🔙 Quay lại trang tải sách pdf ebook Ôi Đàn Bà
Ebooks
Nhóm Zalo
https://thuviensach.vn
https://thuviensach.vn
Thông tin sách
Tên sách: Ôi! Đàn bà
Nguyên tác: Believe This . . . You'll Believe Anything Tác giả: James Hadley Chase
Biên dịch: Trọng Danh
Nhà xuất bản: NXB Thanh Niên
Khối lượng: 200g
Kích thước: 10,5 x 17,5 cm
Ngày phát hành: 12/07/2002
Số trang: 286
Thể loại: Tiểu thuyết Trinh thám
Thông tin ebook
https://thuviensach.vn
Thực hiện ebook: thanhbt
Ngày hoàn thành: 02/05/2017
Dự án ebook #290 thuộc Tủ sách BOOKBT
https://thuviensach.vn
1.
T
ừ phía sau bức vách bằng kính của chiếc bàn viết tôi trông thấy người đàn ông đang bước vào phòng chờ đợi. Hắn tóc nâu, cao ráo mảnh dẻ khoảng ba mươi tuổi, tra trong người bộ phục bảnh choẹ. Người thợ cắt nào đó phải tay lành nghề, xuất thân từ ngành nghệ thuật tạo mẫu thời trang, đã tăng thêm cho hắn dáng vẻ phong lưu thanh lịch. Thoạt nhìn ngang khuôn mặt rắn rỏi của hắn, người ta liên tưởng hình ảnh một ngôi sao màu bạc, mà không một đạo diễn yêu nghề nào có thể bỏ qua cơ hội mời chọn hắn ký hợp đồng.
Sue Douglas, cô thư ký trẻ trung xinh đẹp và trung thành của tôi, đã đứng lên và ban cho hắn nụ cười chào khách rạng rỡ và nồng nhiệt nhất. Rất lâu, hiếm gã đàn ông cưỡng lại trước sức quyến rũ của Sue. Thùy mị duyên dáng, từ tốn đoan trang, thể hình hài hòa cân đối, Sue là thần tượng của cánh đàn ông. Thế mà, nụ cười tươi thắm của nàng từ từ tắt lịm như ngọn đèn dầu khô bấc, trước cái nhìn của hắn như vừa nom thấy con ruồi trong cốc rượu.
Hắn đảo mắt quanh quất và nhìn thấy tôi ngồi sau bàn làm việc. Qua bức vách trong suốt, bốn mắt chúng tôi chạm nhau trong một giây, rồi hắn thong dong xô cửa bước vào sau khi không quên lịch sự khép nó lại bằng... cái gót giày.
- Anh là giám đốc ở đây? - Hắn hỏi đổng.
Không mất một giây, đủ biết hắn là công dân vương quốc Anh, đã qua trường lớp ở Eton và Cambridge. Trong thời gian sáu tháng thăm viếng nước Anh, tôi đã quen thuộc hầu hết ngữ
https://thuviensach.vn
điệu của xứ sở này, nó thể hiện rõ nét của tầng lớp xã hội. Thế nên, tôi không thể nhầm lẫn giọng nói của hắn.
- Chính xác! - Tôi đáp và đứng lên, nở nụ cười chào khách. - Clay Burden có thể giúp được gì cho ông?
Tôi đưa tay chỉ chiếc ghế dành cho khách.
Hắn nhìn chiếc ghế vẻ ngờ vực và sau khi tin rằng bộ sậu sáng giá của mình không gặp nguy cơ vấy bẩn, hắn cẩn thận ngồi xuống.
- Anh vừa khai trương cửa hiệu này à? - Hắn hỏi, rồi liếc mắt nhìn quanh.
- Vâng, chúng tôi thành lập nó vừa đúng... sáu ngày, thưa ông.
Hắn nhíu mày, rồi nhún vai hàm chứa câu nói: “Không trách anh, không được biết tôi...”.
- Tôi là Vernon Dyer, nổi tiếng ở đây!
- Hân hạnh cho tôi, thưa ông Dyer.
- Tôi đoán anh là người mới đến Paradise City?
- Thưa đúng, ông Dyer.
- Tôi nghĩ rằng chỗ của anh đã chọn được ai đó có năng lực? Tôi vờ không nghe và lặp lại câu hỏi:
- Tôi giúp ích được gì cho ông, ông Dyer?
Không vội đáp hắn vặn lại:
https://thuviensach.vn
- Nhân sự ở đây, chỉ có cô thư ký và anh, thôi à?
- Chúng tôi không đủ chỗ, ông Dyer ạ. - Tôi đáp. - Khách sạn không đồng ý cho chúng tôi thuê thêm mặt bằng. Nhưng thế này đã đủ.
- Chà, ngạc nhiên thật... Bên American Express sử dụng tới những mười lăm người.
- Không lâu đâu, bởi vì bên ấy không thể thiết đặt nơi làm việc như ở Spanish Bay Hotel này. Như ông biết đấy, nó là loại khách sạn sang trọng bậc nhất Paradise City.
- Tôi không quan tâm đến việc khách sạn có sang trọng hay không. - Hắn đốp chát khô khốc. - Điều tôi muốn biết đấy là khả năng phục vụ của một hãng đại lý du lịch có đạt được hiệu quả cao hay tồi!
- A, ông đã gõ đúng cửa rồi, ông Dyer, ở đây chúng tôi không nói chuyện trên bàn giấy, nhưng bằng những việc làm thiết thực và những hướng dẫn chính xác, cụ thể. Trụ sở chính của chúng tôi đặt ở Miami chuyên lo việc mua vé, cấp chi phiếu du lịch cũng như tất cả những thông tin, tài liệu hữu ích liên quan đến khách hàng, rồi chuyển về chi nhánh ở đây bằng phương tiện nhanh chóng nhất. Thí dụ khách hàng muốn đến New York bằng đường hàng không, chúng tôi sẽ cung cấp lịch trình chuyến bay, mua vé và đặt chỗ trước trên phi cơ ở đây cũng như ở phi cảng Miami. Văn phòng của chúng tôi đặc biệt quan tâm đến những nhu cầu của khách hàng để phục vụ đúng mức cho họ. Tóm lại, chúng tôi sẽ lo toan trọn gói từ A tới Z, ông Dyer ạ.
Hắn nuốt những thông tin này bằng cái duỗi dài đôi chân.
https://thuviensach.vn
- Tôi cho rằng anh phải được biết danh tiếng vang như cồn của ngài Henry Vidal?
Câu hỏi hách dịch này làm tôi bắt đầu nóng máu:
- Ngài Henry Vidal à? Ôi, không... hoàn toàn không. Tên tuổi của ông ấy chưa hề bay tới Boston và ngay khi đặt chân tới thành phố này, tôi cũng chưa hề được nghe người nào đề cập tới nhân vật này. Nói chung, cái tên tuổi này chẳng nói lên nơi tôi cái tích sự gì cả.
Hắn lấm lét nhìn như chừng tôi vừa làm cuộc đảo chính. Trong khi tôi vẫn dửng dưng và thích thú, hắn cố nắn câu thông báo:
- Cho anh biết, tôi có thể đoán chắc như đinh đóng cột rằng, ngài Vidal là nhân vật vô cùng quan trọng và có quyền lực hơn bất cứ ai ở Florida cũng như khắp nước Mỹ!
- Ôi, ông ấy nghĩ mình là ai chứ? Ông đừng nói là nhân vật trên cả Bill Clinton và đương kim Tổng Thống Hoa Kỳ Georges’ W Bush? - Tuy nhiên, tôi đấu dịu. - Tôi khó thể tha thứ cho mình là không biết chiêm ngưỡng uy tín và danh vọng của ngài Henry Vidal của ông, thưa ông Dyer:
Hai hòn bi trong cặp mắt hắn tóe lửa:
- Anh muốn tỏ ra bất lịch sự à?
- Cái ý nghĩ ấy còn quá xa đối với tôi, thưa ông Dyer. - Tôi nhìn hắn và lặp lại câu hỏi. - Thực tế, tôi có thể giúp gì cho ông?
- Tôi là trợ lý của ngài Vidal. - Hắn nói sau khi im lặng một lúc. - Ngài Vidal quyết định hủy hợp đồng hợp tác với hãng American Express, đồng thời tin tưởng nơi hãng đại lý du lịch của anh!
https://thuviensach.vn
Hắn săm soi, dò xét:
- Có thể anh sẽ cho rằng số tài khoản ủy thác trong ngân hàng được rót vào một hãng như của anh sẽ không là bao, so với những công việc sẽ làm, ông Burden?
Hắn bắt đầu lưu ý đến cái tên của tôi.
- Không đáng là bao hoặc rất quan trọng và sẽ mang đến khó khăn hay không, đối với chúng tôi chẳng có sự khác biệt nào cả, thưa ông Dyer. Chúng tôi ở đây nhằm phục vụ lợi ích cho khách hàng của mình.
Một lần nữa hắn lại tỏ thái độ ngán ngẩm của một người trông thấy con ruồi đang bì bõm trong các cốc whisky của mình:
- Được thôi, tôi kỳ vọng vào điều đó và anh nên xem mình đang bắt đầu thực hành. Hãy mở một trương mục vãng lai mang tên Công ty Vidal và từ đó, mọi sự thương lượng với ngài Vidal đều được thông qua sự trung gian của tôi.
- Ông có thể cho tôi một ý niệm về số trương mục dự kiến đấy là bao nhiêu không?
- Tôi vừa khóa sổ trương mục của chúng tôi ở hãng đại lý du lịch American Express, đồng thời cũng đã thanh toán bảng kê ngân khoản trong sáu tháng. - Hắn ngưng nói, cặp mắt gắn vào tôi, trước khi thông báo. - Tổng số của nó là... Một trăm ba chục nghìn đô la!
Tôi nhìn chằm chằm vào hắn, không tin ở tai mình.
- Điều này có nghĩa là con số trương mục dự kiến sẽ vào khoảng hai trăm nghìn đô la mỗi năm? - Tôi hỏi dò.
https://thuviensach.vn
Hắn búng tay, phẩy một hạt bụi tưởng tượng trên đầu gối.
- Đúng thế... Một cuộc trao đổi dựa trên những phương thức tốt đẹp cho đôi bên. Có thể còn nhiều hơn.
Tôi từ từ hít không khí. Đấy là một trương mục vãng lai, tôi không thể để trượt tầm tay.
- Ông có cần một bảng tổng kê vào mỗi sáu tháng? - Đây đúng là cách chi trả của chúng tôi.
Tôi chưa rõ, rồi đây phản ứng của ông tổng giám đốc tôi sẽ thế nào, nhưng một khi American Express đã vui vẻ nhận một hợp đồng dịch vụ với Henry Vidal lên tới con số trăm nghìn đô la, thì American Travel Services cũng có thể bắt chước làm theo họ thôi!
- Tôi sẽ chuẩn bị làm ngay. - Tôi tuyên bố. - Tất nhiên sau khi đã thông qua vài thủ tục...
Tôi bỏ lửng câu nói, nhìn thẳng vào Dyer.
- Phải thế thôi. - Hắn rút trong áo một mảnh giấy xếp đôi. - Đây là những chi tiết cần thiết: địa chỉ nhà ở của ông Vidal, người đại diện của ông ấy, tên của các ngân hàng có tài khoản đã ủy thác và tên các nhân viên hối đoái. - Hắn đặt tờ giấy lên mặt bàn. - Anh sẽ nhận thấy tất cả đều toàn hảo. Trong khi chờ đợi, anh chuyển đến chúng tôi: bảng thời khắc biểu các chuyến bay hàng tuần đến Tokyo, Johannesburg và Hong Kong; bảng đơn giá vé hạng nhất cho hai du khách trong mỗi chuyến bay khứ hồi; bảng khai giá thuê một xe du lịch dành riêng cho họ di chuyển trong sáu ngày; bảng chiết tính tiền thuê hai căn phòng trong một khách sạn thượng hạng và tiền ăn theo tiêu chuẩn
https://thuviensach.vn
tuyệt hảo của Hoa Kỳ, cũng trong sáu ngày. Ngay khi nhận được văn kiện định tổng giá phí của hãng American Travel Services, tôi sẽ trao anh một số chi tiết cụ thể khác. Tất cả những thông tin liên lạc đều phải gởi đến tôi qua địa chỉ nơi ở của ông Vidal. Anh nắm vững tất cả rồi chứ?
Tôi gật đầu đồng ý.
Hắn đứng lên:
- Thế thì, tôi có thể nói tạm từ giã anh.
Quên hẳn việc bắt tay tôi, hắn rời văn phòng, bước qua nơi của Sue, không màng nhìn nàng, rồi đi xuống một hành lang rộng thênh thang của khách sạn, hai bên đặt những gian hàng bán mỹ phẩm, chi nhánh của Luce và Fremlin, những cửa hiệu đá quý và thời trang của Saks và Elizabeth Arden cùng những thứ thời thượng khác. Dõi mắt theo đến khi hắn khuất dạng, tôi ra hiệu cho Sue bước vào bàn giấy.
- Gã quái vật hách dịch này là ai thế nhỉ? - Nàng đỏ mặt, hỏi. - Vernon Dyer! Từ nay chúng ta sẽ còn gặp lại hắn nhiều lần. Sau khi được nghe tôi thuật vắn tắt, Sue tròn xoe mắt kêu to: - Hai trăm nghìn đô la?
- Đấy là hắn nói, phải chờ kiểm chứng lại. - Tôi viết nguệch ngoạc lên tờ giấy trong cuốn sổ tay, rứt nó ra rồi trao cho nàng. - Làm một bảng định giá trong một tuần lễ dựa trên tờ liệt kê những công việc này!
- Nàng gật đầu, cầm tờ giấy, trở về bàn viết của mình.
https://thuviensach.vn
Tôi nhìn đồng hồ, nó báo mười hai giờ ba mươi lăm phút. Tôi với tay kéo chiếc điện thoại, quay số và yêu cầu nói chuyện với Joe Harkness, tổng giám đốc khu vực của American Express. Chúng tôi quen biết nhau đã lâu, có nhiều quan hệ bạn bè với nhau. Tuy là đối thủ của nhau trong công việc, nhưng ở Paradise City chẳng có mấy khách hàng, nên tình hữu nghị giữa hai cơ sở vẫn duy trì nguyên vẹn.
- Chào, Joe. Clay đây. - Tôi nói, khi nghe tiếng của hắn bên kia đầu dây. - Cậu nói thế nào về một bánh sandwich với tớ ở Howard Johnson?
- Nếu tớ không lầm, thì ở tiệm ăn ấy còn nhiều thứ sáng giá hơn miếng sandwich của cậu? - Joe đáp, vui vẻ.
- Được thôi, ma mãnh. Đến đấy đi, tớ sẽ biếu cậu món bò tẩm hương liệu xông khói.
- Chà, nghe được đấy! Vâng, tớ sẽ đến với cậu trong ba mươi phút. - Hắn hứa và gác máy.
Tôi đọc kỹ tờ giấy do Dyer trao.
- Henry Vidal lưu ngụ tại Paradise Largo, nơi có những đại gia mới dám đến ở. Lão có tài sản ủy thác trong ngân hàng ở Paradise City, Miami và New York. Người thừa hành thường trực của lão là Jason Shackman, ba nhân viên hối đoái là Trice, Seigler và Joseph.
Tôi đến gặp Sue tại phòng chờ.
- Tôi đi nói qua một tiếng với Rhoda. - Tôi báo cho nàng biết. - Sau đó sẽ đi ăn trưa với Harkness.
Nàng gật đầu:
https://thuviensach.vn
- Khi ông trở về, bảng tổng kê công việc và tờ định giá đã có sẵn trên bàn.
Tôi thoát ra và đi xuống dãy hành lang, dẫn đên Trendie cửa hiệu bán mỹ phẩm thời trang thiếu nữ, nơi Rhoda phục vụ với tư cách bán hàng. Nàng đang ngồi trên chiếc ghế cao, đôi mắt dán vào tờ tạp chí phụ nữ.
Chúng tôi cưới nhau gần hơn hai năm, lúc tôi còn làm giám đốc chi nhánh hãng đại lý du lịch American Travel Services ở Boston. Và nàng đã là trợ tá của “Trendie”, một thương hiệu có rất nhiều chi nhánh ở những khách sạn trong các thành phố lớn. Trước khi lấy nhau, Rhoda có một gian phòng nhỏ nằm. trong cao ốc nơi tôi cư ngụ, nên tôi thường đến chỗ nàng, sau giờ làm việc. Ở chỗ chúng tôi có một quán ăn, nên gần như mỗi tối, chúng tôi đều đến đấy. Sau khi đã sống với nhau rồi, việc chi trả tiền ăn nàng đều để tôi lo. Thỉnh thoảng nàng nói “em phải tiết kiệm để dành tiền cho em”, về phần tôi, tuyệt nhiên không nghe nàng đề cập tới. Của đáng tội, nàng còn rất trẻ, quyến rũ và đầy gợi cảm. Thế nên, tôi không quan tâm đến việc tích lũy tiền bạc, vả lại tôi đã quen sống cô đơn lâu rồi.
Ngỡ rằng mình bằng lòng sống với Rhoda, nhằm lãng quên hình bóng Valérie, người đàn bà tôi yêu say đắm và đã bỏ rơi tôi từ bốn năm nay, nhưng ý nghĩ này đã phản lại tôi, nhất là sau thời gian ăn ở với Rhoda, tôi cảm thấy chán chường. Dù đẹp, ăn mặc gọn gàng, trang điểm tinh tươm lúc đi làm, nhưng khi về đến nhà, người đàn bà này là con số không, bệ rạc lười biếng và xem việc nội trợ là tạp dịch khổ sai. Thậm chí đến việc giăng màn căng nệm, giặt giũ quần áo, nàng cũng khéo léo khước từ. Thế là tôi phải thuê người làm và việc ăn uống vẫn tiếp diễn nơi quán ăn, thường xuyên không sót bữa nào như những lúc chưa lấy nhau và dĩ nhiên, tôi phải chi thêm khoản này.
https://thuviensach.vn
Tuy nhiên, nói chí tình số tiền lương của cả hai nhập lại đã cho chúng tôi được sống thoải mái tiện nghi, được đăng ký vào các câu lạc bộ thể thao và được cất giữ tiền riêng của mỗi người. Nói chung cuộc hôn nhân này chỉ mang lại cho tôi sự cân bằng về mặt ức chế tính dục, chứ chẳng có ý nghĩa thiêng liêng gì trong tình nghĩa vợ chồng.
- Rhoda. - Tôi nói, khi đặt chân lên bậc cửa. - Anh sẽ không đi ăn tối với em hôm nay, vì có hẹn.
Nàng miễn cưỡng ngước mắt khỏi tờ tạp chí:
- Nói gì vậy?
- Anh có hẹn. - Tôi gắng gượng lặp lại.
Khi nàng đang chú tâm vào tờ báo, tôi thường phải lặp lại điều gì mình muốn nói.
- Được thôi! Em sẽ gặp lại anh lúc sáu giờ chứ?
Rhoda tiếp tục đọc báo, còn tôi ngồi vào xe lái thẳng tới chỗ hẹn. Tại đây tôi gọi một cốc whisky cho thêm đá, điều này hiếm có đối với tôi mỗi lần trước giờ ăn.
Tôi hỏi Sam, người quản lý đang đứng gần:
- Anh có nghe nói về ngài Henry Vidal không?
Sam lúc lắc đầu:
- Vidal nào? À, không, tôi không biết, thưa ông Burden. - Người ta nói với tôi ông ấy là nhân vật nổi cộm nhất Florida!
https://thuviensach.vn
- Đấy là do người ta nói thôi, thưa ông Burden.
Hắn cười ruồi, rồi bước đi.
Năm phút sau, Joe Harkness đến.
Người thấp bé, da màu mật, Joe bằng tuổi tôi. Đằng sau bộ mặt vui tươi hóm hỉnh của hắn là khối óc ẩn chứa sự mẫn tiệp nhạy bén và tinh ma trong công việc.
- A ha. - Hắn kéo ghế ngồi cạnh tôi trên ghế cao, trỏ tay vào cốc rượu của tôi đang đặt trên quầy. - Cái này nhất định đang chờ tớ đây.
- Nếu cậu không nhận, tớ sẵn sàng thu hồi. - Tôi nói và giơ tay làm hiệu cho Sam mang cốc whisky thứ hai. - Tớ vừa tiếp một khách hàng, Joe.
- Biết, trước đây tớ cũng đã thế rồi. Mà này anh bạn, tớ thành thật lo cho cậu đấy. Khi gã bẩn thỉu ấy tuyên bố đóng tài khoản ủy thác ở American Express tớ mừng như chết đi sống lại.
- Sao thế? Đừng hòng đánh lừa tớ, Joe.
- Clay, tớ không nói ngoa. Có là điên mới vui mừng trước việc để mất một tài khoản hai trăm ngàn đô la, nhưng thực tình tớ như được tháp cánh một khi đã cạn sạch bát dĩa nơi nhà Vidal và Dyer. Từ hơn mười tám tháng nay, chuyện này đã làm tớ ngập đầu. Thực hết cách...
- Cậu nói gì thế? Chẳng phải tài khoản ít ỏi sao?
- Không, trái lại nó sẽ còn tăng lên nữa. Đây là con số của năm rồi, và nhất định nó đã tăng trong năm nay, nhưng đừng hòng nghĩ rằng cậu đã vớ được cái mỏ vàng. Tớ sẽ bốc cậu ra khỏi ảo
https://thuviensach.vn
tưởng này. - Harkness nốc một hơi, cạn nửa cốc whisky, nói tiếp. - Vidal đòi hỏi chúng tôi nhập vào một số trương mục trong thời hạn sáu tháng. Nói cách khác, lão được sử dụng tiền của chúng tôi.
- Khoảng trăm nghìn đô la gì đó trong sáu tháng. Lão lấy số tiền này cho vay với lãi suất bảy phần trăm và thu được ba nghìn năm trăm đô la tiền lời của sáu tháng, trong khi chúng tôi mất trắng mối lợi này, trước khi lão hoàn lại tiền nhập số trương mục của chúng tôi. Chưa hết, lão còn yêu sách một chiết khấu năm phần trăm trong những dịch vụ vượt quá mười lăm nghìn đô la trong sáu tháng, mà trong đó lão được lãi ba nghìn bảy trăm năm mươi đô la, còn chúng tôi cũng bị mất nốt. Mỗi lục đầu cá nguyệt, con số một trăm nghìn đô la tiền dịch vụ làm ăn đã ký kết, lão chỉ cần trả có chín mươi hai nghìn bảy trăm năm chục đô la, nghĩa là mười lăm nghìn đô la trong một năm.
Tôi cười vào mũi hắn:
- Còn thế nào nữa? Cậu là người ấn định các điều kiện, số trương mục vẫn còn đáng kể? Thế sao cậu lại rên rỉ?
- Tại sao tớ rên rỉ à? Tớ sẽ nói cho cậu nghe. Bọn tớ rất thích nguồn hàng của lão và mong đợi được chi trả sòng phẳng. Chúng tôi tính toán, dù với chiết khấu năm phần trăm tiền lãi khá khỉnh. Nhưng chúng tôi đã tự thọt tay vào mắt mình. - Hắn đặt bàn tay lên vai tôi. - Thôi nào, không khéo miếng thịt cháy khét.
Tôi trả tiền thức uống xong chúng tôi xông vào phòng ăn.
- Bởi vì Vidal hiện giờ là khách hàng của cậu, Clay, tớ sẽ không nói tới chuyện ấy nữa. - Harkness nói và ngồi vào bàn. - Tớ gọi
https://thuviensach.vn
thêm món cá hồi xông khói, món bít tết và cậu thấy thế nào về một chai rượu chát, loại hảo hạng?
Tôi gọi người phục vụ hai cá hồi xông khói, hai bít tết và chai rượu vang California.
- Không có rượu Bordeaux à? - Harkness hỏi, vẻ khổ sở.
- Tớ chưa vô mánh của Vidal. Cậu chẳng nói cái lão bạn hàng ấy không mang lại lợi ích nào à?
- Tớ không nói như thế, nhưng tớ may mắn chỉ thu được hai phần trăm. Nhưng mà thôi, cậu đừng nên tăng thêm phiền bực vốn đã quá nhiều rồi, mà chỉ có trời hiểu.
- Đến thế cơ à? Nhưng những phiền bực gì chứ?
- Tớ đã mất một cô thư ký ưu tú, khó thể có được...
Cô ấy đã xin thôi việc sau năm tháng lo công chuyện cho Vernon. Để Vernon còn giữ được hòa khí, một vụ bạo hành và để không bị đưa ra tòa, chúng tôi phải xì tiền. Ngoài những chuyện lăng nhăng này, Vernon còn luôn luôn tỏ vẻ háu ăn và không bao giờ chịu thỏa mãn.
Người hầu bàn đặt trước mặt chúng tôi các đĩa cá hồi xông khói. Tôi hỏi Harkness:
- Chuyện bạo hành như thế nào?
Harkness cười mỉm:
- Một trong những nhân viên xuất sắc của hãng chúng tôi, trong cơn bức xúc đã gắn quả đấm vào mồm Vernon. Hắn kiện ngay
https://thuviensach.vn
lập tức và để yên chuyện, chúng tôi phải rót cho hắn năm nghìn đô la, đồng thời mất luôn anh nhân viên tiếp thị.
- Có cách nào để giữ cho Vernon bớt khó chịu không?
- Hắn không bao giờ bước chân tới hãng. Khi muốn nói chuyện công việc, hắn luôn luôn cho chúng tôi cái hẹn ở một trong những nhà hàng loại sang và đắt nhất của thành phố, mà hắn không bao giờ chi trả tiền ăn uổng. Tớ ước tính đã thâm hụt hơn bốn chục đô la trong vòng mười tháng để vỗ béo cho cái thứ rác rưởi này.
Chúng tôi ăn trong vài phút và tôi đã suy nghĩ về những điều vừa được nghe:
- Còn Vidal, cậu đã phăng được gì nơi lão?
- Hoàn toàn không nắm được. Chỉ biết sơ sài lão có ngôi biệt thự thuộc loại sấm sét trong khu Paradise Largo, sử dụng một du thuyền cao tốc, một chiếc Rolls hiện đại mui trần, một cô vợ người mẫu xinh đẹp và một núi tiền trong các ngân hàng. Tớ khó hình dung Henry Vidal thuộc nhân vật tầm cỡ thế nào. Lão chỉ giao thiệp với giới thượng lưu. Vernon chỉ lui tới những chỗ bình thường trong khu vực của lão.
- Vidal tạo lập tài sản bằng cách nào?
Harkness ăn hết đĩa cá hồi, ngồi dựa lưng vào ghế, thở phào khoan khoái:
- Bằng cách tung người theo mọi nhu cầu.
- Cách làm ăn quái quỷ gì thế?
https://thuviensach.vn
- Lão có dưới trướng khoảng trên trăm mạng, được chọn lọc theo khả năng từng ngành nghề. Những gã này lùng sục khắp nơi, trong và ngoài nước. Có thể nói như hình thái vệ tinh chân rết và điều này giải thích tại sao con số tài khoản của lão trong các ngân hàng cứ tăng lên sau các chuyến du lịch như thế. Theo lời người ta mách tớ, phân nửa số gã này rong tìm những người có nhu cầu bán bất cứ thứ gì: đường, cà phê, kim loại kền, sắt thép, dầu hỏa, tàu thuyền v.v... Phân nửa số gã kia đi thăm dò nhũng ai có nhu cầu mua những thứ này. Sau đó, nhờ nắm bắt kịp thời những thông tin qua mạng lưới nhạy bén, Vidal nghiên cứu phối hợp giữa cung với cầu và thu được nguồn hoa hồng đáng kể. Vidal đã đề ra phương pháp ít tốn kém qua việc nắm bắt được thị trường mua bán, nên cuộc sống của lão sung mãn. Vừa rồi, tớ có đọc bài báo loan tin Lybie đã mua được nhiều chiếc tàu bọc sắt phế thải của Anh quốc. Tớ cược Vidal đã thương lượng vụ này với gã ít ra nhiều triệu đô la.
Tôi giật mình, kích động:
- Dyer đòi tớ một bảng thời gian biểu các chuyến bay đi... Harkness đưa tay ngăn lại:
- Khoan nói, để tớ thử đoán: Tokyo, Johannesburg và Hong Kong, đúng không?
Tôi kinh ngạc, nhìn hắn:
- Chính xác... làm ơn tiếp nữa đi.
- Lo lắng đầu tiên của Vernon muốn biết cậu sẽ thực hiện việc này như thế nào và sẽ trả cho hắn bao nhiêu. Lấy trường hợp của tớ làm bằng chứng, tớ đã cung cấp cho hắn một bảng thời gian biểu nào đó vô hiệu dụng. Do đó, một khi có những công
https://thuviensach.vn
việc quan trọng cần trao đổi, hắn luôn luôn đút một cái hẹn tại nhà hàng. Cậu đừng mong chờ hắn sẽ trả tiền cho những bữa ăn hẹn hò kiểu này.
- Thế thì tiền nong như thế nào?
- Cậu đừng lo điều này. Vidal lúc nào cũng trả đủ. - Cậu có tham khảo không?
- Hẳn rồi, ba ngân hàng và các nhân viên hối đoái... Một tuýp người hoàn toàn vô hại. Nếu cậu muốn, tớ sẽ cho xem các bảng nhiếp sao.
- Vâng, làm ơn giúp giùm...
Hầu bàn mang đến món bít tết.
- Thôi nào, chúng ta thông qua chuyện này. - Harkness đề nghị. - Nhìn miếng bít tết tớ lại thấy đói.
Chúng tôi cùng ăn trong một lúc, hắn nói tiếp:
- Hôm nào rảnh, chúng ta làm một ván golf, Clay?
- Được thôi, nếu cậu muốn không còn manh giáp. Ngày nào, chủ nhật này được không?
- Tại sao không? - Hắn cười rân, rồi ước định. - Chúng ta nên bắt đầu từ sáng sớm, lúc chín giờ nhé?
Ngày chủ nhật, Rhoda không bao giờ dậy trước hai mươi giờ.
Ngày nghỉ, quán ăn không mở cửa và Rhoda không biết làm bếp cũng chẳng muốn tập tành, nên tôi thường tự dọn cho mình mẩu bánh nhân thịt.
https://thuviensach.vn
- Khi cậu muốn có những thông tin khác về Vidal hãy điện cho tớ. - Harkness nói và bước vào trong, rồi nhìn tôi khẽ lắc đầu. - Clay, tớ thành thật rất tiếc cho cậu...
Hắn đi khuất, để lại trong tôi niềm lo lắng mơ hồ.
https://thuviensach.vn
2.
T
rở về văn phòng, tôi điện đến Humphrey Massingham giám đốc khu vực hãng đại lý American Travel Service đặt tại Miami. Ông nhấc ống nghe và tôi thông báo về việc Vidal.
- Đấy là một khách hàng tôi đã để mắt từ lâu, Clay! - Ông nói, giọng kích động. - Tôi không hề nghĩ lão ấy có thể buông rơi American Express một cách dễ dàng.
- Trái lại, Harkness rất mừng khi thấy lão ra đi. - Tôi góp ý. - Liệu chúng ta có gặp mắc mưu lão không?
- Hai trăm nghìn đô la, con số khá to mà tôi chưa thể hình dung ra. Cuối cùng được một nguồn hàng như thế, thì ta có thể chấp nhận hàng khối chuyện phiền muộn, nếu có.
- Cứ nói thẳng ra rằng, tôi còn chịu đựng nhiều hơn cũng chẳng sao.
Massingham bật cười:
- Đây là công việc, Clay ạ. - Ông ung dung nói. - Nhưng có yểm trợ. Trước mắt, anh nên làm tốt số tài khoản của Vidal, về sau, tôi sẽ tìm một ai đó, vì Vidal là một khách sộp, dĩ nhiên ta phải tăng cường nhân sự để làm việc.
- Đừng lạc quan, thưa ông.
Tôi đưa ra những yêu sách của Vidal, đồng thời thuật lại những lời cảnh báo của Harkness. Điều này đã hạ bớt phần nào sự háo
https://thuviensach.vn
hức của Massingham:
- Tốt hơn nên chờ anh giải quyết chuyện này ra sao đã. - Ông vẫn kiên trì. - Vả lại, anh chưa biết Vidal sẽ đòi những điều kiện gì.
- Ông cứ tin, Dyer sẽ đòi hỏi ở chúng ta một chiết khấu cao hơn.
- Năm phần trăm là con số giới hạn của chúng ta. Cứ làm thế đi, Clay.
- Tôi dang chờ lão đánh lá bài đầu tiên. Trong khi chờ đợi, chúng ta nên kiểm tra lại các bảng tham khảo.
- Chắc chắn, nhưng Vidal là nhân vật khá nặng cân. Tôi tin rằng về mặt này, chẳng có vấn đề gì hệ trọng đâu. Các mẫu tham khảo nơi các chủ ngân hàng chắc gì họ đã nói hết.
Sau một lúc im lặng, cuối cùng ông hỏi:
- Anh còn lo ngại điều gì chứ?
- Tôi đang thắc mắc, tại sao Harkness bảo rằng hắn tội nghiệp cho chúng ta và Dyer không có cảm tình với tôi?
- Chuyện này không có nghĩa Dyer sẽ bòn rút tiền của chúng ta. Anh hãy tin nơi tôi!
Massingham kết luận, rồi gác máy.
Trong khi tôi đặt ống nói xuống thì Sue mang cho tôi bảng định giá công việc và bảng liệt kê giờ khắc các chuyến bay theo đòi hỏi của Dyer. Chúng tôi kiểm tra lại và theo thường lệ, tôi không có gì để chê trách trong việc làm của nàng.
https://thuviensach.vn
Sau khi khen ngợi, tôi đọc cho nàng đánh máy thư thông báo gởi Dyer, rằng chúng tôi đang lo các thủ tục cần thiết để mở một trương mục trong ngân hàng và sẽ thông báo tiếp cho hắn biết sau.
Tôi căn dặn Sue:
- Gởi các thứ này ngay đến bưu điện để chứng minh cho hắn thấy rằng chúng ta rất nhiệt tình trong công việc.
Phần còn lại của buổi làm việc, chúng tôi giải quyết các việc tồn đọng. Mãi gần đến giờ nghỉ, các khách hàng mới để chúng tôi được yên. Mười tám giờ, Sue trở về nhà, và tôi đi rước Rhoda ở cửa hiệu Trendie. Nàng đã nghỉ bán nhưng tôi vẫn phải lượn lờ trước cửa hiệu, đến khi nàng bước ra.
- Chúa ơi, đôi chân của em, - nàng rên rỉ trên đường ra chỗ đỗ xe, - anh được may mắn ngồi suốt ngày, trong khi em không được một phút nghỉ ngơi.
Tôi không muốn nhắc, nàng đã ngồi thảnh thơi đọc báo lúc tôi đến cho biết sẽ không cùng đi ăn tôi. Tôi không có thói quen than vãn, còn nàng thì không lúc này cũng lúc khác, luôn tìm cớ để ca cẩm.
- Tối nay em có muốn đi xem chiếu phim không? - Tôi hỏi, lúc hai người vào trong xe.
- Chẳng có gì hay ho. - Nàng vừa ngồi xuống đã vội tháo giày ra. - Thời tiết này khiến em phát điên. Trời ơi, làm ơn mở máy lạnh ngay.
Tôi tuân theo, vào mùa này thời tiết thật khó chịu, nhưng còn đỡ hơn ở Miami.
https://thuviensach.vn
- Em có nghe nói về ông Henry Vidal nào đấy không? - Tôi hỏi, lúc lái xe về nhà.
Nàng thờ ơ đáp:
- Hôm qua bà ấy có đến cửa hiệu, mua dây thắt lưng và quần dài.
- Bà ấy như thế nào?
Rhoda liếc nhìn tôi:
- Tại sao anh quan tâm đến bà ấy thế?
- Ông Vidal vừa mở ở chỗ anh một trương mục trị giá hai trăm nghìn đô la.
- Chúa ơi, anh giàu to rồi! - Rhoda thường bị kích động trước hơi hám đồng tiền.
- Lão ấy, chứ không phải anh. Bà Vidal đi với chồng à? Rhoda đáp, vẻ khinh thường:
- Không, mụ chỉ đến một mình.
- Bà ấy như thế nào? - Tôi lặp lại câu hỏi.
Lần này nàng khịt mũi, xì hơi. Tôi không ngạc nhiên về thái độ này, Rhoda không hề công nhận người đàn bà nào đẹp hơn mình.
- Không tệ, nếu đàn ông ưa thích thứ lẳng lơ, cao ráo, tóc nâu. Mụ biết cách ăn mặc đấy và đây là một đặc ân cho mụ.
- Bà ấy trông dễ mến chứ?
https://thuviensach.vn
- Nếu không phần nào như anh muốn nói, thì khi mụ ấy cũng như những thứ đỏm dáng khác mang xác đến, đã làm em điên tiết lên rồi.
- Bà ấy trả tiền mặt à?
- Không, bằng chi phiếu.
- Khi ký chi phiếu, bà ấy có tặc lưỡi hít hà không?
- Trời ơi, anh hỏi nhiều chuyện vớ vẩn đó để làm gì? Em có cả khối chuyện phải làm. Làm ơn nhanh lên, Clay. Em còn phải tắm gội.
Một tiếng đồng hồ sau, Rhoda trườn dài trên ban công, phía dưới có con kênh nhỏ, tay này ly rượu tay kia tờ tạp chí. Còn tôi, sau khi từ phòng tắm bước ra, tôi rót cho mình cốc whisky pha nước khoáng, rồi đến ngồi cạnh nàng. Tôi biết trước giờ xuống quán dùng bữa ăn tối, tôi không thể cạy nàng lấy một lời. Tôi rất muốn được nghe nàng nói nhiều về Vidal và cả Vernon Dyer, nhưng vô ích thôi. Nàng không quan tâm bất cứ việc gì, ngoại trừ những tạp chí thời trang và mua sắm áo dài.
Ngồi đối diện với Rhoda, tôi phát hiện nàng hoàn toàn khác biệt với Valérie.
Valérie rất quan tâm tới những công việc của tôi. Nàng thông minh, tế nhị thường bàn luận những vấn đề hệ trọng của tôi, rồi đưa ra những lời khuyên hữu ích.
Valérie!
Gần sáu năm trước, tôi làm giám đốc của American Travel Services ở Statler Hilton của thành phố Boston. Người tiền
https://thuviensach.vn
nhiệm của tôi là Roy Cannon được cử phụ trách một căn phòng ở New York, đã đến chờ tôi tại sân bay.
Chúng tôi nâng cốc và Cannon cho biết:
- Điều luyến tiếc duy nhất của tôi ở Boston là đã để mất cô thư ký xuất sắc mà tôi không bao giờ có được và anh sẽ có cái tài năng đáng giá này trong nay mai. Có thể nói trong quá trình làm việc chung, tôi không bao giờ nghe cô ấy than phiền gì về tiền nong, giờ giấc hoặc công việc làm. Trái lại, nàng luôn tỏ ra tươi vui quyến rũ, trí nhớ nhạy bén trong mọi tình huống để giúp anh giải quyết các khó khăn.
Lúc đầu tôi không tin vào những lời tán dương này, nhưng ngay sau đó, tôi nhận thấy Cannon hoàn toàn không nói ngoa. Valérie Dart có đầy đủ đức tính của một người phụ nữ tài năng đảm đang và trung thực. Cao ráo mảnh dẻ, tóc nâu, mắt xanh màu lục bảo, thân hình nở nang cân đối hài hòa, nàng là hiện thân của sự phối hợp tuyệt vời giữa sắc đẹp và trí tuệ.
Chỉ vài ngày thôi, tôi đã say mê nàng. Nhưng dù nàng có cử chỉ và thái độ thân mật, nhưng vẻ lạnh lùng trong ánh mắt nàng cảnh báo tôi phải dè chừng. Chúng tôi làm việc chung từ chín giờ sáng đến mười sáu giờ chiều. Điều này cho thấy chúng tôi được thường trực bên nhau hơn cả thời gian một ngày của đôi vợ chồng. Nàng có một chiếc xe riêng, mỗi chiều hết giờ làm việc nàng phóng xe như bay, trước khi không quên vẫy tay chào từ giã tôi. Vào những giờ rỗi việc, nàng không hề cho tôi biết nàng đã làm những gì, quen biết những ai và thích đi chơi ở đâu. Thế nên, tôi mù tịt về đời tư và nếp sống của nàng. Đã thế nàng luôn luôn tránh né và giữ kẽ, điều đó tạo nên một khoảng trống cách biệt giữa nàng và tôi.
https://thuviensach.vn
Một hôm, tôi đánh bạo mời nàng đi ăn tối. Nàng tỏ ra ngạc nhiên, nhưng nói:
- Chà, cám ơn lắm, chuyện này thật thú vị.
Tôi đưa nàng đến một nhà hàng khiêu vũ có bán thức ăn hải sản nổi tiếng. Khi ăn cũng như lúc khiêu vũ, nàng đều tỏ vẻ dè dặt, nhưng tôi đã thể hiện được phong cách thanh nhã và lịch thiệp. Sau đó cứ mỗi tối thứ sáu, chúng tôi cùng đi ăn nhưng khi tôi mời đi xem chiếu phim thì nàng lịch sự từ chối.
Dần dần hình dáng nàng thấm đẫm vào tôi như có vi khuẩn ở trong máu. Tôi cảm nhận rằng từ đây khó có người đàn bà nào có thể thay thế tình yêu của nàng trong trái tim tôi.
Nàng đã là người đàn bà duy nhất và cho dù tôi sẽ phải đợi chờ vô tận thì nàng vẫn là người đàn bà duy nhất của tôi.
Tôi lái xe thật chậm để trao cho nàng bó hoa và những hộp kẹo. Để tìm một cái cớ tôi nói dối rằng đây là một hình thức để thể hiện sự biết ơn, xin nàng giúp tôi cầm hộ.
Rồi vào một tối thứ sáu, sau ba tháng kể từ ngày tôi tới Boston, trong lúc chúng tôi khiêu vũ, tôi không còn dằn nén được nữa.
- Valérie, - tôi nói, - anh yêu em. Anh ngỡ rằng em đã đoán được điều này. Em bằng lòng cưới anh không? Đây là điều mơ ước nhất trong đời anh. Anh khẳng định chúng ta sẽ hạnh phúc.
Nàng gối đầu lên vai tôi để che khuất khuôn mặt và chúng tôi tiếp tục khiêu vũ trong nhiều phút nữa. Thế rồi nàng ngước lên nhìn tôi và mỉm cười. Nụ cười ấy làm tôi muốn vỡ lồng ngực vì vui mừng.
https://thuviensach.vn
- Vâng, Clay ạ, anh cứ hy vọng, nhưng em chưa muốn lập gia đình.
Tôi đưa nàng bước ra ngoài tiệm ăn, đến dưới ánh trăng soi tỏa. - Em muốn nói rằng anh hãy kỳ vọng vào em, chứ gì? Tôi không thể tin được điều đó ở nàng.
- Anh nên tin em. - Nàng nói và hôn vào má tôi. - Nhưng em chưa vội vàng gì cả. Chúng ta nên tìm hiểu nhau thêm một thời gian nữa. Khi em lấy anh, em muốn lo toan các việc trong cuộc sống của anh. Nhưng em muốn ở lại hãng này. Em khuyên anh nên kiên nhẫn.
Đêm đó, tôi ngủ yên trong niềm hạnh phúc.
Sáng hôm sau, tôi nhận được diện thoại ở hãng du lịch trung ương, phó giám đốc John Ryner muốn gặp tôi. Ông ấy yêu cầu tôi có thể để Valérie lo công việc trọn buổi sáng. Hôm ấy là ngày thứ bảy mà tôi thì phải đóng cửa vào lúc mười bảy giờ, nên tôi vội lên phi cơ đi New York.
Ryner tiếp tôi rất nồng hậu. Ông đi ngay vào công việc:
- Clay, tôi nghĩ anh để mắt xem chuyện gì đang diễn ra ở châu Âu. Chúng tôi đã xếp đặt để anh đến chi nhánh của chúng ta ở London trong sáu tháng và sáu tháng tiếp theo ở chi nhánh Paris. Hãy nhân dịp này trau dồi tiếng Pháp ở Paris.
Càng lúc người ta càng lui tới vương quốc Anh và nước Pháp, anh phải thăm dò tin tức để biết các khả năng của họ dưới dạng hiện tại. Tôi đặt Bill Olson vào chỗ của anh ở Statler Hilton, nhưng khi trở về anh sẽ nhận lại công việc với mức lương được tăng lên một nghìn năm trăm đô.
https://thuviensach.vn
- Khi nào anh lên đường?
Tôi làm nhanh bài tính nhẩm, thật đau lòng phải xa cách Valérie nhưng nàng có cho tôi biết rằng muốn có thời gian để suy nghĩ trước khi cưới và tôi biết rằng nàng sẽ không thay đổi ý kiến. Với mức lương tăng một nghìn năm trăm đô la, chúng tôi sẽ có một cuộc sống thoải mái, tiện nghi.
Do đó, tôi không do dự:
- Ngày và giờ xin tùy ông ấn định.
- Ngày thứ ba, được chứ?
- Vâng, thưa được.
Gấp đấy, nhưng tôi nghĩ đi càng sớm, tôi sẽ dược về sớm. Ryner rất hài lòng:
- Thế thì hay lắm. Olson sẽ có mặt vào ngày thứ hai và cô Dart sẽ chỉ dẫn công việc cho hắn. Cô ấy tháo vát lắm, phải không? - Lão hỏi và nhìn tôi.
- Một cô thư ký xuất sắc, khó tìm được người thứ hai.
Tôi nghĩ thầm, rồi đây lão sẽ phản ứng như thế nào khi được tin Valérie về sống với tôi.
Trước khi rời New York, tôi gọi điện nói chuyện với Valérie trước giờ nàng về nhà:
- Anh sẽ trở về Boston lúc mười sáu giờ Valérie. - Tôi thông báo. - Anh cần nói chuyện với em. Có thể chờ anh ở sân bay, được không?
https://thuviensach.vn
- Tất nhiên được, Clay.
Một giờ trước khi lên phi cơ, tôi tranh thủ đến khu bán vàng bạc đá quý mua một cặp nhẫn cưới: một ngọc bích và một kim cương. Tôi cho gói cẩn thận vào chiếc hộp đựng quà cưới, rồi ngồi taxi lên phi trường.
Valérie đã đúng hẹn và đang chờ tôi.
- Có chuyện gì thế, Clay? - Nàng hỏi, trong lúc chúng tôi đi bộ đến bãi đất đỗ chiếc Volkswagen của nàng.
- Tin rất tốt. - Tôi đáp và nhìn nàng, cười mỉm. - Chờ đến quảng trường Franklin, em sẽ được biết. Còn bây giờ, hãy kể anh nghe buổi sáng của em, nó như thế nào?
Biết tôi chưa muốn tiết lộ nên nàng vừa lái xe vừa thuật tôi nghe những việc nàng đã giải quyết trong buổi sáng. Nàng cho biết có cặp vợ chồng đã đứng tuổi quyết định làm chuyến du lịch thế giới. Sau khi trở về họ vẫn chưa tìm được điểm chung để tiếp tục sống với nhau. Câu chuyện đã làm tôi cảm thấy phần nào mất hy vọng.
Chúng tôi dừng xe và sau khi băng qua khu đất đầy ngập hoa hồng, chúng tôi chọn một ghế đá bỏ trống và ngồi xuống dưới ánh chiều tà đang le lói. Tôi bắt đầu thuật nàng nghe các sáng kiến đề nghị của ông phó giám đốc John Ryner, rồi kết luận:
- Anh rất khổ tâm vì phải xa em, Valérie. Nhưng đây là thời điểm đủ để em suy nghĩ và qua một năm anh trở về, sẽ được nghe em cho biết đã quyết định lấy anh. Lý do duy nhất thúc đẩy anh ra đi là được tăng lương. Với số tiền một nghìn năm trăm đô la, cuộc sống của chúng ta sẽ ổn định và thoải mái biết bao.
https://thuviensach.vn
Nàng nhìn tôi, buông một câu thăm dò:
- Anh sẽ mất em, Clay!
Tôi không đáp, lặng lẽ trao cho nàng chiếc hộp đựng sính lễ. Sau khi bóc lớp giây gói bên ngoài và mở chiếc hộp ra, nàng bật một tiếng hoảng sợ:
- Em không thể nhận, Clay. Nó ràng buộc em lời giao kết bền lâu, mà hiện em chưa nghĩ đến. - Nàng khoác tay và trao lại tôi chiếc hộp. - Em cảm kích cử chỉ của anh vô cùng, nhưng trong một năm không ai đoán được điều gì sẽ xảy ra. Vâng, em ghi nhận tình yêu của anh đối với em, nhưng em muốn nó phải khẳng định chắc chắn. Hơn nữa, em không muốn bị ràng buộc.
Tôi không tuyệt vọng:
- Em sẽ không bị ràng buộc gì cả, Valérie. Hãy mang chiếc nhẫn vào ngón tay phải của em, để chiều lòng anh. Khi có quyết định dứt khoát, em sẽ chuyển nó sang ngón tay trái. Em có phản đối không?
- Đây là vật kỷ niệm tuyệt đẹp, rất đáng tôn trọng. - Sau khi quan sát một chập, nàng lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp, rồi đeo nó vào ngón áp út nơi bàn tay phải của mình. - Đây này... anh bằng lòng chưa?
Nàng nhoài người vào tôi và chúng tôi trao nhau nụ hôn.
- Và bây giờ em xin mời anh về nhà để được hân hạnh phục vụ anh bữa ăn tối. - Nàng vui vẻ nói tiếp. - Em muốn được chứng tỏ với anh một điều: Valérie là cô thư ký giỏi, đồng thời là người nấu ăn giỏi!
https://thuviensach.vn
Chúng tôi vào thành phố. Trên đường về nàng mua những thứ dành cho bữa ăn, rồi lái xe đưa tôi về căn hộ của nàng. Căn phòng xinh xắn được trang trí cho một phụ nữ độc thân, tỏa sáng sự tinh tươm sạch sẽ và biệt tài làm bếp của nàng đã cho tôi thưởng thức một bữa ăn tuyệt vời.
Mãi đến khuya trước khi đứng dậy ra về, tôi ước hẹn sẽ cùng nhau dành trọn ngày chủ nhật, tại bãi biển ở Salisbury. Từ đó, tất cả những ngày nghỉ cuối cùng, chúng tôi được hoàn toàn hanh phúc bên nhau.
Ngày thứ ba, Bill Olson đến để bàn giao công việc và thay thế tôi. Valérie để anh ta lại văn phòng, nàng đi theo tôi ra tận sân bay để từ giã.
- Hãy chờ anh, em yêu. - Tôi cầm tay nàng và bịn rịn nói. - Xa nhau chỉ một năm thôi, em ạ. Rồi thì hai ta sẽ mãi mãi bên nhau dưới mái ấm gia đình.
Nhưng định mệnh cay nghiệt đã xoay hướng đổi chiều.
Từ phương xa tôi đều đặn biên thư về Valérie, nhưng nàng viện dẫn chán viết, nên dần dà tôi không được biết tin tức về nàng.
Sau sáu tháng ở London, tôi được chuyển sang Paris. Tại đây tôi tìm được một căn hộ, gần nơi làm việc, nên vội vàng biên thư thông báo cho nàng địa chỉ mới của tôi. Chờ đợi suốt ba tuần lễ, không hề nhận lấy một lời làm tôi bắt đầu lo âu sốt ruột. Chờ thêm tám ngày nữa, giữa lúc tôi quyết định phải điện thoại cho nàng, thì đùng một cái tôi nhận được một bưu kiện gửi khẩn cấp bảo đảm.
Vừa ngạc nhiên hồi hộp, tôi giở gói bưu kiện: một chiếc nhẫn kèm theo tờ giấy mong manh chỉ có mấy dòng, hiện ngay trước
https://thuviensach.vn
mắt tôi.
“Clay thân mến,
Em đã vĩnh viễn rời khỏi Boston rồi. Rất tiếc phải làm anh đau lòng, nhưng em buộc phải nói ra: em đã có người khác. Rồi đây, anh cũng sẽ gặp ai đó thôi. Những chuyện thế này tuy bất chợt, nhưng chúng vẫn thường xuyên xảy ra. Em cũng hối tiếc, Clay ạ. Xin tha thứ và hãy quên em.
Valérie”.
Suốt nhiều tháng tôi sống trong chán chường, tuyệt vọng.
Ban ngày tôi làm việc quần quật như cái máy và đêm xuống tôi uống rượu đến say khướt, nhưng không dễ dàng lãng quên hình bóng nàng và sự cô đơn, bất hạnh. Cuối cùng, chấm dứt công việc ở nước ngoài, tôi trở lại Boston và khi gặp mặt Olson, tôi đặt ngay câu hỏi tại sao Valérie ra đi.
- Tôi không có ý kiến nào về việc này, Clay. - Olson nói. - Tôi cũng rất tiếc, nàng chỉ nói mình ra đi vì nhiều lý do hoàn toàn cá nhân. Như anh biết đấy, bình thường nàng vẫn tỏ ra khác biệt với chúng ta rồi. Thế nên tôi nghĩ mình không nên cương quyết giữ nàng lại.
Bốn năm trôi qua, niềm đau khổ của tôi không hề phai nhạt. Thế nên tôi cưới Rhoda với kỳ vọng cuộc sống vợ chồng sẽ giúp tôi bớt nhớ thương Valérie. Nhưng cuộc hôn nhân này không phải là giải pháp tốt, vì những lời lẽ trong bức thư đã chấm dứt niềm vui và hạnh phúc của tôi sau những năm dài vẫn làm con tim tôi rướm máu.
- Clay này!
https://thuviensach.vn
Tôi giật nẩy. Hồi ức của quá khứ dạt dào đã làm tôi quên hẳn đang có Rhoda bên cạnh.
- Em đói. - Nàng chuyển thế ngồi trên chiếc ghế, duỗi dài đôi chân xinh đẹp. - Anh làm sao thế, như mèo bị mắc mưa ấy.
- Anh hoàn toàn chẳng có gì cả. Đi ăn thôi. - Tôi hững hờ đáp lại.
Tôi chưa bao giờ nói với nàng về Valérie. Vả lại, nàng chẳng hề hỏi tôi đã yêu người đàn bà nào trước nàng hay chưa. Nàng không yêu tôi đến mức phải quan tâm đến quá khứ của tôi. Trong đầu nàng đã có quá nhiều việc bận rộn rồi.
Chúng tôi xuống quán để ăn những món không thay đổi và khi trở lên căn hộ, chúng tôi cũng không tránh khỏi những buổi tối nhàm chán trước màn kính truyền hình, trước khi lên giường ngủ.
https://thuviensach.vn
S
3.
áng ngày hôm sau, lúc tôi đang ngồi đọc chồng thư tín thì Humphrey Massingham gọi điện thoại tới:
- Tôi vừa nhận được một số thông tin về Henry Vidal đây. - Lão thông báo, vẫn cái giọng không nồng nhiệt thường lệ. - Các chủ nhà băng cũng như những nhân viên hối đoái, tất nhiên đều tung hô Vidal lên tận mây xanh. Tôi không rõ chuyện dưới đây có nói lên điều gì không, nhưng hết sức lạ lùng. Anh sẽ không thể đoán ra, bản thân Vidal chẳng có gì cả. Căn biệt thự đồ sộ lão đang ở, luôn cả đồ đạc trong nhà đều là những thứ thuê mượn. Sáu chiếc xe hòm, chiếc Rolls lộng lẫy, chiếc du thuyền tráng lệ, các máy thu hình hiện đại, máy quay phim tối tân, kể cả máy điện toán IBM cũng đều là những thứ thuê bao cả. Vòng vàng nữ trang của vợ lão là của nhà “Luce et Fremlin” được hoán chuyển hàng tháng. Quỹ tín dụng mách cho tôi biết lão còn vay nợ thời hạn sáu tháng, nhưng lão vẫn trả đều đặn. Anh có lời giải về mớ hổ lốn này không?
- Đấy là một kết luận thuận lợi nếu một ngày nào đó ông bất ngờ lật bề trái tấm màn này. - Tôi đưa ra nhận xét.
- Chính xác là tôi cũng đang nghĩ như thế. Tôi có dọ ý Ryner, một trong các giám đốc của American Express, ông ấy cho biết mọi người đều bằng lòng mất mối hàng của Vidal vì lão đòi hỏi chiết khấu cao và những phiền toái do lão gây ra. Nhưng về tiền bạc, lão đã tỏ ra luôn luôn đúng hạn. Theo dư luận bên ngoài thì trước khi gõ cửa chúng ta, Vernon Dyer đã đến nhiều nơi, nhưng đều bị đá đít. Lý do họ từ chối vì không mặn mà trong việc ứng trước tài khoản trong thời hạn sáu tháng cho Vidal. Và
https://thuviensach.vn
đây là kết luận của Ryner nếu Dyer chịu hạ con số năm phần trăm tiền chiết khấu, thì chúng ta sẽ chấp thuận, bằng trái lại chúng ta sẽ từ chối.
- Chúng ta đồng ý trợ vốn sáu tháng cho hắn à?
- Tôi nghĩ phải thế thôi, cũng như các chủ nợ khác đều làm và Dyer sẽ biết ơn chúng ta. Một là hắn chịu nhận những điều kiện của chúng ta, hai là hắn không được chúng ta làm đại lý. Dường như chúng ta là hy vọng chót của hắn.
- Nhất trí. Xin ông hãy để tôi lo việc này.
Khoảng hơn mười giờ rưỡi, Vernon Dyer nói chuyện qua diện thoại với tôi:
- Tôi đã nhận được bảng định giá của anh. - Hắn nói hơi đay nghiến. - Anh nghĩ gì trong đầu thế, định giở trò à? Cái giá mười phần trăm của anh vượt trội hơn ở American Express.
- Cái bảng giá của họ đã có từ mười tám tháng trước và hiện đã tăng lên rồi, ông Dyer ạ. - Tôi nói nhừa nhựa.
- Rồi đây chúng tôi cũng sẽ phải tăng. Những gì chúng tôi đã gởi đến ông hiện giờ là thấp nhất đấy.
Im lặng một lát, Dyer nói tiếp nhưng giọng điệu bớt cộc cằn: - Anh đã hoàn tất những thủ tục chưa?
- Đã, tài khoản đã ký gởi ngân hàng.
- Chúng tôi cần xem để thảo luận những điều kiện. Hãy đến tiệm ăn “Le Coq d’Or” lúc mười ba giờ. Anh biết chỗ dấy chứ?
https://thuviensach.vn
“Con gà trống vàng” là tiệm ăn đắt giá nhất ở Paradise City. Chỉ gửi cái mũ vào chỗ giữ đồ đạc cho khách cũng đã mất một đô la rưỡi.
- Cám ơn ông có nhã ý mời, Dyer. - Tôi đáp giọng thân thiện. - Nhưng rất tiếc, tôi không có lệ đi ăn ở bên ngoài. Tôi sẵn sàng chờ ông ở đây, vào giờ ông thấy thích hợp.
- Anh không đi ăn ở tiệm à? - Hắn lặp lại, giọng cáu kỉnh. - Anh định nói gì thế?
- Tôi ăn qua loa ở bàn làm việc, thưa ông Dyer. Tôi bận rộn lắm, không thể đi ra tiệm.
- Lạ thật, trong khi Harkness luôn luôn đi ăn với tôi.
- Tôi không cho phép mình được nhận cái đặc ân ấy. Mấy giờ ông có thể đến chỗ tôi, ông Dyer?
Im lặng một lúc lâu, hắn lại kỳ kèo:
- Nhưng anh sẽ mất lịch sự khi từ chối đi ăn với tôi.
- Vấn đề lịch sự không phải ở đây, mà vì thời gian, ông Dyer. Ông có thể bảo người khác nghe theo đòi hỏi của mình, còn tôi để được ông hài lòng, tôi xin được dùng bữa tại nơi của tôi.
- Giỏi lắm! - Hắn hét ầm trong máy. - Thế thì chiều nay lúc mười lăm giờ.
Hắn dập ống nghe vào máy và tôi nháy mắt, cười nhạo với Jue:
- Chấm dứt trò chèn ép ăn uống tốn kém với Vernon. - Tôi nói. - Một khởi sự tốt.
https://thuviensach.vn
Dyer đến muộn một tiếng đồng hồ.
Vì tôi đang tiếp khách, nên hắn phải chờ đợi và thỉnh thoảng ném cái nhìn sấm sét vào tôi, rồi nóng nảy nhìn đồng hồ. Tôi giả vờ không nom thấy, mãi khi người khách của tôi bước ra, tôi lịch sự làm một động tác mời hắn vào.
- Rất tiếc để ông phải chờ, nhưng chúng ta có cái hẹn lúc mười lăm giờ.
Hắn làu bàu gì đó nghe không rõ, rồi nhích ghế ngồi xuống:
- Tài khoản đó có rồi. - Hắn lên tiếng. - Tôi cho rằng anh đã nói chuyện với Harkness.
- Vâng, tôi có nói với ông ấy.
- Thế thì hay lắm, chúng tôi làm việc với anh trên những điều kiện cũng giống như với ông ấy. - Hắn nhìn chòng chọc vào tôi. - Anh đã biết những điều kiện ấy rồi chứ?
- Tôi có biết, nhưng khổ nỗi chúng tôi không thể chấp thuận được.
Hắn đanh cứng người:
- Anh định nói gì thế? Việc này đã quá béo bở với American Express, thì nó cũng sẽ như thế ở chỗ của anh.
- Những điều kiện của ông đã quá cũ từ mười tám tháng nay rồi, ông Dyer! Chúng tôi hiện nay buộc phải hạn chế thấp nhất các điều kiện của khách hàng. Chúng tôi có thể trợ vốn cho quý ông trong thời hạn sáu tháng, nhưng không có vấn đề chiết khấu trên mỗi dịch vụ về phía quý ông.
https://thuviensach.vn
Hắn chồm tới trước, mặt đỏ như ớt chín, cặp mắt tóe lửa: - Ông từ chối nguồn hàng của chúng tôi à?
- Tôi không nói như thế, thưa ông Dyer.
- Chính xác anh muốn nói gì? Hoặc anh chấp thuận những điều kiện của chúng tôi như Ở American Express, hoặc anh chẳng được gì cả...
- Thế thì rất tiếc, tôi chính thức khước từ. - Tôi nói toẹt vào mặt hắn. - Nếu ông tìm được một hãng đại lý nào khác dễ dàng chấp thuận những điều kiện của ông, dĩ nhiên ông có thể rút số tài khoản để ủy thác cho chỗ ấy.
Hai tia lửa đỏ vẫn còn lắp lóe trong mắt, hắn ngã bật vào lưng ghế dựa:
- Anh nói nghiêm túc đấy chứ? Đừng nói anh từ chối hai trăm nghìn dô la trong các sinh hoạt dịch vụ chỉ vì một chiết khấu nhỏ nhoi năm phần trăm.
- Trong khi đó, nó mang về cho ông mười nghìn đô la. Tôi rất tiếc, ông Dyer, nhưng sự việc vẫn không thay đổi.
Hắn mím môi cay cú, nhưng giọng nói bớt thách thức: - Anh dự định cho chúng tôi bao nhiêu?... Bốn phần trăm? Tôi mỉm cười, biết hắn đã bị đưa vào tròng:
- Tôi rất tiếc, nhưng sẽ không có chiết khấu nào cả. Thôi thì ông thử đến “Global” hoặc một đại lý khác ở Florida xem?
- Họ không làm nên tích sự gì cả.
https://thuviensach.vn
Hắn tránh né, tôi biết hắn đã đến những nơi này và bị tự chối.
- Còn nhiều chỗ khác nữa, tôi sẽ nhờ cô Douglas chuyển đến ông bảng danh sách có thể giúp ích nhiều cho ông.
Hắn im lặng một chốc, rồi cúi xuống ngắm nghía đôi bàn tay:
- Anh vẫn còn giữ lập trường cho chúng tôi vay trong sáu tháng chứ?
- Rõ ràng.
- Thật lạ lùng khi anh từ chối mọi chiết khấu trong cuộc làm ăn quan trọng thế này.
- Tôi lấy làm tiếc điều đó, thưa ông Dyer.
Hắn nhún vai, cố nặn một nụ cười:
- Được rồi, hãy giữ lại phần chiết khấu của anh.
- Vâng, theo như ông muốn, thưa ông Dyer.
Hắn lấy từ trong túi một chiếc hộp bằng vàng, mở nắp hộp chọn một điếu đầu lọc, rồi châm quẹt:
- Thế còn tiền hoa hồng của tôi, anh trả bao nhiêu? Tôi nhướng mày tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Xin lỗi... hoa hồng gì ạ?
Mắt hắn tóe lửa:
- Ơ... anh cho rằng hãng của anh sẽ thu được một số lời to tát đó, mà không đền đáp lại tôi một tí gì à?
https://thuviensach.vn
- Ông liệu thế nào về việc này, ông Dyer?
Mắt hắn sáng lên:
- Tôi có thể nhận năm nghìn đô la... bằng tiền mặt, tất nhiên. Bố khỉ, - tôi nghĩ thầm - thằng ăn mảnh này đáng được đét roi. - Tôi sẽ nói lại yêu cầu này với giám đốc của tôi.
Mặt hắn lấm la lấm lét:
- Tôi nghĩ việc này hoàn toàn phải được giữ kín.
- Nhưng giám đốc của tôi nên có ý kiến. Thông thường, ông ấy sẽ không chấp thuận. - Tôi mỉm cười đồng lõa. - Nhưng tôi nghĩ, nếu ai đó mở một trương mục nơi hãng chúng tôi, thì người đó có quyền đòi hỏi tiền thù lao.
Hắn bật cười rôm rả:
- Tôi quả quyết anh sẽ làm được việc này, vì dù sao tôi đã mang đến cho anh nguồn lợi không nhỏ. Dĩ nhiên ông Vidal sẽ không hay biết gì cả.
- Chà, việc này hơi nhiêu khê đấy. Nếu được biết việc viên trợ lý của ông Vidal đòi hỏi năm nghìn đô la tiền thù lao, vì đã ủy thác tài khoản của ông chủ hắn, thì giám đốc của chúng tôi sẽ xin ông Vidal một sự chấp thuận.
Dyer tái mặt:
- Ý anh muốn nói rằng tôi sẽ chẳng được một teng?
- Không, ông sẽ được sự làm việc tận tụy của tôi, và đấy là cái duy nhất sẽ có, ông Dyer.
https://thuviensach.vn
Giờ thì ánh mắt của hắn đã biểu lộ sự căm ghét tôi tột điểm. Bàn tay run run, hắn rút từ trong túi áo một phong bì dày cộm, rồi vất nó lên bàn viết của tôi:
- Đây là những yêu sách dành cho anh, Burden. Cảnh cáo anh tuyệt đối không được tắc trách, vì tôi sẽ không tha thứ bất cứ một việc làm chểnh mảng nào của anh.
Hắn đứng lên, rời khỏi bàn viết của tôi, bước nhanh qua cô thư ký Douglas, rồi đi thẳng xuống hành lang.
Tôi chậm rãi mở phong bì, liếc qua tờ đặt hàng, nó đòi hỏi: sáu vé máy bay hạng nhất đi từ New York đến Tokyo, sáu phòng đặt trước trong một khách sạn, thời gian mười bốn ngày, một xe con với tài xế thường trực. Tất cả phải ưu tiên cho khách du lịch.
Tôi cho tờ đặt hàng trở vào phong bì, yêu cầu Jue gửi bảo đảm đến Miami, rồi gọi điện cho Massingham. Tôi tường trình đầy đủ buổi tiếp xúc giữa Vernon Dyer và tôi.
- Hoan nghênh, Clay! Anh không thể nào làm hay hơn thế. - Ông cười ầm lên. - Tôi sẽ thuật lại chuyện này cho Ryner. Vâng, ngay khi nhận được tờ đặt hàng, chúng tôi sẽ lo các chuyến bay tới Tokyo. Đừng nói gì cả với Harkness, giữ kín đấy.
Nhưng tôi không giữ kín với Jue.
Trên đoạn đường rước Rhoda trở về nhà, tôi rất muốn thuật lại cho nàng thành quả bước đầu của mình, nhưng tôi biết nàng sẽ không quan tâm. Nàng chỉ biết ca cẩm về đôi chân của nàng.
Trái lại, với Valérie nếu được tôi kể chuyện này, nấng sẽ chăm chú lắng nghe và vui sướng cùng đi ăn mừng.
https://thuviensach.vn
Vết thương lòng của tôi lại nhức nhối.
https://thuviensach.vn
4.
T
hời gian biểu đến Tokyo, các vé máy bay, phiếu đặt phòng trước tại khách sạn đã tới qua đường bưu điện vào buổi sáng. Lúc mười giờ, tôi điện thoại cho Dyer tại địa chỉ của Vidal. Hắn trả lời, sau khi để tôi phải chờ một lúc.
- Tôi đã có những gì liên quan đến các chuyến bay tới Tokyo. - Tôi thông báo. - Ông có muốn tôi chuyển nó qua bưu điện, hay ông sẽ đích thân đến nhận?
- Anh phải đích thân mang nó đến! - Hắn trả lời cộc lốc. - Tôi có nhiều vấn đề khác để thảo luận với anh. Từ đây về sau, tôi sẽ không mất thời gian để nói tào lao tại phòng giấy của anh.
Sau mấy lời này, hắn đột ngột dập ống nói.
Tôi không ngạc nhiên trước phản ứng ấy, nó là một phần trong sự trả thù vặt vãnh. Bây giờ đến lượt hắn bắt buộc tôi phải chờ đợi. Tôi ra khỏi bàn viết để hội ý với Sue.
- Nếu khách hàng đến không quá đông, em có thể sẽ tự lo liệu. - Nàng nói.
- Nhưng họ sẽ kéo đến tấp nập và tôi không muốn có sự khiếu nại. Hơn nữa ông chủ khách sạn ở đây rất tốt với chúng ta, để tôi gọi điện thoại nói chuyện với Massingham.
Massingham đã nắm được ngay tình huống:
- Anh còn nhớ Bill Olson, nhân viên ở Boston chứ? - Ông hỏi tôi. - Hắn vừa đến Florida để làm quen công việc ở đấy. Tôi sẽ gửi
https://thuviensach.vn
hắn đến chỗ của anh. Hắn sẽ rất ăn cánh với tôi cũng như với anh. Hắn sẽ đến anh trong vòng một giờ đồng hồ nữa.
Tôi giật mình, vì đã lâu không gặp Olson kể từ khi Valérie rời Boston một cách khó hiểu. Nghe đến tên hắn, những kỷ niệm xưa đã bùng dậy trong tôi.
Tôi thông báo Jue biết quyết định này:
- Kê một chiếc bàn nữa. - Tôi ra lệnh. - Nếu em chịu khó đẩy chiếc bàn sang bên trái, chúng ta sẽ còn chỗ.
Nàng gật đầu, đồng ý:
- Em sẽ lo ngay. - Nàng vừa đáp vừa đưa tay đến điện thoại.
Cầm xấp giấy tờ trong tay, tôi rời văn phòng và bước thẳng tới bãi đỗ xe. Trên đường đi, tôi đứng lại và liếc vào tiệm “Trendie”. Rhoda đang ngồi trên chiếc ghế cao, nhìn vào tờ tạp chí.
- Coi chừng, cưng ơi. - Tôi nói to. - Nếu em cứ tự lặm mệt như thế, không khéo sẽ bị đau đôi chân đấy.
Nàng ngẩng mặt lên, đưa cặp mắt trống rỗng vào tôi: - Cái gì?
- Chẳng có gì sất. Có lẽ anh không trở lại để cùng ăn trưa, đừng chờ. Anh đi gặp ông Henry Vidal.
- Chà, làm ăn lớn, đúng không? - Nàng hỏi, rồi cúi đầu xuống tiếp tục đọc báo.
Paradise Largo là một eo đất nối liền hai xa lộ E1 và A1. Con đường dẫn vào Largo được bảo vệ bằng một nhà gác và một
https://thuviensach.vn
hàng rào điện tử. Không một ai, ý tôi muốn nói bất cứ người nào, muốn bước vào mà không xuất trình giấy chứng minh và lý do thăm viếng.
Nằm bên trong những hàng đậu đơm hoa rực rỡ cao khoảng một mét và những cánh cổng bằng gỗ sồi lỗ chỗ đinh đồng, hiện lên ba hoặc bốn mươi dinh thự lộng lẫy của các nhà tỷ phú kếch xù ở Florida.
Tôi đỗ chiếc Plymouth trước căn nhà gác và gã bảo vệ mặc đồng phục xanh đang ngồi bên trong ném cho tôi cái nhìn soi mói.
Tôi đứng trước gã và tự giới thiệu:
- Tôi là Clay Burden, muốn vào gặp Vernon Dyer ở chỗ ngài Henry Vidal. Ông Dyer đang chờ tôi.
- Giấy phép lái xe của ông. - Hắn nói.
Tôi xuất trình và sau khi xem qua, hắn trả lại tôi rồi với tay nhấc điện thoại. Lúc sau, hắn ấn vào một cái nút và cổng rào điện tử từ từ cất lên, rồi làm hiệu cho xe tôi vào:
- Cánh cổng thứ tư, bên trái.
Tôi khởi động máy, cho chiếc Plymouth tiến vào một lối đi rộng trải cát, rẽ qua trái và đến trước một cổng rào sắt cao khoảng mét rưỡi. Tại đây một gã bảo vệ khác cũng đồng phục xanh, ấn nút điện cho cổng mở.
- Lái xe thẳng vào, ông Burden. Đỗ xe nơi bãi số bốn.
Tôi làm theo, đi vào con đường ngoằn ngoèo rợp bóng cây cọ, hai bên trồng hoa mộc lan và nguyệt quế đỏ. Một sân cỏ cắt xén công phu và những bụi hoa phẳng lì khoe sắc thắm dưới ánh
https://thuviensach.vn
mặt trời đã hiện ra, cho thấy ngôi biệt thự một tầng kiến trúc Tây Ban Nha, phủ đầy hoa hồng và đỏ với một dãy hành lang dài màu hổ phách uốn quanh. Thật là chốn lưu cư xa hoa tráng lệ và bề thế nhất, biểu tượng của cao sang sung mãn.
Theo chỉ dẫn, tôi đỗ xe vào bãi số bốn, cạnh chiếc Rolls Corniche và chiếc Lamborghini Espana. Nằm giữa hai anh chàng đẹp mã, chiếc Plymouth của tôi như một mụ già nhà quê cằn cỗi.
Một người làm công da đen, quần vải xô dài đen riềng trắng, áo vét đỏ sẫm, từ trong bóng râm bước ra, nhoẻn miệng cười, phô hàm răng trắng phau:
- Ông Burden?
Tôi gật đầu.
- Làm ơn đi lối này, thưa ông.
Hắn hướng dẫn tôi dọc theo một lối đi, hai bên trồng hoa kết thành một mái vòm như dải trắng đỏ rực, dài hừng hực tới một kiến trúc bằng gỗ đàn hương đánh vecni trắng.
Hắn nói, trước khi biến đi:
- Cánh cửa thứ ba, thưa ông. Tôi đi thông báo ông Dyer.
Tôi bước vào một gian phòng rộng với chiếc bàn hình bầu dục ở chính giữa, bên trên đầy ngập sách báo, tập san. Tám gã đàn ông béo, gầy, già trẻ đủ cả, đều mặc những bộ complé đang ngồi chờ đợi trên những chiếc ghế bành, các cặp da đặt trên đầu gối. Họ ném cho tôi những cái nhìn ngờ vực như vừa nhìn thấy một địch thủ. Nhưng khi tôi ngồi vào một chiếc ghế, tất cả đều quay mặt đi và đều giữ im lặng. Năm phút sau, giọng nói của một phụ nữ phát ra từ loa phóng thanh vô hình.
https://thuviensach.vn
- Ông Hedger, xin mời đến phòng số năm.
Một gã đàn ông cao lớn, có tuổi đứng lên và vội vã bước ra.
Nhiều phút chậm chạp trôi qua. Một gã đàn ông khác được gọi đến, rồi đến lượt người khác. Trong phòng chỉ còn lại một gã hói và tôi.
“Giống như ở phòng nha khoa. Tôi nhận xét vừa thấy thêm người thứ tư. Bà thực vậy, nhưng tôi thích chọn phòng trám răng hơn”.
Hắn lấy khăn mùi xoa lên lau mặt đang nhễ nhại mồ hôi.
Nhìn vào đồng hồ tay, tôi đã ở đây được một tiếng mười phút. Lần sau, nếu có lần sau, - tôi nghĩ thầm, - mình sẽ mang công việc theo để làm. Gã hói được gọi. Hắn ta làm hiệu cho tôi bằng cái hất đầu và bước ra. Một giờ ba mươi lăm phút sau, tên của tôi được xướng lên.
- Xin mời ông Burden hãy đến phòng số mười lăm.
Vernon Dyer ngự phía sau một chiếc bàn lớn, bên trên có ba chiếc điện thoại, một máy thu âm, một máy nội đàm với ba mươi nút bấm. Một lọ hoa, một đĩa lạc rang muối, ba cái gạt tàn bằng inox, một hộp đựng thuốc lá bằng bạc và một cái hộp nhỏ đựng xì gà cũng có thể hắn vừa đọc cho người khác viết vừa nhai đậu lạc.
- Anh đấy hả? - Hắn nói, giọng uể oải. - Ngồi xuống đi.
Tôi đặt trước mặt hắn một tấm giấy thẳng, chiếc phong bì đựng bảng thời gian biểu, các vé máy bay, giấy giữ chỗ trước trong khách sạn và tôi ngồi vào ghế. Hắn dành thời gian để xem các
https://thuviensach.vn
văn kiện. Dĩ nhiên hắn tìm cái cớ gì đó để hạch học tôi. Bất thần hắn ngước đầu lên, cặp mày cau lại:
- Tại sao anh thuê các phòng nghỉ ở khách sạn Pacific Hotel? - Hắn cật vấn. - Khách sạn có một khu vườn tuyệt đẹp, một phong cách phù tang hấp dẫn, rất yên tĩnh hơn ở Imperial.
- Đặt cho họ ở đó ngay! Họ không có thời gian để thưởng ngoạn miếng vườn và lo nghĩ tới sự hấp dẫn, trời ạ!
Tôi phát cáu nhưng giữ bình tĩnh:
- Chuyện nhỏ, thưa ông Dyer.
Hắn ném cho tôi cái nhìn sấm sét:
- Phải có cho tôi những chỗ đặt trước vào mười sáu giờ, không được trễ một phút.
- Ông sẽ có ngay. Có thể lần sau ông nên chỉ cho tôi biết trước những khách sạn nào ông tuyển chọn.
- Đây là bổn phận, ông phải chọn những chỗ tốt nhất. - Theo tôi Magnifigne là tuyệt.
Mặt hắn đỏ sậm:
- Lấy những phòng ở Imperial. - Hắn vất lại tôi các giấy đặt phòng rồi nhìn đồng hồ lúc này là mười ba giờ mười phút. - Trễ quá rồi, đúng không? - Hắn ném cho tôi nụ cười châm chọc. - Tôi buộc phải mời anh trở lại dây. Tôi sẽ hẹn với anh đi ăn. Hãy có mặt ở đấy lúc mười lăm giờ. Được chứ?
Tôi đứng lên:
https://thuviensach.vn
- Tôi có cái hẹn vào giờ ấy, thưa ông Dyer. Tôi rất tiếc. Hắn nghiêng chiếc đầu thăm dò nhìn tôi, mắt khép lại:
- Với một số tài khoản quan trọng đến thế, tôi chờ đợi được đáp trả lại. Tôi muốn anh phải có mặt ở đấy lúc mười lăm giờ.
- Tôi xin lặp lại rằng, nếu chuyện này gấp gáp đến thế, tại sao ông không đến văn phòng của chúng tôi, sau khi ông ăn xong?
Chúng tôi nhìn nhau chòng chọc. Hắn là người đầu tiên quay nơi khác, mặt co rúm vì tức giận:
- Hừ, bởi vì tôi đã trễ thì có thể chịu đựng thêm một chút, tôi sẽ cho anh những chỉ dẫn ngay. - Hắn rút trong ngăn kéo một phong bao dày cộm và đưa qua tôi. - Xem đi, nếu có điều gì cần hỏi hãy điện thoại cho tôi vào ngày mai. Đừng chọn phòng ở khách sạn trước khi hỏi ý kiến của tôi.
- Được. - Tôi nói trước khi ra cửa.
- A, tôi quên. Tôi muốn anh hoàn toàn không vướng bận công việc trong năm ngày, kể từ ngày thứ ba.
- Hoàn toàn rảnh rỗi? - Tôi nhìn hắn và hỏi lại.
- Đấy là điều tôi muốn nói. Ông Vidal sẽ đi San Salvador có bà Vidal đi theo. Trong khi ông Vidal bận rộn công việc, anh sẽ hộ tống bà Vidal đi viếng thăm thành phố. Một xe lộng lẫy trang bị máy lạnh, một căn phòng tiện nghi trong khách sạn. ông Vidal muốn hai vé du lịch hạng nhất của hãng hàng không Intercontinental và một vé du lịch thông thường cho anh. Các chỉ dẫn đều có trong phong bì.
https://thuviensach.vn
Chương trình này sẽ thật sự là một trái khoái với những ước muốn của tôi. Tôi tự biết mình sẽ làm một hướng dẫn viên tồi nhất, vì, chưa bao giờ đặt chân tới San Salvador và hơn nữa không phải công việc của tôi.
- Tại San Salvador chúng tôi có một hãng đại lý sẽ lo việc này cho bà Vidal.
- Ông Vidal không muốn như thế. - Dyer nói gằn giọng. - Ông ấy không muốn một gã lai châu Mỹ la tinh hộ tống bà Vidal. Ông ấy muốn chính anh làm việc này. Anh có phản đối gì không?
- Nếu vì món tài khoản quan trọng của ông Vidal, thì tôi không phải là người duy nhất đặt trách nhiệm này. - Tôi phản bác. - Chúng tôi phải xem lại nên làm thế nào. Tại Miami, hãng của chúng tôi có một hướng dẫn viên du lịch xuất sắc sẽ cùng đi với bà Vidal!
- Tôi đã nói với ông Vidal rằng anh sẽ rất vui sướng được làm tròn nhiệm vụ này. Thế thì anh chỉ còn mỗi việc là thi hành.
- Nếu tôi vắng mặt trong năm ngày, sẽ không có người để tuân theo các chỉ dẫn của ông. - Tôi lưu ý hắn để tìm cớ khước từ.
- Anh đã có trong tay đầy đủ những chỉ dẫn của tôi vào tuần lễ tới. - Hắn nói vẻ hết kiên nhẫn. - Sẽ không có công việc nào khác phải giải quyết đến lúc anh trở về.
Tôi tự nhận rằng mình đã thất bại:
- Tôi sẽ xem lại điều gì có thể làm. - Tôi đáp và chấm dứt buổi nói chuyện.
Tôi dừng xe trước nhà hàng Howard Johnson, gọi một đĩa tôm trộn với rau cải tươi và một chai Coca. Trong lúc ăn, tôi đọc lướt
https://thuviensach.vn
qua những yêu cầu hắn đưa ra. Chúng bao gồm một khối công việc đến choáng ngợp: đặt hai vé hạng nhất trên phi cơ, chọn chỗ khách sạn cho mười người thăm viếng London trong vòng một tuần lễ. Một chuyến đi cũng như thế cho năm người đến viếng Paris, trong khi hai người khác muốn đi Moscou. Tất cả việc này phải được hoàn chỉnh. Tôi sang qua phần chương trình của Vidal. Vợ chồng lão lên đường vào ngày thứ hai, một chiếc xe gắn máy lạnh đón họ ở phi trường Ilopango và đưa họ về khách sạn Intercontinental. Ngày thứ ba hôm sau, tôi sẽ đến gặp họ và đi theo bà Vidal. Tôi được đặt dưới sự điều động của bà này trong suốt thời gian lưu ngụ ở San Salvador. Chúng tôi sẽ trở về Paradise City vào ngày chủ nhật.
Tôi vòng xe chạy về văn phòng của hãng, nơi Bill Olson đang bắt đầu làm việc. Sue và hắn đang bận rộn tiếp các khách hàng. Olson ngước đầu lên nhìn tôi và mỉm cười. Hắn có phần già hơn từ khi chúng tôi gặp nhau lần chót. Hắn cao khỏng, gầy đét, cương nghị, hắn có nụ cười cởi mở và dễ mến.
Không muốn quấy rầy hắn, tôi chỉ giơ tay chào rồi bước vào phòng mình. Ở đây tôi điện thoại thông báo cho Massingham, cho lão biết có sự thay đổi trong việc thuê khách sạn và yêu cầu lão gửi giấy đặt trước các phòng nghỉ ở Imperial đến cho Dyer trước mười sáu giờ chiều, rồi tôi nói với lão về chuyến đi đến San Salvador.
- Nếu Dyer không để chúng tôi yên trong lúc anh vắng mặt, thì tôi nghĩ là anh nên đi Massingham. Đây cũng là một thay đổi nhỏ cho anh.
- Nhưng khổ nỗi, chẳng biết tí gì về nơi ấy thì nhất định tôi sẽ là một hướng dẫn viên tồi.
https://thuviensach.vn
- Gửi một điện báo đến hãng đại lý ở San Salvador, yêu cầu họ chuyển cho anh một chương trình tham quan, đồng thời cung cấp một lái xe biết hướng dẫn. Vidal sẽ đồng ý nhận hắn đi chung với anh, phải không?
- Chưa rõ, để tôi thử xem. Khi nhân viên văn thư của ông giữ các giấy thuê phòng thì hắn sẽ phải đến đây. Tôi còn nhiều việc phải giải quyết và cũng đang hối thúc bảng định giá.
Massingham nghiến răng và nguyền rủa:
- Bây giờ tôi mới hiểu tại sao American Express xem hắn là thằng rác rưởi.
- Đấy là đơn đặt hàng đáng kể khiến ông phải quan tâm. - Được, sáng mai anh sẽ có bảng định giá. - Ông hứa và gác máy.
Tôi gửi một điện báo đến hãng đại lý du lịch ở San Salvador và người ta cho biết mọi thứ sẽ sẵn sàng cùng với người lái xe hướng dẫn, khi Vidal đến nơi.
Mãi đến mười bảy giờ bốn mươi phút, tôi ra khỏi phòng, bước tới chào đón Olson. Chúng tôi siết tay nhau và hắn nở rộng nụ cười:
- Rất vui được gặp lại anh, Clay. - Hắn nói. - Lâu như vô tận chúng ta không nhìn thấy nhau, phải không? Sáu năm.
- Gần như thế. Anh có được vài xếp đặt gì chưa, Bill? Đêm nay anh ngủ ở đâu?
Olson liếc mắt sang Sue, cô này đang xếp lại trật tự trên bàn làm việc:
https://thuviensach.vn
- Cô gái này đã thuê giúp tôi một căn hộ có cả đồ đạc, ở đường Biscayne Avenue.
- A, rất gần nơi tôi. Nghe này, Bill, chờ tôi xếp đặt giấy tờ xong chúng ta sẽ về nhà tôi ăn tối. Tôi muốn giới thiệu anh Rhoda, vợ tôi.
- Hay quá, tôi chỉ còn hai việc để dứt điểm. Sau đó, tôi sẽ sẵn sàng.
Rhoda trở nên sinh động và hoạt bát khi chúng tôi có khách viếng thăm. Olson và nàng rất hợp nhau, tôi thấy anh tán dương sắc đẹp và phong cách tao nhã của nàng. Lúc đứng pha chế Martini, tôi hơi chua chát nghĩ rằng anh ấy sẽ cụt hứng thế nào khi suốt ngày nghỉ cuối tuần, nàng chỉ lượn lờ trong phòng với chiếc quần jean bẩn thỉu và chiếc áo pull lem luốc dầu mỡ. Đã thế, nàng lười biếng ngay cả vệ sinh cá nhân.
- Anh có gặp lại Valérie không, sau ngày nàng bỏ rơi chúng ta? - Tôi hỏi Olson bằng giọng thờ ơ, trong khi rót rượu.
- Không, tôi chẳng được tin tức nào về nàng.
Rhoda đưa bàn tay tới đĩa đậu phọng rang:
- Valérie là ai thế? - Nàng hỏi giọng tò mò tọc mạch. Olson bật cười:
- Hóa ra chồng của bà chưa nói bà nghe về Valérie Dart?
- Anh ấy không hề nói với tôi gì cả. - Rhoda bĩu môi, rồi nhận ly rượu tôi trao. - Cô ấy có điểm nào đặc biệt không?
https://thuviensach.vn
- Em nghĩ rằng tôi không bao giờ cho em biết. - Tôi đưa chiếc ly cho Olson. - Nhưng trên thực tế, em đã không nghe điều gì anh nói.
- Đừng nói rằng anh đã kể em nghe về cô ấy, bởi vì em tin chắc là không. - Nàng thét, giọng bực tức.
- Dù thế nào, cô ấy vẫn không đáng để em quan tâm. Cô ấy là thư ký lúc anh còn làm việc ở Statler Hilton, trước khi anh quen biết em. - Tôi nói, cố gắng giữ giọng tự nhiên. - Chúc sức khỏe Bill.
- Chà, cô thư ký độc đáo. - Olson trầm trồ, trong khi chúng tôi đang nâng cốc. - Một cô gái có khả năng nhất mà tôi may mắn được làm việc chung với nàng.
Tôi thấy những lời này tuyệt đối không làm hài lòng Rhoda. Nàng rất ghét ai đó tâng bốc một người đàn bà khác.
- Em cược rằng anh đã mê mệt cô ta. - Nàng nhìn tôi nói. - Anh có quyền yên chí.
- Thật vậy sao?
Tôi bước tới cánh cửa sổ, nhìn xuống con kênh. Thật ra tôi đã yêu Valérie và vẫn còn yêu nàng.
- Thật tình tôi không biết tại sao Clay cưới tôi, - Rhoda nói với Olson, - anh ấy luôn trách cứ tôi từ sáng tới tối. Rất tiếc anh ấy đã không hỏi cưới cô Valérie kia, mà dường như theo anh ấy, rất đảm đang và đôn hậu.
Nàng nói giọng chanh chua, khiến Olson phải khó chịu:
https://thuviensach.vn
- Tôi không bao giờ tin rằng bà không đủ khả năng trên mọi bình diện, bà Burden. - Anh gượng gạo nói.
Tôi không đồng ý điều này. Một thoáng im lặng, rồi chính Rhoda lên tiếng:
- Có tài năng, nhưng người ta vẫn bất cần. Đấy là chuyện nhàm chán nhất thế giới. Tại sao tôi phải vất vả trong cái nhà này, trong khi tôi có một bà tớ già? Một khi anh chấm dứt ngẩng mặt nhìn trời, có lẽ anh sẽ nghĩ tới việc rót rượu cho chúng ta, Clay.
Lại một thoáng bối rối trong khi tôi pha Martini.
- Sue có nói với tôi về tài khoản của Vidal. - Olson lên tiếng. - Anh không nghĩ mình đang ngập ngụa trong mớ bòng bong à, Clay?
Tôi nhún đôi vai:
- Massingham đã làm hết cách rồi. Tôi chỉ nghe những lời trách cứ và cũng đã chịu đựng chúng rồi. - Tôi quay sang Rhoda và thông báo. - Em yêu, nhân đề cập công việc, tuần tới anh sẽ rời em trong sáu ngày.
- Anh nói gì chứ?
Tôi thuật cho nàng nghe về chuyến đi tới San Salvador. Nàng chưng hửng, đây là cuộc xa cách đầu tiên của chúng tôi từ khi lấy nhau.
- Còn em thì thế nào đây? - Nàng hét lên. - Ai sẽ đưa rước em đi làm?
- Xe buýt sẽ đưa em đến chỗ làm và sẽ đưa em về tận nhà.
https://thuviensach.vn
- Xe buýt! Chỉ nghĩ đến việc bị nhốt kín trong chiếc hộp ấy đủ khiến em phát bệnh.
- Tôi sẽ rất hân hạnh được chở bà, bà Burden. - Olson can thiệp. - Không vấn đề gì cả. Tôi rất vui.
Nàng mỉm cười biết ơn Olson:
- Clay không hề nghĩ đến em. Cám ơn, Bill. Em rất có thể gọi anh là Bill chứ? Xin cứ gọi em là Rhoda.
- Xin sẵn lòng.
Khi bị nàng tấn công, tôi không ngạc nhiên điều này:
- Thế nào, anh đi với mụ phù thủy phu nhân Vidal đấy chứ? Đúng mụ đàn bà đang trù kéo anh lên giường!
Tôi không bao giờ thịnh nộ đối với Rhoda, cho dù nàng có làm tôi bực tức cho mấy, nhưng đêm nay phải hết sức cố gắng, tôi mới giữ được sự điềm tĩnh.
- Xem nào, đừng nói ngốc nghếch, em yêu. Anh có công việc phải làm và em không có lý do nào để ca thán.
- Em đoán chắc anh sẽ rất vui khi nghĩ rằng em đang mệt nhừ trong cái tiệm chết tiệt kia.
Tôi quay sang Olson đang hết sức bối rối:
- Anh thấy đói chưa?
- Hơn thế nữa. Tôi đang chờ sự sắp đặt của anh.
- Em sẵn sàng chưa, Rhoda?
https://thuviensach.vn
- Chưa, em chưa sẵn sàng!
Nàng đứng bật dậy, bước nhanh vào phòng và khua cửa đanh tai.
- Ôi, đàn bà! - Tôi lẩm bẩm, cố gắng nặn nụ cười.
- Anh nói thế chứ chỗ ở của anh đẹp, cảnh trí ngoạn mục biết bao. - Hắn ngưng nói, im lặng một chốc, rồi bước ra ngoài hành lang.
- Ừ.
- Lão Vidal, - Olson nói tiếp, dĩ nhiên để thay đổi đề tài, - chính là con người kỳ quặc.
- Về mặt nào chứ? Rõ ràng lão là tay sừng sỏ.
- Năm năm về trước, lão chẳng là gì cả. Đấy là một trong số khách hàng của tôi ở Staler Hilton. Thời kỳ ấy, lão đi du lịch bằng vé phi cơ hạng thường. Lão muốn mở một trương mục vãng lai ở chỗ của chúng tôi, nhưng lão chẳng đưa ra một đảm bảo nào cả.
Tôi nhìn hắn, hết sức ngạc nhiên:
- Bằng cách nào Massingham có thể không biết tới lão?
- Tôi không thông báo vì lúc đó ông ấy ở New York. Tôi có kiểm tra ở quỹ tín dụng, được nơi đây khuyên không làm ăn với lão, do đó tôi đã khước từ mọi đề xuất của lão. Thế nên tôi cũng không bao giờ đề cập về vấn đề này nữa.
- Thế mà Massingham đang có những thông tin khác từ quỹ tín dụng.
https://thuviensach.vn
Olson bật cười:
- Chuyện này đã xảy ra năm năm rồi, Clay, có quá nhiều diễn biến trong thời gian này. Dĩ nhiên người ta phải nói với Massingham những việc bây giờ, chứ không phải như ngày trước, thời gian chúng tôi đã khai trừ Vidal.
- Ngày thứ ba tới đây, tôi sẽ có một đặc lợi không thú vị. Vậy anh có thể cho tôi biết lão thế nào không?
- Một mẫu người kỳ lạ. Trước tiên lùn tịt, cao không quá mét rưỡi và hay gây sự, giống như những ai có thể hình thấp bé, lão để râu và hói đầu, nhưng vô cùng năng động, hãnh tiến, nói nhanh kèm theo động tác và đôi mắt có sức thôi miên người ta. Thời kỳ, tôi biết Vidal, lão đã tạo không ít hàng khối chuyện. Khi lão lấy vé đi New York thì người ta sẽ phải nói lão đang xếp đặt lên cung trăng. Nhưng từ dạo ấy trở đi, tôi cho rằng lão đã thay đổi nhiều. Người ta đồn đãi lão đã thu được rất nhiều triệu. Khi anh nhặt được số tiền nhiều đến thế, thì vô ích để phải máy mở hai bàn tay vì đã có bọn người dưới trướng làm thay cho anh rồi.
- Anh nói đúng. - Tôi xác nhận và lấy Dyer làm điển hình. Rhoda bước ra khỏi phòng, nàng luôn tỏ ra gắt gỏng: - Thế nào, có đi ăn không? - Nàng hoạnh họe. - Em đang đói. - Bọn anh đang đợi đây, cưng. - Tôi nói.
- Vậy, xin ơn chúa chúng ta nên đến tiệm ăn nào đó kha khá để thay đổi không khí. Em chán ngấy cái cảnh này rồi.
Nàng đi như bơi ra khỏi nhà. Olson và tôi trao nhau cái nhìn bất đắc dĩ, rồi bước theo nàng.
https://thuviensach.vn
S
5.
au khi tiễn Olson, chúng tôi lái xe về nhà. Trong lúc tôi dọn dẹp các thứ trên bàn, Rhoda bước tới bốc đĩa đậu phọng rang, làm vương vãi xuống tấm thảm.
Lúc ở tiệm ăn, nàng tỏ ra khả ố, giờ thì chểnh mảng vụng về, khiến tôi nổi nóng.
- Em làm gì thế? - Tôi hét. - Xem dưới chân em kìa, tấm thảm đã bị vấy bẩn!
- Tại sao lúc nào anh cũng gào thét được thế? - Nàng đốp chát dữ dội. - Em cho rằng ả Valérie của anh, rất đa năng, rất đảm đang chưa hề làm một chuyện cỏn con thế này.
Nếu tôi giữ bình tĩnh và vờ không nghe, thì nàng sẽ không bắt thóp dược đề tài Valérie đã chạm đúng tim tôi.
- Thôi, đủ rồi! - Tôi nói to, giận dữ. - Tại sao em nhỏ mọn thế?
Nàng nhếch mép, trề môi, rồi bước vào phòng. Bốn ngày tiếp nối là những thử thách. Tôi lo giấy tờ cho chuyến đi của mình, trả lời điện thoại liên tục cho Dyer; hắn không ngớt đưa ra những câu hỏi ngớ ngẩn, ngu đần và giải quyết các việc thường lệ. Ngoài ra còn phải chịu đựng cái tính khí của Rhoda, nàng càng lúc càng tỏ ra cáu kỉnh.
Lúc tôi bận rộn lau chùi hộp phấn nàng làm đổ trong phòng tắm, thì nàng lải nhải bên tai tôi:
https://thuviensach.vn
- Đáng ra tôi nên tập giống ả Valérie này, đầy tài năng lại đảm đang.
Buổi sáng vào giờ nàng chưa thức giấc, buộc tôi phải đến hãng muộn, thì nàng lại châm chọc:
- Em đoán chắc rằng ả Valérie này không bao giờ để anh phải chờ.
Mỗi lần nàng đọc lên cái tên Valérie, đối với tôi còn hơn bị kim châm. Tôi cố gắng im lặng và đè nén để không phải nghe những câu châm biếm của nàng, với hy vọng nàng chán nản không phóng kim vào tôi nữa.
Cuối cùng, tôi sung sướng được cách xa nàng trong năm ngày, hôm tôi trở về rất có thể nàng đã quên nhắc tới Valérie.
Buổi chiều thứ hai, chúng tôi mời Olson ăn tối ở nhà hàng và Rhoda đặc biệt trở nên dễ thương.
Chúng tôi đã có một bữa tiệc vui vẻ, nhưng sau khi tiễn Olson, Rhoda ngồi bật vào ghế tựa, châm lửa thắp điếu thuốc, và trước sự ngạc nhiên của tôi, nàng tuyên bố:
- Chúng ta cùng nâng cốc, Clay. Cốc rượu mừng từ biệt, được không?
- Được chứ, tại sao không? Uống rượu scotch nhé? - Hừm. - Nàng làm dáng, tỏ vẻ đồng ý.
Tôi rót trao cho nàng một cốc.
- Hãy nói đi, Clay, Valérie có phải người tình của anh không?
https://thuviensach.vn
Tôi giật nẩy người, đến đổi những viên đá trong chiếc cốc của tôi vang lách cách và rơi tỏm xuống tấm thảm.
Rhoda cười nghiêng ngả:
- Ôi, ai là người vụng về nhất trong hai ta?
Tôi nhặt những viên đá và mang chúng vào bếp. Tôi đứng một lúc để lấy lại bình tĩnh, rồi trở ra phòng khách, cảm thấy cái nhìn của Rhoda đang gắn vào tôi.
- Nàng là người tình trước kia của anh, phải không? - Nàng lặp lại.
- Không, nghe này Rhoda. Anh đã chịu đựng hết mức những lời nói bóng gió của em rồi. Em đang áp đặt anh? Từ nay em nên chấm dứt lúc nào cũng kể tên Valérie vào. Anh không biết em đang nghĩ gì trong đầu, khi em cho nó mắc cười, thì với anh, chẳng có gì đáng cười cả.
Nàng vừa nhấm nháp rượu vừa nhìn tôi qua miệng ly:
- Nàng đã có nhiều tin tưởng trong anh lắm, phải không? - Nàng thút thít. - Em tin rằng anh vẫn còn say mê cô ấy.
- Hỏng bét! Em tỏ ra ti tiện và ngốc nghếch quá mức! Nàng đỏ ửng:
- Tóm lại, anh không chối cãi, phải không nào?
- Anh chẳng có điều gì để chối cãi. uống cạn đi rồi chúng ta đi ngủ.
https://thuviensach.vn
- Năm ngày với người đàn bà trai lơ Vidal ấy, có thể sẽ làm nguội bớt cái đầu thương nhớ mối tình xưa của anh. - Nàng đáp lại, giọng chua như dấm.
Đặt cốc rượu lên bàn, tôi vào phòng. Đang cơn tức giận cành hông, tôi chọn con đường rút lui để khỏi phải tặng nàng cái tát tai. Chắc chắn nàng phải hiểu rằng mình đã vượt quá giới hạn nên vẫn ở lại phòng khách, đến lúc nghe nước vòi sen róc rách trong phòng tắm của tôi thế là nàng hối hả thay quần áo và nằm lên giường. Khi tôi tắm xong, nàng quay sang tôi:
- Em chỉ muốn chọc ghẹo anh thôi, Clay. Anh không thích nói đùa à? - Nàng nói.
- Em chưa đánh răng. - Tôi lưu ý nàng. - Trời ạ, làm ơn nhanh lên đi. Anh cần phải ngủ, nếu em không muốn.
- Em cóc cần hàm răng và cho rằng anh là đồ thối, - nàng la hét ỏm tỏi và quay lưng lại với tôi, rồi tắt đèn.
https://thuviensach.vn
6.
M
ột gã đàn ông béo tròn, nước da ngăm, tự giới thiệu dưới cái tên Roberto Rivera, tiếp đón tôi tại sân bay Ilopango. Tuổi khoảng bốn mươi lăm, hắn để ria mép kiểu Charlie Chan, cặp mắt quỷ quyệt và nụ cười thâm hiểm. Có thể nói hắn là khuôn mẫu tồi tệ nhất của châu Mỹ la tinh. Thoạt nhìn hắn, tôi đã thấy ghét cay ghét đắng.
- Chúc mừng ông đã đến, Senor Burden. - Hắn bắt tay tôi và giở chiếc nón rơm rộng vành ra chào. - Mọi việc được ổn thỏa, tôi đang trông đợi ngài Vidal và phu nhân, như đã ước định. Không có vấn đề gì cả và tôi hân hạnh được phục vụ ông. Ông có muốn đi ngay đến khách sạn không?
- Vâng, nếu có thể? Có xa không?
- Không đến đỗi, chỉ một khoảng cách nhỏ thôi. Đây là chiếc xe tuyệt đẹp được trang bị máy lạnh và đầy đủ tiện nghi.
Hắn hướng dẫn tôi tới chiếc Mercedes màu đen, đầy bụi bặm, đang đậu ngoài trời và mở cửa xe, sau khi không quên lột chiếc mũ rơm ra. Cái mát bên trong xe cho tôi cảm giác dễ chịu. Nhiệt độ dưới bóng râm đã lên đến 40°C. Hắn chui vào xe ngồi sau tay lái:
- Xin lỗi, Senor Burden. Tôi nói được tiếng Mỹ nhưng diễn đạt bằng tiếng Anh thật khó khăn.
Tôi đáp rằng mình đã hiểu.
https://thuviensach.vn
Hắn rời xa sân bay và đang chìm vào một con đường đầy ngập cát bụi, nơi mà nhiều tốp dân địa phương đang lũ lượt nhau đi. Hầu hết những người này đều đội trên đầu hoặc mang trên vai những chiếc ấm hay bình băng kim loại.
- Họ mang cái gì thế? - Tôi hỏi.
- Nước, thưa Senor Burden. Ở đây rất thiếu nước, mà tất cả đều cần có nước để sinh sống và đó là cái cách để họ trữ nước về nhà. - Hắn ấn còi xe để lưu ý một anh chàng nông dân đang lang thang giữa đường. - Dân ở đây rất ngốc nghếch, cái nóng làm họ trở nên điên hết. - Hắn cười hở miệng, chĩa những chiếc răng vàng lểnh nghểnh. - Tôi đã có một chương trình tuyệt hảo cho ông. Phu nhân Vidal sẽ rất hài lòng, ngài Senor Vidal giàu lắm phải không?
Hắn ném cho tôi nụ cười tinh quái.
- Hẳn ông ấy đủ sống. - Tôi đáp ngắn gọn.
- Ở đây nhiều người rất nghèo. - Hắn buồn bã lắc đầu. - Nghèo rất nhiều, mà giàu cũng lắm. Dĩ nhiên số người nghèo chiếm đa số, nhưng những kẻ giàu thì quá giàu.
Chúng tôi đang băng ngang một ngôi làng nhỏ đông cư dân bản địa. Phần đông trong số họ, đội những chiếc nón rơm móp méo, mặc những chiếc áo trắng vấy bẩn và những chiếc quần bạc màu không còn hình dáng. Những người đàn bà phủ tạp dề đủ màu sắc bên ngoài những chiếc áo vải, những mẫu thuốc lá và những thứ thừa mứa khác. Quang cảnh bẩn thỉu này làm tôi ngao ngán.
- Thành phố xinh đẹp. - Rivera lên tiếng. - Ông thích chứ, Senor Burden?
https://thuviensach.vn
- Vâng, chắc rồi.
- Xin gọi tôi là Roberto, mọi người đều gọi tôi như thế. Tôi là một hướng dẫn viên rất nổi tiếng ở đây. Rất nhiều người Mỹ giàu sang đều nhờ tới tôi.
- Được thế càng hay.
- Chúng ta đang đến gần khách sạn. - Hắn cho xe trườn lên dốc, ngoặc tay lái sang trái và hướng vào con đường vẽ vách hình cong. - Khách sạn xinh đẹp nhất, thưa Senor Burden, mọi người đều ưa thích.
Một nhân viên khách sạn tiến tới mở cửa và tôi bước xuống xe.
- Roberto, vào đi, - tôi đề nghị, - tôi sẽ xem lại chương trình của anh. Giờ thì tôi đi gặp ngài Vidal.
Roberto chìa hàm răng vàng lẫy:
- Không phải gấp gáp, Senor Burden. Ngài Senor Vidal cùng với phu nhân đi ăn trưa với những người bạn. José làm chung công việc với tôi đã chở họ đến El Cuco, một địa điểm xinh đẹp gần biển. Họ đang ở trong ngôi nhà sang trọng và tuyệt đẹp của ngài Senor Guzman trị giá hai triệu đô la. Senor Guzman hiện là chủ nhân rất nhiều đồn điền cà phê. Họ sẽ trở về không dưới mười chín giờ. Còn thừa thời gian.
Tôi nhìn đồng hồ, đúng mười hai giờ trưa:
- Được rồi, Roberto. Tôi sẽ ăn trưa ở đây và chúng tôi sẽ gặp lại lúc mười lăm giờ.
- Thế thì tôi về nhà. - Hắn nói, vẻ thỏa thích. - Căn nhà tuy nghèo nhưng đẹp, nơi các con tôi ít trông thấy tôi. Chà, chúng
https://thuviensach.vn
nó sẽ ngạc nhiên lắm.
Hắn cất chiếc nón rơm lên, bắt tay tôi rồi bước vào chiếc Mercedes.
Sau khi ghi tên tại quầy tiếp tân và xem qua căn phòng có máy điều hòa không khí khá đẹp mắt, tôi vào đứng dưới vòi sen tắm gội sảng khoái, thay y phục nhẹ rồi bước xuống nhà ăn thưởng thức các món ăn ngon khoái khẩu.
Tôi ra sân thượng ngồi uống cà phê và nhìn xuống hồ bơi. Bọn trẻ con ở San Salvador, chúng bơi lượn như cá nhưng làm ồn ào quá. Cha mẹ chúng thân hình rắn chắc đang ngồi dưới những chiếc dù bằng vải, nhấp nháy nước hoặc bia.
Đúng mười lăm giờ, tôi gặp lại Rivera đang chờ tôi trong phòng:
- Thức ăn có ngon không, thưa Senor Burden? Tất cả đều hợp khẩu vị chứ? Căn phòng có đẹp không?
- Tất cả đều tuyệt. Nào, chúng ta xem qua chương trình.
Chúng tôi nghiền ngẫm nó. Tôi không được hiểu nó bao nhiêu bởi vì tôi không biết cái xứ sở này, nhưng bù lại Rivera đã khẳng định với tôi rằng hắn không bỏ sót bất cứ một cảnh quang đáng chú ý nào.
- Xế trưa rất nóng bức, tôi đề nghị dạo mát bằng xe và buổi sáng, Senor Burden. Buổi chiều, cái nóng có thể hạ xuống bớt. Sau khi ăn xong, tốt hơn nên tham quan qua loa một chút.
Hắn nói và chờ tôi, vẻ lạc quan tin tưởng.
- Điều này còn tùy thuộc vào bà Vidal. Có thể bà ấy không muốn ngủ trưa đâu.
https://thuviensach.vn
Bộ mặt của hắn mất hứng:
- Ông nên giải thích cho bà ấy, Senor Burden. Nóng bức dữ dội, rất mệt vào xế trưa.
- Để tôi xem bà ấy sẽ nói thế nào về chuyện này. Sáng mai anh đến lúc tám giờ rưỡi. Tôi muốn chiếc xe phải được lau chùi sạch sẽ, Roberto. Ông bà Vidal là một nhân vật rất quan trọng. Chiếc xe này không xứng với họ.
- Đấy là chiếc tốt nhất, thưa Senor Burden, nhưng tôi sẽ lau chùi nó. - vẻ mặt càng âm u hơn, hắn đứng lên nói thêm. - Hẹn ngày mai.
Hắn đi rồi, tôi bước sang quầy báo, mua một bản đồ của Salvador, rồi trở về phòng, xuống hồ bơi tắm. Khi trồi lên khỏi mặt nước, tôi ngồi vào chỗ mát đọc lại tờ chương trình rồi tra cứu vào bản đồ. Ngày mai, chúng tồi phải đi đến núi lửa Izalco, rồi trở về khách sạn ăn trưa. Không thấy đề nghị gì cả vào buổi chiều. Chuyện này, tôi phải xin ý kiến của bà Vidal.
Lúc mười tám giờ, sau khi bơi lội một lúc, tôi trở về phòng cạo râu, thắt cà vạt, mặc bộ sậu mùa hè, rồi bước ra quán rượu.
Một giờ sau, trong khi tôi nhâm nhi cốc scotch thứ nhì và đang tìm đọc những tin tức đáng chú ý trên tờ New York Tribune, thì Henry Vidal bất ngờ xuất hiện.
Nhờ Bill Olson, tôi đang chờ để biết phần nào về con người này, nhưng khi Vidal hấp tấp bước tới, tôi ý thức ngay rằng không một mô tả nhân dạng nào về lão mà không thích hợp với thực tế.
https://thuviensach.vn
Như Bill Olson cho biết, Vidal chỉ cao một mét rưỡi, đôi vai to bè của tay đô vật, hai chân ngắn ngủn dày cộm và hai bàn chân nhỏ bé của người lùn. Lão mặc chiếc áo đỏ chóe cổ đứng, chiếc quần đen tuyền bó sát đùi và nịt quanh bụng một chiếc thắt lưng to bản màu trắng có nút thắt bằng vàng. Mái tóc xoăn dài xuống tới cổ áo, trong khi phần trên đỉnh đầu như trụi lủi không một cọng làm trơn bóng cái trán to sù của lão. Hàm ria của lão cũng xoắn, dày và thô cứng.
Cặp mắt sắc sảo của lão mới khiến tôi chú ý thật sự.
Giống như Bill Olson đã miêu tả, đấy là cặp mắt có thể hớp hồn anh, chúng xanh tái và sâu, khi nhìn chúng phản ánh sự ngạo mạn, cả quyết và sức mạnh.
Tôi đứng lên khi lão đến trước mặt mình.
- Ông là Clay Burden? Chắc hẳn rồi chính anh.
Giọng của lão sắc nhọn gần như gay gắt. Lão bắt tay tôi, siết mạnh rồi thả ra.
Gã hầu bàn đã có mặt ngay bên cạnh.
- Một cocktail nước trái cây, - Vidal gọi thức uống, - pha loãng với nước lựu, nhanh lên. Đừng làm đậm quá như đêm qua. Ngồi xuống đi. - Lão nói và ngồi xuống một chiếc ghế đổi diện tôi. - Anh uống gì thế? Scotch phải không? Tôi không uống rượu và không bao giờ hút thuốc lá. Rượu cồn làm hao mòn năng lực trong công việc. Anh có yêu thích nghề nghiệp của anh không? Phải như thế, vì nếu không anh sẽ không thành công. Người ta cho tôi biết, anh có thể được tôi tín nhiệm. Rất tốt, tôi tuyệt đối muốn có những người đáng tin cậy chung quanh.
https://thuviensach.vn
Giọng chát chúa của lão vang bên tai tôi như một tràng tiểu liên:
- Theo sắp đặt của Dyer, anh phải làm cho vợ tôi được tiêu khiển trong lúc tôi lo toan công việc. Tôi tin chắc rằng anh có thể sẽ làm được. Nàng muốn đi với tôi, nhưng tôi đã bảo rằng có ai đó đang chờ nàng. Tuy nhiên một khi đàn bà mang một ý nghĩ trong đầu, thì họ không chịu nhả ra.
Lão bật cười nhẹ, giống một tiếng sủa:
- San Salvador là một trũng nhỏ bẩn thỉu, quản lý tồi, vô tổ chức. Một ngày nào đó, người da đỏ Mỹ châu sẽ nổi loạn. Đến từ phi cảng, anh đã nhận thức được sự nhớp nhúa và nghèo đói rồi, phải vậy không? Tôi chắc chắn như thế. Đấy là một lối sống hoàn toàn thối chí nản lòng.
Hầu bàn đặt trước mặt lão chiếc cốc to đầy đá nhuyễn và nước trái cây. Vidal uống một hơi, cạn phân nửa.
- Được, nhưng vẫn còn đậm nước lựu. - Lão nói với gã này, rồi quay qua tôi. - Bà Vidal bảo rằng bị mệt và đã đi nghỉ, tôi thật sự không hiểu. Tôi thì chẳng mệt bao giờ và chẳng biết cái từ mệt là gì. Phụ nữ luôn luôn bị nhức đầu hoặc kêu mệt. Anh đã lập gia đình chưa? Tôi tin rằng anh đã có. Anh có vẻ có ý thức trách nhiệm. Một người đàn ông không có ý thức trách nhiệm sẽ không thích hợp với tôi. Tôi không có thời gian để hòa hợp được với hắn. Tôi cho rằng bà vợ của anh cũng bị mệt mỏi. Của đáng tội, họ tất cả đều là thế. - Lão bật cười và nốc cạn cốc nước trái cây. - Tôi phải thay y phục để chuẩn bị cho bữa ăn tối, vì công việc, - lão giải thích và đứng lên.
Tôi cũng đứng lên, có chút bối rối nhưng lão nói tiếp:
https://thuviensach.vn
- Đừng bận tâm. Anh đã hiểu phải làm gì vào ngày mai rồi chứ? Không gì lớn lao lắm đâu ở cái xó xỉnh này, nhưng bà ấy muốn tự khám phá. Bà ấy muốn như thế, anh nên làm hết sức mình.
Một lần nữa, lão nghiền bàn tay tôi, rồi biến nhanh như gió.
Tôi ngồi trở lại ghế, uống cạn cốc whisky của mình, rồi gọi hầu bàn rót đầy một cốc khác. Tôi cần uống cho lại sức. Olson cho tôi biết Vidal là con người năng động, nhưng chỉ là cách nói để xuôi tai. Nếu tôi phải ở trọn một buổi chiều với lão, thần kinh của tôi sẽ nhũn mất.
Tôi nghĩ tới bà vợ của lão và đặt cho mình những câu hỏi. Lão có xử sự với bà ấy giống như lão vừa làm với tôi không. Gặp hoàn cảnh này, bà ấy vẫn tồn tại được, phải là người đàn bà phi thường.
Một anh chàng du khách khổng lồ người Mỹ bước vào quán. Hắn đảo mắt chung quanh, trông thấy tôi vội tiến đến gần:
- Cho phép tôi được ngồi chung bàn với anh nhé? - Hắn vừa hỏi vừa kéo ghế ngồi bệt xuống, không chờ câu trả lời, ra hiệu gọi hầu bàn. - Vợ tôi bảo ngồi nhậu một mình là một thói xấu.
Hắn nháy mắt hóm hỉnh nhìn tôi. Cử chỉ của hắn làm tôi rất vui được ngồi cùng và chúng tôi huyên thuyên đủ chuyện cả tiếng đồng hồ, rồi hắn nâng cái thân hình nặng nề đứng lên:
- Tớ đoán người đẹp phân nửa của tớ đã kết thúc xong việc làm đẹp. - Hắn nói. - Vậy tớ sẽ gặp lại cậu sau anh bạn.
Hắn hất cái đầu, rồi tháo đi. Tôi định sau khi ăn tối xong, sẽ lên giường với quyển sách nào đó. Chẳng còn chuyện gì phải làm nữa, tôi bách bộ ra quầy sách mua một quyển có bìa màu sắc rực
https://thuviensach.vn
rỡ. Lúc tôi trả tiền, Henry Vidal đột nhiên xuất hiện nơi buồng thang máy với bộ sậu lụa đen, sơ mi trắng và chiếc cà vạt xanh da trời. Lão đi như chạy băng qua khu tiền sảnh, không nhìn thấy tôi và chui vào chiếc Mercedes đang chờ sẵn. Tôi đi thẳng vào phòng ăn trong nhà hàng.
- Senor Burden?
Người gác cửa nhà hàng đã rời vị trí, đến với tôi.
- Vâng.
- Có tin cho ông, Senor Burden. Hân hạnh mời ông đi lên căn phòng số bảy, lầu bốn, Senora Vidal muốn tiếp chuyện với ông.
Tôi nhìn thẳng vào hắn:
- Cái gì... bà Vidal à?
Hắn gật đầu.
Ngạc nhiên, tôi bước vào thang máy và ấn nút lên tầng bốn. Trong khi chiếc thang đi lên, tôi linh cảm đêm nay có thể sẽ thú vị, nó đáp ứng điều tôi đang mong đợi: tò mò muốn biết người đàn bà của Vidal như thế nào.
Tôi đi dọc hành lang, dừng lại trước căn phòng số bảy và gõ cửa. - Mời vào.
Một giọng trầm ấm vọng ra làm thần kinh tôi rung động.
Tôi mở cửa và đứng trước một căn phòng rộng lớn, trưng bày sang trọng, hoa kiểng khắp nơi nhiều đến mức như một gian hàng bán hoa.
https://thuviensach.vn
Một phụ nữ cao ráo mảnh dẻ, tóc nâu choàng áo dài trắng đang đứng gần cửa sổ.
Cho dù sáu năm dài trôi qua từ độ xa cách, tôi vẫn nhận ra ngay nàng, khiến con tim tôi đập thình thịch vì bồi hồi xúc động.
Nàng càng xinh đẹp, càng duyên dáng hơn bất cứ người đàn bà nào khác. Nàng là thần tượng tôi yêu thương say đắm không phút phai nhạt.
- Valérie! - Tôi thì thầm, đôi mắt gắn chặt vào nàng. - Trời ơi, lẽ nào lại là em! Valérie!
- Cuối cùng hai ta gặp lại nhau, Clay yêu thương của em!
Nàng kêu to, giọng vô cùng xúc động, rồi ào tới vòng tay choàng qua cổ tôi, bộ ngực săn cứng áp sát vào và dâng cánh môi tươi thắm đón nhận nụ hôn tao ngộ đầu tiên của tôi.
https://thuviensach.vn
7.
T
răng lên cao chiếu qua chiếc giường một tia sáng xanh nhạt. Valérie nằm ngửa, cặp mắt hé mở, hai tay đặt lên ngực. Nằm bên cạnh, tôi chiêm ngưỡng nàng mà cứ ngỡ đang mơ, những giấc mơ rất thường xuyên xảy ra qua những năm dài dĩ vãng.
Qua những nụ hôn đầu tiên, chúng tôi bất chấp mọi thận trọng, không màng chú ý đến mọi việc. Chúng tôi đã gặp lại nhau, trần trụi trên chiếc giường và tay trong tay.
Nhìn ngắm nàng, tôi cảm nhận một cảm giác nhẹ nhàng ân ái, thứ tình cảm tôi chưa bao giờ hưởng được và ý thức rằng tình yêu của tôi đối với nàng chưa bao giờ nồng cháy đến thế.
Nàng nâng hai bàn tay lên mặt:
- Clay thân yêu, anh không biết thế này rất nguy hiểm. - Nàng thì thầm. - Lẽ ra chúng ta đừng bao giờ gặp lại nhau và em buộc phải tiếp tục xa cách anh. Em hết sức phấn đấu và phải chịu đựng những điều mà anh không thể hình dung được. Lúc nghe tin anh đến thành phố San Salvador này, em không thể dằn nén sự thèm khát được gặp anh. Chúng ta còn những điều muốn thổ lộ. - Nàng quay mặt, nhìn nhanh vào chiếc đồng hồ trên bàn. - Nhưng không phải bây giờ. Hãy mặc quần áo vào đi anh. Chúng ta có năm ngày trước mặt để nói chuyện với nhau.
Bây giờ là hai mươi giờ bốn mươi.
- Chúng ta nên nói ngay, - tôi khẩn khoản, vì rất muốn biết những gì đã xảy ra trong sáu năm qua, - hãy còn sớm mà.
https://thuviensach.vn
- Không, anh mặc quần áo vào. - Giọng nàng cương quyết đến nỗi tôi phải vớ tay cầm mớ áo quần. - Anh không biết điều lão có thể làm. Nếu có một chút nghi ngờ, lão sẽ đập nát nghề nghiệp của anh. Lão rất hiềm thù, rất hung dữ và một khi lão đã quyết định thì không gì ngăn cản lão không thực hiện. Lão kiên trì sát bên, khiến anh không thể làm việc được nữa. Em nói nghiêm túc đấy, Clay. Hãy nghe lời em.
Tôi hốt hoảng nhìn nàng:
- Khi đi ra, anh nên đề phòng. - Nàng căn dặn.
- Em yên tâm, ngoài hành lang không có ai cả.
Tôi mặc nhanh quần áo và khi tôi chồm tới định hôn thì bị nàng đẩy ra:
- Không, anh đi đi... em van anh. Ngày mai, chúng ta sẽ nói. - Vào lúc mấy giờ?
Sự bối rối ánh lên trong đôi mắt nàng khiến tôi lo âu.
- Em không biết lão sẽ đi lúc nào. Chờ em ở sảnh phòng, ngay khi lão đi khỏi.
- Ôi, Valérie, em yêu... Anh không thể tin rằng chúng ta được gặp nhau.
- Em van anh nên đi ra nhanh. Nếu lão ấy trở về... Nàng run như chiếc lá.
Đến trước cửa phòng khách, tôi mở khóa không để gây tiếng động và liếc mắt nhìn dọc qua hành lang. Tôi vội vàng nép vào
https://thuviensach.vn
trong, khi trông thấy một cặp nam nữ đang tiến tới cầu thang máy.
- Gì thế?
Nàng còn đang đứng cạnh chiếc cửa ra vào phòng ngủ, vẫn trần trụi, giọng nói run run vì sợ. Tôi đưa tay làm hiệu, bảo nàng im lặng, rồi dáo dác nhìn lần nữa, tim đập như sắp vỡ. Valérie đã truyền sự sợ hãi sang tôi. Cặp kia đã bước vào buồng thang máy. Không quay đầu nhìn lại, tôi ra khỏi phòng đi nhanh trên hành lang, trong khi cửa thang máy đóng chặt lại. Tôi đi như bơi đến cầu thang thường, bước xuống tầng ba để trở về phòng mình.
Tại đây tôi vào phòng tắm, nhìn vào kính soi. Miệng tôi nhem nhuốc son môi, gương mặt hơi xanh tái và xúc động bởi một biểu hiện mới mẻ khó xác định được. Có thể nó nói lên rằng tôi được trẻ hơn, hay vì nỗi sợ hãi và ăn năn đang hằn lên trên ánh mắt tôi?
Tôi rẩy nước lên mặt, bước ra mở các cửa sổ, rồi đứng ở lan can. Khí hậu về đêm vẫn ẩm nóng, ánh trăng lơ lửng trên cao vượt trên những ánh đèn xa tít của thành phố. Tôi nghe văng vẳng âm thanh chói tai của dàn nhạc khiêu vũ và đâu đó dưới những cành cọ, tiếng cười rộ của một phụ nữ.
Bàn tay hãy còn run, tôi cầm thuốc lá, nằm lên chiếc ghế dài, châm thuốc hút, ngước mắt nhìn trăng.
Cảm giác thư giãn trở lại và do những cảnh báo của Valérie, tôi nhận thấy mình đã điên rồ không không chế được sự đòi hỏi để chiếm đoạt nàng. Valérie cũng điên rồ nốt, cả hai chúng tôi đều đáng chê trách vì đã đánh mất sự tự chủ.
https://thuviensach.vn
Những lời nói còn đọng bên tai tôi: “Anh không biết bất cứ điều gì lão có thể làm. Nếu biết được, lão sẽ bẻ gãy nghiệp vụ của anh. Lão rất hiềm thù và rất hung ác...” Chính vì cái giọng hốt hoảng hơn là câu nói của nàng, đã làm tôi ớn lạnh sống lưng. Do kinh nghiệm, tôi biết Valérie không thể kinh sợ dễ dàng đến thế. Qua nhận thức khá chuẩn xác về Vidal, tôi biết nàng không nói ngoa khi cảnh báo tôi. Cặp mắt ngạo mạn, cả quyết và hung bạo của lão càng để lộ cho tôi biết nỗi kinh hoàng của nàng sẽ lên đến đâu và sự trả thù của lão sẽ khủng khiếp đến mức nào, một khi lão khám phá ra mối quan hệ bất chính của chúng tôi.
Đầu óc tôi lại quay về Rhoda và chợt rùng mình nghĩ rằng, chắc chắn nàng sẽ biết ngay sự thật. Nàng cũng mang cá tính thù hằn gần giống Vidal. Nàng sẽ không bao giờ tha thứ tôi về việc đã có một người đàn bà khác.
Giờ thì lương tâm tôi bị dày vò, cắn rứt. Tôi có nên vịn cớ bệnh hoạn hay gì đó để không phải trải qua năm ngày tới đây với Valérie, mà biết chắc rằng bí mật của chúng tôi sẽ bị lộ trước những cặp mắt tinh tường và thường xuyên theo dõi? Có thể nào sống trọn một ngày bên cạnh nàng mà tôi không bị Rivera luôn ngồi sau tay lái nghi ngờ chúng tôi là đôi nhân tình?
Tôi cố gắng tự trấn an.
Thật khờ dại để bị dao động. Chuyện đã xảy ra rồi, đừng để tái diễn, - tôi nói thầm, - nguy cơ này đã chấm dứt. Nhưng ngay khi khẳng định phải như thế, thì tôi lại biết rằng những cảm xúc êm dịu của một giờ yêu đương đã không nhạt phai và mãi mãi còn dài. Chúng to tát hơn những nguy cơ và nếu nàng thực lòng trong tình yêu thì tôi tin chắc rằng mình sẽ không cưỡng lại dược.
https://thuviensach.vn
Tôi ở mãi trên lan can, không thiết thời gian trôi qua, chỉ mơ nghĩ tới nàng.
Valérie lại là vợ của Vidal, thật không thể tin nổi! Họ gặp gỡ nhau như thế nào? Rồi, tôi phải nhớ lại lời nói của Olson: Vidal trước kia là một trong những bạn hàng của hắn. Lão có thể gặp Valérie trong thời gian nàng còn làm việc với anh ta. Nhưng tại sao nàng có thể kết hôn được với lão lùn, hói? Olson tin rằng thời kỳ ấy Vidal chưa phát tài, như vậy nàng không thể lấy lão vì tiền. Thế thì, do những nguyên nhân nào khiến nàng quí chuộng lão hơn tôi?
Bí ẩn này làm tôi ngỡ ngàng và cảm thấy bị xúc phạm. Điều này làm tôi đau khổ hơn cả lúc gặp lại nàng đã là vợ của con cá xà triệu phú, đồng thời là kẻ dang gây cho nàng một nỗi kinh hoàng không thể kể xiết.
Những bức xúc này theo đuổi tôi đến lúc lên giường. Tôi chập chờn mãi đến bảy giờ ba mươi sáng, khi người hầu bàn mang thức ăn lên, tôi mới ngồi dậy với cảm giác nhẹ nhàng.
Lúc tám giờ ba mươi, tôi bước vào khách sảnh. Nơi đây đã có người gác cổng chực sẵn, hắn nghiêng mình chào tôi:
- Roberto đang chờ, Senor. - Hắn nói.
- Tôi sẽ nói qua với hắn. - Ngưng một lúc, tôi hỏi. - Ông Vidal có trong khách sạn không?
- Senor Vidal đã đi hồi tám giờ.
Tôi đến gặp Rivera, hắn đang đi đi lại lại dưới bóng râm. Thấy tôi, hắn bước nhanh tới, nhoẻn miệng cười, hàng răng vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời:
https://thuviensach.vn
- Kính chào Senor Burden. Một buổi sáng đẹp trời. Ông ngủ yên giấc?
- Vâng, cám ơn. Chiếc xe thế nào?
Hắn làm một động tác, tôi bước tới quan sát chiếc Mercedes, nó được lau chùi sạch sẽ và có vẻ dễ coi.
- Rất vất vả, thưa ông. - Hắn nói, giọng không vui. - Nó quá kềnh càng.
- Tôi đi xem bà Vidal có sẵn sàng chưa.
Tôi trở lại sảnh phòng, nối mạng điện thoại liên lạc, xin nói chuyện với phòng số bảy.
Valérie trả lời gần như ngay lập tức và giọng của nàng, lần nữa làm rung động thần kinh tôi.
- Chào bà Vidal, - tôi lên tiếng, biết tỏng gã gác cổng đang nghe, - xe đang chờ, chúng ta có thể khởi hành ngay khi bà đã sẵn sàng.
- Cám ơn, tôi xuống trong vài phút.
Sau khi gác máy, tôi đến quầy mua thuốc.
Mười phút sau, Valérie ra khỏi buồng thang máy. Nàng mặc áo dài tay in những đóa hoa xanh trắng, chiếc quần màu trắng và một dải băng cũng trắng buột ngang mái tóc. Cái đẹp của nàng làm tôi suýt tắt thở.
- Chào ông Burden, - giọng nàng vui vẻ, nhưng cái nhìn của nàng khó đoán ra và giữ kẽ, - sáng nay chúng ta đi đâu?
https://thuviensach.vn