"Chuyện Tình Buồn Của Tôi - hai1996 full mobi pdf epub azw3 [Sách Teen] 🔙 Quay lại trang tải sách pdf ebook Chuyện Tình Buồn Của Tôi - hai1996 full mobi pdf epub azw3 [Sách Teen] Ebooks Nhóm Zalo Mục lục Chap 1 Chap 2 Chap 3 Chap 4 Chap 5 Chap 6 Chap 7 Chap 8 Chap 9 Chap 10 Chap 11 Chap 12 Chap 13 Chap 14 Chap 15 Chap 16 Chap 17 Chap 18 Chap 19 Chap 20 Chap 21 Chap 22 Chap 23 Chap 24 Ngoại Truyện Do Phương Viết <3 Chap 25 Chap 26 Chap 27 Chap 28 Chap 29 Chap 30 Chap 31 Chap 32 Chap 33 Chap 34 Chap 35 Chap 36 Chap 37 Chap 38 End - Do Phương Viết CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 1 buổi xáng nào cũng như vậy,tôi đèo chị tôi trên con xe wave đi học. -hải ơi_chị tôi ngồi sau xe nói. -dạ. -dừg lại mua cho chị cái kẹo mút. -lớn rồi vẫn kẹo mút. -mua đi,chiều về chị nấu mấy món ngon cho. chị tôi tuy lớn rồi,nhưng tính cách vẫn hồn nhiên lắm,và đặc biết rất thích ăn kẹo mút,ở phòng lúc nào cũng phải 2-3 bịch kẹo. -nè,đang đi bảo dừg mua kẹo mút,ở nhà còn nhiều thế mà vẫn mua à_tôi đưa 5 cây kẹo cho chị. -hihi chị quên không mang,ăn hơm. -không. tới cổng trườg tôi dừg lại cho bà chị vào trườg,còn tôi thì đi gửi xe máy ở quán nước gần trườg, Vào lớp thì bọn nó đến đông đủ hết rồi,tôi luôn là người đến cuối cùng của lớp. -muộn thế mày_thằg bạn thân tên dũng nói. -mày đến sớm thì có. -xuống căn-tin đi. -ừ. 2thằng khoác vai nhau xuống căn-tin ngồi uống nước,ngày nào tôi cũng được uống nước free cả,hôm nó bao,hôm nó không bao thì lẻn chạy lên lớp trước để nó lại chả tiền,tuy cũng bị nó rằn vặt mấy lần về khoản đó,nhưng là bạn thân nó cũng chỉ nói vậy thôi,chứ thật ra nó chả tiếc tiền gì cả. -hôm nay mày bao,bố cấm mày chạy lên lớp trước,thằg bẩn tính_nó nói. -ừ,để xem. -mà chuyện mày với em phương sao rồi. Phương là người tôi thích,em học lớp 11a1 cách lớp tôi tận 6 lớp,tôi với em gặp nhau tại một hôm tôi xang bên lớp em lấy sổ đầu bài cho cô giáo kí,và tôi phải lòng em từ đó,từ hôm đó đến bây giờ cũng được 1 tuần rồi mà tôi vẫn chưa có sđt em,tôi vẫn không biết gì ngoài cái tên Phương. -chả có gì tiến chiển_tôi chán nản nói. -mày kém quá,gặp tao thì 1 hôm thôi. -giỏi chú tán em ý đi,to mồm. -tao không muốn cướp vợ mày. -ừ,to mồm,thôi tao lên lớp đây_ tôi chạy luôn lên lớp,tôi vẫn còn ghe thấy tiếng gọi ý ới của thằng dũng là “tiền mày,thằg chó” đi qua hành lang a1,ngó vào thì thấy em phương đang chăm chú đọc sách,tôi ngẩn người trước vẻ đẹp của em,hình như em cận thị hay sao mà đeo kính,hay là đeo kính để đẹp thôi,nhưng dù gì cũng phải nói là em rất đẹp, tóc xõa ra,để mái chéo che phủ vào kính bên mắt trái em,có một giọng nói của thằng a1 nào đó,làm tôi phải hoàn hồn lại. -thằg a7 kia đứng lớp tao làm gì mày. -ừ giờ tôi đi. -đại trà mà giám xang lớp chọn,bẩn lớp bọn bố. Trườg tôi thì lũ lớp chọn nó khinh những ai học bên đại trà lắm(tùy người),bọn nó tưởg chỉ lớp chọn mới có học sinh giỏi,còn đại trà toàn học sinh dốt hay sao. lúc đó tôi điên tiết lắm,nhưng tôi không thích đánh nhau,tôi ghét đánh nhau,nhưng khi ai đó động vào người thân hay bạn bè của tôi thì dù ghét đánh nhau tới mấy tôi cũng phải làm những việc của những người làm đàn ông,là bảo vệ bạn bè. vừa lúc đó thì thằng dũng chạy từ phía sau lại bóp cổ tôi,thằg này cực nóng tính luôn vs nó cũng sống vì anh em,nếu bọn kia mà xúc phạm đại trà trước mặt thằg này thì kiểu gì cũng có đánh nhau. -thằg chó,đéo chịu trả tiền mà gọi dõ lắm,làm bố mất toi 50k_nó vừa nói vừa bóp cổ tôi. -lại chui ra thêm 1 thằg đại trà nè anh em. -đập chết mẹ 2thằg ý đi_bọn a1 ở trong lớp nói ra. -bọn mày nói gì_thằg dũng định xông vào hẳn lớp nó. -thôi mày,về lớp kệ bọn nó_tôi ngăn nó lại. -mày bỏ ra để bố vào. -giỏi vào đây,to mồm gì_thằg nào bên a1 nói. -thôi về mày_tôi lôi đó nó, trên đườg nó giằng co để thoát khỏi tay tôi,để ăn đủ với lũ a1 khinh người kia,lôi được nó về lớp,thì tôi bỏ tay nó ra. -sao mày lôi bố,để bố lại tẩn cho bọn nó trận cho hết láo_nó ngân cổ lên nói. -việc gì cũng phải bình tĩnh,việc gì phải đánh nhau với bọn nó làm gì. -nhưng bọn nó láo. -thôi về chỗ đi,kệ bọn nó. Một lúc sau thì cô giáo vào lớp,lại là cái màn kiểm tra bài cũ,tôi thì chúa ghét màn này vì tôi học dốt mà,từ năm lớp 1-10, tôi chưa được cái giấy khen học sinh giỏi bao giờ cả, có ít năm mới được tiên tiến còn đâu toàn trung bình, mà cũng không hiểu sao tôi học dốt vậy mà cũng đõ được vào c3 nữa, ở lớp chắc tôi là đứa học dốt nhất.. những lần cô giáo kiểm tra bài cũ thì lớp tôi ai cũng im thin thít,bình thường nó chuyện ghê lắm,cứ đến màn này thì ai cũng im,cúi ngầm mặt xuống bàn,có đứa chăm học thì còn không sợ chứ mấy thằg dốt như tôi thì hi sinh. -em dũng lên bảng. -chết rồi_thằg dũng nói. -ngon mày,lại được trứng ngỗng về luộc. mà cũng lạ thật đó,mỗi lần thằng nào lên bảng rồi về chỗ cô giáo đều nói câu “kiểm tra tiếp 1 bạn nữa” cứ tiếp một bạn nữa thì cũng được 10 thằng,tất nhiên tôi cũng trong số đó và cũng chung số phận là được điểm 0. -tôi biết ngay lớp chả ai học bài_cô giáo nói. -sao cô biết lớp không ai học bài mà con kiểm tra làm gì,phí cả thời gian_thằg mạnh nói. -anh còn nói hả. Kết thúc 5 tiết học,tôi lại đứng ở cổng trườg đợi chị tôi rồi về, ở nhà vì có 2 chị em nên đi học về mới nấu được cơm,nên phải đợi rất lâu toàn 12h30-1h mới ăn được, không đủ thời gian ngủ trưa nữa. CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 2 chap2: Ở nhà tôi cũng chả có việc gì làm,chỉ có cái việc là ngồi cày game,tôi là đứa nghiện game đích thực,có thể ngồi chơi từ chiều cho đến tối,từ tối cho đến nửa đêm,đang chơi thì chị huyền vào phòng tôi nói. -hông chơi nữa. -có việc gì làm đâu. -xuốt ngày chơi,tôi méc mẹ bây giờ. -xuốt ngày mẹ mẹ. -hông được chơi nữa,chơi lắm hại người. -tí nữa 15p nữa. -không là không. Tiếng điện thoại của tôi vang lên,là thằg dũng gọi. -alo_tôi nói. -đi, chơi khôg mày. -ở đâu,đang ở nhà cày game. -treo đi,đi chơi với tao. -tới nhà tao,đón tao đi. -đợi tí tao qua liền. đứng dậy đuổi chị huyền ra khỏi phòng để thay đồ,thay đồ xog xuống dưới nhà đợi thằg dũng,đợi một lúc thì nó tới. -chơi ở đâu_tôi nói. -uống cafê đi. -đi. nó trở tôi tới một quán cafe gì đó, bước vào trong,em phục vụ bước ra, phục vụ ở quán này toàn,chân dài mặc đồ rất sexy. -2 anh dùg gì ạ_nó đưa bọn tôi menu. -cho em ly nước cam_tôi rất thích uống nước cam. -cho em ly cafe sữa nha chị. -2anh đợi em chút. -pv ở đây xinh nha mày_thằg dũng nói. -ừ. quán rất đẹp,mọi thứ đều được trang trí chỉ với 2 màu đó là hồng vs xanh dương,những dòg nhạc nhẹ nhàng du dương làm tôi cảm thấy một sự bình yên. -phương kìa-tiếng thằg dũng nói làm tôi trở về với thực tại. -đâu. -bàn kia kìa_nó chỉ về phía cuối quán. Tôi nhìn theo ngón tay nó chỉ,đúng là em phương thật,em thật sự rất đẹp,êm mặc quần jean áo sơ mi,đeo mắt kính,tóc xõa dài, vẫn như lúc xáng, em chú tầm vào quyển sách,mà không chú ý gì tới xung quoanh cả. Tôi rất muốn lại bàn em,ngồi nói chuyện và uống nước cùg em,nhưng tôi ngại ,rất ngại,phải làm sao mới làm quen được với em đây. -cơ hội đấy lại làm quen đi mày. -tao ngại lắm. -ngại thì ở nhà. năm đó có xu hướng là mặc quần rách,giới trẻ ra đườg ai cũng rách gối đứa nào chơi xang thì tơi tả hơn,em phương không như vậy, em mặc đồ rất kín đáo,không có chỗ nào rách cả. -thích ra mà làm quen. -thôi tao ngại bỏ mẹ. -thế thì về. -tí nữa đã. -về,nhà tao có việc rồi. về nhà trong sự tiếc nuối của tôi và sự hớn hở của thằg bạn,mà về cũng tốt vì ở nhà cũng đang có người chờ tôi. có lần tôi mải chơi tới 9h đêm,tưởg ở nhà chị tôi đã ngủ rồi,nhưng không chị tôi vẫn ngồi ở ghế đợi tôi,đến lúc tôi về chị tôi mới vào phòng ngủ,lúc đó cảm thấy mình là một người nhẫn tâm,đi chơi mà còn không biết về sớm,để chị tôi lo lắng đến nỗi không ngủ được,từ ngày hôm đó tôi đã rút kinh nghiệm là đi chơi phải về sớm,không muốn chị tôi phải lo lắng cho tôi nữa. thằng bạn lai tôi về,thì nó cũng về luôn, vào trong nhà thì thấy chị tôi đang lúi húi vặt rau ở bếp,chán lấm tấm mồ hôi,thấy vậy tôi càng thương chị tôi hơn. -về rồi hả_chị tôi nói. -dạ để em phụ cho. tôi ngồi vặt rau muống cho chị tôi nấu những món khác,nấu nước xong dọn ra bàn ăn,tuy thức ăn cũng chả có gì,ngoài bát thịt kho và rau muống luộc,nhưng với tôi thế là quá đủ rồi. Tuy bàn ăn thiếu đi bố mẹ,tôi thì chỉ cảm thấy hơi tủi thân tí,còn chị tôi tuy bên ngoài vẫn hồn nhiên cười xuốt ngày,nhưng trong thâm tâm tôi biết chị tôi buồn lắm,chỉ là chị tôi không muốn tôi biết thôi. Ăn cơm xong,tôi phụ giúp chị tôi bưng chén bát cho chị rửa,rồi lên phòng lại cày game cho tới khuya....... Xáng thức dậy,VSCN,xuống ăn cơm rồi 2 chị em lại đèo nhau đi học,rắt xe ra cổng tôi nói. -mang kẹo không đấy. -có. -ừ thế thì đi. đến trườg tôi đi gửi xe còn chị tôi lên lớp trước,à mà hồi đó đang hót cái bài gangnam stlye gì đó, lớp tôi thì thằg nào cũng ỘP ỘP ghe rức cả đầu,vào lớp đập vài thằg dũng thì nó nói. -ỘP ỘP. -ộp mẹ mày,như lũ bệnh. -gì gọi có gì hót. -hót cứt ở nhà vệ sinh đấy ra mà hót. -có gì nói luôn. -chả có gì tại mày cứ ỘP ỘP làm bố ghứa tai. Tôi về chỗ lấy điện thoại C5 ra cày game,rồi chả biết tại sao lũ bạn thằg nào cũng mặt hầm hầm rồi bước ra khỏi lớp,tôi chả hiểu bọn này có gì mà tức giận thế nhỉ, thôi mặc kệ cày game tiếp. Rồi một lúc sau thấy bà uyên chạy vô,mặt ngó ngó quoanh lớp,rồi chạy lại chỗ tôi nói,hôm nay bọn này lạ thế nhỉ: -hải mấy ông nam lớp mình đang ngây sự với a1 kìa. -cái gì? Ghe uyên nói xong,tôi chạy luôn ra khỏi lớp,chạy luôn xang a1, xang thì thấy cảnh tượng mấy đứa con gái a1 đang ngăn mấy thằg lớp tôi vs lũ a1 không cho đánh nhau,thấy vậy tôi chạy lại chỗ thằg dũng quát: -về,rảnh mà xuống đây ngây sự với bọn nó à. -thằg hải,nó chửi anh em mình thế,mà mày nói về à_thằg công nói. -thôi về đi,kệ bọn nó. không phải là tôi sợ tụi nó,nhưng việc nhỏ như vậy đâu cần phải đổ máu gì cả,về lớp thì từg thằg chửi tôi,tôi xem lớp tôi như một điểm tựa của mình vậy,bọn nó ai cũng sống vì bạn bè hết,tuy tôi không chơi thân với bọn nó như thằg dũng, nhưng tôi mà bị đánh,thì tôi chắc bọn nó sẽ trả thù giúp tôi. Trong giờ học chả có gì đặc sắc,nên tôi tua luôn đến về nhé, về nhà ăn cơm xong xuôi thì tôi đi ngủ,ngủ tới 3h tôi rắt xe máy đi lượn phố. Ngắm nhìn con phố mà 16 năm qua đã sống ở đây,càg ngày càng đẹp,những ngôi nhà từ thấp bé giờ đã to lớn,những cây từ thấp tí giờ đã trở thành những cây to vươn,chải dài khắp vỉa hè. Trời tự dưng có những hạt mưa,từ nhỏ rồi thành nặng hạt, tôi tính phóng xe về tắm mưa luôn, nhưng đột nhiên tôi nhìn thấy một người con gái rất quen thuộc,đang đứng trú mưa ở cổng của một ngôi nhà nào đó,đó là phương,áo phương ướt hết,trên tay vẫn ôm lấy quyển sách nào đó,thỉnh thoảg thấy em lấy tay tháo kính ra lau,rồi lại đeo, thấy cơ hội đã tới,tôi tạt xe vô đấy trú mưa. Tôi với em rất hay gặp nhau,hay đấy là duyên trời,ông trời xe duyên cho tôi với em gặp nhau,hôm qua thì quán cafe,hôm nay thì tại cổng của một nhà nào đó. 2đứa đứng đấy mà tôi chả biết nói gì,tính nói thì lại sợ em không trả lời,suy nghĩ một lúc tôi cũng mở miệng ra nói: -trú mưa hả_câu nói ngu nhất trong ngày hôm đó của tôi. -ừ. Lúc đó tôi lại cứng mồm,cố mở thêm vài câu nữa nhưng không được,lúc đó tôi chỉ ước,ước cơn mưa kéo dài lâu hơn,để tôi được đứng cạnh em lâu hơn, nhưng ước mơ chả thành hiện thực, cơn mưa tạnh sau 10p mà tôi ước, thấy tạnh mưa em phương bước đi,tôi nói: -nhà ở đâu lên xe mình chở về,cả tí mưa to đấy. -cảm ơn,nhưng tôi tự về được rồi. ừ thì cũng đúng tôi với em còn chưa thành bạn,mà chưa nói chuyện được mấy, mà tôi đòi trở về thì em từ chối là đúng rồi. Tôi phóng xe về nhà,về nhà thì thấy chị tôi ngồi ở ghế,thấy tôi chị chạy ra mở cửa và nói: -lên thay đồ đi cả ốm. -dạ. Tôi lên tắm,tắm xong xuống ăn cơm rồi lên phòng nằm vắt tay lên trán suy nghĩ. tuy tôi mới gặp phương được hơn tuần nhưng tôi đã cảm thấy tôi yêu em rồi,yêu nhiều lắm,yêu tới lúc ngày nào cũng phải suy nghĩ về em,phải làm sao mới làm quen được với em,phải làm sao để em yêu tôi,phải làm sao,làm sao, mải suy nghĩ tôi ngủ lúc nào không hay CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 3 chap3: Ngồi ở lớp đầu óc tôi không chú tâm được vào việc học mà là đang suy nghĩ một việc khác,suy nghĩ xem làm cách nào để làm quen phương,làm quen một cô tiểu thư đúng là rất khó,rồi có một giọng nói vang lên“em thưa cô,em đến đưa sđb”ghe rất quen thuộc,hình như tôi đã ghe ở đâu rồi,ngước mặt lên xem là ai. Thì ra là em phương,em đến đưa sổ đầu bài cho cô giáo kí,lúc tôi ngước mặt lên thì em đã đi đến cửa lớp rồi,tôi hận,hận tôi không ngước mặt lên sớm hơn,để được nhìn em lâu hơn,tôi cố đưa đôi mắt nhìn em,nhìn đến lúc giáng người đó khuất đi mới thôi. Lại một giọng nói của con hậu ở lớp tôi vang lên. -bạn tôi năm cấp2 đó,ông nào muốn làm quen không,tôi có sđt nè. một luồng suy nghĩ rất nhanh hiện ra,đây chính là cơ hội để có sđt em,xé vội tờ giấy,viết thư gửi cho con hậu xin sđt,lần này tôi không vò nát thư như những lần tôi gửi thưa cho bọn trong lớp nữa,mà là gấp cẩn thận. Một lúc sau con hậu cũng hồi âm lại “098xxxxxxx” đó là thư nó gửi,tôi vui mừng vì đã có sđt của em phương,việc còn lại thì để tôi. tôi lấy điện thoại viết tin nhắn để gửi cho em phương,đang tính bấm gửi nhưng tự nhiên lại có 1 dòg suy nghĩ lóe lên, bây giờ là giờ học chắc em cũng không trả lời được đâu nhỉ, thôi để trưa vậy. Hôm đó tôi chỉ về thật nhanh,nhưng càng mong thời gian chôi qua càng lâu,tôi ngồi trong lớp bồn chồn đến khó tả, rồi cái gì cũng đến trống hết tiết 5 vang lên,tôi chạy thật nhanh ra cổng, vào quán gần trườg để lấy con wave, hôm nay chị tôi có bạn tới đón nên tôi đi một mình. Phóng thật nhanh để về nhà thật sớm,phóng xe qua một bóng người nào đó đang rắt xe đạp, rất quen thuộc,tôi dừg xe lại, quay đầu về phía sau , thì giật mình đó là em phương, em phương đang từg bước đi rắt xe đạp của mình,xe em bị gì thế nhỉ?trán em lấm tấm mồ hôi,tóc mái của em díng hết trên trán, thời tiết tháng 10 nóng kinh khủng mà một người con gái mỏng manh rắt xe đạp giữa trời nắng chang chang của thời tiết mùa hè, mải suy nghĩ tôi quên mất đó là cơ hội làm quen tốt nhất,tôi quay đầu xe,đề ga đi tới cho em,tới cho em tôi nói: -xe bị gì vậy bạn. -hỏng_em phương nói mà không quay xang nhìn tôi,chỉ một cái liếc cũng không. -hỏng gì thế? -tuột xích. -đưa đây mình lắp cho. Tôi xuống xe, để lắp xích cho em,mới đầu tôi nhìn ánh mắt của em phương còn hơi lưỡng lự,nhưng một lúc rồi thì cũng thôi,em giữ xe cho tôi lắp xích, loay hoay một lúc thì cũng lắp xong,tôi nói: -xong rồi đó,xe tuột xích sao không lắp, việc gì phải rắt bộ thế. -tôi không biết,cảm ơn nha. -không có gì_mặt tôi lúc đó hiện dõ vẻ vui xướng. -tôi về đây. -ừ đi cẩn thận. Tôi vui mừng ngồi lên xe máy,phóng về luôn, về nhà tôi vui quá tranh hết việc làm của chị tôi,quét sân quét nhà, ăn cơm xong tôi lại tranh rửa bát chị tôi chắc thấy tôi lạ quá, lấy tay sờ lên trán tôi và nói: -có nóng đâu nhỉ,chị lấy thuốc sốt cho nha. -khỏe mà việc gì phải uống thuốc. -hôm nay tự nhiên làm mấy thứ này,khôg ấm đâu thì gì. -khôg có gì,chị lên phòng ngủ đi. -ừ chị lên ngủ đây,rửa bát xong đi ngủ,cấm chơi game,chị mà biết là chị đánh. -biết rồi. Rửa bát xong tôi lên phòng bật quạt lên tíng ngủ,à mà còn việc nhắn tin cho em phương nữa,suýt quên, mang điện thoại ra, tôi cứ viết rồi lại xóa chả giám gửi,lạ thật lúc đi đườg tôi quyết tâm gửi thế này thế kia, mà giờ còn chả giám gửi, rồi tôi viết“phương à”bấm gửi mà ngón tay cứ run run,nhắn tin với gái cũng có rồi,sao lần này lại vừa hồi hộp vừa run run thế nhỉ. Một lúc sau thì em phương cũng hồi âm lại,sau đây những tin nhắn tôi với em phương gửi cho nhau. -ừ ai vậy_em phương hồi âm lại. -mình lúc trưa vừa gặp nè_tôi viết mà tay cứ run run. -à bạn là người lắp xích đó hả. -ừ mình nè. -có gì không? -khôg nhắn hỏi xem,lúc về xe còn tuột xích nữa không. -không,mà sao biết số tôi vậy. -xin của đứa bạn cùg lớp. -ừ,cảm ơn nha. -không có gì,phương ăn cơm chưa. -rồi,mà sao biết cả tên tôi vậy. -à hỏi con bạn cùg lớp. -ừ mà hỏi ai vậy. -con hậu đó. -ừ thôi bye. -ừ bye. Tôi chán nản vì nhắn tin còn chưa đủ 15p,vứt điện thoại ra một góc, nằm lại suy nghĩ về em, hình như từ lúc biết em tôi nằm ngủ lúc nào cũng phải suy nghĩ về em đầu tiên rồi tôi mới ngủ được, em thật là đẹp,vẻ đẹp thánh thiện,vẻ đẹp tự nhiên của một cô con gái việt nam 17 tuổi, em không phải là những đứa con gái ăn chơi,uy nhà em cũng rất giàu(ghe bọn bạn bảo thế) mái tóc em màu đen óng ả,thời đấy ra đườg đa số con gái mặc đồ thì toàn quần 5 cm, áo hở rốn, còn em,em lại khác ra đườg em chỉ mặc những chiếc quần dài,áo dài tay,tuy tôi chỉ gặp em một lần ở quán cafe những tôi vẫn biết, em đúng là người con gái mà hằng đêm tôi vẫn mơ ước. Nghĩ về gia đình nhà em,ghe bọn bạn nói là nhà em rất giàu,tuy nhà tôi cũng không phải là nghèo,mà cũng không phải là giàu, không biết em có đồg ý yêu thằg như tôi không,tương lai tôi không biết đi về đâu mù mịt quá, nếu em đồng ý yêu tôi,thì không biết bố mẹ em có chấp nhận mối tình của chúng tôi hay không,hay là lại cố gắng ngăn cản, tôi chỉ là một thằg có chiều cao có 1m65,học vấn thì rốt. Em lại là một cô gái giỏi giang,dáng đẹp,tôi đứng với em thì tôi với em bằng nhau. Nhưng không vì mấy thứ kia mà tôi không thử tán em,tôi yêu em nhiều lắm,yêu từ cái nhìn đầu tiên,yêu hơn chính bản thân tôi, chưa có một người con gái nào mang lại cho tôi cảm giác khó tả như vậy, tôi sẽ quyết tâm,quyết tâm tán đổ em,dù chỉ thử những cách nhỏ bé nhất,tôi cũng phải tán được em,dù cho em là một nàng tiểu thư kiêu kì lạnh lùng tới đâu tôi cũng phải tán đổ em bằng được, nhất định là thế.... CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 4 chap4: chiều nào cũng vậy,tôi chỉ ở trong 4 bức tường ngồi cày game. tôi ước,ước một lần được quay về thời ấu thơ,ước một lần được trở về quê,ước được chạy nhảy tung tăng với đám trẻ con ở quê, 5 năm rồi bắt đầu từ khi tôi lên lớp 6 là tôi phải rời xa quê hương,rời xa những đồng ruộng mênh mông bát ngát,rời xa những ngồi nhà cấp 4. còn đâu những ngày năm trên đê ngắm nhìn những con bò đang ngặm cỏ, còn đâu những ngày năm trên đê thả diều và ngắm nhìn những cánh diều đang bay vi vu trên bầu trời, còn đâu những ngày vui đùa cũng đám trẻ con trên sân đình,còn đâu những ngày cởi áo tắm mưa,còn đâu những ngày chơi quên cả cái nắng, còn đâu những ngày đi chẩy trộm,gô,khoai. tôi muốn quay về quê,quay về với những đồg ruộng,quay về để gặp đám bạn ở quê của tôi,5 năm xa cách không biết bọn nó có nhớ tới thằg hải còi không nhỉ. tôi nhớ những con người ở đó,những hàng xóm láng giềng tốt bụng ở đó,họ thường mang những bát canh v.v ,những thứ màcon người thành phố coi là nhỏ bé,nhưng ở quê những thứ đó thật lớn lao, ở quê họ không coi trọng tình cảm hơn là vật chất. Tôi nhớ,nhớ hết tất cả thứ gì về quê tôi, nhớ những lần trời mưa tầm tã tới những lần trời nắng ngắt. từ ngày tôi lên thành phố,mọi thứ đều rất chán, hàng ngày tôi chỉ biết ngồi trong 4 bức tườg cắm đầu vào game online, đến đôi mắt của tôi đã bị cận,hình như cũng phải cận hơi nặng, tôi biết đều đó, nhưng tôi không giám nói cho bố hay or chị tôi biết,vì tôi sợ bị ăn chửi lắm. tiếng điện thoại reo lên,lại là thằng dũng gọi,sao gọi nhiều thế nhỉ. -alo gọi gọi lắm thế,bố đang chơi game_tôi nói. -đi chơi không mày. -ở đâu. -tới quán nét đi. -tới đón tao đi. May mà ở trên thành phố này,tôi còn có thằng bạn như thằng dũng,nếu mà tôi không quen được nó,khôg biết tôi cô đơn thế nào nhỉ? Tuy nhà tôi cũng có máy tính,nhưng chơi nét vẫn vui hơn, một mình ngồi trong phòng chơi game một mình chán lắm, chơi game là phải đông mới vui,và đặc biết nó có thể làm tình cảm bạn bè thêm sâu đậm hơn. Tôi chạy Xuống nhà xin phép chị huyền,xuống nhà thì chị tôi đang ngồi xem hoạt hình, lớn tướng rồi mà vẫn hoạt hình. -chị ơi tí em đi chơi nhá. -ừ đi cẩn thận,chơi linh tinh chị đánh. -vâng. -tối chị đi ăn sinh nhật,em tự nấu mì ăn tạm hôm nay nha. -vâng không sao đâu,thằg dũng tới rồi em đi đây. Chạy ra cổng ngồi lên yên sau cho thằg dũng chở đi. -đi cẩn thận mày. -yên tâm tay lái bố lụa lắm. Đúng là tay lái nó lụa thật,lụa đến nỗi đâm vào ổ gà mấy lần. -lụa vãi mày. -nhìn bố thể hiện nữa này. -thôi,cm khiếp bỏ mẹ. -thằg nhát chết. -quán nét kìa tạt vô đi. Vào quán nét thì nó mở cf lên bắn,tôi thì chả ham game đó, lúc đó tôi chỉ ham ninja online của teamobi thôi, năm đó game ninja nổi tiếng trên mobile ở việt nam lắm,ai chơi game này chắc cũng biết, biết khoản ức chế khi đập đồ xịt, biết cảm giác lâng lâng khi lên lv, hồi đó tôi nghiện game này lắm, game này là game lần đầu tiên tôi chơi được lâu nhất đó là 3 năm, còn bây giờ game này giảm dần người chơi theo năm tháng, ra những auto linh tinh làm game này rất là nhàn, và độ hút máu của teamobi cũng cao nên game càng ngày càng ít người chơi, 4 sever thì chắc có mỗi sv1 là đông nhất,Nhưng game này phải nói là rất hay(2năm về trước) giúp tôi quen được rất nhiều anh em tốt. -gái kìa. -ađù gái kìa anh em. mấy từ đó được phát ra ,nó như rất quen thuộc ở những quán nét ít gái ra vào,đúng là bọn có gái vào quán nét làm như ngạc nhiên lắm hay sao,mà phải gầm lên,mà đa số gái xinh chỗ tôi vào quán nét 10 đứa thì 8 đứa xấu,chắc em này cũng vậy nên tôi chả thèm quay đầu ra ngó. -gái thì kệ mẹ gái, việc mắm gì phải hét lên ghê thế_tiếng hét của thằg dũng,chắc lại bắn thua nên mới tức đâu. Rồi chả hiểu sao đứa con gái nào đó đi lại máy cạnh thằg dũng ngồi,tôi quay xang nhìn, ừ thì cũng xinh thật đó,nhưng tôi chả quan tâm quay lại màn hình chơi tiếp,đang bật đồ sát ra khu luyện tập ở sau trườg hirosaki(lâu rồi khôg chơi ninja khôg biết viết thế có đúng không nữa) đánh nhau,thì thấy tiếng nói bé bé của thằg dũng nói. -mẹ gái xinh vãi mày. -ờ kệ sác mày,câm mõm lại bố đang pk. -ừ,lúc nãy tao khôg biết em này xinh đến vậy nên chửi,giờ nghĩ lại ngu vãi. -ờ kút. -xinh vãi,tao đéo chú tâm bắn được. -bố đã nói kút mà,lải nhải nhiều_tôi ức chế vì bị phá,nên quát nó. -ừ taochơi đi,tao ngắm gái đây. -ờ nói câu nữa bố đồ sát chết mẹ mày giờ. Được một lúc nó lại quay xang nói với tôi,tức thiệt đó. -em ý xem phim hàn mày. -kệ mẹ nó,mày nói với tao làm mắm gì_tôi ngắt lên. -ờ ờ,chơi tiếp đi. hôm đó tai tôi bị khủng bố vì có tiếng lải nhải của thằg dũng vs con bé kia,trời cũng đã tối cũng 6h rồi nên tôi đứng dậy đập vai thằng dũng nói, nó vẫn đang nói chuyện vs bé kia, chả biết có chuyện gì mà lắm thế nhỉ, chả bù cho tôi nói chuyện với phương được có 7 8 câu là tặc tịt. -về mày. -tí nữa đã,chơi típ đi. -về tôi rồi. -6h30,chơi típ đi tao bao được chưa. -ờ ờ thế chơi tới 8h cũng được. hiếm khi mới có cơ hội nên tôi ngồi chơi tiếp,đúng là thằng có gái xang ghê,đang chơi thì thằg dũng đập vai tôi nói. -về mày. -ờ. -tới nhà tao ăn sinh nhật nha. -có sinh nhật à,sinh nhật mày à. -không anh tao,có chị mày ở đó nữa đấy_chị tôi học cùng anh nó. - ở lớp có mỗi tao đi à. -không tao mời bọn bạn lúc xáng rồi. -thế sao giờ mày mới bảo bố. -trước sau khôg như nhau à,thảo đi cùng tụi mình luôn nha_thì ra bé đó tên thảo. -nhưng mình phải về_thảo nói. -thôi đi cũng mình tới luôn cho vui. -ừ vậy cũng được. Ra khỏi quán,thằg dũng bẩn tính nó bắt tôi đạp xe đạp của em thảo,còn nó tươi cười lai em thảo trên con xe máy của nó, đúng là thằng vì gái quên anh em. nó phóng xe về trước,tôi đạp theo sau, tới điểm hẹn,điểm hẹn là một quán cafe của nhà nó, rắt xe vào thì thấy thằg dũng chạy ra nói. -có em phương,có em phương ở đây. -đùa tao hả mày. -thật thật. -sao em ý ở đây. -tao hỏi anh tao thì anh tao nói,là bạn nào cùg lớp đưa tới đây. 3 lần trước gặp nhau,tôi xem 3lần đó là tình cờ,nhưng hôm nay lần thứ 4 gặp nhau thì tôi xem đó là duyên. -vào đi đứng ngoài này chi nữa. -à ừ. người tôi cảm thấy run run,đôi chân nặng nhọng trong từg bước đi, có gặp gái thôi mà sao phải run vậy,bình tĩnh,tôi tự an ủi mình. Vào trong tôi chọn 1 bàn trống để ngồi,hình như tiệc vẫn chưa bắt đầu,vẫn còn đợi ai đó, ngó một lượt,dừg lại ở phía chị tôi với anh dương(anh thằng dũng) đang ngồi cạnh nhau nói chuyện tình tứ với nhau, hình như 2 người này yêu nhau thì phải, cũng tốt chị tôi yêu anh dương cũng tốt,anh ấy là người tốt. Ngó một lượt nữa thì tôi dừng 2 con mắt lại về phía người con gái xinh đẹp tên phương đó, nhìn em vẫn vậy,vẫn đẹp hoàn mĩ, vẻ đẹp kiêu sa, vẫn là đôi mắt đen không có cảm xúc đấy, vẫn là đôi môi đỏ mọng chỉ mở hé ra những khi uống nước,tôi ngẩn ngơ ngắm em đến khi anh dương với chị tôi tới bàn tôi ngồi lúc nào mà cũng không biết nữa. -thích cô gái đó à_anh dương nói. -không..làm...gì có_tôi đỏ mặt nói. -mà sao em ở đấy thế. -em học cùg bạn anh dương chị à. -xinh thế mà,anh mày cũng bị hút hồn nữa au....ra_anh dương nói. -anh nói gì hả_chắc chị tôi cấu anh dương nên anh ý mới kêu lên ghê thế. -đâu có vợ,vợ anh xinh nhất. -hứ không tin. -đúng mà vợ anh đẹp nhất. -e hèm mời anh chị ra chỗ khác,em nhờ_tôi nói. 2 anh chị đấy chắc ngại nên ra bàn khác ngồi, một mình tôi ngồi ở đây, thằg dũng thì ngồi ba hoa với em thảo, hình như là tôi tới sớm hơn dự kiến thì phải,lớp tôi thì vẫn chưa có ma nào đến, ngồi một mình nhâm nhi ly rượu vang với những bản tình ca êm đêm,đúng là rất hợp với cảm xúc của tôi lúc này, tôi cảm thấy yêu đời hơn,chắc là vì chỗ nào có em phương là tôi có cảm giác vui vẻ hơn hả. Thấy em phương cũng đang ngồi một mình,tôi bạo dạng đứng dậy đi lại chỗ bàn em và ngồi vào 1 cái ghế cạnh đó và nói: -phương cũng ở đây hả. -hả sao anh ở đây_em ngạc nhiên nhìn tôi,tôi vào đây từ bấy đến giờ mà em cũng không nhìn thấy. -mình vào đây từ lâu rồi mà không nhìn thấy à. -tôi không để ý_em phương lắc đầu nói. Hình như khi yêu một người nào đó,bạn có cảm giác là, tất cả cử chỉ hành động dù chỉ là nhỏ bé nhất,đối với bạn đó cũng là những cử chỉ thật đẹp,với tôi cũng vậy chỉ nhìn thấy em phương lắc đầu nhẹ như vậy,tôi cũng cảm thấy em đẹp làm sao. -ừ mà phương bị cận hả_nghĩ mãi mới ra được câu này. -ừ, bị nhẹ thôi. -ừ,mà đi cùng ai vậy. -chị tôi_May mà không phải là đàn ông đưa phương tới đây. nói chuyện với phương,tôi có cảm giác là,chả nghĩ gì hay để ý tới mọi thứ xung quanh cả tôi chỉ có vặn não hết công xuất để nghĩ những câu hỏi để hỏi phương cho cuộc nói chuyện thêm dài hơn. khách cũng tới đông đủ hết,anh dương cầm mic lên đứng trước toàn thể mọi người nói,anh dương bala một hồi thì có một người nào đó mang bánh sinh nhật lên,anh dương nhắm mắt thổi nến và câu nguyện gì đó, tất cả mọi người vỗ tay,mặt ai cũng nở niềm vui mừng(trừ em phương) chắc người vui nhất vẫn là chị tôi,chị cười từ đầu tiếc tới cuối tiệc. Từ bé cho tới lớn,tôi chưa lần nào được tổ chức sinh nhật như thế này cả,dù một cái bánh sinh nhật cũng không, đến ngày sinh nhật tôi chị tôi chỉ rắt tôi đi chơi linh tinh, chơi tới lúc nào tôi muốn về thì về, mà tôi cũng chả thích tổ chức sinh nhật gì cả phí cả tiền. Và hôm nay cũng là lần đầu tiên tôi thử nếm cái mùi vị của cái bánh sinh nhật,cắn một miệng nhỏ tôi đã chán rồi,sự ngọt vs độ béo của nó nhiều quá,làm tôi phát chán, ăn cố miếng bánh tôi chả thèm ăn miếng thứ 2 nữa. tiệc phải nói là lớn,mỗi bàn ngồi,ít thì được nửa cái bánh,nhiều thì nguyên cái, khôg biết hôm đấy anh dương tốn bao nhiêu tiền nữa. Tôi vẫn ngồi cùng em phương, em phương khôg độg tới miếng bánh nào,chỉ thỉnh thoảng uống ngụm nước rồi lại chú tâm nhìn vào con iphone 5s. -không ăn hả_tôi nói. -không. -uống rượu không. -tôi khôg biết uống. -ừ Kết thúc buổi tiệc là lúc 10h đêm, tôi phải chở chị tôi về,về nhà tôi lên giường nằm vắt tay suy nghĩ tiếp, giá như hôm nay bữa tiệc kéo dài lâu hơn tí nữa thì tốt biết bao,có phải tôi sẽ được ở cạnh em lâu hơn không nhỉ...... CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 5 chap5: -xuống căn-tin có việc cần nói_tôi vừa bước chân vào lớp thì thằg dũng đã lôi xuống căn-tin,chả biết có việc gì mà gấp thế đây. -có việc gì thế?_tôi hỏi. -từ từ để tao mua nước đã,mày ngồi đây đợi tao_nó đi mua nước, 1lúc sau nó quay lại nói: -hôm qua tao hỏi anh tao về em phương. -ờ sao có gì hót. -mày không đủ cơ để chơi đâu. -là sao. -em ý là con gái đại gia với là con 1 nữa đấy. -bố biết thừa rồi. -sao mày biết. -nhìn em ý là tao biết,em ý con đại gia,mà bố mẹ em ý làm gì thế? -chả làm gì. -chả làm gì mà cũng giàu à. -ừ thấy anh tao bảo là quanh năm toàn đi du lịch thôi,chắc là tài sản của ông bà để lại. -ừ,khó phết. -nhìn mày kìa,người thì còi,mắt thì lé,mũi thì to,mặt thì ngãy,tóc như ổ quạ,cao mét bẻ đôi, mày yêu em nó như hoa nhãi cắm bãi cứt trâu. -đệch,khen hay v. Ờ thì tôi cũng còi thật,những mắt có lé đâu,mũi cũng bình thường,mặt thì đẹp trai mà nó nói là mặt ngãy,cao cũng 1m65 mà nói nói mét rưỡi. -mà tao cũng lạ,tại sao nhà em ý giàu thế mà phải đi xe đạp nhể. -thích thì đi,bố thằg ngu. -mà tao có facebook của em ý đó. -đưa tao. -mày vào facebook ghi sđt em ý vào là có à. -sao mày biết sđt em ý thế_tôi vừa hỏi vừa rút điện thoại ra login facebook. -hỏi anh tao ngu vãi. -sao anh mày biết. -hỏi chị họ em phương ngu thế. vào facebook ghi sđt của em phương,thì hiện ra ník em,trần thị hồng phương,thì ra đó là họ em,ảnh đại diện thì đó không phải là ảnh em,mà là ảnh linh tinh nào đó,gửi lời mời kết bạn luôn. vào xem dòng thời gian của em,tìm hết dòng thời gian mà chả thấy em đăng cái ảnh hay viết status nào cả, chỉ thỉnh thoảng thấy bạn em chia sẻ những thứ linh tinh thôi. Em không đăng status nào cũng tốt,không như mấy thím bây giờ nào là “bố mình mất rồi huhu 500like cho bố mình sống lại nào” “hôm qua bị té đau quá,ngãy cả tay, mọi người like thật nhiều cho mình hết đau nào” chả hiểu mấy thím đó thế nào chứ bố vừa mất mà vẫn có thời gian lên facebook câu like, còn thím bị té nói đau thế kia,tay cũng ngãy mà vẫn đủ bình tĩnh câu like được,thật là hài đó. -ừ hôm qua tao nhắn tin với em thảo,tới 12h đêm,tốn mất bao nhiêu tiền. -ờ thôi lên lớp,trả tao giúp tao luôn. Tôi với thằg dũng khoác vai nhau đi lên lớp,lại đi qua a1,lại nhìn thấy em phương đang chăm chú đọc cuốn sách gì đó,lại được gặp những cặp mắt khinh bỉ của bọn lớp chọn nhìn bọn tôi. Vào lớp học,đầu óc tôi lại mơ mơ màng màng về em phương,mặc kệ cô giáo ở trên giảng bài,mặc kệ những bài tập mà cô giáo cho,vở thì chép được mỗi đầu bài rồi vứt đấy, mà chép chắc tôi cũng chả chép được vì mắt tôi cận mà,lúc nào chép tôi lại phải nhờ đứa cạnh bàn đọc lên cho tôi chép hoặc là nó chép xong thì đưa vở cho tôi chép. 90p cũng chôi qua,thằg dũng rủ xang lớp 10a3 để gặp em thảo,thì ra em thảo học ở trường này vậy mà tôi không biết nhỉ. đi từ a7 tới a3 tôi cũng gặp ít nhiều cặp mắt khinh bỉ đại trà chúng tôi,chả biết bọn này học giỏi làm cái gì nữa,tưởg học giỏi là được khinh những người học rốt như chúng tôi à,mà cũng chưa chắc ai vào lớp chọn cũng học giỏi đâu. Xang a3 thì thằg dũng gọi em thảo xuống căn-tin uống nước, xuống căn-tin ngồi,tôi mới được nhìn thấy dũng nhan của em thảo, cũng phải nói là xinh,thằg dũng cũng có phước ghê. tôi thì ngồi uống nước,mặc xác 2 đứa nó thích buôn gì thì buôn,chả biết 2lũ nó moi đâu ra lắm chuyện thế không biết chả bù cho tôi với em phương. đưa cặp mắt ngó quanh căn-tin thì đôi mắt tôi dừng lại tại một góc căn tin,một người con gái ngồi đó,vẫn vậy,vẫn kiểu ngồi chăm chú vào cuốn sách mà không chú ý tới ai hết. -tao đi ra đây trước nha mày_tôi nói. -ờ tự nhiên. Tôi lấy hết can đảm tới bàn em và ngồi vào ghế đối diện em, chắc em thấy có người nên bỏ cuốn sách xuống và nhìn tôi. -ngồi với nha_tôi nói. -ừ. Em phương lại chăm chú đọc sách,mà không để ý gì tới tôi,đột nhiên em bỏ cuốn sách xuống bàn và nói: -anh tên gì vậy. -mình tên hải. -ừ_lại cầm cuốn sách lên đọc tiếp. Ngó quanh căn-tin thì tôi thấy nhiều cặp mắt nhìn về tôi,trai gái, đủ cả,có đứa đàn ông còn phồng mang trợn mắt nhìn tôi,trông sợ phát khiếp. Những lần được ngồi cũng bàn với em phương,tuy lần nào cũng chỉ nói chuyện được 5-6 câu,nhưng đối với tôi là quá đủ rồi,chỉ được ngồi cạnh em,được nhìn em,thì tôi cũng hạnh phúc biết nhường nào. em phương tự nhiên bỏ cuốn sách xuống,và bắt gặp hai con mắt của tôi đang nhìn em say đắm, tôi vội quay đầu ra hướng khác,thật là ngại,bị bắt nhìn trộm rồi. -tí về lai tôi về nha_em phương nói. -hả. -không được à?vậy thôi. -được,được mà_tôi vội nói,nhỡ em đổi ý thì chết. -vậy sau đứng cổng đợi tôi nha,tôi lên lớp đây. em phương bước lên lớp,tôi vẫn ngồi đó cười,cười ghê lắm,nụ cười tí được chở em về, chỉ biết em đã tự động nhờ tôi lai em về,thì tôi đã biết,tôi đã có 1 vị trí gì đó nho nhỏ ở trong tim em, dù chỉ là nhỏ, nhưng tôi sẽ cố gắng làm nó lớn hơn,làm em phải yêu tôi.. À xém quên tí về còn phải trở chị huyền về nữa,giờ phải làm sao đây,không nhẽ là lai cả 2,hay là đưa chị huyền về trước rồi quay lại trườg đón em phương, hay là đưa em phương về trước nhỉ, giờ phải làm sao đây,khó sử quá,được cái này thì mất cái kia. Ngồi vặn óc hết công suất thì mới nghĩ được ra,tôi lấy điện thoại,nhắn tin cho anh dương là chở chị tôi về vậy là xong. tôi đứng dậy bước lên lớp, tôi hoảng vì trườg đã trống từ bao giờ rồi,căn-tin giờ chỉ còn mình tôi,chạy thật nhanh lên lớp thì chễ mất 10p, may mà cô giáo dễ tính nên không sao,gặp bà la sát chắc lại đội sổ đầu bài mất....... CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 6 chap6: Ngồi học 3 tiết còn lại,mà tôi cảm thấy nó dài như là 3tháng , có câu “đợi chờ là hạnh phúc” tôi chỉ muốn đập hòn gạch vào mặt thằg nào xáng tác ra câu này, càng đợi tôi càng ức chế chứ hạnh phúc chả thấy đâu cả. Trống trường hết giờ vang lên,tôi cất sách vào cặp, chạy thật nhanh ra quán nước gần trường lấy xe,rồi đứng ở cổng đợi em phương. Một lúc sau em phương cũng ôm cặp bước ra,nhìn em từ xa,nhìn mái tóc em bay bay trước gió, nhìn tóc mái em che phủ một bên mắt trái,mái tóc đen mượt óng ả,tôi như bị hút hồn trước vẻ đẹp đó,vẻ đẹp tự nhiên của một cô gái việt nam. Em bước tới chỗ tôi và ngồi lên sau xe tôi mà chả nói câu nào cả,tôi đề xe phóng đi với bao nhiêu cặp mặt dòm ngó tôi,có cả mấy đứa lớp tôi nữa. trên đường rất nhiều cặp mắt nhìn tôi,à không chính sác là nhìn em mới đúng, có mấy thằg tóc vàg đi SH còn nhìn tôi với ánh mắt ghen tức,bọn nó gato là đúng rồi, một thằng đi wave,cao 1m6,cũng không phải là hot boy cả, mà được chở một em hot girl. tôi cố gắng đi thật chậm,chậm lắm để được ở cạnh em lâu hơn,hạnh phúc biết nhường nào khi chở người mình yêu sau xe nhỉ, à chết quên tôi còn chưa biết nhà em ở đâu, từ mấy giờ cứ đi linh tinh tốn xăng quá. -nhà phương ở đâu thế. -tưởg biết rồi mà. -chưa. -nhà ở xxx. đi theo cái địa chỉ mà em nói, tôi tới 1 ngồi nhà nào đó to tướng,5tầg,1mình em ở trong ngôi nhà to như thế này chắc buồn lắm nhỉ, nghĩ cũng tội em. -nhà đây hả. -ừ. -1mình ở nhà to này không chán à. -có bác giúp việc nữa. -ừ. -bye,cảm ơn nha. nói xong em phương bước vào nhà,tôi luyến tiếc nhìn em tới khi em khuất sau cánh cửa mới quay xe đi về. Về tới nhà ăn cơm xong,lên phòng năm vắt tay lên trán suy nghĩ. lại suy nghĩ về em,về người con gái kì lạ đó,cuộc tình này đúng thật là hơi khó khăn, em là một nàng tiểu thư, còn tôi cũng không phải là thằng nghèo đến nỗi để mùng tơi rớt,mà nghèo thì tôi cũng chả có mùng tơi nữa mà rớt. nằm vò đầu suy nghĩ cũng chả nghĩ ra cách gì hay để tán em cả,chả biết tại sao tôi lại ngu thế nhỉ, ông trời lại cho tôi mỗi cái chơi game là giỏi, thà cho tôi giỏi tán gái còn hơn là chơi game, học cũng ngu, thể thao cũng ngủ, cái gì cũng ngu, mỗi game không ngu, đắng thật đó. Nằm thì nóng quá chả ngủ được, phòng tôi nhiều lần chị tôi nói là lắp điều hòa, nhưng tôi có cái bệnh là đau đầu khi ngồi ở chỗ nào có điều hòa, nên mùa hè trời nóng 4 mấy độ,ngủ thì chả ngủ được, mồ hôi chảy ướt hết cả áo. Dậy mở máy tính login ninja,từ lúc đơn phương em phương tôi ít chơi game hẳn, toàn suy nghĩ về em phương là nhiều. Mới login game đã thấy thông báo tin nhắn từ gia tộc rồi,anh em online ghê thật. -alo,nắng nóng này mà mấy thím không ngủ à_tôi nhắn. -dạo này ông ít online thế,chả online kéo mấy thằg kia đi lãnh địa gia tộc. -bận quá, nên toàn treo thôi. mới đầu tính chơi một lúc rồi ngủ,nhưng thấy anh em nhắn tin ghê quá, nên hứng ngồi chơi game tới chiều luôn, nhận được tin nhắn của thằg dũng là vào facebook có việc, chả biết có việc gì nữa,login facebook thì đã thấy tin nhắncủa nó rồi. -tối nay tao đi chơi với em thảo_nó nhắn. -liên quán gớm. -hôm nay ngày tốt hay ngày xấu thế mày. -ngày tốt vs ngày xấu để làm gì. -ngày tốt thì đi,ngày xấu thì hẹn khi khác. -bố thằg bệnh, đi chơi vs gái cũng phải xem ngày, có phải đào móng nhà đâu,mà mày phải tốt vs cả xấu -phải chọn chứ,nhỡ ngày xấu thì chết bố mày à. -thôi kút thằng bệnh hoạn. Tôi out luôn facebook,nói chuyện với thằng này max ức chế,đi chơi với gái cũng phải chọn ngày mới đắng lòng thanh niên. lên giường nằm ngủ được 1 lúc thì chị gái gọi xuống ăn cơm,xuống ăn cơm xong tôi lại lên phòng nằm, dạo này đầu óc mơ mơ màng màng lúc nào cũng nghĩ tới em phương,cứ yêu đơn phương thế này thì người đau không ai khác là tôi,phải làm sao nhỉ,phải làm sao mới biết được em phương đang nghĩ gì nhỉ?,em có thích tôi không nhỉ? Con gái thật là khó hiểu thật đó,họ luôn che dấu cảm xúc của mình,không để mình có thể biết họ đang nghĩ gì. em phương cũng vậy,em nói chuyện với tôi rất ít,chính sác mỗi lần thì cũng chỉ được trên 5 câu,suy ra em phương chỉ trả lời tôi như là 1 người lạ hỏi thì trả lời cho có lệ thôi,không phải là bạn gì cả. Nhưng nếu mà em coi tôi là người lạ,thì sao em lại nhờ 1người lạ trở về thật là khó hiểu thật đó. ở đây ai là con gái thì giải thích giùm phát coi,xem mọi người có hiểu được không,hiện tại,là bây giờ đó,thì tôi cũng đã hiểu rồi. đêm nay ngủ nóng quá tôi lại lọ mọ dậy chơi game, chơi game ban đêm tạo cho con người một cảm giác thích thú đến khó tả. nhớ ngày xưa,là năm tôi học lớp 7 đó,lần đầu tiên tôi dậy chơi game ban đêm lúc 12h, lần đó tôi bấm chuột phải nói là bấm rất nhẹ,sợ mọi người ghe thấy,sợ bị bắt là chơi game đêm,nhưng giờ nghĩ lại lúc đó ngu thật, ở dưới nhà làm sao ghe thấy được chứ,giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn cười, chắc đa số thím nào chơi game ban đêm,đều sợ bố mẹ bắt được phải không nhỉ. Login ninja,tuy là khuya rồi anh em trong gia tộc vẫn nhắn tin rất nhiều,toàn thánh nghiện game. -đêm rồi mà mấy ông không ngủ à_tôi nhắn. -ngủ mắm,gì thức tí nữa đập đồ. -tôi đập đồ chỉ xịt chán quá. -mẹ cha thằg kensinto(npc đập đồ)nó hút máu ghê quá. vèo phát lại tới xáng,thời gian chôi nhanh thật đó,rửa mắt VSCN xuống nhà ăn xáng,rồi tôi với chị tôi đi học. Đến trường tôi gửi xe ở quán nước gần đó,rồi đi vào trường, tôi lại gặp em phương đang đi trong sân trường,em cầm theo cuốn sách nào đó,em thật xinh trong chiếc áo trắng và quần jean xanh,mỗi lần gặp em tôi lại như thằng mất hồn. tôi yêu em,yêu từ ánh mắt và đôi môi,yêu vẻ đẹp thánh thiện của em,yêu tính cách hiền hòa của em. tôi nhìn em,tới lúc em đi vào lớp,thì tôi mới đưa đôi mắt xang hướng khác,đi lên lớp vừa cất cặp xong thì tụi bạn đã xúm lại bàn tôi hỏi chuyện. -mẹ thằng còi,hôm quen gái xinh đéo nói cho anh em biết_còi là biệt danh của tôi. -tội này phải trảm,chưởng chiêu đâu. -có em. -cẩu đầu trảm nó cho ta. -thôi lượn đê bố ngủ cái_tôi nói. Bọn nó đứng lảm nhảm một lúc thì cũng chịu tha cho tôi.tôi ngục mặt xuống bàn tranh thủ ngủ một giấc cho khỏe CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 7 chap7: tôi với phương càng ngày càng cảm thấy 2 đứa ngần ngũi hơn trước,em phương không còn cầm quyển sách che mặt khi nói chuyện với tôi nữa,tôi với em như kéo dài được hơn thời gian nói chuyện, lần trước mỗi lần chỉ nói được khoảng 5-7 câu,nhưng bây giờ đã nói được nhìu hơn,những tin nhắn buổi tối cũng đéo kéo dài hơn khoảng 1h. từ 1 người con gái chỉ biết im lặng ghe tôi hỏi câu nào thì trả lời câu đó,bây giờ thì lại khác thay vào bộ mặt im lặng đó là những tiếng cười,những câu nói vui đùa của em phương. Từ 1thằg đêm nào cũng nằm vắt tay lên trán suy nghĩ về những cách để tán đổ em phương,bây giờ thì lại khác hằng đêm tôi không phải thức để suy nghĩ nữa,mà là những giấc ngủ ngon,những giấc mơ đẹp. Tôi vẫn chưa biết được tình cảm của phương dành cho tôi,đó là tình bạn,hay tình yêu? con gái thật là khó hiểu thật đấy,lúc em ở bên cạnh tôi, ừ thì em cũng cười,,ừ thì em cũng nói chuyện nhiều hơn lúc trước,ừ thi em cũng lo lắng cho tôi khi tôi bị xước tay. nhưng những thứ đó cũng chỉ giống như là một người bạn,hay đó chỉ là một tình cảm thoáng qua của em.. Phải làm sao,làm sao để biết được em coi tôi là tình bạn hay tình yêu,phải làm sao. Cứ yêu đơn phương này,thì người đau lòng nhất, không ai khác ngoài tôi. nhưng khi vô tình á,tôi thấy em đang nói chuyện với một thằng nào đó trong lớp,dù biết em chỉ bàn 1 công việc nào đó. lúc đấy,tôi cảm nhận được sự ức chế,tôi biết là tôi ghen, ghen quá lỗ, chỉ có một việc nhỏ nhoi như vậy mà tôi đã tức giận như thế,thì làm sao có thể chịu nổi được khi em không yêu tôi, dù tôi và em vẫn chưa là gì của nhau. buổi xáng tôi lại được thêm 1 nhiệm vụ mới đó là,chở em phương đi học, còn chị huyền thì cho ny chị ý chở đi. hôm nay cũng vẫn nhiệm vụ cũ,tôi đi trên con wave tới nhà em phương,không khí buổi xáng trong lành thật đó,tôi vừa đi vừa hít những không khí trong lành đó. những người tập thể dục bên những gốc cây vỉa hè,những chiếc xe máy bon bon trên đường thỉnh thoảng lại phát lên tiếng“bíp”“bíp” ,những tốp học sinh dàn hàng ngang hàng 3,tuy biết đường rộng đủ để đi hàng 3,nhưng mấy bạn này không học GDCD hay sao mà không biết luật giao thông nhỉ. Tới nhà em phương,thì thấy em đang đứng ở cổng đợi tôi,tôi thích tính cách này của em,không muốn làm người khác phải đợi mình,đúng vậy hình như tôi rất ít khi phải đợi chờ em, dù có chờ thì cũng chỉ có khoảng 5p là cùng,những lần rủ em đi chơi, em đều thay đồ rất nhanh chả biết có trang điểm hay không mà nhanh thật. nhưng em không chuẩn bị trước,có lần tôi đến đưa em đi chơi,em chạy ra mở cổng bảo đợi em thay đồ, tôi cũng nghĩ như các dân voz hay kể là phải đợi 30p này nọ, nhưng em lại khác em thay đồ rất nhanh,chạy vèo vào nhà 5p sau chạy ra,mà vẫn giữ được nét đẹp hiếm có của em. -lên xe_tôi dừng xe ở cổng nhà em,và nói. -ăn gì chưa. -rồi,đi nhanh kẻo muộn giờ. -ừ đi_em phương vừa nói vừa ngồi lên sau xe. em phương bám nhẹ vào áo tôi, dù chỉ là rất nhẹ(kiểu như nắm áo đó) nhưng thỉnh thoảng có chỗ nào sóc bàn tay mềm mại của em lại chạm nhẹ vào người tôi,Dù chỉ là va chạm nhẹ,rất nhẹ thôi nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự mềm mại ở bàn tay em. -phương ăn chưa_tôi quay đầu lại nói. -ăn rồi hi_em phương mỉm cười nói. Nụ cười của em như xóa đi những mệt nhọc trong người tôi,hàm răng trắng xáng kèm theo đó là nụ cười đẹp và bờ môi đỏ mọng, tôi chỉ muốn hôn em,hôn vào bơ môi đó,hôn vào nụ cười đó, để cho khỏa nỗi lòng của một thằg yêu đơn phương. Tới trường tôi thả em ở cổng cho em đi vào trước còn tôi ra quán nước ven trường cất xe,nhưng chả bao giờ em chịu đi vào trước cả,toàn đứng đợi tôi rồi vào cùng. Dù biết đi cùng em giữa sân trường kiểu gì cũng gặp những ánh mắt khinh bỉ,nhưng tôi kệ,kệ những ánh mắt của mấy thằg khinh người đó, để được đi cùng em dù tôi bị bọn nó khinh tới đâu tôi cũng chịu. em bước phương vào lớp, tôi cũng lủi thủi đi về trước cặp mắt khinh bỉ cũng mấy thằng lớp chọn. nếu như ngày đó tôi chăm học chút,nếu như ngày đó tôi không cắm đầu vào game online, thì giờ,có phải là tôi đã vào được lớp chọn không,để cho em phương bớt đi một nỗi trong lòng vì tôi thường nghe thấy lũ học sinh ở trường nói“con kia xinh thế kia mà đi theo thằng ngu học đó” tôi biết em phương biết điều này,nhưng chắc em không muốn tôi biết nên cứ giấu không nói cho tôi. Giờ tự trách mình thì cũng đâu có thể tìm lại những gì mình đã mất,những thứ gì đã mất đi thì rất khó để có thể kiếm lại được. Những ngày đó tôi bắt đầu chăm học lên,những buổi chiều chơi game,thay vào đó là những buổi cầm cuốn sách để học. Nhưng buổi học ngục mặt xuống bàn để ngủ,thay vào đó là những buổi tôi ngoi cổ lên để nghe cô giáo giảng bài. Nhưng cố gắng tới đâu tôi cũng không thể nhồi nhét bắt cứ con số nào trong toán học cả,tôi mang cả vở toán 6 để học lại,nhưng cũng không thể,không thể học được,vì tôi đã mất gốc hết rồi. giờ ra chơi thằng dũng gọi xuống căn-tin,nó bảo là bàn chuyện quốc gia gì đó. Xuống căn-tin chọn bàn ngồi thì nó nói. -hôm nay tao bao chú thích uống hay ăn gì cứ tự nhiên. -xang giữ,cô ơi cho cháu 4 cái bánh mì,4 chai nước lọc,4.... -4 mẹ mày,gọi gì lắm thế. -mày nói thích ăn gì cứ tự nhiên mà. -cũng phải vừa vừa thôi, 1 chai nước lọc thôi,vs 1 chai rồng đỏ cô ơi. -thằg kiệt sỉ,vừa này to mồm dõ oai. -vào chủ đề chính đây. -tự nhiên. -tao có việc muốn nhờ mày. -bố biết rồi. -sao mày biết. -có việc thì mày mới chịu bao tao uống nước,mày kiệt bỏ mẹ. -bình thường bố bao mày có cần nhờ gì đâu. -thôi có gì phun ra luôn đi. -tối nay tao tỏ tình em thảo. -cái giề_tôi đang uống nước,ghe nó nói mà xuýt sặc. -tối nay sinh nhật em thảo,nên tao muốn tỏ tình luôn. -tạch luôn khỏi phải tỏ tình gì sất. -thế giờ mày có giúp không,ko giúp tao đéo bao nữa_bạn hay thế đấy,có việc nó mới bao,lúc không cần thì kệ. -có có,việc gì. -đi cùng tao cho đỡ ngại. -ồi dào tưởg việc gì to lớn cơ,mấy giờ. -7h. -ờ đến trở tao. -ok,chiều về tao mua quà đã. cuộc nói chuyện còn kéo dài thêm một lúc nữa,rồi mới lên lớp,vừa đi lên lớp tôi vừa suy nghĩ. thằg này mới quen em thảo được 20 ngày là cùng,sao nó tỏ tình nhanh thế nhể, chả bù cho tôi với em phương, max nản CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 8 chap8: 7h thằng dũng phóng con SH tới đón,chắc lại dình thằng anh nó không để ý để lấy đi tới nhà gái cho oai,chứ làm gì có chuyện bố mẹ thằng này mua cho nó SH. Ngoài sau xe nó thừ sặc mùi nước hoa,xịt xịt lắm thế,tóc vuốt keo như trai hàn xẻng. -sặc quá mày. -thơm thế mà mày. -mùi kinh như beo. -tới nhà em ý,cử chỉ cẩn thận vào,đỡ làm nhục tao. -ừ,hỏi vợ cho con trai chả phải cẩn thận à. Tới nhà em thảo,vào sân thì toàn xe xịn,may mà thằng đệ nó đi SH chứ đi wave thì mất cả mặt,thấy thằng dũng em thảo chạy ra đón. -hi 2 người đến muộn vậy. -tại thằng này nè_thằng dũng chỉ tôi. -tại tao,tại mày ớ ớ_thằng dũng lấy tay bịt mồm tôi rồi nó nói nhỏ. -cho bố lấy ít sĩ diện với gái không được à. -hì thôi 2 người đi theo mình. Em phương đưa 2 bọn tôi ra sau nhà,nhà em rộng thật đấy, tôi cứ tưởng sau nhà em thảo chỉ bé tí thôi,nhưng tôi nhầm rộng lắm. Hình như khách đến đông đủ hết rồi thì phải,chắc tôi và thằng dũng là người tới muộn nhất. thằng dũng lại bỏ tôi ngồi một bàn,vì gái nó bỏ anh em thế đấy, một mình tôi bơ vờ ngồi nhâm nhi ly rượu vàng và ăn vài cái kéo. -mẹ hôm nay có kình địch mày ới_thằng dũng lại chỗ tôi nói. -ừ thằng nào. -kia kìa. Tôi nhìn theo hướng nó chỉ,thì thấy thằng nào ăn mặc rất lịch sự,nhìn khá là bảnh trai so với thằng dũng thì thằng này đẹp trai hơn thằng dũng khối, nó tên hiếu. một lúc sau thằng hiếu cầm trên tay bó hoa hồng tiến lại chỗ em thảo qùy xuống và nói“làm người yêu anh nhé” những người xung quanh thấy vậy ai cũng vỗ tay bốp bốp miệng hô“đồng ý đi đồng ý đi” trừ thằng dũng. thấy vui quá tôi cũng vỗ tay miệng nói “đồg ý đi” vừa rứt câu thì thằng dũng đã vả bốp phát vào mồm tôi và nói. -phản à mày. -ờ tao nhầm hehe. tôi lại vỗ tay nhưng đổi câu nói là “tạch đi tạch đi” nhưng không giám gầm to chỉ đủ cho tôi và thằng dũng ghe, sợ bọn kia ghe thấy lại bị ăn gạch thì chết. Để ý sắc mặt của em thảo,mặt em đỏ như gấc, chắc thấy em ý lâu trả lời quá nên thằng hiếu lại nói tiếp câu nữa “sao vậy em ,làm người yêu anh nhé” em thảo phán một câu mà ghe mãi cũng thấy đau. -xin lỗi em có người yêu rồi. -đấy em ý có người yêu rồi,đâu đến cửa mày_tôi ghé tai thằng dũng nói. -ừ_nó ủ rũ nói. -đường còn dài,gái còn nhiều_tôi vỗ vai an ủi nó. thằng hiếu nó đứng lên,mặt méo xệch hỏi lại em thảo câu nữa “em đùa ai,anh có thấy em dẫn người yêu về đây đâu. -kìa kìa. -nó chỉ ai đấy nhỉ_tôi hỏi thằng dũng. -không biết đằng sau tao có thằng nào nữa đâu. -chắc nó bị atsm rồi. -ai_thằng hiếu nói. -anh kia kìa_em thảo chỉ về phía thằng dũng. Thằng dũng chắc cũng hiểu ý nên nó chạy lại cầm tay em thảo,nói bala gì đó với thằng kia một hồi, thì thằng hiếu mặt tối sầm lên, còn thằng dũng thì miệng cười hớn hở. từ lúc đấy buổi tiệc trở nên trầm xuống,không còn tiếng cười như lúc trước,không còn tiếng chửi nhau nữa,không còn những tiếng hát của những đứa yêu đời nữa. Tôi và thằng dũng ra về,trông niềm hân hoan của thằng dũng trên đường nó cứ cười xuốt. tôi nhắm mắt để cảm nhận sự yên tĩnh của ban đêm,những cơn gió mát lạnh cứ thổi vào người tôi,đang suy nghĩ miên man thì, đột nhiên tôi và thằng dũng ngã lăn quay ra đất, cả con xe SH đè vào chân tôi và thằngdũng, tôi cố ngượng dậy dựng xe cho thằng dũng đứng dậy. thì ra là một đám du côn nào đó muốn kiếm sự,trên tay bọn nó thì toàn típ rút. -sao bọn mày đánh tao_thằng dũng nói. -mẹ thằng kia(chỉ tôi)mày không có tội kút. -ờ thế em cảm ơn nhé,em về đây_tôi nói. -bỏ bạn à thằng chó_thằng dũng lườm tôi nói. -mấy anh ý cho tao vs mày về mà,về thôi. -tao nói mình mày về mà_anh du côn nói. -thế thôi em ở đây. Rồi bọn nó xông vào đẩy ngã tôi và thằng dũng xuống đất,tôi chỉ biết ôm đầu chịu trận,bọn này thì chỉ là giang hồ vườn bọn nó chỉ giám đánh vào tay hoặc chân không giám đánh vào đầu. tôi cảm thấy có một ai đó đè lên người tôi,tôi cố gắng mở đôi mắt ra xem đó là ai, thì ra là thằng dũng nó hi sinh thân mình để chịu đòn cho tôi,tôi cố gắng dùng sức lức ở cánh tay để đẩy nó ra,nhưng mà nó ôm chặt quá tôi chả thế nào đẩy được nó ra. Trên thế giới này,tình bạn thiêng liêng nhất là khi chúng ta biết hi sinh cho nhau,ngoài những người thân trong gia đình của mình,thì chúng ta còn có những người bạn,những người anh em biết hi sinh,những người anh em dâng hiến cả bản thân của mình để đỡ đòn cho người bạn của mình. Bọn nó đánh chán cũng bỏ đi,bọn nó bỏ đi thì thằng dũng mới chịu buông tôi ra nó nằm vật ra đất,tay nó chảy rất nhiền máu. -con bà mày,sao mày đỡ đòn cho bố_tôi quát. -người mày gầy còm thế kia sao chịu được típ_nó vừa nói vừa thở hắt ra. -Con mẹ. -với lại tao không muốn mày chết trước tao,mày mà ngất thì thằng nào đưa con xe SH của tao về. -lên viện. Tôi dựng xe máy rồi lại chỗ nó rìu nó dậy,tôi cũng đau,đau lắm, nhưng tôi phải cố chịu đựng nỗi đau đấy, vì ở đây còn có người nặng hơn tôi. tôi phóng xe thật nhanh xé,để tới bệnh viện cho kịp lúc, thằng dũng nó tựa hẳn người vào người tôi, những hơi thở nặng nhọc của nó,tôi có thể ghe dõ được những tiếng thở hắt đó. -cố lên nha mày,đừg chết_những câu nói đó luôn lặp lại trong miệng tôi. tới viện tôi dừg xe,mấy thằng bảo vệ ở đấy chắc thấy có người bị thương nên chạy ra giúp, tôi rìu thằng dũng đi vào trong, một lúc sau thấy y tá kéo xe ra, chắc thằng bảo vệ gọi. Đặt thằng dũng lên xe và đẩy tới một phòng nào đấy,tôi ngồi ở ngoài mà đứng ngồi không yên,tôi tức lắm, thù này chắc chắn tôi phải trả,cho bọn nó biết được động vào tôi thì được chứ động vào người anh em của tôi thì sẽ biết tay. người tôi cũng đau ê ẩm có mấy lần y tá đi qua bảo tôi vào phòng bôi thuốc,nhưng tôi đâu có hơi rảnh mà vô vì tôi đang lo cho thằng dũng,tôi sợ,sợ nó có mệnh hệ gì,thì lúc đó tôi biết ăn nói ra sao, tôi không muốn mất đi người anh em này. một lúc sau thì cánh cửa phòng cũng mở ra,bác sĩ bước ra tôi chạy lại hỏi. -bạn cháu có sao không bác. -khôngsao đâu cháu,chỉ bị ngãy tay thôi_ngãy tay mà không sao,vãi cả bác sĩ. Tôi đi làm giấy nhập viện cho nó,rồi chạy lên thăm nó,nó cũng đã được chuyển vào một phòng riêng nào đó, vào phòng tôi nhìn nó,nhìn người anh em đã vì tôi mà thành như vậy, tay nó đang chuyền nước. tôi lấy điện thoạicủa nó ấn số gọi bố mẹ nó. -alo,sao đi chơi lâu về vậy con_mẹ thằng dũng nói. -dạ cháu là hải đây. -hải à cháu,sao đi chơi lâu về vậy. -dũng đang ở bệnh viện xxx phòng xxx. -sao...sao..con..bác..lại...ở..viện_mẹ nó ấp úng nói. -dạbị té xe ạ_tôi không giám nói là bị đánh. -bác..lên..liền. Một lúc sau thì mẹ và anh nó lên,mẹ nó thì ngồi cạnh giường của nó và khóc,tiếng khóc của một người thương con. Anh dương bảo tôi ra ngoài lan can nói chuyện. -ai đánh nó thế_anh dương nói. -bị té xe mà anh. -té xe mà thế kia à, nói đi ai đánh nó. -em cũng chưa biết nữa,em cũng đang thắc mắc nè. Lúc đấy tôi chưa sách định là ai đánh tôi và thằg dũng, nhưng thằng hiếu thì tôi cũng nghĩ là nó sai người hại bọn tôi, nhưng vẫn chưa chắc chắn,làm gì cũng phải bình tĩnh....... CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 9 chap9: -à mà anh đừng nói vs chị huyền là em cũng bị đánh nha_tôi nói vs anh dương. -ừ mà chú có sao không. -không,thôi anh vào trong đi. 1 đêm thức trắng ở viện,mệt mỏi,muốn ngủ lắm nhưng không có chỗ nào để ngả lưng, giường thì nhường cho anh dương. Lên xân thượng tìm một ghế đá sạch sẽ để ngủ một chút,nhưng cũng chả tài nào mà ngủ được cả, lưng thì đau do bị ăn típ,nằm ở bê tông càng đau thêm. Bây giờ tôi mới cảm thấy đau ê ẩm khắp người,chân và ở lưng,và ở hông nữa. Rút điện thoại ra xem thì có mười mấy cuộc gọi nhỡ của chị,chết thật đi khuya mà quên không nói với chị,chắc chị lại lo lắng cho tôi lắm đây, bấm nút gọi lại cho chị, chắc chị đang cầm điện thoại đợi tôi,nên tôi vừa gọi thì chị ghe luôn. -đi đâu mà giờ không về hả_chị quát. -thằng dũng phải vào viện,nên đêm nay em ở luôn ở viện,em xin lỗi,em quên. -hả dũng vào viện,bị gì vậy. -té xe. -vậy..vậy,em có sao không. -nó đi 1 mình nên mình nó chịu mà,em có sao đâu_tôi nó dối vì không muốn chị phải lo nữa. -ừ ngủ đi,đừng thức nữa,lần sau có gì phải báo cho chị trước,cả chị lo biết chưa hả. -em biết rồi chị ngủ đi. Tôi tắt máy,tự trách bản thân vô dụng của mình,tôi trả làm được cái gì cho chị tôi cả,lúc nào cũng phải để cho chị lo lắng cả,2h đêm rồi mà chị vẫn đợi tôi,vẫn đợi một thằng em vô tâm đi chơi quên cả chị mình đang thấp thỏm đứng ngồi không yên ở nhà,đến khi chị nhận được điện thoại của tôi,biết tôi không sao,thì mới yên tâm đi ngủ, tự trách bản thân lần sau đi chơi nếu về muộn phải báo trước không để chị lo lắng nữa. tôi lại nhớ phương nữa rồi,không biết giờ này phương đang ngủ hay là thức,nếu em ngủ không biết em có mơ về tôi không nhỉ, nếu em thức không biết em có đang ngồi nhớ tôi,như tôi nhớ em không,ngồi nghĩ về em. có nhiều lúc tôi cảm thấy em như một đứa trẻ con biết hờn dỗi,biết giận,khi tôi trêu em,và cũng có nhiều lúc tôi thấy em thật vô tâm và lạnh lùng,con gái thật khó hiểu. có nhiều lúc tôi rủ em đi chơi nhưng em lại một mực từ chối,rồi đến ngày tôi lại có việc bận về game không thích đi chơi với em ngày hôm đó,thì em lại nằng nặng rủ tôi đi chơi bằng được dù tôi có từ chối mấy lần,nhưng em vẫn ngoan rủ tôi đi bằng được,con gái thật khó hiểu. Có lần tôi mua cho em hộp kem socôla nhưng em lại nói là không thích vị này,hôm sau tôi đi mua một vị khác cho em,thì em lại nói là “mình thích vị socôla rồi,lần sau Hải mua,mua cho mình vị ý nha”vậy là sao nhỉ hôm qua nói không thích,hôm nay lại nói thích, con gái thật khó hiểu. Có lần em hỏi tôi là“hải thích xem phim gì nhất” tôi trả lời là “thích xem hoạt hình nhất” thì em lại nói là em ghét xem hoạt hình nhất,vậy mà hôm sau tôi đến nhà em thì em lại mở hoạt hình lên xem,tại sao em ghét mà vẫn xem nhỉ,con gái thật là khó hiểu. Những thứ trên làm tôi phải suy nghĩ mất mấy đêm nhưng mà tôi vẫn không tài nào nghĩ được ra,Sau này tôi mới hiểu được,tại sao em lại làm như vậy... Đêm nay không biết làm gì để cho thời gian trôi,mang điện thoại login ninja làm ít nhiệm vụ hằng ngày để lấy yên đập đồ, chơi được một lúc thì điện thoại hết pin, lại rơi vào khoảng lặng chán nản. ở trên này chả có một ai hết,ngoài tôi cả,ừ thì cũng đúng chả ai rảnh như tôi mà nửa đêm ở phòng ngủ không ngủ,lại lên đây ngồi một mình. Ngồi suy nghĩ về những lời đồn ác cảm,những bộ phim và truyện tranh,như hồn mà trong bệnh viện,làm tôi cảm thấy rờn rợn người,tôi phải nói là tôi là một thằng sợ ma chính hiệu luôn,cố gắng sua đuổi những dòng suy nghĩ lạnh xương sống đó,nhưng không được những dòng suy nghĩ đó vẫn lảng vào trong đầu tôi. ngồi thứ trắng đêm ở sân thượng của bệnh viện,thì trời cũng đã xáng,tôi chạy xuống phòng thằng dũng tính hỏi thăm nó vài câu,nhưng mà đó đang ngủ,đành để đến chiều đi học về rồi thăm sau cũng được vậy. Bắt taxi về nhà(con SH thì để cho anh dương đi về) về tới nhà,tôi gọi chị tôi ra mở cửa,rồi chạy lên phòng thay quần áo và sắp sách rồi xuống nhà rắt xe máy đi đón em phương. Vẫn như hằng ngày em phương lại đứng cổng đợi tôi, tôi dừng lại chỗ cổng nhà em phương và nói. -đi thôi. -ừ đi,ăn gì chưa_em phương đập vai tôi nói. -chưa,phương ăn chưa. -mình cũng chưa,đi ăn gì nha. -ăn phở nhé. -ừ,đi. Tôi đưa em phương tới một quán phở nào đó,vào trong thì quán vẫn còn rất vắng,lác đác 2 3 cặp đôi,và vài người già. Từ bé cho tới giờ,đó là lần đầu tiên tôi vào quán phở, vì xáng nào tôi cũng ăn mì chị huyền nấu,chưa ăn xáng ở ngoài bao giờ cả. Tôi gọi 2 bát,em phương thì sợ không ăn hết nên bảo tôi gọi bát bé, một lúc sau thì 2 bát phở bò nghi ngút khói cũng được mang ra, tôi bỏ mặc tất cả mặc kệ con người,cứ thế ăn như bị chết đói, ăn xong thì ngước mặt lên thấy em phương vẫn còn nửa bát,chả biết sao mà ăn chậm thế nhỉ không biết. Một tay em phương giữ mái tóc để cho khỏi xõa xuống,một tay lấy đũa gắp,những cử chỉ hành động của em rất nhẹ nhàng làm tôi như bị lạc vào một thế giới nào đó,một thế giới chỉ có tôi và em. -sao vậy_em phương nói làm tôi giật mình chở lại thực tại. -không..không sao ăn xong rồi hả. -ừ đi thôi. -đợi mình chả tiền đã. -mình chả rồi. -lúc nào mà nhanh vậy. -lúc hải đang nghĩ gì đó. Rắt xe rời khỏi quán,phóng xe tới trường cho kịp giờ vào lớp,ghe nói là hôm nay lớp tôi có học sinh mới chả biết trai hay gái đây. hôm nay tôi không thả em phương đứng cổng nữa,mà lai em hẳn vào quán nước ven đường,vào trong thì đám học sinh nó cứ nhìn em phương rồi lại đảo mắt xang tôi, 2 đứa bước song song với nhau giữa sân trường,tôi đi cùng em tới hẳn lớp em, vẫn như hằng ngày nhận được những ánh mắt khó chịu và khinh bỉ của đám lớp chọn. vào lớp,nhìn bộ mặt lớp tôi thì ai cũng có vẻ là đón học sinh mới,giờ truy bài nhìn từ xa thì tôi thấy cô giáo rắt theo sau 2 đứa nào đó,chỉ biết là 1 trai 1 gái, còn xinh hay xấu thì tôi không biết vì mắt tôi cận. bọn lớp tôi xôn xào âm ĩ về 2 đứa kia,mấy thằng đực rựa thì nói đứa con gái xinh hơn mấy đứa lớp tôi,mấy đứa con gái thì nói thằng con trai kia,đẹp hơn tụi tôi, thế là 2 bên nổ ra chiến tranh khốc liệt,đến khi cô giáo bước vào thì mới chịu dừng. Giờ mới nhìn kĩ 2 đứa này, thằng con trai nhìn to con hơn tôi thật,đẹp trai hơn tôi thật, nhưng mà nócũng vẫn bình thường chả không được gọi là hot boy như mấy bạn trẻ thường gọi, lũ con gái lớp tôi thì xuýt xoa thằng này,bọn nó chủ yếu là chê thằg kia đẹp hơn bọn tôi,nhưng tôi đoán chắc lũ con gái nó chỉ có ý định trêu bọn tôi, chứ thằg kia cũng chả có gì là đẹp cho lắm cả,nó chỉ đẹp hơn tôi và vài đứa lớp tôi thôi. Còn đứa con gái thì cũng phải nói dạng cũng xinh,xinh bằng mấy đứa con gái lớp tôi thôi,chứ xinh sao bằng em phương, bọn đực rựa thì cũng vậy xuýt xoa khen đấy khen để em này xinh,chủ yếu là chúng nó chọc tức mấy đứa con gái. -chật tự_chủ nhiệm nói. -đây là 2 em học sinh mới,em nam này tên long,còn em nữ này tên hiền, cả lớp nhớ phải giúp đỡ 2 bạn không được trêu gì biết chưa. -BIẾT RỒI_cả lớp đồng thanh nói. Rồi chủ nhiệm bước ra khỏi lớp,2 đứa kia chọn chỗ ngồi,2 đứa này cũng khôn phết, thằg long thì chọn ngồi cũng em xinh nhất lớp,còn em hiền thì chọn ngồi cũng thằg đẹp trai gần nhất lớp,nhất lớp thì tôi chả biết thằng nào đẹp nhất. Ngồi học 90p thì cũng ra chơi đực rựa lại kéo thằng long lên bục giảng làm quen,tôi cũng lên. -mày tên lòng hả_thằng mạnh nói. -lòng tao thích ăn lắm nha,nhất là LÒNG CHÓ ý_thằg kiên nói. -long lòng đéo gì. -thôi tao xin thay mặt tao thể đồng bao giới thiệu, thằng này tên là bala bala.....rồi đến cuối cùng là tôi nó nói: -thằng này tên hải,gay chính hiệu mày ở cùng nó thì tránh xa nó ra nó toàn lợi dụng sờ đùi. -vãi mày,chơi đẹp ghê,bố gay à. -chả thế,mày thấy ở lớp ai cũng có gấu,mỗi mày không có. -ừ,thôi bố chịu. Cứ lúc nào cãi nhau là bọn nó lôi chuyện gấu với chả báo ra nói, cứ đến chuyện đấy là tôi chịu thua. -con kia bạn mày à_thằng công nói. -ờ em họ tao_thằg long nói. -xinh thế giới thiệu cho tao đi. -cho tao. -cho tao nè,tao tốt lắm. -tao tưởng bọn mày có báo hay gấu hết rồi,sao còn tranh giành làm gì_tôi nói. -ừ thôi để cho thằng hải nó chưa có. -thôi khỏi cần. Chém gió cùng bọn này thêm lúc nữa thì trống trường hết giờ ra chơi vang lên,nhà của ai về nhà đấy, tôi lại tranh thủ làm giấc cho khỏe CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 10 chap10: đi học về,tôi ăn tạm 2 3 bát cơm rồi phóng xe lên viện xem thằng dũng sao rồi. Lên viện,tôi đi vào phòng nó,vừa mở cửa ra thì tôi bàng hoàng không thể tin được vào mắt mình đang chứng kiến,thằng dũng đang ôm đứa con gái nào đó,và tiếng khóc của cô gái kia vang lên khắp phòng,nhìn cô gái đó rất quen,quen lắm,nhìn kĩ mới biết thì ra đó là em thảo. Không muốn phá hoại cảm xúc của 2 đứa,nên tôi nép sau cánh cửa phòng nhìn trộm vào,một dòng suy nghĩ vụt qua rất nhanh,tôi lấy con java kùi bắp ra quay cảnh 2 đứa nó đang ôm nhau,mai lên lớpcho bọn bạn xem. Thằng dũng chắc phát hiện thấy người lạ đứng ở cửa nên nó hét lên. -thằng hải mày thích quay không. -hehe 2 anh chị cứ tự nhiên,em làm cái videos mai cho lớp xem. Em thảo chắc biết có người nên vội buông thằng dũng ra,lấy tay quệt nước mắt,mặt cúi xuống. Tôi bước vào nói. -khoẻ chưa. -rồi tao ghét mày. -sao ghét mày. -đang hay,bố ghét mày. -ờ thế khỏe rồi thì tao về nhé. -khoan_vừa ra tới cửa thì nó gọi. -gì. -lớp không thằng nào đến à. -bọn nó có biết đâu. -sao mày không cho bọn nó biết,thằng ngu. -cho bọn nó biết làm giề. -có phải thêm được 3 4 cân hoa quả không. -thôi tao về,à mà thảo ra ngoài một chút mình có chuyện cần nói vs thằg dũng_tôi quay lại nói. -ừ vậy mình đi nha_em thảo nói. -mày có ngây thù vs ai ngoài thằg hiếu không_em thảo vừa đi ra ngoài,tôi lại ngần giường thằng dũng nói. -không,chỉ có nó oánh chứ ai. -ừ thế thôi tao về đây. Tôi rắt xe đi về,nghĩ cũng ngại,tại mình mà nó thế này,mà mình đến thăm nó chả có gì mang cho nó,ngại ghê,may là bạn bè tốt chứ người ngoài thì nhọ mặt,tính bất cần của tôi bao giờ mới sửa đượcđây. trên đường tôi vừa đi vừa suy nghĩ có thể nhờ ai để sử thằng hiếu nhỉ,tôi không muốn đánh nhau gì cả,nhưng nếu mà không cho thằng hiếu một bài học thì nó sẽ nghĩ,bọn tôi sợ nó, thì nó có thể đánh thằng dũng lần nữa, hoặc nhiều hơn nữa, vụ này sử càng sớm càng tốt. Lấy điện thoại ra gọi cho một người anh em kết nghĩa quen trên mạng xã hội, 2 anh em cũng nhiều lần gặp mặt nhau, anh này hơn tôi 6 tuổi,tên hoàng. -alo anh hoàng à. -ừ anh đây,có gì không chú. -gặp em một lúc được không,em có chuyện cần nhờ. -ừ ok quán cafe xxx nhé. Tôi phóng xe tới điểm hẹn,bước vào thì đã thấy anh hoàng ngồi trong rồi, 2 cốc cafe đã được đặt trước trên bàn. Tôi ngồi xuống nói. -em có việc cần anh giúp. -việc gì em nói đi. -hôm trước có thằng đánh em vs thằng bạn em. -thằng nào. -em không biết chỉ biết nó tên hiếu,công tử nhà giàu. -à thằng này đúng ko. Anh hoàng chìa điện thoại với bức ảnh của ai đó cho tôi xem,ảnh đó là của thằng hiếu,nhìn mặt đó lành thế kia mà chơi xấu gớm. -ờ đúng nó đó anh. -đi,theo anh. -đi đâu. -đánh nó chứ đâu. -biết được nó ở đâu. -ngày nào nó mà chả lảng vảng ở quán thằng bạn anh. -có mỗi anh vs em à. -anh gọi thêm mấy thằng bạn anh nữa ,đi. Anh hoàng tính tiền nước,rồi 2 anh em rắt xe và phóng đi,tôi đi theo sau anh hoàng vì tôi không biết quán đó. Tôi lại suy nghĩ,lại suy nghĩ về cuộc đời tôi,cuộc đời của tôi nó vừa đẹp lại vừa buồn. đẹp vì tôi luôn có những anh em tốt bên cạnh,ngay cả bên trong game tôi cũng có những người anh em biết sống chết có nhau. Buồn vì mấy thím cứ đọc mấy dòng dưới sẽ dõ buồn vì gì. Tôi đi theo anh hoàng tới một quán nào đó,bên trong chắc đã có bạn của anh hoàng trong đó,tôi bước vào trong thì thấy thằng hiếu đang ngồi cười nói cùng mấy thằng nào đó,hình như là mấy thằng đánh tôi hôm nọ thì phải,anh hoàng kéo tôi lại bàn của thằng hiếu nói. -hôm trước mày đánh em tao. -à chưa chết à_nó ngạc nhiên một lúc khi thấy tôi,rồi lấy lại bộ mặt bình tĩnh và nói. -anh em lên. Lập tức 10 anh thanh niên ở các bàn khác lao vào đánh bọn thằng hiếu, tôi chỉ đứng nhìn anh hoàng sử lý. thôi vì tôi không muốn đánh nhau cả,những người trong quán cũng chỉ giám ngồi xem không giám ho he gì. Đánh chán thì đám bạn của anh hoàng cũng tha,nhìn đám thằng hiếu ai cũng nằm bệt dưới đất,máu me be bét. -kút lần sau cấm động vào em bố_anh hoàng quát. bọn thằng hiếu đứng giấy rìu nhau chạy mất. -cảm ơn anh_tôi nói. -ừ không có gì. Giờ mới được nhìn kĩ mấy ông này,mặt ai cũng hiền chả giống du côn gì cả,chắc đều là bạn thân của anh hoàng gọi tới. mấy ông ý kéo tôi đi nhậu tôi cũng vì mình nhờ mấy lão ý,phải đi để cảm ơn vài câu chứ. Tôi ngồi uống vài chén thì cũng cáo lui đi về,biện cớ là nhà có việc. trên đường tôi vui vẻ vì đã trả thù được cho thằng bạn,nhưng niềm vui tắt dần khi tôi về tới nhớ,biến cố đầu đời sảy ra. nhà tôi đông nghịt người hàng xóm họ hàng nội ngoại đều có hết,mọi người ở sân thì nhìn tôi vs ánh mắt đau buồn và thương hại. tôi ghe lảng vảng trong gió có tiếng khóc đau khổ của chị tôi và luôn miệng kêu “bố ơi mẹ ơi” tôi chạy thật nhanh vào nhà xem có chuyện gì, vào nhà thì tôi thấy 2 chiếc quan tài được đặt cạnh nhau,và chị tôi đang khóc khóc rất thảm thiết,tôi hiểu được ra chuyện gì, đôi chân tôi nặng trĩu và đến khi tôi không thể nào chống cự được nữa,tôi khụy xuống cạnh một chiếc quan tài,và ôm nó khóc.......... CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 11 chap11: Xin lỗi anh em tôi không thể kể chi tiết được hôm đám tang của bố mẹ tôi,tôi chỉ tóm tắt qua loa thôi nhé,vì tôi không muốn nhớ tới ngày hôm đó nữa,chính ra tôi đã chôn sâu vết thương đó xuống tận đáy lòng rồi,nhưng hôm nay tôi lại phải moi nó lên để viết cho trọn vẹn một cuốn nhật kí. Ngày đưa bố mẹ tôi về nơi yên nghỉ cuối cùng,xáng hôm đấy trời đổ cơn mưa nhẹ,ông trời chắc cũng thương hại cho số phận của tôi,xót xa cho những con người xấu số mất đi bố mẹ,nên hôm đó ông trời mới cho đổ một cơn mưa phùn. những hạt mưa bay như nước mắt của chị tôi khóc,những giọt nước mặt và tiếng khóc của chị tôi ngày hôm đó tôi không thể nào quên được,nó như in sâu hẳn vào tâm trí vào trái tim tôi,trái tim của tôi đã sứt nẻ,nó nhói lên liên hồi,tại sao,tại sao tôi lại phải chịu những cơn đau khủng khiếp như thế này HẢ. Những người bên đường nhìn tôi với ánh mắt thương hại,nhiều người còn đưa ánh mắt khinh bỉ về phía tôi,những đứa vô học nó dẫm đạp lên nỗi đau của người khác,bọn nó chưa rơi vào hoàn cảnh như tôi lúc này nên đâu có thể biết tôi đau như thế nào. “đợi đi, đợi khi chúng mày rơi vào hoàn cảnh như tao thì chúng mày sẽ biết,đừng đưa ánh mắt khinh bỉ cho tao” yên nghỉ đi bố mẹ nhé,đứng trước mộ của bố mẹ con hứa,con ở nơi đây con hứa con sẽ sống tốt và chăm sóc cho chị thật tốt,bố mẹ đừng lo cho con, con sẽ không làm thằng ăn bám bố mẹ nữa,mà con sẽ kiếm việc làm để nuôi chị,con hứa đấy,con sẽ không làm chị phải buồn phiền,bố mẹ ở thế giới bên kia đừng lo cho con và chị nhé. Chắc giờ bố mẹ tôi đã ở bên kia bầu trời,ở một nơi mà được gọi là cuội nguồn,yên nghỉ đi bố mẹ nhé. con đường từ nghĩa trang về nhà hôm nay thật dài,anh dương rìu chị tôi đi,từg bước từng bước đi nặng nhọc của chị tôi, chị tôi vẫn khóc đôi mắt đã sưng húp lên,nhìn chị tôi mà tim tôi đau thắt lại,tôi ước tôi có thể làm gì để cho chị tôi bớt đau buồn,tôi thật vô dụng. những đứa bạn của tôi và cô giáo cũng tới,có cả em phương nữa,em đi cạnh tôi và nắm tay tôi,bàn tay em siết nhẹ lấy tay tôi,hôm đó là lần đầu tôi được nắm tay một người con gái,mà đấy là người con gái tôi yêu thương nữa,nhưng tôi chả có tâm chí yêu đương gì lúc đó cả,vì đầu óc tôi đang có một màu đen che phủ,một nỗi buồn rất lớn. Nhiều lúc tôi vô tình liếc nhìn em phương,đôi mắt an ủi dành cho tôi, gương mặt em cũng hiện dõ một nỗi buồn,chắc em cũng tiếc thay cho thân phận tôi. về tới nhà chị tôi vẫn khóc,tôi cũng muốn khóc lắm nhưng tôi không thể khóc vì ở đây còn có người cần tôi che chở,tôi không thể yếu đuối lúc này. Đã qua 1 ngày từ khi bố mẹ tôi mất,chị tôi cũng không khóc nữa,nhưng tôi biết chị tôi vì thương tôi nên không muốn rơi nước mắt trước mặt tôi,có những đêm tôi ghe vảng vảng tiếng khóc từ phòng chị phát ra,tôi chỉ biết lặng thinh đau đớn. đã 12h đêm rồi, 1 mình tôi ngồi trên tầng 3 ngắm nhìn những vì sao trên trời,có người nói “người chết đi sẽ biến thành những ngồi sao trên trời” vậy bố mẹ là ngồi sao nào trên 1ngàn ngôi sao kia hả. Anh dương kể là bố mẹ tôi mất là vì tai nạn giao thông khi trên đường về nhà,bệnh viện không thể cứu được,mẹ tôi lúc đó còn sót lại chút hơi thở cuối cùng,bà muốn gặp tôi,muốn gặp người con trai của bà, anh dương có gọi điện cho tôi tới,nhưng mà điện thoại lúc đó của tôi hết pin. haizz tôi lại hận mình nữa rồi,hận vì tính bất cần của tôi,lúc thì hết pin lúc thì quên ghe máy,tôi hận mình không được gặp mẹ lần cuối. Bất chợt một cơn gió lạnh thoáng qua,cơn gió lang thang kia ơi,ngươi có thể đưa lời xin lỗi của thằng con bất hiếu này lên tới trời cao cho mẹ ta không hả. Một bóng người con gái nào đó đứng sau tôi,tôi quay đầu lại thì ra là em phương. Mấy ngày nay em phương luôn ở nhà tôi,trưa đi học về lại xang nấu cơm cho chị em tôi ăn rồi về,đến tối lại xang nấu cơm cho chị em tôi ăn, có hôm thì ở qua đêm ngủ cùng chị tôi,có hôm thì về. -hải đừg tự trách bản thân mình nữa_em phương ngồi cạnh tôi nói. -ừ. -phải cố lên,hải còn có chị mình mà, và còn...... -còn gì... -ừ ừm_mặt em đỏ lên,không biết có phải đỏ không,vì lúc đó tối quá nhìn khó. -không ngủ hả. -không ngủ được. -xuống ngủ đi. -hải cũng xuống nhé. -tí nữa mình xuống. -vậy thì mình đợi. Tôi với em cứ ngồi vậy,đã 2h xáng rồi cô gái đó vẫn ngồi cạnh tôi,chắc em cũng buồn ngủ rồi, mắt nhắm,mắt mở,đầu ngật ngù,cảm thấy thương em nên tôi và em xuống ngủ.................. Tôi là đàn ông,nhưng thật sự tôi rất dễ khóc khi gặp một chuyện buồn nào đó,cũng như hôm nay tôi viết những dòng này mà nước mắt cũng chảy khá nhiều, đến bây giờ tôi vẫn ân hận vì không được gặp mẹ lần cuối,tính bất cần của tôi bây giờ cũng vẫn còn,bao giờ tôi mới sửa được đây haizzz Các bạn hay cố gắng trân trọng những gì mình đang có,hãy thường xuyên nói chuyện với bố mẹ nhiều hơn,dù bố mẹ có hay chửi mắng mình,nhưng không ai yêu thương mình mãi mãi như bố mẹ mình cả,một tình cảm dành cho con cái được gọi là bất diệt, nhớ nhé đừng để khi đến lúc hối hận không kịp đấy CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 12 chap12: Từ ngày bố mẹ tôi mất,các con chủ nợ tứ phương tới nhà tôi hỏi nợ,chả biết bố mẹ tôi vay tiền bao giờ nữa mà vay nhiều vậy,ít thỉ khoảng 5tr, nhiều nhất là 100tr(ko nói số lẻ) tiền bố tôi để lại còn 150tr chị tôi đi rút hết tiền ra trả số nợ 100tr kia, vs trả những số nợ khác,nhưng 150tr ko thể đủ chả hết nợ được vì nợ rất nhiều tổng tất lại phải trên 200tr, tôi đi vay mượn họ hàng,ông bà nội cho vay 10tr, chú gì ở sài gòn cho vay 15tr,còn đâu toàn 1tr với 500k, thằg dũng thì nó vẫn là học sinh nên nó cho vay 1tr, còn em phương không hiểu sao em lại tốt với tôi như vậy nữa bỏ ra 10tr cho tôi mượn,tôi không thể hiểu sao em vẫn còn là học sinh sao lại có số tiền lớn đến như vậy,sau này thì tôi mới biết là mỗi tháng bố mẹ em cho em 1tr để sinh hoạt hàng ngày. mấy ngày đó là ngày mà tôi và chị tôi khốn khổ nhất,bố mẹ vừa mất đang rất đau buồn thì lại phải dính tới vụ này, tôi và chị tôi khất tới khi khác thì bọn nó cũng vẫn không chịu bắt phải trả hết 3ngày phải trả luôn. Ngồi vò đầu suy nghĩ xem có mượn được ai tiền nữa ko,một dòng suy nghĩ léo lên,tôi còn anh em mà,tôi còn rất nhiều anh em trên game mà,tại sao không mượn họ,họ đều là những người lớn tuổi cả chắc cũng có tiền cho mình mượn,lập tức tôi chạy lại bàn vi tính login ninja lên, vừa login tôi chát toàn gia tộc luôn. -anh em ai có tiền cho tôi mượn phát. -có gì bình tĩnh đừng nghĩ quẩn nhé mày. cả bang hỏi thăm và chia buồn với tôi khuyên tôi này nọ. -mà lúc nãy hỏi mượn tiền làm gì thế hải. -chủ nợ tứ phương tới hỏi,nên ai có tiền tôi mượn ít_tôi nhắn. -bao nhiêu. -còn 22tr à. -ừ mai anh tới nhà thằng hoàng rồi em tới đấy anh đưa cho. Cảm ơn ông trời đã ban cho tôi những người anh em tốt như vậy,hoạn nạn vui buồn có nhau,những người anh em tốt của tôi,tôi sẽ không bao giờ quên các bạn đâu. từ lúc đấy,tôi tự hiểu ra bố mẹ tôi đã mất rồi không thể sống lại nữa,ở trên đời vẫn rất nhiều người cần tôi yêu thương tôi,và bạn bè chiến hữu của tôi ở khắp mọi nơi,tôi gặp nạn chỉ cần lên tiếng một câu thì anh em ở những nơi xa sôi bắc hay nam,hà nội hay sài gòn,đều không ngại tới đường xá xa sôi mà đi đến chỗ tôi,đoàn tụ tại mảnh đất của tôi và giúp đỡ tôi, những người bạn tốt. có lần đánh nhau tôi gọi anh em tới, họ tới rất đông đông lắm,khoảng tầm 30-40người, không phải 30-40 người đó đều là bạn tôi đâu, tôi chỉ có mười mấy người bạn thôi à, số còn lại chắc chỉ là họ đưa tới giúp cho thêm sức mạnh thôi,sau vụ đấy có người nói tôi là đại ca giang hồ này,bao nhiêu đệ tử này, nhưng tôi hiền lành thế này thì đệ tử moi đâu ra, đó chỉ là những chiến hữu bạn bè thân thiết thôi. Có người nói bạn bè trên game toàn là lũ giả tạo,ai có quan điểm ý thì sai rồi nhé,trên game đúng là rất nhiều thành phần xấu,quen biết cũng chỉ là vì lừa gạt tiền bạc 10người thì cũng chỉ được 10 người tốt, có người còn không giám kết bạn trên game vì sợ bị lừa, nhưng mọi người cứ thử mà kết bạn trên game mà xem,mọi người sẽ cảm nhận được thế nào là chơi game, chơi game là để kết bạn chứ không phải cày víp cả, víp đến mấy mà thiếu đi tiếng cười anh em thì cũng kùi thôi,à mà cũng đừng tin người nhiều quá nhé Những ngày này chỉ có em phương luôn bên cạnh tôi, em tới nấu cơm cho tôi và chị tôi mỗi buổi, em ngồi cạnh tôi cả buổi chiều,dù 2 đứa chả ai nói câu nào, em rót nước cho tôi khi tôi khát, em an ủi tôi khi tôi buồn,em hát cho tôi ghe khi thấy 2 đứa im lặng,em cứ luyên thuyên linh tinh,nhưng tôi đều bỏ ngoài tai hết. còn chị huyền thì có anh dương bên cạnh rồi,nên tôi cũng chả lo lắng nhiều. *** tới nhà anh hoàng thì anh em cũng tới đông đủ hết rồi,họ gom đủ 22tr thừa 5tr nữa là 28tr, 22tr cho tôi chả nợ 5tr cho tôi sinh hoạt tháng này,cầm tiền trên tay mà đôi mắt chỉ muốn trực rào nước mặt ra,nhưng tôi cố gắng ngăn lại vì tôi không muốn khóc. -hôm nào có tiền em trả. -ừ ông cứ cầm đi hôm nào có trả bọn tôi cũng được. -cảm ơn,tôi về đưa cho chị tôi trả nợ đây. -tí quay lại uống rượu nhé em_anh hoàng nói. -ok anh. Trên đường về nhà,vừa đi tôi vừa nghĩ, những người bạn của tôi toàn người lớn hơn mình 3-5 tuổi có người hơn cả chục tuổi,mấy người hơn 3- 5 tuổi thì toàn tôi-ông, ai hơn chục tuổi thì gọi bằng anh, về nhà đưa tiền cho chị tôi,chị tôi hỏi. -tiền lấy đâu mà nhiều vậy em. -em mượn tụi bạn mà chị,toàn bạn tốt chị đừg lo. -ừ cảm ơn giúp chị nhé. -dạ em đi đây. -đi đâu. -tới nhà bọn nó nhậu,để cảm ơn. -thế tối về không. -chắc không. nhậu nhẹt ở nhà anh hoàng tới 4h chiều thì tôi say lướt khướt lấy xe đi về,nguy hiểm thật say thế này mà tôi vẫn dám phóng xe ra đường,à mà lúc ý tôi cũng chả biết nữa vì say quá........ CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 13 Chap13 Tỉnh dậy trong 1 căn phòng toàn hồng là hồng,tủ quần áo hồng,ban vi tính cũng sơn màu hồng,tôi đoán là phòng của con gái,nhưng chắc chắn không phải phòng của chị tôi,vì chị tôi thích màu tím cơ,tôi đang ở đây nhỉ?,hôm qua say khướt chả nhớ gì,chả biết mình đi đâu nữa. một lúc sau tôi ghe thấy tiếng bước chân,rồi cửa phòng mở ra nhẹ nhàng,tiếng nói phát lên. -dậy rồi hả_giọng nói của em phương phát lên,tôi hơi bỡ ngỡ,tôi ngồi dậy. -phương à. -ừh hôm qua làm gì mà uống say vậy_em phương vừa nói vừa đi lại giường rồi ngồi cạnh tôi. -hôm qua uống vs tụi bạn ý mà,mà nhà phương đây à. -ừ hi chả nhà mình chứ nhà ai ngốc. -nhìn phương như vậy mà cũng con gái phết nhể. -là sao? -lạnh lùng, như đàn ông thế kia mà cũng thích màu hồng hơi ngạc nhiên đấy. -kệ tôi. -mà biết chơi guitar à_tôi thấy cây đàn ở góc tườg nên hỏi. -ừ mình ghét chơi guitar lắm. -thế có biết chơi ko. -có. -mà ghét sao còn học làm gì. -bố mẹ mình ép,ko thì mình cũng chả học,ghét chơi guitar lắm. **** Những ngày sau tôi và chị mỗi người một công việc để kiếm tiền sinh hoạt cho gia đình, chị tôi thì làm quán cafê của anh dương từ 2h-10h đêm,nhiều lần tôi bảo chị tôi đừg làm ca tối nữa mà hãy chú tâm vào việc học vì năm nay thi đại học rồi mà nhưng chị tôi vẫn bướng chả chịu bỏ. Còn tôi thì làm phụ hồ cùng bác ngần nhà từ 14h-18-19h tối, làm xong về ăn bát mì, rồi lại ra quán cafê của anh dương làm phục vụ,tính ra tối tính làm ca chiều ở quán cafê luôn nhưng mà quán nhiều người làm ca chiều lắm rồi,nên tôi phải đi phụ hồ. Công việc phụ hồ thì phải nói là quá vất vả đối với thằng gầy còi như tôi,xách 2 sô vữa trên tay đi thì thỉnh thoảg cứ vẹo xang bên này bên kia, nhiều lần gạch rơi vào chân vào tay đau lắm những vẫn phải cố gắng vì tương lai của tôi và chị tôi phải cố làm thôi. *** Tôi mải kiếm tiền quá nên tôi đã quên đi một người đó là em phương,hơn tháng tôi với em chưa liên lạc gì cho nhau,không đón em đi học nữa,trên trường gặp mặt 2 đứa như không quen biết gì, tôi hối hận rất nhiều về việc này,tính vô tâm của tôi vẫn chưa sửa được,vì cái tính này mà tôi đã phải hối hận rất nhiều,đến hôm nay tôi mới thức tỉnh và nhớ ra tôi vẫn còn một người con gái luôn quan tâm tới tôi....... Hôm nay là noel,tôi phóng xe tới quán nhà anh dương để làm ca tối, noel những cặp đôi nắm tay đi trên vỉa hè,những tốp học sinh cười đùa với nhau, những chiếc mũ,ông già noel tuần lộc đồ chơi,những bản nhạc giáng sinh, những cơn gió lạnh, tôi thấy cuộc đời mình càng ngày càng chán nản và nhạt nhẽo, noel ai ai cũng vui đùa bên bạn bè và người thân của mình, còn tôi tôi lại chạy quanh quán cafê,hôm nay chị tôi không làm vì bận đi chơi noel với anh dương,có mỗi tôi với 2 đứa con gái mà noel lại còn đông khách nên làm rất vất. bọn lớp tôi hôm nay cũng tới quán này khoảng tầm mười mấy đứa,nói ầm một góc quán. Những ánh mắt hầu như là hướng hết ra ngoài cửa,tôi cũng đưa cặp mắt ra xem,thì giật mình đó là em phương,lâu rồi không gặp em,em vẫn như vậy,đeo kính tóc xõa dài và mái tóc vẫn che phủ bên mắt trái, haizzz đã cận còn đòi nhìn một bên mắt cơ, nhưng vẫn phải nói là hôm nay em xinh thật quần jean áo khoác đen,em vẫn đẹp như lần đầu tôi gặp. Em không đi một mình mà là đi cùng một đứa con trai khác,tim tôi lại đau thắt lại,“mà mày đau làm gì như vậy là quá đủ với mày bơ người ta hơn tháng để người ta đau lòng,vậy giờ mày mất em rồi đấy,vừa lòng chưa hả thằng ngu,em phương còn đau hơn mày gấp 10 lần,nỗi đau của mày thì sao sánh bằng được” thằg đi cùng em phương thì đúng là đẹp trai hơn tôi,giàu hơn,đi SH(chả biết nó đi xe gì nhưng nhìn nó công tử thế kia chắc là SH)người lúc nào cũng sặc mùi nước hoa,còn tôi nhà bình thường wave ghẻ,người lúc nào cũng sặc mùi hôi,nhìn em với nó rất hợp. phương và thằg kia ngồi bàn tận cuối góc tôi đẩy con phục vụ chạy ra vì tôi không muốn gặp em,tôi có lỗi vs em.. mấy lần tôi vô tình nhìn về phía bàn của em thì bắt gặp ánh mắt em đang nhìn tôi,2 cặp mắt chạm nhau,em phương quay đầu thật nhanh ra hướng khác như chưa có gì. Một lúc sau thấy thằng dũng lên cầm mic nói“sau đây là một bài hát của một bạn muốn gửi tới người yêu mình mời bạn lên ạ” Cả quán vỗ tay ầm ầm, tôi lại nhìn về bàn em phương thì thấy em phương đứng dậy và đi lên,em đi qua chỗ tôi liếc đôi mắt buồn vào tôi, tại sao em lại buồn như vậy nhỉ? Ai làm gì em à? Đầu tôi đang hiện dấu hỏi to tướng. Em cầm cây guitar dựng ở góc tường và đeo dây lên người đứng trước mic, những ngón tay bé nhỏ của em bắt đầu ngẩy những dây đàn,tiếng guitar phát lên,tiếng nhạc từ cây guitar phát ra,rất buồn, chắc nó đang hợp với tâm trạng của em. ừhhh..bài hát này dành tặng cho một người mà tôi đang yêu đơn phương..“người nào đó”_em nói. Những lời ca đẹp bắt đầu được phát ra trong chiếc miệnh nhỏ bé xinh xinh kia..... Tình cờ mình quen biết Vào 1 ngày trời xanh nắng Buông xuôi nơi con tim, đưa đôi chân anh đang bước đi với những câu chuyện buồn Đừng nhìn về quá khứ Đừng tự làm nhòe đôi mắt mình, mong anh sẽ vui hơn, khi phía trước đường dài kia sẽ mãi luôn Có 1 người lặng lẽ, đứng bên anh vô hình Giấu đi những tâm tư của mình và Nghĩ đến anh từng thương nhớ ấy đang đong đầy 1 người lặng lẽ, sống bên anh chân thành Đến khi vết thương trong anh lành lại Gió sẽ mang niềm vui ấm áp hơn mỗi ngày Và anh sẽ là giấc mơ mỗi đêm em trông chờ Dù em không thể đến bên anh và trao những ngọt ngào Thì anh hãy luôn sống những phút giây anh yêu đời Và 1 người nào đó sẽ luôn theo sau những bước chân Dẫn lối anh đến nơi bình yên Beside ur heart, beside ur tears I Love U so much, so I stay here em đứng đây nhìn cuộc sống anh tràn đầy Mà tại sao những điều trống rỗng lại làm vai anh lạnh gầy? Gió bấc nơi đây, xoa dịu vòng tay em chưa gặp người con trai nào làm trái tim này phải say Everyday, everynight, I can't say anything in my mind Có 1 người lặng lẽ, đứng bên anh vô hình Giấu đi những tâm tư của mình và Nghĩ đến anh từng thương nhớ ấy đang đong đầy 1 người lặng lẽ, sống bên anh chân thành Đến khi vết thương trong anh lành lại Gió sẽ mang niềm vui ấm áp hơn mỗi ngày Và anh sẽ là giấc mơ mỗi đêm em trông chờ Dù em không thể đến bên anh và trao những ngọt ngào Thì anh hãy luôn sống những phút giây anh yêu đời Và 1 người nào đó sẽ luôn theo sau những bước chân Dẫn lối anh đến nơi bình yên Đi theo sau với những giấc mơ Chỉ cần thấy những nỗi buồn anh tan biến đi Và hãy mãi nở nụ cười trên môi mềm Cầu mong nơi ấy Bình yên sẽ khiến những rung động trở về Và anh sẽ là giấc mơ mỗi đêm em trông chờ Dù em không thể đến bên anh và trao những ngọt ngào Thì anh hãy luôn sống những phút giây anh yêu đời Và 1 người nào đó sẽ luôn theo sau những bước chân Dẫn lối anh đến nơi bình yên. “em Ghét,ghét cái tính cách vô tâm không quan tâm tới người khác của anh Em Ghét,ghét anh vì những ngày qua anh bỏ rơi em một mình Em Ghét,ghét anh đến bên em và gieo yêu thương rồi lại bỏ đi. Em ghét,ghét những lần nhắn tin anh không trả lời gọi điện thì thuê bao....... Những kỉ niệm ngày ấy ta bên nhau em vẫn còn nhớ Nhớ những lúc anh trở đi trên con đường nắng Ghắt Nhớ những buổi chiều 2 đứa đi bên nhau dưới mưa Nhớ những buổi xáng anh trở em đi học Nhớ những lần ngồi sau xe anh, em lại hát vu vơ dù kiểu gì cũng biết hát xong lại bị anh chê... Em có lỗi gì,anh hãy nói cho em biết ? Tại sao anh lại bỏ mặc em hãy nói cho em biết? Đừng im lặng như vậy em đau lắm anh à. anh vô tâm lắm anh à Những kỉ niệm ngày đó bên anh,tuy thời gian có ngắn ngủi những em sẽ chôn sâu vào trong tìm mình,em sẽ không quên và sẽ nhớ mãi mãi tới khi trái tim em ngừng đập,đến khi hơi thở đã tắt. Dù thế nào đi trăng nữa em vẫn yêu anh,bên anh, và em sẽ luôn ở bên anh theo dõi anh,vì yêu nhau là phải hi sinh để người yêu mình hạnh phúc,nhưng anh hãy nhớ em chỉ yêu mỗi mình anh thôi khi nào anh buồn về một thứ gì đó hay ngục ngã trên con đường tương lai của mình thì hãy quay về đây,quay về bên em,em sẽ che chở cho anh mãi mãi” bài hát trên là bài người nào đó,còn những câu tôi đặt ở dấu “” là em phương tự sáng tác và cho thêm vào cho bài hát thêm hay hơn,à quên chưa nói là em phương rap rất hay nhé. tôi đứng chôn chân tại chỗ nhìn em,đôi chân nặng trĩu chỉ muốn khụy xuống Tôi đã sai,sai thật rồi,vì tôi mải kiếm tiền mà tôi đã vô tâm quên mất một người con gái,một người mà tôi yêu yêu rất nhiều,tôi đã bỏ mặc cô ý, CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA TÔI hai1996 dtv-ebook.com Chap 14 Chap14 Lặng nhìn em ngồi bên người đàn ông khác,không phải là tôi,tôi cảm thấy nghẹn nghẹn ở cổ họng,tôi cố cầm nén cảm xúc của mình,cố gắng không để những giọt nước mắt rơi xuống ở nơi đông người này. Tôi chắc chắn bài hát đó em dành cho tôi vì trong bài hát đó có câu “Những kỉ niệm ngày ấy ta bên nhau em vẫn còn nhớ Nhớ những lúc anh trở đi trên con đường nắng Ghắt Nhớ những buổi chiều 2 đứa đi bên nhau dưới mưa Nhớ những buổi xáng anh trở em đi học Nhớ những lần ngồi sau xe anh, em lại hát vu vơ dù kiểu gì cũng biết hát xong lại bị anh chê” Nhưng kỉ niệm này là của tôi với em nên tôi đảm bảo bài hát này dành cho tôi. Mà hình như em hiểu nhầm tôi có người khác thì phải“vì yêu nhau là phải hi sinh để người yêu mình hạnh phúc” em hiểu lầm tôi có một người khác nên em lặng thinh rút bỏ không níu kéo gì. Tôi cứ đứng im nhìn em chả nhúc nhích gì cả đến khi đứa phục vụ nó đẩy tay tôi ra phục vụ khách thì tôi mới trở lại công việc. *** Về tới nhà tôi nằm vật ra giường,nghĩ về em về những ngày tháng tôi và em bên nhau tuy 2 đứa chưa là gì của nhau nói cách khác là chưa phải người yêu, nhưng tôi biết tình cảm em dành cho tôi là thật lòng,em cũng yêu tôi,tôi chắc là em yêu tôi còn hơn cả tôi yêu em. chả nhẽ những ngày tháng tôi cày công tán em giờ tan theo mây gió sao,tôi không muốn buông xuôi,không muốn nhìn em bên người khác,tôi muốn trở lại ngày xưa, giờ hối hận cũng chả được gì,mọi chuyện đã đi quá xa rồi. Người có lỗi không ai khác ngoài tôi cả,em phương là người hứng chịu mọi đau khổ,còn tôi là thằng tạo ra những nỗi đau đó. giọt nước mắt dành cho người con gái thứ 2 trong cuộc đời chảy xuống,giọt nước mặt lăn trên má rồi chảy xuống đêm,nước mắt cứ chảy,tôi khóc không ra tiếng. Tôi muốn làm lại từ đầu với em nhưng rất khó,tôi bơ em hơn tháng này giờ phải làm sao để có thể lại nói chuyện với em như ban đầu nữa, tôi ước ước một lần được ngồi nói chuyện vs em thêm một lần nữa dù chỉ dăm ba câu thôi nhưng tôi sẽ cố gắng hằn lại tình cảm của tôi và em. Phải thức tỉnh thôi,cứ như vậy tôi sẽ mất em như chơi, tôi lấy điện thoại ở góc giường đã hơn tháng rồi tôi chưa mở nguồn nó,từ ngày bố mẹ tôi mất đó. cấm sạc mở nguồn lên,hơn 200 cuộc gọi nhỡ từ em vs vài thằng bạn, vài chục tin nhắn của em đại loại là. “hải ăn cơm chưa,nhớ ăn xong phải đi ngủ đó,cấm được chơi game biết chưa” “sao dạo này mình nhắn tin hải không trả lời vậy,gọi điện thì toàn thuê bao” “hải ơi trả lời tin nhắn mình đi,mình có lỗi gì à” “sao xáng này hải không đến đưa mình đi học vậy,hải giận mình gì à” Còn nhiều tin khác những nhớ qua loa có vài tin này Đọc hết những tin nhắn của em tôi ứa ghẹn nước mắt lại trào ra,em quan tâm lo lắng tôi như vậy mà tôi lại nỡ làm vs em như vậy. Tôi tính gửi tin nhắn cho em,nhưng viết gì đây,tôi cứ viết rồi lại xóa,ghĩ 10p mới gửi được tin.“ngủ chưa phương” 30s sau em rep lại. -hi chưa_em vẫn trả lời tin nhắn của tôi,mà còn cười nữa,như vậy là cho biết em không giận tôi. -muộn vậy 11h30 rồi mà. -hi mình không buồn ngủ. -đi chơi không. -có. -giờ mình tới đón. Tôi khoác áo khoác lên người rồi chạy xuống nhà khóa cửa nẻo cận thận rồi phóng xe máy tới nhà em phương luôn. gần 12h rồi, mà vẫn nhiều người ra đường vậy,chắc họ đi chơi nhà thờ,mặc mỗi 2 cái áo rét thật đấy,từng cơn gió mạnh cứ thổi vào người làm tôi lạnh run người. Tới ngôi nhà thân quen mà hơn tháng trước xáng nào cũng tới,em phương vẫn vậy,vẫn đợi tôi ngoài cổng,tôi dừg xe ở cổng nhà em và nói. -rét này sao không ở trong đi_lâu rồi không gặp,rặn mãi mới nói được. -hì không,mình đi đâu ta. -lên xe đi. """