🔙 Quay lại trang tải sách pdf ebook Tôi Là Ê-Ri Ebooks Nhóm Zalo https://thuviensach.vn Table of Contents Mục lục Lời Nói Đầu Phần I: Ra Vào Khu Đèn Đỏ - Chương 1: Trốn Học Giúp Nước Chương 2: Lần Đầu Làm Chuyện Ấy… Nhận Lại Hai Thứ Chương 3: Bước Đầu “Vào Nghề” Chương 4: Được Lên Máy Bay – Thỏa Lòng Mong Ước! Chương 5: Món Tiền Đầu Tiên – Vất Vả Khôn Cùng Chương 6: Để Đến Được Xử Sở Hoa Anh Đào… (Hay Còn Gọi Là Địa Ngục) Chương 7: Cái Tên Êri “Giàu Có” Hay “Đen Đủi” Chương 8: Ma Cờ Bạc Nhập Hồn – Bắt Đầu Ra “Lượn Ngõ”[1] Chương 9: Bạn Rủ Ngồi Tù Chương 10: Tự Cướp Của Nhau Chương 11: Tính Kế Lấy Chồng Chương 12: Sống Trong Cung Điện Chương 13: Tưởng Rằng May Mắn Có Thể Bỏ Được Nghề… Chương 14: Gặp Gỡ Forrest Dave Tại Bahrain Phần II: Chu Du Trong Tù - Chương 1: Suýt Chết Trong Khi Làm Nhiệm Vụ Chương 2: Tấm Lòng Cảnh Sát Hồng Kông Chương 3: Nhà Tù Hay Thiên Đường Chương 4: Ngôi Nhà Lớn Chương 5: Hoạt Động Hỗn Loạn Chương 6: Thằng Kô!!! Chương 7: Nghi Ngờ. Ai Sai! Chương 8: Đầu Gấu Chương 9: Hy Vọng Của Tù Nhân Nữ Chương 10: Ngày Của Tự Do https://thuviensach.vn Chương 11: Gặp Lại Bạn Cũ Chương 12: Cạch Rồi Singapore Chương 13: Đời Xuống Dốc Phải Vay Tiền Của Sư Chương 14: Ngồi Tù Ở Bahrain!!! Chương 15: Tôi Cũng Là “Mẹ” Phụ Lục https://thuviensach.vn Mục lục Lời Nói Đầu Phần I: Ra Vào Khu Đèn Đỏ - Chương 1: Trốn Học Giúp Nước Chương 2: Lần Đầu Làm Chuyện Ấy… Nhận Lại Hai Thứ Chương 3: Bước Đầu “Vào Nghề” Chương 4: Được Lên Máy Bay – Thỏa Lòng Mong Ước! Chương 5: Món Tiền Đầu Tiên – Vất Vả Khôn Cùng Chương 6: Để Đến Được Xử Sở Hoa Anh Đào… (Hay Còn Gọi Là Địa Ngục) Chương 7: Cái Tên Êri “Giàu Có” Hay “Đen Đủi” Chương 8: Ma Cờ Bạc Nhập Hồn – Bắt Đầu Ra “Lượn Ngõ”[1] Chương 9: Bạn Rủ Ngồi Tù Chương 10: Tự Cướp Của Nhau Chương 11: Tính Kế Lấy Chồng Chương 12: Sống Trong Cung Điện Chương 13: Tưởng Rằng May Mắn Có Thể Bỏ Được Nghề… Chương 14: Gặp Gỡ Forrest Dave Tại Bahrain Phần II: Chu Du Trong Tù - Chương 1: Suýt Chết Trong Khi Làm Nhiệm Vụ Chương 2: Tấm Lòng Cảnh Sát Hồng Kông Chương 3: Nhà Tù Hay Thiên Đường Chương 4: Ngôi Nhà Lớn Chương 5: Hoạt Động Hỗn Loạn Chương 6: Thằng Kô!!! Chương 7: Nghi Ngờ. Ai Sai! Chương 8: Đầu Gấu Chương 9: Hy Vọng Của Tù Nhân Nữ Chương 10: Ngày Của Tự Do Chương 11: Gặp Lại Bạn Cũ Chương 12: Cạch Rồi Singapore Chương 13: Đời Xuống Dốc Phải Vay Tiền Của Sư Chương 14: Ngồi Tù Ở Bahrain!!! Chương 15: Tôi Cũng Là “Mẹ” Phụ Lục https://thuviensach.vn TÔI LÀ Ê-RI Thanadda Sawangduean www.dtv-ebook.com Lời Nói Đầu Tôi là Ê-ri là cuốn tự truyện kể lại chuỗi ngày đầy sóng gió nơi xứ người của một cô gái điếm người Thái Lan. Tác phẩm là tiếng nói tố cáo những tệ nạn xã hội đẩy nhiều phụ nữ vào cảnh sống như địa ngục. Đồng thời nó cũng thắp lên hy vọng cho những người trót lầm lỡ qua thông điệp: Sẽ không bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại. Tuy khai thác mảng đề tài cũ và được viết bởi một người không chuyên, không sử dụng những thủ pháp nghệ thuật đặc biệt nhưng Tôi là Ê-ri đã tạo được điểm khác biệt khi triển khai cốt truyện từ điểm nhìn của người trong cuộc, vì thế nó đã được Hội đồng giám khảo đồng thuận trao giải nhất cuộc thi sáng tác văn học dành cho nữ giới Chommanard lần thứ hai, 2009. Lời nhà xuất bản Dự án giải thưởng Chommanard lần thứ hai dành cho sách văn học được hình thành từ ý tưởng của nhà xuất bản Praphansarn với mong muốn hỗ trợ và đầu tư cho các tác phẩm văn học phi hư cấu (Non-Fiction) của các nữ nhà văn Thái Lan. Các tác phẩm này được viết dựa trên những câu chuyện có thật, nhờ vậy nó phản ánh chân thực hình ảnh người phụ nữ Thái Lan dưới nhiều góc độ khác nhau, trong tương quan so sánh với nam giới. Qua đó giúp độc giả có cái nhìn mới mẻ và sâu sắc hơn về phụ nữ Thái Lan thời hiện đại. Dự án đã nhận được sự quan tâm của nhiều cây viết nữ khiến tác phẩm gửi về khá phong phú. Ban giám khảo sau khi bình xét, phân tích cuối cùng cũng chọn ra được tác phẩm hay nhất và xứng đáng với giải nhất https://thuviensach.vn Chommanard Book Prize lần thứ hai, thể loại Non-Fiction, đó chính là tác phẩm Tôi là Ê-ri. Tôi là Ê-ri là câu chuyện cuộc đời một cô gái điếm Thái Lan, vì muốn thay đổi cuộc sống khó khăn của gia đình đã quyết định ra nước ngoài bán thân kiếm tiền. Tuy nhiên, quyết định ấy đã đẩy cô vào một cuộc đấu tranh khốc liệt để tồn tại. Sức hút của tác phẩm không chỉ ở tình huống truyện hấp dẫn mà còn trong những góc nhìn mới về đời sống như hôn nhân gia đình, suy đồi đạo đức, phân hóa giàu nghèo… hay sự phản ánh chân thực cuộc sống trong tù, cuộc sống ở xóm đèn đỏ… Bằng cái nhìn của người trong cuộc, tác giả đã đưa độc giả vào những ngóc ngách đen tối của xã hội, để người đọc đau đớn, cũng để người đọc thán phục và cảm động trước những con người dưới đáy xã hội đang vươn lên tìm ánh sáng. Nhà xuất bản Woman Publisher trân trọng gửi đến độc giả tác phẩm này với hy vọng cách nhìn nhận, đánh giá cuộc sống dưới góc nhìn của phụ nữ sẽ được xã hội thừa nhận. và quan trọng hơn, nó sẽ trở thành động lực thúc đẩy xã hôi Thái Lan, thúc đẩy văn hóa đọc trong nước, giúp Thái Lan trở thành xã hội phát triển một cách toàn diện nhất trong mắt bạn bè thế giới. Women Publisher Lời giới thiệu của tác giả Tôi là Ê-ri là câu chuyện về cuộc đời tôi trong suốt bốn mươi năm qua với nhiều biến cố đến mức đã có lúc tôi cảm thấy câu chuyện của mình giống như trong tiểu thuyết. Nhưng thực sự, tôi không hề thêm bớt hay hư cấu bất kỳ một chi tiết nào. Đôi khi tôi còn cảm thấy xấu hổ vì đã đem chuyện riêng tư của mình kể cho người khác. Điều này chẳng khác gì tự bêu xấu. Nhưng cuối cùng tôi nhận ra, qua câu chuyện về đời mình tôi muốn https://thuviensach.vn nói cho cả thế giới biết rằng: “Trên đời này còn có nhiều điều mà bạn cần phải biết và còn có những điều khiến bạn phải thốt lên: Chuyện này cũng có thể xảy ra được sao? Nó có thật sao?” Tôi không mong ước sẽ giành được giải thưởng cao nhất, chỉ là hiện tại tôi đang thất nghiệp và muốn trở thành người lương thiện như bao người khác, muốn bỏ lại quá khứ đen tối sau lưng. Nhưng tôi cũng không chắc sẽ dừng lại như thế này được bao lâu và sẽ còn phải lên đường nữa hay không? Thanadda Sawangduean Lời người dịch Tôi đã từng đọc nhiều tác phẩm văn học của Thái Lan, nhưng có lẽ Tôi là Ê-ri là một trong những tác phẩm để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc về cuộc sống chân thực của một góc xã hội Thái Lan thông qua những biến cố cuộc đời của một cô gái điếm. Mại dâm không phải là một đề tài mới mẻ trong văn học, đã có nhiều tác giả viết về đề tài này, nhưng Tôi là Ê-ri là tác phẩm đầu tiên do chính người trong cuộc viết. Có nhiều sự thật được tác giả can đảm hé mở mà đôi khi chúng ta thường chỉ nhìn nhận chúng một cách phiến diện chứ không thật hiểu rõ về cảm xúc của người trong cuộc. Chính vì thế, tác phẩm ngoài phản ánh cuộc sống chân thực của những cô gái điếm đằng sau những ánh đèn mờ lấp lánh mà còn thể hiện được tâm tư, tình cảm và cách suy nghĩ của họ. Ê-ri sinh ra và lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc, thiếu đi sự quan tâm chăm sóc của bố mẹ. Vì hoàn cảnh khó khăn, vì cám dỗ của cuộc sống và thiếu đi sự định hướng của gia đình đã biến Ê-ri từ một cô bé ngây thơ trở thành một gái bán dâm chuyên nghiệp, khiến cuộc sống của cô phải trải qua muôn vàn những khó khăn, thử thách và đôi khi còn phải đánh đổi bằng máu và nước mắt. Nhưng tận sâu trong trái tim cô vẫn luôn thắp sáng thứ tình cảm trong sáng của một trái tim nhân hậu, tràn đầy yêu thương và luôn khát khao một cuộc sống mới tươi đẹp. Nhắc đến Thái Lan người ta thường nghĩ đến một đất nước nổi tiếng về du lịch và các dịch vụ về tình dục. Mại dâm cũng không phải là nghề mới https://thuviensach.vn mẻ đáng ngạc nhiên ở xứ sở này. Bạn có thể dễ dàng bắt gặp những quán bar, những nhà hàng đèn mờ với đầy rẫy những cô gái ăn mặc mát mẻ đứng mời chào dưới những ngọn đèn xanh đỏ. Lối sống hiện đại, phóng khoáng của phương Tây đang dần dần ngấm sâu vào xã hội Thái Lan để thay thế dần những giá trị văn hóa truyền thống. Người Thái cũng đang dần có cái nhìn dễ dãi hơn về tình dục, mại dâm cũng được coi là một trong những nghề kiếm sống giống như nhiều nghề nghiệp khác. Sự hấp dẫn của những ánh đèn mờ, sự dễ dãi trong nhận thức về xã hội của giới trẻ đã khiến nhiều cô gái trẻ sa chân vào vòng xoáy của tội lỗi. Vì thế, không chỉ có riêng mình Ê-ri mà còn có rất nhiều cô gái Thái khác vẫn đang ngày đêm đánh đổi thân xác, tuổi trẻ và cuộc sống của mình để có được những đồng tiền tội lỗi. Tôi hy vọng thông qua câu chuyện này, người đọc sẽ có cái nhìn thông cảm hơn cho những số phận trót lỡ dấn thân vào vũng bùn nhơ nhớp cũng như sẽ là một bài học cảnh tỉnh cho những cô gái trẻ sống buông thả. Chúng ta không thể lựa chọn nơi mình sinh ra nhưng có thể lựa chọn cách mình sống. Vì tác giả không phải một cây bút chuyên nghiệp, không được đào tạo bài bản về kỹ năng viết nên giọng văn trong cuốn sách này khá đơn giản, nhiều khi còn ngô nghê, lặp ý, lặp câu chữ khá nhiều, nhưng tôi hy vọng bạn đọc có thể thấy được điều quan trọng hơn tất cả ở đây là sự chân thật và lòng can đảm của tác giả khi đã dám viết rất thật những suy nghĩ, cảm xúc của mình cũng như sự thật về cuộc sống của các cô gái bán dâm. Cuốn sách có hai phần, ở Thái Lan được xuất bản riêng thành hai tập, ở đây được gộp chung lại cho bạn đọc tiện theo dõi. Phần hai nói cụ thể hơn về cuộc sống trong những nhà tù tác giả từng bị bắt giam mà ở phần một chưa được nói rõ, tuy phần này không nằm trong phần truyện chính được trao giải thưởng Chommanard nhưng cũng rất đáng đọc và để lại nhiều suy ngẫm cho chúng ta. https://thuviensach.vn Dịch giả: Thanh Xuân Lời đề tặng Xin gửi tặng những người bạn có cùng số mệnh. Đặc biệt là những phạm nhân nữ đang phải ngồi tù một cách không công bằng. Mong các bạn đừng vội bỏ cuộc. Nỉnh hy vọng rằng cuốn sách này, không ít thì nhiều, sẽ có thể thay lời giãi bày mà các bạn vẫn hằng ấp ủ. https://thuviensach.vn TÔI LÀ Ê-RI Thanadda Sawangduean www.dtv-ebook.com Phần I: Ra Vào Khu Đèn Đỏ - Chương 1: Trốn Học Giúp Nước Lúc đó tôi năm tuổi và đã có thể nhớ được chuyện của mình. Điều kiện gia đình tôi chỉ ở mức trung bình nếu không muốn nói là khá nghèo. Tôi có tất cả bốn anh chị em. Anh trai cả tên là anh Tông, chị thứ hai tên là Chiếp và chị thứ ba tên là Cày. Tôi là con út. Khi tôi lên năm tuổi, ông Lek và bà Lek, vốn là em của ông bà nội, thường đến đón tôi về nhà nuôi vì họ không có con gái. Quên không nói, nhà tôi ở Bangkok. Ông bà Lek có ba người con trai đều đã lớn. Cả ba là chú họ nhưng tôi vẫn gọi là anh, gồm có anh Nùm, anh Thui và anh Côn. Ba người này đều không thích tôi. Họ ghen tị vì ông bà yêu quý tôi hơn. Ông bà bán hàng tạp hóa ở chợ Wat Khru Nai[1]. Còn nhà tôi ở gần Wat Thung Khru[2], cách nhau không xa. [1] Wat Khru Nai: Tên một ngôi chùa ở tỉnh Samut Prakan thuộc miền Trung Thái Lan. [2] Wat Thung Khru: Ngôi chùa ở quận Thung Khru, Bangkok, Thái Lan. Bố tôi là thợ mộc, làm việc cho một công ty gần Wat Khru Nai. Ông rất thích uống rượu và gần như ngày nào cũng say. Khi say, ông thường cãi vã với mẹ. Mẹ tôi làm việc cho một nhà máy dệt. Tiền lương của cả bố và mẹ cộng lại cũng không đủ tiêu vì bố hay uống rượu, nghiện cờ bạc, có vợ bé và hai đứa con trai riêng. Ông bà Lek rất thương tôi. Mỗi khi tôi nhớ bố mẹ, ông bà lại lái xe đưa tôi về, còn mang cả gạo, đồ khô cho nhà tôi. Ông bà vẫn làm như vậy cho đến khi tôi lên bảy và bắt đầu đi học. Từ đó trở đi, tôi chỉ đến ở với ông bà lúc nghỉ hè hoặc nghỉ giữa kỳ. Tuy vậy khi vào năm học mới, ông bà vẫn chu cấp tiền tiêu vặt và mua đồ dùng học tập cho tôi. https://thuviensach.vn Lớn hơn một chút, tôi bắt đầu nhận thức được sự nghèo khổ của gia đình, nỗi vất vả của bố mẹ. Tôi thường xuyên chứng kiến cảnh bố mẹ cãi nhau mỗi khi bố uống rượu say trở về nhà lúc đêm khuya. Tiếng cãi vã của họ rất lớn. Sáng hôm sau trên đường đến trường, người trong làng thường trêu tôi: “Bố mẹ mày tối qua lại diễn cải lương hả?”. Mới đầu tôi cũng không nghĩ gì, nhưng lâu dần tôi bắt đầu thấy ngượng khi có người hỏi như vậy. Mẹ tôi là một người phụ nữ rất đáng thương. Đi làm có bao nhiêu tiền mẹ đều dành dụm mang về mua thức ăn cho lũ con và trả nợ cho người ta. Còn bố khi vừa nhận được tiền lương là vội đi tìm mấy ông bạn nhậu và bà vợ bé. Bố thường xuyên không về nhà để đến ở với bà ta. Mẹ tôi phải gánh vác gia đình một mình, đêm nào mẹ cũng khóc. Tôi thấy thương mẹ lắm. Nhiều lần, mấy mẹ con tôi phải nhịn đói, không có gì để ăn vì bố không về nhà nhiều ngày. Mẹ tôi phải muối mặt sang nhà hàng xóm vay gạo về nấu cơm, hái rau muống, xào cho chúng tôi ăn. Như thế thì gọi là nghèo có đúng không nhỉ? Tôi may mắn hơn vì được ông bà giúp đỡ nuôi nấng, thậm chí nhiều lần còn được cho gạo và đồ khô mang về cho gia đình. Một ngày, tự nhiên bố lôi bà vợ bé về nhà ở cùng với mẹ con tôi. Tôi không thể hiểu sao bố lại làm như vậy. Thời gian đầu bố áp dụng phương pháp ngủ luân phiên với mẹ một đêm, vợ bé một đêm. Lâu dần, bà vợ bé muốn bố ngủ hẳn với bà ta. Bố bèn thỏa thuận với mẹ sẽ ngủ chung cả ba người. Vậy mà mẹ cũng đồng ý. Tôi thấy thương mẹ lắm. Tôi thường xuyên thấy cảnh bố làm nhiều điều không phải với mẹ nhưng mẹ luôn nhẫn nhịn. Thế rồi họ cũng không thể chịu được nhau. Cả ba lại chia ra ngủ luân phiên mỗi người một đêm như trước. Vợ bé của bố rất độc ác. Bà ta sống với chúng tôi khoảng hai, ba năm thì chuyển ra ngoài ở bởi tính tình ngày càng trở nên quá quắt. Khi bà ta chuyển đi, tôi cảm thấy rất vui mừng vì không phải thấy cảnh mẹ tủi khổ nữa. Lên lớp năm, lớp sáu, tôi đã hiểu cuộc sống nhiều hơn một chút. Ông bà Lek vẫn đối xử tốt với tôi như xưa. Hồi đó, nhà tôi không có ti vi, nếu muốn xem phim phải đi bộ khá xa đến nhà hàng xóm xem nhờ. Ngày ấy chưa có https://thuviensach.vn đường dây điện mặc dù nhà tôi sống ở ngay thủ đô Bangkok, khu Wat Thung Khru nhưng vẫn nghèo nàn chẳng khác gì ở nông thôn. Nhà tôi không có tiền mắc dây điện nên vẫn phải dùng đèn dầu. Tôi cứ thắc mắc mãi rằng tại sao gia đình mình lại nghèo khổ đến thế? Tôi muốn nhà tôi cũng có điện, có ti vi, có mọi thứ như nhà người ta, nhưng điều đó sẽ không thể thành hiện thực bởi bố tôi còn có nhiều mối lo toan khác cộng thêm việc bố lại rất nghiện cờ bạc. Gia đình tôi nghèo đến mức nhiều lúc không có gì mà ăn nhưng tôi và các anh chị cũng không cảm thấy buồn bởi khi đó chúng tôi vẫn chỉ là những đứa trẻ. Không có thức ăn, chúng tôi lấy đường hoặc lấy mỡ trộn với cơm ăn. Điều này trở thành niềm hạnh phúc của lũ trẻ chúng tôi, nhưng mỗi lần nhìn thấy cảnh ấy mẹ lại khóc. Học tới lớp năm, lớp sáu, tôi bắt đầu có người yêu giống như các bạn, nhưng đó chỉ là tình yêu kiểu trẻ con. Tôi không hiểu gì hết, chỉ thấy các bạn có người yêu thì mình cũng phải có. Tuy nhiên, chúng tôi chưa từng đi quá giới hạn. Anh cả tôi là người rất nghiêm khắc. Tôi sợ anh còn hơn cả sợ bố mẹ. Nếu tôi cãi nhau với chị gái thứ ba, dù tôi đúng hay sai, anh tôi đều sẽ đánh tôi trước bởi tôi rất bướng. Còn chị gái tên Cày của tôi lại vô cùng hiền lành. Nhiều lúc có cảm giác chị không phải là người bình thường, nhưng cũng không đến mức ngớ ngẩn. Chị thứ hai tên Chiếp, có phong cách tomboy, là người khá tốt bụng, rất ít khi quát mắng tôi. Chị ấy còn có người yêu là con gái. Chị ấy như thế từ nhỏ, đến lúc lớn cũng không hề thay đổi. Hồi nhỏ, chúng tôi sống khá nghèo khổ nhưng đó là sự nghèo khổ một cách sung sướng theo quan niệm của riêng tôi. Lên lớp năm, tôi chuyển đến ở hẳn với ông bà vì bố mẹ không có tiền cho tôi đi học. Tôi càng lớn, ba người con của ông bà càng ghét tôi. Họ sai tôi làm đủ mọi việc từ giặt quần áo cho cả nhà, nấu cơm, lau nhà, rửa bát và hàng ngày còn phải giúp ông bà bán hàng ở chợ. Hôm nào không chịu được, tôi trốn về ở với bố mẹ. Nghỉ hè năm đó, ông bà mang rất nhiều đậu đen và đậu tương cho gia đình tôi. Vì muốn có tiền nên tôi lấy đậu tương làm nước bán. Hồi đó còn nhỏ nên tôi làm nước đậu rất dở, vậy mà cũng có khách mua. Tôi rất vui vì bán được tiền mà không phải mua nguyên liệu. Có tiền, tôi tích lại, đến khai giảng https://thuviensach.vn mua bánh kẹo bán cho các bạn trong trường. Tôi làm vậy là vì muốn có tiền và cũng vì tôi là người thích buôn bán. Để có tiền tiêu, tôi chấp nhận làm bất cứ việc gì mà người ta thuê chỉ với giá năm, mười bạt. Nhưng thế cũng có thể coi là nhiều vào những năm 1978 – 1979. Năm lớp sáu, tôi có một người bạn thân tên là Cung. Hàng ngày đi học, tôi đều phải đi bộ qua nhà cậu ấy. Quãng đường đến trường dài gần hai cây số. Nếu lên xe bus tôi sẽ phải trả khoảng bảy mươi lăm sa-tăng[3] tiền vé. Lần nào ra nhà Cung tôi cũng rẽ vào chơi vì tôi thầm thích bạn của cậu ta. Vì vậy, ngày nào tôi cũng về nhà muộn. Vừa về đến nhà tôi đã bị anh trai mắng, nhiều lúc còn bị đánh. Tôi rất sợ anh Tông, bị anh đánh nhiều nhưng cũng không chừa. [3] 1 bạt = 100 sa-tăng = 650 VND. Tôi đang học lớp sáu thì bố xin đi xuất khẩu lao động ở Ả Rập. Từ đó, cuộc sống gia đình tôi cũng bớt khó khăn hơn. Anh em tôi có tiền đi học, nhà cũng có điện để dùng. Lúc về thăm nhà bố còn mua cả ti vi và đài quay băng nữa. Bọn trẻ chúng tôi rất vui mừng vì được xem ti vi dù chỉ là ti vi đen trắng. Bố thường về thăm gia đình hai năm một lần. Nhưng đến lần sang Ả-Rập thứ hai bố quay ra chơi cờ bạc và ít khi gửi tiền về nhà, chúng tôi lại trở nên thiếu thốn. Nhiều lúc hàng hai, ba tháng liền bố không gửi tiền về nhà vì thua bạc. Mẹ tôi lại phải vất vả tìm việc làm. Chúng tôi nợ hàng xóm rất nhiều tiền. Ngoài ra, mẹ còn vay tiền chơi hụi của các cửa hàng về tiêu trước, lâu không có tiền trả thì họ cũng không cho vay nữa. Mẹ tôi đành phải đi giúp việc cho gia đình người ta để trừ nợ dần. Nhiều lúc họ cũng cho mẹ thức ăn mang về. Đồ đạc trong nhà, ti vi, đài mẹ tôi đều phải mang đi cầm cố. Đừng nói là tiền ăn, đến tiền điện cũng không có mà trả nên bị họ đến cắt điện. Chúng tôi đều cảm thấy rất buồn vì bố và không biết phải tìm lối thoát ra sao. Một hôm, mẹ mang về từ đâu không rõ rất nhiều vỏ bao xi măng. Mẹ bảo chúng tôi gấp thành túi giấy mang đi bán. Thế là tất cả mọi người trong nhà cùng giúp nhau gấp túi giấy. Hồi đó chưa có túi https://thuviensach.vn nilon, túi giấy mà mẹ gấp dùng để đựng hoa quả, đựng gạo. Hôm nào mẹ mang túi đi bán là chúng tôi sẽ được ăn một bữa ngon, cũng không hẳn là sang lắm nhưng vẫn còn hơn việc suốt ngày phải ăn rau muống. Trước kia, chúng tôi rất ít có cơ hội được ăn hoa quả. Một quả sầu riêng rất đắt. Tôi cũng chưa từng được ăn một quả táo nào. Chuyện mua một quả sầu riêng hay táo về ăn quả là sự kiện lớn. Tôi nhớ có lần mẹ mua hai bát hủ tiếu về nhưng nhà có đến năm người nên phải lấy cơm ăn cùng với hủ tiếu mới đủ. Tôi phải sống như vậy suốt mười năm và tự hỏi không biết đến khi nào gia đình mình mới có ăn, có mặc? Nhiều lần tôi với chị Cày còn rủ nhau đi hái rau muống, rau bầu, bán được bốn mươi, năm mươi bạt chúng tôi đều đưa mẹ mua thức ăn và để dành đóng học. Tôi còn nhớ mỗi khi đến kỳ nghỉ hè, các con của chú - em ruột của bố - tên là Ót và Ét đều đến nhà tôi chơi. Ót là con trai còn Ét là con gái. Cả hai đều có chung họ với tôi bởi vì chúng tôi là chị em họ con chú, con bác. Ót lớn hơn tôi hai tuổi. Tôi cảm thấy mình thích Ót như thích người yêu, nhưng vì còn là trẻ con nên chưa nghĩ đến chuyện chúng tôi là chị em họ. Tôi chỉ nghĩ rằng mình chẳng làm điều gì ghê gớm và sai trái cả. Đó chỉ là cảm nhận của một đứa trẻ, ngoài ra tôi không hề nghĩ đến bất cứ điều gì khác. Với lại, có lẽ tại vì năm nào chúng tôi cũng gặp nhau, từ nhỏ đến lớn nên phát sinh tình cảm gắn bó. Nhà Ót cũng ở tỉnh Nakhon Sawan, ngay gần đây thôi. Tôi còn có một chị họ khá thân, là con bác gái - chị của bố tôi - tên là Sỉ pray. Trong mắt tôi, Sỉ-pray rất xinh xắn, đáng yêu. Tôi ghen tị với Sỉ-pray vì chị ấy được nhiều con trai thích. Thực ra, Sỉ-pray bằng tuổi tôi nhưng vì nghỉ học sớm nên trông chị phổng phao hơn hẳn. Chị biết cách ăn mặc, trang điểm, trái ngược hẳn với tôi - không dám trang điểm, đến son môi cũng không được phép tô bởi chắc chắn anh tôi sẽ đánh. Đi chơi với Sỉ pray, bọn con trai toàn tán tỉnh chị ấy, tuyệt nhiên không có một đứa nào để ý đến tôi vì trông tôi rất xấu xí. Đến cả Ót cũng tỏ ra thích Sỉ-pray hơn. Thế nên tôi luôn thầm ghen tị với chị ấy. Khi Sỉ-pray vào làm việc cho một nhà https://thuviensach.vn máy dệt, trông chị lại càng ra dáng thiếu nữ. Trong khi đó, tôi vẫn còn là một cô bé học lớp sáu. Tôi học lớp bảy tại trường Phuttha Bucha Witayakom, gần khu vực Bang Mod. Trong thời gian đi học, tôi thường mang bánh kẹo đến trường bán. Có lúc, tôi còn bán hoa hồng thủy tinh do anh Thui, con trai của ông bà Lek tự làm. Hồi đó, loại hoa hồng làm bằng thủy tinh, bên trong có màu óng ánh đẹp mắt rất được ưa chuộng. Gần đến ngày Valentine, tôi mang hoa đến bạn cho các bạn ở trường. Nếu bán được anh ấy sẽ chia phần trăm cho tôi mỗi bông hai bạt. Tuy nhiên, nhiều lần tôi cũng bị giáo viên bắt và tịch thu hết hàng. Điều đó có nghĩa là tôi bị lỗ vốn. Tôi vẫn nhớ năm lớp bảy, ngày nào tôi cũng bị giáo viên đánh vì tội ăn mặc sai nội quy. Giáo viên sẽ kiểm tra việc ăn mặc của từng học sinh từ đầu đến chân, mỗi ngày sáu lần, ngày nào cũng kiểm tra. Tôi hay bị ăn roi vì lúc thì tóc tôi ngắn quá, lúc thì cổ áo dài quá, áo ngắn quá hở cả lưng, váy ngắn quá hay bít tất không gấp lại được. Tuy thế tôi vẫn không sợ. Tôi là đứa thích làm trái nội qui. Tôi không thích kiểu chỉn chu, lạc hậu, thiếu sáng tạo bởi tôi là đứa thích ăn mặc kiểu cách! Ngoài việc bị giáo viên đánh ở trường, ngày nào về đến nhà gặp lúc anh tôi đang bực dọc là thế nào cũng bị quát mắng vì tội ăn mặc không tử tế. Tôi còn nhớ có lần trên đường đi học về tôi ghé mua một que kem vị dâu. Tôi vừa đi vừa ăn cho đến khi về tới nhà. Tình cờ gặp đúng lúc anh tôi đang ở nhà. Vừa nhìn thấy tôi, anh ta không nói không rằng, lôi tôi lại đánh túi bụi không biết bao nhiêu mà kể. Tôi vẫn còn không biết mình đã làm gì sai. Anh ta vừa đánh vừa quát: Mày thích đú đởn phải không? Đi học tại sao phải tô son? Tôi không hiểu. Tôi nói tôi không tô son. Môi tôi đỏ là do tôi ăn kem. Vậy mà anh ta vẫn không tin, bảo tôi nói dối hòng thoát tội. Tôi không hiểu sao anh trai tôi lại phát khùng đến vậy? Anh ta không thể phân biệt được https://thuviensach.vn đâu là son môi đâu là kem hả? Tóm lại là tự nhiên tôi bị đánh oan. Lúc đánh, anh tôi rất tức giận, không thèm dùng roi mà dùng tay chân đấm đá túi bụi. Tôi cũng không cãi lại, để mặc cho anh đánh thỏa thích. Lúc đó, tôi cảm thấy anh trai đánh tôi như đánh trâu, đánh bò chứ không phải con người nữa. Bị đánh nhiều làm tôi trở nên lì lợm, không còn biết sợ là gì nữa và dần tích thành nỗi oán hận. Tôi đã từng nghĩ “Cứ đánh đi! Đến một ngày, nếu tôi không thể chịu đựng được nữa, tôi sẽ phản kháng. Tôi sẽ trả thù!”. Lần nào từ nước ngoài về bố cũng mua rất nhiều quà cho chúng tôi. Đứa nào cũng vui mừng vì được ăn táo, ăn sô-cô-la, bởi nếu bố không mua cho thì mấy mẹ con tôi cũng không bao giờ có cơ hội được ăn. Bố thường về nhà nghỉ ngơi khoảng một tháng, sau đó phải quay trở lại Ả Rập làm việc. Tôi không biết ở Ả Rập bố phải làm việc vất vả như thế nào, chỉ tưởng tượng trong đầu, bố ở nước ngoài chắc chắn sẽ sướng lắm, nơi đó chắc đẹp lắm. Bởi “nước ngoài” là thiên đường, có thức ăn ngon, cuộc sống cũng sung sướng. Bố tôi thường nói ở Ả Rập lúc nóng thì rất nóng, nhưng cũng có lúc lạnh không thể chịu được, mà bố thì phải làm việc ngoài trời. Anh trai thường bắt chúng tôi viết thư cho bố mỗi tuần một lần. Trong thư tôi chỉ viết mỗi chuyện duy nhất đó là tiền bạc, rằng tôi muốn có cái này, tôi muốn có cái kia như búp bê, đàn ghi-ta hay một cây bon-sai thật đẹp đặt trong phòng để ngắm. Tôi biết sẽ chẳng khi nào tôi được nhận những món quà đó nhưng tôi vẫn viết như thế bởi vì không biết phải viết cái gì khác. Tôi rất giận bố. Ông chưa từng làm cho tôi điều mà tôi mong muốn. Tôi không hiểu tại sao bố lại không thể mua chúng cho tôi bởi chúng đâu có nhiều nhặn gì. Tôi vẫn nhớ, lần nào bố đi chúng tôi cũng phải ra sân bay tiễn. Có lần tôi đã nói với bố rằng tôi rất muốn được ra nước ngoài làm việc giống như bố vì tôi thích được lên máy bay. Nhưng bố lại nói rằng đừng nói vớ vẩn, chỉ cần tôi chăm chỉ học tập là được. Bố tỏ ra không hài lòng vì điều đó. Còn tôi rất giận bố và cảm thấy như mình mất mặt, như thể bố đang tỏ ra coi thường tôi. Khi đó tôi đã nghĩ: “Được rồi! Sẽ có một ngày con ra nước https://thuviensach.vn ngoài cho xem”. Trong đầu tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc được lên máy bay, bay đi đâu cũng được hoặc lên máy bay rồi bị rơi xuống cũng mặc kệ, miễn là được ngồi trên máy bay. Tôi cũng không hề quan tâm đến chuyện công việc làm gì cũng mặc chỉ cần được đi máy bay. Đó là suy nghĩ kiểu trẻ con và cũng là suy nghĩ rất ngớ ngẩn! Bố làm việc ở nước ngoài không có nghĩa là chúng tôi được hưởng cuộc sống thoải mái mà ngược lại vẫn thiếu thốn như trước vì bố vẫn mải mê cờ bạc. Điều đó khiến tôi luôn nghĩ rằng gia đình tôi chắc chắn sẽ chẳng bao giờ có thể có được một cuộc sống sung sướng vì bố làm việc ở nước ngoài đã gần mười năm rồi, vậy mà chúng tôi vẫn sống trong cảnh đói nghèo. Thời gian đầu mới đi xuất khẩu lao động ở Ả Rập, bố tôi mang sổ đỏ đi cầm cố lấy tiền làm chi phí. Ông hy vọng đi làm có tiền lương sẽ chuộc lại. Nhưng mọi việc không như suy tính, chúng tôi bị người ta lừa chiếm mất đất, không thể chuộc lại được nữa. Lên lớp tám, gia đình tôi mới chuyển nhà từ Wat Thung Khru đến ở nhờ nhà chú Rơn, em trai của bố ở Bang Sue. Chú sống cùng vợ và ba cô con gái. Nhà chú Rơn vốn đã rất nhỏ, giờ cộng thêm chúng tôi ngôi nhà càng thêm chật trội. Nhưng vì gia đình tôi đã bị mất nhà nên không còn cách nào khác. Tôi phải ngủ cùng với hai chị và mẹ trong một căn phòng rất nhỏ, rộng chừng một mét và dài hơn ba mét, khi ngủ vô cùng gò bó. Anh tôi phải ngủ dưới sàn nhà cùng với một người bà con nữa. Tôi phải chuyển khỏi trường Phuttha Bucha Wittayakom khi đang học dở lớp tám, tìm một ngôi trường mới ở Bang Sue để học tiếp. Tôi chuyển trường khi đang giữa năm học nên phải chạy vạy mới xin được vào học tiếp lớp tám ở trường Sanphawut Bamrung, một trường tư thục của bộ đội. Vì là trường tư nên học phí cao hơn so với trường công nhưng dù sao vẫn tốt hơn việc phải học lại từ đầu. Ở đó, tôi quen thêm rất nhiều bạn mới. Tôi chỉ thích chơi với bọn con trai, rất ghét chơi với con gái, nhất là những đứa chăm học. Bọn chúng rất rách việc và tẻ nhạt. Ngoài ra còn bởi vì tôi thích https://thuviensach.vn được đối mặt với những thử thách. Tôi có rất nhiều bạn nam, bạn nữ tôi chỉ chơi thân với duy nhất bốn đứa nhưng đứa nào cũng rất quậy. Tôi đi học chưa được bao lâu thì khó khăn đã kéo tới. Một là không có tiền học phí, hai là không có tiền tiêu hàng ngày. Sách vở cũng phải mua mới. Giáo viên ngày nào cũng nhắc đóng tiền khiến tôi cảm thấy rất xấu hổ, đến tiền ăn trưa hàng ngày cũng không có. Có những ngày đi học tôi chẳng có nổi đồng nào trong túi. May mà trường gần nhà nên không mất tiền xe nhưng cũng phải đi bộ khá xa. Hôm nào có tiền thì ngồi xe, thỉnh thoảng ngồi thuyền, giá vé khoảng một bạt. Đồ ăn trưa ở trường thì được ngày nào biết ngày đó. Tôi thường vay tiền các bạn để mua cơm, với bọn con trai chuyện tiền nong cũng thoải mái hơn. Tôi còn đến vay tiền của giáo viên chủ nhiệm và lần nào cô cũng cho vay. Cô chưa từng từ chối hay đòi tiền của tôi dù chỉ một lần. Thế là cô cũng hiểu tôi hơn và hiểu tại sao tôi lại không có tiền đóng học phí. Thời gian đó tôi không đến ở với ông bà Lek ở Wat Khru Nai như trước. Một phần vì đã lớn, một phần vì từ Bang Sue đến Wat Khru Nai cũng khá xa. Tôi nợ tiền ăn trưa của cô giáo nhiều đến mức nhiều hôm tôi không dám đến trường. Tôi nói với mẹ nhưng mẹ cũng không có tiền. Còn anh trai tôi đang học đại học Ramkhamhaeng, có thể hôm đi hôm bỏ mà không bị đuổi học. Chị Chiếp cũng phải tìm trường mới, cũng là trường tư thục. Còn chị Cày không đi học tiếp vì chị muốn thế. Thời gian còn đi học, chị ấy rất hay trốn học nhưng dẫu sao chị cũng là người không thông minh, không thích học hành. Tôi cũng hay trốn học nhưng là vì không có tiền đóng học, ngại với bạn bè vì cứ phải xin chúng mãi. Nhưng bọn bạn tôi chẳng khi nào than vãn cả. Đứa nào cũng thích tôi đi học. Ngày nào mà tôi nghỉ học là bọn chúng lại than thở lớp học yên tĩnh quá. Sau đó không lâu, mẹ tôi cũng tìm được cách kiếm tiền mới bằng việc bán bánh. Mẹ làm bánh gạo, bánh hấp và bánh đậu đựng trong thúng, gánh đi bán rong trên khắp các ngõ phố. Tôi thấy thương mẹ lắm. Thời gian đầu https://thuviensach.vn mới đi bán, về đến nhà bánh vẫn còn đầy nguyên, không bán được là bao nhưng mẹ vẫn cố gắng chăm chỉ đi bán đều đặn. Sau khi bán khoảng một tuần, mẹ bắt đầu có khách. Trước đó mẹ rời khỏi nhà lúc tám giờ sáng và về đến nhà vào buổi chiều tối, giờ thì bán đến mười, mười một giờ trưa đã được về nhà nghỉ ngơi. Bánh mẹ làm rất ngon, ai ăn cũng thích nên bán rất chạy. Chúng tôi vì thế cũng có tiền đi học. Tôi cũng lấy bánh mang đi ăn ở trường hoặc bán cho các bạn lấy tiền ăn cơm trưa. Bố thì vẫn vậy, có tháng gửi tiền về có tháng không vì ông vẫn ham chơi cờ bạc như trước. Năm lớp chín, cuộc sống của tôi bắt đầu có chút thay đổi. Tôi nhận làm thuê cho một cửa hàng vào ngày thứ bảy, chủ nhật để lấy tiền tiêu vặt. Đó là một quán cơm gà. Họ trả tôi mỗi ngày tám mươi bạt để vừa phục vụ đồ ăn, vừa rửa bát. Tôi rủ chị gái thứ hai đến làm cùng. Còn anh tôi thì quay ra làm nghề xe ôm. Bình thường, anh tôi là một người rất hay xấu hổ. Khi chở khách, anh ấy thường đội mũ bảo hiểm và không khi nào bỏ ra vì sợ người ta sẽ nhận ra mình. Đó là chuyện rất bình thường đối với một thanh niên mới lớn. Chị gái thứ hai tên Chiếp không khi nào giúp đỡ, chia sẽ bất kỳ gánh nặng nào trong gia đình, dù là nhỏ nhất. Chị ấy chỉ quan tâm đến mỗi việc tìm các cô gái làm người yêu. Có thể bởi chị chưa bao giờ ý thức được rằng gia đình mình không có tiền, bố mẹ phải làm việc vất vả thế nào. Còn chị gái thứ ba tên Cày là người rất ngoan, giúp mẹ làm mọi việc, chị đã bỏ học. Chị Cày rất chăm chỉ, nhận làm thêm bất cứ việc gì miễn là có tiền. Làm được bao nhiêu tiền chị đưa hết cho mẹ. Chị Cày là người rất đáng thương. Trông chị không được nhanh nhẹn như các anh chị em khác trong gia đình, khá ngoan và cũng hay dỗi, hay tự ái. Nhưng chị ấy yêu thương mọi người. Tôi cũng giống chị, nhận làm thuê đủ mọi việc. Chủ nhật hàng tuần tôi thường phải dậy từ rất sớm để đi bán nước dạo thuê tại sân vận động The Royal Turf Club[4]. Thu nhập rất tốt. Họ trả cho tôi mỗi ngày ba, bốn trăm bạt. Với tôi tại thời điểm đó thế đã là rất nhiều. https://thuviensach.vn [4] Sân đua ngựa nổi tiếng ở Bangkok, Thái Lan. Thời gian đó, tôi bắt đầu có người yêu. Đó là một cậu bạn cũng là học sinh như tôi nhưng mỗi đứa học một trường. Tuy nhiên đó chỉ là tình yêu kiểu trẻ con. Tôi chưa từng nghĩ đến việc sẽ làm “chuyện ấy” với cậu ta. Giống như chạy theo trào lưu, tôi thấy các bạn có người yêu nên cũng muốn có theo. Nhưng tôi cảm thấy người mà tôi cho là người yêu đó không thích nhiều như tôi thích cậu ta. Có lẽ do tôi không phải là đứa xinh đẹp, đã hơi nam tính, trông lại còn khá giống con trai. Quên không nhắc đến, cậu ta tên là Nói. Tôi cảm thấy khi mình thích ai đó thì hầu như tôi thích người ta nhiều hơn vì như đã nói, tôi không phải là người xinh đẹp, không giống với các bạn của tôi. Bọn nó đứa nào cũng xinh xắn, đáng yêu. Lũ bạn tôi thường là ba, bốn đứa con gái cùng thích một đứa con trai. Vì tôi là đứa xấu nhất nên chúng nó toàn trêu “Này, tao có nhiều rồi, tao nhường cho mày đấy”. Tôi thấy thật đáng xấu hổ, mất hình tượng khi bị bọn nó nói như thế và nghĩ rằng: “Được rồi! Sẽ có ngày bọn con trai quay lại thích một mình tao thôi. Cứ chờ mà xem!”. Khai giảng lớp chín, Ót - con trai của chú lại đến chơi nhà tôi như mọi năm. Lần này gặp Ót, tôi thấy cậu ta có nhiều thay đổi, trông có vẻ ra dáng thanh niên hơn vì cậu ta đã vào đại học hay trung cấp gì đó và còn lớn hơn tôi hai tuổi. Lần này gặp nhau cậu ta có ánh mắt rất lạ, nói năng giống như đang tán tỉnh tôi vậy, khiến tôi cảm thấy ngượng ngùng. Thỉnh thoảng, cậu ta còn nắm tay tôi nữa. Bản thân tôi lúc đó có cảm giác lạ lùng chưa từng thấy. Thời gian nghỉ giữa kỳ, tôi đến thăm ông bà ở Wat Khu Nai như thường lệ và Ót cũng đi theo. Ban đêm, tôi ngủ lại nhà ông bà còn Ót đến nhà chị Sỉ-pray ngủ. Lúc này Sỉ-pray đã ra dáng là một thiếu nữ, mặt mũi trông cũng xinh xắn hơn tôi rất nhiều. Tôi nghĩ rằng Ót chắc chắn thích chị Sỉ-pray và có lẽ cậu ta đã thích chị ấy từ lâu lắm rồi. https://thuviensach.vn Một hôm, tôi xin phép ông bà đến nhà chị Sỉ-pray ngủ. Hôm đó trong màn có tôi, chị Sỉ-pray, Ót và bác Chang, mẹ của chị Sỉ-pray. Cả bốn người cùng ngủ chung một giường nhưng đến khoảng bốn giờ sáng thì bác Chang dậy đi chợ Pak Khlong[5] mua rau về bán lại ở chợ Wat Khru Nai. Khi bác Chang đã đi chợ, tôi thấy Ót nằm ôm chị Sỉ-pray. Cậu ta còn thơm vào má chị ấy nữa. Tôi cảm thấy rất sợ khi nhìn thấy cảnh đó. Tôi phải giả vờ như đang ngủ rất say. Dù vẫn là trẻ con nhưng tôi biết hành động đó nghĩa là như thế nào. Trong lòng cũng cảm thấy buồn khi Ót làm như vậy. Chúng tôi đều là chị em họ, tại sao lại đi thích nhau? Bản thân chị Sỉ-pray rất hiền lành. Sỉ-pray cũng giống chị Cày của tôi, không đi học. Chị ấy nghỉ học từ năm lớp sáu. Còn Ót, tôi nhận thấy cậu ta là kẻ từng trải, nhất là những chuyện về phụ nữ. Bangkok Tôi chơi khá thân với chị Sỉ-pray, đi đâu cũng đi với nhau. Trong suốt kỳ nghỉ đó chúng tôi cứ quấn lấy nhau cả ngày. Sáng hôm sau, Ót vẫn đến nói chuyện, cười đùa với tôi như chưa có chuyện gì xảy ra. Còn Sỉ-pray lại tâm sự và hỏi tôi: “Nỉnh, chị phải làm thế nào bây giờ? Ót đêm nào cũng đến ngủ và ôm chị, còn hôn môi và sờ ngực chị nữa”. “Vậy đêm nay chị đến ngủ với em ở nhà ông bà đi”. Tôi bảo chị. Và chị đồng ý. Sáng ngày tiếp theo, khi gặp tôi, Ót tỏ ý không hài lòng vì tôi rủ Sỉ-pray đến ngủ cùng. Tuy vây, tôi cũng không quan tâm lắm. Chuyện đó cứ diễn ra như thế cho đến khi vào học kỳ mới, Ót phải trở lại học ở Nakhon Sawan. Tôi từng nhiều lần đi bộ đến nhà bác Chơ chơi, nhà bác ấy gần nhà chị Sỉ-pray. Bác Chơ là anh trai bố tôi. Bác có một cậu con trai tên là Đeng, https://thuviensach.vn bằng tuổi tôi và Sỉ-pray, ngoài ra còn có hai cô con gái còn rất nhỏ. Bác Chơ là người có điều kiện kinh tế tốt nhất trong số mấy anh em của bố. Bác có cửa hàng tạp hóa trước cửa nhà máy dệt. Bác thuê chị Sỉ-pray đến giúp bán hàng nên để chị dọn đến ở cùng nhà cho tiện. Mỗi khi nhà máy tan ca, rất nhiều khách vào mua hàng của bác. Tôi thấy nhiều anh xúm lại tán tỉnh chị Sỉ-pray, tuyệt nhiên chẳng có ai đoái hoài gì đến tôi. Nghĩ mà thấy ghEn tị với chị Sỉ-pray quá. Tôi chẳng có gì để có thể so sánh với chị cả. Một hôm, chị Sỉ-pray có chuyện muốn hỏi ý kiến tôi. Chị vừa khóc vừa kể bị Đeng, con trai của bác ép quan hệ. Chị ấy cởi áo cho tôi xem những vết cắn, vết cào cấu trên ngực. Tôi hoảng hốt khuyên chị nên quay lại nhà mình. Sỉ-pray không dám kể chuyện này cho người khác kể cả mẹ chị. Nghe lời tôi chị trở về nhà và bảo với mọi người rằng muốn vào làm việc trong nhà máy dệt để có thu nhập cao hơn. Vào học kỳ mới, tôi đi học trở lại. Chỉ còn có một học kỳ nữa là tôi sẽ tốt nghiệp. Tôi tự hỏi không biết sau khi tốt nghiệp liệu tôi có thể tiếp tục học lên trung cấp nữa hay không vì bố mẹ tôi chắc chẳng có tiền cho tôi học tiếp. Nghĩ mà thấy buồn. Tôi có hai người bạn thân học chung từ hồi lớp tám ở San-phawut Bamrung tên là Cung và Cheng. Cung rất xinh xắn, đáng yêu. Cô ấy trông phổng phao hơn so với tuổi của mình. Cung là người có tính cách vui nhộn, có thể nói là khá quậy và được rất nhiều con trai thích. Tôi biết Cung đã bị mất trinh từ hồi lớp tám và cô ấy có rất nhiều người yêu. Còn cô bạn Cheng lại rất ngoan, trái ngược hẳn với Cung. Gia đình Cheng khá hòa thuận. Cheng rất đáng yêu và cô ấy cũng quý mến tôi nhiều hơn Cung. Thực ra thì tôi và Cheng đã từng đánh nhau trước khi trở thành bạn thân. Nguyên nhân cũng chỉ vì cô nàng quá tiểu thư, cậy thế là cháu của hiệu trưởng trường tôi. Tôi ghét cái kiểu cô nàng cố tỏ ra nhí nhảnh, ngây thơ trông mà ghét. Vậy là chúng tôi đánh nhau. Sau khi đánh nhau, chúng tôi lại trở thành bạn tốt của nhau, thân thiết, quý mến nhau lắm. Cả ba chúng tôi thường xuyên rủ https://thuviensach.vn nhau trốn học đi xem phim ở Siam, hoặc đi trượt băng, thỉnh thoảng đi sàn nhảy. Hồi đó vẫn còn sàn nhảy hoạt động ban ngày. Chúng tôi rủ nhau đi học trượt băng, ngã đến thâm tím cả chân tay. Đi chơi, tôi cũng không có nhiều tiền như các bạn. Cung và Cheng thì có điều kiện hơn nên thường trả cả cho tôi. Năm đó tôi đang học lớp chín, học lực rất kém và thường không hiểu bài. Bài tập về nhà toàn chép của các bạn. Cung và Cheng hay bảo tôi: “Nỉnh, mày không cần phải có tiền. Cứ đi chơi với bọn tao, bọn tao sẽ trả hết cho. Chỉ cần có mày đi cùng là vui rồi”. Hôm nào không có tôi đi cùng là cả hai đứa đều kêu chán. Tôi còn có một nhóm bạn toàn là con trai, khoảng bốn, năm đứa. Nhóm này chỉ có mình tôi là con gái. Bọn tôi rất thích trốn học đi chơi và thường rủ nhau đi mua thuốc lá về hút, có đứa còn mua cả rượu uống. Riêng tôi chỉ hút thuốc chứ không uống rượu. Nhóm bạn này đứa nào cũng quý tôi. Khi trốn học cũng phải rủ tôi đi bằng được. Kể cả tôi có từ chối nói không muốn đi bọn nó cũng không chịu tha, bắt phải đi cùng nhau. Được thôi, thích thì chiều! Chúng tôi hay trèo tường để trốn học. Tường bao quanh trường rất cao và dài, lại có thêm hàng dây thép gai mắc phía bên trên vì trường tôi cùng chung hàng rào với trường bộ đội Saphawut Bamrung, vì thế để trốn học không còn cách nào khác là phải trèo qua. Một lần đang trèo tường, chúng tôi bị thầy giám thị, trước đây là bộ đội, tóm được. Thầy gọi chúng tôi lại rồi đánh cho mỗi đứa một trận tơi bời. Thầy đánh học sinh theo kiểu cha dạy con, vừa đánh vừa răn. Hôm đó chúng tôi bị đánh đến mềm nhũn người mới được thả về nhà. Một thời gian sau, bọn tôi hết sợ lại rủ nhau trốn học tiếp, lại bị thầy giám thị tóm được. Tôi nói với bọn bạn: “Bọn mày ơi, lần này tao chết chắc rồi. Phải làm thế nào bây giờ. Tao thực sự không chịu đòn được nữa đâu. Thầy đánh đau lắm”. https://thuviensach.vn Một thằng bạn của tôi nói: “Rồi, để tao đỡ đòn cho mày”. Chúng tôi đã thống nhất với nhau như thế. Nhưng thật không ngờ thầy giám thị bảo: “Lần này tôi sẽ không đánh các cô các cậu nữa. Vào nhà tôi ăn cơm đã. Đi nhanh lên”. Bọn tôi rất ngạc nhiên hỏi: “Sao tự nhiên thầy lại tốt thế?”. Thầy giám thị nói: “Vì tôi không muốn đánh nữa. Chán rồi, với lại các cô có sợ tôi đâu?”. Năm đứa bọn tôi ngây ra không hiểu gì đành theo thầy vào ăn cơm. Nhà thầy nằm ngay cạnh trường. Sau khi ăn xong thầy bảo chúng tôi chờ một chút, đừng vội về nhà. Thì ra thầy bắt năm đứa chúng tôi chờ rửa bát cho bộ đội sau khi họ ăn xong bữa chiều. Lúc đó khoảng bốn giờ chiều. Tôi nhớ có đến hàng trăm học sinh trong ngôi trường đó. Thầy báo với tất cả bọn họ là hôm nay không phải rửa bát nữa, sẽ có người rửa thay. Tất cả đều reo lên sung sướng. Lúc chúng tôi rửa xong cũng đã gần đến sáu giờ chiều. Vừa về đến nhà anh tôi quát: “Mày đi đâu mà về muộn thế này?”. Tôi không biết phải nói dối thế nào nên đành kể tất cả sự thật cho anh. Tôi lại bị anh đánh cho một trận và mắng: “Mày thích quậy hả? Cho mày đi học chứ không phải cho mày đi trốn học nhé”. https://thuviensach.vn Sau lần đó tôi gần như không dám trốn học nữa vì sợ bị phạt đúp. Trước khi tốt nghiệp lớp chín, có một nhóm điều tra xã hội học đến nhà tôi lấy thông tin bằng cách phỏng vấn từng thành viên trong gia đình. Họ hỏi xem chúng tôi có mong muốn gì? Muốn học cái gì? Muốn làm việc gì sau này? Tôi còn nhớ mình đã trả lời rằng mình muốn học ở trường Uthenthawai, muốn được trở thành một kiến trúc sư hoặc nhà thiết kế nội thất. Đó thực sự là ước mơ của tôi. Nhưng anh tôi lại nói rằng điều đó không thể trở thành hiện thực, tôi chỉ là đứa viển vông, ước muốn những thứ quá tầm tay. Tôi và anh trai lúc nào cũng như nước với lửa. Anh ấy thích đánh tôi từ nhỏ. Tôi cũng không hiểu tại sao anh cứ thích gây sự với tôi và chỉ đánh có một mình tôi. Có lần, anh đánh tôi một cách điên loạn, vừa tát vừa đạp khiến tôi hoảng sợ và có cảm giác rất căm thù. Khi đánh xong anh bỏ đi đâu không rõ. Tôi vội chạy vào phòng anh, mở tủ đựng sách của anh lấy sách xé tan tành. Hồi đó anh đang học đại học và rất nâng niu giữ gìn sách vở. Tôi biết rằng tôi làm như thế nếu bắt được có lẽ anh sẽ giết tôi. Vì thế xé xong tôi vội bỏ đến nhà Cung ở nhờ. Được hai, ba ngày thì chị tôi đến tìm và cam đoan tôi về nhà sẽ không bị anh đánh nữa. Về nhà anh cũng không đánh tôi thật nhưng lại nhìn tôi bằng ánh mắt dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống. Tuy vậy, tôi cũng không mấy quan tâm. Tôi bắt đầu lo sợ khi gần học hết lớp chín mà vẫn chưa có tiền đóng học phí. Cô giáo nói nếu tôi không đóng tiền học thì sẽ không được phép tốt nghiệp. Trong khi đó, tôi không biết phải lấy tiền ở đâu ra mà đóng học và sợ sẽ không được cấp giấy chứng nhận tốt nghiệp để học lên tiếp. Còn nhớ, thời gian thi tốt nghiệp trùng với thời gian tổ chức tang lễ cho Hoàng hậu Rambai Bami[6]. Tôi đã mua hồ sơ dự tuyển vào trường Uthenthawai nhưng không được phép thi vì chưa có giấy chứng nhận tốt nghiệp do nợ tiền học phí. Một thời gian sau mẹ cũng kiếm được tiền đóng học phí cho tôi. Nhận được giấy chứng nhận tốt nghiệp tôi mới có quyền tham dự kỳ thi lần hai ở trường Kỹ thuật Don Muang. Tôi chọn ngành mỹ thuật. Tôi thi đỗ nhưng thật không may lại không có tiền đóng học phí, mua đồ dùng học tập https://thuviensach.vn và quần áo đồng phục. Tôi hiểu, tôi đã không còn cơ hội học lên tiếp nữa chỉ vì nhà quá nghèo. Chị Chiếp cũng từng phải nghỉ khi đang học dở trung cấp. Tôi thấy rất buồn khi phải bỏ học. Tất cả mọi người đều phải bỏ học ngoại trừ anh Tông vì anh có thể tự kiếm tiền đi học và đang học tại một trường đại học mở, tốt nghiệp lúc nào cũng được. [6] Hoàng hậu Rambai Bami: Vợ của nhà vua Prajadhipok, Rama 7. https://thuviensach.vn TÔI LÀ Ê-RI Thanadda Sawangduean www.dtv-ebook.com Chương 2: Lần Đầu Làm Chuyện Ấy… Nhận Lại Hai Thứ Tôi thi lại lần thứ hai vào trường Kỹ thuật Don Muang khi đã sang tuổi mười bảy. Tôi học muộn hơn bình thường hai năm do chuyển nhà phải nghỉ học mất một thời gian. Không biết lúc đó ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại muốn đến Nakhon Sawan chơi với Ót vì trong năm học Ót đã từng ngồi tàu đến tìm tôi ở Bangkok. Lần đó, chúng tôi đã hẹn gặp nhau ở Nakhon Sawan. Thời gian trôi qua đã lâu, không biết điều gì làm tôi tự nhiên nghĩ đến Ót. Thi xong buổi trưa, tôi liền lên tàu đi thẳng đến Nakhon Sawan. Tôi đến tìm Ót ở trường Saha Nakhon Sawan. Ót ra ngoài gặp tôi và bảo tôi chờ cậu ta một chút cậu ta sẽ đưa tôi đến nhà bạn chơi. Vì chúng tôi gần như đang thầm thích nhau nên không thể xuất hiện trước mặt bố mẹ Ót. Nếu người lớn biết, chắc chắn sẽ trở thành chuyện lớn. Đến Nakhon Sawan là lúc trời vừa tối, Ót đưa tôi đến nhà bạn ở một huyện cách xa trung tâm tỉnh chơi. Ở đó rất vắng, nhà cửa thưa thớt. Ngôi nhà mà tôi đến ngủ không có điện, phải dùng đèn dầu. Tôi cũng không hiểu tại sao tự nhiên lại đến đó. Cũng có thể là vì tôi chưa suy nghĩ kỹ cộng với việc chưa từng gần gũi với người con trai nào trước đó. Khi đó, Ót dùng lời lẽ rất ngọt ngào khiến tôi cảm thấy rất thích cậu ta và ối cùng cũng làm “chuyện ấy” với cậu ta tại đó. Đây là lần đầu tiên của tôi. Tôi chỉ thấy nó đau đớn, khổ sở chứ chẳng sung sướng gì. Thật đáng xấu hổ vì chúng tôi là chị em họ mà lại làm chuyện đó với nhau. Tại sao mọi chuyện lại như vậy tôi cũng không biết. Tôi quan hệ với Ót duy nhất lần đó và chỉ đúng một lượt. Ngày hôm sau chúng tôi ai trở về nhà người đó. Ót về nhà cậu ta còn tôi quay lại Bangkok. Vừa về đến nhà tôi đã bị anh trai đánh vì tội ngủ bên ngoài. Anh quát: https://thuviensach.vn “Mày là con gái tại sao không chịu về nhà ngủ hả?”. Hồi đó, anh Tông nghi ngờ tôi có ai đó ở bên ngoài nhưng chưa bắt được. Thật ra tôi chưa từng làm chuyện đó với người nào cả. Tôi thậm chí còn không biết quan hệ tình dục là gì. Sau lần đó, tôi thường xuyên gửi thư cho Ót và để cậu ta chuyển thư đến địa chỉ nhà Cung, bạn tôi. Hồi trước chưa có điện thoại di động nên mọi người thường liên lạc với nhau bằng thư tay. Nếu có ai đó hỏi tôi rằng tôi có yêu Ót thật không, vậy tôi muốn hỏi lại: “Vậy tình yêu là như thế nào? Phải được thể hiện ra sao? Hoặc phải chịu trách nhiệm với nhau như thế nào?”. Vì trong lúc tôi và Ót quan hệ với nhau tôi không thấy hạnh phúc. Cái gì đã qua thì kệ cho nó qua, chúng tôi chỉ muốn nói chuyện với nhau vậy thôi. Chúng tôi thường xuyên gửi thư cho nhau. Khoảng một tháng trôi qua, tôi bắt đầu có những biểu hiện bất thường, hay buồn nôn vào buổi sáng, gần như ngày nào cũng vậy. Tôi nghĩ hay là mình đã dính bầu. Tôi liền viết thư thông báo cho Ót rằng: “Có lẽ Nỉnh đã mang bầu. Chúng ta phải làm gì bây giờ?”. Ót nói rằng tôi không phải lo lắng, nếu có chuyện gì xảy ra cậu ta sẽ chịu trách nhiệm. Không ngờ bức thư đó của tôi lại rơi vào tay của mẹ Ót. Và những chuyện đau lòng từ đó bắt đầu đến với tôi. Tôi biết rằng lần này tôi chắc chắn không được đi học tiếp vì tôi sẽ có con nhưng tôi vẫn muốn đến trường học. Khi chắc chắn mình đã có bầu, tôi liền đến hỏi ý kiến Cung xem tôi cần phải làm gì. Cung và Cheng khuyên tôi nên đi phá thai nếu không tôi chắc chắn sẽ phải bỏ học. Hồi đó, vì không có tiền nên tôi cứ chần chừ để cho thời gian trôi qua, gần hai tháng sau, trùng với khoảng thời gian sắp khai giảng năm học mới. Tôi ngồi tàu hỏa đi xem kết quả thi tuyển vào trường Kỹ thuật Don Muang và thật không ngờ tôi đã thi đỗ và ngành Mỹ thuật. Sau khi biết kết quả, tôi vui mừng trở về nhà thông bào với mẹ tôi đã thi đỗ và hỏi xem liệu tôi có cơ hội để học tiếp không? Vừa về đến nhà tôi đã thấy mẹ, anh và thím của tôi đang ngồi cả trong nhà. Tôi nhìn họ và không hiểu chuyện gì đang https://thuviensach.vn xảy ra. Mọi người nhìn tôi với ánh mắt rất tức giận. Tôi nói: “Mẹ, Nỉnh đã thi đậu trường…”. Tôi chưa kịp nói hết câu thì anh tôi đứng phắt dậy nhảy vào đạp khiến tôi ngã lăn ra nhà sau đó anh ta đấm đá tôi túi bụi mà không có ai can. Tôi tủi thân vô cùng, sao mẹ và thím nỡ để anh đánh tôi đến gần chết mà không ngăn cản. Cuối cùng, tôi cũng phải chạy trốn khỏi nhà vì nếu không chắc sẽ bị đánh cho đến chết. Anh tôi không dùng gậy mà đánh tôi bằng tay chân, vừa tát, vừa đấm, vừa đạp. Tôi thấy chán cuộc sống kiểu này. Gia đình không hạnh phúc, không dùng tình yêu thương để dạy dỗ, không ai dạy tôi phải làm thế này phải làm thế kia, chỉ chăm chăm đánh đập nếu làm gì sai. Bọn họ đã biết tôi đang có thai vì chính thím Xa Ing, mẹ của Ót là người viết thư thông báo cho mẹ tôi: “Bây giờ con Nỉnh đang có thai với thằng Ót. Tôi sẽ không chịu trách nhiệm bất cứ điều gì đâu nhé”. Sau khi bị đánh không thương tiếc, tôi bỏ trốn khỏi nhà đến tìm Cung để hỏi xem tôi phải làm gì tiếp theo. Cung đưa tôi đến nhà một người bạn thân của chúng tôi tên là Surin để mượn tiền đi phá thai. Khi đó, Surin không còn đi học nữa mà đã đi làm ở sân bay Don Muang nên cũng có chút tiền. Surin cho tôi vay hai nghìn bạt để đi phá thai. Sau khi vay được tiền, tôi và Cung cùng nhau đến một phòng khám tư tên là Mi Chai. Bác sĩ nói rằng tôi đã mang thai được hai tháng và phải trả hai nghìn bạt để trả tiền dịch vụ. Bà ấy cho tôi nằm lên giường và bảo tôi cởi đồ, dạng chân ra để làm tiểu phẫu. Bà lấy một thanh kim loại, giống cái kẹp cho vào trong tử ng định kéo bào thai ra nhưng không ngờ lúc đó tôi thấy rất đau, không thể chịu được lên khóc lóc cầu xin bác sĩ: “Bác sĩ, cháu không chịu được đâu, cháu đau lắm, cháu xin phép không làm nữa”. Bà ấy cũng dừng lại nhưng vẫn tính tôi một nghìn bạt tiền dịch vụ. Tôi nhớ lúc đó mình còn đang mặc đồng phục học sinh. https://thuviensach.vn Sau khi phá thai không thành công, tôi ở lại nhà Cung ba, bốn ngày thì mẹ và chị tôi đến tìm gọi về và hứa sẽ không ai đánh nữa, chỉ cần tôi về. Đến nhà, anh tôi chưa hết tức giận, nói năng vẫn rất bực bội và lúc nào cũng có vẻ muốn nhảy vào đánh tôi nhưng lần nào mẹ cũng can ngăn. Tôi thấy rất lo sợ không biết cuộc đời mình sẽ ra sao nữa. Vài hôm sau, anh tôi mua thuốc phá thai bắt tôi uống. Tôi phải lấy thứ nước đó trộn với rượu trắng uống hàng ngày, hết hai, ba gói mà không thấy dấu hiệu gì, đến mức tôi còn ra nhảy dây chun cùng bọn trẻ con trong xóm với hy vọng sẽ bị sẩy thai nhưng cũng không có tác dụng. Mẹ thấy tôi đã nghỉ học nên sợ nếu để tôi ở nhà sẽ sinh hư nên viết thư hỏi ý kiến bố đang ở Ả Rập. Mẹ kể hết mọi chuyện cho bố nghe và hỏi phải cho tôi làm gì? Bố bảo nên cho tôi đi học cắt tóc ở khu vực Bang Pho mặc dù tôi không thích lắm. Tôi là người tiếp thu nhanh nên chỉ ba tháng đã học xong chương trình, trong khi những người khác phải học đến năm, sáu tháng. Mẹ và anh không muốn tôi liên hệ với Ót vì dù sao chúng tôi cũng là chị em họ, không thể lấy nhau, nhưng trong thời gian học cắt tóc, tôi vẫn thường xuyên lén lút gửi thư cho Ót. Học cắt tóc xong cũng là lúc tôi đã mang thai được khoảng năm, sáu tháng. Ót viết thư cho tôi và bảo tôi thu dọn quần áo đến ở cùng cậu ta ở Nakhon Sawan. Khi đó tôi không biết phải làm gì nên quyết định đến ở với Ót như cậu ta bảo. Tôi quên không nói rằng khi tôi đi phá thai ở phòng khám tư không thành công, bố của Ót đến đón tôi về ở cùng ông ở Nakhon Sawan. Ông nói sẽ chịu trách nhiệm nuôi mẹ con tôi vì dù sao mọi thứ cũng đã lỡ, không thể thay đổi được nữa. Nhưng khi đến Nakhon Sawan, chú lại đưa tôi đi phá thai ở chỗ một gã bác sĩ rởm. Tôi thấy đau đớn vô cùng nhưng ối cùng cũng không thành công. Có lẽ vì đứa trẻ này quá yêu ộc sống, muốn được sinh ra trên cõi đời này nên không ai có thể ngăn cản được nó. https://thuviensach.vn Lần này đến ở với Ót, chú Chai sắp xếp cho tôi và Ót ở chung trong một căn phòng gần nhà chú. Chú còn cho phép tôi thu tiền thuê nhà để lấy tiền chi tiêf. Chú Chai đang ở với vợ bé tên là thím Khên và đã ly dị với thím Xa Ing, mẹ của Ót khá lâu. Thím Xa Ing sống ở gần lữ đoàn Chira Prawat, tỉnh Nakhon Sawan. Thím bán hàng ăn cho bộ đội trong lữ đoàn. Thím là người rất chăm chỉ nhưng ác khẩu. Ai trong lữ đoàn cũng biết tiếng thím, đến cả tôi còn phải sợ thím. Trước đây, thím Xa Ing rất yêu quý tôi vì hồi nhỏ nghỉ hè năm nào tôi cũng đến nhà thím chơi. Tôi thường giúp thím làm đồ ăn bán cho bộ đội trong lữ đoàn. Tôi là người chăm chỉ, thích buôn bán nên được thím rất yêf quý. Nhưng khi biết tôi và Ót quan hệ với nhau đến mức có thai, thím lại quay ra ghét tôi vì thím không thể chấp nhận chuyện chị em họ lấy nhau. Tôi đến ở với Ót tại nhà chú Chai được khoảng một tháng mà thím Xa Ing vẫn không hề hay biết. Vì thế, việc sinh hoạt của tôi lúc nào cũng phải lén lút, trốn tránh. Thời gian đó, chú Chai khá yêu quý tôi vì dù sao thì tôi cũng là cháu ruột của chú. Chú rất hay cho tôi tiền tiêu vặt và mua cái này, cái kia cho tôi khiến thím Khên cảm thấy ghen ghét, đố kỵ tôi nên thường tìm cách hãm hại tôi. Bà ta hay mách với chú Chai rằng hàng ngày tôi chỉ ăn với ngủ không chịu làm việc gì và tỏ ý muốn đuổi tôi ra khỏi nhà, quá đáng hơn nữa bà ta còn đi mách mẹ Ót đến xử lý tôi. Khi mẹ Ót biết tôi trốn đến ở nhà chú Chai thì ngày ngày đến chửi bới đánh đập tôi một cách vô lý. Bà hay đến rình ở phòng, dùng gậy đánh đuổi tôi trong khi tôi đang mang thai ở tháng thứ tám. Ót có lúc bảo vệ được tôi, có lúc không làm được gì. Sau này, quá đáng hơn là cả thím Xa Ing và thím Khên cùng nhau đuổi đánh khiến tôi phải khốn khổ chạy trốn sang ở nhờ nhà hàng xóm không dám về. Ót cũng không có trách nhiệm gì với tôi cả. Cậu ta vẫn còn là một thanh niên mới lớn, thiếu trách nhiệm và rất lười biếng. Ót đã không bảo vệ được tôi, lại còn hay trăng hoa, thường trốn đi chơi với người yêu cũ. https://thuviensach.vn Tôi rất đau khổ và tự trách bản thân đã làm sai, đáng lẽ không nên để chuyện đó xảy ra. Tôi không thể chịu được nữa nên viết thư gửi mẹ và kể hết sự tình cho mẹ nghe. Sau khi biết chuyện, mẹ và hai chị gái vội vàng đến tìm tôi. Đến nơi mẹ trách mắng chú Chai và các bà vợ tại sao lại đối xử với tôi như vậy trong lúc tôi đang có bầu sắp đến ngày sinh. Mẹ nói sẽ đón tôi về Bangkok nhưng tôi bảo mẹ: “Mẹ, con không thể về nhà được, chắc chắn anh Tông sẽ đánh chết con mất”. Mẹ nói: “Con không phải lo, mẹ sẽ nói chuyện với anh”. Tôi sợ về nhà kiểu gì cũng bị anh Tông đánh. Nhưng lần này tôi sẽ không nhẫn nhịn anh nữa. Tôi nói với Ót là tôi muốn mượn một khẩu súng để phòng thân, nếu anh ta đánh thì tôi sẽ dùng súng để dọa. Tôi giấu một khẩu súng ngắn trong người. Về đến nhà, vừa nhìn thấy tôi, anh Tông đã nhảy vào đánh tôi ngay lập tức. Không hiểu tại sao tất cả mọi người luôn mfốn đánh đập, hãm hại tôi? Hay là tại nghiệp chướng từ kiếp trước gây ra? Nhiều lúc tôi trở nên trầm cảm vì luôn phải lo lắng, khiếp sợ những người xung quanh sẽ đánh đập, làm hại mình. Khi bị anh đánh, tôi thấy đau đớn vô cùng và lo sợ sẽ bị sẩy thai. Lúc đó, tình hình hết sức nhốn nháo, mẹ và các chị tôi xông vào can ngăn nhưng không kịp. Chị tôi còn bị anh đạp văng ra và quát: “Cả mày cũng muốn ăn đòn nữa hả Chiếp? Định bao che cho nó à?”. Rồi anh ta đạp vào người chị Chiếp khiến tôi không thể nhẫn nhịn thêm nữa nên quyết định lấy súng ra dọa. Trong súng có đạn, tôi không định bắn thật, chỉ muốn dọa, nhưng ông anh trai tôi lại không sợ, đã thế còn khiêu khích: https://thuviensach.vn “Mày có giỏi thì bắn đi”. Lúc đó, không hiểu chú Rơng, một người em khác của bố mà gia đình chúng tôi đang ở nhờ, từ đâu chạy lại giành súng của tôi, dùng thân súng vả vào mặt tôi rồi cướp lấy bỏ đi đâu cũng không biết. Tình hình lúc đó rất lộn xộn, tôi và chị gái phải chạy đến nhà bạn ngủ nhờ vì bị anh tôi đuổi không cho vào nhà. Khi ấy, tôi thấy mệt mỏi vô cùng với ộc sống này, nó chỉ mang lại cho tôi toàn những tai ương. Cuộc sống của một cô bé mới mười bảy, mười tám tuổi như tôi thật không hoàn hảo chút nào, gia đình không êm ấm, bố có vợ bé, kinh tế khó khăn. Tôi chưa từng được dạy dỗ một cách đúng đắn vì tôi phải đến ở với ông bà từ nhỏ. Ông bà cũng không có nhiều thời gian bên cạnh tôi. Những lúc ở nhà, bố mẹ lại thường xuyên cãi cọ nhau từ khi tôi mới biết nhận thức. Mẹ thương tôi bụng mang dạ chửa gần đến ngày sinh rồi mà vẫn còn bị anh trai thường xuyên đuổi đánh. Mẹ đồng ý chuyển ra khỏi nhà chú, thuê nhà trọ ở với tôi và chị. Chúng tôi thuê nhà ở khu Tao Pun thuộc quận Bang Sue. Hàng ngày, mẹ lại phải đi bán bánh dạo như trước kia để kiếm tiền nuôi tôi. Khi còn nhỏ, tôi hay cãi lời mẹ hoặc thỉnh thoảng nói năng không lễ phép với mẹ. Tôi không thấy yêu mẹ vì mẹ hay đánh tôi, thỉnh thoảng lại sai anh đánh tôi nữa. Nhiều lúc tôi nghĩ mẹ không yêu tôi hoặc yêu quý các con không bằng nhau. Tôi thấy mẹ ít quan tâm đến tôi, yêu anh và chị thứ ba hơn. Nhưng thực ra mẹ yêu tất cả các con, chỉ có điều người nào không tự chăm sóc được mình như chị Cày thì mẹ sẽ quan tâm nhiều hơn. Thời gian gần sinh mẹ chăm sóc tôi rất cẩn thận. Ót cũng chuyển đến ở cùng nhà trọ với tôi và mẹ. Mẹ thương tôi nên chấp nhận cho tôi và Ót ở với nhau. Nhưng cậu ta là người không biết cố gắng. Mẹ bảo Ót đi tìm việc làm nhưng vì cậu ta hay trốn làm đi ngủ trộm, hoặc thỉnh thoảng cố tình https://thuviensach.vn làm hỏng việc, bị quản lý bắt được và chẳng bao lâu thì bị đuổi việc. Tôi bắt đầu thấy chán cậu ta và tự trách mình gây nên cơ sự này. Cuối cùng thì ngày sinh nở của tôi cũng đến. Hôm đó, trời mưa rất to, tôi bắt đầu đau bụng. Tôi bảo với mẹ mình đau bụng, mẹ liền vội đưa tôi vào bệnh viện khi đêm đã khuya. Chúng tôi nhếch nhác đi bộ trong mưa, ối cùng cũng bắt được một chiếc taxi. Và tôi đã sinh hạ một cậu con trai ở bệnh viện Wachira. Giây phút lấy hơi rặn đẻ, tôi có cảm giác thương mẹ vô cùng vì tôi thấy rất đau, có cảm giác như bị cắt da, cắt thịt và sợ mình sẽ chết. Lúc đó tôi luôn nghĩ đến mẹ. Tôi chỉ mới sinh một đứa con đầu lòng mà còn đau đớn thế này, vậy mà mẹ sinh tận bốn người con. Thực ra mẹ không cần phải sinh đứa con thứ tư, tức là tôi cũng được nhưng mẹ đã cố mang thai và sinh thêm tôi. Trong lòng tôi thấy biết ơn và yêu mẹ vô cùng. Lúc đó, tôi đã tự hứa với bản thân sẽ không cãi lời mẹ nữa, đó là hành động rất tội lỗi. Bác sĩ bế con trai đến giường đưa cho tôi. Lần đầu tiên trông thấy con, nước mắt tôi cứ trào ra. Tình yêu con trào dâng trong lòng. Tôi bế con lại gần để cho con bú. Giây phút cho con bú tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng có lẽ vì tôi vẫn còn ít tuổi, chỉ mới hơn mười tám. Điều mà tôi ngạc nhiên nhất là trên đầu thằng bé có rất nhiều nước, chỏm đầu rất dài giống như bị hút ra vậy. Tôi không biết con bị làm sao, kể cả các bác sĩ cũng thấy rất ngạc nhiên không biết chuyện gì đã xảy ra. Tôi nghe thấy các bác sĩ thì thầm với nhau về nguyên nhân của hiện tượng đó nhưng thực sự tôi không hút thai, tại sao đứa bé lại như vậy. Sau khi kiểm tra sức khỏe của con trai tôi xong, bác sĩ cho tôi biết xét nghiệm máu của tôi cho kết quả dương tính với bệnh giang mai và con tôi cũng đã bị lây bệnh từ tôi. Bác sĩ hỏi tôi: “Chị có hiểu từ dương tính là gì không?”. https://thuviensach.vn Tôi trả lời: “Không hiểu ạ”. Bác sĩ lại hỏi: “Thế chị có biết bệnh giang mai là gì không?”. Tôi cũng trả lời: “Không ạ”. Bác sĩ nói tiếp: “Chị bị mắc bệnh lây truyền qua đường tình dục. Chị phải đưa chồng đến đây kiểm tra máu bởi có thể chị bị lây từ chồng, hoặc có thể chồng chị quan hệ với gái mại dâm mà không sử dụng biện pháp an toàn”. Lúc đó tôi rất giận dữ, nhiều khả năng Ót đã làm như bác sĩ nói thật vì tôi chưa từng có quan hệ tình dục với bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài Ót. Và điều làm tôi thấy tức giận đó là cậu ta khiến cho cả con tôi cũng bị nhiễm bệnh. Còn về hiện tượng chỏm đầu của con tôi, bác sĩ nói có lẽ là do hậu quả của việc nhiễm bệnh hoặc nguyên nhân từ việc phá thai nhiều lần. Khi Ót đến kiểm tra thì quả nhiên cậf ta cũng bị nhiễm bệnh thật. Tôi cảm thấy rất ghê tởm cậu ta, thầm nghĩ trong suốt thời gian qua cậu ta có tôi rồi nhưng vẫn còn giấu tôi quan hệ với nhiều phụ nữ khác nữa hoặc cũng có thể hắn đã đi chơi gái cũng nên. Bác sĩ nói với tôi rằng, cả ba chúng tôi, bố, mẹ và con đều phải tiêm thuốc chữa bệnh và cấm không được quan hệ với nhau cho đến khi khỏi hẳn. Chúng tôi phải tiêm rất nhiều thuốc. Thuốc này khi tiêm vào có cảm giác rất buốt. Con tôi cũng phải chịu đau đớn như người lớn và tôi phải dừng việc cho con bú cho đến khi khỏi hẳn, tức là phải mất đến hàng tháng, vì thế tôi phải mua sữa bên ngoài về cho con ăn. Nhưng đau lòng hơn nữa https://thuviensach.vn đó là Ót không chịu đi làm bất cứ một công việc nên ối cùng tôi phải bảo cậu ta quay về Nakhon Sawan ở vì mẹ tôi chắc chắn không thể gánh vác việc nuôi cả tôi, cả cậu ta và con tôi được. Tôi phải sống dựa vào mẹ trước rồi sẽ tính cách tìm việc làm sau. Trong thời gian khoảng một tháng đầu mới sinh con, đi đâu sữa cũng chảy ướt hết áo và có mùi rất tanh. Tôi không biết phải làm thế nào và cũng không thể cho con bú do đã bị nhiễm bệnh. Tôi thấy vô cùng xấu hổ với người xung quanh, xấu hổ vì họ biết tôi mới sinh con trong khi tuổi đời còn rất nhỏ. Tôi xin được làm nhân viên bán hàng ở trung tâm thương mại Central Chit Lom. Tôi phải đứng bán hàng cả ngày, không được phép ngồi, sữa thì chảy ròng ròng ướt hết áo. Tôi thấy mình thật đáng thương. Làm ở đó được ba tháng thì hết việc vì tôi chỉ là nhân viên tạm thời cho một công ty ký gửi hàng bán trong siêu thị. Tiền lương chỉ được khoảng ba nghìn bạt, lại còn phải mất tiền xe, tiền ăn trưa, gần như không dành dụm được đồng nào. Có những tháng không đủ tiền, tôi đành phải mua sữa đặc cho con ăn cho dù đó là điều rất không nên làm với một đứa trẻ sơ sinh. Sau khi bị thất nghiệp, tự dưng Ót đến đón tôi và báo rằng mẹ anh ta muốn nhìn thấy cháu và muốn đón thằng bé về ở cùng. Tôi rất ngạc nhiên, không hiểu tại sao mẹ Ót lại thay đổi nhanh đến vậy. Thím liệu có đánh tôi nữa không? Liệu có làm hại tôi nữa không? Nhưng tôi vẫn chọn đến đó ở vì đây là cách duy nhất để con tôi có thể sống sót, không phải nhịn đói, thôi thì cứ qua đó ở tạm trong lúc đang thất nghiệp. Đến nhà gặp mẹ Ót, tôi cảm thấy bà rất vui mừng và có vẻ thương cháu trai. Thím Xa Ing là người rất mê trẻ con, khi ngủ cũng phải bế con tôi ngủ cùng. Tôi cũng giúp thím bán hàng ở doanh trại Chira Prawat và giúp làm tất cả mọi việc trong nhà vì tôi khá chăm chỉ và thích buôn bán. Thím Xa Ing bán hàng ăn, hủ tiếu, cơm và rất nhiều loại bánh. Ngày nào tôi cũng phải dậy từ ba, bốn giờ sáng để đi chợ, sau đó phải nấu một nồi cơm rất to https://thuviensach.vn và làm thức ăn cho hàng trăm bộ đội, nhiều khi còn phải hầm mười, hai mươi cân thịt lợn. Nấu xong xuôi mọi thứ thì mang đi bán. Tôi vừa làm vừa phải trông con. Đó quả là công việc rất nặng nhọc đối với một cô bé mới chỉ mười tám tuổi. Trong khi đó, Ót rất ít khi chịu giúp đỡ việc gì vì cậu ta vô cùng lười biếng, ngủ dậy muộn, đến lúc thức dậy lại bỏ đi chơi với lũ bạn ngoài chợ theo cách sống của một thanh niên mới lớn, không hề có trách nhiệm. Còn tôi phải chịu đựng hoàn cảnh này vì con. Tôi giống một kẻ ngốc nghếch, không hiểu biết sự đời vì tôi không được học hành gì nhiều, ộc sống cũng chỉ gói gọn trong trường học và gia đình. Tôi không biết đàn ông “lăng nhăng” là như thế nào, đàn ông “ngoại tình” sẽ có biểu hiện ra sao và phải quan sát những gì. Chỉ một lần duy nhất quan hệ với Ót, tôi đã mang thai, đã thế còn bị lây bệnh nữa. Như thế người ta gọi là ngây thơ có đúng không nhỉ? Lý do khiến tôi đặt ra những câu hỏi đó là vì Ót đã ngoại tình từ rất lâu. Cậu ta có thể ngủ với bất kì ai miễn là đàn bà! Một hôm, có một chị là hàng xóm của Ót sang chơi. Chồng chị ta là bộ đội, sống ở nhà bên cạnh và khá thân thiết với chúng tôi. Chị ta thường xuyên đến chơi và giúp mọi người làm việc nhà. Chiềf hôm đó, khi chúng tôi đang ăn cơm cùng nhau, được một lúc tôi thấy thím Xa Ing quát lên: “Con Khiệt kia, mày cút về nhà ngay!”. Chị ta tên là Khiệt. “Lần sau cấm mày không được bước chân sang nhà tao nữa”. Tôi ngạc nhiên không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Khi khiệt đi về nhà, thím quay ra chửi Ót không tiếc lời: “Thằng khốn, tôi cấm mày làm chuyện mất dạy trong cái nhà này. Mày đã làm quá nhiều điều khốn nạn rồi mày có biết không hả?”. Ót cũng đứng dậy và bỏ đi. Tôi liền hỏi thím có chuyên gì xảy ra. Thím bảo rằng: https://thuviensach.vn “Mày ngu quá, không biết gì cả. Cả hai đứa nó quan hệ vụng trộm với nhau lâu rồi. Tao không muốn nói cho mày biết nhưng hôm nay tao không chịu được nữa. Bọn nó vừa ngồi ăn cơm vừa cà chân nhau, không coi ai ra gì”. Tôi gần như không tin lời nói của thím là sự thật vì Ót ở với tôi suốt như vậy thì ngoại tình vào lúc nào? Tôi thấy rất mệt mỏi vì phải làm việc ở nhà Ót từ ba, bốn giờ sáng cho đến đêm khuya, ngày nào cũng vậy. Họ không trả tôi một đồng tiền công nào mà chỉ chăm sóc con tôi đầy đủ. Con tôi thật sự rất sung sướng khi được ở với thím Xa Ing. Tôi sống ở nhà thím được khoảng bốn, năm tháng thì bắt đầu thấy căm ghét và ghê tởm Ót vì cậu ta đã quan hệ với quá nhiều người phụ nữ khác, đến cả hàng xóm cũng không tha. Tôi thấy xấu hổ với mọi người xung quanh. Ở đó ai cũng biết chuyện này, chỉ có mình tôi bao giờ cũng là người biết ối cùng. Một hôm thím Xa Ing nói với tôi: “Nỉnh ơi, nếu gặp ai tốt thì con cứ theo nhé vì thằng Ót không phải người tốt, nó lười biếng, sống không có trách nhiệm. Hoặc nếu con muốn ra ngoài tìm việc thì cứ đi đi, như thế sẽ có cơ hội gặp được người tử tế. Về con cái, con không phải lo lắng gì, thím sẽ nuôi và chăm sóc nó cho con mãi mãi”. Tôi sfy nghĩ mãi về chuyện này, không biết nên làm gì vì Ót vẫn chứng nào tật nấy, không thay đổi. Từ sau khi sinh con đến nay, tôi luôn yêu cầu cậf ta sử dụng bao cao su lúc quan hệ vì sợ sẽ lại mang bầu lần nữa hoặc có thể sẽ lây bệnh của Ót. Tôi quyết định đi làm nhân viên lễ tân trong nhà hàng của khách sạn Piman ở Nakhon Sawan. Tôi bắt đầu ăn mặc, trang điểm nhưng không giỏi trong lĩnh vực này lắm. Trang điểm vào trông cũng không đẹp là mấy nhưng dù sao vẫn hơn là không trang điểm. Khi đó Ót bắt đầu tỏ ra ghen https://thuviensach.vn tuông, cố gắng đưa đón tôi hàng ngày. Tôi thì ngoan ngoãn, bình thường, nhưng vài tháng sau cũng có một vài nhân viên làm cùng thích tôi. Đầu tiên tôi cũng không có cảm giác gì vì đã có Ót bên cạnh. Lâu dần, khi có nhiều người thích hơn, tôi bắt đầu tách dần ra ngoài quỹ đạo, mỗi lúc một chút cho đến khi Ót phát hiện ra và ngày càng trở lên ghen tuông hơn. Chúng tôi bắt đầu to tiếng với nhau và ối cùng Ót đã ra tay đánh tôi chỉ vì ghen. Tôi nói với Ót: “Anh thấy thế nào khi tôi làm thế này? Có thấy tức tối không? Vậy anh có biết rằng anh đã làm cho tôi đau khổ biết chừng nào không? Trong mắt anh, tôi giống như một con ngu vậy. Và nếu như tôi không được ra ngoài làm việc thế này thì tôi sẽ giống một con cóc nằm trong chum, suốt đời bị anh kiểm soát mà thôi. Bây giờ tôi đã sáng mắt ra rồi. Từ giờ trở đi đường ai nấy đi. Nếu anh còn là người như thế này thì chia tay là tốt nhất cho cả hai. Nhưng nếu anh vẫn muốn sống với tôi và con thì anh hãy tìm việc làm rồi chúng ta lại về với nhau”. Nhưng cậu ta không đồng ý. Cậu ta chỉ tát tôi một cái duy nhất đã khiến tôi căm ghét cậu ta vô cùng. Cuối cùng tôi đã ôm con trốn về Bangkok ở với mẹ vì tôi không thể bỏ rơi con mình được. Thím Xa Ing cũng không hề hay biết chuyện tôi trốn về nhà. https://thuviensach.vn TÔI LÀ Ê-RI Thanadda Sawangduean www.dtv-ebook.com Chương 3: Bước Đầu “Vào Nghề” Trở lại Bangkok ở với mẹ, cũng vừa lúc bố tôi ở Ả Rập về. Bố chắc chắn không thể quay lại làm việc ở Ả Rập được nữa vì đã hết hợp đồng lao động, ngoài ra công việc cũng rất nặng nhọc mà ông thì đã có tuổi. Thế nên bố phải tìm việc làm thêm ở Bangkok. Vì ông đã từng là thợ mộc nên kiếm việc cũng không khó lắm. Cả nhà chỉ có một mình bố làm việc, giờ cộng thêm mẹ con tôi khiến gánh nặng gia đình càng thêm lớn. Tất cả chúng tôi ở trong một căn nhà trọ rất nhỏ, chỉ có một phòng ngủ nên mọi người phải ngủ chung. Thật may, lúc đó chị Cày đã tìm được việc làm. Chị làm nhân viên thu tiền vé xe bus tuyến số mười sáu. Tiền lương vừa đủ để trả tiền thuê phòng. Chị Chiếp thì vẫn thường xuyên đi đi về về vì chị đã có người yêu (cũng là con gái). Chị Chiếp chẳng bao giờ giúp đỡ chia sẻ gánh nặng với gia đình mà chỉ thích ra ngoài sống riêng. Anh Tông tiếp tục học đại học, anh lái xe ôm cũng có góp tiền phụ mua thức ăn. Còn tôi vẫn chưa có việc làm. Đã thế còn ôm con về làm tăng thêm gánh nặng cho mọi người. Tôi thường xuyên bị người trong gia đình mắng mỏ, chì chiết nhưng vẫn phải cố gắng chịu đựng vì không còn sự lựa chọn nào khác. Gia đình chúng tôi khi đó rất khó khăn nên không khí lúc nào cũng nặng nề. Chúng tôi nợ rất nhiều tiền của những người xung quanh, nợ cả tiền thuê nhà, toàn những chuyện đau đầu. Tôi bị trầm cảm nặng đến mức thỉnh thoảng muốn tự tử vì những hành động lầm lỗi của mình. Tôi tự trách bản thân tại sao lại có con khi còn quá trẻ để phải bỏ học giữa chừng và trở thành gánh nặng cho cả gia đình. Gia đình tôi khá thân thiết với gia đình chị Wan, hàng xóm cùng dãy trọ. Hàng ngày chị Wan vẫn thường sang nói chuyện với mẹ tôi, còn chồng chị https://thuviensach.vn lại thích sang uống rượu với bố tôi vì hai phòng nằm sát nhau. Chị Wan có bốn đứa con nhỏ, tuổi từ ba đến mười hai. Chị là người từng trải, rất thích diện những bộ đồ sặc sỡ và biết cách trang điểm khiến nhiều lúc tôi thấy ghen tị với vẻ đẹp của chị. Thi thoảng tôi nhờ chị dạy cho cách trang điểm, khiến dần dần chúng tôi trở nên thân thiết với nhau hơn. Hai chị em thường ngồi nói chuyện công việc hoặc bàn tính cách làm ăn. Chị Wan thường nói, chị thích buôn bán nhưng không có vốn, còn đi xin việc làm thuê thực sự rất khó. Một hôm, chị Wan sang hỏi tôi: “Em có muốn đi làm nhân viên phục vụ quán không?”. Tôi thực sự muốn đi làm lấy tiền mua sữa cho con và cũng không muốn ngồi chơi mãi ở nhà làm gánh nặng cho gia đình. Chị Wan nói: “Chúng ta sẽ đi làm việc ở Pattaya. Chị biết ở Pattaya có rất nhiều nhà hàng tuyển nhân viên phục vụ vì chị đã từng làm ở đó. Tiền lương cũng khá, không dưới năm nghìn bạt lại còn có cả tiền bo riêng nữa”. Tôi tin lời chị và hy vọng sẽ có tiền mang về giúp đỡ gia đình. Nhưng vấn đề là cả tôi và chị Wan chỉ có mỗi tiền đi xe đến Pattaya, các khoản chi phí khác đều không có. Nhưng chị Wan nói không sao, đến đó xin ngủ nhờ nhà bạn chị ấy trước. Hai chị em thống nhất sẽ thử đến đó xem có việc gì làm không trước đã nên tôi không mang theo nhiều quần áo, chỉ có một bộ quần bò áo phông bình thường mặc trên người và mang theo một bộ váy liền. Chị Wan bảo: “Đến đó sẽ mua sau vì ở đó kiếm tiền dễ lắm. Ngoài ra, nếu xin được việc làm thì họ sẽ phát quần áo đồng phục cho mình mặc”. https://thuviensach.vn Tới Pattaya, chị Wan đến tìm một người bạn. Anh này là nhân viên chăm sóc vườn cây trong khách sạn. Tôi không biết họ nói chuyện gì với nhau, chỉ biết một lúc sau họ đưa tôi về nhà trọ của anh ấy. Anh này tên là Lek. Cái mà anh gọi là nhà trọ ấy không hẳn là một ngôi nhà mà là một túp lều được lắp ghép từ các cây gỗ nhỏ thì đúng hơn. Trong lều có hai người đàn ông khác đang nằm chơi. Tôi thấy bất tiện khi phải ngủ ở đây vì chỗ nằm rất chật, nhưng cũng không còn sự lựa chọn nào khác. Chị Wan bảo tôi chịu khó ngủ tạm ở đây trước, khi nào có tiền sẽ chuyển đi nơi khác. Khoảng sáu giờ chiều hôm đó, chị Wan đưa tôi đến xin việc tại Soi 4 (Ngõ số 4). Tôi thay bộ quần áo đang mặc bằng một bộ váy liền màu xanh rực rỡ giống hệt màu xanh của đèn tín hiệu giao thông hay màu lá chuối non. Tôi mặc bộ này đi đến đâu cũng có người nhìn theo vì màu sắc của nó quá chói, trông lố bịch không chịu được, cổ áo còn may theo kiểu Tàu nữa. Trong người tôi lúc đó chỉ có đúng bốn bạt, số tiền còn lại sau khi mua vé xe khách, còn chị Wan chắc cũng không có nhiều hơn tôi là mấy. Chúng tôi phải đi bộ từ Pattaya Klang đến Soi 4, quãng đường dài khoảng hai cây số. Tôi còn nhớ hôm đó, chúng tôi đi làm mà không ăn cơm chiều bởi không có tiền. Trong Soi 4, có một quán bar khá giống quán bar Nhật. Chị Wan bảo tôi đây là quán rượu, chúng tôi sẽ phục vụ rượu tại đây. Sau khi trao đổi công việc xong, họ bảo chúng tôi vào ngồi trong một cái tủ khá lớn và chờ các khách du lịch đến từ mọi nước như Nhật Bản, Hàn Quốc, Hồng Kông,… đến lựa chọn người phục vụ rượu cho họ. Tôi vào ngồi trong một chiếc tủ, trong đó đã có cả trăm cô gái khác ngồi chờ sẵn. Tôi không nói chuyện với bất kỳ ai vì không quen họ. Chỉ biết hầu hết mọi người ai cũng nhìn tôi chằm chằm như người ngoài hành tinh, có lẽ là vì tôi ăn mặc quá lố bịch lại còn không biết cách trang điểm. Nhưng tôi cũng không bận tâm lắm và cũng không muốn nói chuyện với ai cả. Tôi biết khi đó trông mình rất xấu xí, trái ngược hoàn toàn với những cô gái khác https://thuviensach.vn trong tủ. Bọn họ ai cũng ăn mặc rất đẹp, nhiều cô trông khá trẻ con nhưng cũng có nhiều người đã lớn tuổi, già kinh khủng. Bọn họ ngồi tám chuyện với nhau theo cách của những chị em bình thường khác. Ngồi được một lúc thì có tiếng chuông, đèn màu hồng trong tủ cũng sáng lên lấp lánh. Bọn con gái chạy lại ngồi tụm thành từng nhóm. Sau đó có du khách nước ngoài, có lẽ là người Nhật Bản, Trung Quốc đi vào theo từng nhóm lớn. Họ chọn từng cô gái rồi đi ra cùng nhau. Sự việc này diễn ra nhiều đợt, những cô gái ngồi trong tủ cũng lần lượt được chọn và ra ngoài cùng khách gần hết chỉ còn lại khoảng mười người, trong đó có tôi và chị Wan. Cho đến gần nửa đêm chị Wan cũng được khách chọn đi. Thật không thể tin được là cả tủ chỉ còn lại một mình tôi chưa được chọn. Trước khi đi chị Wan có dặn tôi: “Nếu đêm nay chị không về thì ngày mai chúng ta sẽ gặp lại nhau ở đây nhé”. Tôi liền đồng ý với chị. Một lúc sau chủ quán đến nói với tôi là cửa hàng đã đóng cửa, ngày mai lại đến làm tiếp. Công việc bắt đầu từ ba giờ chiều và yêu cầu tôi phải đến đúng giờ. Tôi phải đi bộ quay trở về ngôi nhà đó một lần nữa giống như lúc chiều. Tôi thấy rất đói nhưng chỉ còn lại có bốn bạt không mua gì được, đến cả tiền xe bus cũng không đủ. Tôi bắt đầu thấy hoang mang không biết mình đến đây để làm gì. Về đến túp lều đó, tôi gọi người ra mở cửa. Anh chủ nhà đã chuẩn bị sẵn chỗ ngủ cho tôi bằng cách mắc một chiếc màn để tôi ngủ một mình bên trong. Thấy tôi có vẻ đang suy nghĩ lo lắng chuyện gì, anh bảo: “Em không phải sợ, anh sẽ không làm gì em đâu, cứ vào ngủ đi, không phải lo lắng gì hết”. https://thuviensach.vn Tôi quyết định vào ngủ, hôm sau tỉnh dậy cảm giác rất sảng khoái. Chị Wan đêm đó không về thật. Tôi ngồi suy tính xem mình đang làm gì vì hiện tại tôi đang rất đói. Tôi đi ra ngoài ngồi, hai anh chủ nhà mời tôi đi ăn cơm nhưng tôi từ chối. Tôi ngại không dám thú nhận với họ rằng tôi không có tiền mua cơm. Nhưng họ vẫn mua một suất bún và nước chấm cho tôi. Đói quá nên tôi đành phải ăn, vì thực sự cũng không thể chịu đựng thêm được nữa. Khoảng gần ba giờ chiều, tôi bắt đầu đi tắm, chuẩn bị đi làm và tất nhiên vẫn phải mặc bộ váy cũ như đêm trước. Tôi không biết trang điểm và cũng không có mỹ phẩm, chỉ có một cây bút chì kẻ lông mày, một hộp phấn rôm và một thỏi son. Tôi kẻ lông mày ai nhìn thấy cũng hỏi đây là lông mày hay là sâu róm vì tôi sẽ vẽ thành một đường thẳng tắp không có nét cong nào cả. Tôi đánh thêm chút phấn, tô son môi, chỉ có vậy thôi, cũng không có phấn mắt. Ba giờ chiều, tôi đi tới quán bar đó, điểm danh với nhân viên quản lý cửa hàng rồi vào ngồi trong tủ mà không hề nói chuyện với ai. Hôm nay vẫn không thấy chị Wan đến làm nên tôi thấy bắt đầu lo lắng, không biết chị ấy đã đi đâu. Mọi việc cũng diễn ra y như hôm trước, đó là khách vào quán, chọn một trong số các cô gái rồi cùng nhau đi ra. Cuối cùng, khi đã đến lúc gần tan giờ làm mà vẫn còn lại một mình tôi như hôm trước, cô chủ quán liền đến bảo tôi: “Ngày mai cháu phải trang điểm kỹ hơn thì mới được đi làm như các bạn chứ”. Việc không nói chuyện với bất kỳ ai khiến tôi không hề biết mình đang làm việc gì. Tôi đúng thật là ngốc nghếch và quê mùa quá, không theo kịp người khác. Tôi vẫn phải đi bộ về nhà và nhịn đói như hôm trước. Tôi rất muốn trở về với con trai và mẹ ở Bangkok nhưng không có tiền. Tôi quyết tâm rằng, nếu được tiền bo từ việc phục vụ rượu chỉ khoảng một, hai trăm https://thuviensach.vn bạt thôi thì tôi sẽ trở về nhà ngay lập tức. Tôi thực sự không muốn ở lại Pattaya nữa. Cả hai anh chủ nhà vẫn mua bún cho tôi ăn như hôm trước. Tôi thấy ái ngại với họ lắm nhưng cũng không biết phải làm thế nào. Đến ngày thứ ba, họ bảo tôi phải chuyển đi ở chỗ khác trước khi ông chủ biết chuyện họ mang con gái về nhà ngủ. Họ nói: “Em không thể cứ ở mãi trong nhà anh được, vì bọn anh chỉ là người làm thuê”. Tôi rất buồn, khóc và kể lại câu chuyện cho họ nghe tại sao tôi lại đến Pattaya. Họ cũng nói họ thấy thương tôi nhưng không biết phải giúp đỡ thế nào. Tôi liền nói: “Không sao, em chỉ xin phép được ở lại thêm một thời gian nữa thôi. Đến khi kiếm được tiền xe về nhà, em sẽ đi ngay”. Họ cũng đồng ý cho tôi ở nhờ nhưng phải trốn trong nhà, không được phép ra ngoài. Hôm đó là ngày thứ tư. Tôi đi làm việc như thường lệ. Tôi vẫn phải đi bộ như những hôm trước và chỉ được ăn mỗi ngày một bữa bún. Cũng giống như ba đêm trước, đêm nay chỉ còn lại một mình tôi ngồi trong tủ. Chủ cửa hàng cho người gọi tôi ra và nói: “Cô không hiểu tại sao ngày nào cũng chỉ còn lại mỗi một mình cháu?”. Sau đó chủ quán nói với tôi: “Hôm nay cô có khách cho Nỉnh phục vụ massage. Khách hàng là người Thái. Cháu cố phục vụ cho thật tốt thì người ta sẽ cho tiền”. https://thuviensach.vn Tôi rất mừng vì điều đó có nghĩa là tôi sẽ có tiền xe về nhà. Khách hàng tên Pan, là hướng dẫn viên tiếng Nhật. Nhìn thấy tôi anh ta tỏ vẻ vui mừng, gọi tôi đến rót rượu và cùng ngồi hát karaoke với anh ở trong quán bar. Sau đó, anh ta dẫn tôi đến phòng nghỉ của mình và nói rằng nhiệm vụ của tôi hôm nay là phải massage chân. Tôi bắt đầu thấy khó chịu, rất sợ anh ta sẽ làm gì tôi. Anh ta nghỉ trong một khách sạn ở Pattaya. Vào đến phòng, anh ta bảo tôi đi tắm. Tôi bắt đầu thấy sợ, người run lên, sợ anh ta sẽ ép tôi làm chuyện đó. Tôi giả vờ hỏi: “Tắm để làm gì ạ? Không phải chỉ massage thôi à?”. Anh ta nói: “Đừng có giả vờ ngây thơ thế cô bé. Đừng nói với tôi là cô bị bắt làm việc này hay là cô chưa từng làm việc này nhé?”. Tôi bắt đầu khóc và thấy rất sợ hãi vì tôi chưa từng ngủ với ai ngoài Ót. Tôi khóc và năn nỉ anh ta: “Xin anh hãy thả cho em về. Em chưa từng làm việc này và em cũng vừa mới sinh con chưa được một tuổi. Bạn em đưa em đến đây giúp tìm việc làm và bảo rằng chỉ làm nhân viên phục vụ. Em không biết mình phải làm việc như thế này. Em đã bị bạn lừa dẫn đến đây rồi bỏ rơi. Em muốn về nhà nhưng không có tiền, trong túi chỉ còn có bốn bạt. Cơm cũng không được ăn. Em chỉ muốn có tiền mua sữa cho con thôi”. Như đã nói có lẽ số phận đã an bài bắt tôi phải trở thành gái bán hoa vì tình cờ lúc đó sữa của tôi chảy ướt hết áo. Anh Pan bắt đầu tin tôi và còn khóc vì thương tôi nữa. Anh nói: “Nỉnh đừng sợ, anh sẽ không làm gì em đâu. Không phải khóc nữa. Đêm nay cứ ngủ lại đây rồi sáng mai về nhà với con và đừng quay trở lại Pattaya https://thuviensach.vn nữa”. Tôi không thể tin một khách làng chơi mà có thể tử tế như thế. Sáng hôm sau, anh Pan thức dậy trước và bảo tôi: “Bây giờ anh phải đi đón khách gấp. Nếu Nỉnh muốn ngủ tiếp thì cứ ngủ đến trưa rồi về nhà, lấy tiền này mà mua sữa cho con nhé”. Sau đó, Pan mở ví lấy tiền đặt vào tay tôi. Tôi cũng không biết là bao nhiêu cho đến khi anh rời khỏi phòng mới biết số tiền đó là bốn nghìn bạt. Tôi rất ngạc nhiên, đó là số tiền quá lớn đối với tôi. Tôi nắm chặt số tiền trong tay, bật khóc vì mừng. Điều đầu tiên tôi làm là đi chợ từ sáng sớm, mua đồ cúng dâng lên các vị sư và mua cơm để ăn. Tất nhiên tôi cũng không phải đi bộ về nhà như những ngày vừa qua. Tôi kiếm được số tiền này quá dễ dàng mà không phải đổi bằng thân xác. Không biết điều gì đã xui khiến tôi khi đó, hoặc có thể số phận đã an bài khiến tôi phải trở thành một gái điếm thực thự bởi thay vì ý muốn quay về nhà như ban đầu, tôi đã quyết định ở lại làm việc. Cơn khát tiền đã làm tôi mụ mị. Tôi nghĩ, mỗi đêm được bốn nghìn bạt, nếu đêm nào cũng có khách giống những cô gái khác thì tôi chắc chắn sẽ có rất nhiều tiền. Và khi có nhiều tiền, tôi sẽ gửi mẹ mua sữa cho con. Rồi, tôi còn nghĩ đến cả chuyện sẽ có tiền mua nhà. Kể cũng buồn cười vì từ khi sinh ra đến giờ, tôi chưa bao giờ tự làm ra được nhiều tiền như thế này, các việc khác làm cả tháng cũng không được từng đây tiền. Tôi còn nhớ khi đó, giá bốn chỉ vàng cũng mới chỉ bốn nghìn năm trăm bạt. Tôi quay lại ngôi nhà cũ nói chuyện với hai anh thợ kia: “Bây giờ Nỉnh đã có tiền ra ngoài thuê phòng ở rồi. Nỉnh cảm ơn các anh đã cưu mang, giúp đỡ Nỉnh trong suốt thời gian qua”. Sau đó tôi đi tìm thuê phòng trọ, đó là một căn phòng tập thể, nội thất đầy đủ, giá thuê phòng mỗi tháng hai nghìn đến hai nghìn năm trăm bạt. Tôi còn https://thuviensach.vn mua thêm một bộ quần áo mới. Lần này tôi vào tiệm làm đầu và thuê người trang điểm cho xinh hơn. Lúc đó tôi cũng đã biết công việc mà tôi đang làm là gì. Tôi không muốn làm nhưng hoàn cảnh lúc đó bắt buộc tôi phải làm. Tôi còn phải nuôi con, phải gửi tiền giúp đỡ mọi người trong gia đình. Nếu tôi về nhà chắc chắn sẽ rất khó khăn và không biết phải làm gì và cũng không có nghề nào mang lại thu nhập nhiều đến như nghề này. Tôi nghĩ rằng phải chịu khó làm, khi có tiền sẽ từ bỏ nghề này và trở về nhà. Tôi đã không gặp chị Wan nhiều ngày và từ đó trở đi cũng không còn thấy chị quay lại nữa. Tôi bắt đầu có thêm nhiều bạn bè mới, trong số đó tôi chơi thân nhất với Lếp. Lếp xinh đẹp và gần như ngày nào cũng có khách. Cô ấy được coi là ngôi sao trong quán này. Mọi người ở đó ai cũng ghen tị với Lếp. Lếp nói rằng đã thấy tôi ngay từ ngày đầu tiên đến làm và khi biết tôi không có khách vì thấy tôi chỉ mặc một bộ duy nhất trong bốn ngày liền, cô ấy đã muốn mang quần áo của mình cho tôi mặc nhưng lại không dám, sợ tôi không nhận. Tôi vội bảo cô ấy cứ mang đến, tôi muốn mặc bởi tôi không có quần áo và cũng không có tiền. Đêm đó chúng tôi rủ nhau nghỉ làm đi chơi ở Pattaya Tai. Chúng tôi ngồi với nhau trên bãi biển Chom Thian cả đêm. Từ đó, đêm nào không có khách là chúng tôi lại ra đó thuê ghế nằm trên bãi biển cho đến khi trông thấy các vị sư đi khất thực từ sáng sớm mới rủ nhau về nhà ngủ. Và chúng tôi ngày càng thân thiết hơn. Sau hôm gặp Pan gần như ngày nào tôi cũng có khách. Một thời gian sau, không ngờ tôi lại gặp Pan, anh đưa khách du lịch đến Pattaya. Gặp lại anh, tôi rất lo lắng. Anh hỏi: “Sao em vẫn chưa về nhà? Ở lại đây làm gì?”. Tôi nói dối: “Em đã về nhà và mới quay trở lại vì không có việc gì để làm”. https://thuviensach.vn “Vậy thì lần này đi chơi với anh, không được miễn phí như lần trước nữa nhé”. Từ hôm đó, anh Pan thường xuyên đến tìm tôi mỗi tháng hai lần. Sau đó tôi cũng gặp thêm một hướng dẫn viên người Thái nữa. Anh tên là Wat, cũng là hướng dẫn viên tiếng Nhật. Anh mê tôi và cũng thật may vì anh cũng đến tìm tôi mỗi tháng hai lần, không trùng với thời gian Pan đến. Hồi đó, Pan nhận chu cấp cho tôi và bảo tôi không cần phải làm việc nữa. Anh sẽ cho tôi tiền thuê nhà hàng tháng và mỗi lần đến gặp đều cho thêm tiền. Wat cũng vậy, mỗi lần đến gặp đều cho tôi ba, bốn nghìn bạt. Tôi không phải làm việc gì, suốt ngày đi chơi với Lếp từ tối đến sáng. Bản thân Lếp cũng không mấy khi đi làm vì Lếp có đến hai ông khách người Hông Kông và Nhật Bản nuôi, có tiền tiêu thoải mái. Lếp vẫn đang đi học tại một trường đại học ở tỉnh Chonburi. Hàng ngày cô ấy phải ngồi xe đi từ Pattaya đến Chonburi học, sáng đi chiều về. Thỉnh thoảng, tôi cũng đi cùng và ngồi chờ Lếp ở trường vì cô ấy muốn thế. Lếp nhỏ hơn tôi hai tuổi, chúng tôi rất thân nhau đến mức tất cả mọi người ở Pattaya ai ai cũng biết chúng tôi là bạn thân. Một hôm, Lếp hỏi tôi: “Này Nỉnh tao không muốn đi học nữa đâu. Mày nói tao có nên nghỉ học không? Vì đi học tao chẳng hiểu gì cả”. Tôi nói: “Tùy mày thôi. Nếu không chịu nổi thì bỏ đi còn nếu muốn học tiếp thì đừng đi làm nữa”. “Nhưng tao không biết phải làm gì để có nhiều tiền như làm nghề này”. Lếp nói. https://thuviensach.vn Tôi hiểu cảm giác của Lếp vì cô ấy nghĩ giống tôi. Lếp là một đứa trẻ thiếu sự quan tâm chăm sóc của gia đình, không có anh chị em. Bố đã có vợ bé và đã có con riêng với bà ta. Ông rất ít khi quan tâm đến Lếp. Còn mẹ Lếp đang làm việc ở Ả Rập và tôi đoán mẹ Lếp chắc cũng đang làm cái nghề giống với nghề của chúng tôi. Một hôm, có người đến gõ cửa phòng tôi, thật không ngờ người đó chính là chị Wan. Chị ấy đã quay trở lại quán cũ nhưng không gặp tôi ở đó, chắc chị ấy đã hỏi thăm mọi người để biết địa chỉ của tôi. Chị Wan đến tìm tôi vì muốn xin tôi cho ở cùng. Đây là lần đầu tiên chị ấy đến tìm tôi sau hai, ba tháng kể từ ngày đầu tiên đi cùng khách. Tôi điều tra và biết được hôm đó chị Wan được một khách người Nhật đưa đi chơi ở đảo Koh Larn bốn, năm ngày liền. Trước khi về nước, người khách ấy cho chị mấy chục nghìn bạt nên chị đã đi thuê nhà trọ một mình mà không hề quay lại tìm tôi. Chị Wan không muốn tôi đến ở cùng vì chị mê một người đàn ông cũng làm nghề bán dâm, ít hơn chị nhiều tuổi. Họ thuê nhà ở với nhau. Sau đó chị ấy bị hắn lừa hết sạch tiền rồi bỏ đi. Bản thân chị cũng không có việc làm, hàng ngày chỉ ngồi chơi. Khi hết sạch không còn đồng nào, chị Wan mới đến tìm tôi với hy vọng có thể được ở cùng. Tình cờ khi ấy, Lếp cũng đang ở đó, cô ấy ngăn tôi không được giúp chị Wan. Lếp nói: “Chị à, đây là phòng của Lếp, Nỉnh chỉ là người ở nhờ mà thôi”. Lếp làm như vậy vì giận chị Wan đã đưa tôi đến đây mà lại bỏ mặc tôi, đến lúc có tiền rồi cũng không thèm giúp đỡ tôi. Tôi biết chị Wan không tin lời Lếp nói nhưng vẫn xin ở lại hai, ba ngày rồi sẽ đi. Tôi cũng phải đồng ý cho chị ta ở lại và sau đó chị ta cũng đi thật. Từ đó trở đi, tôi và chị Wan không gặp lại nhau nữa. Tôi ở Pattaya làm gái bán dâm được một thời gian thì bắt đầu tập hút thuốc lá, cần sa và ngày càng nghiện nặng hơn, nhưng tôi không uống rượu. Lếp không thích tôi hút thuốc vì có mùi hôi và thường mắng mỏ tôi, nhưng cuối cùng cô nàng cũng phải chấp nhận và thậm chí còn hay mua thuốc cho https://thuviensach.vn tôi hút, nếu không tôi sẽ không chịu đi đâu cùng cô ấy. Tôi làm việc ở Pattaya được bảy, tám tháng, hôm làm hôm nghỉ nhưng vẫn có tiền tiêu, không phải thiếu thốn. Tôi cũng không gửi tiền mẹ mua sữa cho con được nhiều lắm, nhưng dù sao có vẫn hơn không. Vì mải chơi với bạn bè, tôi cũng rất ít khi về nhà thăm con ở Bangkok. Một lần, tình cờ tôi làm quen với một nhóm đầu gấu. Bọn họ là tay chân của một băng nhóm nổi tiếng ở tỉnh Chonburi mà nếu nói tên thì ai cũng biết. Họ là những người có thế lực, có một nhà nghỉ ở Pattaya. Phải nói rằng họ yêu quý tôi như con cháu trong nhà. Họ không khi nào sàm sỡ tôi và cũng chưa từng coi thường tôi là gái bán dâm. Họ khuyên tôi nên từ bỏ nghề này. Một người trong số đó tên là Uôn. Anh ấy rất yêu quý tôi, rất thích đến đón tôi đi ăn cháo khuya vì anh chỉ ra ngoài vào tầm đó. Đi đâu anh cũng gặp người quen và không ai dám gây chuyện với anh. Đặc biệt, anh thường sai tôi cầm hộ một cái túi, mới đầu tôi nghĩ rằng đó là túi đựng tiền mãi sau này mới biết thực ra trong đó đựng súng ngắn. Tức là anh đi người không và sai tôi cầm súng thay. Anh Uôn quen một nhóm chuyên đưa các cô gái bán dâm đi làm việc ở nước ngoài. Tôi nói mình muốn được đi làm việc ở nước ngoài và nhờ anh giúp liên hệ cho nhưng anh không chịu vì không muốn tôi làm việc đó. Tôi chơi với anh Uôn không được bao lâu thì nhóm của họ phải giải tán, mỗi người bỏ đi một nơi vì dính vào một vụ án. Từ đó trở đi chúng tôi không gặp lại nhau nữa. Một hôm, tự nhiên Lếp đến nói với tôi rằng có lẽ chúng tôi phải tạm chia tay nhau vì mẹ Lếp đã từ Ả Rập trở về đón cô ấy sang đó làm việc. Lếp cũng đã đồng ý đi cùng mẹ. Tôi xin Lếp được đi cùng nhưng Lếp nói tôi nên chờ đi sau. Lếp đi trước xem tình hình thế nào và hứa rằng chắc chắn sẽ về đón tôi sang cùng. Tôi đã khóc khi chia tay Lếp. Tuy rằng ở với nhau ngày nào cũng cãi vã nhưng chúng tôi vẫn yêu quý nhau. https://thuviensach.vn Lếp đã chuyển đến ở với mẹ để chờ ngày đi Ả Rập khiến tôi không muốn ở lại Pattaya nữa nên quyết định về Bangkok với mẹ và cũng là để chăm sóc con. Nhiều lúc tôi thấy nhớ Lếp da diết và không hiểu tại sao mẹ của Lếp lại rủ cô ấy đi bán dâm ở Ả Rập. Tôi đoán mẹ của Lếp cũng làm nghề bán dâm vì tôi đã từng gặp bà. Trông bà vẫn còn rất trẻ đẹp nhưng thay vì khuyên can con một việc tử tế thì bà ấy lại khuyến khích con làm nghề này. Trở về Bangkok sống, tôi thấy rất buồn và ngày nào cũng nhớ Lếp. Thỉnh thoảng tôi cũng thấy tủi thân vì nghĩ có lẽ mình không đẹp nên không có ai chịu đưa tôi đi làm việc ở nước ngoài. Tôi cảm thấy ước muốn đi làm việc ở nước ngoài thật quá xa vời và chắc chắn cũng không phải chuyện đơn giản. Về Bangkok tôi quen một người, là bạn của bạn tôi. Anh ấy bán thuốc lá ngoại ở phố Patpong[1], hồi đó thuốc lá Marlboro mỗi gói ba mươi lăm bạt, ba gói một trăm bạt. Ngày nào tôi cũng đi bán thuốc lá ở phố Patpong và lãi mỗi bao năm bạt. Việc bán thuốc lá lậu cho tôi chứng kiến cuộc sống của gái đêm, đặc biệt là các cô gái múa cột. Thỉnh thoảng tôi cũng muốn được làm nghề này vì nghĩ rằng chắc sẽ tốt hơn đi bán thuốc lá. Nhưng tôi không biết nhảy, thêm nữa cũng nghĩ không biết nếu mình vào liệu họ có dạy mình nhảy không. [1] Patpong: Khu phố “đèn đỏ” nổi tiếng ở Bangkok, Thái Lan. Nhiều khi thầm nghĩ, tại sao cuộc sống của tôi lại quẩn quanh với thế giới về đêm mãi thế này, hay là số phận đã an bài bắt tôi phải thế, không thể thoát ra được. Sống trong thế giới đêm tại đường Patpong được hai, ba tháng bằng nghề bán thuốc lá dạo khiến tôi thông thạo mọi đường xá, ngõ ngách. Tôi làm quen được với hai cảnh sát có cấp bậc khá cao. Họ làm trong đội cảnh sát hình sự, thường xuyên đến tìm bắt bọn bán thuốc lá lậu, thuốc phiện và các loại hàng quốc cấm ở khu vực này. Vì quen thân nên họ không bắt hàng của tôi mà còn thương tôi hơn vì thấy tôi là đứa con gái duy nhất đi bán thuốc lá ở đây. Gần như đêm nào họ cũng gặp tôi đến ngồi uống cà phê cùng, vì thế tôi cũng không thể đi bán hàng. Họ cũng thường xuyên https://thuviensach.vn rủ tôi đi sàn nhảy Super Star, Patpong và The Palace, nằm trong khu Pahoyothin. Các sàn nhảy hiện đại chưa có nhiều như bây giờ. Hai chú cảnh sát này tên là Nôn và Nết. Cả hai người yêu quý tôi như con cháu. Họ thường dạy tôi đừng dính vào ma túy, đừng làm trái pháp luật và còn dạy nhiều điều khác nữa. Bọn côn đồ ở khu vực Patpong không kẻ nào dám gây chuyện với tôi vì mọi người ai cũng biết rõ tôi được chú Nôn và chú Nết bảo trợ. Được thế này, tôi cũng thấy oai oai. Để ý mới thấy cuộc đời tôi thường liên quan đến những người có thế lực hoặc bọn đầu gấu, cũng không hiểu tại sao lại thế. Tôi cũng chưa từng bị những người này sàm sỡ hay xâm phạm tình dục. Có thể vì tôi khiêm tốn, lễ phép và biết cách bảo vệ bản thân nên đã tránh được bị xâm hại nhiều lần. Lâu dần, họ thấy tôi giống con cháu của họ nhiều hơn là cái gì khác. Tôi là người không hề xinh đẹp nhưng tôi cũng không phải là đứa ngu ngốc. Tôi biết họ nghĩ gì và cảm nhận về tôi như thế nào, chính vì thế tôi mới được an toàn. Tôi bắt đầu chán công việc bán thuốc lá dạo vì thu nhập mỗi ngày chỉ được khoảng hơn trăm bạt, không đủ tiền gửi cho mẹ nuôi con. Tôi luôn suy tính nên phải làm gì tiếp. Có một đứa bạn cùng bán thuốc lá khuyên tôi đi bán băng nhạc quốc tế. Tôi không có cách nào để kiếm ra một khoản tiền làm vốn nên tôi phải bán thuê cho bạn. Nó chia cho tôi mỗi băng mười bạt tiền phần trăm. Tôi nghĩ bán băng nhạc tốt hơn là bán thuốc lá vì tuy vẫn phải đứng bán ở khu Patpong nhưng thu nhập nhiều hơn bán thuốc lá. Tôi bán băng cho bọn Tây, mỗi ngày lãi khoảng hơn hai trăm bạt, có những ngày được đến ba, bốn trăm bạt. Nhưng vì bạn bè cũng ngày càng nhiều hơn nên tiền kiếm được cũng chẳng còn dư, nào là phải ăn tiêu, nào là đãi bạn khiến cho thời gian đó tôi cảm thấy vô cùng chán chường. Lúc đó, bạn của tôi toàn là con trai. Đêm nào chúng nó cũng phóng xe máy lượn lờ và hay hẹn hò tụ tập tại cửa hàng bán băng của tôi. Khoảng hai giờ đêm, khi tôi chuẩn bị đóng cửa hàng, bọn chúng sẽ đến dọn hàng giúp https://thuviensach.vn tôi sau đó cùng nhau lượn xe máy trên phố, thỉnh thoảng còn đi đua xe rất vui. Vào ngày thứ sáu, thứ bảy, bọn tôi sẽ lái xe đến tận Pattaya để ngủ qua đêm trên bãi biển tới sáng hôm sau mới về. Bọn bạn dạy tôi cách đi xe máy và bắt đầu tụ tập hàng chục chiếc xe để tổ chức đua. Thi thoảng, tôi cũng tham gia đua với bọn chúng. Chúng còn dạy tôi cách lướt xe máy qua gầm xe tải. Thời gian đầu tôi không dám tự lái xe đến Pattaya vì sợ bị tai nạn, chỉ dám ngồi sau xe người khác, nhưng về sau tôi cũng muốn được nếm trải cảm giác như họ nên thử lái một lần. Từ đó trở đi, tôi bắt đầu thích và thường xuyên tự lái lấy. Tôi là đứa con gái duy nhất trong nhóm hơn hai chục tay đua ấy. Cuộc sống lúc đó thật là vui nhưng tôi cảm thấy mình có lỗi với gia đình, chỉ vì mải mê chơi bời mà không chịu về chăm sóc con hay quan tâm đến mẹ. Tôi đã lơ là bổn phận của mình. Thật là tệ. Nguyên nhân cũng chỉ bởi cuộc sống ru rú ở xó nhà và bị quản lý khắt khe bấy lâu khiến tôi bị “choáng ngợp” hoàn toàn trước thế giới rộng lớn bên ngoài. Hồi đó, tôi không thể ép mình từ bỏ những thú vui chơi bời. Mặc dù tận sâu trong đáy lòng, tôi vẫn luôn nghĩ rằng, khi đã bước qua cái tuổi mười tám, mười chín bấy giờ, mình cũng cần phải có một chỗ đứng vững vàng. Nhưng vì cơ hội chưa đến nên tôi chỉ còn cách tự an ủi mình: “Sẽ có một ngày, cả thế giới sẽ nằm trong tay ta”. https://thuviensach.vn TÔI LÀ Ê-RI Thanadda Sawangduean www.dtv-ebook.com Chương 4: Được Lên Máy Bay – Thỏa Lòng Mong Ước! Lâu dần, tôi bắt đầu thấy chán những cuộc chơi nên bắt đầu tách khỏi đám bạn đó và cố gắng tìm một công việc mới để làm. Trong lúc tôi phân vân chưa biết phải làm gì thì tự nhiên có một người đàn ông gốc Hoa tìm đến làm quen. Người đó hỏi tôi: “Cô không có việc gì để làm hay sao mà suốt ngày đàn đúm với bọn con trai thế?” Tôi trả lời: “Cháu cũng muốn làm việc lắm nhưng không biết phải làm gì. Cháu chưa học xong và không có tiền vốn để buôn bán như người ta.” Người đó bèn nói thẳng với tôi: “Thế có muốn đi làm việc ở Hồng Kông không?” Tôi nghĩ có lẽ tai mình bị ù nên nghe nhầm, bởi bản thân tôi đã chờ đợi cơ hội này từ rất lâu rồi. Tôi luôn mong ước sẽ được đi nước ngoài, nước nào cũng được, làm gì cũng mặc kệ. Tôi có thể làm bất cứ việc gì, miễn là được ngồi máy bay vì tôi mơ ước được ngồi máy bay giống bố, được làm việc ở nước ngoài giống bố, muốn có tiền xây nhà để bố mẹ và các h chị được ở cùng nhau. Mơ ước của tôi sắp trở thành hiện thực sao? Trước khi đi Hồng Kông, hoàn cảnh gia đình tôi rất khó khăn. Mẹ không có tiền mua sữa, mua bánh cho con tôi ăn, bản thân tôi cũng chơi bời không được tích sự gì. Thấy thế, thím Xa Ing đã đến đón con tôi về nuôi và nói lại rằng tôi chỉ cần tự lo cho bản thân thôi, còn con của tôi thím sẽ nuôi giúp. https://thuviensach.vn Nhưng có điều, khi đó Ót cũng không ở cùng thím Xa Ing. Hắn vẫn mê gái và đã chuyển đến ở một tỉnh khác. Thím Xa Ing cũng không thèm qu tâm, đếm xỉa đến hắn nữa. Thím khuyên tôi không nên quay lại sống với Ót bởi chính sự vô trách nhiệm của hắn đã khiến tôi và con phải khốn khổ thế này. Người đàn ông đến rủ tôi đi làm ở Hồng Kông tên là Khăm, mọi người vẫn quen gọi là Hia Khăm. Hia Khăm nói thẳng với tôi: “Cô sẽ phải đi bán dâm đấy. Có muốn đi không?”. Tôi trả lời “có” mà không cần suy nghĩ. Ông ta nói tiếp: “Ở Hồng Kông làm việc vất vả lắm đấy, liệu có chịu được không?”. “Được ạ”. Tôi khẳng định. Tự nhủ rằng, nó có thể nặng nhọc được đến thế nào cơ chứ, cũng chỉ là bán thân mà trước kia mình cũng đã từng làm ở Pattaya thôi. Nhưng thật ra, khi ở Pattaya, tôi cũng không phải tiếp khách quá nhiều vì đã có người bao. Hia Khăm thấy tôi đã từng làm việc ở Pattaya nên đoán chắc tôi không lạ gì nữa. Nhưng ông ta chỉ biết tôi đã từng bán dâm ở Pattaya chứ không hề hay biết tôi đã bán dâm như thế nào, sống ra sao ở Pattaya. Hia Khăm nói: “Cô phải phục vụ cho một trăm năm mươi người để trả nợ cho ta. Ta sẽ trả tiền vé máy bay, tiền ăn ở mọi thứ cho đến khi cô trả nợ hết.” “Ok”. Tôi trả lời: “Cháu sẽ đi”. Hia Khăm nói tiếp: https://thuviensach.vn “Nhưng cô chỉ có mười bốn ngày ở Hồng Kông thôi và trong thời gi đó phải cố gắng trả hết nợ cho ta, hoặc không chừng chỉ được ở có bảy ngày thôi đấy”. Tôi bắt đầu nhẩm tính: “Nếu vậy thì một ngày mình sẽ phải tiếp biết bao nhiêu khách chứ”. Ông ta lại tiếp: “Cô phải tiếp ít nhất bốn đến năm mươi khách một ngày vì nếu không cô sẽ phải trở về tay không, không được gì cả.” Đến đây, tôi bắt đầu có chút hoảng hốt: Ối trời! Chuyện gì thế này, ai mà tiếp được nhiều khách đến như thế. Ôi! Không thể thế được, không thể được. Tôi nghĩ Hia Khăm nói vậy có lẽ chỉ là để kiểm tra xem mình có dám không thôi. Cho dù Hia Khăm có nói như thế nào, tôi cũng không hề lung lay và luôn kiên định rằng phải đi cho bằng được. Bởi tôi nghĩ rằng, những điều mà Hia Khăm nói không phải là sự thật hoặc nếu có là sự thật thì cứ để khi nào đến đó rồi sẽ tính tiếp. Tất cả là bởi tôi muốn được ngồi máy bay, muốn được ra nước ngoài vì thế dù điều kiện có thế nào tôi cũng chấp nhận. Sau khi thỏa thuận xong xuôi, Hia Khăm dẫn tôi đi làm hộ chiếu. Vậy là bảy ngày nữa, tôi sẽ bay. Tôi về nhà báo với bố mẹ rằng mình sẽ đi Hồng Kông. Ông bà hỏi tôi đi làm gì. Tôi bảo có người thuê đi mua hàng ở Hồng Kông, chỉ khoảng hai tuần thì về. Mới đầu bố cũng ngăn cản, không muốn cho tôi đi vì sợ bị người ra lừa mg hàng cấm hoặc có thể bị lừa bắt đi bán thân. Nhưng với tính ương bướng, tôi kiên quyết mình phải đi bằng được. Cuối cùng bố cũng không ngăn cản được tôi. Tôi viện lí do: “Bố của Nỉnh đi đi, ở nhà không có việc làm, lấy đâu ra tiền tiêu”. https://thuviensach.vn Thế là ông đành phải để tôi đi. Cũng may vì nếu bố mẹ không cho phép thì tôi không thể làm được hộ chiếu vì khi đó tôi chưa đến hai mươi tuổi. Còn h trai tôi, khi biết chuyện qua bố mẹ cũng không nói gì, chỉ khuyên tôi cẩn thận kẻo bị lừa làm việc phạm pháp. Tôi nghĩ rằng cả bố, mẹ và h trai chắc chắn không nghĩ rằng tôi sẽ đi bán dâm vì tôi không thể hiện điều gì khiến họ nghĩ theo hướng đó. Khi ở Pattaya, họ cũng không biết tôi làm việc gì. Hơn nữa, tôi cho là bọn họ chắc chắn không bao giờ nghĩ rằng tôi có thể làm công việc này. Qu trọng là tôi chưa từng ăn mặc hở hg, lố bịch trước mặt người trong nhà dù chỉ một lần. Tôi ngủ không yên giấc, ngồi đếm từng ngày chỉ mong bảy ngày trôi qua thật nhh để được lên đường. Trước khi đi, Hia Khăm gọi tôi để tập trả lời các câu hỏi khi đến sân bay Hồng Kông. Ông hướng dẫn tôi họ sẽ hỏi như thế này, như thế kia và tôi phải trả lời cho đúng. Chúng tôi luyện tập rất nhiều lần trước khi đi. Chuyến đi lần này có một người phụ nữ lớn tuổi đi cùng, có thể gọi là A ma. A ma có nhiệm vụ đưa tôi vào Hồng Kông cho bằng được. Dù Hồng Kông cũng là một nước ở châu Á nhưng việc xuất nhập cảnh cũng không hề đơn giản. Cảnh sát sẽ hỏi rất nhiều trước khi cho phép bạn vào nước họ. Vì thế, tôi và A ma phải trả lời các câu hỏi sao cho thật khớp nhau phòng trường hợp cả hai bị tách riêng ra hỏi từng người. Chuyện này khá phức tạp, họ để A ma đóng giả làm mẹ tôi, chúng tôi đến Hông Kông để thăm họ hàng, sau đó sẽ đi chơi tiếp ở thành phố Sán Đầu[1], Trung Quốc. Chúng tôi đã chuẩn bị trước rất nhiều câu hỏi. Một ngày trước khi đi, Hia Khăm gọi tôi đến ngủ cùng ông nhưng tôi không chịu. Hia Khăm nói rằng tất cả phụ nữ được ông gửi đi Hồng Kông đều phải đến ngủ với ông trước khi lên đường. Nhưng tôi nhất quyết không chấp nhận. Điều mà tôi chấp nhận là làm việc để trả nợ mà thôi. Hia Khăm thấy tôi một mực từ chối, đành nhân nhượng để tôi đi mà không phải ngủ với ông ta như những người khác. https://thuviensach.vn [1] Thành phố ven biển thuộc Quảng Đông, cũng là một trong sáu đặc khu kinh tế của Trung Quốc. Sáng hôm sau tôi và A ma lên đường đi Hồng Kông. Tôi vô cùng hồi hộp, đến mức lúc ngồi trên máy bay tôi không hề ngủ chút nào chỉ mải nhìn bầu trời, nhìn mây trôi. Cảnh đó khiến tôi thực sự cảm thấy rất hạnh phúc, muốn được bay như thế này mãi mãi, muốn được bay dài hơn ba tiếng. Tôi nhớ bố từng nói rằng mọi thứ trên máy bay đều miễn phí, ăn cũng miễn phí và nếu thứ nào không ăn có thể lấy mg về. Tôi cũng giữ lại một số thứ như là bánh để mg về. Tôi cũng nhớ bố từng lấy nước hoa để trong nhà vệ sinh trong máy bay mg về nhà và cả chăn đắp nữa, vì thế tôi cũng làm theo y như bố. Tôi lấy nước hoa trong nhà vệ sinh trên máy bay và cũng gấp chăn cho vào trong túi xách mg về. Tôi biết tôi đg ăn trộm đồ của người ta nhưng tôi muốn có chúng, thêm nữa cũng không phải chỉ mình tôi làm điều này. Tôi nhìn thấy vài người cũng giống như tôi. Tôi nghĩ: “Hay đây! Lần này cũng có người chôm đồ giống mình. Dù sao cũng có người chôm cùng”. Cuối cùng tôi cũng thoát được, thật là may mắn! Tôi trộm đồ cũng giỏi đấy chứ! Đến sân bay Hồng Kông, tôi và A ma bị phỏng vấn thật. Họ hỏi tương đối nhiều và rất chi tiết ví như hỏi chúng tôi ra khỏi nhà lúc mấy giờ, ăn cơm ở đâu, ăn những gì, tiền ăn hết bao nhiêu, ngồi xe đến sân bay hay có người đưa ra, nếu ngồi taxi thì tiền taxi hết bao nhiêu, ai ngồi chỗ nào, ai ngồi trước ai ngồi sau người lái… Những câu hỏi này chúng tôi trả lời hầu hết đêu giống nhau. Đây là những câu hỏi được phòng xuất nhập cảnh Hồng Kông ưa dùng và hầu như ai cũng bị hỏi như vậy. Cuối cùng tôi và A ma cũng qua được cửa ải này dù câu trả lời của chúng tôi không hoàn toàn khớp nhau nhưng câu trả lời giống nhiều hơn câu trả lời khác. Ngoài ra, tôi ăn mặc trông giống một tiểu thư với áo tay dài kín đáo, quần dài, tết tóc sam. Lúc đó, trông tôi giống một cô gái người Hoa nên cũng khá giống A ma. Họ thuê A ma dẫn tôi sg Hồng Kông với giá năm nghìn bạt cộng với https://thuviensach.vn tiền máy bay đi về. Tính ra bà ta cũng thu được khá nhiều tiền từ những người con gái như tôi. Đó là một công việc phạm pháp nhưng rất nhàn hạ. Tôi không thể nào quên cái ngày đầu tiên của chuyến đi xa đầu tiên trong đời mình. Chúng tôi tới Hồng Kông khoảng ba giờ chiều và được một ông chủ tên là Hia Lím đến đón ở sân bay Hồng Kông. Hia Lím có vợ là người Thái và hầu như ngày nào ông ta cũng đi đón các cô gái Thái giống như tôi sg đây làm. Hia Lím đón tôi về nhà mình, chúng tôi nói chuyện, hỏi h nhau không đến nửa tiếng thì một người Hồng Kông tên là A Chông đến đón tôi đi. A Chông sẽ là người dẫn tôi đi đến mọi ngõ ngách ở Hồng Kông để làm việc. A Chông nói tiếng Thái khá tốt. Hắn biết mọi thứ về người Thái và tiếng Thái do đã làm nghề này được mấy năm rồi. Chúng tôi gọi những người này là “bảo kê” hay gọi theo cách khác là “ma cô”. Ông Lím bảo tôi phải làm việc luôn trong ngày đầu tiên này. Ông ta nói cần phải làm việc cho thật nhh, không nên chậm trễ. Tôi thắc mắc tại sao không để cho tôi được nghỉ vài ngày trước đã. Ông ta nói cứ vừa làm vừa nghỉ, không cần ngủ, khi nào xong việc khắc sẽ được ngủ. Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu và nghĩ đến Hia Khăm từng nói công việc này rất nặng nhọc, liệu tôi có làm nổi không. Hình như mọi thứ đg bắt đầu diễn ra đúng như ông ta đã nói thật. Cuối cùng, tôi vẫn phải nghe theo lời Hia Lím. A Chông sẽ đóng giả làm người yêu tôi và sẽ đưa tôi đi làm, đồng thời giúp giải quyết mọi việc rắc rối trong trường hợp tôi bị cảnh sát hoặc CID[2]kiểm tra hay bắt giữ. Công việc của chúng tôi sẽ như thế này: Tôi vào phòng làm việc với khách khoảng mười lăm, hai mươi phút, không cần cởi quần áo, chỉ mặc váy và kéo lên thôi. Giá dịch vụ như sau: Tiền dịch vụ từ khách là một trăm năm mươi đô-la Hồng Kông tương đương với bốn trăm năm mươi bạt tại thời điểm đó. Số tiền này sẽ được chia làm ba phần: Một trăm đô cho ông chủ, ba mươi đô cho người bảo kê là A Chông và hai mươi đô tiền thuê phòng khách sạn. Tôi phải tiếp đủ một trăm năm mươi khách mới trả hết chi phí của “con-théc”[3] hay nói cách khác là trả hết nợ cho ông chủ. Về https://thuviensach.vn phần tôi, tôi chỉ nhận được tiền dịch vụ dùng miệng phục vụ khách, mỗi lần ba mươi đô. [2] CID: Viết tắt của Criminal Investigation Department, đây là đội cảnh sát mặc thường phục của phòng điều tra tội phạm của cảnh sát Anh và cảnh sát các nước nắm trong Khối liên hiệp Anh. [3] “Con-théc” hay “théc” là tiếng lóng của gái mại dâm, mượn từ từ “con-tract” trong tiếng Anh có nghĩa là “hợp đồng”, nói về tất cả các chi phí được sử dụng trong quá trình đi lại bán dâm ở nước ngoài mà boss sẽ là người trả trước số tiền này, nên đó chính là món nợ mà các cô gái phải trả góp dần cho đến khi hết nợ. Mỗi lần orale sex đều phải dùng bao cao su, nếu khách không tuân thủ hoặc gây chuyện thì gọi bảo kê. Bảo kê sẽ vào phòng để dàn xếp với khách. Nếu khách sử dụng thời gi phục vụ quá hai mươi phút tính phí gấp đôi thành ba trăm đô và nếu khách không đồng ý thì cũng để bảo kê xử lý. Trong suốt thời gi tôi làm việc bảo kê phải ngồi ch chừng trước cửa phòng và nếu đã tiếp đủ một trăm năm mươi người để trả nợ thì giá dịch vụ vẫn được chia thành ba phần nhưng có điều chỉnh tỷ lệ ăn chia: Người giám sát năm mươi đô, ông chủ năm mươi đô và tôi được năm mươi đô, còn tiền dịch vụ dùng miệng ba mươi đô vẫn là tiền của tôi như cũ. Vì thế, khi tôi trả hết nợ tôi sẽ có cơ hội được tiền dịch vụ mỗi khách khoảng hai trăm bốn mươi bạt trong thời gi hai mươi phút. Nhưng phần lớn khách sẽ bo thêm, có người cho nhiều đến một trăm đô, ít nhất cũng hai mươi đô. Có nhiều cô gái tiếp khách nhiều đến mức mỗi ngày lên đến bốn mươi, năm mươi người. Trước đây tôi chưa từng biết có kiểu bán dâm như thế tồn tại trên thế giới này, nhưng bản thân tôi cũng chưa thể tiếp được nhiều khách đến thế. Ngày đầu tiên tôi đi làm từ bốn, năm giờ chiều và trở về vào hai giờ sáng, nhưng tôi chỉ tiếp được có hai khách khiến cả bảo kê và ông chủ rất tức giận. Họ nói ngày mai tôi phải làm được nhiều hơn thế. Tôi làm việc được hai, ba ngày thì cảm thấy rất đau đớn, không thể chịu đựng thêm https://thuviensach.vn được nữa. Tôi xin ông chủ cho tôi được về nước nhưng ông ta không đông ý. Ông ta nói tôi vẫn chưa trả hết nợ. Ông ta liền lấy một ít thuốc của Trung Quốc gần giống với nhân sâm cho tôi uống và nói rằng cứ uống thuốc này đi, nếu đi làm mà còn thấy đau thì sẽ chấp nhận cho tôi về lại Thái. Ông ta còn nói thuốc này rất đắt. Sau khi uống, ông ta cho tôi nghỉ khoảng ba, bốn tiếng rồi gọi dậy đi làm tiếp. Các bạn tin không? Uống xong thuốc, khi làm việc tôi thực sự không hề cảm thấy đau đớn chút nào. Thật là lạ! Tôi phải kiên nhẫn làm việc ở Hồng Kông cho đến khi trả được hết nợ cho ông chủ, mất tất cả hai tuần. Nếu so sánh với người khác thì có thể coi là rất kém vì họ chỉ trả nợ trong vòng không quá năm đến bảy ngày. Nhưng thực sự, tôi cũng không thể tiếp được nhiều khách hơn thế. Sau khi trả nợ xong, ông chủ cho tôi đi gia hạn visa tại thành phố Sán Đầu, Trung Quốc và tôi được phép ở lại Hồng Kông thêm mười bốn ngày nữa. Tôi thực sự không muốn đi gia hạn visa nhưng vì luôn có bảo kê đi cùng nên không làm khác được. Sau khi gia hạn visa, tôi trở lại Hồng Kông làm việc tiếp. Lần này tôi lập mưu gi lận ông chủ bằng cách liên kết với bảo kê. Ngày nào làm được mười khách thì báo chỉ được năm khách, ngày nào được hai mươi khách thì báo chỉ được mười khách. Tôi chia cho bảo kê bảy mươi, tám mươi đô cho mỗi ca đó nên hắn cũng vui vẻ chấp nhận. Tôi được phép ở lại thêm mười bốn ngày nhưng khi làm việc đến ngày thứ mười, tôi đã tự nộp mình cho cảnh sát vì tôi muốn trở về nhà. Trong thời gi làm việc mười ngày đó, tôi vừa gi lận vừa tích tiền bo của khách được khoảng năm mươi nghìn bạt, cộng thêm tiền chia từ ông chủ khoảng ba mươi nghìn bạt. Tổng cộng tôi mg về Thái được khoảng hơn tám mươi nghìn bạt. Lúc tôi đi tự thú với cảnh sát, A Chông – bảo kê của tôi không biết. Hắn nghĩ rằng tôi thực sự bị bắt. Tôi biết hắn muốn tôi làm việc tiếp cho đủ mười bốn ngày sau đó hắn sẽ tiếp tục đưa tôi đi ra hạn visa ở Macao lần nữa vì hắn cũng nhận được khá nhiều lợi lộc từ tôi thông qua việc gian lận ông chủ. Tuy nhiên, dù sao đi chăng nữa, tôi cho rằng bọn người này chỉ chăm chăm kiếm lợi từ tôi mà thôi. Vì thế tôi cần phải phản https://thuviensach.vn bội chúng để bảo vệ toàn cho chính mình. Tôi chưa từng tin tưởng bất cứ ai. Liệu có ai biết được trong suốt hai mươi bốn ngày ở Hồng Kông tôi sống không khác gì trong địa ngục, đau đớn cùng cực, nhưng tôi vẫn phải cam chịu chấp nhận vì chính tôi đã tự lựa chọn như thế. Nếu không, tôi sẽ phải trở về tay không mà chẳng được chút lợi lộc gì từ việc hiến thân và chịu đựng đau đớn đó cả. Vì thế, tôi bắt buộc phải gi lận với ông chủ. Hành vi này không được coi là làm điều xấu, bởi ông ta cũng đã nhận được khá nhiều lợi lộc trong thời gi tôi phải nhắm mắt làm việc tại Hồng Kông. Lúc đó, tôi lúc nào cũng nhớ đến khuôn mặt của con. Tôi muốn có tiền mua sữa cho con, không muốn để con phải đói khổ và cũng sẽ không làm gánh nặng cho mẹ nữa. Tôi cũng nhớ đến khoảnh khắc sinh con và thầm nhủ, lúc sinh con còn đau đớn hơn thế này nhiều, vì thế, có đau đớn thế nào cũng phải chịu đựng. Nhiều lúc, tôi không chỉ đau mà còn cảm thấy rất mệt vì hàng ngày phải chạy đua với thời gi, phải đi bộ đến nhiều tòa nhà, phải chạy lên chạy xuống cầu thg thật nhh và còn phải chạy trốn cảnh sát mỗi ngày cả mấy chục lần. Tóm lại, phải chạy cả ngày vì cảnh sát thường xuyên lùng sục nhưng lần nào tôi cũng may mắn chạy thoát được. Vừa chạy rất mệt nhưng vẫn phải vào làm việc với khách. Nhiều lần gặp phải khách khó tính nhưng tôi cũng vẫn phải chịu đựng. Tôi luôn nghĩ rằng, tôi gặp khó khăn bao nhiêu thì những người phụ nữ Thái khác ở Hồng Kông cũng vất vả chẳng kém gì tôi. Mọi người chắc cũng vì hoàn cảnh khó khăn nên mới phải buộc lòng đi bán thân, phải đối mặt với nỗi đau đớn, sự cùng khổ và cái chết. Tôi muốn nói cho các bạn biết một điều rằng, việc ngủ với khách để đổi lấy tiền chẳng hề sung sướng giống như ngủ với người mình yêu chút nào đâu. Ngủ với người mình yêu dù có đau đớn nhưng vẫn hạnh phúc. Nhưng ngủ với khách thì nhiều lần phải rơi nước mắt vì tủi nhục. Nhiều khách rất thô lỗ, dơ bẩn nhưng vẫn phải cố gắng chịu đựng. Còn có rất nhiều thứ trong cuộc sống mà gái bán dâm phải trải qua. Nhiều người bị khách hành https://thuviensach.vn hạ, đánh đập. Nhiều người chết vì gặp phải khách bệnh hoạn, thú tính. Bạn của tôi có người bị khách hiếp đến ba, bốn lần, rất đáng thương nhưng may thay lần nào cũng trốn thoát được. Coi như may mắn vì vẫn còn giữ được mạng sống. https://thuviensach.vn TÔI LÀ Ê-RI Thanadda Sawangduean www.dtv-ebook.com Chương 5: Món Tiền Đầu Tiên – Vất Vả Khôn Cùng Sau khi chịu đựng bao nỗi vất vả từ Hồng Kông trở về Thái Lan, tôi rất vui mừng với số tiền đã kiếm được. Đây là số tiền lớn nhất mà tôi từng kiếm ra và tôi suy nghĩ tiếp theo sẽ nên làm gì với số tiền này. Tôi có nên đầu tư bán hàng không và sẽ bán cái gì? Nhưng nếu có tiêu hết tiền thì chắc chắn tôi cũng sẽ không quay trở lại làm việc ở Hồng Kông một lần nào nữa bởi đó đúng là địa ngục trần gian. Tôi vui mừng quay về gặp bố mẹ và nói với bố rằng tôi có một khoản tiền kha khá muốn đưa cho bố mẹ và để dành tiền mua sữa cho con. Số tiền tám mươi nghìn bạt có thể không nhiều đối với những người có tiền nhưng đối với một đứa mới mười chín tuổi như tôi lúc đó thì quả là cả một gia tài. Khi quay về Thái Lan, tôi có gọi điện cho ông chủ thông báo tôi đã trở lại Thái và xin được nhận lại phần tiền của tôi. Ông chủ rất tốt và trung thực. Ông luôn nói: “Nếu làm việc mà bị cảnh sát bắt thì không cần lo lắng cứ trở về Thái luôn rồi ta sẽ đưa lại tiền không thiếu một bạt, không phải lo, ta sẽ không lấy tiền của cô đâu”. Và sự thực đúng là như vậy, ông chủ sai người đem tiền đến cho tôi. Ông trả tôi đầy đủ, không bớt dù chỉ là một bạt thật. Ông còn nói, nếu còn muốn trở lại đó làm việc cũng được, ông sẽ giảm giá “con-théc” cho. Tôi trả lời với ông rằng chắc chắn tôi sẽ không đi nữa, nhưng thực sự tôi cũng không chắc lắm. Nếu không còn đường nào khác, rất có thể tôi sẽ quay trở lại. Tôi thấy nhiều cô gái Thái đi làm việc ở Hồng Kông, chẳng có ai chỉ đi duy nhất một lần. Họ luôn nói sẽ không làm nữa, không đi nữa, sợ đến chết nhưng chưa hết một tháng tôi đã thấy họ quay lại đó rồi. https://thuviensach.vn Từ khi ở Hồng Kông về, cách ăn mặc của tôi cũng thay đổi chóng mặt. Tôi trở nên mạnh dạn hẳn, thấy chẳng có gì phải xấu hổ với người khác về việc ăn mặc hở hang của mình cả. Sau khi nhận được tiền từ ông chủ cộng với số tiền mang về, điều đầu tiên tôi muốn làm là: Đi mua vàng, vì từ lúc sinh ra đến giờ tôi chưa từng được đeo vàng như người ta bao giờ, cùng lắm cũng chỉ được đeo một chiếc vòng bạc một chỉ, thế cũng được coi là to tát lắm rồi. Tôi còn nhớ hôm đó ở Bang Rak trời mưa rất to, nước ngập đến đầu gối. Tôi ngồi xe lam đến khu vực khách sạn Shangri La, mặc quần bò rất bụi, phải xắn lên đến đầu gối vì ngập nước. Chân thì đi dép lê. Tôi lấy túi nilon chụp lên đầu cho khỏi ướt vì mưa rất to rồi đi thẳng vào tiệm vàng. Tôi nhìn mặt chủ tiệm và cũng đoán được họ không những không muốn tiếp đón tôi mà ngược lại còn có vẻ đề phòng tôi nữa. Hoặc có thể họ nghĩ rằng chắc tôi chỉ vào trú mưa. Khi đã vào trong cửa hàng, tôi bảo họ cho xem một chiếc dây chuyền đeo cổ khoảng bốn chỉ, hồi đó có giá khoảng năm nghìn bạt. Khi tôi xin họ cho xem dây chuyền, chủ tiệm vàng cũng đưa chiếc dây ra nhưng cố tình để mỗi người cầm một đầu sợi dây chuyền, nghĩa là ông ta không chịu thả dây chuyền ra. Tôi cũng chỉ dùng tay sờ sờ, vuốt vuốt xem hoa văn sợi dây mà thôi. Tôi nói: “Ok, sợi này đẹp đấy!”. Rồi tôi lại xin được xem một sợi dây chuyền đeo tay khác, cũng nặng khoảng bốn chỉ. Chủ quán vẫn làm như cũ, tôi cầm một đầu, ông ta cầm một đầu. Tôi biết ông ta không hề tin tôi, khiến tôi không muốn mua. Nhưng bởi tôi là người không thích bị ai khác coi thường nên quyết định mua ngay lập tức. Khi tôi lôi một bọc tiền từ trong túi quần ra rồi đếm, đưa ra khoảng hơn mười nghìn bạt thì chủ quán liền thay đổi hẳn thái độ. Ông ta tỏ ra niềm nở tiếp đón tôi nhiều hơn và giới thiệu tôi mua thêm nhẫn và tôi cũng mua theo lời giới thiệu của ông ta. https://thuviensach.vn Tôi để ý thấy xã hội của chúng ta thiếu sự công bằng, hay coi thường, khinh bỉ người khác cho dù ở bất cứ đâu. Tôi đeo vàng trở về nhà, bố mẹ thấy thế liền hỏi: “Con lấy vàng giả ở đâu ra đeo thế? Cẩn thận không bị cướp giật, rồi có khi còn bị chúng đánh đấy”. Tôi nói với bố mẹ: “Đây là vàng thật, không phải đồ giả. Nỉnh đi làm có tiền nên mới mua vàng”. Các anh chị của tôi giật mình kinh ngạc khi thấy tôi có rất nhiều vàng không biết từ đâu mang ra đeo. Tất cả bọn họ ban đầu đều nghĩ tôi đeo vàng giả vì trong gia đình của chúng tôi chưa từng có ai mua nhiều vàng như thế về đeo. Tôi đưa cho bố mẹ một khoản tiền để chi tiêu. Bố rất ngạc nhiên và hỏi tôi: “Con đi Hồng Kông có một tháng, tại sao lại có nhiều tiền mang về thế?”. Tôi nói: “Có người thuê con mang hàng sang Hồng Kông bán và lúc về cũng thuê mang hàng về Thái. Không phải là hàng cấm, bố không phải lo”. Tôi biết bố không tin tôi. Bố có lẽ đã biết tôi đi làm gì vì bố từng làm việc ở nước ngoài. Bố không ngốc đến mức tin vào những lời nói dối của tôi. Nhưng có lẽ bố không muốn tra khảo tôi nhiều. Có lẽ bố hiểu tôi. Nhưng liệu có ai hiểu được rằng, để có được số tiền này tôi đã trả qua bao đau đớn, khổ sở đến nhường nào. Nhiều lúc gặp phải khách khó tính, bệnh hoạn, thú tính tôi cũng phải chịu đựng. Thậm chí, tôi còn gặp trường hợp khách của tôi bị bọn người khác đuổi đánh, chém khiến máu chảy ròng ròng và chạy trốn vào phòng tôi. Lúc đó anh ta đã bị đâm, tay vẫn đang giữ dao và ngồi xuống rút dao ra ngay trước mắt tôi. Tôi chỉ biết há miệng kinh hãi https://thuviensach.vn và ngồi yên không dám kêu lên vì người đó chắc chắn không muốn nghe tôi kêu gào lúc này. Vì nếu tôi kêu lên, rất có thể anh ta sẽ bị bọn đuổi bắt phát hiện và giết chết. Anh ra rút dao ra khỏi mạng sườn, máu chảy thành dòng. Nhưng mọi người có biết không, anh ta vẫn còn có thể “mây mưa” với tôi như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Chỉ có tôi run lên bần bật mà vẫn phải cố gắng làm cho xong việc. Tôi còn nhớ, người khách đó quăng cho tôi số tiền nhiều hơn giá thông thường và nói rằng anh ta sẽ đi tìm bác sỹ ngay, thậm chí còn hẹn sẽ đến tìm tôi lần nữa. Nhưng từ đó trở đi tôi chưa từng gặp lại anh ta. Anh ta trông vẫn còn rất trẻ, ra dáng một thanh niên khỏe mạnh. Ở Hồng Kông còn có nhiều chuyện khác mà tôi được trải nghiệm và qua đó học hỏi được rất nhiều điều. Làm công việc này, thời gian nghỉ ngơi của tôi rất ít, mỗi ngày chỉ được ngủ năm, sáu tiếng, ngoài thời gian đó ra đều phải làm việc. Chắc cũng không cần phải nói tôi phải tiếp bao nhiêu khách mới kiếm được số tiền này. Nhiều người giỏi hơn tôi, kiếm được cả trăm nghìn bạt, so với họ có thể nói là tôi kiếm được vô cùng ít. Nhưng tôi may mắn khi bố mẹ không phải là người chỉ biết đến tiền. Bố tôi trái lại còn chẳng muốn động đến số tiền này, còn mẹ tôi cũng chưa từng đòi hỏi điều gì. Điều này khác hẳn bố mẹ của nhiều người khác, thấy con có nhiều tiền mang về thì chỉ biết lấy để tiêu. Nhiều ông bố bà mẹ khác biết con mình đi bán dâm cũng mặc kệ, chẳng hề quan tâm, làm gì cũng được miễn là có tiền mang về cho họ. Bố mẹ tôi là người tốt. Tất cả điều gì đã xảy ra với tôi, tôi cho rằng đó đều là lỗi của tôi. Bố mẹ không khuyến khách hay đồng tình với những việc tôi làm và tôi tin rằng, nếu bố mẹ biết tôi đã làm công việc gì thì chắc chắn cả hai sẽ rất đau đớn. Ngay đêm đầu tiên từ Hồng Kông trở về, tôi bắt đầu ăn mặc kiểu mát mẻ, thoải mái theo sở thích của mình nhưng vẫn cố tránh không để cho bố mẹ và các anh chị nhìn thấy. Đêm hôm đó tôi đi chơi cùng lũ bạn ở Patpong. https://thuviensach.vn Tôi đến đó chơi theo phong cách của một người có tiền, không giống những lần đi chơi trước đó đều không xu dính túi, đến tiền ăn còn chẳng có. Tôi đeo vàng khoe lũ bạn và đưa chúng đi chiêu đãi một bữa thoải mái. Bọn chúng vô cùng ngạc nhiên, không hiểu sao tôi lại có nhiều tiền thế, không giống bình thường chút nào. Cái thời đó, sáu, bảy nghìn bạt được coi là một số tiền rất lớn đối với một cố gái mới mười tám, mười chín tuổi như tôi cũng như những đứa khác trong nhóm. Đêm đó, tôi mặc quần soóc bò, áo ba lỗ lửng chỉ đến nửa người, trông gần giống áo quây, nhìn qua có thể coi là rất hở hang. Tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại dám mặc như vậy. Nói đơn giản, tôi mặc chẳng khác gì một gái bán hoa chuyên nghiệp. Mặc bộ này khiến tôi trở thành tâm điểm cho mọi ánh mắt của tất cả bọn đàn ông đang đi trên đường, đến cả lũ bạn trong nhóm đua xe cũng không thể không nhìn vào. Trong lúc đang đi bộ ở khu Patpong, một người đàn ông mà sau này tôi mới biết là hướng dẫn viên hành nghề chui tại phố Patpong, đến hỏi tôi như thể người đó đã từng thấy tôi bán băng nhạc và thuốc lá trước đó. Anh ta có lẽ do thấy tôi đã thay đổi hoàn toàn nên đến lân la hỏi han. Anh ta gợi ý rủ tôi đi làm việc ở Nhật và dò hỏi xem tôi có quan tâm đến điều đó không. Lúc ấy, do tôi vẫn còn nhỏ tuổi, ý nghĩ vẫn còn trẻ con nên tôi trả lời anh ta một cách đầy khoe khoang rằng tôi mới từ Hồng Kông trở về sáng nay, chưa muốn đi đâu cả. Nhưng thật ra, trong lòng tôi rất muốn đi. Tôi tự hỏi: “Ôi, thật à, mình sẽ được đi Nhật thật sao? Khi nào sẽ được đi?”. Trong lòng cũng sợ rằng người đó sẽ đổi ý vì tôi lỡ trả lời vênh váo rằng tôi cũng đã từng đi nước ngoài rồi. Nhưng cũng chỉ là Hồng Kông mà thôi, rất chi là gần, ai cũng từng đi cả rồi. Nhưng anh ta nói rằng: “Không sao đâu em. Nếu vậy thì em cứ chơi cho hết tiền đi đã. Khi nào hết tiền, muốn đi Nhật thì cứ đến tìm anh. Đêm nào anh cũng đến đây, hỏi ai cũng biết anh cả. Anh tên là Tùn”. https://thuviensach.vn Tôi trả lời “Ok” rồi cùng lũ bạn đi chơi một mạch hai ngày hai đêm liền mà không về nhà. Tôi mải mê theo chúng đi ngủ ở hết nhà đứa này đến nhà đứa khác, tiêu tiền như chưa bao giờ được tiêu và thực tế thì cũng chưa tưng có tiền để tiêu thật. Hồi đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản là cứ tiêu hết đi, tiền kiếm dễ, tiêu hết rồi sẽ tìm cách kiếm lại vì lúc đó tôi cũng đã biết đến thế giới bên ngoài nhiều hơn một chút. Tôi nghĩ, cùng lắm là sẽ quay lại Hồng Kông làm việc tiếp. Những cô gái kiếm tiền như chúng tôi thường nghĩ như vậy, không màng đến giá trị của đồng tiền vì kiếm được quá dễ dàng, không cần đến kiến thức, không phải dùng trí não, chỉ dựa vào sự dũng cảm mà thôi. Nhưng thế nào thì tôi cũng luôn nghĩ rằng dù tôi có bán thân nhưng vẫn còn hơn là tôi bán thuốc phiện giống như nhiều thanh niên khác vì nó chỉ gây hại cho sức khỏe của mình và của người khác mà thôi. Tôi có bán thân thì cũng chỉ là thân thể của tôi, chẳng ảnh hưởng gì đến ai. Hồi trước, khi mới đi bán dâm, tôi bắt đầu suy nghĩ rằng đó là điều bắt buộc phải làm chứ kỳ thực trong lòng tôi chưa từng nghĩ sẽ trở thành một gái bán dâm chuyên nghiệp. Trong dòng họ gia đình chắc chắn chưa từng có ai làm nghề này. Nhưng lúc này tôi bắt buộc phải làm vì nếu không làm thì sẽ không có tiền và cũng không có việc gì khác kiếm được nhiều tiền như thế. Sau khi đi chơi thoải mái với lũ bạn trong hai, ba đêm tôi về nhà gặp bố mẹ. Tôi có cảm giác bố mẹ và anh trai bắt đầu thả lỏng tôi hơn, không còn nghiêm khắc với tôi như trước. Tôi nghe bố nói với mẹ: “Cứ kệ nó, bây giờ nó đã lớn, có thể chịu trách nhiệm về cuộc đời mình, nó đã nhận thức được đâu là tốt, đâu là xấu và cũng đã từng đi nước ngoài rồi. Từ giờ trở đi, chắc nó sẽ biết bảo vệ được chính mình thôi, không cần phải lo lắng đâu bà ạ”. Tận sâu trong lòng, tôi cảm thấy vui mừng khi bố mẹ nới lỏng tôi dần dần từng chút một. Tôi nói với bố: “Bố, vài ngày nữa Nỉnh sẽ đi Nhật”. https://thuviensach.vn Bố bỏi: “Con đi làm gì? Ai đưa đi? Cẩn thận không bị họ lừa đấy”. Tôi nói: “Con đi làm việc cho một quán ăn Thái, bố không phải lo lắng vì họ chắc chắn không lừa con đâu mà”. Tôi nói dối vì không muốn để bố mẹ phải phiền lòng nhưng tôi luôn cảm thấy bố tôi biết hết việc tôi đang làm. Chỉ có điều ông không muốn tra khảo thôi. Tôi nói với bố mẹ rằng trong khoảng mười ngày nữa tôi sẽ đi Nhật. Nhưng anh trai của tôi có vẻ không tin tôi sẽ đi được. Anh ấy nghĩ rằng tôi chỉ nói linh tinh vì tôi cũng mới từ Hồng Kông về. Nhưng anh ấy cũng không có ý kiến gì. Sau đó một ngày, tôi thấy nhớ con da diết nên quyết định đến Nakhon Sawan để thăm con, đồng thời còn muốn đến để tạm biệt và gửi gắm con cho thím Xa Ing, để thím hiểu là tôi không bỏ rơi con như Ót đã từng bỏ rơi tôi và con để đi với bồ mới. Đến Nakhon Sawan, tôi thấy trong nhà chỉ có thím Xa Ing và con mình. Ót không ở cùng, nhưng còn có chị Ét chị gái của Ót vẫn thỉnh thoảng về thăm nom vì chị cũng đã có chồng. Tôi đến chào tạm biệt thím Xa Ing, không quên thông báo mình sẽ đi Nhật. Thím không nói gì, chỉ dặn tôi: “Nếu có cơ hội gặp người con trai nào tốt, con hãy bắt đầu với người ta. Con không cần phải lo cho cháu. Thím sẽ nuôi cháu cho. Con cũng không phải gửi bất cứ thứ gì cho nó hết. Chỉ cần con tự chăm sóc bản thân mình cho thật tốt là được”. Tôi gần như không thể tin được thím Xa Ing lại yêu thương mẹ con tôi nhiều đến thế. Thím cũng không cần bất cứ điều gì từ tôi. Trong lòng tôi rất cảm động và thấy biết ơn thím vô cùng. Tôi cũng thực sự muốn được gọi thím là mẹ. https://thuviensach.vn Mặc dù trước đây thím đối xử tệ với tôi, đánh đuổi tôi. Nhưng tôi cũng hiểu được cảm giác khi ấy của thím. Chỉ bởi thím thấy tôi và Ót là chị em họ của nhau, có cùng chung huyết thống thì tất yếu không thể thành vợ thành chồng của nhau, và đó cũng là suy nghĩ của tất cả mọi người trong gia đình, đặc biệt là anh trai tôi. Thực sự thì họ suy nghĩ cũng đúng, tôi mới chính là người sai khi quá nhẹ dạ cả tin, nếu tôi làm khác đi thì có lẽ cuộc sống của tôi bây giờ đã không phải rơi vào hoàn cảnh đáng thương này. Tôi luôn mơ ước được học hành tử tế, có công việc ổn định và cũng muốn có một tấm chồng tốt để nương tựa trong tương lai, đặc biệt sẽ không phải trở thành gái bán hoa như bây giờ. Tôi thấy hối tiếc khi mình đã làm sai, hối tiếc khi đã bỏ học, hối tiếc khi không thể thực hiện ước mơ trở thành một kiến trúc sư của mình. Tôi hỏi thăm thím Xa Ing về Ót, xem hắn đã đi đâu, tại sao không ở nhà chăm sóc con. Thím Xa Ing nói, hắn đã có vợ mới ở tỉnh Kampenet. Trước đó hắn cũng đem vợ về nhà ở cùng thím nhưng thím Xa Ing thấy người đàn bà này vô cùng lười biếng không chịu giúp làm việc nhà, đã thế còn đánh con của tôi nữa. Vì thế thím Xa Ing đã đuổi cả hai đứa đi chỗ khác ở. Thím nói muốn tôi đi gặp Ót, ăn mặc thật đẹp cho hắn nhìn thấy và thông báo cho hắn biết tôi sắp đi Nhật. Thím muốn để Ót hối hận khi đã đối xử không tốt với tôi và khiến hắn cảm thấy luyến tiếc khi dám bỏ rơi tôi. Thím năn nỉ đồng thời đưa địa chỉ nhà của vợ mới của hắn cho tôi, nói tôi phải đến gặp bằng được. Thực sự thì tôi cũng không muốn đi lắm vì tôi rất hận hắn, ghê tởm hắn và không muốn nhìn thấy mặt hắn thêm một lần nào nữa, hắn chết ở xó nào cũng mặc xác. Nhưng cuối cùng tôi cũng đồng ý làm theo lời của thím vì bản thân thím Xa Ing cũng có cảm giác tôi đã thay đổi khác xưa rất nhiều. Hồi trước tôi trông rất xấu xí, không biết cách ăn mặc trang điểm, rất giống một kẻ ngốc nghếch quê mùa, không theo kịp người khác. Có lẽ, đó chính là nguyên nhân mà Ót chán, bỏ rơi tôi và luôn nghĩ tôi là một đứa ngốc. https://thuviensach.vn Sáng sớm hôm sau, tôi từ Nakhon Sawan đi Kampenet. Phải thú thật là tôi quá giỏi khi tìm được đến địa chỉ nhà hắn. Hôm đó tôi ăn mặc rất đẹp, trông đáng yêu và hơi sexy. Ót chắc chắn chưa từng thấy tôi ăn mặc thế này trước đó và bản thân hắn cũng không bao giờ tưởng tượng rằng tôi có thể thay đổi nhiều như thế. Tôi đeo một sợi dây chuyền khoảng tám chỉ với chủ định trêu ngươi hắn. Thím Xa Ing quả đã nghĩ đúng khi khuyên tôi nên đến gặp hắn, thế này hóa ra lại hay. Tôi đến nhà vợ mới của hắn, hay đúng ra phải gọi là một túp lều tồi tàn thì đúng hơn. Nhìn thấy túp lều đó, tôi không khỏi ngạc nhiên và thầm nghĩ sao Ót lại có thể suy nghĩ nông cạn đến vậy? Chắc hẳn hai người bọn họ phải yêu nhau lắm, nếu không chắc chắn hắn sẽ không chấp nhận chịu cực khổ đến ở trong ngôi nhà tồi tàn thế này. Tôi phải cảm ơn thím Xa Ing vì đã giúp tôi nhìn thấy cảnh ngộ này của hắn. Tôi gọi to tên Ót được một lúc thì hắn cũng đi ra. Tôi biết hắn rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi. Hắn hỏi: “Làm sao mà tìm được đến đây? Ai bảo cho cô biết tôi đang ở đây?”. Tôi trả lời rằng thím Xa Ing sai tôi đến xem hắn như thế nào. Tôi để ý thấy Ót nhìn tôi từ đầu đến chân, không giấu nổi sự ngạc nhiên. Hắn hỏi tiếp: “Cô làm gì mà có nhiều tiền thế? Có chồng mới rồi à?”. Tôi nói: “Không phải tôi có chồng mới mà là tôi đi làm gái đấy!”. Hắn nói: “Đừng trêu ngươi tôi như vậy. Tôi hỏi thật đấy”. Tôi nói: “Thì tôi cũng đang trả lời thật đây. Tôi đã đi làm gái bán hoa, lại còn được đi bán ở tận nước ngoài nữa kia”. https://thuviensach.vn Tôi bắt đầu nói chuyện khoe khoang và trả lời hắn kiểu trêu tức rằng: “Cảm ơn vì anh đã bỏ tôi. Giờ tôi mới biết rằng đi làm gái khiến cuộc sống của tôi tốt hơn rất nhiều. Nếu biết sớm thế này, tôi nên làm gái từ lâu rồi mới phải. Không thèm bám dính lấy anh như cái hồi đó đâu”. Trong lòng tôi thực sự không muốn nói ra như vậy chút nào. Nhưng vì muốn hạ nhục hắn nên mới làm thế. Vậy mà hắn vẫn mặt dày hỏi tôi: “Chúng ta quay về với nhau thêm một lần nữa được không?”. Tôi cười phá lên và hỏi lại hắn: “Anh đang mơ đấy hả? Tỉnh lại được rồi đấy. Và anh nên trở về chăm nom con cái ở nhà đi, không phải cứ vứt cho một mình mẹ nuôi như thế mà được đâu”. Hắn ra điều kiện nếu tôi quay lại với hắn như trước thì hắn sẽ về chăm sóc con. Tôi bèn nói rằng, chắc chắn sẽ không có ngày đó đâu, với lại tôi đang chuẩn bị đi Nhật và còn không quên thông báo với hắn rằng chắc tôi sẽ lại làm gái như cũ. Ai có thể tin được, cho dù tôi có nói thô lỗ như thế nào đi chăng nữa thì Ót cũng không tin là tôi đã đi bán dâm, vì hắn không tưởng tượng nổi và cũng không bao giờ tin tôi sẽ làm nghề đó. Hắn nghĩ tôi nói dối để hạ nhục hắn. Chúng tôi nói chuyện với nhau không lâu thì vợ mới của Ót đi ra gọi hắn vào rồi chửi cả hắn và tôi. Cô ta sợ tôi sẽ cướp mất chồng cô ta đấy mà. Trong mắt tôi, người đàn bà này không hề đẹp một chút nào. Cô ta rất đen và rất chua ngoa. Tôi nghĩ tôi đã xấu rồi, không ngờ thị còn xấu hơn cả tôi. Tôi hỏi Ót: “Sao anh có thể chọn loại đàn bà như thế này về làm vợ được cơ chứ? Không thể tìm được ai tử tế hơn thế này à?”. https://thuviensach.vn Bọn tôi cãi nhau được vài câu thì vợ Ót xông vào tát tôi. Tôi cố gắng đánh lại nhưng bị kéo ra trước nên lĩnh trọn một cái tát. Sau đó, bố của người đàn bà đó chạy ra quát mắng con gái mình và đuổi cô ta vào nhà. Đã thế, ông ta còn chửi cả Ót, đuổi Ót ra khỏi nhà mình và nói rằng không được phép đến gặp con gái ông ta nữa. Ông ta chắc cũng chẳng ưa gì hắn bởi hàng ngày hắn chỉ ngồi gẩy ghi-ta, không chịu đi làm. Tôi thầm nghĩ chắc Ót vẫn giữ tính cách như cũ giống như hồi ở với tôi, lười biếng, không chịu làm việc. Ai mà lấy phải hắn làm chồng cũng đen đủi cả một đời. May mắn thay, tôi đã thoát khỏi hắn và mặc dù phải trở thành gái điếm nhưng vẫn còn hơn là ngu dại bám theo hắn, kẻ đã làm tổn thương tâm hồn tôi hết lần này đến lần khác và có lẽ cũng chưa bao giờ yêu tôi thật lòng. Kẻ mặt dày ấy lại cố gắng đến van xin tôi quay lại sống với hắn thêm một lần nữa. Hắn nói rằng hắn sẵn sàng đi ngay bây giờ nếu tôi cho hắn thêm một cơ hội. Nhưng tôi vẫn khẳng định là sẽ không bao giờ có ngày đó. Đường ai nấy đi thế này là tốt rồi. Tôi nghĩ rằng việc Ót năn nỉ tôi quay lại ở với hắn là vì bố của người đàn bà kia chắc cũng không thích hắn và không muốn hắn ở với con gái mình. Vì thế, Ót không còn sự lựa chọn nào khác nên mới cố gắng làm lành với tôi. Nếu tôi còn quay lại với hắn thêm một nữa thì chắc chắn tôi chẳng khác gì một con bò! Ót đưa tôi đến bến xe để bắt xe đi Bangkok. Hắn cố gắng xin được nắm tay tôi, được ôm tôi nhưng tôi không chịu cho ôm, chỉ cho phép cầm tay. Tôi có cảm giác rất ghê tởm hắn. Tôi muốn làm một cái gì đó thô lỗ, như là nhổ nước bọt vào mặt hắn chẳng hạn. Như thế có vẻ hơi quá đáng. Nhưng những gì mà hắn đã đối xử với tôi suốt thời gian qua còn xấu xa hơn nhiều so với việc nhổ nước bọt vào mặt hắn. Khi tôi đã lên xe ngồi. Ót đứng canh cửa sổ và hỏi tôi: “Nỉnh sẽ đi Nhật thật à?”. https://thuviensach.vn Tôi trả lời: “Đúng thế, khoảng ba, bốn ngày nữa tôi sẽ đi”. Hắn ngỏ ý muốn tôi thi thoảng viết thư cho hắn vì hắn cũng muốn biết tôi sống như thế nào. Tôi trả lời là sẽ thử xem sao. Hắn hỏi tiếp: “Nỉnh có người yêu mới chưa?”. Tôi đáp: “Tôi chưa từng có suy nghĩ đó. Vì lần yêu đầu tiên trong đời tôi gặp phải một người như anh đã là quá đủ. Anh đã đem lại cho tôi quá nhiều điều xấu xa, đen đủi rồi”. Tôi nói tiếp: “Suốt thời gian qua tôi đã cố gắng một mình kiếm tiền nuôi con, nhưng anh lại bỏ rơi mẹ con tôi mà đi. Anh cũng không cố gắng làm bất cứ điều gì cho con. Cho dù đến tận bây giờ anh cũng vẫn như xưa. Anh khốn nạn lắm, Ót ạ!”. Nhưng tôi vẫn cố hỏi hắn lần cuối trước khi xe chạy: “Anh không nghĩ là sẽ về chăm sóc con hả?”. Và câu trả lời của hắn là: “Tôi muốn đi, nhưng làm gì có tiền xe”. Tôi nghe đến đây cũng đủ biết hắn đang định xin tôi tiền. Hắn than vãn rằng hắn thậm chí còn không có tiền mua cơm mà ăn. Tôi nghe xong thấy đáng đời, đáng kiếp cho hắn lắm. Tôi lấy ba trăm bạt ra nhưng không đưa tận tay hắn mà ném xuống dưới đất bắt hắn phải cúi https://thuviensach.vn xuống nhặt. Tôi bảo hắn rằng đó là tiền xe về Nakhon Sawan. Tôi biết hắn không hài lòng và tỏ ý không chịu cúi xuống nhặt, có lẽ vì ngượng hoặc có thể do sợ mất sĩ diện. Nhưng bản thân tôi thấy hả lòng hả dạ đến mức không thể diễn đạt thành lời. Thật sung sướng! Tôi hả hê nói với hắn: “Đây là tiền tôi đã đi bán thân mà có đấy. Hàng ngày, tôi phải ngủ với hàng chục người đàn ông để kiếm tiền nuôi con. Có nhặt lên tiêu hay không, đó là việc của anh”. Hắn nhìn tôi giận dữ. Tôi biết, nhưng tôi không quan tâm. Cuối cùng hắn cũng nhặt lên nhưng lại hỏi thêm: “Ba trăm bạt vẫn chưa đủ, thêm một ít nữa được không?”. Tôi trả lời: “Nếu anh chịu về nhà chăm con, tôi sẽ cho anh số tiền mà anh muốn”. Nếu muốn cho hắn thêm ngay lúc đó, tôi cũng có thể cho được. Nhưng tôi không muốn cho hắn, vì tôi biết chắc hắn sẽ không bao giờ quay về với con đơn giản như thế đâu. Tôi cũng sợ hắn sẽ lấy tiền của tôi để ăn chơi thoải mái với vợ bé của hắn. Thế thì tội gì mà tôi phải cho hắn chứ? Tôi về đến Bangkok. Số tiền kiếm được cũng sắp hết. Tôi quyết định đi tìm anh Tùn ở Batpong để nói về chuyện sẽ đi làm việc ở Nhật. Anh Tùn thấy tôi đến tìm thì vui mừng và hỏi: “Thế nào? Tiền hết rồi phải không?”. Tôi cũng trả lời thẳng thắn: “Đúng là gần hết rồi và em muốn đi Nhật nữa. Bao giờ em có thể đi được? Có phải chờ lâu không?”. Anh Tùn trả lời: https://thuviensach.vn “Cũng không lâu lắm đâu, nếu em sẵn sáng thì có thể đi luôn ngay ngày mai”. Tôi bèn xin anh thêm ba ngày. Anh nói: “Ok, Nỉnh chuẩn bị thu xếp quần áo ba ngày nữa đến đây tìm anh vào buổi tối”. Tôi liền đồng ý rồi trở về nói với bố mẹ và các anh chị rằng ba ngày nữa tôi sẽ đi Nhật, mọi người không phải lo lắng gì. Bố đòi tiễn tôi ra sân bay nhưng tôi nói bố không thể đi vì như thế không tiện, sẽ có rất nhiều người đi cùng, lại còn có cả ông chủ nữa. Thấy tôi giải thích quá nhiều, bố cũng chịu để tôi tự đi một mình. Trước ngày bay, tôi đưa bố mẹ và chị Cày đi ăn ở một nhà hàng khá sang trọng. Tôi còn nhớ đó là một nhà hàng Trung Quốc tên là Rin-răm, nằm gần khu Chit Lom. Khi đến nơi, bố quay sang nói với tôi đầy lo lắng: “Ở đây chắc là đắt lắm đó, đi ăn ở nơi khác tốt hơn con à”. Tôi cố trấn an bố: “Không sao đâu mà. Lâu lâu mới được đi ăn một lần. Nỉnh muốn làm một điều gì đó để báo hiếu bố mẹ”. https://thuviensach.vn TÔI LÀ Ê-RI Thanadda Sawangduean www.dtv-ebook.com Chương 6: Để Đến Được Xử Sở Hoa Anh Đào… (Hay Còn Gọi Là Địa Ngục) Gần đến ngày lên đường, tôi cảm thấy rất hồi hộp, cả đêm không ngủ được. Tôi bỗng nhớ đến Lếp, bạn của tôi và nghĩ rằng giờ này chắc Lếp đang sung sướng, hạnh phúc ở Ả Rập. Lếp có thể đã được trải qua cái thời tiết lúc nóng lúc lạnh giống như bố tôi đã từng gặp. Trong đầu cũng đang tưởng tượng, ở Ả Rập phụ nữ phải che kín mặt khi ra đường thế thì Lếp cũng phải che mặt như vậy sao? Và chắc chắn, Lếp sẽ không bao giờ được thấy tuyết rơi vì ở Ả Rập như tôi được biết chưa từng có tuyết rơi như ở Nhật. Tôi sẽ được thấy tuyết. Tôi sẽ được thấy hoa anh đào. Nghĩ đến đây tôi không muốn tin mình sẽ được đi Nhật vì nó quá cao xa. Hồi tôi và các anh chị còn nhỏ, lúc đó chắc tôi đang học lớp ba lớp bốn gì đó, anh trai và các chị tôi thường mua sữa đặc nhãn hiệu con gấu về ăn. Bọn họ thường tích phiếu bốc thăm trúng thưởng đính quanh hộp sữa lại, điền tên tuổi, địa chỉ rồi gửi đi bốc thăm trúng thưởng. Người trúng giải nhất sẽ được đi chơi ở Nhật Bản và công viên Disney Land. Cả nhà chỉ có một mình tôi là không gửi phiếu bốc thăm giống như các anh chị. Đơn giản, vì tôi lười và tôi cũng tin chắc chắn không bao giờ có ngày đó, vì giải thưởng sẽ chẳng đời nào chịu rơi vào tay tôi. Đến ngay cả công viên Magic Land của Thái Lan tôi cũng còn chưa từng được đi vì nhà không có tiền. Hồi nhỏ, tôi rất ít có cơ hội được đến chơi những địa điểm giải trí mà bọn trẻ con vẫn hay đi vì gia đình tôi quá nghèo. Bố tôi không thể đưa chúng tôi đi chơi ở những chỗ đó được. Chỗ tốt nhất được đi cũng chỉ là núi Khảu Đin mà thôi. Sáng hôm sau, tôi dậy từ rất sớm, thu dọn quần áo bỏ vào trong va ly để chuẩn bị bay. Tôi tạm biệt bố mẹ, các anh chị và nói với họ tôi sẽ đi khoảng https://thuviensach.vn một, hai năm, làm kiếm đủ tiền để xây một ngôi nhà cho cả gia đình được ở cùng nhau. Ước mơ của tôi thực sự là như vậy đấy. Chúng tôi luôn khổ sở vì phải thuê nhà bên ngoài. Trước kia gia đình tôi cũng có nhà, có đất. Dù rằng chúng tôi nghèo nhưng ít nhất cũng có nhà để ở, không phải đi thuê. Tại sao mất đi, đó là việc của người lớn, tôi cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra với gia đình mình. Tại sao lại có người đến chiếm đất của chúng tôi? Mà người đến chiếm nhà của chúng tôi không phải ai xa lạ mà chính là ông bà út, những người đã từng đón tôi về nuôi ngày bé. Và vì tôi vẫn còn quá nhỏ nên cũng không biết ai đã lừa ai và lừa như thế nào? Tôi chỉ nghe mẹ kể rằng ông bà và ba người con đã lừa chiếm đất của chúng tôi khiến chúng tôi phải vất vưởng, chuyển đi sống ở nơi khác. Vì thế, tôi luôn ước mơ mua được một ngôi nhà mới, cho dù có phải vất vả đến chừng nào và dù cho tôi có phải đi bán thân cũng mặc kệ. Xế chiều, tôi ra khỏi nhà đi gặp anh Tùn ở Patpong, người sẽ đưa tôi đi Nhật. Chúng tôi gặp nhau vào khoảng sáu giờ chiều. Tôi thấy anh ta có vẻ rất vui mừng khi tôi đến tìm và quyết định sẽ đi làm việc ở Nhật Bản. Anh Tùn hỏi tôi: “Em không có bạn đi cùng à? Nếu có bạn đi cùng thì sẽ không buồn và sẽ được đi nhanh hơn, không phải chờ đợi ở Thái quá lâu vì ông chủ cần phải đưa nhiều người đi một lần cho bõ công”. Tôi bắt đầu thấy ngạc nhiên. Lúc đầu anh Tùn nói rằng sẽ bay ngay sao bây giờ lại như thế này? Tôi biết phải làm gì bây giờ hay là tôi đổi ý không đi nữa. Nhưng nếu thế tôi sẽ rất mất mặt vì lỡ nói với mọi người trong gia đình rằng chắc chắn mình sẽ đi Nhật. Hay là tôi quay lại làm việc ở Hồng Kông lần nữa. Nhưng tôi mới từ đó trở về, chưa sẵn sàng đón nhận những vất vả ở đó. Ít nhất tôi cũng phải nghỉ ngơi thêm khoảng một tháng nữa mới có thể quay lại đó làm. Nghĩ mà đau hết cả đầu! Lúc tôi đang hoang mang, không biết phải làm thế nào thì anh Tùn an ủi tôi rằng: https://thuviensach.vn