"Đường Chim Bay - Cuồng Ngôn Thiên Tiếu full prc pdf epub azw3 [Ngôn Tình] 🔙 Quay lại trang tải sách pdf ebook Đường Chim Bay - Cuồng Ngôn Thiên Tiếu full prc pdf epub azw3 [Ngôn Tình] Ebooks Nhóm Zalo Mục lục Quyển 1 Quyển 2 Quyển 3 Quyển 4 Quyển 1 Chương 1: Quảng Cáo Dũng Mãnh Không Cần Giải Thích Chương 2: Nhà Của Sát Thủ Không Phận Sự Cấm Vào Chương 3: Keith Là Người Nguyên Thủy Chương 4: Bác Sĩ Mà Còn Đáng Sợ Hơn Phim Kinh Dị Chương 5: Tắm Đừng Quên Mang Vũ Khí Chương 6: Đàn Tranh Cũng Có Thể Lấy Mạng Người Chương 7: Hello Kitty Bay Đầy Trời Chương 8: Yêu Tôi Thì Cho Tôi Thiến Anh Chương 9: Cho Chim Nhỏ Ăn Bánh Mì Phô Mai Chương 10: Giấc Mơ Cổ Quái Của Brando Chương 11: Người Ở Bang Utah, Tim Lại Ở Los Angeles Chương 12: Tôi Muốn Hắn Ta, Gây Mê Hắn Cho Tôi Chương 13: Sống Để Giết Anh ĐƯỜNG CHIM BAY Cuồng Ngôn Thiên Tiếu dtv-ebook.com Quyển 1 Chương 1: Quảng Cáo Dũng Mãnh Không Cần Giải Thích [Ấn tưӧng mà "Vật hy sinh" tạo cho người khác chính là: Mӝt nhân vật nhỏ dù có bị tiêu diệt trong dòng nưӟc lũ lịch sử cũng chẳng sao . . . ] Lý Lӝc bị đè xuống nền xi măng lạnh lẽo, trên đỉnh đầu cô là cánh tay đàn ông ngăm đen đầy sức mạnh. Cả khuôn mặt cô đều bị vùi vào rãnh nưӟc bùn bên đường. Cô chỉ là mӝt người châu Á, mӝt học sinh năm thứ tư rất bình thường cӫa học viện y dưӧc này, bạo lӵc dễ dàng khiến thân thể cô khuất phөc. Vậy mà, chỉ thân thể khuất phөc vẫn còn chưa đӫ, ở nơi giao nhau cӫa đời thường và thế giӟi ngầm này, còn đòi hỏi cả sӵ khuất phөc về tinh thần. Đây là mӝt ngõ hẻm ít người qua lại, hai bên là vách tường cổ xưa, trưӟc sau đứng đầy người. Bọn họ đang nhỏ giọng trao đổi. Cảm giác sӧ hãi giống như cơn thӫy triều lặng lẽ ùa tӟi, mang theo sӵ ép buӝc không thể chống cӵ, khiến Lý Lӝc ngạt thở, vùng vẫy trong cơn mưa mịt mù.. Giáo sư Mary nói: "Tôi hỏi cô lần nӳa, đây là cơ hӝi cuối cùng, cô nhất định phải nắm bắt nó. Cô muốn gia nhập vӟi chúng tôi, hay vẫn khăng khăng đối nghịch?" Người đang nói là mӝt người phө nӳ quyến rũ, cao 1m7 mấy, tóc quăn màu vàng, cô ta là giáo sư cӫa Lý Lӝc, đã từng. . . Lý Lӝc rất hoảng sӧ, mặc dù như thế, cô lại không muốn thỏa hiệp. Cô sinh trưởng ở thành phố, cho dù di dân đến nưӟc Mӻ không mấy quen thuӝc, cũng chưa từng gặp sӵ đối đãi này. Nhưng bây giờ, nhӳng người khác tӝc đang bao quanh cô, không cho cô mӝt con đường sống. "Nó không chịu gật đầu, đến như vậy còn không chịu gật đầu." Giáo sư Mary nói, xoay người đi về phía mӝt người đàn ông còn trẻ tuổi. Hắn còn mặc áo khoác trắng trong phòng thí nghiệm, khung mắt kiếng màu vàng đeo trên sống mũi, hai cái tay nắm thật chặt. Có mӝt mái tóc đen nhánh như người châu Á, nhưng sống mũi cao thẳng, hai mắt sâu, con ngươi màu hổ phách lóng lánh trong suốt. Mary nói vӟi hắn: "Thiếu gia Brando, nó không chịu gật đầu, cậu xem phải làm sao." "Không đưӧc, không thể giết cô ấy, tôi không đồng ý." Brando nói, mười ngón tay xoắn vào nhau. Lý Lӝc bị đè vùi lấp ở trong bùn lầy, chỉ có mӝt nửa mắt có thể nhìn sӵ vật. Trong bóng tối âm u, bóng dáng cӫa Brando vẫn cao thẳng, hắn là người trẻ tuổi có khí chất kỳ dị, rất dễ dàng hấp dẫn chặt ánh mắt cӫa người khác. Brando nói: "Mặc kệ nói thế nào, cô ấy là học sinh xuất sắc nhất cӫa tôi, tài năng chế thuốc cӫa cô ấy không ai có thể so sánh." "Thiếu gia, xin đừng quên dòng họ và trách nhiệm cӫa ngài. Cô ta là gì chứ? Cô ta biết bí mật cӫa chúng ta, cũng không hiểu sӵ nghiệp cӫa chúng ta, cô ta là chưӟng ngại cӫa ngài, ngài không thể xử trí theo cảm tính." "Tôi biết rõ. . . ." Brando vӳng vàng nhìn chằm chằm Lý Lӝc, "Nhưng luôn có biện pháp không phải sao? Chúng ta có thể nhốt cô ấy, vĩnh viễn đều không thả ra." "Coi như chỉ có 0.1% cơ hӝi, đó cũng rất có thể sẽ trở thành thӵc tế. Ngài nguyện ý để cho cô ta sống, sau đó có mӝt ngày sẽ chạy đi tuyên dương bí mật cӫa chúng ta?" "Không, Mary, cô không biết gì cả, tôi không thể giết cô ấy." Lý Lӝc phát ra thanh âm há há, ở dưӟi sӵ chèn ép, nên sống lưng co quắp rung đӝng. Brando lặng lẽ nhìn dáng vẻ nhếch nhác cӫa người học sinh kiêm cӝng sӵ ở phòng nghiên cứu này. Mary quay đầu trở lại, nhìn thấy cô đang cố gắng nhấc đầu lên. Cô ta ra dấu tay, người da đen lập tức buông lỏng cánh tay đang đè đầu cô ra. Mary hỏi: "Cô còn có lời gì muốn nói không? Gia nhập vӟi chúng tôi hay là cӵ tuyệt?" Lý Lӝc lắc đầu: "Cho dù tôi có thể nói láo muốn gia nhập vӟi mấy người. Nhưng chắc Brando sẽ không tin tưởng." Tầm mắt cӫa cô nhìn thẳng Brando. Hắn đã trầm tĩnh lại, đôi tay thôi run rẩy, hạ mắt nhìn học sinh dưӟi đất. Hắn nói: "Đúng vậy, em đã kể vӟi anh quá khứ cӫa em, cho nên anh sẽ không tin tưởng. Em không thể nào hӝi nhập vӟi chúng tôi." "Brando. . . . . ." "Mary, không phải cô đã nói rồi à, cô không biết gì cả. Nếu như cha cӫa cô dӵa vào buôn bán túi nhỏ morphine 0.1 gam để duy trì cuӝc sống; nếu như cha cӫa cô dẫn dө rất nhiều người không biết rơi vào hàng ngũ hít thuốc phiện; nếu như cha cӫa cô bị bọn họ tìm tӟi cửa trả thù, bị chặt đứt từng ngón tay, cô sẽ hiểu tại sao cô ấy không gia nhập vӟi chúng ta." ". . . . . ." "Cha cӫa cô ấy chết rất thảm. Cô có thể đi xem thời báo xã hӝi Kansas mười lăm năm trưӟc. Ngón tay ngón chân mất ráo, chết bởi bị sốc mất máu." "Brando! Anh câm miệng cho tôi!" Lý Lӝc giằng co trên mặt đất, ra sức muốn bò dậy ngăn hắn nói tiếp, đó là mӝt đoạn quá khứ không thể để cho người chạm đến. Dù là trong thời gian tin tưởng "giáo sư Brando" nhất, cô cũng chỉ nói sơ về việc căm hận ma túy, nhưng Brando lại điều tra tất cả rất rõ ràng. Brando hít thật sâu rồi thở ra mӝt hơi, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, nơi đó không ngừng lóe lên quầng trắng cӫa màn mưa. Rất nhỏ rất nhẹ, cũng rất lạnh lẽo, rơi trên mặt đất tạo thành vết bùn không rửa sạch đưӧc. "Em luôn cố chấp như thế, tại sao không chịu hiểu.." ngón tay rất lạnh cӫa Brando quấn vào nhau, "Chất thuốc gây nghiện tồn tại ở trên thế giӟi này, là bởi vì nó có thể mang đến vui vẻ, nó khiến mọi người tuyệt vọng đối vӟi thế giӟi đạt đưӧc khoái cảm tuyệt đỉnh lần nӳa, nó khiến nông phu nghèo khổ có thể lấy đưӧc thù lao sinh sống. Trên thế giӟi này mӛi sӵ vật đều có tốt có xấu, tại sao em luôn chỉ nhìn thấy chӛ không tốt cӫa nó, lại không thể tha thứ mà tìm hiểu chӛ tuyệt vời cӫa nó?" "Thì ra đây chính là ý nghĩ cӫa anh? Tôi lại còn khờ dại cho rằng anh bị bọn họ bức hiếp mӟi đồng lưu hӧp ô." "Bức hiếp?" Mary chen lời vào, cô ta lắc đầu liên tөc, giống như là nghe đưӧc chuyện không thể tưởng tưӧng nổi, "Cậu ấy là người nối nghiệp đời kế tiếp cӫa gia tӝc Akis! Ai dám bức hiếp cậu ấy ‘ thông đồng làm bậy ’?" Lý Lӝc cắn môi, mặt cô không còn chút máu, không nói thêm gì nӳa. Brando vẫn còn cố gắng khuyên, muốn truyền đạt tâm ý cӫa mình cho đối phương: "Đi vӟi anh đi, rời khỏi nưӟc Mӻ ngӝt ngạt này, anh sẽ cho em thấy vườn địa đàng ở nhân gian, em không biết, mùa hoa ở nông trang anh túc hùng vĩ cӥ nào, nó xinh đẹp đến mức làm cho người ta muốn rơi lệ." "Là bị khí đӝc hun đến muốn rơi lệ chứ." Lý Lӝc cười lạnh nói, mặc dù mặt đất rất lạnh lẽo, nhưng cũng không thể trở ngại lửa giận hừng hӵc thiêu đốt cӫa cô. Brando quay ngưӧc lại hai bưӟc, trong con ngươi trong suốt lóe ra ánh nưӟc thương hại, lông mi thật dài quăn xoắn như cánh quạt. Hắn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng nói: "Mary, cô nói đúng, tôi rốt cuӝc phải lӵa chọn." Hắn từ từ tỉnh táo lại, hạ quyết tâm, không còn co rúm lại nӳa. Từ trong túi áo móc ra mӝt ống chích hai milliliter mang theo bên người, còn có mӝt ống chứa công nghiệp bằng thӫy tinh nhỏ bằng mӝt ngón giӳa. Bên trong chứa mӝt chất lỏng vàng xám vẩn đөc. "Vera, anh kể cho em nghe về chuyện cӫa anh nhé." Không đӧi Lý Lӝc đáp lại, cứ tiếp tөc nói, "Lúc mười hai tuổi anh từ Đa Duy Cống đi tӟi nưӟc Mӻ, lập chí muốn vào viện nghiên cứu y dưӧc, chính là vì có thể điều phối ra mӝt loại heroin vĩ đại hơn cả thuốc gây nghiện. Không cách nào bỏ hẳn, dễ dàng nghiện, làm người ta vui vẻ, còn có thể cường thân kiện thể." Brando mở ống chứa ra, dùng ống chích rút ra mӝt milliliter chất lỏng. Có lẽ Lý Lӝc đoán đưӧc chuyện hắn sắp sửa làm, sắc mặt biến thành tái nhӧt. "Đây là dung dịch thí nghiệm nguyên thӫy anh lấy đưӧc từ ba năm trưӟc, chỉ tiếc còn chưa thành công, bởi vì nó tổn thương thần kinh não tuyệt đối. Ba năm, không có vật thí nghiệm nào có thể sống, dung dịch thí nghiệm nguyên thӫy này căn bản không phải thuốc gây nghiện anh muốn, mà là đӝc dưӧc giết người chính gốc." "Chẳng qua bây giờ anh đã thành công, loại dung dịch này dùng vôi chiết xuất, rồi thêm vào mӝt chút chất kềm, sẽ là chất nghiện rất mạnh. Chúng tôi đặt tên cho nó là Hell Drop, còn khó bỏ hơn cả heroin —— đáng tiếc hôm nay anh chỉ mang theo dung dịch thí nghiệm nguyên thӫy." tròng mắt màu hổ phách trong suốt cӫa Brando lóe ra vui vẻ, vui vì ham học hỏi, về mặt sӵ nghiệp có điều tiến bӝ. Hắn nhìn chằm chằm ống tiêm trong tay, đẩy không khí bên trong ra, "Em có hai lӵa chọn, tiêm nó vào người kẻ đang đè em, hay là chính em tiếp nhận nó, chậm nhất nửa phút sẽ tắt thở." Mary mừng rӥ nói: "Thiếu gia Brando, ngài rốt cuӝc quyết định!" Brando quay đầu lại cho cô mӝt nө cười dịu dàng: "Cô nói đúng, bạn bè và sӵ nghiệp có đôi khi xung đӝt, tôi rốt cuӝc phải lӵa chọn. Cô có thể phát hiện sӵ nguy hiểm cӫa tình cảm sӟm hơn tôi, không hổ là trӧ thӫ tôi tín nhiệm nhất." Hắn lại đi tӟi chӛ Lý Lӝc, ngồi xổm người xuống trong mưa phùn, đưa ống tiêm đến trưӟc mắt Lý Lӝc: "Em lӵa chọn đi, trở thành hung thӫ giết người, hay là trở thành người bị hung thӫ giết chết?" Lý Lӝc nhìn người đàn ông này, hắn xinh đẹp, ưu nhã, hòa ái dễ gần giống như là gió nhẹ thổi lất phất, ai biết hắn cũng là kịch đӝc không cách nào thoát khỏi như hoa anh túc. Bàn tay người da đen đè ép cô đang run rẩy, hiển nhiên rất sӧ cô sẽ chọn tiêm ma túy vào trên người cӫa hắn. Nhưng lại không dám buông tay. Brando? Akis, xem ra là người có quyền uy tối cao. Cô rất sӧ, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu: "Tôi vẫn không cách nào tiếp nhận." "Em thật rất ngốc nghếch." Brando đau lòng nói, hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên cái trán bị bùn làm dơ cӫa cô, lại dịu dàng giúp cô vuốt suông mái tóc ngắn bị rối khi giãy giөa. "Anh là đồ khốn kiếp." Lý Lӝc nhắm mắt lại, hai giọt nưӟc mắt theo khóe mắt chảy xuống, "Thật ra thì tôi rất thích anh, giáo sư Brando." "Tôi biết rõ." Brando quỳ gối trong bùn lầy, hắn nói, "Mở mắt, tôi không thể lừa em đến cuối cùng đưӧc." Lý Lӝc đau lòng mở mắt, trưӟc mặt cô Brando quỳ gối trong bùn lầy, trên ngón tay dính thứ trong suốt gì đó, mà tròng mắt thì biến thành màu xanh đậm rӵc rӥ. "Màu xanh lá cây. . . . Ta biết anh bốn năm, anh vẫn luôn đeo kính sát tròng đổi màu?" "Ừ." "Brando, anh rõ là. . . . tên khốn kiếp!" "Đúng vậy, anh là tên khốn kiếp, còn em thì gu ngốc." Brando nói xong, ghim kim tiêm vào trong cổ cӫa Lý Lӝc. "Dù xuống Địa ngөc, tôi cũng tuyệt đối không tha thứ cho anh." "Anh biết rõ, ngӫ ngon." Lúc Brando nói, học sinh cӫa hắn bị đè bẹp trên mặt đất đã không còn đӝng tĩnh. Ánh mắt cӫa cô mở to, cổ cứng đờ, như cố gắng muốn nhìn thấy bầu trời. Brando theo ánh mắt cӫa cô nhìn lên trên. Đó là bầu trời tràn đầy lo lắng, mưa phùn bay xuống. Hắn rất đau lòng, Mary từ phía sau ôm lấy hắn, an ӫi phӫ lên lồng ngӵc cӫa hắn. "Mary, tôi chưa từng thích mӝt người như thế, tại sao cô ấy không đồng ý sӵ nghiệp cӫa tôi?" Brando lầm bầm nói. "Đừng gấp gáp, chúng ta về nhà, quên hết tất cả. Nửa tháng nӳa, kà đến mùa anh túc nở hoa rồi." "Tôi biết rõ, chúng ta về nhà, rời khỏi quốc gia đáng ghét này." Mary thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Như vậy đứa nhỏ này thì sao?" "Cứ để cô ấy ở chӛ này đi, cảnh sát sẽ tìm mӝ cho cô ấy." Brando nói, "Chúng ta về nhà, quên hết tất cả." Người trong ngõ hẻm lөc tөc đi ra, trở nên trống trải không tiếng đӝng. Mưa dầm lạnh lẽo, khiến cơ thể ở lại trong bùn lầy càng thêm lạnh lẽo. . . . . . Người biết Keith Williams đều cảm thấy anh ta là người thích thể diện, nhìn diện mạo giống như đã đọc không ít sách, cử chỉ giống như rất có khí phách, hơn nӳa còn là ông chӫ cӫa công ty sản xuất võ trang cá nhân, sản nghiệp kinh danh chung vӟi nhóm người có hơn mười chiếc máy bay trӵc thăng quân dөng võ trang, về phần sản nghiệp ngầm thì càng không cần phải nói. Mà bây giờ, tên to con cao 1m9 này đang đỏ mắt. Uổng cho anh ta hành nghề này từ trưӟc khi trưởng thành, suốt mười mấy năm qua chưa bao giờ có lúc luống cuống như thế, bởi vì đӝng mạch cổ cӫa Squall - đối tác cӫa anh ta bị thương rất nặng do lúc bọn họ kiểm tra thiết bị phòng cháy ở kho vũ khí công ty có mӝt quả bom quá hạn tӵ nổ, mảnh bom vừa vặn xẹt qua cổ Squall. Bây giờ anh ta đang nghẽn khí nằm ở ghế sau xe hơi, vết thương đưӧc kế toán công ty - Johnson giӳ chặt. Keith cố gắng tăng tốc đӝ xe lên, nhưng bây giờ lại là chiều chӫ nhật, nhӳng người đi làm đều lái xe chở vӧ, con, mèo, chó, tӟi biệt thӵ ngoại ô, cách xa thành phố hӛn loạn ồn ào và không khí ô nhiễm. Nếu như bình thường, Keith, Squall, Johnson - nhӳng người có thu nhập cao ổn định cũng sẽ dùng cách giống thế để nghênh đón chӫ nhật vui vẻ. Chó má nó Chӫ nhật vui vẻ! Kế toán Johnson lo lắng hô to: "Sắp không còn thở rồi!" Trên trán Keith nổi lên gân xanh, khi anh sắp lái nhanh chiếc xe Ford cũ kӻ này lên đường ngưӧc chiều thì khóe mắt đӝt nhiên thoáng qua mӝt bảng hưӟng dẫn màu trắng đỏ. —— phòng khám bệnh toàn năng siêu hiệu quả, quẹo cua đi về trưӟc 50m. . . . . . Thân thể Keith nhanh chóng làm ra phản ứng chính xác, anh cấp tốc đảo quanh tay lái, lái vào trong con hẻm nhỏ chỉ cho phép đi mӝt chiều. Sau khi hoàn thành mӝt loạt đӝng tác này, Keith mӟi hậu tri hậu giác phản ứng kịp, phần sau bảng hưӟng dẫn hình như còn có nửa câu —— làm cho đàn ông nhanh hơn, cao hơn, mạnh hơn! Đây là ý gì? Anh đạp mạnh chân ga, không thèm để tâm đến chuyện đó nӳa. Ở thời khắc mấu chốt này, không có chuyện gì quan trọng hơn sӵ sống chết cӫa đối tác cӫa anh. Keith Williams to con có mӝt mái tóc vàng ngắn gọn, mӝt đôi mắt to màu xanh thật là mӝt người may mắn, lúc đó anh không có dӵ cảm đưӧc sẽ gặp phải cái gì trong con hẻm nhỏ này, nhưng lần gặp gӥ này đã bắt đầu nhӳng cuӝc gặp gӥ ngạc nhiên khiến cuӝc sống cӫa anh không còn như xưa. *** *** Keith và kế toán hoàn toàn sӳng sờ dừng ở trưӟc tấm bảng quảng cáo to cӥ cái giường ngӫ nhỏ —— phòng khám bệnh toàn năng siêu hiệu quả, làm cho đàn ông "Nhanh" hơn, "Cao" hơn, "Mạnh" hơn! Trên biển quảng cáo màu đỏ còn dán đầy mấy tờ quảng cáo lӟn nhỏ đӫ kiểu. Bao gồm "Dầu Long Hổ, khiến ngài mạnh như rồng như hổ; "Dầu thần Ấn Đӝ, còn MAN hơn MAN"; "Giúp đàn ông, ‘ rất ’ tốt!" . . . . . . Ở cửa có mӝt y tá trẻ ngồi ở sau cái bàn tiếp đãi cúi đầu nghiên cứu mӝt cuốn sách dày cӝm. "SHIT!" Keith luống cuống rống to. Johnson giỏi về giao thiệp vӟi con số, lại không giỏi về chung sống vӟi phө nӳ cũng tuyệt vọng nói: "Lại là phòng khám bệnh khoa nam!" Nếu quẹo ra con đường mӝt chiều này căn bản là không còn kịp rồi, không, coi như không có tӵ nhiên đâm ngang quẹo vào thì thật ra thì cũng đã không còn kịp rồi. Keith xuống xe, dùng sức đóng sầm cửa xe, phát ra tiếng nổ to. Lý Lӝc bị giật mình, chấn đӝng toàn thân ngẩng đầu lên. Cô đang ngồi trưӟc chӛ khám bệnh cӫa mình nghiên cứu sách y học, sống ở trong hoàn cảnh hòa bình làm cho toàn thân người ta thư giãn, nên không có chú ý tӟi có chiếc xe lái vào ngõ hẻm. Keith rút súng ra đặt trên trán cӫa người mà anh xem là "y tá trẻ", hung tӧn nói: "Gọi bác sĩ cӫa cô ra đây." Anh chỉ hận thị lӵc mình quá tốt, cho nên có thể tinh tường phân biệt ra quyển sách "y tá trẻ" đang đọc say sưa ngon lành chính là mӝt quyển sách về tăng hiệu quả bền bỉ. Tăng hiệu quả bền bỉ cӫa cái đó! Keith giận dӳ đến sắp đánh mất lý trí nguyền rӫa tất cả đàn ông từng đến phòng khám bệnn này, nguyền rӫa tất cả bọn họ biến thành giống đӵc sinh lý vô năng. Cái trán Lý Lӝc bị nòng súng dính chặt. Cô sӳng sờ nhìn Keith nghĩ, đây là chuyện gì? Anh ta tӟi đánh cưӟp hay sao? Nên tӵ mình giải quyết hay là báo cảnh sát? —— thôi nên báo cảnh sát đi, dù sao mình cũng là mӝt người đóng thuế đàng hoàng. Lý Lӝc - mӝt người hết sức tận dөng mọi vật, nơm nӟp lo sӧ muốn lui về phía sau, ngón cái cӫa Keith đã mở chốt an toàn, lӟn tiếng quát: "Cô cử đӝng nӳa tôi liền bắn chết cô!" Chơi liều như vậy khiến Lý Lӝc trӧn tròn mắt nhìn —— hay là tӵ mình giải quyết cho nhanh, cũng tiết kiệm rất nhiều phiền toái. Keith mắng to: "Cô mè nheo nӳa xem! Gọi bác sĩ cӫa cô ra đây!" Tay cӫa cô đã sắp nắm lấy bán súng dính dưӟi mặt bàn rồi, chỉ là rốt cuӝc vẫn phải từ trong cơn chấn kinh nói ra mấy chӳ ngắn gọn: "Tôi chính là bác sĩ." Keith có cảm giác như gặp ma ban ngày, nhưng lý trí cӫa anh vẫn biết cái gì quan trọng nhất, anh nói: "Có mӝt người bị thương, đӝng mạch cổ bị thương." "A!" Lý Lӝc cảm thấy như mình gặp ma ban ngày, có người tìm bác sĩ vậy sao. Quan báo tư thù không tận lӵc cứu giúp có rất nhiều ví dө, muốn ngөy tạo sӵ cố chӳa trị thành cơ quan nӝi tạng cӫa bệnh nhân suy kiệt cũng có rất nhiều phương pháp. Nhìn ở mặt mũi cӫa cây súng ống ép sát trán mình, Lý Lӝc vừa vӝi vàng đứng lên vào phòng giải phẩu bên cạnh, vừa nói, "Mang người bị thương tӟi đây." Kế toán và Keith nâng người vào phòng giải phẩu, trên trán lập tức đổ mồ hôi lạnh. Phòng giải phẩu này hoàn toàn khác vӟi phòng giải phẫu trong ấn tưӧng cӫa họ. Đây là mӝt nơi hết sức. . . . Vạn năng. Có bàn mổ tổng hӧp bình thường theo ý nghĩa, lại có ghế ngồi toàn bӝ tӵ đӝng cӫa nha khoa, thậm chí mӝt góc phòng còn bày ghế cao hai chân chạy bằng điện chuyên dөng cӫa khoa tiết niệu. "Anh tên gì?" Lý Lӝc vừa nói, vừa dùng kìm cầm máu tạm thời cầm máu ở đӝng mạch cổ cӫa người bị thơng. "Keith, Keith Williams." Ỷ vào khí thế cӫa người cầm súng vừa rồi, Keith nói rất có sức. Lý Lӝc như có điều suy nghĩ quan sát anh, khiến Keith không hiểu sao lại cảm thấy rӧn cả tóc gáy, giống như là bị mӝt con rắn đӝc hay ghi hận theo dõi. Khi anh muốn nói mấy lời đe dọa, Lý Lӝc lại nhún nhún vai, chuyển sang người bên cạnh hỏi: "Anh thì sao?" "Xin chào, tôi tên là Johnson, là kế toán công ty S. Q. . . ." Anh ta vừa nói vừa tìm ra tấm danh thiếp từ túi áo nhuốm máu, bệnh nghề nghiệp cӫa giai cấp tri thức đã ăn sâu, anh ta là loại người dө ở trong hoàn cảnh nào cũng muốn đưa danh thiếp cӫa mình ra mӝt cách ưu nhã. Nhưng đây lại là mӝt cư dân đến từ "hành tinh không đếm xỉa". Lý Lӝc hất mặt, lưӟt qua tấm danh thiếp trắng noãn danh giá: "Hai người thả người ở chӛ này, tôi tìm bông vải thấm máu và kìm cầm máu. Nhẹ mӝt chút. . . . Tôi nói buông anh ta xuống nhẹ mӝt chút! John anh đè vết thương cӫa anh ta quá mạnh!" "Tôi là Johnson, không phải John. . . . . ." Kế toán nói, nhưng căn bản cô lại không hề nghe lọt. "Y tá đâu?" Keith hỏi. "Bổn tiệm làm ăn nhỏ, chỉ có mӝt mình tôi." Nói xong Lý Lӝc rồi rời đi. Keith tuyệt vọng sám hối. Anh đặt mӝt tay lên mắt Squall, nhỏ giọng nói: "Anh em, không phải tôi không muốn cứu anh đâu. . . ." Cây kim cӫa đồng hồ treo trên tường nhích qua từng chút, năm phút đồng hồ trôi qua, Keith cảm thấy không nhịn đưӧc, xung đӝng muốn dùng cán thương vác người trở lại rồi nói. "Bác sĩ, bác sĩ!" Anh càng không ngừng kêu. Khi sắp đến cӵc hạn nhẫn nại cӫa anh thì Lý Lӝc cầm mӝt hӝp đӵng dөng cө giải phẫu, mӝt hӝp thuốc và mấy túi máu đầy trở lại. Cô đặt đồ lên đài, đeo bao tay cao su liền bắt đầu ra tay, rất đồng tình nói: "Tôi chỉ có thể làm hết sức. Các anh không đưӧc may lắm, dao điện ở đây vừa hư, chỉ có thể dùng dao giải phẩu bình thường, không có biện pháp cầm máu nhanh." "Đӧi chút, chẳng lẽ cô không chuẩn bị mӝt căn phòng vô khuẩn sao?" Cô giống như nghe đưӧc mӝt câu hỏi rất ngốc, không ngẩng đầu lên mà lưu loát trả lời: "Anh thấy kịp không?" Keith lại muốn cuồng bạo: "Nếu như kịp thì tôi cũng không đến đây!" Lý Lӝc không biết thì ra nưӟc Mĩ cũng có kiểu gầm thét thế này, thì ra văn hóa rít gào uyên thâm cӫa Trung Quốc truyền bá rӝng như thế. Cô chỉa dao giải phẫu về cổ họng người bị thương: "Yên tâm, tôi sẽ tiêm thuốc kháng sinh cho anh ta." Chỉ mӝt dấu tay mӝt câu nói, đã thành công khiến ma thú Keith câm mồm. . . . . . . "Đӧi chút, vô máu chẳng lẽ không cần kiểm máu trưӟc sao! ?" "Đã kiểm tra, lúc các anh vừa mang anh ta tӟi tôi liền thử." Cô nói. Quá nhanh, thật không nhìn thấy cô lấy mẫu máu lúc nào. Keith cảm thấy lúc nãy anh linh hoạt quẹo dô con hẻm nhõ, có lẽ chính là quyết định anh minh nhất cӫa anh trong tuần này. "Đúng rồi, tôi tên là Lý Lӝc." Lý Lӝc nói. "Lilu?" Hӝi kế sư ngây ngốc lặp lại mӝt tiếng. Cô nhíu lông mày bất mãn trừng mắt nhìn anh, có vẻ rất khinh thường phát âm thế này. Keith lại thông minh hơn, chú ý cô bác sĩ có dáng vẻ rất giống y tá này thì ra là người phương Đông, tóc và mắt đều là màu nâu đen, da trắng nõn nhưng hơi vàng. Anh biết mӝt vài người phương Đông, không biết có phải là bởi vì khác biệt chӫng tӝc không, Keith cảm thấy gương mặt cӫa bọn họ rất khó phân biệt, nhưng đều rất hӧp khẩu vị cӫa anh. Nghe nói người phương Đông có kӻ thuật y học hết sức thần kỳ, không biết bác sĩ nӳ khoa nam này có biết chút nào không. Dөng cө đo lường điện tử kết nối vào các nơi trên người Squall, nhịp tim đã rất nguy hiểm, huyết áp xuống thấp đến mức gần như không đo đưӧc. Nhưng cũng may, người vẫn còn sống. Đến lúc này, Lý Lӝc mӟi xem trên người người bệnh còn có vết thương nào khác không. "Sao lại bị thương thành như vậy? Quả thật giống cái phễu, có mấy túi máu cũng không đӫ dùng!" Cô oán trách nói. Keith cũng đồng cảm, mảnh bom tân tiến lại là hàng quá hạn, vừa vặn còn xảy ra vấn đề, Squall đứng ở lân cận liền bị mảnh bom bay tán loạn trúng vào nghiêm trọng, vết thương trí mệnh ở đӝng mạch cổ, trừ vết đó, trên thân thể cũng nhiều vết thương lẻ tẻ rất sâu. Đӝng mạch cổ chảy máu đã bị Lý Lӝc dùng kìm cầm máu làm ngừng tạm, nhưng còn có ít tia nưӟc nhỏ chảy ra ngoài, trên người người bị thương còn có nhưng vết thương khác đang rỉ máu. Keith biết việc này quả thӵc làm người khác khó chịu. Nếu như anh có thời gian, tuyệt đối sẽ lái xe đến bệnh viện lӟn. Nơi đó có đầy đӫ người cӫa, dưӧc sĩ, bác sĩ gây mê, chӫ đạo, trӧ thӫ, y tá. . . . Mà bây giờ, chỉ có mӝt bác sĩ, còn là bác sĩ ở phòng khám bệnh nam khoa. Lý Lӝc lại xoay người đi ra ngoài, Keith cảm thấy lo lắng, vẻ mặt Squall trên bàn mổ vừa trắng vừa xanh, dáng vẻ như sắp về vӟi Chúa. Anh lo lắng đi theo ra ngoài, nhìn thấy Lý Lӝc đang tìm kiếm đồ trên bàn tiếp khách, cuối cùng tìm đưӧc mӝt cái máy đóng sách lại vòng trở về. Kế toán thấy cô cầm thứ gì đó không phải dao phẫu thuật trong tay đã cảm thấy kỳ hoặc. Anh cảm thấy bác sĩ này dáng vẻ đã không giống thầy thuốc, bây giờ còn cầm máy đóng sách, quả thật giống như là thư ký trẻ từ đâu chạy tӟi. Vì vậy hỏi: "Cô muốn làm gì?" Lý Lӝc trừng mắt nhìn anh, không có tâm tình trả lời, cầm mӝt bình rưӧu lên đổ vào máy đóng sách. "Cô đang làm cái gì vậy?" "Cho dù muốn chơi cũng không chơi anh." Lý Lӝc nói. Kế toán khẽ nhếch miệng, á khẩu không trả lời đưӧc. Mở miệng nói chuyện bẩn không phải là chuyện mà người văn minh như anh làm đưӧc. Lý Lӝc nhanh nhẹn kéo y phөc người bệnh ra, cӵc kỳ thuần thөc đóng xuống vết thương cӫa anh ta. "Rất đau. . . ." Kế toán nhìn thấy cũng sắp hôn mê, anh là người giỏi chung sống vӟi nhӳng chӳ số, nhưng không thể đối phó trường hӧp máu tươi đầm đìa, lần này nhìn thấy tình hình thӵc tế dùng máy đóng sách vá lại vết thương, không khác gì đi thăm mӝt đại điển tra tấn tàn khốc ở Trung Âu thế kỷ 12. Keith lại ngẩn người, rồi đӝt nhiên phát hiện đích xác có thể làm như thế, đây là biện pháp xử lý nhanh nhất và hӳu hiệu nhất trưӟc mắt. "Tôi không cần các anh, ai đó mau đi ra gọi điện thoại đến bệnh viện lӟn, bảo họ cho xe cứu thương tӟi. Bổn tiệm chỉ làm ăn nhỏ, mặc dù có thể tiến hành cấp cứu, nhưng lấy mảnh bom ra cần phải đến bệnh viện chánh quy." "John, anh đi!" Keith nói, trong lúc vӝi vã cũng gọi sai tên Johnson. Kế toán tuyệt vọng phát hiện, ngay cả Keith quen biết nhiều năm cũng gọi sai tên mình giống cô bác sĩ kia. Nhưng cứu người quan trọng hơn, anh lúng ta lúng túng đi ra gọi điện thoại, trưӟc khi đi còn không cam tâm nhắc nhở: "Tôi tên là Johnson. . . . . ." *** *** Phòng khám bệnh toàn năng hoạt đӝng 24 giờ, nhưng hoạt đӝng không có nghĩa là mở cửa, buổi tối sau 22 giờ muốn khám gấp thì phải nhấn chuông cửa. Tối chӫ nhất, Lý Lӝc đã đóng lại mӝt tầng cửa chính từ rất sӟm, bởi vì bên trong thật sӵ đã bị làm lӝn xӝn, khắp nơi đều là máu Squall chảy ra. Lưӧng máu đӝng mạch cổ chảy ra không thể khinh thường, quét dọn vệ sinh và trừ đӝc mất không ít thời gian. Đến cuối cùng, nhìn tấm ga giường bị dính đầy máu nâu đỏ, Lý Lӝc dừng lại tất cả công việc, cô từ từ buông lỏng sống lưng, ngã lên vách ngăn bằng kính mờ. Trên trán còn có cảm giác làm cho người ta không vui, cảm giác bị nòng súng chạm vào trán không thể biến mất nhanh thế đưӧc. Lý Lӝc cởi bao tay cao su lưu hóa xuống, đặt lên cái trán còn dấu màu đỏ. Phòng khám bệnh cӫa Lý Lӝc thỉnh thoảng đều gây ra vài phiền toái, súng ống đạn dưӧc... Cũng thường gặp. Khiến cô đến bây giờ lại hoàn toàn tê liệt vӟi sӵ xâm nhập cӫa nguy hiểm. Người cao to tóc vàng lúc sáng gấp gáp đến cơ hồ sắp nổ súng. Lý Lӝc có thể cảm thấy, chố an toàn đã mở hết, ngón tay anh giӳ cò súng hết sức chặt. Nếu như không phải suy tính đến tình huống nguy cấp cӫa bệnh nhân thì thật muốn khiến anh ta nếm thử thӫ đoạn cӫa bác sĩ ở phòng khám bệnh toàn năng. Keith, mӝt tên ngốc nghếch dám không chút kiêng kỵ quơ súng ống trưӟc mặt bác sĩ. Nòng súng lạnh lẽo dán sát cái trán căng cứng, cây sýng có màu lam đặc biệt đung đưa trưӟc mắt, còn có tròng mắt bao hàm ánh xanh đậm rӵc rӥ. . . . Lý Lӝc bỏ bao tay ra, tâm phiền ý loạn xoa mi tâm cӫa mình. Nên may mắn vì Keith rất nhanh rồi rời khỏi địa bàn cӫa cô, nếu không, Lý Lӝc không dám đảm bảo lúc nào mình sẽ nhặt máy khoan điện nha khoa lên khoan cái đầu làm mình phiền lòng kia. Lại dám cầm súng chỉa cô, thật là liều mạng. "Thiệt là, sao gần đây luôn nghĩ đến chuyện máu tanh? Xem ra là áp lӵc công việc quá lӟn, hay là dẹp tiệm mấy ngày đi nghỉ phép." Cô tӵ nhӫ, rồi thu cái ga bị máu nhuӝm lại, chuẩn bị ném vào máy giặt quần áo giặt sạch. Chuông cửa đӝt nhiên vang lên, Lý Lӝc dừng tay lại. Cô bưӟc tӟi cửa phòng khám bệnh, ngắt mấy cái khóa cửa mӟi mở cửa ra. Bên ngoài là mӝt thanh niên tóc đen mắt đen, bӝ dáng rất xinh đẹp, làn da trắng muốt sáng ngời, giống như sinh viên vẫn còn đang đi học. Anh mặc áo sơ mi cao cổ màu trắng, thắt nơ màu đỏ tím, trong tay cầm mӝt hӝp cơm. Đó là người bán rưӧu ở quảng trường, căn cứ vào tính tình kỳ cөc cӫa người này và anh ta không muốn tiết lӝ tên đầy đӫ, nên mọi người đều gọi dứt khoát anh ta là Dương. "Tôi đói bөng!" Dương nói. ". . . . . ." Lý Lӝc trầm mặc, qua thật lâu cũng không cho anh ta vào cửa. "Đưӧc rồi đưӧc rồi, tôi không phải tӟi dùng cơm." Vẻ mặt Dương không vui, "Đây là ma túy mӟi nhất trên thị trường mà gần đây tôi gom đưӧc. Đưa ra thị trường mӟi mӝt tháng thì có ít nhất năm người chết bởi chứng dừng thuốc, bệnh viện hoàn toàn bó tay hết cách vӟi cơn ghiền nó gây ra. Em xem có thể điều phối ra thuốc cai nghiện hay không." "Tôi tận lӵc." Lý Lӝc nói, cẩn thận từng li từng tí nhận lấy hӝp cơm, "Trưӟc giúp tôi chuẩn bị mười con khỉ để thí nghiệm thuốc, không đӫ tôi sẽ liên lạc anh." Nói xong cô liền muốn đóng cửa. Dương không thức thời dùng lӵc đẩy cửa, chặn chặt không cho cô đóng lại, rất có dáng vẻ ăn vạ: "Đӧi chút, tôi ngửi thấy mùi máu, hôm nay nhận vө gì, sao máu tanh như vậy!" "Muốn biết? Muốn biết tôi cũng không nói vӟi anh." "Đừng lạnh nhạt như vậy! Để tôi đoán mӝt chút. . . . Squall Strato! Mӝt trong nhӳng người đứng đầu S. Q." Dương cười gian rất đáng ghét, "Sau đó còn có ai nӳa ừ, Keith Williams nӳa, có cảm thấy tên cӫa anh rất quen thuӝc không? Ông phô mai bánh mì (đồng âm). . . ." Lý Lӝc hơi cười: "Ngay cả phòng khám bệnh cӫa tôi cũng tra đưӧc cặn kẽ như vậy, anh không muốn sống nӳa à? Còn nӳa, đừng quên quy cӫ cӫa chúng ta là cái gì." Dương hít vào mӝt hơi, tình báo là việc anh yêu thích, nhưng cũng là cấm kỵ cӫa Lý Lӝc. Lúc anh nhàm chán tra tình huống cӫa Lý Lӝc mӝt chút thì thôi, sao còn phô trương đến trưӟc mặt cô, đây chẳng phải là muốn chết sao! Lý Lӝc cười rӵc rӥ, sống lưng cӫa Dương bắt đầu chảy mồ hôi lạnh. ĐƯỜNG CHIM BAY Cuồng Ngôn Thiên Tiếu dtv-ebook.com Quyển 1 Chương 2: Nhà Của Sát Thủ Không Phận Sự Cấm Vào Người bán rưӧu Dương "A" mӝt tiếng, như nhӟ tӟi điều gì liền nói: "Mém xíu tôi quên mất, hôm nay tôi trӵc đêm, còn nửa tiếng liền đến phiên tôi. Tôi đi trưӟc, bái bai không tiễn!" Đáng tiếc quyết định quá muӝn, không đӧi anh thoát thân, bӝ vị quan trọng nửa người dưӟi đã đӝt nhiên đau xót, nên ngã xuống đất co quắp. Khóe mắt vẫn còn thấy cái chân đang nâng lên cӫa Lý Lӝc. "Lý Lӝc!" Anh không thể tin nói, "Sao em lại đối xử vӟi tôi như thế, nếu tôi đoạn tử tuyệt tôn, dù tôi chết cũng sẽ tìm em báo thù đó!" "Ấy da da, anh nhìn bảng hiệu cӫa tôi xem tôi làm ăn về cái gì nào, tӵ nhiên có thể khống chế đúng mӵc. Có thể làm giảm đau và lấy lại phong đӝ tức thời, có thể bảo vệ ngày sau ngẩng đầu mạnh mẽ, anh phải cảm ơn kӻ thuật cӫa tôi mӟi đúng." Lý Lӝc nâng chân đẩy anh ta ra ngoài bậc cửa rồi nói, "Trừ phi tôi cho phép anh điều tra, nếu không chӟ tӵ điều tra đến trên đầu tối, nhӟ?" "Nhӟ, nhӟ. . . ." Dương suy yếu nói, tuyệt vọng phát hiện áo sơ mi đẹp đẽ đã dơ bẩn gần hết. Dương nhếch nhác đứng lên, trên áo vest dài màu đen và quần dính đầy bùn nhão. Đại đa số địa phương ở Los Angeles đều có thể đến mà không nhiễm mӝt hạt bөi, nhưng cũng có chӛ ngoại lệ, ví như khu hӛn loạn tại Little Tokyo ở phía nam và chӛ ở cӫa Lý Lӝc. "Em luôn thô bạo thế, khó trách cho đến bây giờ chỉ có mӝt mình. Cho nên dù tuyển đưӧc y tá, họ cũng cảm thấy sinh mạng không cách nào đưӧc bảo đảm an toàn, cho nên mӟi rối rít nghỉ việc." Anh oán trách nói. Lý Lӝc xoay người lại muốn nhốt anh ở ngoài cửa, lúc này, mӝt tiếng nhạc rất cổ quái truyền ra từ trong túi quần Dương. Dương nhìn màn hình, rồi nói vӟi Lý Lӝc: "Là Brad. . . . Xem ra anh ta lại không chết đưӧc." Thành công ngăn trở đӝng tác đóng cửa cӫa Lý Lӝc. Trưӟc khi tiếng nhạc cổ quái lai bắt đầu nӳa, Dương đã nghe điện thoại. Lý Lӝc thuận tay cất số thuốc mà Dương giao cho cô, sau đó xoay người chờ đӧi. ". . . . . Tôi đang ở chӛ cô ấy, cậu có chuyện gì không?" Dương hỏi người ở đầu kia điện thoại. "Đưӧc đưӧc, tôi biết cậu không thích nói lại lần thứ hai, vậy chúng tôi tӟi đó rồi chầm chậm nghe không đưӧc sao." Nói xong, Dương cúp điện thoại di đӝng, hơi oán trách Lý Lӝc, "Không biết Brad bị thương cái "chân" nào rồi, cậu ta bảo tôi dẫn em đến hang ổ cӫa cậu ta." Lý Lӝc nói: "Đừng so anh ấy vӟi anh, anh thì tiêu rồi, còn anh ấy làm việc rất cẩn thận, không chừng là phát hiện ra thứ gì. Anh có lái xe tӟi không? Mìn Halley cӫa tôi còn đang ở trong tiệm sửa xe." "Ai ai, tôi biết mình bị em xem thành tài xế riêng ròi mà, đi theo tôi, xe dừng trong mӝt quảng trường bên ngoài." ****** Hang ổ cӫa Brad ở mӝt khu khác. Dương và Lý Lӝc ở trong trạm dừng xe nửa buổi tối, bốn giờ sáng mӟi tiếp tөc chạy ô-tô tӟi, rốt cuӝc đã tӟi trưӟc 9 giờ sáng. Diện tích khoảng bốn mảnh vườn nhỏ, ở giӳa là mӝt căn nhà ba tầng có kiểu dáng hơi lӝn xӝn, mӝt mặt trong đó là bức tường thӫy tinh màu xám xanh. Brad không thích màu máu, anh thích nhất màu đen và màu xanh dương, còn hết sức thần kinh cho rằng, Black và Blue đều là tӝc chӳ B như anh. Nói tóm lại, anh ngoài có mӝt vài tật xấu khi bắn tỉa thì kӻ thuật bắn súng rất chính xác. Dương dừng chiếc xe Benz màu đen cӫa anh ở lề đường ngoài biệt thӵ, Brad tӵ mình ra nghênh tiếp. Dương nhìn từ xa thấy anh ta từ cửa chính bên kia đường đi tӟi, liền hết sức không chịu nổi, lùi vào xe tránh người chӫ đang đi tӟi, nói: "Cậu có thể sửa đổi thói xấu cӫa mình không, ba bưӟc mӝt đường dây cao thế, năm bưӟc lại có sấm sét, còn ai dám đến chӛ cậu làm khách chứ." Brad đi tӟi trưӟc xe rất nhanh, mở cửa đuổi Dương xuống xe, mình tӵ vào ngồi, xoay người lại rút hai điếu xì gà cho Lý Lӝc và Dương, nói: "Không như vậy tôi không thể nào an tâm ngӫ." Dương không chịu nổi trӧn trắng mắt, lên chӛ ngồi kế tài xế: "Vậy tối thiểu nên cài đặt hӝp điều khiển từ xa, nếu không mӛi lần có khách đến, cậu đều tӵ ra ngoài lái xe sao?" Xe hơi chạy dọc theo mӝt con đường quỷ dị vào sản nghiệp cӫa Brad, người chӫ sản nghiệp nói: "Tín hiệu từ hӝp điều khiển có thể bị nghe trӝm, tôi tin tưởng mình hơn." "Bệnh thần kinh và chứng cưӥng ép cӫa cậu ta lại tăng thêm mӝt bậc rồi, em xem phải làm sao." Lý Lӝc buông tay, tỏ ra việc không liên quan đến mình nói: "Anh là người hӧp tác cũng mặc kệ thì tôi lo làm gì?" ". . . . . ." Dương rất thất vọng. "Cám ơn, tôi không hút thuốc lá." Lý Lӝc giao trả xì gà cho Brad. "Đây không phải là xì gà, là thuốc nổ tiện lӧi tôi mӟi chế, chỉ cần không vào sân bay, bình thường sẽ không bị tra ra. Uy lӵc nổ gấp bốn lần TNT (Trinitrotoluene, 1 chất tạo bom). Có thể nổ tung mӝt căn biệt thӵ nhỏ." Dương huýt sáo mӝt hơi, cười nói: "Đây là quà tặng tốt nhất, có thể cho tôi nhiều hơn để phòng thân không. Gần đây làm việc trái vӟi lương tâm quá nhiều, bên Z lại luôn cho tôi nhiệm vө kỳ quái." "Không cho." Brad rất kiên định nói. Anh vẫn chuyên tâm lái xe trên đường, biệt thӵ cӫa Brad, đi nhầm mӝt bưӟc sẽ có thể trӵc tiếp đến trưӟc mặt Chúa. "Bây giờ có thể nói anh kêu tôi đến có chuyện gì chưa?" Lý Lӝc hỏi. "Là như vậy. . . ." Brad dừng lại, bởi vì xe đã an toàn dừng ở dưӟi nhà. "Ừ, chúng tôi đều nghe." Dương nói. Nhưng người khơi đề tài lên lại không nói, anh xuống xe kéo cửa biệt thӵ ra, trưӟc khi vào cửa đã bảo khách đổi dép, chỉ dẫn khách tránh khỏi cơ quan bảo vệ dày đặc trong phòng, rồi dừng lại trưӟc mӝt căn phòng ở lầu ba. Dương phát điên quay đầu, lầm bầm nói: "Tôi quả nhiên không hӧp vӟi Brad, tôi ghét thói quen nói chuyện thích thở mạnh cӫa cậu ta." Đối vӟi lời oán trách rõ ràng nói cho người trong cuӝc nghe cӫa anh, Brad không chút để ý, nói vӟi Lý Lӝc: "Nhiệm vө lần này cӫa tôi thật ra là đến Đa Duy Cống. . . . . ." Lý Lӝc ngẩng đầu lên, cô nhăn mày lại. Cái tên Đa Duy Cống này tuyệt không xa lạ, thậm chí giống như là bẩm sinh, là mӝt ấn ký khắc sâu trong trí nhӟ. Đây là ấn ký Brando để lại cho cô, vết thương tầng dưӟi chót nhất cӫa linh hồn. "Dương, cho nên tôi gọi cậu tӟi đây là vì cậu là người duy nhất ngoại trừ Z biết tình trạng cӫa Lý năm năm trưӟc." Nghe đến đó, Dương cũng không khỏi thu lại vẻ mặt chẳng hề để ý, anh thử nhìn Lý Lӝc bên cạnh dò xét. Năm năm trưӟc là anh và Z nhặt đưӧc Lý Lӝc. Trong 25 người bọn họ, có ai không có chuyện xưa đâu, nhưng thảm thiết nhất có lẽ chính là Lý Lӝc. "Anh nhìn thấy gì ở Đa Duy Cống?" "Nhiệm vө cӫa tôi không có thành công, hơn nӳa còn bị thương mӝt chân." Brad nói, "Phòng thӫ cӫa gia tӝc buôn lậu thuốc phiện rất nghiêm mật, cho nên ám sát không đưӧc cũng không phải chuyện kỳ quái. Nhưng mà để mình bị thương trong khi làm nhiệm vө, thì đây là lần đầu tiên từ khi tôi bắt đầu làm việc tӟi nay." ". . . . . ." Dương và Lý Lӝc nhìn nhau, bọn họ biết Brad là mặt hàng đáng sӧ dường nào. Mặc dù hơi bị thần kinh và hơi mắc chứng cưӥng ép, nhưng tiêu chuẩn nghiệp vө cӫa anh rất cao. Trong hồ sơ cӫa tổ chức tình báo nưӟc Mӻ, danh hiệu sát thӫ cӫa Brad phải có cấp bậc bảo mật 3A. "Xảy ra chuyện gì?" "Đáp án ở bên cánh cửa này, bên trong đang nhốt mӝt người tôi mang về từ đó. . . Trong nhiều người Duy Cống, người như vậy có mӝt bầy. Thần chí bọn họ đã không rõ ràng, thể năng lại vưӧt ra khỏi tài nghệ loài người có thể đạt tӟi. Nhưng bắp thịt lại không nhiều, từ bên ngoài nhìn vào không có gì khác biệt vӟingười bình thường —— mӝt đám người điên, nhưng người nào cũng có thể tay không bẻ gãy ống thép." "Ống thép cӥ nào." "Ống thép rӛng to cӥ bắp chân, vách thép dày 1cm. Vẫn bẻ gảy!" Dương hít vào mӝt hơi, lӟn tiếng nói: "Vậy không phải giống Lý. . . ." Nói tӟi chӛ này, anh ngừng lại. Vẻ mặt Lý Lӝc bình tĩnh nói: "Nhưng tôi còn chưa điên." "Mấy năm qua, mặc dù có nhiều nghi vấn vӟi em, nhưng tôi chưa hề hỏi chuyện cӫa em, cảm thấy đây là bí mật riêng cӫa em. Nhưng hiện tại đã khác rồi, đã xuất hiện mӝt đám." Brad nhӟ lại trường hӧp nửa tháng trưӟc, nhӳng "Người" đưӧc thả khỏi nhà tù, chỉ có hình thái loài người, thần chí đã hoàn toàn bị phá hӫy rồi. Bọn họ nhìn thấy sinh vật liền tru diệt, bất luận nam nӳ già trẻ, chẳng phân biệt đưӧc địch ta, cho đến khi bị tiêu diệt hết mӟi kết thúc cuӝc giết chóc. "Bao nhiêu người?" Lý Lӝc hỏi. "Cũng không phải rất nhiều, ưӟc chừng mười người. Tôi hoài nghi bọn họ có thể là muốn chế tạo binh sĩ có tài nghệ thể năng siêu viết, mà đám kia lại là vật thí nghiệm không thành công." Tất cả đều phải trả giá, lӵc phá hoại siêu cường, lӵc bӝc phát ngắn ngӫi. . . . Nhìn qua đáng sӧ, trên thӵc tế lại không chịu nổi mӝt kích. Bởi vì chỉ cần là có thể loài người, thì sức chịu đӵng đều có giӟi hạn. Lúc phá hư vật thể trong tay, cũng là khi đang phá hư cơ thể cӫa mình. Lý Lӝc lắng đọng suy nghĩ, nói suy đoán vӟi Brad: "Là ma túy. Tên là Hell Drop, dạng nguyên thӫy hoặc dạng cải tiện, nếu như tôi không nhӟ lầm, đây là chất thuốc gây nghiện mà mấy năm trưӟc vẫn chưa hoàn thiện." "Ma túy ư, nhưng vậy không phù hӧp lẽ thường." Brad nói, "Em biết tôi vì sao chưa bao giờ hút thuốc không, không phải là bởi vì thích sạch sẽ, mà bởi vì lá cây thuốc lá sẽ làm thể năng cӫa con người ngày càng suy giảm, lưӧng hô hấp sẽ giảm xuống, sӵ kiên trì cũng bị tổn thương. Lá cây thuốc lá còn như vậy, huống chi là ma túy." Dương lo âu nhìn Lý Lӝc hỏi: "Xem đi, cậu ta quả nhiên hỏi đến đây rồi, em còn muốn nói tiếp không?" Lý Lӝc cắn răng suy tư mӝt hồi, hỏi ngưӧc lại: "Nếu như tôi nói ra, Z có ý kiến hay không?" "Yên tâm, cái tên kia tuyệt không chuyên chế. Nếu như chính em cũng cảm thấy không thành vấn đề, vậy thì không thành vấn đề." Lý Lӝc gật đầu hiểu, câu kế tiếp cӫa cô là nói vӟi Brad: "Tôi đã nói thật vӟi anh, tất cả ma túy đều có hại vӟi thân người. Nhưng không nhất định tất cả ma túy đều sẽ làm giảm tố chất thân thể." "Em có ý gì?" "Hell Drop tổn hại là hệ thống thần kinh người, nhất là thần kinh não." Dương thở dài mӝt tiếng, anh biết quá khứ đó có ý nghĩa như thế nào vӟi Lý Lӝc, bởi vì anh là mӝt trong số ít người biết Lý Lӝc lúc đó. Brad lại không biết gì cả nên anh chỉ có thể yên lặng nghe. Bên kia cửa là mӝt gian phòng ngӫ không quá lӟn, lúc nãy còn an tĩnh, hiện tại có lẽ nghe đưӧc ngoài cửa có người, nên bên trong bắt đầu có tiếng vang, mӝt tiếng nức nở nghẹn ngào như con thú bị vây hãm còn có tiếng ken két cӫa ván giường bị lay đӝng. Lý Lӝc nhắm mắt lại, tình cảnh bên trong không khó tưởng tưӧng, nhưng đã qua rồi, cuӝc sống luôn luôn phải tiếp tөc. Nếu như muốn sinh tồn trong sӵ tuyệt vọng này, sẽ phải học đưӧc quên lãng. Ít nhất hôm nay nhӳng khổ sở đang xảy ra trên người người khác, không liên quan gì vӟi cô. Cô từ từ nói: "Tôi nhӟ lúc học đại học có mӝt học viên cùng khóa tính toán thân thể sức chịu đӵng cӫa bắp thịt con người để làm luận văn tốt nghiệp. Tính cả mӝt năm, cuối cùng cho ra mӝt kết luận, nếu như tất cả bắp thịt cӫa thân thể con người đồng thời phát lӵc cùng phương hưӟng, thì sẽ có thể đối kháng vӟi đầu cӫa mӝt chiếc xe lửa." ". . . . . . Không thể tưởng tưӧng nổi." "Anh nói đúng, ở trong cuӝc sống, chưa có ai có thể làm đưӧc." "Nhưng em làm đưӧc." Lý Lӝc lắc đầu, trả lời: "Có thể làm đưӧc thì phải trả giá cao khổng lӝ. Tập trung lӵc lưӧng như thế quá mức mạnh mẽ, mạnh mẽ đến vưӧt ra khỏi cӵc hạn cӫa thân thể con người. Cho dù mạnh nhưng cũng rất dễ dàng dẫn đến hậu quả đứt gân gãy xương. Cho nên hệ thống thần kinh cӫa người bình thường sẽ phán hành đӝng này là tuyệt đối không đưӧc phép." Brad không hỏi nӳa, nói tӟi chӛ này, tất cả nhân tố đều có thể liên hệ tӟi. Ma túy tổn thương hệ thống thần kinh, lӵc lưӧng mạnh mẽ. "Cho nên nhӳng tên khùng kia thật ra phải trả giá lӟn bằng cách tӵ tổn thương mӟi có thể có lӵc lưӧng đó." Anh nói, "Như vậy em thì sao?" "Mở cửa, cho tôi vào xem mӝt chút." Đối mặt Lý Lӝc như vậy, cho dù Brad cũng không có biện pháp phản đối, anh không thể không từ bỏ vấn đề vừa hỏi, mở khóa cửa. Trong phòng không có treo rèm cửa sổ, bên ngoài vách tường thӫy tinh là cây cối rậm rạp. Mặc dù là hoàn cảnh kín mít, nhưng cũng có thể cảm nhận đưӧc không khí lưu đӝng tӵ do bên ngoài. Mӝt chiếc giường bằng inox kê sát vách tường, phía trên dùng da trâu trói buӝc mӝt người —— nếu như còn có thể xưng là người. Lý Lӝc, Dương và Brad cùng đi đến trưӟc mặt hắn rồi nhìn xuống. Đó là mӝt người đàn ông da đen cao hơn hai thưӟc, cơ bắp trên người vạm vӥ, cả bả vai và cơ cổ cũng to như gạch, gần như có thể sánh ngang người mẫu thể hình. "Cậu đã nói mấy người này có vẻ như người bình thường, cậu nói láo." Dương nói. Brad nhăn mày lại, anh không thích bị người ta nói mình không nói thật. "Đây là người cường tráng nhất trong đó, cho nên tôi mӟi mang hắn về giày vò. Lý Lӝc nói đúng, sau khi nhӳng kẻ điên kia sử dөng lӵc lưӧng kinh người, sẽ hoàn toàn ỉu xìu đi giống như cӫ cải bị nhổ khỏi đất. Rất nhanh sẽ bị võ trang địa phương ở Đa Duy Cống giết chết. Về phần tên này, là cӫ to còn lại." Nhưng có thể nhìn thấy, tình trạng hôm nay cӫa hắn cũng không tốt, nưӟc mắt ứa ra, khóe miệng chảy mӝt đống nưӟc bọt, rên rỉ thê thảm. Bởi vì gào thét lâu dài, nên giọng nói đã yếu đến cơ hồ không nghe đưӧc, nhưng hắn vẫn cố gắng muốn dùng hành đӝng này để giảm bӟt khổ sở. "Có lúc trái tim sẽ ngưng đập mӝt hai phút, tôi không biết hắn có thể chống đưӧc bao lâu. Tôi trở lại đã nửa tháng, vết thương trên chân đã tốt rồi, nhưng triệu chứng cӫa hắn ta còn chưa giảm." Lý Lӝc nói: "Sẽ không giảm bӟt, cho đến khi hắn chết. Thần kinh não cӫa hắn đã hư. Như vậy đi, tôi lấy chút mẫu máu trở về, còn người này, anh xử lý thế nào cũng đưӧc." Trên đường trở về, Lý Lӝc trầm ổn lái xe, Dương ngồi ở ghế cạnh tài xế cẩn thận từng li từng tí nhìn lén vẻ mặt cӫa cô. Qua gần mười lăm phút Lý Lӝc vẫn không nói mӝt lời, Dương rốt cuӝc không nhịn đưӧc trầm muӝn. Buồn khổ đến mức đưa hai tay bứt tóc cӫa mình. Bên cạnh đӝt nhiên vang lên tiếng cười cӫa Lý Lӝc. "Cười cái gì mà cười!" Dương buồn bӵc nói. "Tôi cười đӝng tác cӫa anh giống như tinh tinh, còn là tinh tinh lӟn chưa thỏa mãn dөc vọng." "Oa a a! Đồ không có lương tâm, tôi đang lo cho em đó!" "Lo lắng? Có cái gì mà lo lắng. . . ." Dương dừng miệng, không biết nên biểu đạt trầm muӝn trong lòng thế nào. Triệu chứng cӫa Lý Lӝc năm năm trưӟc chỉ có nặng hơn không có nhẹ hơn. Ngay cả Z cũng nói, cô ấy lần đầu tiên nhìn thấy tình trạng này, cô ấy kết luận đó là mӝt cơn nghiện không cách nào bỏ hẳn. Hell Drop —— dòng suối địa ngөc. Người từng hưởng mùi vị cӫa nó, đều sẽ quên sӵ sung sưӟng cӫa thế tөc, chỉ không ngừng tiếp xúc vết tích thần thánh cӫa nó, mӟi có thể sống khoái cảm hơn, nếu không chỉ có thể sống không bằng chết. "Z nói em vốn phải chết." "Đúng vậy." Lý Lӝc cảm khái rất sâu nói, "Nhưng không có chết đưӧc." "Còn nói dù em còn sống, cũng không thể bỏ hẳn cơn nghiện cӫa chất thuốc thí nghiệm nguyên thӫy. Mӝt khi thần kinh não bị loại thuốc kia đӝc hại, thì sẽ không thể rời bỏ nó." ". . . . . ." "Bây giờ nhìn thấy em khỏe vậy, tôi cảm thấy rất may mắn. Thật may là Z không phải vạn năng, ừ, thần thánh cũng có lúc đoán sai." Lý Lӝc trầm mặc gần hai phút. Trong khoảng thời gian này, Dương buông lỏng tâm tình nằm ở trên ghế ngồi, so vӟi cảm giác đè nén lúc ở trong biệt thӵ cӫa Brad, bây giờ đã thấy tốt hơn nhiều vì có mӝt Lý Lӝc còn sống ở bên cạnh. "Thật ra thì. . . ." Lý Lӝc do dӵ mở miệng. "Thật ra thì cái gì?" "Z nói cũng không sai, xin đừng mất lòng tin vӟi nguồn gốc tình báo cӫa chúng ta." Dương tháo miếng lót sau cổ tay ra, ngồi dậy nhìn cô. Lý Lӝc chuyên chú nhìn đường, đôi tay giӳ chặt trên tay lái, vẻ mặt tuyệt không tầm thường. "Em nói vậy có ý gì?" Dương cảm thấy rӧn cả tóc gáy. "Dưӧc tính cӫa chất thuốc thí nghiệm nguyên thӫy còn thuần túy hơn chất thuốc cải tiến nhiều, vốn là thuốc giết người. Cho dù may mắn không có chết, theo lý luận mà nói, cơn ghiền cũng sẽ rất mãnh liệt. —— đến bây giờ tôi lúc nào cũng có thể cảm nhận đưӧc lӵc hút cӫa chất thuốc vӟi tôi, dù lúc chế luyện ma túy có thể dùng thuốc khác thay thế, nhưng theo bản năng đều muốn mình chế tạo ra đưӧc chất lỏng thí nghiệm thuần túy nguyên thӫy." ĐƯỜNG CHIM BAY Cuồng Ngôn Thiên Tiếu dtv-ebook.com Quyển 1 Chương 3: Keith Là Người Nguyên Thủy "Em!" "Anh không cần lo lắng." Lý Lӝc thở ra mӝt hơi thật dài, "Lӵc hút lӟn hơn nӳa, tôi cũng sẽ không làm chuyện như vậy, tôi căm hận tất cả có liên quan tӟi Brando, đó là đӝng lӵc sống sót duy nhất cӫa tôi." Dương nghe xong lời nói bình dị này, đôi tay nắm quần cӫa mình thật chặt, thậm chí không có cảm giác đã nhéo chân cӫa mình đau. Anh đã thấy nӛi đau này, mặc dù chưa có tӵ mình thể nghiệm, nhưng anh biết đó là mӝt loại đau đӟn tuyệt vọng cӥ nào, không có cuối cùng, không biết khi nào kết thúc, không biết sau mӝt khắc có thể có sóng lӟn càng làm cho người ta hít thở không thông đánh tӟi hay không. Quả thật giống như là đưa thân vào trong bóng tối hoàn toàn, đến cuối cùng, đã không còn nhận ra giӟi hạn ở giӳa thần trí cӫa mình và bóng tối nӳa rồi. Giống như sӵ tồn tại cӫa bản thân còn thê thảm hơn bị tiêu diệt. Sӵ căm hận cӫa Lý Lӝc dành cho Brando khiến cô chống đӥ đưӧc qua thời kỳ cai nghiện đến mӝt năm, khiến cô còn sống đến bây giờ. Đó là mӝt loại ý chí mãnh liệt không thể nào hình dung đưӧc. Căm hận bản thân cư nhiên vưӧt qua bản năng cầu sinh. Anh không biết làm sao biểu đạt suy nghĩ trong nӝi tâm, chỉ cảm thấy cuӝc sống như thế quá bi ai, làm người đứng xem cũng cảm thấy tuyệt vọng bi ai. "Lý, em nên tìm người có thể chăm sóc em đi. Cứ mӝt mình ở trong cái phòng khám kia, lúc nào xảy ra chuyện cũng không biết." Ngoài cửa xe cây ngô đồng bay ngưӧc, trong xe lại nghe không đưӧc chút tiếng gió nào. "Anh đang nói đùa à, loại người giống như em. . . Chỉ có thể sống tiếp như vậy thôi. . . ." Lý Lӝc nói tӟi chӛ này thì không nói nӳa. Dương ngậm miệng lại, không biết trong lòng có cảm giác gì. *** *** Keith ngồi ở trên cái băng ngồi khác bên giường bệnh, anh chán đến chết xem mӝt quyển tạp chí giӟi thiệu súng cӫa các quốc gia. Trải qua mấy ngày mệt nhọc, Squall đối tác cӫa anh đã tỉnh. Qua mӝt lát nӳa, Sofia vӧ cӫa Squall sẽ tӟi đón. Lúc ở phòng khám bệnh toàn năng đó, Lý Lӝc chỉ tinh tế xử lý đӝng mạch cổ, các vết thương khác đều không có để ý tӟi. Nghe nói có bác sĩ bởi vì thấy nhiều sinh lão bệnh tử, cho nên bệnh nặng ở trong mắt bọn họ cũng phải chuyện lӟn lao gì, chỉ cần không chết người, cũng có thể đặt trên giường bệnh chờ thêm hai ba ngày cho bӟt. Keith cho rằng Lý Lӝc cũng là mӝt bác sĩ như vậy, nhưng khi đến bệnh viện này, lời nói cӫa y tá trưởng lại khiến anh sinh ra ý nghĩ khác thường, trong lòng có cảm giác rất phức tạp. Bác sĩ nói: "Giải phẫu vô cùng chính xác, thậm chí phải nói là tinh tế chuẩn xác! Không thể nào tìm ra cách cấp cứu hoàn mӻ hơn nӳa." Chẳng nhӳng chӳa trị đӝng mạch cổ rất tinh xác, ngay cả vết thương khác cũng xử lý tỉ mỉ thích đáng. Bác sĩ còn nói: "Không có mӝt cuӝc giải phẫu nào khó khăn hơn phẫu thuật 'hà tiện'! Lúc xử lý khẩn cấp không có sử dөng dao điện, lưӧng máu chảy ra không nhiều, miệng vết thương cũng không lӟn, cần tích lũy kinh nghiệm lâm sàng lâu dài và thiên phú nhất định mӟi có thể đạt tӟi tiêu chuẩn này." Sau đó, Keith và kế toán nói chuyện chung vӟi nhau, phát hiện nӳ bác sĩ ở phòng khám bệnh toàn năng nam khoa kia thật rất kỳ quái. Sau lưng cô chắc chắn cũng nhận mӝt vài việc liên quan đến xã hӝi đen, cho nên mӟi có kinh nghiệm vӟi vết thương đạn bắn, nổ bom. Keith và kế toán cho ra cái kết luận này. 『Keith, anh làm sao vậy, khó đưӧc nhìn thấy lúc anh suy nghĩ sâu xa.』 Squall dùng giấy, bút ở đầu giường biểu đạt ý kiến cӫa mình. Bởi vì trên cổ bị thương, khiến anh ta không dễ dàng lên tiếng nói chuyện. Keith cầm tạp chí tùy tiện đặt lên trên tӫ đầu giường, không nháy mắt nóibừa: "Không có gì, tôi chỉ đang suy nghĩ chuyện bắt đền." Squall lại viết mӝt hàng chӳ: 『Trên tӫ đầu giường có dầu.』 Keith trừng mắt nhìn, nhӟ tӟi hӝp cơm vẫn còn ở trên tӫ đầu giường chưa rửa. Anh bèn nói: "Không sao, tạp chí xem xong rồi bỏ, súng ống hàng năm đều có style mӟi, tôi không thể để cho sách cũ ở trong giá sách mốc meo." Squall im lặng để bút xuống, đối vӟi phương thức tư duy khác xa người khác cӫa Keith, đến hôm nay anh đã thấy nhưng không thể trách. Thí dө như nói, ngày hôm qua anh đã chú ý, Keith tӟi chăm sóc bệnh nhân thì mặc mӝt cái áo sơ mi màu xanh dương đậm, quần tây màu xám nhạt và áo khoác, cách ăn mặc hết sức xinh đẹp phóng khoáng. Los Angeles có rất nhiều ngôi sao, mọi người đều không thể biết hết tất cả, theo dáng người cӫa Keith, còn ăn mặc như vậy, tùy tiện đứng ở góc đường thôi nhất định cũng có người cho rằng anh là ngôi sao điện ảnh từ Hollywood đi ra. Vốn phải là như vậy. . . . Nhưng Keith Williams tiên sinh lại hết sức khác người, mang mӝt đôi giày chơi tennis màu xanh dương đậm dưӟi quần tây, hơn nӳa khi anh ta ngồi vào trên ghế cao bên cạnh giường bệnh bắt chéo chân qua thì Squall chú ý tӟi bên trong giày lại không hề mang vӟ. . . nӳ sĩ Sofia - vӧ cӫa Squall nhiều năm qua luôn dốc sức đề cao phẩm vị thẩm mӻ cӫa Keith, chỉ có thể nói đây là mӝt nhiệm vө gánh nặng đường xa. Keith nhìn thấy vẻ mặt như bị táo bón cӫa bạn tốt, không khỏi lại nghĩ đến có lẽ "phòng khám bệnh toàn năng nam khoa" kia cũng có thể thuận tiện trị khoa hậu môn. Anh hoàn toàn không biết là cách ăn mặc không theo quy định cӫa mình khiến Squall có miệng khó trả lời, còn vô tӝi trấn an anh ta: "Anh ngoan ngoãn ngӫ đi. Bọn buôn lậu súng ống đạn dưӧc đáng chết, đồ như thế mà cũng dám bán cho chúng ta. Lúc nãy cảnh sát tӟi đây tra hỏi, nghe nói tình huống này, thì nét mặt. . . ." "Nét mặt thế nào?" Squall cảm thấy tò mò, nên viết hỏi. "Giống như làm đến cuối cùng đӝt nhiên phát hiện bắn không ra." Keith nói tӟi chӛ này, trong óc nghĩ đến phòng khám bệnh toàn năng đó nhất định cũng có thể chӳa khỏi. Squall thở dài mӝt hơi, dưӥng khí trong lӛ mũi khiến anh cảm thấy rất không dễ chịu. Keith là mӝt người trong ngoài khác biệt, điểm này anh đã sӟm biết, nếu như người phө nӳ nào bị bề ngoài cӫa anh ta quyến rũ mà cho rằng tính tình cӫa anh ta cũng lịch sӵ tao nhã, vậy thì chờ gặp quỷ đi đi. Squall viết: 『Sao trong óc anh luôn nghĩ đến mấy thứ này? Xem ra tôi phải nói vӟi Sofia, bảo cô ấy tìm cho anh mӝt người phө nӳ rồi.』 *** *** Lý Lӝc không ngờ mình còn có thể nhìn thấy Keith, đây là chuyện xảy ra sau năm ngày cô tiến hành cấp cứu Squall. Báo cáo mà Dương giao tӟi đã điều tra rõ ràng, Squall và Keith cùng mở công ty võ trang tư nhân, tính chất hơi giống lính đánh thuê và bảo vệ, nuôi không ít nhân viên có kinh nghiệm thӵc chiến phong phú, rất đưӧc công ty bảo hiểm chăm sóc, thỉnh thoảng tiếp nhận vài người lính đến học làm nhiệm vө. Người như vậy tài sản không ít, con đường làm bạn vӟi chính phӫ lại thênh thang, theo đạo lý mà nói sẽ không có quá nhiều quan hệ vӟi loại người sống lén lút như họ. Huống chi bản thân cô cũng xác thӵc không muốn có loại quan hệ này, ai biết ngày nào đó có bị cơ quan tình báo quốc gia liệt vào trong danh sách đen cần chú ý cao không. Hôm nay người đến chẩn bệnh không nhiều lắm, trời còn chưa tối cô đã đóng cửa, rửa sạch trừ đӝc vũ khí toàn bӝ, khép lại mành cửa, đẩy chiếc xe đạp cũ nát từ cầu thang ra. Khóa cửa trưӟc, sau đó chuẩn bị đi ra ngoài mua bánh bao. Trị an ở phần lӟn địa phương tại Los Angeles không tệ, nhà ở khu người da trắng mà không khóa cửa cũng sẽ không có người xông vào, chӫ xe cũng không có thói quen khóa cửa xe, chìa khóa thường để trên tấm che nắng (là tấm che nắng ở ngay phía trên trưӟc mặt 2 ghế trưӟc ý). Nhưng phòng khám bệnh toàn năng quá gần "Little Tokyo", quảng trường phía nam nơi nhiều dân tӝc tө tập nhất, cũng là địa phương hӛn loạn nhất Los Angeles, nổi danh phá phách cưӟp bóc đánh nhau thường xuyên. Thanh âm đӝng cơ xe hơi chạy từ ngoài ngõ hẻm tӟi đây, dừng ở phía sau cӫa cô. Lý Lӝc giật mình, còn tưởng rằng là tên xã hӝi đen nào tìm tӟi cửa nhà rồi, xoay người, lại nhìn thấy Keith từ trên xe bưӟc xuống, trong tay còn cầm mӝt bó hoa hồng đỏ thẫm. Cô sӧ hết hồn, phản ứng giống như là nhìn thấy thích khách. "Đừng, đừng chạy!" Keith vӝi vàng lui ra mấy bưӟc. Theo hiểu biết cӫa anh, thấy phө nӳ muốn chạy, phương pháp giӳ người tốt nhất không phải đuổi theo, mà là lui về phía sau mấy bưӟc, bày tỏ mình không có ý đồ gì cả. "Hiểu biết" như vậy nhất định sẽ khiến anh chịu nhiều thua thiệt khi theo đuổi phө nӳ, nhưng đối mặt Lý Lӝc, lại vừa đúng phương pháp. Sắc mặt Lý Lӝc kỳ quái nói: "Quê hương cӫa chúng tôi có mӝt câu, người lăn lӝn trong giang hồ, làm sao có thể không bị chém, thật ra thì tôi cũng không sӧ có ai đến giết tôi." "Giết?" Keith ngây ngốc lặp lại, vì sao lại nói ra lời như xã hӝi đen thế? Cô chỉ vào đóa hoa đỏ rӵc rӥ, giống như rắn đuôi chuông nhìn thấy thiên địch (diều hâu), cái đuôi như muốn dӵng lên, nói: "Anh cầm bó hoa này có ý gì chứ?" Keith nhìn nhìn bó hoa tươi, lại nhìn nhìn cô, nghi ngờ hỏi: "Chẳng lẽ em không thích? Bà chӫ tiệm bán hoa nói cô gái trẻ đều thích loại này." Hơn nӳa chính anh cũng tӵ thể nghiệm rồi, anh xác thӵc thường nhận đưӧc bó hoa như vậy. Nhӳng người phө nӳ từ hơn sáu mươi, cho tӟi mười hai mười, đều thích nhét loại hoa này vào trong phòng làm việc cӫa anh. Căn cứ vào kinh nghiệm hai năm qua, Keith hoàn toàn nhận định, tất cả phái nӳ đều yêu thích hoa hồng nhất. "Anh xác định mình không biết hàm nghĩa cӫa hoa hồng đỏ?" "Hàm nghĩa, có hàm nghĩa gì?" Anh chỉ biết giá tiền không rẻ, còn đắt hơn mӝt tô cơm rang trứng muối anh ăn ở phố người Hoa. Rất tốt, Lý Lӝc nghĩ, đây là mӝt thanh niên thuần khiết ở vùng nông thôn cỏ không mọc chim không ỉa, thật là mӝt thanh niên thuần khiết có thể dí súng vào trán bác sĩ. "Buổi sáng hôm đó thật xin lӛi, tôi quá nóng nảy" Keith nói, "Tôi không cố ý rút súng, thật, chỉ là quá nóng nảy, người kia là bạn tốt nhất cӫa tôi." Lý Lӝc rất rӝng lưӧng, chỉ muốn mau sӟm thoát khỏi người phiền phức này, vì vậy qua loa nói: "Tôi biết rõ, ai cũng sẽ có lúc rút súng chỉ vào đầu người khác, anh ngàn vạn đừng để ý." Keith sửng sốt, nói: "Sao tôi cảm thấy lời này cӫa cô là lạ?" "Không có gì không đúng, ngài đa tâm." Nói tӟi chӛ này, tẻ ngắt. Trên người Lý Lӝc tӵ có mӝt loại khí thế, thậm chí còn làm người ta cảm thấy kinh sӧ hơn bác sĩ lâu năm ở bệnh viện lӟn. Keith không hiểu rõ tâm tình cӫa cô, âm thầm bắt đầu tӵ hỏi nhiều chuyện: tại sao cô ấy không nói tiếp, còn giận sao? Nhất định là thế, vậy thì thật là mӝt cuӝc gặp mặt hỏng bét, nào có người thân cӫa bệnh nhân dùng súng chỉ vào đầu ân nhân cứu mạng! Lý Lӝc nghĩ, tại sao người cao lӟn này còn phải trở lại. Nếu như tӟi khám bệnh, cô không ngại khắc mӝt dao lên người anh khiến anh mãi mãi nhӟ chuyện này. Tiếc nuối chính là anh không phải tӟi khám bệnh, anh đứng ở chӛ này, trong tay cầm theo hoa hồng cầu yêu, anh nói anh không biết hàm nghĩa cӫa hoa hồng, nhưng đến bây giờ còn chưa nói đưӧc câu nào rõ ràng. Cuối cùng là Lý Lӝc đánh vӥ cөc diện bế tắc: "Tôi nói thẳng vӟi anh, tôi là thị dân nhỏ, không muốn chọc phiền toái gì, càng không muốn có quan hệ vӟi xã hӝi đen. Cho nên chuyện này cứ kết liễu như vậy, ừ, bye bye." Nói xong, sảng khoái vung tay lên, đạp xe đạp nhanh chóng rời đi. Keith đứng yên ở phía sau mӝt hồi lâu. Gió mùa thu thổi ào ào, gió ở Los Angeles khiến anh cảm thấy hơi lạnh. Anh bấm số điện thoại cӫa Squall, tìm kiếm an ӫi từ đối tác anh tin tưởng nhất. Điện thoại vừa nghe, Keith liền chán nản nói: "Squall, có người nói tôi giống xã hӝi đen, lúc nào thì chúng ta luân lạc tӟi nông nӛi phải đi thu phí bảo vệ rồi! . . . Anh oh oh oh cái gì mà oh, chính là vì bác sĩ khoa nam đã cấp cứu cho anh đó. . . . Còn oh oh? Anh không còn từ nào khác à? . . . . Thật xin lӛi, tôi quên anh bây giờ vẫn không thể nói chuyện, chỉ muốn càu nhàu chút thôi. . . . Tôi, tôi cúp đâu." *** *** Los Angeles là thiên đường cӫa người có tiền, chӫng loại Thiên đường rất nhiều, chỉ xem bạn muốn đến đâu thôi. Keith ngâm mình ở trưӟc quầy rưӧu, hai tay cầm mӝt ly Cocktail Whisky màu hổ phách, mắt nhìn chằm chằm hai tay cӫa người pha rưӧu. Người pha rưӧu đang điều chế Cocktail Margaret mà mӝt vị khách gọi, anh cắt múi chanh ra mӝt phần tư, dùng xiên kim loại nhỏ cố định, vặn chút nưӟc chanh tươi vào, ra dấu tay ưu nhã, làm cho người ta yên tĩnh. "Tiên sinh Williams, tối hôm nay hình như tinh thần ngài không phấn chấn?" Người pha rưӧu vừa bắt đầu lắc ly, vừa nói chuyện vӟi Keith trưӟc quầy rưӧu. Người pha rưӧu này cũng là người phương Đông, tất cả mọi người gọi anh là Dương. Keith thường xuyên đến quầy rưӧu này, cũng có thể nói chuyện rất là hӧp ý vӟi mấy người pha rưӧu ở đây. Lại nói, thật ra thì quầy rưӧu cũng giống như chӛ khám bệnh, chӫ yếu vẫn dӵa vào khách hàng quen để buôn bán. Keith nói: "Tôi giống xã hӝi đen lằm sao?" Dương cười cười, hàm răng đều không lӝ, lịch sӵ xấu hổ nói: "Thật tiếc, tôi chưa từng gặp xã hӝi đen." "Ai!" Keith lại mềm ra ở trên quầy bar. Mӝt người bên cạnh hiếu kỳ hỏi: "Hôm nay anh sao thế, trạng thái không tốt, không phải thất tình chứ." Đó là mӝt khách quen. Đám đàn ông lấy đӝc thân làm thú vui như họ, không thích xem biểu diễn thoát y, cũng không có trò giải trí kích thích nào khác, vì vậy cả ngày ngâm mình ở trong quán rưӧu như ông lão, nâng mӝt ly rưӧu có thể hao tổn hơn nửa ngày. "Thất tình cái gì, cậu có thể yêu mӝt bác sĩ khoa nam sao?" Keith than thở. "Bác sĩ khoa nam?" Dương hỏi, vẻ mặt cӫa anh có chút kỳ quái, Keith nhạy cảm chú ý tӟi. "Tên là Lý Lӝc, cậu có biết không?" Mấy người đều hiếu kỳ xoay đầu lại, trên trán Dương bốc lên mồ hôi lạnh, liên tөc lắc đầu nói: "Mọi người hiểu lầm, tôi không biết cô ấy vì chuyện đó, tôi không đến chӛ cô ấy để nhờ chӳa bệnh đó đâu." Keith nói vӟi Polowe: "Xem, nӳ bác sĩ khoa nam, là đàn ông đều không muốn có quan hệ vӟi cô ấy, nếu không sẽ đưa tӟi hiểu lầm không cần thiết." "Vậy sao anh lại quen cô ta?" Khách quen hỏi. "Mӝt người bạn cần cấp cứu, gần đây đến chӛ cô ấy." Keith nói. Dương cũng nói: "Lý Lӝc rất nổi tiếng trong nhӳng người Hoa chúng tôi. Bệnh viện thu lệ phí cӫa nhӳng người di dân như chúng tôi rất cao, mӝt lần đến bệnh viện chẳng khác gì là rút gân cạo xương, cho nên bệnh nặng bệnh nhẹ căn bản đều hay đến chӛ cô khám." "Bệnh nặng bệnh nhẹ?" Polowe thật tò mò. "Ừ, từ nha khoa, đến khoa tiết niệu. A, thật ngại, là người bán rưӧu lại nói đến nhӳng chuyện này ở quầy bar, tôi thật thất trách." Toàn bӝ lặng yên rồi. Keith bừng tỉnh hiểu ra: "Khó trách ở chӛ cô ấy, thứ gì đều có thể nhìn thấy." "Cô ấy có không ít bệnh nhân, nhưng là thu tiền xem bệnh rất ít, căn bản mӟi vừa đӫ duy trì cuӝc sống thôi. Có lúc nhận đưӧc giải phẫu phiền toái mӟi có thể thu mӝt số tiền lӟn." Trải qua lần nói chuyện này, Keith càng cảm thấy hứng thú vӟi Lý Lӝc. Anh vốn muốn hôm sau đến tìm gặp ngay để biết vì sao Lý Lӝc lại nghĩ anh là xã hӝi đen. Đáng tiếc mӝt cú điện thoại vào buổi tối hôm đó lại kéo anh rời giường, tӟi công ty. Đơn đặt hàng này đã đặt nửa tháng, mười lăm người phân ba tổ, ngày đêm luân phiên 24h, tiền thù lao mӟi thu 60 vạn. Dĩ nhiên, đây chỉ là thù lao thường, nếu có người trong lúc chấp hành nhiệm vө mà có gì ngoài ý, còn đưӧc bồi thường ngoài định mức. Squall nói đúng, dạo này, làm bảo vệ còn chậm và khó khăn hơn giết người, nhưng giết người lại có thể kiếm nhiều tiền hơn làm bảo vệ. Nhưng Squall cũng hiểu đưӧc, lời nói anh thường dùng để an ӫi mình nhất là —— cũng may, đó không phải là tiền Nhật. Chờ Keith từ Washington trở về Los Angeles, đối tác Squall đã khỏe rồi, mặc dù còn chưa có tháo băng, nhưng rốt cuӝc có thể khỏe như rồng hổ, trở về chăm sóc chuyện làm ăn. Keith nhân cơ hӝi xin nghỉ nửa tháng, chuẩn bị tiêu dao thật vui. ĐƯỜNG CHIM BAY Cuồng Ngôn Thiên Tiếu dtv-ebook.com Quyển 1 Chương 4: Bác Sĩ Mà Còn Đáng Sợ Hơn Phim Kinh Dị Ngày đầu tiên đưӧc nghỉ. Keith lại đứng bên ngoài phòng khám bệnh toàn năng cӵc kỳ hiệu quả vào lúc sáng sӟm gió lạnh. Anh ngơ ngác đứng ở bên cạnh biển quảng cáo, bị tiếng kêu thê thảm bên trong truyền ra làm kinh sӧ, không biết nên đi vào hay là nên quay đầu bưӟc đi. Bên trong có mӝt cô gái đang đau khổ kêu: "Xin giúp chồng tôi, xin cô!" Bệnh viện khoa nam + phө nӳ + xin cô giúp chồng tôi = WHAT? ! ! ! . . . . . Lại mӝt đôi nam nӳ bởi vì chức năng sinh lý cӫa giống đӵc không tốt mà khiến cuӝc sống vӧ chồng không hài hòa, khó trách người phө nӳ đó lại cố sức thế. Keith than thở. Buổi sáng hơn bảy giờ, trời chỉ vừa sáng không lâu, cách giờ làm việc còn hai tiếng. Đã bắt đầu có vài người đi đường đi ngang qua hẻm nhỏ. Mӝt người phө nӳ phương Đông dẫn theo mӝt đôi trai gái khoảng 5, 6 tuổi đi qua bên cạnh anh. Cô bé quay đầu lại tò mò quan sát biển quảng cáo và Keith, mẹ lập tức ngăn lại nói: "Betty nhìn đường, đừng nhìn đồ biến thái." —— ở trong mắt người phương Đông bảo thӫ, trên biển quảng cáo có lời tuyên truyền làm cho người ta "high hơn nhanh hơn mạnh hơn" chính là ngôn luận biến thái, người đàn ông đứng ở bên cạnh biển quảng cáo là bệnh nhân biến thái. Keith không thể nhịn đưӧc nӳa, vén rèm lên xông vào bên trong. Lý Lӝc cũng loay hoay sắp điên mất. Cả đêm luôn có người nhấn chuông cửa khám gấp, mở cửa ra xem, là mӝt người đàn ông ẵm vӧ anh ta đến nhờ đӥ đẻ. Người đàn ông rất cao lӟn rất có hơi sức, nhưng lại không mấy can đảm. Vӧ hắn ta ở trên giường sanh đau đến rút gân, thỉnh thoảng còn rên rỉ không ngừng, khiến hắn ta sӧ đến sắc mặt trắng bệch. Nưӟc ối mӟi vừa chảy, vӧ vừa kêu thảm thiết, người đàn ông kia trӵc tiếp té xỉu trên đất rồi. Làm cho sản phө không để ý đau đӟn cӫa mình, bò dậy kéo ống tay áo Lý Lӝc kêu: "Cứu cứu chồng tôi! Cứu cứu chồng tôi!" Keith tiến vào phòng giải phẩu vạn năng tìm Lý Lӝc, mӟi vừa liếc mắt nhìn liền lập tức đóng băng. . . . Mӝt người đàn ông nằm trên đất xi măng lạnh lẽo mắt trӧn trắng, mӝt người phө nӳ ở trên giường sanh khóc lóc nức nở, kéo ống tay áo Lý Lӝc giống như kéo cây cỏ cứu mạng. "Cứu cứu anh ấy!" Người phө nӳ đang đắp cái mền màu xanh dương trên người, nắm chặt lấy Lý Lӝc, suy yếu khóc. Lý Lӝc trừng Keith mӝt cái: "Anh đến làm cái gì?" "Tôi. . . ." Keith phát hiện mình rất kỳ quái, bình thường ở bên ngoài, ở công ty, đều là nhân vật kiểu lý trí, tuy nói không phải là BIG nổi tiếng gì, nhưng đồng nghiệp trong nghề tuyệt không thể xem thường anh. Nhưng đến phòng khám bệnh khoa nam đáng chết này, liền thay đổi thành đầu óc tối dạ bẩm sinh cӝng thêm thiếu não, cả nói cũng không nói đưӧc rành mạch. Lý Lӝc nói: "Đưa thùng dөng cө bên kia cho tôi." Người phө nӳ khóc như muốn tắt thở: "Cứu cứu chồng tôi!" Keith đưa cài thùng qua: "Cho em." "Van cầu cô, cứu cứu anh ấy. . . . A, đau. . . . . ." Cơn đau bөng sinh cuối cùng lại tӟi, Keith cư nhiên cảm thấy rất may mắn. Lý Lӝc lấy cây kéo to từ trong hӝp công cө ra, đặt ở trưӟc mặt người phө nӳ: "Nếu cô không sanh con ra, tôi sẽ khiến chồng cô mất mạng." Người phө nӳ vừa thấy cây kéo to lӟn, đôi mắt liền đảo mӝt vòng, hôn mê mất. Lý Lӝc thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng ngừng nghỉ rồi, hai người thật là phu thê tình thâm." "Nhưng. . . . . ." Keith ngập ngừng, anh không biết nên ứng đối sản phө và người chồng đang xỉu cӫa sản phө thế nào, cùng vӟi bác sĩ nӳ khoa nam bởi vì sản phө và người chồng đang xỉu cӫa sản phө mà có vẻ âm trầm. Lý Lӝc không để ý tӟi anh, đi ra ngoài chuẩn bị dөng cө và thuốc. Lúc đến gần người đàn ông trên đất thì thuận thế đá mӝt cưӟc, mắng: "Tên vô dөng." Vị trí cô đá hết sức gần chӛ đó cӫa hắn ta, Keith thấy mà phát run, rất cảm thấy mình không có gặp phải kẻ địch như thế là ân đức cӫa trời. Chờ Lý Lӝc trở lại, trong tay đã có thêm rất nhiều đồ. Hӝp vô khuẩn tức thì, trừ đӝc, thuốc tê, dao giải phẫu. . . . "Đӧi chút, em muốn làm gì?" Keith kịp thời ngăn cản cô. Lý Lӝc cúi đầu, mắt giống như bắn ra tên, nhìn chăm chú vào bàn tay nắm cổ tay cô cӫa Keith. "Em muốn để cô ấy sanh kiểu giải phẫu?" "Đúng vậy, thai vị không đúng, hiện tại vưa 2đúng lúc." "Có vấn đề thì sao? Em phө trách?" Keith không biểu đạt suy nghĩ trong lòng anh, anh chỉ muốn nhắc nhở Lý Lӝc phải biết bảo vệ mình như thế nào, ít nhất cũng phải bảo vệ mình không bị luật pháp truy cứu trách nhiệm. "Vấn đề gì?" Lý Lӝc đẩy tay cӫa anh ra, ôn hòa nói, "Anh hại tôi phải tiến hành trừ đӝc lần nӳa." "Gây mê toàn thân rất dễ dàng xảy ra vấn đề. Tôi có mӝt người bạn, bởi vì gây tê sai lầm. . . ." Keith nói không đưӧc. Người bạn kia sau đó không tỉnh lại nӳa, không có kỳ tích, cho đến bây giờ anh ta vẫn nằm trên giường bệnh, cách mӛi nửa giờ đều phải dӵa vào y tá lật người mӝt lần. Định kỳ có xoa bóp, bắp thịt toàn thân mӟi không héo rút. Lý Lӝc biết đại khái thuốc mê sẽ gây ra vấn đề gì, cho nên bệnh viện lӟn tránh đưӧc liền tránh, nếu như thật sӵ cần, cũng phải đưӧc người nhà bệnh nhân đồng ý ký tên. ". . . . Tôi đã lấy đưӧc chӳ ký cӫa cô ấy và chồng cô ấy." Cô nói. "Tư cách hành y thì sao? Tư cách bác sĩ gây mê!" Lý Lӝc đã tiến vào phòng vô khuẩn, dừng sau tấm màn trong suốt, kỳ quái nhìn kӻ anh, bên cạnh là sản phө hôn mê đang chờ đưӧc giải phẫu, bên ngoài còn có người chồng cӫa sản phө hôn mê. Cô rất kỳ quái hỏi: "Anh đang lo lắng cho tôi sao? Tại sao chứ? Tôi chỉ giúp cho bạn anh cầm máu mӝt lần, hơn nӳa cũng thu món tiền xem bệnh kếch xù. Anh thậm chí còn không biết tôi là ai." "Tôi biết rõ em là ai, là ân nhân cứu mạng cӫa bạn tôi." Lý Lӝc ý vị sâu xa nhìn anh. "Ai. . . ." Lý Lӝc chỉ vào bên ngoài, nói, "Làm phiền anh đi ra ngoài mӝt chút." Keith thật biết điều bưӟc thẳng ra ngoài, đi tӟi phòng tiếp đãi, trong đầu anh loạn vô cùng. Lӟn như vậy rồi, cũng 29 gần 30 tuổi, từng nắm tay phө nӳ năm lần —— vì đẩy các cô từ trong mưa bom bão đạn ra ngoài, từng hôn môi phái nӳ hai lần —— vì tiếp dưӥng khí cho họ, hơn nӳa mӝt người trong đó là cô bé sáu tuổi, mӝt là bà cө 78 tuổi. Nhưng họ chưa bao giờ hỏi anh: "Tại sao anh lo lắng cho em?" Bình thường đều là hỏi anh: "Tại sao anh không yêu em?" Đến tӝt cùng là tại sao vậy chứ? Keith bị vấn đề cӫa Lý Lӝc làm cho sắp điên mất, anh lại bấm điện thoại cӫa Squall. Điện thoại vừa đưӧc nghe, Keith liền mờ mịt hỏi: "Squall, cô ấy hỏi tôi tại sao." "Tại sao cái gì?" Lần này, Squall đã nghỉ ngơi đến trình đӝ nói chuyện không làm đau vết thương, nhưng vẫn bị câu trần thuật không giải thích đưӧc cӫa anh làm cho khó hiểu. "Cô ấy hỏi tôi tại sao lo lắng cho cô ấy?" "Vậy anh có lo lắng cho cô ấy không?" thanh âm Squall biếng nhác, giống như trong miệng vẫn còn đang nhai bánh mì bơ nưӟng. "Squall, hình như tôi thích cô ấy, nhưng tại sao vậy chứ, tôi thậm chí cũng không biết cô ấy từ nưӟc nào tӟi." Bên kia điện thoại trầm mặc mӝt hồi. "A! ?" Squall phản ứng kịp liền mạnh mạnh mẽ mẽ quát to mӝt tiếng, ngay sau đó từ trong tai nghe truyền ra các loại thanh âm ngã đổ cӫa chén dĩa, giống như đến ngày tận thế, Squall nhếch nhác hỏi, "Keith, bây giờ anh ở nơi nào?" "Phòng khám bệnh toàn năng cӵc kỳ hiệu quả." "Đáng chết tôi không biết chӛ đó ở đâu." "Chính là chӛ đã cầm máu cho anh." "Khi đó tôi đã bất tỉnh." —_— "John biết." "John nào?" "kế toán." "Anh nói Johnson?" "Có lẽ vậy." "Tốt, anh ở yên đó đi, đừng đi đâu cả, tôi lập tức đi qua đón anh." Cúp điện thoại, Keith yếu đuối ngồi trên ghế sa lon trong phòng tiếp đãi, cả người mềm nhũn không có hơi sức. Tại sao có thể như vậy, cảm thấy hình như có chút thích cô bác sĩ kia rồi, kết quả càng nghĩ thì càng thấy đúng, càng không có cách nào phӫ nhận. Mӛi lần nói chuyện vӟi cô, đều làm cho da anh nổi mӝt lӟp da gà, dù đối diện killer hung mãnh nhất, cũng chưa từng có cảm giác kính đӝng này. Còn sặc hơn cả mù tạc, còn cay hơn cả tiêu, người phương Đông đều là sinh vật dũng mãnh như vậy sao? Anh đắm chìm trong sӵ phiền loạn vừa thể nghiệp, Lý Lӝc bên trong phòng giải phẩu lӟn tiếng kêu lên: "Người cao lӟn tóc vàng, giúp tôi lấy bình nưӟc tinh khiết sau đài." Trưӟc khi Keith lấy lại tinh thần, thân thể đã làm ra hành đӝng, mӝt thùng nưӟc 40 gallons cũng không phải nặng lắm, anh liền đưa vào phòng giải phẫu. Trong phòng vô khuẩn, cái mền màu xanh dương che phần lӟn thân thể sản phө. Keith theo lời phân phó cӫa Lý Lӝc để thùng nưӟc trên đất phòng vô khuẩn. Giương mắt thoáng mӝt cái đã nhìn thấy cái bөng đӝi lên, vết dao còn mӟi, Lý Lӝc ôm mӝt cái bọc máu dầm dề trong tay. Keith nghĩ, tôi là người ái mӝ cuồng nhiệt cӫa 《Cưa điện điên cuồng giết người》, người xem trung thành cӫa 《Tên Jack mổ bөng》, đầu giường để sẵn CD 《Hiện trường phanh thây》, 《Predator đại chiến khác phái》 chỉ là mӝt đĩa đồ ăn; trưӟc kia từng giết chó mổ dê, lấy đạn ra cho bạn bè. . . . . . . . . . Nhưng tại sao đầu vẫn còn choáng váng như thế? Lý Lӝc hút tàn dịch trong mũi miệng trẻ nít đi, kèm theo tiếng khóc vang dӝi cӫa trẻ nít, còn truyền đến mӝt tiếng bịch từ sau lưng. Cô kinh ngạc quay đầu lại, phát hiện trên đất có hai cơ thể đàn ông sống đang nằm. Người chồng té xỉu cӫa sản phө. Người qua đường giáp té xỉu - Keith. *** *** Lúc Keith té xỉu, đã đөng ngã mӝt bàn dөng cө, dao găm rơi xuống đâm vào cánh tay cӫa anh. Lần đầu Squall thần chí tỉnh táo tiến vào phòng khám bệnh toàn năng, đã nhìn thấy mӝt mặt luống cuống khó đưӧc cӫa Keith - người hӧp tác cӫa anh. Cho tӟi bây giờ anh vẫn cười ngửa tӟi ngửa lui. Keith lo lắng ngӫ mê man trên ghế sofa, dưӟi mắt có vết bầm đen, giống như đứa trẻ đáng thương đang gặp ác mӝng đáng sӧ. Lý Lӝc coi như là hết lòng quan tâm giúp đӥ, cô xử lý sản phө và đứa bé sơ sinh xong, lập tức băng bó vết thương cho Keith. Trưӟc khi Squall đi, liên tiếp cảm ôn Lý Lӝc lần trưӟc đã cứu anh mӝt mạng, hỏi thăm tiền xem bệnh có đӫ hay không. Sắc mặt Lý Lӝc âm trầm nói: "Lần trưӟc là lần trưӟc, bạn cӫa anh đã trả giúp anh, lần này phải tính khác. Mặc dù trách nhiệm chӫ yếu là do bạn cӫa anh tùy tiện té xỉu, nhưng tùy ý ném loạn dao bén cũng là trách nhiệm cӫa tôi, cho nên lần này không thu tiền xem bệnh. Nhưng tiền băng gạc và thuốc ngoại thương phải thu hồi lại. Anh có thể chọn trả bằng bảo hiểm y tế, nhưng tôi hoan nghênh tiền mặt hơn." Vì thay bạn tốt lấy đưӧc cảm tình tốt cӫa người chӫ phòng khám, Squall thanh toán xong năm dollar. Trên cổ Squall còn quấn băng gạc, nhưng chuyện Keith luống cuống đã rung đӝng linh hồn cӫa anh, từ lúc thấy bạn tốt đưӧc băng bó đàng hoàng, đến lên xe trở về nhà, mãi cho đến Keith tӵ nhiên thức tỉnh, Squall thỉnh thoảng vẫn lặp lại đӝng tác cười to không dừng đưӧc. "Anh đã thích mӝt cô gái khó trị." Squall nói, "Nhưng không cần gấp gáp, tôi sẽ giúp anh điều tra cô ấy thích gì." Vӧ anh - Sofia bưng trái cây và bình cà phê lại, cười hỏi: "Anh có chuyện gì vui vẻ như vậy?" "Mӝt cô gái!" Squall nói, "Là mӝt cô gáu làm cho người ta sӧ, Keith cӫa chúng ta rốt cuӝc tìm đưӧc mùa xuân cӫa anh ấy rồi. Nên coi như là vừa thấy đã yêu." "Lãng mạn quá!" Sofia nói, "Năm đó em cũng vừa thấy anh đã yêu." Cô và Squall lấy đưӧc bằng luật sư ở cùng trường đại học, sau khi tốt nghiệp Squall và Keith hӧp tác mở công ty, Sofia thì trở thành luật sư, mөc tiêu cӫa cô là trở thành quan toà ở tòa án liên bang. Nhưng nghe nói ít nhất còn phải phấn đấu tiếp mười năm, bởi vì quan tòa nhậm chức ở tòa án liên bang phải từ bốn mươi tuổi trở lên. "Vấn đề là Keith hình như không đưӧc đối phương thích," Squall nói, "Trái lại còn gây thêm phiền toái cho người ta. Em biết không, lần đầu tiên anh ta nhìn thấy bác sĩ kia, chẳng nhӳng rất bất kính la to nói lӟn, hơn nӳa còn rút súng chỉa vào đầu cô ấy." "Ấy da da, Keith, tôi biết rõ hoàn cảnh phát triển cӫa anh khác vӟi công dân nưӟc Mӻ bình thường, cho nên quen dùng súng ống giải quyết vấn đề. Nhưng đối đãi mӝt vị nӳ sĩ như thế cũng quá thất đức." Keith cúi đầu, vẻ mặt xám tro. Anh cӵc kỳ đưa đám, anh tuyệt đối không muốn giúp qua loa như thế. Bây giờ còn thành trò cười cho thiên hạ. "Nhóc Keith, trưӟc kia anh không phải rất "bơ" trường hӧp máu thịt bê bết này sao, sao lần này yếu đuối như thế. Thật là vừa đáng yêu vừa đáng thương." Keith tức tối đập cái gối vào Squall. Da anh ta trắng nõn, khiến vết đỏ ở cổ vài tai cӵc kỳ nổi bật lên. "Mưu sát mưu sát!" Squall kêu to! Sofia an ӫi nói: "Không sao, Keith đã coi là không tệ. Anh nên đi điều tra xem ghi chép ở khoa phө sản cӫa các bệnh viện lӟn, không có bao nhiêu người chồng đi sinh vӟi vӧ mà có thể bình yên vô sӵ trong lúc vӧ sinh. Cho nên, đàn ông thật là vô dөng." Keith bị xếp vào "đàn ông vô dөng" không đáp lời, vùi mặt ở trong con chuӝt Mickey to bên cạnh. "Nếu như sau đó cô ấy báo cảnh sát, tư cách dùng súng cӫa Keith sẽ bị hӫy bỏ." Squall lại bổ sung. "Vị bác sĩ kia thật là mӝt bác sĩ tốt bөng, nhưng mà tôi lại không đồng ý cô ấy dung túng cách làm phạm tӝi thế này, cô ấy cần phải báo cảnh sát." "Sofia, em đừng chọc Keith nӳa, anh ấy cũng đã đӫ xui xẻo." Keith uất ức núp ở mӝt góc ghế sa lon, bên cạnh có mấy con gấu bông, anh đang ôm nai con Bambi khổng lồ. —— Khác nhau mӟi thú vị! Vӧ chồng Squall hứng thú cho ra kết luận. ĐƯỜNG CHIM BAY Cuồng Ngôn Thiên Tiếu dtv-ebook.com Quyển 1 Chương 5: Tắm Đừng Quên Mang Vũ Khí Thời gian dần đến tháng mười hai, ngay cả Los Angeles ở phương nam cũng bắt đầu lạnh. Khác vӟi phương bắc, ít nhất cây cối nơi này vẫn còn màu xanh lá cây. Xử lý mӝt nhóm chất thuốc thí nghiệm cuối cùng hoàn tất, Lý Lӝc lấy tinh thể chất kiềm cai nghiện cuối cùng phong vào trong mӝt ý nghiệm, cảm thấy trọng trách trên đầu vai rốt cuӝc nhẹ đi. Quen biết bọn Dương, Z đã năm năm, mөc tiêu cӫa bọn họ đều như nhau, chính là ngăn cản khu ma túy gần Mexico khuếch trương. Thӫ đoạn hӧp pháp cũng tốt, thӫ đoạn phi pháp cũng đưӧc, chỉ cần có thể đạt tӟi mөc đích đều không tiếc. Brad làm nghề nhận giết người ở trên toàn cầu, Dương chỉ là mӝt người bán rưӧu ở quầy bar nhỏ, còn nhӳng người khác như Irs, Carl, Dora. . . trong tổ chức, có người là nhân viên giám định ở Wall Street, có người là nhân viên công vө cӫa chính phӫ. Lý Lӝc không biết tại sao nhӳng người khác tham dӵ vào tổ chức này, cũng không hứng thú biết, chuyện đó không có bất kỳ ý nghĩa gì vӟi cô. Có ý nghĩa chính là, thuốc thử Hell Drop nguyên thӫy —— thứ khiến cô chịu đӵng cai nghiện ma túy dài đến mӝt năm, hôm nay đã lấy đưӧc tiến triển khá lӟn. Brando Akis, chậm rãi đi từ phía sau màn Đa Duy Cống tӟi trưӟc đài. Lý Lӝc tỉnh lại, mở mắt là trần nhà màu trắng. Trong khoảng thời gian ngắn cô còn cảm thấy hơi hoảng hốt, rồi sau đó liền bị không khí lạnh lẽo làm cho tỉnh táo hơn. Nhìn sang bệ cửa sổ, bên ngoài đều tối đen, trời vẫn còn chưa sáng. Nhấn tắt đồng hồ báo thức, rồi rời giường. Mấy ngày nay có quá nhiều việc, cả đêm đều không ngӫ ngon, ba giờ sáng mӟi lên giường. Loa vẫn chưa tắt, màn ảnh máy vi tính cũng đang lóe lên, phát ra tin tức online, bình luận viên trên radio đang thông báo thời sӵ vòng quanh trái đất. Giọng cӫa Luke oang oang rất có tinh thần, đang nói về ân oán lịch sử cӫa hai gia tӝc lӟn ở biên giӟi Mexico: gia tӝc Akis và gia tӝc Druos. Luke rất hả hê nói, chúng ta nên cảm ơn cái nhìn đặc biệt vӟi thế giӟi cӫa hai gia tӝc trùm thuốc phiện này, trong trăm năm qua, bọn họ trở mặt thành thù, cho dù nӝi bӝ gia tӝc cũng luôn xào xáo. Mà không có dồn toàn bӝ tinh lӵc vào sản xuất ma túy. Lý Lӝc không rảnh để ý tӟi thanh âm phiền lòng cӫa người chӫ trì, mặc vào áo len cao cổ tay vừa màu đen, đến trưӟc tӫ sách chọn mӝt chai rưӧu Bạc Hà, rót cho mình mӝt ly, ngồi ở trên bệ cửa sổ chờ đӧi trời sáng. Tiền mưӟn cӫa căn nhà nhỏ sáu tầng bị kẹp giӳ các căn nhà cao tầng chọc trời quả là khá rẻ, cô ký hӧp đồng thuê lâu dài, thuê cả tòa lầu. Sáu tầng trên là hai phòng ngӫ và mӝt phòng sách. Cô ngồi trên bệ cửa sổ trong phòng ngӫ chính, không hề muốn nhúc nhích. Chuông điện thoại di đӝng đӝt nhiên vang lên. Lý Lӝc tâm phiền ý loạn để ly rưӧu xuống, lấy điền thoại di đӝng từ trên tӫ sách xuống, bấm nghe. "Chào buổi sáng" bên kia là Dương, "Iris trở lại từ Đa Duy Cống, chân cӫa anh ấy bị thương rồi, nhưng vẫn mang tin tức về đưӧc." "Chuyện khi nào, cần tôi giúp mӝt tay không?" "Khuya ngày hôm trưӟc, chỉ là bị thương ngoài da, thuốc trị ngoại thương em đưa đến lần trưӟc còn rất nhiều, anh ta đã tӵ xử lý tốt." Dương nói, "Có mӝt tin tức rất đáng sӧ, lát nӳa tôi sẽ gửi cho em, em chú ý kiểm tra và nhận." "Tôi biết rõ rồi, cám ơn." Điện thoại di đӝng bên kia nhanh chóng cúp, chỉ còn lại tiếng tút tút sau khi cúp. Lý Lӝc đi tӟi trưӟc máy vi tính, hӝp thơ đã sӟm ở trạng thái mở ra. Cô lại ngồi ngẩn người ở trưӟc máy vi tính, chưa đưӧc vài phút, rốt cuӝc có tập tin mӟi gửi vào. Lý Lӝc mở ra xem, là mӝt tấm thiệp điện tử chúc mừng sinh nhật vui vẻ, nhạc đệm là mӝt đoạn nhạc vi tính huyên náo không biết lấy từ nơi nào. . . . Cô nhăn mày, lấy cái laptop kế bên qua, vận hành mӝt phần mềm ghi âm trong đó, ghi xong lập tức tắt máy để bàn. Đây là laptop Dương đưa đến, tốc đӝ vận hành không tệ, chỉ chốc lát, tiếng nhạc bị thay thế thành mӝt đoạn mật mã Morse. Sau hai lần phiên dịch, biến thành mӝt đoạn chӳ viết như sau: Brando Akis kết thân vӟi gia tӝc Druos, bӝ đӝi vũ trang tư nhân thống nhất hơn tám vạn người. Hell Drop có đưӧc tiến triển to lӟn, mùa xuân tӟi sẽ vào giai đoạn sản xuất, đường dây tiêu thө cũng đã thông. —— From Young Lý Lӝc yên lặng xem xong dòng tin, rồi bấm nút tắt máy. Akis và Druos là hai gia tӝc lӟn không có ai quản lý đưӧc ở biên giӟi Mexico. Các quốc gia phía chính phӫ căn bản không dám công bố thế lӵc cӫa bọn họ đến tӝt cùng lӟn cӥ nào. Nhưngcó chuyện có thể tin chắc, các loại ma túy mӟi sinh ra hàng năm, 60% xuất thân từ nông trường cӫa hai gia tӝc lӟn này. Nói là nông trường, không bằng nói là đất nưӟc. Bọn họ không cần cảnh sát duy trì trị an, không cần chánh phӫ tiến hành quản lý xã hӝi, bọn họ tӵ có bӝ đӝi vũ trang riêng. May mắn là, bởi vì đấu đá trên phương diện làm ăn, trong trăm năm quá khứ hai nhà Akis và Druos vẫn thù ghét nhau giống như thiên địch, điều này cũng giúp cho Mexico và nưӟc Mӻ bài trừ ma túy tốt hơn. Mà bây giờ hai nhà lại liên kết vӟi nhau. Điểm chính kết hӧp là Brando Akis. Góc tử sách mӝt tấm hình chөp cả lӟp. Trong đó có mӝt giảng sư trẻ tóc đen da trắng. Mái tóc hơi quăn rất dày, che lấp phần lӟn trán, sau gọng mắt kiếng màu đen, là con ngươi màu hổ phách. Cô nuốt mӝt ngөm rưӧu, khóe miệng nở nө cười lạnh trào phúng —— con ngươi màu hổ phách? Mấy năm trưӟc Brando lừa cô thật ác, ngay cả tròng mắt đều là giả. Brando Akis, cặp tròng mắt màu xanh dương đậm giống như chất đӝc cӵc mạnh, dù qua cả đời này, cô cũng không thể nào quên. Điện thoại di đӝng đӝt nhiên lại vang lên, tâm tình Lý Lӝc không đưӧc tốt lắm, để ở mӝt bên không để ý đến. Nhưng tiếng cười gian cӫa Dương cứ cất lên liên tөc, không sӧ làm phiền người khác. Lý Lӝc rất là hối tiếc, trưӟc kia người bán rưӧu chết tiệt loay hoay điện thoại di đӝng, cô lại không ngăn cản, cho rằng đây chỉ là thiết bị truyền tin không có gì quan trọng. Nhưng khi chuông điện thoại di đӝng bị thay thế thành thanh âm khiến người ta chán ghét thì chuyện lại khác rồi. Cô không nhịn đưӧc bèn bắt máy, bӵc bӝi hỏi: "Thế nào?" "Không có, bởi vì chuyện liên quan đến Brando, cho nên phải xác nhận xem em có bình an vô sӵ xem hết tin tức không, có nổi đóa lên không." "Cám ơn anh quan tâm. Nhưng cho dù tôi nổi đóa tuyệt đối cũng không phải bởi vì Brando, mà bởi vì mấy cuӝc điện thoại quấy rầy cӫa anh." "A, hoá ra là vậy sao, Brando đáng thương, chuyện cho tӟi bây giờ cư nhiên cũng không bằng địa vị cӫa tôi trong lòng em!" "Nếu như anh nguyện ý thay thế địa vị cӫa hắn ta trong lòng tôi, tôi không ngại chọc ra mӝt tổ ong vò vẽ trên người cӫa anh." "Cô gái ác đӝc, không thể để cho tôi tӵ mình say mê mӝt lát à." Dương oán giận nói. Lý Lӝc nhẹ nhàng oán trách anh, nói sang chuyện khác: "Thuốc cai nghiện đã làm tốt rồi, khi nào anh tӟi lấy?" "Tôi đang giúp Brad chế luyện hệ thống bảo an không chế từ xa, mấy ngày nӳa mӟi đến chӛ em lấy đưӧc." "Brad, người thờ phөng hệ thống bảo an đó đâu rồi?" "Bây giờ anh ta đang thử xem kӻ thuật mӟi. Anh ta thuận tiện giӟi thiệu cho tôi mӝt người buôn bán vũ khí rất có tín dөng, tôi muốn đi xem kiểu dáng súng ta tӵ đӝng mӟi." Không có gì để nói nӳa, Lý Lӝc mӟi nhӟ tӟi có mӝt chuyện rất quan trọng, vì vậy nói tiếp: "Tôi muốn tắm." Bên kia điện thoại trầm mặc thật lâu, Dương mӟi cố trấn định trả lời: "Tôi biết rõ rồi, em đi tắm đi, không cần báo cáo cả chuyện như vậy." "Nhưng khí đốt đã bị ngưng." "Lại nӳa? ! !" thanh âm cӫa Dương thể hiện ra đã phát điên, "Không phải ngân hàng tӵ đӝng trả phí sao!" "Tôi quên nạp tiền vào trong ngân hàng rồi, anh cũng không nên trách tôi, chỉ vì lần trưӟc anh giao thuốc để chế thuốc cai nghiện, tôi mất ăn mất ngӫ ngày đêm không ngừng, việc gì khác đều không làm đưӧc. Chẳng lẽ anh không cảm thấy thẹn vӟi tôi? "Bây giờ em muốn thế nào." "Ừ, tôi muốn đến chӛ anh tắm." ". . . . . ." "Không cho đến thì đừng hòng lấy đưӧc thành phẩm, hӧp chất như đường nên tôi có thể tiêu hӫy ngay." Cô nói xong, sau đó nghe đưӧc trong điện thoại truyền đến thanh âm tốn hơi thừa lời. "Đưӧc rồi, em đến đi." "Khóa mật mã mở thế nào?" Bên kia truyền tӟi tiếng cắn răng vang dӝi hơn, cuối cùng Dương vẫn rất dễ dàng tha thứ nói: "Em đến thì gọi điện thoại cho anh, anh sẽ cho phép vào." "Cám ơn, anh là tốt nhất!" Lý Lӝc vui mừng bừng bừng hôn mӝt cái, cúp điện thoại. Dương là mӝt người bán rưӧu om sòm, nhưng pha rưӧu hết sức chuyên nghiệp, vị giác khứu giác cӵc kỳ bén nhạy, cho nên cũng cӵc kỳ không chịu nổi khi người khác tiến vào lãnh địa cӫa anh. Anh ở khu có nhiều tӝi phạm, cái nhà ba tầng nhỏ này đều là cӫa anh. Lý Lӝc thuận lӧi vào cửa, học tính tình du côn cӫa Dương mà huýt sáo. Dương - cái tên âm mưu này, làm cho nhà mình thành như thế giӟi tương lai, mở cửa đóng cửa, nưӟc nóng nấu cơm, toàn bӝ đều điều khiển từ xa. Lý Lӝc không mang đồ dùng tắm rửa gì cả, ỷ có lệnh thông hành cӫa chӫ nhân, đi khắp trong nhà. Điện thoại di đӝng lại vang lên, cô nghe máy, Dương ở bên kia nói: "Không cho lên lầu hai!" "Tôi không có lên. . . . ." Lý Lӝc lẽ thẳng khí hùng nói. "Đừng cho rằng tôi không biết, bên trong phòng có đặt camera đó." Lý Lӝc ngẩng đầu nhìn lên, lại thật sӵ phát hiện camera lӛ kim ở sau bình hoa kế vách tường. "Thì ra đây là lầu hai." Lý Lӝc trâng tráo nói, "Tôi còn tưởng là lầu mӝt." Dương tức giận tӟi mức cắn răng: "Vậy em nghĩ lúc nãy vào cửa là tầng mấy?" "A, tôi nghĩ mình đi vào từ dưӟi đất." "Lý Lӝc!" Lý Lӝc chận lӛ tai, đưa điện thoại ra xa rồi tắt ngay. Khó có thể tin lầm bầm lầu bầu: "Thì ra người đàn ông phiền toái thì có tiếng kêu lấy mạng người." Oán trách là oán trách, cô vẫn chấp nhận lui về tầng mӝt, tìm đưӧc phòng tắm quen thuӝc. Phòng tắm cӫa Dương hết sức xa xỉ, chiếm nửa tầng mӝt, bồn tắm có đường kính hai thưӟc, kiểu xoa bóp mӟi, ghế sa lon da trâu màu đen, khay trà gӛ đỏ, thậm chí còn bày mӝt cây đàn tranh 20 dây. Rõ ràng là phong cách lắp đặt thiết bị lӝn xӝn lôi thôi cӫa Dương. Mặc dù tắm chỉ để bảo đảm vệ sinh tinh khiết, nhưng có thể tắm trong bồn tắm lӟn, nhất là cái bồn tắm lӟn gấp đôi bồn tắm khác, thì cảm giác sẽ tốt hơn nӳa. Lý Lӝc dùng dịch trừ đӝc rửa sạch bờ ao trưӟc, phát hiện căn bản không chà ra đưӧc gì cả, chứng minh Dương có năng lӵc làm hang ổ cӫa mình không nhiễm mӝt hạt bөi. Anh không cho người khác đi vào, lại vệ sinh tốt thế, thật không biết lấy đâu ra thời gian xử lý nhӳng việc có phạm vi lӟn ở nưӟc Mӻ. Chốt mở đèn ở bên bồn tắm, Lý Lӝc cảm thán rất hӧp ý, giơ tay lên tắt hết đèn trong phòng. Bóng tối. An tĩnh. Trong phòng tắm trừ thanh âm nưӟc bập bềnh nhẹ nhàng thì không còn đӝng tĩnh khác. Lý Lӝc hoàn thành công việc, lòng không còn việc khác hưởng thө vui vẻ sống sót sau tai nạn. Nhӳng ngày luôn nhắc đến chất cai nghiện vừa qua rõ là tai họa. Lúc cần phải luôn chú ý sӵ biến hóa cӫa thuốc, khống chế tốc đӝ phản ứng; hơn nӳa nhӳng đӝng vật bị làm thí nghiệm, bởi vì cơn ghiền phát tác mà làm cho phòng dưӟi đất đều có thứ chúng bài tiết ra, tốn không ít hơi sức đi quét dọn. Lý Lӝc đã sӟm quen việc đánh nát răng cửa và nuốt máu. Chỉ cần có thể hoàn thành nhiệm vө Z giao thì mọi chuyện tốt đẹp. Dương thích dùng dầu ô liu vị muối để tắm, trong bồn tràn đầy mùi hương trẻ trung như có như không. Dần dần, Lý Lӝc buông lỏng bả vai, đầu gối trên bờ ao, tiến vào trong giấc ngӫ. Chuông điện thoại di đӝng tiếng cười gian lại đӝt ngӝt vang lên. Trong phòng tắm tối tăm hơi nưӟc lưӧn lờ, có vẻ cӵc kỳ thê lương. Cả người Lý Lӝc chấn đӝng, bị hù mém té xuống đáy ao, giật mình thức dậy, thấy điện thoại đặt ở bên bờ lóe lên ánh sáng chuông báo thức màu xanh dương. Chuyện gì gấp gáp như vậy? Cô sờ điện thoại di đӝng rồi bấm nghe. "Tôi là Dương." Bên kia nói. "Tôi rõ." "Em rời đi nơi đó!" thanh âm cӫa Dương khẩn trương, Lý Lӝc không thể không chú ý nghe, nghe xem anh có gì cần nói. "Iris bị người cӫa Brando theo dõi rồi. Anh ta từ Đa Duy Cống trở về trạm thứ nhất chính là đến nhà tôi, bây giờ đã có chiếc xe không rõ thân phận dừng ở ngoài nhà." "Anh thấy đưӧc từ camera?" Lý Lӝc hỏi. "Đúng vậy, tôi vừa phát hiện. A, đã xuống xe, mӝt, hai. . . . Tổng cӝng tám người, cả tài xế. Bọn họ rất coi trọng Iris đó!" "Iris có thể mang tình báo về từ Đa Duy Cống, quả là có thể khiến bọn họ coi trọng." Lý Lӝc dùng bả vai kẹp điện thoại di đӝng, từ trong bồn tắm đi ra ngoài, dùng tốc đӝ cӵc nhanh lau khô thân thể mặc áo tắm vào. Dương lại tiếp tөc nói: "Phòng dưӟi đất có lối đi thông phía ngoài. . . . Trời! Bọn họ có năm người coi chừng bên ngoài, ba người tính toán đi vào từ phòng dưӟi đất, mang súng, phải là. . . ." Nói tӟi chӛ này, hình như điện thoại di đӝng bị đoạt đi, ngay sau đó là thanh âm cӫa Brad: "Lý, tôi là Brad, em tốt nhất mau đi ra ngoài, toàn bӝ bọn họ đều trang bị súng trường công ty Swiss Arms sản xuất." Đối vӟi cái tên mà chuyên gia sát thӫ siêu cấp nói, Lý Lӝc hoàn toàn tin tưởng, nhưng vẫn có phần không hiểu. Cô nói: "Không cần nói vӟi tôi công ty gì, nói tính năng!" Brad không chút dừng lại nhanh chóng giải thích: "Tốc đӝ cӫa đạn khoảng 900m mӛi giây, tầm sát thương khoảng 600m, hơn nӳa đạn có thể bắn liên tiếp, đӫ biến em thành cái tổ ong 100 lӛ trong vòng 10 giây. Chuẩn xác như đồng hồ Thөy Sĩ." Lý Lӝc cảm thấy tình thế nghiêm trọng, đi tӟi trưӟc cửa phòng tắm, từ khe hở rèm cửa sổ nhìn ra phía ngoài. Hai chiếc xe tải mô hình nhỏ dừng ở bên ngoài nhà. Có mấy người đang suy nghĩ biện pháp để lặng lẽ đi vào từ tầng dưӟi lòng đất. "Dương, hệ thống bảo an cӫa anh có thể chống bao lâu?" mặc dù Lý Lӝc hỏi như thế, nhưng cũng biết không thể chống đưӧc bao lâu. Dương thuӝc về loại hình thỏ khôn có ba hang, sản nghiệp này cӫa anh không phải rất quan trọng, cho dù có hệ thống bảo vệ, cũng chỉ là đề phòng trӝm cưӟp tӵ tiện ra vào. Nhӳng tên côn đồ cắc ké, nhiều lắm là mua súng lөc nhỏ có đường bắn 100m từ tiệm bán súng bên cạnh, so sánh vӟi súnog tường do công ty Thөy Sĩ sản xuất, căn bản là sӵ khác biệt cӫa người tí hon và người khổng lồ. Dương nhận lấy điện thoại: "Em đi từ lầu ba ra ngoài, nhất định có biện pháp." Lý Lӝc nhìn lên trên mӝt chốc, phát hiện mặt tường gần tòa nhà nhất cũng ngoài mười mấy thưӟc. "Mau! Bọn họ đã tiến vào phòng dưӟi đất rồi." "Nhà anh có vũ khí gì không?" Dương chưa kịp nói chuyện, điện thoại di đӝng đӝt nhiên bị cúp. Trong điện thoại truyền đến tạp âm ù ù. Lý Lӝc cúp máy, biết trong hai chiếc xe tải mô hình nhỏ có tần số chặn khí, sӧ rằng dây điện, dây điện thoại đều bị cắt đứt rồi. Lý Lӝc cất di đӝng xong, tìm kiếm vũ khí có thể sử dөng ở bốn phía. Là người cӫa Brando tӟi! Ngày cuối cùng cô và Brando còn ở chung từng gặp mấy người này, không có mӝt người nào dễ đối phó. Không biết hôm nay có thể gặp gӥ người quen lúc đó không. Cho đến ngày nay, ma túy tiêm vào vào mạch máu lúc ấy còn thỉnh thoảng lóe ra tần số nguy hiểm, nó đang kêu gọi cô đầu nhập cơn ghiền, dẫn dө cô tiếp tөc tiêm ma túy vào. Tâm tình hưng phấn khó có thể ức chế, hô hấp cũng hơi dồn dập, lòng bàn tay chảy ra mồ hôi mỏng. Sӵ khổ sở này, nhất định phải trả lại cho anh ta! Nếu như có thể có vũ khí gì. . . . Bất luận là Beretta cảnh sát dùng, hay là dao găm cӫa binh lính cũng đưӧc, đối phương đang cầm súng trường như quái vật trong tay, ít nhất cô cũng cần vũ khí gì có thể lấy mạng. . . . Cô đӝt nhiên phát hiện cây đàn tranh dở dở ương ương nằm trong phòng tắm này. Bởi vì lúc trưӟc vẫn chú ý vӟi trang hoàng dở hơi trong phòng tắm, cho nên không có cảm giác gì đặc biệt vӟi cây đàn tranh này, hôm nay lại nhӟ tӟi, quả thật giống như là vì để cho cây đàn này xuất hiện hӧp lý, cho nên mӟi lắp đặt thiết bị rời rạc trong phòng tắm. Cũng may, lúc này Lý Lӝc không khỏi khâm phөc tư tưởng kỳ diệu cӫa Dương. Cô sờ cây đàn lạnh lẽo kia, công cө này thật là tiện tay. ĐƯỜNG CHIM BAY Cuồng Ngôn Thiên Tiếu dtv-ebook.com Quyển 1 Chương 6: Đàn Tranh Cũng Có Thể Lấy Mạng Người Phần đuôi đàn tranh thật ra trống không, bên trong bình thường đều đặt móng giả bằng vảy đồi mồi, và dây kim loạidùng để thay thế cho dây đàn. Ở nơi đất khách quê người này, có lẽ không có mấy người biết sӵ kỳ quái cӫa cây đàn này. Trong hӝp đàn để dây cung bằng hӧp kim ti-tan, các loại hình đều có, nhìn sang giống như xác thӵc chỉ chuẩn bị để thay thế dây đàn. Sӧi mảnh nhất giống dây đàn âm cao, đường kính mӟi không tӟi mӝt millimet, thô nhất thì khoảng ba bốn milimét. Lý Lӝc quét mắt mӝt cái, lập tức chọn trúng mӝt sӧi mỏng nhất, toàn bӝ cӝng lại dài đến mười mét. Mặc dù không phải vũ khí giết người thuận tay nhất cӫa Lý Lӝc, dù sao vẫn là vũ khí có thể hạ gөc người từ xa. Trưӟc kia Dương quen dùng vật này quấn quanh cổ người khác, ở trong tay anh ta, vật này có thể sánh ngang bằng chӫy thӫ sắc bén. Còn nhӳng cái móng tay giả để khảy đàn ở trong hӝp đàn, đã thể hiện đưӧc sӵ biến thái cӫa Dương vô cùng tinh tế, nhìn qua giống như đồ làm từ vảy con đồi mồi, nhưng xác xác thật thật là hӧp kim ti-tan, chỉ là bị sơn màu như cái vảy thôi. Thấy cái này, Lý Lӝc không khỏi nghĩ đến nhӳng người buôn lậu thuốc phiện bị Dương dùng mười ngón tay đâm chết tươi. *** *** Gallolin lạnh lùng có danh xưng "Hắc Bì Quái (da rất đen)" nhìn chằm chằm căn nhà kỳ dị trưӟc mắt, nhưng hắn lại không giác ngӝ đưӧc mày da cӫa hắn lại như hòa làm mӝt thể vӟi đêm tối, nếu như mỉm cười chào hỏi, tuyệt đối sẽ khiến rất nhiều người bị sӧ đến gần chết, cho là không trung có mӝt bӝ răng trắng bay đến. Hắn là dân cư ở Đa Duy Cống gần Mexico, gia đình từ đời thứ bãy đã bị bán từ châu Phi đến châu Mӻ. Trải qua hai cuӝc hôn nhân trắng - đen (chỉ màu da) trưӟc kia, hắn vẫn còn giӳ sӵ đặc biệt rõ ràng cӫa người da đen. Vóc người cường tráng như cái chảo sát, da trơn sáng giống như than đá. Ông nӝi và cha cӫa Gallolin đều cӵc kỳ yêu thích Đa Duy Cống, mảnh đất này không có bất kỳ mӝt quốc gia nào có thể khống chế, người da đen và người da trắng có địa vị ngang hàng tuyệt đối, khi người da đen ở nưӟc Mĩ vẫn không thể có đưӧc chӛ ngồi ở trên xe công cӝng thì việc kết hôn giӳa người da trắng và đen ở Đa Duy Cống đã sӟm thấy nhưng không thể trách rồi. Gallolin cũng thích cuӝc sống như thế. Ở trong khu vӵc gần trăm cây số vuông, hai gia tӝc lӟn Akis và Druos mӟi thật sӵ là quốc vương. Nông dân trồng anh túc, phө trách đường dây tiêu thө buôn lậu, có lính đánh thuê bảo đảm sӵ an toàn cӫa nông trang, cũng hưởng thө thù lao phong phú, cuӝc sống không cần sầu lo. Về phần hai gia tӝc lӟn, bӝ đӝi vũ trang tư nhân bọn họ khống chế đạt tӟi tám vạn người, hơn nӳa còn có tiền bạc hùng hậu hậu thuẫn để làm phong phú kho quân giӟi và võ trang cho từng binh sĩ. Trang bị vũ khí cӫa bọn họ đã có từ trưӟc quân chánh phӫ tiếp giáp Mexico ít nhất ba mươi năm, hơn nӳa còn đạt tӟi trình đӝ có thể thay thế. Trưӟc khi ba mươi lăm tuổi, Gallolin là "người quét đường" cӫa Đa Duy Cống, nhiệm vө chӫ yếu là vì diệt trừ mөc tiêu cản trở việc tiêu thө ma túy, tỷ như nghị viên đưa ra đề án cấm ma túy ở nưӟc nào đó, cảnh sát sắp tra xết tӝi phạm buôn ma túy. Hôm nay đã có gia đình, hơn nӳa còn trở thành cha cӫa hai đứa bé, đưӧc gia tӝc cho phép, Gallolin cũng thoát khỏi chức vө người quét đường bôn ba chung quanh, trở thành mӝt thành viên trong đӝi bảo vệ gia tӝc bên cạnh Brando. Lần này, hắn nhận đưӧc lệnh từ trên, truy xét mӝt người lén xâm nhập Đa Duy Cống lấy đưӧc tình báo, rốt cuӝc tra đến nơi này. Trӧ thӫ cӫa Gallolin an tĩnh đi tӟi bên cạnh hắn, nhỏ giọng nói: "Đa Duy Cống truyền tin." Hiện trường tạm thời không có đӝng tĩnh, hắn giao việc lại cho trӧ thӫ, còn mình thì tiến vào xe tải. Clip trong máy vi tính hiện ra hình mӝt người phө nӳ có mái tóc màu xám, Mary Akis, trӧ thӫ đắc lӵc cӫa thiếu gia Brando, gần bốn mươi tuổi, nhưng da đưӧc bảo dưӥng rất kӻ. Đây là mӝt người phө nӳ có thӫ đoạn quả quyết sắc bén, cho dù ở trong lính đánh thuê và bӝ đӝi bảo vệ cӫa gia tӝc, cũng có danh hiệu"Cánh tay trái bờ vai phải". Akis và Druos là hai dòng họ lӟn ở Đa Duy Cống, nghe nói có gần ngàn người có đưӧc họ giống nhau, truyền xuống nhiều đời, cũng phân hóa không ít, có người chế luyện dөng cө thӫy tinh, cũng có người trồng trọt thu hoạch, dĩ nhiên làm người khác chú ý nhất chính là mӝt vài người có quyền lӵc nhất ở Đa Duy Cống. Mặc dù ở Âu Mĩ, có truyền thống dùng họ cӝng thêm từ tiên sinh để ông, nhưng vì để phân biệt hai gia tӝc lӟn tại khu vӵcĐa Duy Cống, liền dưӥng thành lấy thói quen dùng tên thêm từ ông để gọi. "Gallolin" liên tiếp nghe đưӧc thanh âm thành thөc dứt khoát cӫa Mary truyền đến từ tai nghe máy vi tính, "Xử lý việc đó thế nào rồi?" "Đã truy xét đưӧc sào huyệt cӫa bọn họ, đӝi thứ nhất đang tiến hành dọn dẹp sào huyệt." "Rất tốt, thiếu gia Brando rất mong đӧi báo cáo cӫa anh, hi vọng anh có thể thành công trong mӝt lần." "Tôi sẽ không cô phө kỳ vọng." "Sau khi hoàn thành nhiệm vө này, còn có mӝt chuyện hi vọng anh có thể làm giùm." Gallolin yên lặng nghe, họ Akis cư ngө ở "Nhà lӟn" là cha mẹ cung dưӥng sinh hoạt áo cơm cho họ, chỉ cần bọn họ nói lên yêu cầu, đều là công việc hắn phải hoàn thành. Mary mỉm cười nói: "Buông lỏng bả vai, không cần khẩn trương như vậy." "Đúng vậy." Gallolin vẫn khẩn trương. Phía trên ra lệnh là tuyệt đối, không để cho hắn dư âm thư giãn. Mary nói tiếp: "Việc buôn bán cӫa chúng ta ở nưӟc Mĩ gặp phải phiền toái. Smith có khả năng tiết lӝ đường dây tiêu thө cӫa chúng ta ra ngoài, hi vọng anh có thể làm khả năng giảm bӟt về số 0 trưӟc khi mọi chuyện xấu đi." "Xin hỏi là vị Smith nào?" "Smith Akis phө trách đường dây buôn bán ở phía Đông Bắc nưӟc Mĩ. Hình như hắn thích vị quan kiểm sát nӳ Washington." "Tôi biết rõ rồi." "Đúng rồi, hắn còn mời bảo vệ từ công ty S. Q., ngàn vạn lần không đưӧc phӟt lờ, nếu như cần nhiều người hơn thì cứ nói đứng khách khí. Nhất định phải làm cho thật tốt." "S. Q. sao?" Gallolin biết công ty này, vào năm hắn rửa tay gác kiếm từ chậu vàng thì công ty S. Q. vẫn chỉ là công ty bảo vệ nho nhỏ không có danh tiếng gì. Nhưng mӟi mấy năm, liền phát triển trở thành võ trang tư nhân có thể trӵc tiếp tham dӵ UN quốc tế (lӵc lưӧng bảo an LHQ). Nhân số mặc dù không nhiều, nhưng tuyệt đối đều là đàn ông sống sót ra từ trong mưa bom lửa đạn. So vӟi nhӳng binh sĩ võ trang xuất thân từ nông dân ở Đa Duy Cống, thì chất lưӧng chỉ có hơn chứ không có kém. "Có mӝt người anh phải đặc biệt chú ý mӝt chút." "Squall Strato? Tôi sẽ chú ý hắn ta, dù sao cũng là đối thӫ cũ." "Không chỉ là hắn, còn có Keith Williams đối tác mӟi cӫa họ." Mary nói xong, trên màn ảnh máy vi tính rất nhanh hiện ra gương mặt cӫa người đàn ông. Anh có tóc vàng mắt xanh, mang giày tây, trên cà vạt màu nâu kẹp mӝt cây kẹm vàng có dấu hiệu S. Q.. Đã từng giao thӫ vӟi Squall mấy lần, nhưng Gallolin cũng không biết S. Q. có biến hóa khi nào, hắn tỏ vẻ ngạc nhiên: "Trong danh sách phía đối tác cӫa S. Q., từ lúc nào đã nhiều hơn mӝt Keith rồi?" "Keith vẫn luôn chuyên cần làm việc ở quốc gia khác, khoảng năm trưӟc mӟi chính thức trở lại nưӟc Mĩ định cư. Nếu như anh biết nơi hắn ta từng đến, thì sẽ biết tại sao tôi đặc biệt dặn dò anh chú ý." "Xin nói cho tôi biết. Cho dù ngài im miệng không nói tôi cũng nhất định dùng 100% sӵ cẩn thận để ứng đối tất cả kẻ địch mӟi mẻ." "Tư liệu trong tay chúng ta biểu hiện, hắn ít nhất từng đi qua Kashmir, Guatemala, Congo, Iraq. . . . , đại đa số đều ở tiền tuyến gần chiến trường nhất." ". . . . . . Lại có thể hoàn hoàn chỉnh chỉnh trở về. . . . . ." "Đúng vậy, hắn không bị thương chút nào, rất thành thạo trong nhӳng hoàn cảnh nguy hiểm kia." "Tôi biết rõ rồi, chuyện bên này vừa xong, tôi lập tức đi chăm sóc ông Smith. Hơn nӳa nhất định sẽ cẩn thận vòng qua bảo vệ S. Q.." "Nhờ anh hết." Mary nói dứt lời, liên lạc trong máy vi tính lập tức tắt. Chỉ còn lại hình cӫa Keith Williams ở trên màn hình. Người trẻ tuổi này có hương mặt nghiêm túc, ánh mắt có hồn, phải là mӝt chiến sĩ rất đa mưu túc trí. Thật lâu chưa gặp đưӧc người giống như mình —— Gallolin hoàn toàn không hiểu tình trạng vì định luận sai lầm này mà sóng lòng sôi sөc. Gallolin nhìn đồng hồ đeo tay mӝt cái, vừa vặn cách thời gian bắt đầu hành đӝng năm phút. Vậy mà mӝt chút đӝng tĩnh cũng không có. Mӝt loại dӵ cảm chẳng lành bốc lên ở trong lòng. Tấm hình trên màn hình máy vi tính cũng không hấp dẫn đưӧc lӵc chú ý cӫa Gallolin, hắn đứng dậy nghiêng đầu ra ngoài, chỉ thấy ntòa lầu ba tầng vẫn như quái vật chiếm cứ mӝt bầu trời trống rӛng rӝng lӟn. Trӧ thӫ thấy hắn ghé đầu ra ngoài, liền quay đầu lại ra dấu tay bình an vô sӵ. Nhưng trong sân rất an tĩnh. Nhưng tất cả lại giống như nghiệm chứng dӵ cảm bất thường cӫa Gallolin, lúc này ngay cả gió đêm thổi qua cũng yên tĩnh. —— đây vốn là nơi xảy ra nhiều chuyện, bắn súng, dùng súng cưӟp bóc thường xảy ra, hơn nӳa trong đêm khuya không người nào đi lại như vậy, thì thỉnh thoảng càng truyền ra tiếng vang kỳ quái. Đến tӝt cùng xảy ra chuyện gì? Hay là đang xảy ra chuyện gì! Gallolin tin trӵc giác cӫa mình, đây là kinh nghiệm quý báu có đưӧc sau nhiều năm đấu tranh ở thời khắc sống chết. Hắn trở lại phòng điều khiển, cầm máy truyền tin lên, nhỏ giọng gọi. Nhưng bên kia máy truyền tin lại không hề có hồi âm gì! . . . . Không phải như vậy, mặc dù tần số điện thoại di đӝng bị che giấu, nhưng bọn họ sử dөng là tần số truyền tin đặc biệt, không thể không nhận đưӧc —— trừ phi bọn họ gặp chuyện không may rồi. Gallolin nắm súng trường lên, nhảy xuống xe. Nói vӟi trӧ thӫi: "Bắn bom cay!" "Đây chẳng phải là bứt dây đӝng rừng!" Trӧ thӫ nói. Theo kế hoạch cӫa bọn họ, phương pháp tốt nhất chính là thừa dịp người ta ngӫ để đánh hắn trở tay không kịp. "Làm theo tôi nói!" Cảm giác xấu càng ngày càng lӟn mạnh, có mӝt quái thú đang cắn người trong bóng tối. Sáu viên bom cay liên tiếp bị bắn vào trong nhà từ nhiều phương hưӟng. Khi quả bom cuối cùng bắn vào trong cửa sổ thӫy tinh, cửa sổ sát đất ở gần chiếc xe cӫa Gallolin cùng mô hình đӝt nhiên bị vật thể không rõ làm vӥ nát, bӝt thӫy tinh vӥ thành hạt châu văng ra dưӟi áp lӵc lӟn, bắn về phía đám người Gallolin. "Nằm xuống!" Gallolin lӟn tiếng quát, nhưng mà đã chậm, đám trӧ thӫ bị sӵ phản kích thình lình xảy ra làm rung đӝng nên phản ứng chậm chạp mӝt giây. Ở trong mӝt giây này, Gallolin ngã sấp trên mặt đất nhờ vào ánh đèn đường chiếu xuống đã thấy đưӧc sӧi dây bạc từ cửa sổ đen ngòm bắn ra. Cảnh tưӧng này, giống như dây theo thu hồn bắn ra từ địa ngөc, giống như rchất đӝc nguy hiểm đӝt nhiên xuất hiện từ miệng rắn. Trӧ thӫ cứ ngẩn ngơ, trong không khí nhanh chóng có sӧi dây xẹt qua cổ cӫa hắn. Gallolin nghe đưӧc thanh âm thê lương khi bắp thịt bị xé rách, lúc xẹt qua thịt người, sӧi dây kim loại thậm chí còn ma sát ra ánh lửa đỏ vàng. Máu từ trong cổ phun mạnh ra ngoài, bắn thẳng đến tận bảy thưӟc. Lúc nãy còn là mӝt người trẻ tuổi sống sờ sờ mà Gallolin đã biết hơn bảy năm, chăm chỉ, dөng công, quen thuӝc tính năng cӫa mӛi chӫng loại súng ống, hơn nӳa còn có kinh nghiệm đӝc đáo để đổi chӛ thử ống nhắm. Nhưng dù hắn ôm chặt vết thương, vẫn không thể ngăn máu chảy ra, lưӧng máu lӟn bị đôi tay ngăn trở nhỏ xuống, tạo thành vũng máu không ngừng khuếch trương. Sau mấy giây, hắn rốt cuӝc quỳ rạp xuống trong máu tươi cӫa mình. """