏi ấy bật ra hơi sốt sắng hơn Simon nghĩ. 'Mẹ cậu hẳn đã kể gì đó,' Jordan đáp. 'Chị ấy chắc đang lo sốt vó.' Simon lắc đầu. 'Trong vài tuần nữa chị ấy sẽ về nhà nghỉ lễ Tạ ơn. Mình không muốn chị mình vướng vào chuyện xảy đến với mẹ.' 'Chị ấy bị liên đới rồi. Chị ấy là gia đình cậu mà,' Maia nói. 'Thêm nữa, đây- chuyện xảy ra với mẹ cậu, tất cả đống xà bần này- đây là cuộc sống của cậu rồi.' 'Vậy thì, mình đoán mình mong chị ấy hãy tránh xa nó.' Simon biết mình đang nói cùn, nhưng cậu không đừng được. Rebecca- chị ấy đặc biệt. Khác biệt. Là một phần trong cuộc sống của cậu không bị mấy chuyện kì quái làm hỏng. Có khi là phần duy nhất. Maia đưa tay chào thua và nhìn Jordan. 'Nói gì đó đi. Anh là Vệ binh mà.' 'Oh, thôi nào,' Simon nói trước khi Jordan kịp mở miệng. 'Hai người có liên lạc với cha mẹ hai người không? Họ hàng hai người thì sao?' Họ liếc nhau một chốc. 'Không,' Jordan chậm rãi đáp, 'nhưng bọn mình đều không có quan hệ tốt với họ trước khi -' 'Thế là xong vụ của mình,'Simon chốt. 'Chúng là đều mồ côi. Do dòng đời đưa đẩy cả.' 'Cậu không thể lờ đi chị cậu,' Maia quả quyết. 'Mở mắt mà xem nhé.' 'Và khi chị Rebecca về và nhà cậu trông như hậu trường phim Người Trừ tà thì sao? Và mẹ cậu sẽ chẳng giải thích cậu đang ở đâu được?' Jordan ngả người ra trước, tay chống gối. 'Chị cậu sẽ gọi cảnh sát, và mẹ cậu sẽ bị truy cứu.' 'Tôi chỉ nghĩ tôi chưa sẵn sàng nghe giọng chị ấy,' Simon đáp, biết mình đã thua trong cuộc tranh cãi này. 'Tôi phải đi bây giờ, nhưng tôi hứa sẽ nhắn chị ấy.' 'Well,' Jordan nói. Cậu ta đang nhìn Maia, không phải Simon lúc cậu nói, như kiểu cậu ta hi vọng cô có thấy sự cải thiện và hi vọng cô ấy vui. Simon tự hỏi trong hai tuần qua hai người ấy có gặp nhau lúc cậu vắng mặt không. Cậu đoán là không dựa theo cái cách họ ngồi khi cậu xuất hiện, nhưng cặp này khó đoán bỏ xừ. 'Bước đầu là vậy.' Cái thang máy dát vàng dừng ở tầng ba của Học Viện; Clary hít sâu và bước vào tiền sảnh. Nơi này đúng như Isabelle và Alec đã hứa, yên ắng vắng bóng người. Tiếng giao thông ở York Avenue ngoài kia vẳng lại khe khẽ. Cô dường như nghe được tiếng bụi quấn lấy nhau khi chúng nhảy múa trong ánh nắng trên cửa sổ. Trên tường là dãy móc để người đến Học Viện treo áo. Áo khoác đen của Jace vẫn treo trêm móc, hai cánh tay áo rũ xuống thiếu hơi người. Cô bước qua tiền sảnh trong run rẩy. Cô nhớ về lần đầu Jace dẫn cô qua các hành lang, giọng nhẹ tênh vô tư của anh nói kể cô nghe về Thợ Săn bóng tối, về Idris, về một thế giới bí mật cô không hề biết. Cô nhìn anh lúc anh kể- lén lút thôi, nhưng giờ cô biết Jace có để ý, nhìn ánh sáng làm nổi màu tóc anh, những chuyển động phong nhã của đôi tay, các cơ bắp ở cánh tay xê dịch khi anh làm điệu bộ. Cô đến được thư viện mà không gặp một Thợ Săn bóng tối nào và đẩy cửa mở. Căn phòng vẫn làm cô sững sờ như lần đầu. Dáng hình tròn vì nằm gọn trong một tòa tháp, thư viện có phần trưng bày tầng hai chạy dọc theo tường ngay trên hàng kệ sách. Cái bàn mà Clary vẫn nghĩ là của Hodge nằm ở chính giữa thư viện, đẽo từ phiến gỗ sồi nguyên khối, mặt bàn ngự trên lưng hai thiên thần đang quỳ gối. Clary nửa mong chờ thấy Hodge đứng lên từ phía sau bàn cùng con quạ mắt sáng, Hugo, đậu trên vai ông. Rũ bỏ ký ức đó đi, cô rảo bước tiền về cầu thang cuốn ở phía cuối phòng. Cô mặc quần jean và đi giày đế cao su, cổ chân cô vẽ chữ rune vô thanh; không khí yên lặng còn trở nên kỳ quái khi cô leo bậc thang và vào chỗ trưng bày. Cũng có sách trên này, nhưng chúng bị khóa trong tủ kính. Một số cuốn rất cũ, bìa bung ra, lề chỉ còn giữ được vì có mấy sợi dây. Một số cuốn trưng ra rõ vẻ ma thuật nguy hiểm hoặc hắc ám- Những nghi lễ thờ cúng không thể tiết lộ, Mụn thủy đậu của quỷ, Hướng dẫn thực tiễn cách hồi sinh người chết. Nằm giữa những giá sách khóa kín là tủ kính trưng bày. Mỗi cái đều để một đồ thủ công đẹp đẽ và hiếm có- một chai nước hoa thủy tinh có nắp bằng ngọc lục bảo to bự; một vương miện đính kim cương ở giữa mà chắc chẳng đầu người nào đội được; một mặt dây chuyền hình thiên thần có đôi cánh lắp từ bánh răng và phụ tùng, và trong cái tủ cuối cùng, y lời Isabelle hứa, một cặp nhẫn vàng chóe hình lá, do tiên tộc gia công tinh xảo. Cái tủ bị khóa, tất nhiên, những chữ rune Mở khóa- Clary cắn môi lúc cô vẽ nó, cẩn thận không để nó đủ mạnh để nổ tung lớp kính và báo động mọi người- phá được khóa. Cô khẽ khàng cẩn thận mở tủ. Chỉ khi để thanh stele vào trong túi quần thì cô mới bắt đầu ngần ngừ. Đây có phải cô? Trộm đồ từ Clave trả lại cho Nữ hoàng Tiên tộc, người mà có những lời hứa, theo lời Jace, chẳng khác nào loài bọ cạp với cái đuôi có vòi độc? Cô lắc đầu xua đi mối hồ nghi- và khựng lại. Cửa thư viện đang mở. Cô nghe được tiếng sàn gỗ kẽo kẹt, những giọng nói nghèn nghẹn, tiếng bước chân. Không ngần ngừ gì cô nằm xuống sàn, úp mặt lên sàn gỗ lạnh lẽo của khu trưng bày. 'Cậu nói đúng, Jace ạ,' một giọng nói vang lên- tưng tửng, và quen thuộc đến quay quắt- phía dưới cô. 'Nơi này vắng người thật.' Cái lạnh trong huyết quản Clary dường như đặc lại, làm cô cứng đờ tại chỗ. Cô không cựa quậy, không thở nổi. Cô chưa thấy căng thẳng đến nhường này kể từ lần cha cô đâm kiếm xuyên ngực Jace. Cô lê mình đến mép khu trưng bày và ghé mắt nhìn xuống. Và cắn môi đến phát đau để ngăn mình không thét lên. Trên đỉnh mái thư viện hình vòm là cái giếng trời bằng thủy tinh. Ánh mặt trời chiếu qua đó, in lên sàn một vùng như ánh đèn sân khấu. Cô thấy được những mảnh đá hoa cương và đá quí tạo hình in lên sàn- Thiên thần Raziel, cái cốc và thanh kiếm. Đứng trong một bên cánh xòe rộng của Thiên thần là Jonathan Morgenstern. Sebastian. Ra đây là ngoại hình anh trai cô. Ngoại hình đích thực, có sức sống và có biểu cảm. Một khuôn mặt trắng ở mọi phương diện, cao và gầy vận đồ đen. Mái tóc hắn trắng bạc, không đen như lần trước cô gặp- đã nhuộm màu để đóng giả Sebastian Verlac. Màu trắng này hợp với hắn hơn. Đôi mắt đen đầy năng lượng và sức sống. Lần cuối cùng cô thấy hắn, đang trôi nổi trong quan tài thủy tinh như Bạch Tuyết, một bàn tay cụt bị quấn băng. Giờ bàn tay đã nguyên vẹn, đeo vòng tay bạc lấp lánh, nhưng chẳng có vết gì chứng tỏ từng bị thương tật- hơn cả thương tật, bị khiếm khuyết. Và đứng bên cạnh hắn, mái tóc vàng ánh lên trong nắng, là Jace. Không phải hình ảnh của Jace cô hằng hình dung trong suốt hai tuần qua- bị chịu cực hình đau đớn hay chảy máu và đói khát, bị nhốt trong tù ngục, thét gọi tên cô đến giúp. Mà là Jace cô luôn nhớ, khi cô cho phép mình nhớ lại- khỏe mạnh, đẹp trai và đầy sức mạnh. Hai tay đút túi quần jean, các Ấn Ký nổi rõ sau lần áo phông trắng. Bên ngoài anh mặc áo khoác da đanh mới mang lại sắc vàng nhạt cho nước da. Anh ngửa đầu, như muốn thưởng thức ánh nắng mơn man trên mặt. 'Tôi luôn đúng mà, Sebastian,' anh đáp. 'Giờ cậu phải hiểu rõ tôi rồi chứ.' Sebastian nhìn anh dò xét, rồi mỉm cười. Clary nhìn chằm chằm. Đó là một nụ cười đúng nghĩa. Nhưng cô biết gì chứ? Sebastian cũng từng cười với cô, và hóa ra đó là trò lừa hạng nhấ t. 'Thế mấy cuốn sách triệu hồi đâu? Có thứ tự nào trong đống hỗn loạn này không?' 'Không hẳn. Có theo thứ tự chữ cái đâu. Mà theo hệ thống đặc biệt của bác Hodge kìa.' 'Bác ta là người tôi đã giết chết đúng không? Thật bất tiện nhỉ,' Sebastian nói. 'Có lẽ tôi nên lên tầng trên và cậu tìm tầng dưới nhé.' Hắn tiến đến cầu thang dẫn lên khu trưng bày. Tim Clary loạn nhịp vì sợ. Với cô Sebastian gắn liền với sát nhân, máu me, đau đớn và nỗi kinh hoàng. Cô biết Jace đã giao đấu với hắn và giành phần thắng nhưng rất trầy trật mới làm được. Đấu tay đôi thì cô không bao giờ thắng được anh trai mình. Cô có thể nhảy từ lan can khu trưng bày xuống tầng dưới mà không gãy chân không? Nếu cô làm thế, điều gì sẽ xảy đến tiếp? Jace sẽ làm gì? Sebastian mới đặt chân lên bậc thang thì Jace gọi to, 'Đợi chút. Đây rồi. Mục 'Phép thuật, Không chí mạng.' 'Không chí mạng? Vui thú chỗ nào ở từ đó nổi?' Sebastian gừ gừ, nhưng hắn tiến về phía Jace. 'Chỗ này đúng là thư viện,' hắn nhận xét, đọc thành tiếng tác phẩm mắt hắn lướt nhìn qua. 'Cách Chăm sóc và Cho Ăn Tiểu Quỷ. Ác Quỷ Hiện Hình.' Hắn nhấc cuốn đó ra và bật tiếng cười khẽ. 'Cuốn gì đấy?' Jace ngẩng đầu, môi cong lên. Clary muốn phi xuống tầng và ném mình vào anh đến mức cô phải cắn môi lần nữa. Môi cô có vị axit. 'Sách khiêu dâm đó,' Sebastian đáp. 'Nhìn đi. Ác quỷ... hiện hình.' Jace đến bên hắn, để tay lên cánh tay Sebastian để nhướn người đọc sách. Chả khác gì nhìn Jace với Alec, người mà anh thân thiết, anh có thể chạm vào họ mà không cần suy nghĩ nhưng cảnh này, thật kinh khủng. 'Okay, sao cậu biết?' Sebastian gập cuốn sách lại và khẽ đập vai Jace. 'Có vài điều tôi biết nhiều hơn cậu đấy. Cậu lấy được sách chưa?' 'Rồi.' Jace nhấc một bộ sách dày trên bàn gần đó lên. 'Chúng ta có đủ thời gian để ghé qua phòng tôi không? Nếu mà tôi lấy được đồ của mình thì...' 'Cậu muốn kiếm gì?' Jace nhún vai. 'Quần áo là chủ yếu, mấy món vũ khí nữa.' Sebastian lắc đầu. 'Quá nguy hiểm. Chúng ta cần đến nhanh biến lẹ. Chỉ lấy đồ cần kíp thôi.' 'Cái áo khoác da của tôi là đồ cần kíp,' Jace đáp. Quá giống lúc nghe anh trò chuyện với Alec, với bất kỳ bạn bè nào khác của anh. 'Nó gần giống tôi, gọn gàng và đúng mốt.' 'Nghe nhé, ta có nhiều tiền lắm,' Sebastian nói. 'Mua quần áo đi. Và trong vài tuần nữa cậu sẽ điều hành Học Viện này. Cậu lúc đó cứ việc dùng áo khoác da ấy làm lá cờ bay phần phật thoải mái luôn.' Jace cười, điệu cười nhẹ nhàng sảng khoái Clary yêu mến. 'Tôi cảnh báo anh, cái áo khoác đó sẹc-xi lắm. Học Viện này có thể cháy trong đám lửa sẹc-xi mà.' 'Nhẹ tay với nơi này đi. Giờ trông nó ảm đạm quá.' Sebastian nắm lấy lưng áo khoác Jace đang mặc và kéo anh lại gần. 'Giờ ta chuồn. Giữ đống sách đi.' Hắn liếc nhìn bàn tay phải mình, chiếc nhẫn bạc đang phát sáng, dùng tay không giữ áo Jace, ngón cái của hắn xoay chiếc nhẫn. 'Này,' Jace nói. 'Anh có nghĩ -' Anh ngưng lời, và trong một thoáng Clary tưởng anh thấy cô- đầu anh ngẩng lên- nhưng lúc cô chưa kịp hít hơi vào, họ đã biến mất như ảo ảnh tan vào không khí. Clary chậm rãi kê đầu xuống cánh tay mình. Môi cô chảy máu vì bị cắn; cô nếm được vị máu. Cô biết mình nên đứng dậy, di chuyển, chạy biến. Cô không được ở đây. Nhưng băng giá trong huyết quản cô lạnh lẽo đến nỗi, cô sợ rằng mình sẽ tan vỡ ra nếu cô chuyển mình. Alec thức giấc vì cái đập vai của Magnus. 'Dậy nào, đậu ngọt,' anh bảo. 'Tới giờ tỉnh giấc và đón một ngày mới rồi.' Alec chậm chạp kéo mình dậy khỏi đám chăn gối và chớp mắt nhìn anh bạn trai, Magnus, dù ít ngủ, trông vẫn hoạt bát đến phát bực. Tóc anh ướt, nước nhỏ xuống áo trắng của anh khiến lần áo trong suốt. Anh mặc quần jean với vết mài và lỗ thủng, thường đồng nghĩa với việc anh sẽ ở nhà cả ngày. 'Đậu ngọt?' 'Anh đang thử mà.' Alec lắc đầu. 'Không.' Magnus nhún vai. 'Anh sẽ thử tiếp.' Anh đưa cốc cà phê màu xanh pha theo ý Alec- đen, có đường. 'Dậy đi.' Alec ngồi dậy, dụi mắt, và cầm cái cốc. Vị đắng như làm dây thần kinh cậu sống dậy vậy. Cậu nhớ mình đã nằm trằn trọc đời Magnus đi ngủ, nhưng rồi vì kiệt sức đã thắng thế cậu nên tầm năm giờ sáng cậu thiếp đi. 'Em bỏ họp Hội Đồng hôm nay.' 'Anh biết. Nhưng em phải đến gặp em gái và những người khác ở Turtle Pond. Em bảo anh phải nhắc em thế.' Alec đặt chân xuống sàn. 'Mấy giờ rồi?' Magnus nhẹ nhàng lấy cái cốc cà phê khỏi tay cậu trước khi nước trong cốc đổ ra và đặt lên bàn cạnh giường. 'Em khỏi lo. Em còn một tiếng nữa.' Anh ngả người và ấn môi anh vào môi Alec; Alec nhớ lại lần đầu họ hôn nhau, cũng trong nhà này, và cậu muốn ôm anh bạn trai mình lại gần. Nhưng điều gì đó ngăn cậu lại. Cậu đứng lên, chỉnh trang áo sống, và tiến tới tủ com mốt. Cậu có tủ quần áo của riêng mình. Có bàn chải đánh răng trong nhà tắm. Chìa khóa mở cửa trước. Những đồ vật chất đủ để chung sống với bất cứ ai trong cuộc đời, nhưng cậu vẫn không rũ bỏ dudwocj cảm giác sợ hãi lạnh lẽo trong mình. Magnus nằm ra giường ngắm Alec, gối đầu lên một tay. 'Choàng cái khăn ấy,' anh nói, tay kia chỉ vào một cái khăn len quàng cổ xanh biển treo trên mắc. 'Nó hợp màu mắt em.' Alec nhìn cái khăn. Đột nhiên cậu thấy nỗi chán ghét trào dâng- ghét cái khăn, ghét Magnus, và chủ yếu là ghét bản thân mình. 'Đừng nói là,' cậu đáp. 'Cái khăn này có từ trăm năm trước, anh được ban tặng bởi Nữ hoàng Victoria ngay trước khi bà ta băng hà, vì đã phục vụ Vương quốc hay gì gì đó nhé.' Magnus ngồi dậy. 'Em làm sao vậy?' Alec trừng mắt nhìn anh. 'Em là thứ mới nhất trong cái nhà này à?' 'Vinh dự đó thuộc về con Chairman Meow. Nó mới hai tuổi.' 'Em nói mới nhất, không phải nhỏ tuổi nhất,' Alec nạt. 'Ai là W.S? Có phải Will không?' Magnus lắc đầu giống kiểu có nước trong tai mình. 'Cái khỉ gì vậy? Ý em là cái hộp gạt tàn á? W.S là Woolsey Scott. Ông ta -' 'Thành lập Vệ đoàn Lupus. Em biết.' Alec vận quần jean và kéo khóa. 'Anh nhắc đến ông ta rồi, và hơn nữa, ông ấy là nhân vật lịch sử. Và cái hộp gạt tàn của ông ta là đồ đựng đồ lặt vặt của anh. Có gì trong đó nữa không? Tông-đơ cắt móng tay Thợ Săn bóng tối à?' Đôi mắt mèo của Magnus lạnh băng. 'Vì điều gì vậy mà em nói năng thế này, Alexander? Anh không nói dối em. Nếu có điều gì về anh em muốn biết, cứ hỏi.' 'Vớ vẩn,' Alec nói sẵng, tay cài cúc áo. 'Anh tốt bụng và vui tính cùng tất cả các phẩm chất tuyệt vời khác, nhưng anh không hề sẵn sàng mở lòng, đậu ngọt ạ. Anh có thể trò chuyện về các vấn đề của người khác cả ngày, nhưng anh còn lâu mới hé lộ về mình, và mỗi khi em hỏi, anh giãy nảy như con sâu quằn quại trên lưỡi câu ấy.' 'Có thể tại vì em không thể hỏi về quá khứ của anh mà không cãi nhau về việc anh sẽ bất tử còn em thì không,' Magnus sừng sộ. 'Có lẽ sự bất tử đang dần trở thành kẻ thứ ba trong quan hệ đôi ta rồi, Alec ạ.' 'Quan hệ giữa hai ta không được có người thứ ba.' 'Chính xác.' Cổ Alec nghẹn lại. Có ngàn điều nữa cậu muốn thốt lên, nhưng cậu chưa bao giờ dễ dàng bày tỏ như Jace và Magnus. Thay vào đó cậu lấy cái khăn xanh khỏi mắc và quàng lên cổ mình. 'Đừng thức đợi,' cậu nói. 'Tối nay em có thể đi tuần.' Khi cậu ra khỏi nhà, cậu nghe thấy tiếng Magnus hét. 'Và cái khăn đó, cho em biết, từ cửa hàng Gap đó! Anh mua nó từ năm ngoái!' Alec đảo mắt và đi xuống cầu thang dẫn ra sảnh. Cái đèn duy nhất ở sảnh bị cháy, và chỗ ấy tối đến nỗi trong một thoáng cậu không phát giác ra được một người mặc áo trùm đầu đang tiến về phía cậu. Khi cậu nhận ra, cậu giật mình đến độ làm rơi chùm chìa khóa với tiếng leng keng mồn một. Người đó tiến sát cậu. Cậu chẳng đoán được gì- tuổi, giới tính hay thậm chí loài nào. Giọng nói thoát ra cũng nhỏ và gãy gọn. 'Tôi có tin nhắn gửi cậu, Alec Lightwood,' lời ấy thốt ra. 'Từ Camille Belcourt.' 'Em muốn cùng đi tuần tra tối nay không?' Jordan hỏi hơi đường đột. Maia quay người nhìn anh đầy ngạc nhiên. Anh dựa người và quầy bếp, hai tay để lên quầy đàng sau lưng. Có gì đó vô tư trong dáng người anh khiến nó quá cứng nhắc để là thật. Vấn đề nảy sinh khi bạn hiểu ai đó quá rõ đây, cô nghĩ. Rất khó giả vờ khi ở bên họ, hay lờ họ đi khi họ giả vờ, dù rằng lờ đi dễ hơn nhiều. 'Tuần tra cùng nhau à?' cô hỏi lại. Simon đang thay đồ trong phòng cậu ấy, cô đã bảo mình sẽ đưa cậu đến đường tàu ngầm rồi, giờ thì cô ước mình không nói thế. Cô biết mình nên liên lạc lại với Jordan sau khi cô gặp cậu, và sau khi, hơi thiếu khôn ngoan, cô hôn anh. Nhưng rồi Jace biến mấu và cả thế giới dường như tan tành từng mảnh và đó là lý do cô cần để tránh đối mặt vấn đề của mình. Tất nhiên, không vấn vương anh bạn trai làm tan nát trái tim mình và biến mình thành người sói sẽ dễ dàng lắm nếu anh ta không đứng trước mặt bạn, mặc cái áo xanh bó sát người để lộ cơ bắp săn chắc đúng chỗ và làm nổi bật màu mắt lục nhạt của anh ta. 'Em tưởng họ bỏ việc đi tuần tra tìm Jace rồi,' cô tiếp lời, tránh nhìn anh. 'Well, không bỏ hẳn tới độ dứt luôn đâu. Nhưng anh là Vệ binh, không phải Clave. Anh có thể tìm kiếm Jace theo ý mình.' 'Ờ nhỉ,' cô đáp. Anh đang nghịch gì đó trên quầy, sắp xếp chi đó, nhưng vẫn chú mục vào cô. 'Em định, em biết mà... Em từng muốn học đại học ở Stanford. Giờ em vẫn muốn đúng không?' Tim cô hụt một nhịp. 'Em không nghĩ đến đại học từ khi...' cô đằng hắng. 'Từ khi em biến đổi.' Má anh đỏ bừng. 'Em từng- ý anh là, em luôn muốn đến California. Em sẽ học ngành lịch sử, anh chuyển tới đó để lướt sóng. Nhớ không?' Tay Maia đút vào túi áo khoác da. Cô cảm thấy mình nên thấy tức giận, nhưng không. Trong một thời gian dài cô đã đổ lỗi cho Jordan vì cô từ bỏ ước mơ về tương lai, một ngôi trường và ngôi nhà cùng một gia đình, vào lúc nào đó. Nhưng có những người sói khác trong đồn cảnh sát vẫn đang theo đuổi giấc mơ, thú vui của họ. Bat chẳng hạn. Từ bỏ cuộc sống bình thường hoàn toàn là do cô lựa chọn. 'Em nhớ,' cô đáp. Anh vẫn đỏ mặt. 'Về chuyện tối nay. Chưa ai tìm ở Xưởng Đóng tàu Brooklyn cả, nên anh nghĩ... nhưng làm một mình chán lắm. Nhưng nếu em không muốn...' 'Không,' cô thốt lên, nghe giọng mình vang vang. 'Ý em là, chắc được. Em đi với anh.' 'Thật không?' Đôi mắt nâu vàng sáng lên, và Maia rủa thầm mình. Cô không nên tạo hi vọng cho anh, khi mà cô chưa biết cảm xúc của mình. Chỉ là thật khó tin khi anh ấy vẫn quan tâm đến cô thế. Huy chương Vệ đoàn Lupus ánh lên trên cổ anh khi anh đứng thẳng, và cô ngửi thấy mùi xà phòng quen thuộc, ẩn đằng sau- mùi sói. Cô ngước mắt nhìn anh, đúng lúc cửa phòng Simon bật mở vầ cậu ta bước ra, cà nhắc đi đôi giày vào. Cậu đứng sững ở bậu cửa, mắt nhìn từ Jordan tới Maia, lông mày từ từ nhướn lên. 'Cậu này, mình có thể tự đi đến đường ngầm,' cậu bảo Maia, khóe miệng khẽ nhếch lên. 'Nếu cậu muốn ở đây...' 'Không.' Maia hấp tấp cho tay ra khỏi túi, tay cô đã thành nắm đấm vì bối rối. 'Không, mình sẽ đưa cậu đi. Jordan, em em sẽ gặp anh sau.' 'Tối nay nhé,' anh gọi với theo cô, nhưng cô không ngoảnh đầu nhìn anh, cô đang vội vã bước theo Simon. Simon tản bước trên ngọn đồi thấp, nghe tiếng la hét chỗ đám người chơi Frisbee ở Sheep Meadow sau lưng mình, như tiếng nhạc vẳng lại. Hôm nay là một ngày thàng mười một đẹp trời, lộng gió và tươi tắn, ánh mặt trời soi rõ màu đám lá cuối cùng trên hàng cây: vàng, đỏ và hổ phách. Trên ngọn đồi rải rác đầy đá tảng. Bạn có thể thấy rõ công viên được xây từ một vùng rừng đầy đá và cây ra sao. Isabelle ngồi trên một tảng đá, mặc váy lụa màu xanh ve khoác ngoài áo khoác xanh bạc. Cô ngước lên khi Simon đến, liền vuốt mái tóc đen ra sau mặt. 'Tớ tưởng cậu đi với Clary,' cô cất tiếng lúc cậu tới gần hơn. 'Bạn ấy đâu?' 'Trên đường từ Học Viện tới đây,' cậu đáp, ngồi xuống cạnh Isabelle và cho tay vào túi. 'Cậu ấy có nhắn tin. Cậu ấy sẽ có mặt ngay thôi.' 'Anh Alec cũng đang đến -'cô bắt đầu nói, nhưng ngưng lại vì di động cậu rung, hay đúng hơn là di động để trong túi cậu rung. 'Mình cho là có ai nhắn cậu gì kìa.' Cậu nhún vai.'Tớ sẽ xem sau.' Cô ném cho cậu một cái nhìn qua hàng mi dài. 'Dù sao thì, mình đang bảo, anh Alec cũng đang đến. Vì anh ấy đi từ Brooklyn nên là -' Di động Simon lại rung. 'Được rồi, chốt hạ nhé. Nếu cậu không xem tin nhắn, mình sẽ làm,' Isabelle nhoài người, mặc kệ Simon phản đối, và cho tay vào túi cậu. Đầu cô cọ vào cằm cậu. Cậu ngửi được mùi nước hoa- hương vani- và mùi da cô nữa. Khi cô lấy được điện thoại và mở ra, cậu vừa thấy nhẹ nhõm vừa có chút thất vọng. Cô liếc nhìn màn hình. 'Rebecca? Rebecca là ai thế?' 'Là chị mình.' Người Isabelle thả lỏng. 'Chị ấy muốn gặp cậu. Chị nhắn cậu chưa gặp chị ấy từ khi -' Simon giật lấy điện thoại và đóng màn hình lại trước khi vứt vào túi. 'Mình biết, mình biết.' 'Cậu không muốn gặp chị à?' 'Hơn- hơn bất kỳ điều gì. Nhưng mình không muốn chị ấy biết. Về mình.' Simon nhặt một cái cành cây lên và ném nó đi. 'Nhìn chuyện gì xảy ra khi mẹ mình biết là ớn rồi.' 'Thì hẹn gặp chị ở nơi công cộng. Xa nhà cậu. Chỗ mà chị cậu không phát hoảng la toáng lên ý.' 'Dù chị ấy không phát hoảng, chị ấy vẫn có thể có cái nhìn giống mẹ mình ấy,' Simon nhỏ giọng. 'Kiểu mình là quái vật vậy.' Isabelle khẽ chạm cổ tay cậu. 'Mẹ mình đuổi Jace đi khi nghĩ anh ấy là con trai Valentine và là gián điệp- rồi mẹ mình hối tiếc tột cùng ngay chóc. Bố mẹ mình cũng không thoải mái với việc Alec cặp kè với Magnus. Mẹ cậu cũng sẽ thế. Nên là hãy khiến chị cậu ủng hộ mình. Khá có ích đấy.' Cô hơi nghiêng đầu. 'Mình nghĩ thỉnh thoảng anh chị em ruột dễ đồng cảm với nhau hơn là bố mẹ. Vì không có đặt nặng sự kì vọng mà. Mình sẽ không thể, không thể từ mặt Alec được. Dù anh ấy có làm gì đi nữa. Không bao giờ. Cả với Jace nữa.' Cô nắm tay cậu, rồi buông ra. 'Em trai mình chết rồi. Mình không bao giờ được gặp lại em ấy nữa. Đừng để chị cậu trải qua cảm giác ấy.' 'Trải qua gì cơ?' Giọng Alec, đang lên đồi, đá lá khô khỏi đường đi. Vẫn vận cái áo len nhàu nhĩ và quần jean, nhưng quanh cổ có quấn khăn quàng tiệp màu mắt anh. Chà, hẳn là quà của Magnus, Simon nghĩ. Alec không đời nào tự sắm cho mình. Khái niệm tiệp màu phù hợp không hề có trong anh ta. Isabelle đằng hắng. 'Chị Simon -' Cô không nói thêm được gì. Một luồng gió lạnh thổi qua, xoáy tít đám lá khô lên. Isabelle đưa tay lên mặt để chắn bụi khi không khí lay động mờ ảo không lẫn vào đâu được khi có Cổng Dịch chuyển, và Clary hiện ra trước mắt họ, một tay cầm thanh stele và khuôn mặt đầy nước mắt. Chương 4 Và sự bất tử 'V à cậu hoàn toàn chắc cậu thấy Jace?' Isabelle hỏi, với Clary có lẽ đã đến lần thứ bốn mươi bảy. Clary cắn môi dưới đã đau sẵn của mình và đếm đến mười. 'Là mình mà, Isabelle,' cô đáp. 'Cậu thật sự nghĩ mình sẽ không nhận ra Jace hả?' Cô ngước nhìn Alec, cái khăn quàng xanh biển của anh phấp phới trong gió. 'Anh có nhìn nhầm Magnus được không?' 'Không. Không bao giờ.' anh đáp ngay. Đôi mắt xanh biển của anh đầy ưu tư lo nghĩ. 'Anh chỉ- ý anh là, bọn anh chỉ hỏi thôi. Vì nghe vô lý mà.' 'Cậu ta đang là con tin,' Simon nói, lưng dựa vào tảng đá. Nắng chiều thu làm mắt cậu có màu bã cà phê. 'Kiểu, Sebastian hăm dọa nếu Jace không làm theo kế hoạch của hắn, Sebastian sẽ làm tổn thương người cậu ta quan tâm.' Mọi con mắt đổ dồn vào Clary, nhưng cô lắc đầu thất vọng. 'Mọi người không tận mắt nhìn họ đi với nhau. Chẳng ai hành xử như có ai đó làm con tin hết. Anh ấy có vẻ hạnh phúc lúc ở đó kìa.' 'Thế thì cậu ấy bị ám,' Alec nói. 'Như lần với quỷ Lilith.' 'Lúc đầu em cũng nghĩ thế. Nhưng khi anh ấy bị ám bởi ả Lilith, anh ấy như người máy ấy. Anh ấy cứ nói đi nói lại một thứ. Nhưng lần này là Jace. Anh ấy đùa cợt như Jace hay làm. Cười giống nữa.' 'Có khi cậu ta bị hội chứng Stockholm,' Simon gợi ý.'Mấy người biết đấy, lúc ai đó bị tẩy não và bắt đầu cảm thông với người bắt cóc mình á.' 'Mất hàng tháng thì hội chứng đó mới phát tác,' Alec phản pháo. 'Cậu ấy trông ra sao? Có bị thương, bị bệnh sao không? Em có thể tả cả hai người đó không?' Đây không phải lần đầu tiên anh hỏi. Gió thổi tung đám lá khô dưới chân họ trong khi Clary kể lại Jace trông như thế nào- đầy sức sống và khỏe mạnh. Sebastian cũng thế. Họ trông hoàn toàn bình tĩnh. Quần áo Jace sạch sẽ, cá tính, bình thường. Sebastian mặc áo choàng len đen có vẻ đắt tiền. 'Giống mẫu quảng cáo Burberry xấu xa,' Simon nhận xét sau khi cô tả xong. Isabelle lừ mắt nhìn cậu. 'Có thể Jace có kế hoạch,' cô nói. 'Có thể anh ấy đang lừa Sebastian. Cố gắng để được Sebastian biệt đãi, xem mưu đồ của hắn là gì.' 'Nếu cậu ấy làm vậy, cậu ta phải tìm cách thông báo cho chúng ta chứ,' Alec nhận định. 'Ai đời lại làm chúng ta hoảng hết lên. Quá tàn nhẫn còn gì.' 'Trừ khi anh ấy không mạo hiểm nhắn chúng ta. Anh ấy tin chúng ta sẽ tin tưởng anh. Chúng ta có tin tưởng anh.' Isabelle cao giọng, và cô rùng mình, tay ôm lấy mình. Hàng cây trồng dọc theo con đường rải sỏi họ đang đứng rung rinh đám cành trơ lá của chúng. 'Có khi chúng ta nên báo hội Clave,' Clary nói, giọng cô vang từ đâu xa lắm. 'Vụ này- mình không hiểu chúng ta sẽ xử lý thế nào.' 'Chúng ta không báo Clave được,' Giọng Isabelle nặng nề. """