🔙 Quay lại trang tải sách pdf ebook Mùa Hè Thứ Tư Của Quần Jeans May Mắn Ebooks Nhóm Zalo https://thuviensach.vn Tặng Susannah yêu quý của tôi ... khi nào con bé sẵn sàng LỜI CẢM ƠN Đầu tiên và luôn luôn là như vậy, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn tới Jodi Anderson với tất cả sự ngưỡng mộ của mình. Sau bốn cuốn sách và sáu năm làm việc chung, tôi xin chân thành cảm ơn nhóm cộng sự ở Random House gồm có: Wendy Loggia, Beverly Horowitz, Chip Gibson, Judith Haut, Kathy Dunn, Marci Senders, Daisy Kline, Joan DeMayo, và nhiều người khác đã toàn tâm toàn ý đóng góp vào series sách này. Tôi xin cảm ơn Leslie Morgenstein và người bạn đồng thời cũng là đại diện của tôi, Jennifer Rudolph Walsh. Chúng ta đã trải qua một quãng thời gian mới tuyệt vời làm sao. Tôi vô cùng biết ơn bố mẹ tôi là Jane Easton Brashares và William Brashares, cũng như các em trai của tôi là Beau, Justin và Ben Brashares. Người ta vẫn nói rằng bạn không thể lựa chọn gia đình cho mình, nhưng tôi thì tôi đã có thể chọn gia đình cho chính tôi. Tôi cũng xin cảm ơn chồng tôi, Jacob Collins, và ba đứa nhóc nhà tôi là Sam, Nate, Susannah. https://thuviensach.vn PHẦN MỞ ĐẦU Ngày xửa ngày xưa có bốn cô gái. Bốn phụ nữ trẻ, thậm chí bạn có thể nói vậy. Và mặc dù cuộc đời chúng đã rẽ về các hướng khác nhau, chúng vẫn vô cùng yêu mến nhau. Ngày xửa trước cả ngày xưa kia, cũng bốn cô gái ấy đã tìm thấy một cái quần, thông thái và kỳ diệu, và đặt tên cho nó là Cái quần Du lịch. Cái quần có phép màu dạy cho bốn cô gái cách chia xa. Nó dạy chúng khi là bốn người chứ không phải một người thì như thế nào. Làm sao để chúng vẫn mãi bên nhau dù có ở đâu. Làm sao để yêu thương chính mình nhiều như yêu thương người khác. Và ở một khía cạnh thực tế, Cái quần có phép màu vừa khít cả bốn đứa con gái, có vẻ khó tin nhưng đúng thế thật, https://thuviensach.vn nhất là khi một trong bốn đứa (em tóc vàng) người ngợm chả khác gì siêu mẫu. Được rồi. Huỵch toẹt ra luôn. Tôi là một trong bốn cô gái ấy. Tôi mặc Cái quần này. Tôi có những người bạn này. Tôi biết phép màu này. Mà thực ra tôi chính là em tóc vàng đây, còn khoản siêu mẫu thì tôi chỉ đùa thôi. Nhưng mà, như vẫn xảy ra với hầu hết các loại phép màu, Cái quần này hoàn thành nghĩa vụ hơi quá xuất sắc. Và các cô gái, là những cô em phi thường (nếu bạn không phiền cho tôi nói vậy), học bài học của họ cũng hơi quá kỹ. Và rồi khi cuộc đời của bốn cô gái thay đổi vào cái mùa hè cuối cùng đó, Cái quần, vốn thông thái, cũng phải đổi thay theo. Thế là câu chuyện về hội chị em bắt đầu, nhưng không kết thúc, như thế đấy. https://thuviensach.vn 1. Cửa hiệu Gilda vẫn như cũ. Lúc nào cũng thế. Và thật may mắn làm sao, Lena thầm nghĩ. May mà ta vẫn có thể trông cậy vào tính phù phiếm của con người và cuộc diễu hành hướng về phía trước của cơn cuồng thể dục thẩm mỹ đòi hỏi phải có đệm và gương. Ngoài ra thì chẳng còn mấy thứ là giống như cũ nữa. Mọi vật đều đổi khác, nhiều thứ đã mất đi. Carmen chẳng hạn, đã vắng bóng. “Tớ thực sự không biết làm sao bọn mình có thể làm việc này mà không có Carmen,” Tibby nói. Và như thông lệ, nó mang máy quay cho hậu thế, nhưng chưa bật lên. Không ai chắc là hậu thế bắt đầu từ khi nào, mà biết đâu nó đã bắt đầu rồi. https://thuviensach.vn “Vậy có khi mình không nên cố,” Bee nói. “Có lẽ mình nên đợi để làm cùng nhau.” Lena mang theo nến, nhưng chưa thắp lên. Tibby mang theo nhạc tập aerobic thập kỷ 80 dở tệ theo nghi lễ, nhưng nó cũng chưa bật lên. Bee đã mạnh dạn bày mấy bát Gummi Worms và Cheetos ra, nhưng không có ai ăn. “Thế thì đến bao giờ?” Tibby hỏi. “Thực tình mà nói, tớ nghĩ bọn mình đã cố tụ họp lại từ hồi tháng Chín năm ngoái đến giờ nhưng tớ nghĩ chả lần nào được cả.” “Lễ Tạ ơn thì sao?” Lena hỏi. “Có nhớ là tớ phải đi Cincinnati mừng lễ sinh nhật một trăm tuổi của cụ cố Felicia không?” Tibby nói. “Ừ nhỉ. Và cụ ấy bị đột quỵ,” Bee nói. “Đó là sau buổi tiệc.” “Còn Carmen thì đi Florida cả Giáng sinh,” Lena nói. “Còn hai cậu thì ở New York qua Năm mới.” “Được rồi, vậy cuối tuần hai tuần nữa được không? Lúc đó Carmen về rồi, phải không nhỉ?” “Ừa, nhưng tớ bắt đầu học từ 20 tháng Sáu.” Lena đan tay bó gối, bàn chân to tướng để trần đặt trên sàn gỗ thông ẩm ướt. “Tớ không bỏ hôm đầu tiên vẽ mẫu được, không thì tớ sẽ bị kẹt gí trong một góc hoặc phải nhìn xương bánh chè của mẫu suốt một tháng.” “Được rồi, vậy mùng 4 tháng Bảy,” Tibby nói nghe khá hợp lý. “Không ai phải đi học hay làm gì vào ngày thứ Sáu đó. Bọn mình có thể gặp lại nhau ở đây cả một kỳ cuối tuần dài.” Bee cởi giày. “24 tháng Sáu này tớ bay đi Istanbul rồi.” “Sớm thế á? Đi muộn hơn không được sao?” Tibby hỏi. Mặt Bridget tối sầm lại vì tiếc rẻ. “Chương trình bắt cả bọn phải bay trên chuyến bay hợp đồng đấy. Nếu không đi cùng thì sẽ phải bỏ thêm một ngàn đô, mà mình còn lại phải tự tìm đường đến khu đó nữa.” https://thuviensach.vn “Sao Carmen có thể bỏ lỡ buổi hôm nay nhỉ?” Tibby hỏi. Lena hiểu ý bạn. Không đứa nào trong bọn nó được bỏ lỡ nghi lễ này, nhất là Carmen, đối với nó buổi lễ có ý nghĩa vô cùng lớn lao. Bee nhìn quanh. “Mà lỡ cái gì cơ chứ?” nó hỏi, không cố tình thách thức mà chỉ muốn làm không khí bớt căng thẳng đi. “Đâu phải là buổi ra quân đâu, đúng không?” Nó chỉ vào Cái quần đang được gấp nằm ngoan ngoãn giữa bộ ba. “Ý mình là, không phải chính thức. Bọn mình mặc nó suốt cả năm học rồi. Không giống những mùa hè trước, khi đây còn là cả một màn khởi đầu khổng lồ nọ kia.” Lena không biết là mình cảm thấy dễ chịu hay khó chịu vì lời phát biểu này. “Có khi đúng thế thật,” Tibby nói. “Có khi mùa hè này chúng ta không cần một buổi ra quân.” “Ít nhất thì tối nay bọn mình cũng nên tìm ra chiều luân phiên,” Lena nói. “Carmen sẽ phải chấp nhận làm theo thôi.” “Sao bọn mình không giữ đúng luân phiên như hiện giờ?” Bridget gợi ý, duỗi thẳng chân ra. “Chả có lý do gì phải thay đổi chỉ bởi mùa hè.” Lena cắn lớp da quanh móng ngón cái và ngẫm ngợi thực tế này. Ngày xưa mùa hè khác. Đó là thời gian chúng rời khỏi nhà, chia tay, sống những cuộc đời tách biệt trong suốt mười tuần lễ, và dựa vào Cái quần để nối kết chúng lại với nhau cho đến khi tái hợp. Bây giờ mùa hè lúc nào cũng vậy. Chia xa không phải là ngoại lệ, Lena nhận ra, mà đã là quy luật. Khi nào thì tất cả chúng ta mới lại về nhà? Đó là điều nó muốn biết. Nhưng khi suy nghĩ một cách logic thì nó hiểu rằng: Không phải chỉ câu trả lời đã thay đổi, mà chính là câu hỏi. Nhà bây giờ là gì? Và đâu được coi là hiện trạng? Nhà là một khoảng thời gian và khoảng thời gian đó đã qua rồi. Không đứa nào ăn Gummi Worms cả. Lena cảm thấy mình nên ăn một cái kẹo nếu không thì nó sẽ khóc mất. “Vậy là bọn mình cứ giữ nguyên luân phiên cũ,” nó uể oải lặp lại. “Tớ nghĩ mình là người tiếp theo.” https://thuviensach.vn “Tớ viết lại rồi,” Tibby nói. “Okay.” “Ừa.” Lena nhìn đồng hồ. “Vậy bọn mình về à?” “Chắc thế,” Tibby nói. “Các cậu có muốn tạt vào Tastee Diner trên đường về không?” Bridget hỏi. “Ừa,” Tibby nói, tập trung các hiệu ứng của một nghi lễ đã không diễn ra. “Có khi sau đó chúng mình đi xem phim suất muộn đi. Tối nay tớ không chịu được bố mẹ tớ đâu.” “Ngày mai các cậu đi lúc mấy giờ?” Bee hỏi. “Tớ nghĩ tàu của bọn mình đi lúc mười giờ,” Tibby nói. Lena và Tibby sẽ đi cùng một chuyến tàu: Tibby đi New York học lớp làm phim và bắt đầu làm việc ở Movieworld, còn Lena thì thẳng tiến tới Providence để đổi phòng ký túc trong mùa hè. Bee sẽ ở nhà rồi mới bay sang Thổ Nhĩ Kỳ. Lena nhận ra mình cũng chưa muốn về nhà. Nó cầm Cái quần lên và khẽ nâng niu một lúc. Nó có một cảm giác không thể gọi tên, nhưng là cảm giác mà nó biết trước đây mình chưa bao giờ có với Cái quần. Nó đã cảm thấy biết ơn, ngưỡng mộ, tin tưởng. Cảm giác trong nó bây giờ vẫn bao hàm tất cả những thứ đó, nhưng tối nay chúng trộn lẫn với một chút mùi vị của sự tuyệt vọng. Nếu bọn mình không có nó, mình không biết bọn mình sẽ làm gì, nó nghĩ thế khi Bee kéo cánh cửa hiệu Gilda đóng lại sau lưng chúng và cả bọn chậm rãi đi xuống cầu thang tối mò. https://thuviensach.vn 2. “Carmen, đẹp lắm ấy. Mẹ rất nóng lòng muốn con thấy nó.” Carmen gật đầu vào ống nghe. Nghe tiếng mẹ nó sung sướng đến nỗi nó cũng phải sung sướng theo. Làm sao nó có thể không sung sướng được? “Mẹ định khi nào chuyển nhà?” nó hỏi, cố giữ giọng thật vui vẻ. “Ừ, mình cần làm một số việc đã. Trát vữa, sơn, làm lại sàn. Cả đường nước với điện cũng phải sửa. Mẹ muốn mọi việc căn bản xong xuôi trước khi chuyển đến ở. Mẹ hy vọng chắc khoảng cuối tháng Tám.” “Ô. Sớm thế ạ.” “Nena, có những năm phòng ngủ. Thật không thể tin nổi nhỉ? Có cả một cái sân sau rất đẹp cho Ryan chạy nhảy.” https://thuviensach.vn Carmen nghĩ đến thằng em trai bé tin hin của mình. Nó bây giờ còn chưa biết đi, nói gì đến chạy. Nó sẽ lớn lên với một cuộc sống mới khác Carmen làm sao. “Vậy là không căn hộ căn hiếc gì nữa nhỉ?” “Không. Với hai mẹ con mình thì một căn hộ là ổn, nhưng chả phải mình vẫn muốn có một cái nhà ư? Chẳng phải con vẫn luôn bảo là con muốn thế còn gì?” Nó cũng luôn muốn có em và muốn mẹ nó không phải cô độc. Không phải lúc nào cũng dễ dàng có được cái mình muốn. “Con sẽ phải dọn đồ trong phòng con,” Carmen nói. “Ở nhà mới con sẽ có phòng to hơn,” mẹ nó vội nói. Phải, đúng thế. Nhưng chả phải hơi muộn rồi sao? Việc có một căn nhà có sân và phòng lớn hơn ấy? Quá muộn cho việc làm lại tuổi thơ rồi. Nó đã đi qua tuổi thơ, và cái thời ấy đã diễn ra trong căn phòng nhỏ của căn hộ đó. Thật vừa buồn vừa lạ lẫm khi đánh mất tuổi thơ và quá muộn để thay thế quãng thời gian ấy. Chuyện đó sẽ bỏ nó lại nơi nào? Cuộc sống cũ không còn, cuộc sống mới thì chưa đến hẳn. Lưng chừng, trôi nổi, không đâu cả. Mà thế lại có vẻ quá vừa vặn, theo một cách nào đó. “Hôm qua Lena ghé thăm và gặp Ryan. Con bé mang cho nó một cái đĩa bay Frisbee,” mẹ nó kể chuyện vẻ hơi buồn bã. “Giá mà con ở nhà.” “Vâng. Nhưng ở đây con có bao là việc.” “Mẹ biết, nena.” Sau khi nó gác máy, điện thoại lại réo. “Carmen, cậu đang ở đâu?” Tiếng Julia Wyman lộ vẻ khó chịu. Carmen liếc đồng hồ sau lưng. “Chúng mình nhẽ ra phải diễn tập... ngay bây giờ!” “Tớ ra đây,” Carmen nói, vừa đi tất vừa kẹp điện thoại ở vai. “Tớ đến ngay.” https://thuviensach.vn Nó lao vụt ra khỏi ký túc đến nhà hát. Trên đường đi nó mới nhớ ra là tóc mình bết bẩn và nó đã định thay quần, vì cái quần đang mặc làm nó cảm thấy mình cực kỳ béo. Nhưng có quan trọng không? Chả ai để mắt tới nó cả. Julia đang đợi ở hậu trường. “Cậu giúp tớ cái này được không?” Sắm một vai diễn trong vở kịch, Julia vận một cái váy vải tuýt dài, bị rộng quá ở phần eo. Carmen cúi xuống cài kẹp ghim lại. “Thế này được chưa?” nó hỏi, ghim cạp váy ra đằng sau. “Ổn rồi. Cám ơn cậu. Trông được không?” Julia ăn vận trông thật ngon lành. Julia trông ngon lành khi mặc hầu hết mọi thứ, và nó không cần Carmen bảo cho mình điều đó. Nhưng dẫu vậy Carmen vẫn nói. Lạ kỳ thế nào đó, trong hai đứa, nhiệm vụ của Julia là trông thật ngon lành. Còn nhiệm vụ của Carmen là ca ngợi cô bạn vì điều đó. “Tớ nghĩ Roland đang đợi cậu trên sân khấu.” Carmen bước lên sân khấu, nhưng Roland không có vẻ gì là đang đợi nó. Anh ta không có phản ứng gì khi nhìn thấy nó. Những ngày này nó cảm thấy mình tồn tại chả khác gì một con ma - không ai nhận ra nó, nhưng không khí đột nhiên trở nên lạnh lẽo. Carmen nheo mắt và cố làm cho mình thật nhỏ bé. Nó không thích đứng trên sân khấu khi đèn bật sáng. “Anh có cần gì không?” nó hỏi Roland. “Ồ có.” Anh ta đang cố nhớ ra. “Cô sửa cái màn cửa ở phòng khách được không? Nó bị rơi mất.” “Vâng,” nó đáp nhanh gọn, tự hỏi mình có nên cảm thấy tội lỗi không. Chẳng phải nó chính là người treo cái màn lên lần cuối đấy ư? Nó đặt thang, trèo lên ba nấc, và gí khẩu súng bắn đinh vào bức tường gỗ dán. Nhà cửa trên sân khấu luôn kỳ lạ ở chỗ chúng chỉ để gây ấn tượng, tạo ra để được nhìn từ những góc nhất định chứ không phải để tồn tại lâu dài. Nó tồn tại trong thời gian và không gian không phải với tư cách một đồ vật, mà là một thủ thuật. https://thuviensach.vn Nó thích tiếng phập khi đinh găm vào tường. Đó là một trong những thứ nó học ở trường đại học: cách sử dụng một cái súng bắn đinh. Bố nó đã phải trả rất nhiều tiền cho việc đó. Nó cũng học những thứ khác nữa. Làm sao tăng tám cân bằng cách ăn đồ trong căng tin và sô cô la vào buổi đêm khi thấy cô đơn. Làm sao để tàng hình trước mặt bọn con trai. Làm sao không phải dậy đi học lớp Tâm lý học lúc chín giờ. Làm sao ngày nào cũng có thể mặc áo thụng thể thao bởi vì cảm thấy ngượng ngùng vì chính cơ thể mình. Làm sao để lảng tránh những người ta yêu nhất trần đời. Làm sao để vô hình với hầu hết mọi người, kể cả chính mình. Quen biết Julia với nó là một điều may mắn. Carmen rất hên, nó biết. Vì Julia là một trong những đứa nổi bật nhất khu học xá. Chúng bù trừ cho nhau. Không có Julia ở khu học xá đại học Williams, Carmen thầm nghi ngờ là có khi nó sẽ biến mất hoàn toàn. To: [email protected] From: [email protected] Subject: Carmen-em-Gấu Bọn tớ đang gặp chút xáo trộn mang tên Carmen. Tớ biết cậu đang nghỉ đông và tớ, trên hết, hiểu như thế là thế nào. Nhưng Carma à, tháng Sáu rồi. Đã đến lúc ra ngoài và vui vầy cùng những người bạn yêu mến cậu. Bọn tớ cố đến cửa hiệu Gilda, nhưng không có cậu bọn tớ không thể tiếp tục được. Không thể. Bee vo ve Là một đứa con gái có bạn trai thật là khác. Bridget ngẫm nghĩ khi bước trên phố Edgemere lúc từ nhà Lena về nhà nó. Nó đã nghĩ đến chuyện này một lúc trước đó, khi một anh chàng nó thoáng quen biết hồi học cấp ba thò đầu ra cửa ô tô và hét “Êu, cô em xinh đẹp!” và ném cho nó một nụ hôn gió. Nếu là lúc trước thể nào nó cũng hét đáp trả rồi. Có khi nó còn hôn gió lại. Hoặc là giơ ngón giữa lên, nói chung là tùy tâm trạng. Nhưng giờ đây khi nó là đứa con gái có bạn trai rồi thì mọi chuyện dường như đã khác. https://thuviensach.vn Cả năm nay nó đã phải tập làm quen với điều đó. Nhất là khi ta chỉ gặp bạn trai một hay hai lần mỗi tháng thì chuyện lại càng phức tạp - khi anh đi học ở New York còn ta thì học ở Providence, Rhode Island. Chuyện có bạn trai chỉ còn mang tính lý thuyết. Với mọi anh chàng ngồi trong xe hét ra, với mọi anh chàng ta đi ngang qua trên đường tới lớp Tâm lý học cho sinh viên năm nhất có ý tán tỉnh ta, ta nghĩ, Họ không nhận ra là mình đã có bạn trai. Mỗi lần nó nhìn thấy khuôn mặt điển trai của Eric, mỗi lần anh xuất hiện ở cửa phòng ký túc của nó hay đến gặp nó ở Cửa khẩu An Ninh của New York, tất cả đều quay lại. Cách anh hôn nó. Cách anh mặc quần, cách anh thức suốt đêm với nó giúp nó chuẩn bị cho bài thi tiếng Tây Ban Nha giữa kỳ. Nhưng mọi chuyện lại trở nên lý thuyết khi Eric nói với nó chuyện anh đi Mexico. Anh đã được nhận vào làm trợ lý huấn luyện viên ở trại bóng đá hồi trước của họ ở Baja. “Tan lớp là anh đi,” anh nói với nó trên điện thoại hồi tháng Tư. Trong câu anh nói không hề có chút lúng túng, ngần ngại hay nghi ngờ. Không có gì dành cho nó cả. Nó siết ống nghe chặt hơn, nhưng không muốn để lộ ra những cảm xúc đang xáo động. Nó không giỏi đối phó chuyện bị bỏ rơi lại một mình. “Khi nào anh về?” nó hỏi. “Cuối tháng Chín. Anh sẽ ở thêm một tháng với ông bà ở Mulegé. Bà anh đã bắt đầu nấu nướng các món rồi.” Nụ cười của anh nhẹ nhàng và ngọt ngào. Anh làm như thể nó cũng sẽ vui vẻ hệt như anh vậy. Anh không dò được bóng đen trong nó. Đôi lúc khi gác điện thoại ta cảm thấy tim mình bầm dập. Lúc này đây lòng nó đau và sau này sẽ còn đau nhiều nữa. Cuộc nói chuyện không hề dễ chịu và ta không muốn tiếp tục nhưng mà kết thúc nó thì ta cũng không thể chịu nổi. Bridget muốn ném cái điện thoại và lao cả người mình nữa, vào tường. https://thuviensach.vn Nó đã nghĩ kế hoạch hè này của nó và Eric kiểu gì cũng là hai đứa sẽ ở bên nhau. Nó nghĩ có bạn trai nghĩa là ta sẽ xây dựng kế hoạch tương lai cùng nhau. Anh chắc chắn về điều đó đến độ ra đi dễ dàng như vậy, hay là anh quá thờ ơ? Nó chạy một đoạn đường dài và tự khuyên nhủ bản thân trấn tĩnh lại. Bọn nó có phải là vợ chồng hay gì đâu. Nó không nên cảm thấy bị tổn thương vì chuyện đó. Nó biết chuyện này chả có gì là cá nhân cả. Làm trợ lý chỉ huy trại hè là một công việc trời ban - tiền lương thì khá và anh sẽ được ở cạnh gia đình xa xôi của mình. Thực ra là nó không cảm thấy bị tổn thương, nhưng những ngày sau khi anh thông báo với nó, trong nó nảy sinh từng cơn năng lượng khiến nó phải lao về phía trước. Nó không muốn ở nhà quanh quẩn rồi nhớ nhung anh. Nếu không bị bất ngờ, không bị thất vọng đau đớn vì ảo tưởng, có lẽ nó đã không đăng ký tham gia chuyến khảo cổ ở Thổ Nhĩ Kỳ nhanh đến vậy. Eric không thể mong chờ chuyện nó ngồi một chỗ đợi anh. Việc đó nó không làm được. Nó có thể coi là mình có bạn trai trong bao lâu khi mà anh bạn trai đó định đi xa từ tháng Năm cho đến tận hết tháng Chín? Bọn nó có thể được coi là một đôi trong bao lâu? Nó không phải là một loại bạn-gái trên-lý-thuyết. Nó thực sự bắt đầu suy nghĩ về những điều này sau cuộc nói chuyện về chuyến đi Mexico. Sau đó dường như với mỗi anh chàng nó thấy trên đường đi học, nó có cảm giác việc mình có bạn trai chỉ là do bắt buộc chứ không phải tự nguyện. Tibby liếc nhìn đồng hồ trên máy tính công. Còn bốn phút nữa là hết ca và còn ít nhất mười hai khách đang xếp hàng. Nó quét một chồng sáu đĩa phim cho một đứa con gái sắp tuổi dậy thì đánh mắt nền màu bạc có ánh nhũ lấp lánh và đeo một sợi dây cổ có vẻ quá chặt. Mắt con bé này bị lồi hay là Tibby tưởng tượng nhỉ? “Em định xem hết đống này á?” Tibby lơ đãng hỏi. Hôm đó là thứ Sáu. Nếu trả vào thứ Hai thì sẽ bị tính tiền quá hạn. Miếng kẹo gôm con bé đang nhai có mùi dưa hấu vừa hắc vừa giả rõ ràng. Khi con bé nuốt, Tibby nghĩ https://thuviensach.vn đến những con bồ nông của ngư dân, trên cổ đeo vòng để không nuốt được những thứ chúng bắt được. “Em có tiệc ngủ tại nhà. Có đến bảy đứa liền. Ý em là, nếu Callie đến được. Nếu nó không đến thì có khi em không nên thuê cái phim này, vì mọi người đều ghét phim đó.” Bọn mình có như thế không nhỉ? Tibby tự hỏi khi đứa con gái kia tiếp tục miêu tả yêu cầu phim cụ thể của từng đứa bạn nó. Giờ thì ca của nó đã quá giờ được hơn hai phút. Tibby tự nguyền rủa mình vì đã khơi chuyện với con bé kia. Nó luôn quên mất cái sự thực khó chịu của việc đặt câu hỏi: Mọi người thường có xu hướng đáp lời. Nó vẫn còn phải phục vụ mười một khách hàng nữa thì mới đóng quầy được, và từ phút này trở đi nó không được trả tiền. “Quầy này sắp đóng rồi,” nó nói với người số mười hai trước khi anh ta kịp đứng xếp vào hàng của nó. Khách hàng tiếp theo là một anh chàng có râu dê mặc áo gió ra ngoài áo đồng phục của người gác cửa. Khi áo mở ra, Tibby nhìn thấy tên anh ta là Carl. Nó muốn bảo anh ta là phim anh thuê cũng được, nhưng kết cục thì dở ẹc còn phần tiếp theo là một sự xúc phạm với não bộ, nhưng nó buộc mình chỉ nghĩ chứ không nói ra. Đây sẽ là quy tắc của nó. Làm thế chả khác gì tự nhận là mình thích nói hơn nghe. Nó đóng quầy lại, chào tạm biệt đồng nghiệp, và bước dọc phố Broadway, rẽ sang phố Bleecker rồi rẽ vào cổng ký túc. Công việc của nó tệ ở chỗ lương gần như ở mức tối thiểu. Còn điểm tốt là chỗ làm chỉ cách nơi ở có ba tòa nhà. Tiền sảnh ký túc lạnh lẽo và trống không chỉ có mỗi chú bảo vệ ngồi ở bàn. Vào mùa hè, ở đây hoàn toàn đổi khác. Không có tiếng nói chuyện liên hồi, không có bản giao hưởng nhạc chuông điện thoại. Một tháng trước, bảng thông tin lớn phải dán đầy các mẩu thông báo. Giờ thì trống trơ ra chả có gì. Trong năm học, đi thang máy là chuyện rất mệt mỏi về mặt xã hội. Mất quá nhiều thời gian để nhìn ngó và khen ngợi và phán xét. Giữa một không https://thuviensach.vn gian đông đúc thông thường, nó cảm thấy có nhu cầu phải là một thứ gì đó với mỗi người đi cùng thang máy với mình, ngay cả với những người nó không biết tên. Giờ đây, khi thang máy trống không, nó thấy mình như hòa làm một với cái tường thang máy giả vân gỗ. Tối nay hành lang sẽ vắng lặng. Chương trình học hè sau mùng 4 tháng Bảy mới bắt đầu. Mà kể cả lúc đó thì cũng toàn là những người mới, tạm bợ, không phải bạn nó, và không phải là loại nó phải để tâm khi ở trong thang máy. Đến giữa tháng Tám là họ lại đi hết. Đi học đại học là một chuyện rất kỳ lạ. Ta cảm giác như lẽ ra mình sẽ tìm thấy cuộc đời của mình ở đó. Với mỗi người ta gặp, ta lại nghĩ, Bạn có ý nghĩa gì với tôi không? Rồi chúng ta có bước vào đời nhau không? Nó đã kết giao được với vài người bạn đích thực ở cùng tầng và trong lớp học làm phim, nhưng hầu hết những người nó gặp nó đều ngờ ngợ rằng sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả. Như mấy đứa con gái trong đội bơi hay sơn mặt màu tím để thể hiện tinh thần nhà trường, hay cái anh chàng có đám lông tơ trên mặt trông buồn cười mặc chiếc áo phông Warhammer. Nhưng rồi, một giọng nói mà gần đây nó nghĩ là Siêu-Tibby (cái bản thể làm những thứ đúng đắn, không bao giờ vội vã hay cáu gắt của chính nó) nói chêm vào, ai mà có thể đoán nổi vào cái ngày đầu tiên ở 7-Eleven rằng Brian sẽ trở thành một người quan trọng chứ? Trong bốn năm kể từ ngày nó gặp Brian lần đầu tiên, rất nhiều chuyện đã đổi thay. Mặc dù Brian khăng khăng là cậu yêu nó ngay từ lần đầu gặp nó, nó vẫn nghĩ cậu là thằng đần suốt bao nhiêu năm. Nó đã sai. Nó vẫn thường sai. Bây giờ nó thường có cảm giác rạo rực mỗi khi nghĩ đến chuyện ở gần cậu. Đã chín tháng kể từ lúc... gì nhỉ? Nó ghét cái từ cặp kè. Chín tháng kể từ lúc bọn nó mặc đồ lót bơi mấy tiếng đồng hồ liền trong bể bơi công cộng rồi hôn nhau nồng nàn và siết chặt lấy nhau cho đến khi ngón tay ngón chân nhăn nhúm còn môi thì tím tái cả lại. Bọn nó vẫn chưa ngủ với nhau. Chưa chính thức, mặc cho Brian có nằn nì. Nhưng kể từ cái đêm tháng Tám đó, nó cảm thấy như thể cơ thể mình đã thuộc về Brian, và cơ thể cậu hoàn toàn thuộc về nó. Kể từ cái đêm trong https://thuviensach.vn bể bơi, cái cách bọn nó yêu nhau đã thay đổi. Trước đó bọn nó hiện diện theo cách riêng. Sau đó bọn nó hiện diện cùng nhau. Trước đêm đó, cậu chỉ cọ mắt cá chân của cậu vào mắt cá chân nó dưới bàn ăn là nó đỏ mặt, luống cuống, đổ mồ hôi đầy áo. Sau đêm đó bọn nó lúc nào cũng chạm vào nhau. Bọn nó nằm sát cạnh nhau đọc sách trên giường đôi mà vẫn tập trung đọc. Chậc, ừ thì tập trung được chút đỉnh. Tối nay chỗ này sẽ thật yên tĩnh. Ở chừng mực nào đó nó thấy nhớ Bernie, cô này vẫn tập hát opera từ chín đến mười giờ, và Deirdre, bạn này hay nấu nướng tử tế trong bếp chung. Nhưng được ở một mình thật dễ chịu. Nó sẽ viết mail cho bạn bè, cạo lông nách và lông chân trước khi Brian đến vào ngày mai. Có khi nó sẽ gọi món mì xào ở quán gần đó. Nó sẽ tới mang về để không phải trả tiền boa cho người đưa đồ ăn. Nó ghét phải bần tiện, nhưng nó không thể hoang phí thêm năm đô được. Nó tra chìa vào cái ổ khóa lỏng lẻo. Cái ổ này vớ vẩn đến độ nó ngờ rằng có cho bất kỳ cái chìa khóa nào trong ký túc này vào thì nó cũng sẽ bật ra. Có lẽ bất kỳ cái khóa nào trên thế giới. Thật là một cái khóa nhỏ phóng đãng. Nó đẩy cửa mở và ngay lập tức cảm thấy sự dễ chịu thân thuộc khi vào căn phòng đơn của mình. Ai quan tâm nếu nó chỉ rộng hai nhân ba mét vuông chứ? Ai quan tâm nếu nó chỉ bằng cái tủ đựng quần áo chứ không phải là một cái phòng thật? Phòng này là của nó. Không giống như ở nhà, đồ đạc nó bỏ chỗ nào là ở nguyên chỗ đó. Đầu tiên nó lia mắt qua cái đèn nhấp nháy dưới nút power trên máy tính của nó. Tiếp đến là đến cái đèn xanh lá của cái sạc pin máy quay báo hiệu đã sạc đầy. Kế đó là đôi mắt sáng lấp lánh của một cậu bé to con, tóc nâu mười chín tuổi đang ngồi trên giường nó. Nó lảo đảo. Bụng, chân, sườn, não. Tim đập thình thịch. “Brian!” “Êu,” cậu khẽ nói. Nó biết là cậu không định hù nó. Nó thả túi xuống và chạy về phía cậu, ngay lập tức nhào vào vòng tay nồng nhiệt của cậu. https://thuviensach.vn “Tớ tưởng mai cậu mới đến.” “Đợi năm ngày nữa thì tớ không chịu nổi,” cậu nói, mặt ép vào tai nó. Cảm giác khi cậu ở ngay gần mình mới tuyệt làm sao. Nó thích cái cảm giác này. Nó sẽ không bao giờ quen được với chuyện đó. Cảm giác đó quá tuyệt vời. Tuyệt vời đến bất công. Nó không thể thoát khỏi suy nghĩ rằng mọi thứ đều đã cân bằng lại. Ta phải trả giá cho những gì ta nhận được. Ở phạm trù hạnh phúc, chuyện này luôn giống như mình đang tiêu xài hoang phí. Hầu hết con trai đều nói là mai gọi thì phải đến thứ Bảy tuần sau mới gọi hoặc có khi chả gọi luôn. Hầu hết con trai đều bảo là tám giờ có mặt thì đến chín giờ mười lăm mới tới. Bọn nó khiến ta bồn chồn, vừa mong muốn vừa ao ước, và làm ta khó chịu từng giờ từng phút. Brian không phải vậy. Brian hứa đến vào thứ Bảy nhưng lại đến vào thứ Sáu. “Giờ tớ hạnh phúc lắm,” cậu nói vào cổ nó. Nó nhìn xuống một bên mặt cậu, nhìn vào cẳng tay rắn chắc của cậu. Cậu rất điển trai, vậy mà cậu coi như không. Vẻ bề ngoài không phải là thứ khiến nó yêu cậu, nhưng để ý đến chuyện đó thì có gì sai trái không? Cậu đẩy nó xuống giường. Nó lấy ngón chân ẩy giày ra. Cậu kéo áo nó lên và gối đầu lên bụng nó, quàng tay ôm eo nó, đầu gối gập lại sát tường. Nếu căn phòng này là nhỏ với nó, thì nó gần như không chứa nổi Brian khi cậu duỗi thẳng người ra. Thỉnh thoảng cậu lại va vào tường. Tối nay nó mừng vì không phải cảm thấy tội lỗi với anh chàng ở phòng 11-C. Chuyện này cứ như thể là phép màu vậy. Căn phòng riêng của bọn nó. Không phải trốn tránh, không phải nói dối, không phải chạy trốn. Không có bậc phụ huynh nào để ta phải căn ke thời gian. Không có giờ giới nghiêm phải về nhà để mà tuân thủ. Thời gian như thể kéo dài ra. Bọn nó sẽ ăn những gì bọn nó thích cho bữa tối - hay ít nhất, thứ mà bọn nó đủ tiền mua. Nó nhớ lại cái đêm bọn nó ăn bữa tối mà mỗi đứa chỉ có hai thanh Snicker còn tráng miệng là kem. Bọn nó sẽ ngủ cùng nhau, tay cậu đặt lên ngực nó hay hông nó, và thức dậy cùng nhau dưới ánh mặt trời chiếu vào qua khung cửa sổ hướng Đông của https://thuviensach.vn căn phòng. Thật tuyệt làm sao. Quá tuyệt. Làm thế nào nó lại được hưởng chuyện này nhỉ? “Tớ yêu cậu,” cậu thì thầm, tay rướn lên bên dưới áo nó. Cậu không chờ thời điểm đó, cái khoảng trống lúc nó sẽ trả lời cậu. Tay cậu đã nằm dưới vai nó, cậu cúi người xuống hôn nó. Cậu không cần phải nghe nó đáp lại là nó cũng yêu cậu. Nó thường nghĩ rằng - thực ra, đó là một niềm tin chưa kiểm chứng thì đúng hơn - ta yêu người khác bằng kiểu tình yêu giống như múa trước gương. Người kia yêu ta như thế nào thì ta đáp lại đúng như vậy. Brian không như thế. Cậu yêu nồng nhiệt và không cần đáp trả. Chuyện đó khiến nó sợ hãi, nhưng đó chính là thứ làm cậu khác biệt, như thể cậu nói được tiếng Trung hay có thể nhảy lên cao cho thẳng bóng vào rổ vậy. Nó cho tay vào trong áo phông của cậu, sờ cái lưng ấm áp, những cái xương đáng yêu của cậu. “Tớ yêu cậu,” nó nói. Cậu không đòi hỏi được nghe những tiếng đó, nhưng nó đã trao cho cậu. https://thuviensach.vn 3. Có quá nhiều thứ bạn cho là đương nhiên. Quá nhiều thứ bạn hầu như không để mắt tới cho đến khi chúng biến mất. Trong trường hợp của Carmen, một trong những thứ đó là căn cước của nó. Nó đã từng có một căn cước, nó nghĩ khi cất món phục trang cuối cùng vào trong rạp hát trống không và tối đen. Nó đã từng là con một của một bà mẹ đơn thân. Nó đã từng là một phần tư của một bộ tứ bất khả chia tách khét tiếng. Nó đã từng là một sinh viên giỏi toán kiệt xuất, một cô nàng thời trang, một vũ công tài ba, một đứa chuyên quyền, một ả nhếch nhác. Một thành viên của căn hộ 4F. Bây giờ tất cả những thứ này đã mất sạch, hay - ít nhất là trong giai đoạn - không tài https://thuviensach.vn nào tìm thấy được. Nó đã không kiếm được thứ gì để thay thế chúng. Có lẽ là trừ Julia. Nó thật may mắn khi có Julia. Điều lý tưởng là, bạn lớn lên cùng gia đình trong một ngôi nhà rồi đi học đại học. Bạn rời khỏi nhà và để lại gia đình ở đó, gần như chờ đợi bạn. Bạn để lại một lỗ trống cỡ bằng hình dáng kích thước của bạn. Thỉnh thoảng bạn về nhà và lấp chỗ trống đó. Có lẽ đây chỉ là một ảo tưởng. Không có gì giữ nguyên như cũ. Bạn không thể mong đợi gia đình mình ngồi nguyên một chỗ như một khúc phim hoạt hình bị treo cho đến khi bạn quay lại. Điều đó đòi hỏi một kẻ ái kỷ trẻ con mà ngay cả Carmen cũng không làm nổi. (Ừa, cứ cho là nó có thể làm được chút ít.) Nhưng ảo tưởng thì đã sao nào? Ảo tưởng đôi khi cũng rất có ích đấy chứ. Điều quan trọng là nhà vẫn ở một chỗ còn bạn thì phải dịch chuyển. Bạn luôn có thể đánh dấu vị trí của mình trên thế giới nhờ vào khoảng cách của bạn so với nó. Mình ở xa nhà quá, bạn nghĩ thế, khi ở Trung Quốc chẳng hạn. Mình ở gần ngay đây rồi, bạn nghĩ, khi bạn vòng vào ngã rẽ cuối cùng và lại nhìn thấy nó. Như mẹ Carmen thích chỉ ra, trẻ vị thành niên và trẻ con mới chập chững đi chẳng khác gì nhau. Cả hai đều thích bỏ mẹ lại, chừng nào mà mẹ nó không dịch chuyển. Mà, mẹ Carmen lại có di chuyển. Bà là một mục tiêu di động. Nhà là thời điểm chứ không còn là nơi chốn. Carmen không thể quay lại đó nữa. Theo như Carmen biết, chuyện đó khiến việc bỏ đi trở nên khó khăn gấp bội. Nó cũng khiến việc đánh dấu địa điểm của mình thành ra cực kỳ hóc búa. Bảy tháng đầu năm học, chẳng có gì quen thuộc và chẳng có gì là thật. Có lẽ trừ mỗi thức ăn. Nó cảm thấy như thể mình đã bước ra khỏi dòng chảy của thời gian. Nó nhìn thời gian trôi qua, nhưng lại không hòa mình vào đó. Nó chỉ đứng đó đợi, tự hỏi khi nào thì đời mình bắt đầu lại. Trước đó nó đã sống thật hoành tráng. Thực sự hoành tráng. Nó tham vọng, nó xinh xẻo. Nó là một cô gái đầy màu sắc. Giờ nó cảm thấy như một https://thuviensach.vn bóng ma. Thức ăn nhiều bột, nhợt nhạt trong căng tin làm nó cũng nhợt nhạt và trắng như bột. Chúng làm mờ các đường nét của chính nó. Nó phụ thuộc quá nhiều vào ngữ cảnh để hiểu được chính mình. Khuôn mặt bạn bè và khuôn mặt mẹ nó là những tấm gương với nó. Vắng họ nó không thể nhìn thấy chính mình; nó lạc lối. Thoạt tiên nó nhận ra điều đó vào cái mùa hè kỳ lạ và cô đơn ở Nam Carolina khi gặp gia đình đông đúc của mình. Nó và Win Sawyer, anh chàng nó gặp mùa hè vừa rồi, đã hẹn hò được vài lần vào mùa thu, nhưng nó đã cố tình để chuyện đó xuội đi. Nó không hiểu và không thích bản thân mình đủ để mong được hiểu và được thích khi ở cùng anh. Nó không có gì để trao đi. Hóa ra nó không giỏi kết bạn cho lắm. Đó là một trong những vấn đề nảy sinh từ việc có ba đứa bạn, có-sẵn, gần như là đợi mình sinh ra để đánh bạn với mình. Nó không hề phải dùng đến cái loại cơ bắp mà ta phải dùng để kết bạn. Nó ngờ là mình còn chả có loại cơ bắp đó. Sai lầm đầu tiên của nó là tin rằng nó và người bạn cùng phòng, Lissa Greco, có thể là bạn ngay lập tức, và rằng mối quan hệ của bọn nó sẽ là hòn đá tảng nối bước vào những hệ quả xã hội. Lissa giúp nó ngộ ra khá nhanh chóng. Nó đến học ở Williams với hai đứa bạn thân nhất từ trường nội trú. Nó xấu tính và coi thường Carmen. Nó không cần tìm thêm bạn bè. Nó đổ cho Carmen lấy cắp quần áo của nó. Ban đầu Carmen hoang mang vì cô đơn và muốn gặp Tibby, Bee và Lena ghê gớm. Nhưng khi thời gian trôi qua, nó bắt đầu tránh ba đứa kia bằng những cách rất tế nhị. Nó không muốn thừa nhận với mấy đứa kia hay với chính mình rằng việc đi học đại học không thành công như mong đợi. Có một lần, nó đi Providence và chứng kiến Bee sống trong vinh quang: bạn cùng đội bóng, bạn cùng phòng hoành tráng, bạn cùng ăn, bạn tiệc tùng, bạn ngồi thư viện. Nó thấy Lena trong một dạng vinh quang khác, lặng lẽ trong xưởng vẽ, những bức họa chì đẹp đẽ vây quanh. Cuối tuần nó ở New York với Tibby, ba đứa nó trong một phòng, tính cả Brian, Tibby giành được giải thưởng toàn khoa cho bộ phim ngắn đầu tiên của nó. https://thuviensach.vn Carmen không muốn chúng đến gặp nó ở đây, nơi nó chả hề có tí vinh quang nào. Nó không muốn chúng nhìn thấy nó như thế này. Carmen gặp Julia lần đầu vào cuối mùa đông trong khoa Điện ảnh, nơi nó đăng ký học lớp Biên kịch. Julia nhầm nó với một người làm ở rạp hát. “Cậu dựng cảnh à?” nó hỏi Carmen. Carmen không biết đứa kia đang nói chuyện với ai, “Tớ á?” cuối cùng nó hỏi lại. Nó không chắc điều nào đáng ngạc nhiên hơn: việc Julia nhầm nó với một người trang trí phông màn hay việc Julia nói chuyện với nó. Mình đã rơi xuống thấp biết chừng nào, Carmen khổ sở nghĩ. Không ai ở trường cấp ba nhầm nó với một đứa trang trí phông màn. Nó là một trong những cô gái xinh xắn, đặc biệt là cuối năm lớp Mười hai. Nó khoe rốn trong những chiếc sơ mi bé tí. Nó đong đưa ra mặt. Nó thoa son đỏ chót đi thi SAT. Carmen cố cóp nhặt chút ít tự tôn. “Không, tớ không hẳn là người làm phông cảnh,” nó nói. “Ồ, thôi nào. Ai chả là người làm phông cảnh. Jeremy Rhodes đang chỉ đạo sản xuất vở The Miracle Worker cho tuần cuối, và bọn tớ đang quẫn hết cả lên đây,” Julia giải thích. Carmen nhận ra Julia ở căng tin. Julia là một trong rất ít sinh viên năm nhất được mọi người biết đến. Nó xinh đẹp và có vẻ ngoài rất xi nê, da trắng xanh còn tóc thì đen dài. Nó vận áo khoác vintage, váy bô hê miêng dài và khua rổn rảng hàng đống nào kẹp tóc, chuỗi hạt và vòng tay chân. Nó nhỏ, gầy nhưng cử chỉ thì khoa trương kiểu của người biết mình đang được người khác nhìn vào. “Ờ, xin lỗi,” Carmen nói. “Cho tớ biết nếu cậu đổi ý, nhé?” Julia nói. “Đó là một nhóm rất đỉnh đấy. Thực sự thân thiết.” Carmen gật đầu rồi chuồn mất tiêu, nhưng nó thực sự đã suy nghĩ về chuyện đó. Nó khao khát mong có gì đó để làm và những người “thật đỉnh” để làm cùng. Vài tuần sau, Julia tiếp cận nó lần nữa trong căng tin. “Này, sao rồi?” https://thuviensach.vn Carmen thấy ngượng vì nó đang ăn một mình. Nó bị giằng xé giữa cảm giác khó chịu khi Julia thấy nó thế này và cảm giác sung sướng khi tất cả những người kia đang nhìn nó với Julia. “Ổn,” Carmen nói. “Cậu có vào được lớp Biên kịch không?” “Không,” Carmen nói. “Vở kịch thế nào rồi?” “Tốt lắm.” Julia mỉm một nụ cười chiến thắng. “Vẫn đang tìm người tham gia.” “Ồ, thế hả?” “Ừa. Cậu cứ nghĩ mà xem. Jeremy ngầu lắm. Chỉ có ba buổi biểu diễn mà sau kỳ thi mới bắt đầu cơ. Sao tối nay cậu không đến đi? Bọn tớ có buổi tập dượt lúc bảy giờ. Xem thử xem cậu thấy thế nào.” “Cảm ơn,” Carmen nói, cảm thấy gần như biết ơn một cách lố bịch. Biết ơn vì Julia đã để ý đến nó, nhớ nó, nói chuyện với nó, mời nó làm gì đó. Julia có biết nó ở đây cô độc thế nào không? “Có khả năng tớ sẽ đến,” nó nói. Nó biết ơn đến nỗi có thể sẽ đồng ý kể cả Julia mời nó uống Kool-Aid tẩm độc. Và thế là, một tuần sau, Carmen thấy mình đứng trên thang, lưng đeo một dây đồ nghề. Nếu bạn bè thấy nó lúc đó, chúng sẽ không nhận ra đâu. Không ai trong lớp tốt nghiệp cấp ba có thể nhận ra nó. Hay ít nhất, nó hy vọng bọn chúng sẽ không nhận ra. Đến nó còn không nhận ra chính mình nữa là. Nhưng mà thực ra, nó là ai? Là ai nhỉ? Nếu biết được, nó chắc hẳn sẽ không đứng trên thang đeo cái dây thắt lưng đồ nghề này. Và bây giờ, sáu tuần sau đó, Carmen đang làm đúng việc đó, chỉ có điều đã mất đi cảm giác lố bịch. Nó thuộc về nơi đó hơn bất kỳ nơi nào khác. Ta có thể quen với hầu hết mọi thứ. Và nó thực sự trân trọng việc có gì đó mà làm, có nơi nào đó mà đi sau bữa tối ngoài căn phòng ký túc. Nó trân trọng việc Julia đối xử tốt với nó. Julia giới thiệu nó với mọi người. Julia đảm bảo làm sao khi đội ngũ diễn https://thuviensach.vn viên và ê kíp đi uống cappuccino sau buổi tập thì Carmen cũng đến. Carmen trân trọng màn đóng nhại Lissa mà Julia làm để khiến nó vui lên khi bạn cùng phòng của nó làm một trò xấu bẩn nào đó. Trong nhóm ở nhà hát, bao gồm rất nhiều anh chàng thượng lưu, Carmen cảm thấy nó như một thứ phụ tùng của Julia, một đứa bạn theo đuôi rẻ tiền. Nó thường xuyên phải nhắc lại tên mình cho mọi người. Nhưng kệ xác. Được ra ngoài và đi quanh quẩn với tư cách là bạn của Julia thì vẫn tốt hơn là ngồi ăn kẹo trong phòng mà không là ai cả. Thảng hoặc nó lại thấy tủi thân. Nó thấy mình giống hoàng tử trong “Hoàng tử và Kẻ khốn cùng” bị nhầm thành một người không quan trọng. Các người có biết tôi là ai không hả? Nó nghĩ. Các người có biết bạn bè tôi là ai không hả? Nhưng thực sự, nếu ai đó bảo nó cứ nói toẹt ra xem nào, nó sẽ nói gì? Có thể nó sẽ trả lời được câu hỏi thứ hai, nhưng thậm chí chính nó cũng không biết câu trả lời cho câu thứ nhất. Cậu được lợi lộc gì trong chuyện này? nó thầm hỏi Julia, những tuần sau này, khi nó ghim váy cho Julia lần thứ ba và con bé siết tay cám ơn nó. Đó là phần nó không tài nào hiểu nổi. Tháng Tư khi Julia đến gặp nó, cầm theo mấy tập giới thiệu về Village Summer Theater Festival ở Vermont, Carmen giật mình và, dĩ nhiên, rất biết ơn. “Đấy toàn là những vở kịch đích thực với rất nhiều diễn viên nổi tiếng,” Julia nói. “Cậu có muốn làm không? Từ giữa tháng Sáu đến tuần thứ hai của tháng Tám. Để được một vai diễn thì khó lắm, còn thì họ luôn tìm người trợ giúp sản xuất. Sẽ là một kinh nghiệm rất hay ho đấy.” Carmen quá sung sướng khi được mời, nó sẽ đồng ý chỉ với lý do độc nhất là đã được mời. Sau đó nó sẽ phải xin bố mẹ đồng ý tài trợ tiền. “Carmen, con quan tâm đến sâu khấu từ lúc nào thế?” bố nó muốn biết khi nó gọi cho ông hỏi xin tiền. Nó gọi cho bố đúng lúc ông đang trên xe từ nhà đến công ty. “Từ khi, con không biết nữa... Từ bây giờ.” https://thuviensach.vn “Ừa, bố nghĩ con lúc nào mà chẳng kịch tính,” ông đăm chiêu nói thành tiếng lớn. “Cám ơn bố rất nhiều.” Đây là thứ bạn phải chấp nhận khi hỏi xin tiền. “Bố nói thế theo nghĩa tốt nhất đấy, Thỏ con ạ. Bố nói thật.” “Vâng,” nó đáp chắc nịch. “Mà bố nhớ là con đóng vai một củ cà rốt dữ tợn trong món xa lát trong vở kịch hồi lớp một.” “Cà chua. Mà con không đóng kịch.” “Thế con làm gì?” “Việc hậu trường.” “Việc hậu trường á?” Ông phản ứng như thể nó bảo sắp sửa ăn tai của chính nó. “Vâng.” Nó bắt đầu cảm thấy cần biện hộ. “Carmen, con yêu, trong đời con, con chưa bao giờ làm bất cứ điều gì ở hậu trường cả” Ông đang trong tâm trạng hài hước lắm chuyện, phải không nhỉ? Nó thầm nghĩ. “Vậy có khi đến lúc rồi,” nó nói. Nó nghe tiếng ông tắt máy ô tô. Im lặng. “Thỏ con, nếu thực sự con muốn thế, thì bố sẵn lòng cho con tiền thôi,” ông nói. Khi ông khó chịu thì dễ dàng hơn. Khi ông tốt tính, nó thấy mình thực sự phải nghĩ. Đây có phải là thứ nó muốn không? Nó nghĩ đến Julia. Hay Carmen chỉ muốn có cảm giác được cần đến? Nó điểm lại những lựa chọn của mình. Bee sẽ đi Thổ Nhĩ Kỳ, Tibby học thêm ở New York, còn Lena sẽ ở Providence. Mẹ nó và David đang bỏ rơi căn hộ của nó - nhà của nó - và dựng một ngôi nhà lớn ở ngoại ô trên một con đường mà nó chưa từng nghe tên. “Đây đúng là thứ con muốn,” nó nói. https://thuviensach.vn Bridget đứng trong phòng tắm tìm bàn chải trong tủ thuốc lộn xộn, nhận ra đã quá lâu rồi nó chưa ngủ đêm ở nhà. Không phải nó cố tình như thế. Chỉ vì hết chuyện này rồi lại đến chuyện khác. Qua lễ Tạ ơn, nó thức quá khuya chuyện trò ở nhà Lena rồi cứ thế thả người xuống đi văng. Nó ở New York qua kỳ nghỉ Giáng sinh, đầu tiên là với Eric ở khu phố trên, rồi với Tibby ở khu trung tâm. Kỳ nghỉ xuân, nó xuống Alabama thăm Greta. Hồi tháng Hai, nó toàn đi xe buýt đêm để về nhà. Và giờ, vào đêm trước khi khởi hành đến khu khai quật ở một nơi xa lắc xa lơ cách nửa vòng trái đất, nó hạ cánh ở nhà. Nó nhìn thẳng về phía trước khi bước đi trong hành lang. Nó không muốn nhận ra tấm thảm cần được hút bụi đến mức nào. Nó không định dành tí chút thời gian ở đây để dọn dẹp ngôi nhà ngu xuẩn này. Trong phòng, nó chộn rộn lục lọi cái túi vải len thô lần nữa. Nó không muốn bỏ bất cứ món đồ nào của mình lên giá. Nó có cả đống đồ cần giặt, nhưng không phải ở đây. Nó giữ cho số điểm tiếp xúc ở mức nhỏ nhất: chỉ chạm chân và một phần tối thiểu của đáy cái túi. Ngồi hay nằm đều mở rộng diện tiếp xúc, việc này khiến nó không thoải mái. Nó nhớ lần cắm trại hồi lớp bảy, cô hướng đạo sinh dạy bọn nó nguyên tắc cắm trại gây ảnh hưởng thấp(1). “Khi các em rời khỏi nơi hoang dã, hãy làm như các em chưa bao giờ có mặt ở đó.” Đó là cách nó sống trong ngôi nhà của chính mình. Sống ít ảnh hưởng. Nó ăn nhiều hơn, uống nhiều hơn, cười nhiều hơn, thở nhiều hơn, ngủ nhiều hơn ở nhà bất cứ đứa bạn nào so với nhà của chính nó. Nó gõ cửa phòng Perry. Gõ lần nữa. Nó biết thằng bé ở trong đó. Cuối cùng nó đẩy cửa mở. Thằng bé đang đăm đăm nhìn màn hình máy tính. Nó đeo cái tai nghe to đùng, đó là lý do vì sao nó không nghe thấy. Sao mà em trai nó với bố nó cứ đeo mấy cái tai nghe chết tiệt đó thế nhỉ? Ngôi nhà yên ắng như hầm mộ vậy. “Này!” nó nói, cách tai em nó chừng hơn một tấc. Thằng bé nhìn lên, không hiểu gì. Nó bỏ tai nghe xuống. Nó không quen bị quấy rầy. https://thuviensach.vn Thằng bé đang mê mải chơi một game chiến trận online nó đã bắt đầu chơi từ hồi đầu cấp ba. Nó không muốn nói chuyện. Nó muốn quay lại chơi tiếp. “Em có cái bàn chải răng thừa nào ở đâu không? Chị nghĩ chị mang theo rồi, nhưng không tìm thấy.” Nó luôn thấy mình hơi đầu gấu và ồn ào trong cái nhà này. “Sao cơ?” “Bàn chải thừa. Em có cái nào không?” Thằng bé lắc đầu mà không thèm suy nghĩ. “Ừm. Không. Xin lỗi nhé.” Nó quay lại nhìn màn hình. Bridget trân trối nhìn thằng em trai. Vì lý do nào đó nó nghĩ đến Eric, và suy nghĩ này kéo đến một loạt những sự thực khách quan. Phải, gia đình nó đã bị xa cách hóa. Trong những ngày tươi đẹp nhất của mình họ là những kẻ lập dị. Họ không hạnh phúc; họ chẳng thân thiết. Nhưng có hề gì. Giờ đây, nó đang đứng trước Perry, em trai nó - đứa em sinh đôi của nó, vì Chúa lòng lành - người nó cả năm nay gần như không gặp lấy một lần. Nó đẩy một chồng tạp chí tư vấn máy tính ra và ngồi lên bàn thằng bé. Nó sẽ nói chuyện với em trai nó. Chúng đã không nói được câu chuyện nào tử tế từ hồi Giáng sinh. Đơn thuần vì cảm thấy tội lỗi, nó sẽ hành hạ thằng bé. “Học hành thế nào?” Thằng bé dò dẫm thứ gì đó phía sau màn hình. “Kỳ này em học gì? Em có đăng ký lớp học thiên nhiên hoang dã không?” Thằng bé tiếp tục sờ soạng. Chỉ ngước lên nhìn nó một lần, vẻ mong mỏi. “Này, Perry?” “Vâng. Ờ, xin lỗi,” nó nói. Nó rời mắt khỏi máy tính. “Học kỳ này em nghỉ ngơi chút đỉnh.” Nó nói với tay vịn ghế. “Sao cơ?” https://thuviensach.vn “Vâng. Kỳ này em không đăng ký lớp học.” “Sao lại không?” Cái nhìn của nó trống rỗng. Nó không quen trả lời các câu hỏi. Nó không quen phải trình bày về cuộc đời mình hay giải thích các quyết định của mình. “Bố bảo sao?” nó hỏi. “Bố á?” “Ừa.” “Bố với em không thực sự bàn bạc chuyện này.” “Em không bàn thì đúng hơn.” Nó đang nói hơi quá nhanh, hơi quá to. Perry làm cái mặt như thể tai nó bị đau. “Bố có biết không?” Mắt Perry không chịu nhìn thẳng vào nó. Nó có cảm giác như thể đang nói với một hệ thống loa điện tử chứ không phải cụ thể với thằng bé. Nó không quan tâm việc thằng bé không nhìn nó. Nó buộc mình phải nhìn thằng nhỏ. Nó muốn nhìn em mình bằng đôi mắt khách quan. Tóc Perry lúc nào cũng đen hơn tóc nó, nhưng giờ mái tóc thằng bé đã biến thành màu nâu hoàn toàn, có lẽ nâu nhanh là do nó ở trong nhà suốt. Môi trên có đám lông tơ mọc lún phún, nhưng ngoài ra trông thằng bé như vẫn chưa dậy thì. Bridget liếc nhìn chỗ khác, một cảm giác nhộn nhạo trong ngực. Thằng nhóc quá nhỏ bé còn nó thì quá cao đến nỗi thật kỳ diệu là chúng lại có quan hệ ruột thịt, chưa nói đến sinh đôi. Nhưng mà, có lẽ cũng chẳng có gì đáng băn khoăn. Có lẽ đây là một phần của tính hai mặt khắc nghiệt khi sinh ra cùng nhau. Đứa này nhận thì đứa kia không. Và Bridget thì lúc nào cũng mạnh mẽ. Nó không thể không hình dung cảnh hai đứa nằm cuộn gọn trong bụng mẹ chúng, tận dụng mọi nguồn lực có thể. Ở những cặp song sinh, đây là vấn đề bù trừ. Nếu đứa này thông minh, đứa kia sẽ đần độn. Nếu đứa này độc tài, đứa kia sẽ dễ bảo. Một phép toán thật đơn giản. https://thuviensach.vn Bridget biết rằng nó đã luôn lấy nhiều hơn phần chia dành cho nó. Nhưng chẳng lẽ nhiệm vụ của nó là phải nhỏ bé đi để khuyến khích thằng kia to lớn hơn ư? Nếu nó co lại, liệu thằng em nó có khá lên không? Thằng bé hóa ra thế này là lỗi của nó ư? “Em đoán bố biết,” cuối cùng Perry nói. Nó đứng dậy. Nó thấy bực mình. Perry làm gì nếu không đi học? Nó chẳng có nghề ngỗng gì. Nó có bạn bè nào không? Liệu nó có bao giờ ra khỏi phòng không nhỉ? “Chị sẽ gặp em sau,” nó nói chắc giọng. “Chị có thể hỏi ông ấy,” thằng bé nói. Nó quay đi. “Hỏi ai?” “Bố.” “Chuyện gì?” “Chuyện cái bàn chải.” https://thuviensach.vn 4. Lena không dễ gì thấy cô đơn. Ít nhiều thì biết rằng mình có bạn bè là đủ khiến nó hạnh phúc. Nó không thực sự cần phải nói chuyện với chúng hay gặp chúng suốt ngày. Cũng như những thứ khác: chừng nào nó còn một viên aspirin trong tủ thuốc, nó không thực sự cần phải uống thuốc. Chừng nào mà toilet còn trống, nó có thể đợi đến giây cuối cùng mới vào. Chừng nào những nguồn lực cơ bản còn tồn tại cho nó, nhu cầu của nó rất bé nhỏ. Nó nghĩ đến chuyện này vào ngày đầu tiên đi học lớp Vẽ mùa hè. Người dạy mới, lớp trưởng mới. Sinh viên cũng toàn người không quen. Nó đang dùng một loại cọ mới. Có lẽ nó sẽ thích những điều này khi đã quen. Và trong lúc đó, Tibby và Carmen vẫn ở đầu dây điện thoại bên kia. Cái quần Du lịch sắp đến lượt nó mặc. Annik, giáo viên trước của nó, vẫn ở đó https://thuviensach.vn chờ giải quyết các cuộc khủng hoảng nghệ thuật lớn nhỏ của nó. Cây cọ cũ của nó vẫn nằm đợi sẵn ở kia, phòng khi nó cần đến. Đấy là những thứ khiến nó bạo dạn. Nhưng có được tính là bạo dạn không khi tự che chắn bản thân tốt đến nhường ấy? “Ở trên đó. Có chỗ đấy,” nó nghe tiếng giáo viên, Robert, nói với một người đến muộn. Niềm hy vọng lớn lao nhất mà Lena dành cho các sinh viên khác không phải là ở chỗ họ sẽ mang đến cho nó tình bạn và sự cảm thông. Nó chỉ mong là họ sẽ không dựng giá vẽ quá gần nó và che mất tầm nhìn của nó. Nó hơi căng người lên khi người mới đến gần và thoải mái trở lại khi anh ta/chị ta đi qua sau nó và tiếp tục đi đến phía xa bên kia của studio. Nó không cần phải rời mắt khỏi người mẫu. Khi chuông rung và người mẫu thôi tạo dáng, Lena cuối cùng cũng nhìn lên. Nó thấy một mái tóc nâu sẫm lòa xòa trên một khung tranh mới dựng, xoăn tít và không được chải kỹ cho lắm. Một người cao, rất có thể là đàn ông. Nó nhanh mắt nhìn xuống. Một mái tóc nâu sẫm quen thuộc. Nó cố nghĩ. Nó cụp mắt xuống khi đi ra sảnh. Lena đã tập một thói quen bao năm qua là tránh tiếp xúc bằng mắt. Xét theo một khía cạnh nào đó, đây là một thỏa ước buồn thảm, bởi vì nó thích nhìn vào mặt người khác. Suy cho cùng, nó muốn trở thành một nghệ sĩ. Nó có đôi mắt tinh tường, biết quan sát, và nó thích dùng chúng. Vấn đề là, bất cứ người nào nó nhìn thường nhìn lại nó. Và mặc dù nó thích nhìn, nó lại không thích bị nhìn lại. Về mặt đầu óc, nó được thiết kế hoàn hảo để làm kẻ vô hình. Về khuôn mặt, nó biết mình không phải loại này. Lúc nào nó cũng nổi bật. Lúc nào nó cũng thu hút sự chú ý vì điều đó. Đấy là một trong những thứ nó thích khi vẽ người mẫu. Đó là thời điểm duy nhất trong đời nó được nhìn và nhìn và nhìn mà không ai nhìn lại nó. Nó bước lại giá vẽ sau năm phút giải lao, lên dây cót cho hai mươi lăm phút làm việc tập trung tiếp theo. Người đến muộn với mái tóc nâu vẫn đang mải vẽ. Việc đó khiến nó hơi tò mò. Nó thấy một bàn tay và tấm bảng màu. Tay một người đàn ông. https://thuviensach.vn Năm phút vẽ mẫu đầu tiên, nó nghĩ đến mái tóc và bàn tay ở trên kia chứ không phải bài vẽ của nó. Với nó thế là hơi lạ. Ừ, có lẽ nó tránh giao tiếp bằng mắt, nhưng rõ là nó bị sự bí ẩn của người bên cạnh cuốn hút dữ dội. Đến giờ nghỉ giải lao, nó đợi cho khuôn mặt đó ngẩng lên từ sau khung vải. Nó đợi anh ta tìm thấy khuôn mặt nó và nhìn nó. Rồi thế giới sẽ trở lại bình thường. Anh ta sẽ nhìn nó vài giây lâu hơn mức cần thiết, thế là nó sẽ không còn để tâm đến anh ta được nữa. Nó có biết anh ta không nhỉ? Nó cảm giác hình như mình biết. Lần giải lao nữa trôi qua và anh ta không cả ngó quanh khung vải của mình. Bực ghê gớm. Nó thực sự đang dịch người để nhìn cho được anh ta. Nó phải tự cười mình khi làm thế, nghển cổ lên. Tiếng cười mang đến mùi dầu lanh lẫn dầu vẽ và nó thấy sung sướng thầm, bị thứ mùi ấy hấp dụ. Ham muốn là một thứ đần độn nhất hạng. Ta muốn thứ ta muốn cho đến khi nó là của ta. Rồi ta lại không muốn nó nữa. Ta nghiễm nhiên nhận những thứ ta có cho đến khi nó không còn là của ta nữa. Điều này, theo nó, là một trong những nghịch lý tàn nhẫn trong bản tính con người. Nó nhớ đến một đôi bốt mũi nhọn màu nâu. Nó thấy đôi bốt đó ở cửa hàng Bloomingdale và phải bỏ qua vì chúng có giá những hơn hai trăm đô. Ở phía sau chắc họ còn nhiều đôi nữa, nó nghĩ. Chắc chắn họ sẽ có đôi cỡ siêu lớn cho nó. Lúc nào nó cũng có thể quay lại. Ấy vậy mà khi nó quay lại hai ngày sau, chúng đã bị bán sạch rồi. Nó hỏi cô bán hàng, cô này nói, “Ồ, loại bốt mũi nhọn đó hết hàng nhanh lắm. Rất được ưa chuộng. Không, chúng tôi không nhập thêm nữa.” Ngay lúc đó, Lena trở nên bị ám ảnh. Không phải chuyện những người khác muốn có đôi bốt đó. Mà là vì nó không thể có được đôi bốt. Không, cũng không hẳn là thế. Ít nhất, một phần vì đó là một đôi bốt thực sự rất đáng yêu. Nó lùng sục trên Internet. Nó tìm nhà sản xuất, nó tìm trên eBay. Nó dám trả ba trăm đô la cho đôi bốt giá hai trăm đô đó, vậy mà chẳng bao giờ tìm được nữa. “Đôi bốt đã bị vuột mất,” Carmen từng có lần đùa nói, khi Lena hào hứng kể lể về đôi bốt. https://thuviensach.vn Vậy sự ham muốn, quỷ quyệt đến vô vọng như nó vốn là thế thì có liên quan gì đến tình yêu? Chúng đâu phải là một. (Nó hy vọng thế.) Chúng cũng không hoàn toàn khác biệt. Chúng chắc chắn có liên quan. Tuy nhiên, liên quan ruột thịt, hay là theo kiểu thông gia dâu rể hơn? Nó băn khoăn. Kostos thì sao? Có ham muốn, việc này thì không nghi ngờ gì. Còn gì nữa? Liệu nó có tiếp tục yêu anh nếu anh tiếp tục dành cho nó không? Có. Câu trả lời đến trước khi nó nghĩ xong câu hỏi. Có. Có một thời điểm anh yêu nó và nó yêu anh và cả hai đều tin rằng họ có thể được bên nhau. Thực sự, đã có một thời như thế, nó đã thực sự hủy hoại mọi thời còn lại trong đời nó. Nhưng liệu nó có thể quên được Kostos không nếu anh không bị giằng khỏi nó một cách tàn bạo đến thế? Nếu được cho phép, qua thời gian, khi phát hiện ra anh ngáy hoặc khi nằm sấp, lưng anh đầy nốt tàn nhang hay móng chân của anh mọc quặp vào trong khiến chân anh thối? Nó dừng lại. Đợi đã. Phản đối. Nó ra lệnh cho đầu mình phải diễn đạt lại câu hỏi. Liệu nó có quên anh dễ dàng hơn không nếu anh không bị buộc phải tách khỏi nó? Bây giờ nó đã quên được anh. Phải, nó vẫn nghĩ đến anh, nhưng không còn nhiều như xưa nữa. Không, nó vẫn chưa đến với ai cả, nhưng... Suốt thời gian còn lại của buổi học, Lena thấy mình cứ nhìn mãi nhìn mãi vào bàn tay bên phải khung vải đối diện và phần tóc phía trên đó. Anh ta là người thuận tay trái, nó nhận ra. Kostos cũng thuận tay trái. Anh ta vẽ xuyên giờ nghỉ. Nó thậm chí không liếc trộm được anh ta lấy một cái. Tư thế mẫu cuối cùng kết thúc và Lena chậm rãi dọn dẹp đồ đạc. Nó vơ vẩn ở lại, giả vờ nghĩ ngợi (ừa, mà nó đang thực sự nghĩ mà, chẳng phải sao). Cuối cùng nó cũng lướt ra hành lang. Và bởi vì sự thật phải được nói ra, Lena (người vốn không quan tâm) đã lảng vảng trong hành lang mười bốn phút cho đến khi anh ta cuối cùng cũng ra khỏi lớp học và nó được nhìn thấy anh. https://thuviensach.vn Nó thực sự có biết anh ta. Được rồi, không, nó không biết anh ta. Nhưng nó biết về anh ta. Anh ta không cùng tuổi nó. Có lẽ lớn hơn một hoặc hai năm. Nó chắc chắn đã nhìn thấy anh ta ở đâu rồi. Xét về mặt ngoại hình, anh ta không phải loại người bạn có thể quên. Anh cao ráo, tóc tai bù xù, da màu đồng sậm, có vài nốt tàn nhang ngộ ngộ. Anh tên là Leo, và nó biết điều đó vì anh khá nổi. Không phải vì là một tay chơi, theo những gì nó biết, mà ở khả năng vẽ vời. Và điều đó, trong tất cả mọi điều, chính là thứ kích thích với Lena Kaligaris, cô trinh nữ Hy Lạp. Giới bạn bè quen biết nhỏ bé của nó ở RISD, những tay lập dị làm nghệ thuật, thì thầm một cách nồng nhiệt về những người có và không có khả năng, làm được và không làm được. Vẽ, ý họ là thế. Và chàng thanh niên có bàn tay và mái tóc đó nằm trong số ít ỏi, gần như huyền thoại, những người biết vẽ. Nó nhìn anh với cảm giác rộn rạo hơi ngạc nhiên trong bụng và đợi anh để ý đến mình. Nó có thường xuyên mong mỏi điều đó không? Không. Điều nó thực sự muốn, nó nói với chính mình, là anh nhìn nó theo một kiểu đặc biệt. Không quan trọng chuyện anh đã có bạn gái nghiêm túc chưa hay thậm chí có quan tâm đến con gái hay không. Nó muốn anh nhìn nó, một cái nhìn hơi kéo dài mang vẻ trầm trồ sẽ hút cạn sự bí ẩn từ con người anh và biến anh thành một người bình thường. (Nó thực sự muốn điều đó, phải không nhỉ?) Đó là cái nhìn quen thuộc khẳng định quyền năng đặc biệt của nó, dễ dàng có được và rất hiếm khi cần đến. Đây là những thứ giải thoát cho nó. Đây là những thứ khiến nó trở nên bạo dạn. Nhưng anh không nhìn nó kiểu như thế. Anh hoàn toàn không nhìn nó luôn. Anh giương mắt thẳng tới trước và tiếp tục bước, và lần thứ hai trong buổi chiều hôm đó nó nhớ về đôi bốt mũi nhọn màu nâu. “Tớ vào được rồi.” Brian tung cái tin đó ra giữa món thịt lợn mu shu(1) và bánh quy vận mệnh(2). “Cậu sao cơ?” Tibby hỏi lại vì không chắc mình nghe đúng. https://thuviensach.vn “Tớ vào được rồi.” “Thật á?” Trông cậu hơi bẽn lẽn. Nó bẻ miếng bánh vận mệnh làm tư rồi làm tám, và rồi nó chỉ còn là một đám vụn bánh. “Tuyệt quá! Tớ biết cậu sẽ làm được mà. Sao lại không cơ chứ?” Kể từ lúc Brian nung nấu ý tưởng chuyển từ đại học Maryland sang đại học New York, điểm số của cậu lúc nào cũng hoàn hảo. “Tớ chỉ muốn ngủ cạnh cậu mỗi tối,” cậu đã nói với nó hồi tháng Chạp. “Đó là tất cả những gì tớ muốn.” Nó biết cậu sẽ vào được. Nó biết cậu sẽ thành công. Cậu là như thế. “Nó nói gì thế?” cậu hỏi, chỉ vào tờ vận mệnh trong tay nó. “ ‘Hãy đề phòng sự lan tràn của các ý tưởng,’ ” nó đọc. Nó bẻ vụn miếng bánh của mình. “Số may mắn của tớ là 4 và 237. Của cậu là gì?” “ ‘Cậu rất sexy,’ ” cậu đọc. “Làm gì có chuyện đó! Nó đâu có viết thế. Để tớ xem nào!” Cậu mỉm cười đầy ngụ ý và đưa cho nó. Tờ giấy ghi như thế thật. Thật bất công. “Thế tiền nong thì tính sao?” nó hỏi, ném tờ vận mệnh của mình vào chỗ nước xốt mận còn lại. “Ừa.” “Không ổn à?” Nó cảm thấy đám mì vừng như đang bò lại lên thực quản. “Tớ được sáu nghìn.” “Ồ.” Nó nuốt khan. “Đô la?” “Đô la.” Nó cố nghĩ. Bồi bàn thả hóa đơn xuống bàn chúng mà không dừng chân. “Trong tổng số hai mươi hai nghìn.” “Ồ.” “Chưa kể ăn ở.” “Ồ.” Nó gõ gõ đôi đũa. “Sao không được nhiều hơn?” “Bố dượng của tớ nhiều tiền hơn cậu nghĩ đấy.” https://thuviensach.vn “Nhưng ông ấy đâu có cho cậu xu nào,” Tibby phun ra. Trong thế giới của nó, bố mẹ trả tiền cho con cái đi học đại học, và nếu họ không trả được, họ giúp bạn vay tiền để trả số còn thiếu. Trông Brian không hề có vẻ gì chua chát. Trông cậu thậm chí còn không khó chịu. Điều Tibby nghĩ đến là việc bố mẹ cho con cái tiền như một cái quyền, Brian thì không trông mong gì. “Tớ biết. Phải. Nhưng sự thể là như thế.” “Việc họ tính gộp tiền của ông ý rồi tính thiệt cho cậu là không công bằng. Cậu có thể giải thích là ông ấy sẽ không trả tí gì không?” Brian nhún vai. “Tớ đang tiết kiệm.” “Cậu có bao nhiêu rồi?” “Một trăm bảy mươi chín.” Cậu cầm hóa đơn lên. Nó giật lấy khỏi tay cậu. “Tớ trả cái này.” “Không. Tớ muốn trả.” “Cậu đang tiết kiệm.” “Tớ biết. Nhưng tớ có thể vừa tiết kiệm vừa đãi cậu bữa tối.” “Rồi gần như cuối tuần nào cũng đi xe bus lên tận đây và mua tặng tớ CD?” Nó không định nói vẻ cáu giận với cậu. Cậu rút ví ra. Nó thấy một góc cái bao cao su cậu nhét vào từ ba hay bốn tháng trước. “Để khi nào chúng ta sẵn sàng, thì chúng ta sẵn sàng,” cậu bảo nó khi lần đầu nó nhìn thấy cái kia. Cậu rút ra một tờ - một tờ hai mươi đô, nhăn nhúm, nhàu nát, như thể nó là tờ hai mươi đô cuối cùng còn sót lại. “Thôi nào. Để tớ.” Nó cũng lôi ví ra. “Lần sau nhé,” cậu nói, đứng dậy, bỏ lại nó siết chặt vào cái ví lạc loài của mình. Cậu lúc nào cũng nói thế. Tay cậu ôm quàng nó ngay khi bọn nó bước ra vỉa hè. Nó ngạc nhiên khi thấy chúng có thể bước đi trong khi ôm nhau chặt đến thế. Khi thang máy chạy lên hai đứa tận dụng thời gian được ở riêng. Vừa vào đến phòng, Brian đi lại chỗ cái túi vải rồi mở ra. “Để ăn mừng,” cậu https://thuviensach.vn nói, lôi ra một chai rượu. “Cậu lấy cái đó ở đâu thế?” nó hỏi. Brian không phải loại dùng căn cước giả. Cậu cố tỏ ra bí hiểm. “Tớ tìm được ở đâu đó.” “Như trong nhà cậu ấy à?” Cậu bật cười. “Nó nằm chỏng chơ ở đó. Lâu năm rồi.” Nó nhặt chai rượu lên nhìn. Vang đỏ từ năm 1997. “Vui quá ha.” “Gượm đã.” Cậu biến mất xuống sảnh rồi quay lại, tay cầm một cái mở chai và hai cái cốc nhựa từ bếp chung. Cậu không rõ lắm cách dùng mở chai và nó cũng thế. Cuối cùng, chúng vừa cười vừa chọc cho cái nút bần rớt vào chai rượu. Đầu tiên cậu rót ra hai cốc rồi mở một đĩa Beethoven, bản giao hưởng số năm cho đàn piano mà cậu biết nó rất thích. “To quá,” nó nói. “Đâu có ai ở đây,” cậu nói. “Ừ nhỉ.” Chúng ngồi bắt tréo chân, mặt đối mặt trên sàn nhà. Khi chúng chạm cốc, hai cái ly nhựa đụng vào nhau, không vang lên tiếng động nào. “Vì chúng ta bên nhau,” nó nói, biết cậu hạnh phúc thế nào khi thấy mặt cậu đỏ bừng lên. Đột nhiên nó thấy ngượng ngùng. Nó muốn nói gì đó hài hước, nhưng không nghĩ được gì. Nó làm một ngụm rượu đầy. “Ngon không?” cậu hỏi, kéo chân nó sát lại gần. “Tớ không biết. Có ngon không?” Cậu nhấp thêm. “Có vị hơi lâu năm.” “Tớ nghĩ là tớ thích,” nó nói. Nó thích mọi thứ trong khoảnh khắc đó, và rượu cũng đi cùng với chúng. “Thêm nữa này.” “Cậu cũng uống thêm đi.” Nó quay người ngả lên lưng cậu, rượu trong máu, nhạc trong tai. Nó đoán có những người sống trọn đời mà chẳng bao giờ được hạnh phúc đến https://thuviensach.vn nhường này. Suy nghĩ đó là nốt không-hạnh-phúc duy nhất trong niềm hạnh phúc của nó. Cậu huýt sáo theo tiếng violin một vài nhịp. “Tớ nghĩ đây là đêm tuyệt vời nhất,” cậu khẽ khàng nói, nghĩ cùng những ý nghĩ của nó, như mọi khi. “Có lẽ trừ đêm ở bể bơi ra.” “Phải.” Cậu trầm ngâm. “Nhưng khi đó tớ chưa biết cậu nhiều lắm. Tớ tưởng mình biết, nhưng giờ tớ biết là không. Và thử tưởng tượng xem năm sau hay năm sau nữa chúng ta sẽ cảm thấy thế nào?” Brian không sợ nghĩ đến tương lai, tin rằng nó có mặt trong đó. Cậu nói về hai đứa khi chúng ba mươi cũng đơn giản như khi chúng hai mươi. Cậu nói về những đứa con và đứa nào sẽ có ngón chân trỏ dài ngoằng của Tibby. Cậu muốn tất cả những điều đó. Cậu không sợ nói ra. Cậu thích nói với nó về những ước mơ của cậu, và cậu luôn mơ đến chúng mình. “Chúng mình là ai?” nó hỏi lần đầu tiên khi cậu thuật lại cho nó một cảnh tượng phức tạp, dài dòng. Cậu nhìn nó, bối rối, như thể nó đang đùa bỡn với cậu chả vì lý do gì. “Cậu và tớ.” Không thể tốt hơn được nữa, Tibby kết luận. Đơn giản là không thể. Có một định luật vật lý cấm cản chuyện đó. Nghiêm túc luôn, có một luật lệ nào đó. Định luật bảo toàn niềm vui. Không niềm vui nào có thể được thêm vào tổng lượng niềm vui trong vũ trụ mà không có một ít bị lấy đi. Chúng đang lấy đi nhiều hơn phần dành cho chúng. Cậu rót thêm rượu. Nó mơ hồ nhận ra là mình đang bắt đầu say. Nó nhận ra điều đó ở một mức độ và cảm thấy điều đó ở một mức độ khác. Chai rượu và hai cái cốc nhựa vì sao đó đã bị dẹp qua một bên và giờ chúng đang hôn nhau trên sàn nhà lót vải sơn. Chương hai trong bản concerto bắt đầu, một hoàn cảnh quá lãng mạn cho bất cứ thứ gì. “Lên giường nhé?” nó khẽ khàng gợi ý. Thông thường nó sẽ là đứa đề phòng trong những tình huống như thế này. Nó đã quyết bọn nó chưa nên làm chuyện đó. Cả hai đều còn trinh. https://thuviensach.vn Thái độ của cậu còn hơn cả sẵn sàng, nhưng nó vẫn chưa chắc chắn. Và mặc dù cậu nài nỉ rất nhiều, cậu không hề thúc giục; cậu là một chàng trai đứng đắn. Giờ nó tì lên người cậu, hông nó dường như biết phải làm gì mà không buồn làm phiền đến não nó. Áo nó cởi ra lúc nào mà nó không để ý. Cách đây ít lâu, Brian đã khéo léo học được cách xoay sở với cái áo ngực gài trước của nó. Nó giải phóng được cậu khỏi chiếc áo sơ mi. Không gì thích hơn cảm giác làn da trần của cậu áp lên da nó, và đám lông tơ nho nhỏ giữa ngực cậu. Nếu cậu đang làm thế này, nó lờ mờ tự hỏi, và nó đang làm thế kia, vậy thì chính xác ai đang trông chừng cửa giả? Giờ thì chúng đang quấn lấy nhau, làm những việc chúng thường làm, nhưng nhanh hơn và nhiều lần hơn. Cơ thể nó hoàn toàn không bàn bạc với nó nữa. Nó muốn gần cậu hơn; nó muốn cậu ở trong nó. Nó định dừng lại. Bảo khoan đã, gượm hẵng. Ít ra cũng để nghĩ một tí đã. Để toàn bộ con người nó sẵn sàng. Nhưng nó không thể nói dừng lại. Nó không muốn. Nó muốn cảm thấy cậu ở trong nó. Giờ cậu đã ở thật gần. “Chúng ta có...” nó yếu ớt lên tiếng. “Có,” cậu nói gần như trước cả khi từ nào thoát khỏi miệng nó. Cậu sờ soạng chưa đầy một giây trước khi tìm được cái bao cao su quen thuộc và xé nó ra. “Cậu có muốn...?” “Tớ không biết...” Nó yêu cậu. Nó biết mình yêu cậu. Và rồi một giây sau đó, giản đơn và thuần khiết, chúng đã hòa vào nhau lần đầu trong đời. https://thuviensach.vn 5. Đêm khai mạc đến rồi đi. Carmen vận đồ đen, dốc kiệt sức mình ra thay phông nền và quản lý trang phục. Nó tập trung cao độ; không có chỗ cho sai sót. Mặc dù nó đã làm rất tốt, đây lại là loại công việc mà người ta chỉ chú ý khi bạn làm hỏng bét. Trong số những người Carmen vỗ tay hoan hô, nó vỗ tay to nhất cho Julia trong vai Annie Sullivan. Nó đảm bảo có một bó hoa hồng được gửi tặng cho cô bạn trên sân khấu. Nó tự hào về bạn mình. Với Julia, ngay cả niềm tự hào cũng nhuốm ít sắc màu biết ơn. Carmen đã làm việc chăm chỉ. Nó học mọi thứ. Nó tự trả lời các câu hỏi của riêng mình mà không cần ai giúp đỡ. Nó gần như vô hình với mọi https://thuviensach.vn người, đúng rồi, nhưng riêng khả năng của nó cũng đã là một điều đáng nói. Sau đó nó tặng Julia một cái lắc bạc. Julia đáp lại bằng một đĩa bánh sô cô la hạnh nhân cho Carmen, được mang đến phòng nó tối muộn hôm đó. “Này, cậu nhận được bảng xếp phòng ở Village Theater chưa?” Julia hỏi. Nó cầm giấy tờ của mình trong tay. “Tớ nghĩ là rồi,” Carmen nói, tìm lá thư trên bàn vừa đến sáng hôm đó từ Vermont. “Forte House, phòng 3H,” Julia đọc. “Họ sắp chúng mình ở cùng nhau chứ?” “3H. Ừa.” “Ồ, tốt.” Một lần nữa, Carmen thấy may mắn và cũng nhẹ nhõm nữa. Nó mới may mắn làm sao khi Julia muốn ở cùng phòng với nó. Nó đã hơi sợ là khi nhận sắp xếp Julia lại thích ở với người lạ hơn. “Anh trai tớ bảo sẽ lái xe đưa tớ đến. Anh ấy đến thăm cô nào đó ở Dartmouth cách chỗ mình không xa lắm. Cậu có muốn đi cùng không? Cậu có ai đưa đi chưa?” Anh trai Julia, Thomas, là một anh chàng năm cuối đẹp trai ngời ngời học ở Williams. Khi có mặt anh ta, Carmen choáng ngợp đến độ không thốt ra nổi một lời. Nó không chỉ vô hình mà còn bị câm nữa. “Tuyệt quá. Tớ vẫn chưa có xe đi.” “Ồ, tốt,” Julia lại nói, trông thực lòng vui sướng. “Cậu có muốn uống cà phê không?” cô hỏi. “Có chứ,” Carmen nói, và khi đi vơ vẩn cạnh một Julia cởi mở, nó cảm thấy mình kính ngưỡng cái váy kiểu Mexico của Julia, cái áo ống máu đỏ thẫm của nó, sự gầy gò của nó và vẻ tự tin khi đội cái mũ vải tuýt sẽ trở nên khá vô duyên với hầu hết những người khác. Một lần nữa Carmen cảm thấy sung sướng khi có ai đó để làm mọi việc cùng. Không phải một kẻ vu vơ nào đâu nhá, mà là một trong những người nổi bật nhất trường. https://thuviensach.vn Carmen đứng xếp hàng tại căng tin sinh viên để lấy cà phê cho cả hai và quay lại bàn để chứng kiến Julia đang được một bầy con trai năm hai vây quanh. Carmen nhẹ nhàng lướt vào ngồi cạnh. Nó cười trước những nhận xét dí dỏm của Julia và ngưỡng mộ sự thoải mái của cô bạn. Hàng trăm lần nó tự hỏi không biết Julia thấy gì ở nó. Tình bạn này là mối lợi không tưởng với Carmen, nhưng Julia thì được gì chứ? Còn biết bao cô gái ở trường quyến rũ như Julia. Để làm bạn bè thì họ hợp với Julia hơn nhiều, ấy vậy mà nó lại cặp kè với Carmen vô hình, câm lặng, nhạt hoét. Carmen nhìn vào cốc cà phê của mình trong khi Julia kể một câu chuyện cười về hệ thống âm thanh rối tinh lên trong màn hai vở kịch. Carmen cảm thấy chán nản vì mình không là một người bạn đáng giá hơn. Nó nên nghĩ ra vài thứ để nói, chứ không phải ngồi đó như một đứa dở hơi. Nó lẽ ra phải có gì đó để cho đi. Julia không thuộc về một kẻ thảm hại trong một cái áo lạnh cộc tay quá cỡ. Nếu không vì lý do nào khác, Carmen quyết định nó sẽ vực lại bản thân vì Julia. Nằm ngả lên người Brian, mặt dính vào bộ ngực nhớp mồ hôi của cậu, Tibby cảm thấy những giọt nước mắt bé nhỏ, ấm nóng từ khóe mắt mình rỏ xuống, chạy vòng qua vành mũi, rớt long lanh xuống sườn cậu. Đấy là những giọt nước mắt bí ẩn nhất và thành thật nhất của nó. Khi đưa tay lên mặt cậu, nó nhận ra lông mi cậu cũng ướt. Nó muốn nằm đó mãi mãi. Nó muốn lặn vào trong cơ thể cậu và sống ở đó. Nó cũng nhận ra là mình phải đi tiểu. Lúc sau nó nằm ngửa ra và cậu ngồi dậy. Nó sờ lên đôi má đỏ bừng của mình. “Sao...” Một âm thanh kỳ cục xuất hiện trong cổ họng cậu. Nó cũng ngồi dậy, nghe được âm thanh đó. “Sao cơ?” nó kinh ngạc nói. “Tớ... có cái... tớ không chắc...” https://thuviensach.vn “Brian?” “Cái bao cao su... Tớ nghĩ nó bị... Nó không...” “Không làm sao?” Nó thậm chí không muốn nhìn. “Không... được.” “Ý cậu là sao?” Giọng nó vẫn bình thường, nhưng các cơ trên người nó đang co lại. “Chúa ơi, Tib. Tớ không rõ. Hình như nó bị rách. Tớ nghĩ nó bị rách.” “Thế á?” Cậu đang xem xét, tóc xòa ra trước mặt. Cậu giơ một tay về phía nó, nhưng nó đã đứng dậy, kéo theo cái chăn. “Cậu chắc không?” Giọng nó lên cao. Lo lắng đang gieo mầm và lan mọc, vươn ra những thân cành như trong một bộ phim quay chậm. “Sẽ không sao đâu. Bọn mình sẽ... Tớ sẽ...” “Cậu có chắc là nó bị rách không?” Nó giữ chặt cái chăn quanh người bằng cả hai tay. Nó căm hờn nghĩ đến cái bao cao su kém cỏi sống trong ví cậu suốt bao tháng nay. Cậu ngồi như bức tượng Người Suy Tưởng của Rodin trên chiếc giường trống. “Ừ, tớ hơi chắc thôi. Tớ không biết xảy ra khi nào.” Nó có thể có thai. Nó có thể đang có thai ngay bây giờ. STD(1)thì sao? Bệnh mụn giộp thì sao? Và, Chúa ơi, AIDS nữa chứ? Không, cậu là trai tân. Cậu bảo cậu là trai tân mà. Cậu phải là trai tân chứ. Cậu là trai tân, phải không nhỉ? “Nó xảy ra khi bọn mình làm tình,” nó nói lạnh lùng. Cậu nhìn lên nó, cố hiểu cái giọng kỳ lạ kia. Nó có thể có thai! Dễ lắm chứ! Chính xác là chuyện đó đã xảy ra như thế! Nó cần phải nghĩ. Nó có kinh khi nào nhỉ? Đây là những chuyện xảy ra với các cô gái thê thảm vừa không cẩn trọng vừa không thực tế như Tibby. Nó phải làm gì đây? Thế này nghĩa là sao? Từ trước đến nay, ở tất cả những nơi lạ lùng trong đời nó, nó vẫn náu mình trong sự thật là ít nhất nó https://thuviensach.vn vẫn là một cô gái trinh. Ít nhất nó không phải sợ những nỗi sợ này. Đây là cái ngưỡng duy nhất nó vẫn chưa bước qua. Nó không còn trinh nữa! Sao nó lại để chính mình quên mất rằng chuyện đó là quan trọng chứ? Nó nhìn Brian, trông cậu xa xôi hết mức trong căn phòng chật chội. Đáng lẽ nó phải nói những lo lắng này ra, cho cậu nghe, chứ không phải chỉ nghĩ một mình. Nhưng nó không làm được. Nó mong mình có thể mặc quần áo mà cậu không nhìn thấy. Nó quay đi. “Tibby, tớ xin lỗi. Tớ rất tiếc đã xảy ra chuyện này. Tớ thậm chí không biết...” “Cậu có làm gì đâu...” Lời nó nói được yểm trợ bằng hơi thở nhỏ xíu và bay lơ lửng lên tường. “Tớ chỉ mong...,” cậu nói. Bụng Bridget đã sôi ùng ục từ lúc nó thức dậy sáng hôm đó, nhưng khi bố nó đặt một đĩa trứng lên bàn cho nó, nó lại vạ vật trong bếp thay vì ngồi xuống bàn. “Bố, sao bố lại cho Perry nghỉ học?” nó hỏi. Bố nó vận cái quần vải chéo nhăn nhúm và áo khoác vải tuýt, theo nó nhớ là cùng một bộ ông đã mặc đi làm. Ông là giáo viên dạy Sử và phó hiệu trưởng một trường cấp ba tư thục, và ông không biết gì theo kiểu mà nó tưởng tượng chỉ có các giám hiệu phổ thông lâu năm mới thế. Sự nghiệp của ông là phớt lờ bọn vị thành niên. Với đám con cái tuổi teen của mình ông cũng thực hành y hệt. “Nó đâu có nghỉ hẳn. Nó chỉ xả hơi một tí thôi.” “Nó nói thế với bố thế à?” Bố nó khoác lên vẻ mặt rút lui im lặng. Ông không thích bị chất vấn. Ông cưỡng lại nó theo cách bị động của riêng mình. “Con nên ăn đi nếu muốn bố cho đi nhờ trên đường bố tới trường,” ông khẽ nói. Ông luôn sẵn lòng cho nó đi nhờ đến chỗ này chỗ nọ. https://thuviensach.vn “Sao nó lại nghỉ xả hơi? Bố có hỏi nó không? Ba khóa học ở đại học Cộng đồng Montgomery thì có gì mà quá sức đâu.” Ông rót cà phê. “Không phải ai cũng thuộc về nhóm Ivy League(2) đâu, Bridget ạ.” Nó mở to mắt nhìn ông. Ông đang cố buộc nó phải rút lui. Ông biết nó không phải học giả cũng chả phải kẻ hợm mình, rằng nó thấy chuyện đi học ở Brown là khá nhạy cảm. Bố nó chắc hẳn đã tính là việc này có lẽ sẽ làm nó ngậm miệng lại, nhưng chả ích gì. “Vậy tới mùa thu nó đi học lại ạ?” nó liến thoắng nói. Bố nó đặt dĩa lên bàn. Ông ngồi xuống ăn. “Bố mong là thế.” Nó cố gắng bắt lấy ánh mắt bố. “Bố thực sự mong là thế ạ?” Ông rắc muối lên trứng. Ông dừng lại, đợi nó ngồi xuống. Nó không muốn ngồi xuống. Khi động đến ông, nó cũng là một kẻ phản kháng thụ động. Đó là một trong số ít những điểm chung của hai bố con. Ông nấu món trứng như một tín hiệu. Ông đã làm điều đó vì nó. Ấy vậy mà nhìn thấy chúng bụng nó lại chộn rộn. Sao nó không thể chấp nhận những đề nghị hòa hoãn ít ỏi mà ông đưa ra chứ? Ông từ chối cho nó thứ nó muốn. Nó từ chối nhận cái ông cho. Nó ngồi xuống. Nó cầm dĩa lên. Ông ăn. “Con lo cho nó,” nó nói. Ông gật đầu vẻ mơ hồ. Mắt ông lạc sang tờ báo trên bàn ngay cạnh. Trong hầu hết các buổi sáng tờ Washington Post là bạn ăn sáng của ông, và nó nhận thấy ông không thích thú gì khi thông lệ đó bị gián đoạn. “Cứ như thể nó đang... mục ruỗng ra trong phòng nó ấy.” Cuối cùng bố nó nhìn nó. “Em con thích những thứ khác con, nhưng dù khác thì đó cũng là sở thích của nó. Sao con không ăn đi?” Nó không muốn ăn. Nó không muốn làm theo lời ông. Nó cảm giác nếu nó ăn, nó sẽ tán thành với ông, với cuộc sống trong cái địa ngục này, mà nó lại không sẵn lòng làm thế. https://thuviensach.vn “Nó có gặp ai không? Nó có ra khỏi nhà không? Nó có thích gì ngoài việc nhìn vào màn hình máy tính suốt ngày suốt đêm không?” “Đừng có trầm trọng hóa quá, Bridget. Nó sẽ ổn thôi.” Đột nhiên nó giận điên lên. Nó đứng dậy và dĩa của nó kêu loảng xoảng trên sàn. “Nó sẽ ổn ư?” nó hét lên. “Như là mẹ sẽ ổn ấy à?” Ông ngừng nhai. Ông bỏ dĩa xuống. Ông không nhìn nó mà xuyên qua nó. “Bridget,” ông nói giọng trầm đục. “Sao bố không nhìn quanh đi! Nó có vấn đề! Sao bố không chịu thấy chứ?” “Bridget,” ông hạ giọng lần nữa. Ông càng gọi tên nó, nó càng cảm thấy như mình đang không ở cùng phòng với ông. “Sống thế này mà gọi là sống à! Bố không thấy hay sao?” Nó cảm thấy nước mắt trào lên trong cổ họng và trong mắt, nhưng nó sẽ không khóc. Ông không đủ tin cậy để nó có thể khóc trước mặt ông, và nó đã không khóc từ lâu lắm rồi. Thế này mới cô đơn làm sao. Ông lắc đầu. Dĩ nhiên ông không thấy được. Bởi vì ông cũng sống như thế. “Bridget. Con sống theo cách con chọn lựa. Con hãy để cho Perry được như thế.” Cả bố nữa. Con hãy để bố thế, ông đã có thể nói thêm. Nó không ngồi xuống. Nó không ăn trứng ông nấu. Nhưng nó sẽ sống theo cách nó chọn. Nó sẽ làm thế vì ông. Nó túm lấy cái túi và ba lô rồi bước ra khỏi bếp, ra khỏi nhà. Đây là cái nó chọn. “Vậy là khi anh ấy gọi, tớ bảo là tớ không nói chuyện được,” Julia giải thích, ngồi bắt tréo chân trên cái giường đôi của Carmen trong căn phòng ký túc nhỏ xíu ở Vermont. “Tớ thấy cũng dở với cả nọ kia. Tớ không biết làm cách nào để nói với anh ấy là tớ sẽ thật sự hứng thú chuyện đó trong mùa hè này.” https://thuviensach.vn Thật buồn cười. Bối cảnh thì mới - khu học xá của một trung tâm biểu diễn nghệ thuật, nơi tổ chức một festival sân khấu - nhưng tình huống thì y như cũ - Julia ngồi trên giường ký túc buổi đêm kể cho Carmen nghe tập mới nhất trong mối quan hệ lên lại xuống với Noah Markham, học giả kiêm Brad Pitt. Carmen gật đầu. Nó đã dỡ các thứ ra xong nên giờ bắt đầu gập lại đồ. “Ý tớ là, giả sử tớ gặp ai đó ở đây thì sao? Cậu ngó quanh chưa? Có biết bao nhiêu anh đẹp giai. Có khi một nửa trong số đó là gay, nhưng dẫu có thế thì họ vẫn được coi là đẹp trai.” Carmen gật đầu. Nó thực ra vẫn chưa ngó ngàng gì xung quanh. “Một nơi như thế này, mọi thứ đều có thể xảy ra. Cậu biết chuyện các bạn diễn luôn phải lòng nhau khi đóng phim và làm hỏng các mối quan hệ sẵn có của họ thế nào rồi đấy?” Carmen đọc tờ Us Weekly khá thường xuyên đủ để biết sự thật này. Nó đặt một chai dầu gội cả hai đứa đều thích lên tủ của Julia. Nó thấy bức ảnh trắng đen quen thuộc chụp mẹ Julia trong khung bạc. Julia để nó trong phòng ký túc ở trường. Đó là một bức ảnh tuyệt đẹp được chụp bởi một nhiếp ảnh gia nổi tiếng mà Carmen chỉ giả vờ là có biết tên. Mẹ Julia từng là người mẫu, Julia kể với nó thế. Bà đẹp, chắc chắn rồi, nhưng Carmen cũng nhận ra rằng mẹ Julia hầu như chả bao giờ gọi điện cho nó. Carmen không trưng bất kỳ tấm ảnh chụp gia đình nào của mình ra cả, nhưng nhét trong bìa sách của nó là một tấm ảnh nhỏ chụp Ryan vào cái ngày đáng nhớ thằng bé ra đời. Nó cũng nhét một bức ảnh chụp các cô gái tháng Chín tại bãi biển Rehoboth lần cuối cùng bọn nó đông đủ cùng nhau. Lúc nào đó giữa mùa đông nó đã chuyển tấm ảnh từ bìa trước ra bìa sau, vì mặc dù nhìn ảnh làm nó vui vui, nó vẫn vui theo một kiểu buồn nhất có thể. Julia nhìn Carmen dọn dẹp căn phòng. “Này, cậu có mang theo dầu dưỡng tóc Teramax không?” Carmen nhướng mày. “Tớ nghĩ là không. Có trong danh sách à?” Julia gật đầu. “Tớ nhớ rõ là mình có viết ra mà.” https://thuviensach.vn Carmen sục sạo túi đựng thuốc nhưng không thấy dầu dưỡng tóc gì cả. “Chắc là tớ quên mất rồi.” Nó thấy tội lỗi, mặc dù nó thậm chí còn không dùng đến. “Thôi đừng lo,” Julia nói. “Tớ sẽ mua khi mình vào thành phố,” Carmen nói vẻ hối lỗi. “Thật đấy, không có gì đâu,” Julia trấn an nó. Julia ngủ mất lúc nào không biết, còn Carmen nằm trên giường. Nó phải tự nhắc mình đang ở đâu. Sau một lúc nó ngồi dậy và kiểm tra danh sách mà nó và Julia đã soạn ra cho nó mang tới tiệm thuốc. Thuốc dưỡng tóc Teramax không có trong đó. Nó ra ngoài hành lang gọi cho Lena. Lena không bắt máy, vì thế nó để lại tin nhắn. Tibby cũng không trả lời, còn Bridget thì đã lên đường đi Thổ Nhĩ Kỳ rồi. Dù đã muộn, nó vẫn gọi cho mẹ. “Nena, chào con. Mọi chuyện ổn chứ?” mẹ nó hỏi giọng ngái ngủ. “Ổn ạ. Bọn con ổn định ở đây rồi.” “Thấy thế nào hả con?” “Tốt ạ,” Carmen nói mà không nghĩ. “Ryan thế nào ạ?” Mẹ nó bật cười. “Nó vừa ném giày ra ngoài cửa sổ.” “Ôi không. Đôi mới ấy ạ?” “Ừ.” Carmen tưởng tượng Ryan với đôi giày nhỏ xíu của thằng nhỏ và nó hình dug mẹ nó chạy quanh tìm giày. “Ném ra đường hay sân ạ?” “Dĩ nhiên là đường rồi.” Carmen cười. “Thế còn chuyện gì nữa không ạ?” nó hỏi, hơi buồn bã. “Hôm nay nhà mình gặp thợ sơn.” Mẹ nói như thể gặp tổng thống không bằng. “Ồ, thế ạ?” “Cho họ sơn lót các tường rồi. Đang bắt đầu chọn màu.” https://thuviensach.vn Carmen ngáp. Nó không có nhiều điều để nói về sơn lót. “Vâng, thế, chúc mẹ ngủ ngon.” “Con cũng thế, nena. Mẹ yêu con.” Carmen nhón chân vào phòng bò lên giường, cẩn thận không làm Julia thức giấc, con bé khá thính ngủ. Carmen biết mẹ yêu mình. Điều đó thường đem lại môt cảm giác đủ đầy nhất định. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến nó thấy mình đặc biệt. Nó đã từng cảm thấy nó và mẹ gần như là một người, sống cùng một cuộc đời. Giờ thì cuộc đời hai người tách biệt. Căn cước của mẹ nó không phải là cái nó có thể bám theo được nữa. Thế không có nghĩa là mẹ không yêu nó. Mẹ đã cho Carmen cuộc sống, nhưng bà không thể nào cứ mãi trao tặng phẩm cho nó. Vậy mà Carmen lại không biết làm sao để sống được một mình. Nó nhét tay dưới gối, và mặc dù có thể nghe thấy tiếng Julia thở cách đó vài thước, nó vẫn cảm thấy vô cùng cô đơn. Tối hôm đó, khi Lena về đến phòng, nó gọi lại cho Carmen, hy vọng là không quá muộn. “Tớ phải hỏi cậu cái này và đừng có nhảy xổ lên người tớ đấy,” nó nói, sau khi cho Carmen thời gian chạy ra hành lang. “Giá mà tớ làm được điều đó nhỉ,” Carmen nói, tò mò đến nỗi không buồn giả vờ bị tổn thương. “Theo cậu thì tớ đã quên được Kostos chưa?” “Cậu gặp ai đó rồi à?” Carmen hỏi. Lena nhìn lên trần nhà. “Không.” “Cậu nhìn ai đó rồi à?” Lena thấy mình đỏ bừng mặt và mừng là Carmen không thấy được. Carmen luôn là sự kết hợp của khả năng kỳ quặc giữa sự minh mẫn gần như huyền bí và sự trì độn toàn tập, nhưng nó hiếm khi sử dụng cả hai thứ cùng một lúc. “Sao cậu lại hỏi thế?” “Vì tớ nghĩ cậu sẽ chính thức quên được Kostos khi cậu nói về - hay thậm chí chỉ cần thực sự nhìn - một ai đó.” https://thuviensach.vn “Có hơi đơn giản hóa quá không đấy?” “Không,” Carmen nói. Lena bật cười. “Một ngày nào đó cậu sẽ phải lòng một người và quên anh ta đi. Chẳng chóng thì chầy chuyện đó sẽ phải xảy ra. Tớ đã hy vọng là nó xảy ra sớm hơn.” Lena bắt tréo chân trên giường. Nó có thể quên được Kostos không? Đó có phải là điều mà nó phải phấn đấu không? Cho đến bây giờ, nó vẫn nhằm vào mục tiêu “quên được” anh, dù cho thế nghĩa là gì, và nó thường vênh mặt tự hào khi tiến được những bước dài đến mục tiêu đó. Nhưng thật khó để hình dung ra việc quên hẳn. Nó thực sự không phải là loại dễ quên đi được. “Tớ không biết chuyện đó có khả thi không.” “Tớ nghĩ là có. Tớ nghĩ sẽ xảy ra thôi. Mà cậu biết tớ còn nghĩ gì về Kostos không?” Lena thở dài. Nó đã lên đến giới hạn của chính mình trong việc nói ra cái tên Kostos và vượt xa giới hạn nghe người khác nhắc đến tên anh. “Không, đồ khôn lỏi. Gì?” “Tớ có cái dự cảm kỳ cục này là ngay khi cậu quên được Kostos, cậu sẽ gặp lại anh ta đấy.” Lena cảm thấy bụng mình rộn rạo. Cảm giác vừa buồn nôn vừa rộn ràng phấn khích. Nó mừng là phòng vệ sinh ở ngay đó. “Ô, thật á, thế á.” Lena cố làm cho giọng nói mình có tí giễu cợt vui vẻ, nhưng nghe u ám như bùn. “Thật đấy,” Carmen nghiêm trang đáp. Lena dập máy, lòng đầy ngờ vực, có lẽ thậm chí cả hy vọng, rằng Carmen đã ngoặt vào bên trì độn. https://thuviensach.vn 6. Nó có kinh trên đường từ trường về Bethesda, đúng không nhỉ? Tibby cố nhớ những triệu chứng đính kèm quen thuộc - chiếc quần lót dính máu, việc quên mua băng vệ sinh hay xếp chúng vào ba lô, việc phải dừng ở trạm xăng để giải quyết các vấn đề khẩn cấp. “Tibby Rollins?” Nó và Bee đã chạy xe cùng nhau. Bee mượn ô tô bạn cùng phòng ở Providence và đón nó ở New York trên đường đi. Tibby nhớ ít nhất bọn nó đã hai lần dừng ở trạm xăng. Một lần là để đổ xăng thật, một lần vì nhu cầu cá nhân khẩn cấp. Nhưng liệu vấn đề khẩn cấp là máu chảy ra quần hay chỉ là cần một hộp bánh Krispy Kremes? Nó không nhớ được. Khi đó nó vẫn là https://thuviensach.vn gái trinh, và gái trinh thì được quyền ngu si hưởng thái bình về chuyện khi nào thì có kinh khi nào thì hết. “Tibby Rollins?” Nó khó chịu quay về phía có giọng nói viên quản lý. Charlie lúc nào cũng gọi đầy đủ cả họ tên, như thể có ba Tibby ở cùng một chỗ không bằng. “Charlie Spondini?” nó đáp lời. Anh ta cau mày với nó. “Hộp đựng đĩa trả nhiều quá rồi không nhét thêm gì vào được nữa. Em có phiền không?” “Em có phiền. Điều này thể hiện sự vô tâm đối với khách hàng và việc doanh thu chúng ta phụ thuộc vào phụ phí trả muộn.” Đôi khi nó có thể khiến anh ta ngoác miệng ra cười, nhưng hôm nay nó biết mình thật bất lịch sự. Nó gần như mong anh ta sẽ đuổi việc nó. “Tibby Rollins...” Trông anh ta mệt mỏi hơn là tức giận. “Được rồi, được rồi,” nó nói. Nó đi lại chỗ hộp các tông lớn đựng đĩa trả lại dưới quầy và bắt đầu đổ ra. Nó và Bee đã lái xe xuống đây hồm mồng 4 tháng Sáu. Nếu khi đó nó có kinh thật, thế nghĩa là... Thế nghĩa là gì nhỉ? Chẳng lẽ nó phải biết lúc nào mình rụng trứng ư? Nó ghét ba cái chuyện đó. Nó đã trải qua toàn bộ quy trình điều trị sinh sản của mẹ nó, các nhiệt kế và dụng cụ y tế nọ kia. Nó không muốn sống trong cái thế giới như thế. “Xin lỗi?” Tibby nhìn lên. Một khách hàng. Anh ta đeo kính màu và tóc tết màu xám. “Tiệm mình có phim Striptease không nhỉ?” “Gì cơ?” Nó liếc anh ta vẻ khó chịu. “Striptease ấy?” Tởm. “Nếu có thì nằm ở mục Phim bộ.” “Cám ơn,” anh ta nói, và quay ra chỗ lối đi. “Phim đó nhảm toàn phần,” nó nói với cái lưng anh ta. https://thuviensach.vn Ở nhà đèn báo tin nhắn của nó đang nhấp nháy. Thường thì nó tìm thấy nguồn động viên quý giá trong các tin nhắn lãng mạn ngọt ngào của Brian. Tối nay nó buộc mình phải nghe. “Tib, tớ đã tìm ra loại thuốc cậu có thể uống.” Giọng cậu căng thẳng và lo lắng. “Tớ không nghĩ là quá muộn đâu. Tối nay tớ sẽ lên phòng cậu nếu cậu muốn tớ đi cùng. Tớ có địa chỉ của Planned Parenthood(1). Không xa lắm - chỉ ngay trên phố Bleecker thôi. Tớ có thể...” Nó đập mạnh vào nút Xóa và căn phòng trở lại yên tĩnh. Nó không muốn biết địa chỉ của Planned Parenthood. Nó không muốn sống loại cuộc sống đó. Nó không muốn bị một bác sĩ phụ khoa thăm khám và kê đơn. Nó muốn trải nghiệm tình dục của mình hoàn toàn không dính dáng gì tới bác sĩ. Tại sao nó lại làm thế chứ? Sao nó lại để Brian thuyết phục nó làm việc đó? Thực ra cậu ấy có thuyết phục mày đâu, giọng nói của Siêu-Tibby vang lên. Thật sự không có chuyện trò thuyết phục gì nhiều ở đây. Nhưng cậu chính là người muốn điều đó hơn cả. Cậu chính là người thèm muốn và đã nài nỉ nó suốt bao tháng qua. Cậu chính là người mang cái bao cao su lởm đó trong ví. Cậu chính là người đã chắc chắn rằng làm như thế thì sẽ khiến bọn nó gần nhau hơn. Mọi suy nghĩ đen trong tối có đều gắn với cái bao cao su chết tiệt và với Brian vì cậu đã hết sức hào hứng giữ nó bên mình mà còn giữ rõ lâu. Tibby bật cái ti vi nhỏ xíu lên. Tin tức địa phương phát trên kênh bảy. Tibby luôn bật kênh này, vì có một phát thanh viên nó thích. Bà ấy lớn tuổi, có khi phải đến sáu mươi rồi, tên là Maria Blanquette. Bà da nâu, các nét trên khuôn mặt toát lên vẻ thông minh và không hoàn hảo, và không giống hầu hết những phát thanh viên khác luôn trang điểm dày cộp, trông Maria giống một con người thật. Bà phụ trách phần tin “Manhattan Moments” trong đó bà trình bày các sự vụ liên quan đến các sao ở New York. Nhưng thay vì nịnh hót các sao, như hầu hết các mục giải trí khác, Maria cười cợt họ, và bà có kiểu cười không giống bất kỳ thứ gì khác trên ti vi. Giọng cười https://thuviensach.vn phóng khoáng, khàn khàn và hoàn toàn không màu mè. Tibby ngồi hàng giờ xem tin tức vì những giây phút đó. Tibby háo hức ngồi xem, nhưng hôm nay Maria không cười. Tibby ngờ rằng các nhà sản xuất đã buộc bà phải thế. Thường thì Bridget thích đồ ăn trên máy bay. Nó là một trong số rất ít người thích đồ ăn trên máy bay. Nếu bạn tọng hết xuống dạ dày lúc nó còn bốc hơi nghi ngút, thì mùi vị khá là ngon. Nếu bạn nghĩ đến nó quá nhiều và để nó nguội tanh nguội ngắt, giờ Bridget nhận ra, thì nó chả ngon lành gì mấy. Điều này đúng với nhiều điều trong cuộc sống. Tối nay, hộp đồ ăn vẫn nằm nguyên trên khay của nó. Eric thì ở Baja. Nó tưởng tượng anh đang lặn xuống biển Cortez. Ở đó sắp đến giờ ăn tối, và anh thường hay đi bơi trước khi ăn tối. Còn nó thì ở đây, ở độ cao mười nghìn mét trên Đại Tây Dương. Cả hai đều lơ lửng trên mặt nước, không đứa nào chân chạm đất. “Eric cư xử như thể mình chẳng cần gì thật,” nó nói với Tibby qua điện thoại vài ngày trước. “Có lẽ cậu cư xử như thể cậu chả cần gì,” Tibby nói. Nó nói nhẹ nhàng, nhưng câu nói đó vẫn xuyên vào trung tâm não của Bee. Nó cảm thấy chút lo lắng, cách mặt đất quá xa và lao quá nhanh về phía ngược lại với Eric, xa nhà và xa những thứ nó cần. Trong cabin tối om, bên ngoài cửa sổ cũng tối. Nó không hoàn toàn cô đơn. Rải rác khắp cabin có nhiều người cùng tham gia chương trình với nó. Nó sẽ ở cả mùa hè cùng họ. Giờ họ vẫn là người lạ, nhưng trên lý thuyết là bạn bè. Thật tệ khi Bridget lại không phải là loại người lý thuyết. Nó thích những chuyến bay ngắn hơn, đi rồi đến chỉ trong một ngày. Nó thấy hơi khó chịu khi ngay tức khắc bay ra xa mặt trời. Nó đút hai bàn tay lạnh ngắt vào trong Cái quần, cảm nhận sự dễ chịu của những đường chỉ xô lệch và chỗ phồng lên của loại sơn vải mà Carmen đã dùng. https://thuviensach.vn Nó thực sự cần gì đây? Nó cần bạn bè, nhưng nó đã có Cái quần Du lịch. Thế thì cũng như có bạn bè ở cùng mình. Cái quần cho phép nó giữ chặt lấy bạn bè dù có chuyện gì. Greta đang ở nhà tại Burgess, lúc nào cũng thế. Nếu Bridget tính được thời gian ở đó lúc này, nó có thể biết chính xác Greta đang làm gì. Thứ Ba lúc bảy giờ là chơi bingo. Sáng thứ Tư thì đi mua đồ. Dù Bridget có đi nhanh hay xa cỡ nào, Greta vẫn ở yên như thế. Còn Eric nữa. Một lần trong đời nó đã cần Eric và anh đã có mặt ở đó. Anh đã biết chính xác phải làm gì. Nó không bao giờ quên điều đó. Và gia đình. Nói một cách lý thuyết, đó là một căn nhà ghép ván xám xỉn trong đó có em trai và bố nó. Nó nuốt khan. Nó đưa khay thức ăn chưa đụng tới cho cô tiếp viên đi ngang qua. Họ có cần nó không? Nó có cần họ không? Những câu hỏi này không đúng. Chúng là N/A(2). Nó nhớ mình đã nhận ba chữ N/A trong phiếu liên lạc hồi lớp một và lo là mình đã trượt mấy môn đó. Khi nó kể với bố, ông cười lớn và nghịch tóc nó. “Thế nghĩa là Not Applicable, Beezy ạ. Con không trượt gì đâu.” Khi đó ông còn có thể an ủi nó. Hồi ấy nó cũng cố gắng nhiều hơn. Giờ đó không phải là ngôi nhà mà các nhu cầu nảy sinh hay được đáp ứng. Nếu Perry và bố nó cần nó, cũng chẳng quan trọng, vì dù sao họ cũng không chịu nhận sự giúp đỡ của nó. Nếu nó cần họ... ồ, nó không cần. Họ không có thứ gì nó cần để mà trao cho nó. Nó không thể giúp họ. Nó không cần họ. Sự thật là thế. Không phải ai cũng có một gia đình thân thiết. Không phải ai cũng cần một gia đình thân thiết. Nó đang bay xa khỏi mặt trời, nhưng mặt trời sẽ ở đó để gặp nó khi nó hạ cánh. Cả hai chỉ là đang đi theo hai đường khác nhau để đến cùng một nơi mà thôi. Nó thả lỏng người trong ghế, tách đầu óc mình khỏi lục địa phía sau, nhìn về lục địa phía trước. Nó không thể giúp bố mình hay Perry. Nó không https://thuviensach.vn thể. Nhiệm vụ của nó là nhìn về phía trước, trong khả năng của mình làm cho đời mình đẹp nhất có thể. Nó không cần phải ngoái nhìn lại nữa. Nó tháo giày ra và co chân lên ghế. Nó khoát tay trước ngực và nhét bàn tay xuống dưới nách cho ấm. Khi tỉnh dậy, nó sẽ ở Thổ Nhĩ Kỳ. Trên một lục địa khác, một bán cầu khác, một vùng biển khác. Nó thấy cơn nhộn nhạo bắt đầu. Nhưng đây là cơn nhộn nhạo của cảm giác phấn khích chứ không phải sợ hãi. Cái cảm giác làm bạn thấy đói chứ không thấy buồn nôn. Cái cảm giác đến từ việc nhìn tới phía trước chứ không phải nhìn về phía sau. Đây đúng là cùng một cơn nhộn nhạo. Chỉ là nó mang lại cảm giác dễ chịu hơn nhiều. Carmen vẽ linh tinh lên mấy tờ thông cáo trong khi các diễn viên sân khấu triển vọng - ở đây được coi là những người tập sự - đến từ khắp cả nước ngồi nghe phần trình bày trong nhà sân khấu chính. Julia đã sơn móng tay, một việc làm nghe có vẻ khá ngốc xít. Nhưng nó sơn màu đen, với Carmen dường như đó là một hành động rất ra dáng nữ diễn viên. Carmen đưa mắt nhìn những đứa trẻ ăn mặc diêm dúa kia. Julia không phải là đứa duy nhất phủ hàng lớp quần áo vintage và viền mắt màu mực đen. Carmen suýt phá lên cười khi nghĩ rằng mặc dù Julia nổi bật trong đám nhếch nhác ở trường, Carmen lại nổi bật trong số những nữ hoàng hào nhoáng ở đây. Đạo diễn của chương trình Main Stage hoành tráng và đáng khao khát, Andrew Kerr, giới thiệu trước tiên. “Năm nay chúng ta sẽ diễn vở Câu chuyện Mùa đông. Tôi chắc các bạn đã biết, mỗi lần kỷ niệm mười năm thành lập nhà hát, chúng ta đều tổ chức một mùa hè toàn-Shakespeare, và năm nay là năm kỷ niệm thứ ba mươi. Chúng ta đã có được vài diễn viên chuyên nghiệp tuyệt vời tham gia cùng. Vấn đề là như thế này.” Ông hắng giọng để mọi người tập trung chú ý. “Main Stage lần này đóng vai trò một sản phẩm sân khấu chuyên nghiệp, đẳng cấp. Nhưng theo truyền thống chúng ta sẽ để ngỏ một vai diễn cho một tập sự viên. Một vai, và thường không phải là vai chính. Năm nào cũng https://thuviensach.vn thế. Các em được tự do thử sức, nhưng những người được gọi lại sẽ rất ít. Đừng lãng phí quá nhiều công sức cho việc đó. Còn rất nhiều vai diễn hay cho các em ở Second Stage và các chương trình cộng đồng. Tất cả các em đều sẽ có vai trong đó.” Hầu hết những đứa kia đều biết chuyện này rồi. Nhưng thật khó để mà không hy vọng. Carmen nghi là nhiều đứa sẽ tốn không ít công sức cho vai diễn phụ đó, mặc Andrew Kerr nói gì thì nói. Nó bắt đầu nhận ra rằng diễn viên nói chung thường là ấp ủ đầy hy vọng, và lòng tự trọng cũng rất cao. “Các buổi thử vai đều bắt đầu cùng một lúc. Rồi tiếp đó sẽ là từng danh sách gọi lại riêng cho ba chương trình.” Liệu có ai ở đây cũng vào thẳng đội phụ trách hậu trường không nhỉ? Carmen tự hỏi. Liệu nó có phải là người tập sự sân khấu chưa bắt đầu đã chào thua đầu tiên ở nước Mỹ không? “Các buổi thử vai chưa bắt đầu vào ngày mai, mà là ngày kia. Bảng đăng ký ở ngoài sảnh. Chúc tất cả các em may mắn.” Carmen tự hỏi không biết mình có cơ hội làm hậu trường cho vở diễn lớn này không. Nó nghĩ là không. Quả là đã có những nhà thiết kế và xây dựng sân khấu nổi tiếng kéo đến đây. Ừa, nó sẽ sung sướng biết chừng nào nếu được làm việc trong một vở diễn khác vậy. Sau cuộc họp mặt, Julia rất hứng khởi. “Bọn mình về phòng tập luyện luôn đi.” “Tớ nghĩ mình chưa có gì để làm cả,” Carmen nói, đi tụt lại sau những bước sải đầy năng lượng của Julia. “Tớ đang hy vọng cậu sẽ đọc lời thoại cùng tớ,” Julia nói. Một số người thích thay đổi hơn những người khác. Toàn bộ nhóm của Bee tản ra nằm ngủ trên ba hàng ghế của chiếc Suburban cũ, một trong số mấy chiếc xe lớn, dãi dầu sương gió thuộc tập đoàn Khảo cổ học Classical. Bee ngồi thẳng như như cây cọ, nhìn ngắm vùng đồng quê giữa Izmir và Priene. Giờ họ đã đến bờ biển đủ gần để thấy biển Aegean ngoài cửa sổ xe bên tay phải. https://thuviensach.vn “Chỉ còn cách Ephesus vài ki lô mét nữa thôi, về bên trái,” Bob Gì đó, một sinh viên cao học đang lái xe, nói. “Hè này chúng ta sẽ ở đó ít nhất là một ngày.” Bridget liếc về hướng Đông, nhớ những bức ảnh chụp thành cổ Ephesus trong lớp Khảo cổ học. Mặt trời thực sự đã cán đích cùng với nó. “Cả Aphrodisias, Miletus, và Halicarnassus nữa. Đấy là một trong những di tích đẹp nhất mà các bạn sẽ được chiêm ngưỡng đấy.” Nó mừng vì mình còn thức, vì nếu không Bob sẽ chẳng có ai để kể chuyện này và nó sẽ không được nghe. “Còn Troy thì sao ạ?” nó hỏi, bắt đầu cảm thấy gần như hụt hơi. Nó đang ở đây, một xứ sở tuyệt diệu, xa nhà hơn bao giờ hết. Dưới mảnh đất này chứa đựng nhiều lịch sử hơn bất kỳ nơi nào trên trái đất. “Troy ở phía bắc, mãi gần Dardanelles. Đọc thì có vẻ hấp dẫn lắm, nhưng chả có mấy thứ để ngắm nghía đâu. Đoàn mình sẽ không có ai đi tới đó cả, theo anh biết là thế.” Anh mặc một chiếc áo in hình cá sấu da cam bạc màu, mặt tròn trịa. Nó nghĩ chắc anh này mới cạo râu, vì cằm và má dưới của anh nhợt nhạt, còn toàn bộ phần mặt lại hồng hào. “Học kỳ trước, em đã đọc Iliad ở trường,” Bridget nói. “Gần hết.” Ngoài lớp Khảo cổ học, nó tham gia cả lớp Văn học Hy Lạp theo bản dịch. Lúc đó nó không nhận ra, nhưng giờ nhìn lại, nó coi việc này cho đến bây giờ là trải nghiệm học hành thu hút tâm sức của nó nhất. Không phải lúc nào bạn cũng biết được cái gì là quan trọng với mình. Khi xe chạy vào khu đào, Bridget ngạc nhiên khi thấy nó nhỏ và giản dị đến mức nào. Hai lều lớn, vài lều nhỏ, và đằng xa là bóng dáng bụi bặm của khu khai quật có chăng dây. Nó nằm trên một ngọn đồi cao nhìn ra đồng bằng tiếp giáp với sông, và ngay tiếp đó, là biển Aegean. Nó bỏ hành lý vào một căn lều, chỉ là vải bạt quây quanh một khung gỗ. Trong lều mắc có bốn cái võng và giá để trống, nhưng nó lại thấy khá lãng mạn. Nó đích thị là khách quen của những địa điểm nghỉ hè nơi thôn dã. Những người mới đến lảo đảo tập trung cho một buổi chào mừng, và Bridget thực thi thói quen xấu là nhìn xung quanh rồi quyết định xem anh https://thuviensach.vn nào đẹp giai nhất phòng. Đây là thói quen có từ trước lúc nó là gái có bồ, và nó chưa hoàn toàn rũ bỏ được. Trong trường hợp này, căn phòng thực ra là một cái lều rộng mở ra hai bên, sẽ được dùng làm phòng họp, phòng giảng dạy, và căng tin của bọn nó. Cảnh đẹp nhất là biển Aegean, nhưng cũng có ít nhiều khuôn mặt khả ái. “Các bạn thân mến, khu này khá là hẻo lánh. Hệ thống ống nước thì sơ khai. Chúng ta có bốn nhà xí và hai nhà tắm. Thế thôi. Hè này hãy đánh bạn với mồ hôi của chính mình,” Alison Gì đó, phó giám đốc, nói lời chào mừng không mấy ân cần. Bridget xác định cô này mang kiểu tâm lý của trại huấn luyện lính mới tuyển. Cô ta phấn khích trước cảnh thiếu thốn. Ừ, mà Bridget cũng có thể trở nên phấn khích trước cảnh thiếu thốn. “Chúng ta có một máy phát điện dùng cho phòng thí nghiệm hiện trường, nhưng khu vực ngủ không được nối điện. Tôi hy vọng không ai mang theo máy sấy tóc.” Bridget bật cười, nhưng vài cô khác trông không mấy dễ chịu. Theo thông tin Bridget tổng hợp được thì đây là một khu đào xới nhỏ gần như mới triển khai. Tổng cộng có khoảng ba mươi người, gồm cả sinh viên, các nhà khoa học và vài tình nguyện viên. Rất khó nói, giữa đám áo phông, quần túi hộp, áo lao động và đống xăng đan kia, đâu là giáo sư đâu là sinh viên cao học, đâu là sinh viên đại học, đâu là dân thường. Hầu hết đều là dân Mỹ hoặc Canada; có một vài người Thổ Nhĩ Kỳ. “Khu này có ba phần, và tất cả chúng ta sẽ dành thời gian cho cả ba phần đó. Nếu bạn là sinh viên và muốn có chứng chỉ, bạn phải tham dự các bài giảng vào thứ Ba từ ba đến năm giờ. Chúng ta sẽ đi cả thảy bốn chuyến đến các khu khác. Lịch trình được dán trên bảng. Tất cả các chuyến đi đều có tính bắt buộc để có được tín chỉ. Đó là chuyện học hành. Thế thôi. Ngoài ra, đây là công việc và chúng ta làm việc theo nhóm. Có ai hỏi gì không?” Sao mấy người tổ chức lại tẻ nhạt thế nhỉ? Bridget tự hỏi. Có ai không muốn thấy đền thờ Artemis ở Ephesus cơ chứ? https://thuviensach.vn Thật tình thì cũng may là đại học Brown nằm ở một khu vực khá là thành thị chứ không phải ở trong một cái lều, vì thật khó mà tập trung khi biển cứ nháy mắt với bạn như thế. Nó bắt đầu lờ Alison đi mà quay lại với thói quen của mình. Có một anh chàng rất ưng mắt mà nó đoán cũng là sinh viên. Anh này tóc xoăn đen, mắt rất sẫm màu. Nó nghĩ anh chàng là người Trung Đông. Có thể là Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng nó nghe thấy anh nói tiếng Anh. Một anh nữa cũng khá bảnh trai. Trông anh khá lớn chắc là sinh viên cao học. Tóc anh hơi đỏ và vì bôi quá nhiều kem chống nắng nên mặt hơi ánh xanh. Có lẽ không được sexy cho lắm. “Em là Bridget phải không?” Alison hỏi, làm nó giật bắn mình. “Vâng.” “Em làm trong nhà quàn.” “Vâng.” “Nhà quàn nghĩa là gì?” Bridget hỏi một cô nàng cao lớn tên là Karina Itabashi trên đường về khu khai quật. “Nghĩa là nhà để người chết.” “Ồ.” Sau bữa trưa, Bridget sắp xếp đi nghe bài giảng đầu tiên và phát hiện ra một điều thú vị: anh chàng đẹp trai nhất trong đám con trai ở đây không phải là anh dân Thổ cũng không phải là anh đầu đỏ trát vô tội vạ kem chống nắng. Anh đẹp trai nhất đang đứng ngay trước mặt nó, giảng về đồ tạo tác. “Được rồi, các bạn.” Anh đẹp trai nhất đang cầm một vật sau lưng, và giờ anh giơ ra cho bọn nó xem. “Vật trong tay tôi đây là tạo tác kỹ thuật, tạo tác xã hội, hay tạo tác tư tưởng?” Anh đẹp trai nhất đang nhìn thẳng vào nó, chờ nó trả lời câu hỏi của anh. “Đó là một quả cà chua,” nó nói. May mà anh bật cười chứ không ném quả cà chua vào nó. “Em có lý, em...?” “Bridget.” https://thuviensach.vn “Bridget. Còn ý tưởng nào nữa không?” Vài cánh tay giơ lên. Nó nghĩ anh là sinh viên cao học khi lần đầu thấy anh ngồi ăn sandwich dưới gốc cây ô liu hôm đó. Trông anh chưa thể đến ba mươi. Nhưng anh tự giới thiệu mình là giáo sư Peter Haven, vậy trừ phi anh nói dối, thì đúng là vậy. Anh dạy ở đại học Indiana. Nó cố hình dung bang Indiana trên bản đồ. Tối hôm đó, lúc mặt trời lặn sau bữa tối trong lều lớn, một nhóm người tụ tập chuẩn bị leo lên đỉnh đồi ngắm hoàng hôn. Vài hộp bia sáu lon nằm trên mặt đất. Bridget ngồi cạnh Karina, cô này cầm một lon bia. “Cậu làm tí không?” cô hỏi Bridget, chỉ về phía đám đồ uống. Bridget ngại ngần, và Karina hình như đọc được nét mặt của nó. “Theo như tớ biết thì ở đây không giới hạn tuổi bia rượu đâu.” Bridget nhoài tới cầm lấy một lon. Năm ngoái, nó đã tiệc tùng nhiều đến độ đủ để hình thành một mối quen biết khá thân thiết với bia bọt, nếu không muốn nói là một tình bằng hữu thực sự. Ngồi cạnh Karina, Bridget nhận ra một vị giám đốc, và nó ngạc nhiên, cũng như khi ăn bữa tối, trước sự hòa trộn của cả hội. Đội này không theo tôn ti như ở trường. Xét theo tuổi tác thì không hẳn đã đồng nhất. Có chăng là mọi người tập trung theo khu vực của khu khai quật nơi họ làm việc hơn là theo độ tuổi hay chức vụ nghề nghiệp. Nó nhận ra mình đã quen để mắt tìm những người có thẩm quyền, nhưng ở đây nó không thấy ai như thế cả. “Cậu đào ở đâu?” nó hỏi một cô vừa ngồi xuống cạnh nó. Nó nhận ra đây là Maxine cùng cabin với mình. “Tớ không đào. Tớ là chuyên viên bảo quản. Tớ chuyên về đồ gốm trong phòng thí nghiệm. Cậu thì sao?” “Nhà quàn. Ít nhất ban đầu thì thế.” “Ồ ồ. Bụng dạ cậu tốt chứ?” “Tớ nghĩ là thế.” Nó thấy Peter Haven ở cuối nhóm. Anh cũng đang uống bia và cười đùa chuyện gì đó. Ở anh có gì đó rất dễ chịu. https://thuviensach.vn Mặt trời đã lặn. Trăng đang lên. Maxine cầm chai bia lên và Bridget cụng với cô. “Vì nhà quàn,” Maxine nói. “Vì đồ gốm,” Bridget đế theo, chưa bao giờ uống bia với một chuyên viên bảo quản. Là người lớn thật thích. Ngay cả bia ở đây uống cũng ngon hơn. https://thuviensach.vn 7. Nếu Leo nhìn Lena như dự kiến, nó đã không phải nghĩ đến anh vài lần tối hôm đó, hay cố đoán họ của anh để tra Google. Và chắc chắn là nó sẽ không cảm thấy cần phải đến studio vắng hoe vào một sáng thứ Bảy khi mọi sinh viên hội họa biết tự trọng đều còn đang nằm trên giường. Nó đến đó để lén nhìn bức vẽ của anh, thầm hy vọng rằng biết đâu kỹ năng hội họa của anh không như tiếng tăm hứa hẹn. Nó xem bản vẽ của mình trước. Đó là hình một phụ nữ đùi to đang đứng tên là Nora. Lena có thể tự thuyết phục mình về vẻ đẹp của Nora chừng nào cô còn đứng im. Ngay khi cô thay đổi nét mặt hay mở miệng, khái niệm đó rơi vỡ toang trên sàn nhà và Lena buộc phải xây dựng lại từ đầu sau mỗi tư thế. https://thuviensach.vn Nhưng cặp đùi của Nora quả thực có nét duyên dáng kỳ lạ, và quan trọng hơn, chúng cho Lena một cảm nhận tinh tế về khối, rất khó để tái tạo trong không gian hai chiều. Lena thích cái cách mà phần vẽ này của nó đang thành hình. Giờ, ngượng ngùng mặc dù chỉ có một mình, nó mon men đi loanh quanh trên lớp lót sàn mòn xơ. Nó xem xét cái bục mẫu trống không, những giá vẽ không người, cánh cửa sổ cao, cọt kẹt, cây dương xỉ không ai tưới nước, những cái mùi còn vương lại. Một studio trống không làm Lena nhớ đến thế giới vào buổi đêm. Thật khó hòa hợp thế giới ban đêm với thế giới ban ngày. Lena nhớ một trận bão mùa hè đầy sấm chớp hồi học cấp hai. Nó tỉnh giấc lúc nửa đêm và dũng cảm bước xuống cầu thang trong bộ áo ngủ để ngồi ở mái hiên trước nhà và quan sát. Một tia chớp lóe lên, nửa đêm trở thành chính ngọ, và Lena choáng người khi thấy tất cả mọi thứ trong thế giới đêm bí ẩn cũng giống hệt như trong thế giới ban ngày tầm thường, hân hoan. Sau lần đó nó dành rất nhiều thời gian để tự thuyết phục rằng cái mình nhìn thấy, thậm chí cái mình cảm thấy, có một mối liên hệ không đáng tin với cái thực sự có ở đó. Cái thực sự có ở đó là hiện thực, dù cho mình có nhìn thấy hay cảm thấy thế nào về nó. Nhưng sau đó nó bắt đầu vẽ và phải tháo gỡ tất cả sự thuyết phục mà nó đã tự làm. Không còn cách nào khác để tiếp cận một hiện thực thị giác ngoài cái mà ta nhìn thấy. Hiện thực là cái mà ta nhìn thấy. “Chúng bị mắc kẹt trong những giác quan của mình,” cô giáo cũ, Annik, có lần từng bảo nó thế. “Chúng là tất cả những gì chúng ta có trong thế giới này.” Và vì thế chúng chính là thế giới, Lena nhớ khi đó mình đã nghĩ thế, và kể từ đó cứ nghĩ thế rất nhiều lần. Ta không thể vẽ một cái đùi dựa trên điều ta biết về nó, trong bóng tối hay ngoài ánh sáng. Ta phải vẽ cái đùi một cách chính xác những phân tử ánh sáng đi vào mắt ta và cách ta tiếp nhận chúng từ góc độ đó, trong căn phòng đó, vào giây phút đó ra sao. https://thuviensach.vn Sao nó phải tiêu phí quá nhiều thời gian trong đời để quên đi những thứ đã học thế nhỉ? Chuyện đó còn khó hơn việc học rất nhiều, nó suy ngẫm khi rụt rè đi quanh bức tranh của Leo. Nó cơ hồ sợ không dám nhìn - sợ bức tranh xấu hơn hình dung nhưng còn sợ hơn nếu biết đâu nó lại đẹp hơn. Nó đợi đến khi mình đứng hẳn hoi trước bức tranh của anh rồi mới động vào. Sau ba ngày ở studio, bức tranh của anh thực sự chỉ mới bắt đầu. Mới chỉ gợi nhiều hơn là tả. Vậy nhưng nó vượt xa bức tranh của Lena đến mức nó muốn bật khóc. Không phải chỉ vì khi đem ra so sánh thì bức của nó trông thật nghiệp dư, mà còn vì bức của anh có dáng điệu và phẩm chất, dù chỉ mới ở giai đoạn ban sơ, vừa đáng yêu vừa gợi lên một nỗi buồn không sao giải thích nổi. Nó đã cống hiến đời mình cho trường nghệ thuật, và nó biết mình có thể học rất nhiều thứ ở đây, nhưng trong một thoáng ngộ ra, nó đã biết rằng đây không phải là thứ có thể dạy mà thành được. Nó không thể lý giải tại sao bức tranh lại tác động đến nó nhiều như vậy, hay đâu là cái nhìn thấu suốt vào tâm tưởng của Nora, nhưng nó cảm nhận được điều đó. Và nó cũng cảm thấy toàn bộ tiêu chuẩn và tham vọng của chính mình đang bị cuộn sạch xuống toilet. Có khi nó còn nghe cả được tiếng nước dội. Nó đưa ngón tay lên mắt, run người cảm thấy mắt ươn ướt thật sự. Nó đã hy vọng đây sẽ là những giọt nước mắt trên lý thuyết, không phải là những giọt nước thật. Nó nghĩ đến Leo. Mái tóc và bàn tay. Nó cố dung hòa khuôn mặt anh với bức vẽ này. Và đột ngột, nó thấy xấu hổ với trò chơi ngốc nghếch này khi nhận ra mình sẽ nghĩ đến anh, dù anh có nhìn đến nó hay không, nhìn khi nào và nhìn ra sao cũng mặc. LennyK162: Chàooooo, Tibby. Cậu có đó không? Cậu không trả lời điện thoại làm bạn bè lo lắng đấy. Bee đã viết sẵn bản báo cáo tìm trẻ lạc và tớ đang định gọi cho Alice. Làm ơn tư vấn giùm. https://thuviensach.vn Tibberon: Tớ đây, hỡi người bạn vui vẻ. “Tib à, nếu được thì gọi lại cho tớ trước lúc năm giờ nhé,” Brian nói. Tibby nằm trên giường nghe đoạn cuối tin nhắn. Nó không muốn gọi lại. Nếu nó thực sự nói chuyện với cậu chứ không để lại tin nhắn cho cậu khi biết chắc cậu đang đi làm, nó hẳn sẽ không tài nào mà nổi giận với cậu. “Sẽ ổn thôi mà, Tib,” cậu kết thúc lời nhắn. Sao lúc nào cậu cũng nói thế nhỉ? Cậu có quyền lực gì để khiến mọi thứ đều ổn cơ chứ? Nhỡ đâu không ổn thì làm sao. Nhỡ đâu nó dính bầu thật thì sao. Mà tóm lại là ổn cho ai? Có lẽ vì đây là cơ thể của nó chứ không phải của cậu. Mà nếu nó có thai thì sao? Khi đó cậu sẽ nói gì? Nếu cậu muốn nó giữ đứa bé thì sao? Trước đây cậu có nói chuyện con cái rồi. Nhỡ đâu cậu đã ngấm ngầm muốn một chuyện như thế này xảy ra thì sao? Siêu-Tibby định có ý kiến về chuyện này, nhưng Tibby-bình-thường bịt mồm cô ta lại ngay tắp lự. Có lẽ Brian đã lãng mạn hóa ý tưởng có một đứa con. Hẳn cậu đã nghĩ đó sẽ là một điều đẹp đẽ giữa hai đứa. Thế đấy, Tibby đã đích thân chứng kiến toàn bộ quá trình, và thấy nó chẳng đẹp đẽ gì đâu. Nó đã thấy cái bụng vĩ đại của mẹ nó, khi mang thai Nicky, với những vết rạn màu đỏ chằng chịt nhìn phát sợ. Nó biết thế nào là thiếu ngủ và trẻ con khóc nhiều ra sao. Và một trong những trải nghiệm lạ lùng bậc nhất trong đời là hồi nó phải chịu đựng cả một quy trình máu me khi làm bạn đẻ bất đắc dĩ của Christina. Nó biết sức mạnh của việc sinh đẻ, cả sự đẹp đẽ lẫn nỗi kinh hoàng. Trên thế giới này nó chính là cô gái không bao giờ có thể coi điều đó là dễ thương và sexy. Nó không thể dính được. Nếu nó dính thì sao? Nếu kỳ kinh cuối cùng của nó kết thúc vào ngày năm, xem nào... hay là ngày sáu nhỉ? Rồi mình đếm hai mươi tám ngày. Không, hai mươi mốt ngày chứ nhỉ? Từ ngày cuối cùng à? Hay ngày đầu tiên? https://thuviensach.vn Tibby đã đau đầu với câu hỏi này ít nhất một trăm lần rồi, và vẫn mắc đúng ở những chỗ giống nhau. Brian làm phụ tá dọn bàn ăn cho một nhà hàng Mexico ở Rockville vào các tối thứ Tư. Nó đợi cho đến khi ca của cậu đã bắt đầu mới gọi lại. “Tớ nghĩ cuối tuần này cậu không nên đến. Tớ tính sẽ đi Providence chơi với Lena. Okay? Xin lỗi nhé.” Nó gác máy thật nhanh. Nó thấy mặt mình nhăn nhúm lại thành một hình khó chịu. Nó bấn óc đến mức không cảm thấy xấu hổ khi nói dối hay thậm chí để nói cho thuyết phục. Nếu là ngày năm, thì chu kỳ của nó - nếu có đến - sẽ là vào ngày hai mươi sáu. Nhưng nếu không phải là ngày năm thì sao? Rất có thể là ngày sáu hay bảy lắm chứ. Rồi nó sẽ phải đợi cho đến Chủ nhật. Làm sao mà đợi lâu thế được đây? Và nếu Chủ nhật không có thì sao? Nếu nó không có kinh thì sao? Không. Nó không được nghĩ thế. Nó không thể để mình nghĩ như thế, ấy vậy mà nó không tài nào nghĩ sang chuyện khác được. Thực ra nó không định đi Providence. Giờ nó không muốn gặp bạn bè. Không muốn gặp ai chừng nào nó chưa có kinh. Nếu đi, nó sẽ phải kể cho bọn kia nghe mọi chuyện. Chúng quá hiểu nó nên không lý nào chấp nhận sự né tránh và những lời nói dối của nó. Nó không muốn nói to cái từ đáng sợ kia ra cho bạn bè nghe, vì như thế sẽ khiến mọi thứ có cảm giác như thật. Nó ghét việc không được kể với bạn bè rằng cuối cùng nó cũng đã làm chuyện đó. Nó cần phải nói cho chúng một thông tin quan trọng như thế. Nhưng cái màn hậu kỳ của chuyện đó thật đau đớn quá không kể được, và hai chuyện này lại không thể tách rời. Giờ nó không gặp Brian được. Nó không muốn nói về chuyện đã xảy ra. Nếu cậu muốn làm tình nữa thì sao? Cậu sẽ thế phải không nhỉ? Nó sẽ phải làm sao? Lẽ ra Brian không nên khăng khăng đòi hỏi, nó thấy mình đang nghĩ. Lẽ ra bọn nó nên giữ mọi thứ như cũ. https://thuviensach.vn Nó không muốn ăn, cũng chẳng muốn ngủ. Không có gì để mong ngóng, không có gì để thấy hạnh phúc, và không có gì khiến nó buộc mình làm. Ấy vậy mà nó đã lên kế hoạch rất chi tiết cụ thể cho cuối tuần này. Nó sẽ đợi chờ, hy vọng một điều duy nhất nó thực sự muốn. Nó sẽ đợi và hy vọng điều ấy sẽ đến. “Ôi Chúa ơi. Một mẩu xương sọ. Ai đó gọi Bridget hộ cái.” Bridget cười và quay lại. Darius, anh Trung Đông đẹp trai, hóa ra không phải dân Thổ, mà là người Iran sống ở San Diego. Anh cũng làm ở bộ phận nhà quàn, và vào lúc này anh đang chỉ vào một bức tường đất. Nó bước vào trong nhà quàn. Nó bỏ cái bay sắc vẫn hay dùng xuống để lấy những dụng cụ tinh tế hơn. Mới hơn một tuần nó đã nổi tiếng là đứa không biết sợ. Đối diện với những khúc xương mục nát, rắn, sâu, nhện, bọn gặm nhấm, và bọ, to bé cỡ nào, nó cũng thản nhiên như không. Ngay cả mùi nhà xí cũng chẳng nghĩa lý gì với nó. Mặc dù thật ra nó chưa bao giờ đi tè trong đó. Đến năm rưỡi tối, những đồng nghiệp bẩn thỉu, đẫm mồ hôi của nó đang vạ vật đi về phía trại, nhưng nó vẫn tiếp tục làm việc với mẩu xương. Thực ra đó là một mẩu khá lớn. Và là một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ. Không phải cứ đào lên là xong. Từng mẩu đất phải được phủi đi và cẩn thận sàng lọc. Từng phần của mẩu xương, từng mảnh đất hay đá phải được đưa về phòng thí nghiệm. Mọi thứ phải được ghi chép lại theo bối cảnh trên một lưới vĩ độ ba chiều lớn. Nó phải chụp ảnh từng cái một bằng máy kỹ thuật số, đánh số theo rổ và lô. “Sự khác nhau giữa cướp bóc và khảo cổ học là bảo toàn bối cảnh,” Peter đã bảo nó thế. “Bản thân hiện vật, dù giá trị thế nào, chỉ thể hiện một phần nhỏ giá trị của chúng với chúng ta.” Đến sáu rưỡi, chỉ còn Peter ở đó với nó. “Thầy cứ đi đi,” nó nói. “Em gần xong rồi.” “Để em lại một mình trong ngôi mộ, tôi thấy không hợp lý lắm,” anh nói. Nó thích anh ở đó, mặt trời đằng sau. Nó để anh ở lại. https://thuviensach.vn “Em đặt tên cho anh ấy là Hector,” nó nói, nhấc cái sọ ra khỏi đất. “Ai cơ?” “Anh này.” Nó chỉ vào cái lỗ chắc là mũi của cái sọ. “Đó là một cái tên rất oai hùng. Sao em lại nghĩ đây là ‘Anh ấy’?” Nó không chắc anh đang hỏi hay đang đánh đố mình. “Dựa vào kích cỡ. Hôm qua bọn em đã tìm thấy một mẩu xương sọ phụ nữ.” Anh gật đầu. “Thế em đặt tên cho cô ấy là gì?” “Clytemnestra.” “Tôi thích tên đó.” “Cám ơn thầy. Em đang cố tìm những phần còn lại của cô ấy. Bộ xương của cô ấy gần như hoàn chỉnh rồi.” “Ồ, ra đó là Clytemnestra. Tôi có nghe nói về cô ấy trong phòng thí nghiệm.” Bridget gật đầu. “Mấy anh bên sinh học đang hào hứng với cô ấy lắm.” Khi đất đã được phủi gần xong, nó rón rén nâng sọ Hector lên. Nó bắt đầu quét các đường rãnh như đã được dạy. “Chuyện này không làm em sợ nhỉ?” Nó nhún vai. “Không hẳn ạ.” “Rốt cuộc cũng sẽ có thứ gì đó thôi. Tôi biết là có vẻ xa xưa thật, nhưng rồi sẽ có một chuyện gì đó chạm được tới mình.” “Nhưng không có nhiều bi kịch lắm trong một cái chết xảy ra từ ba nghìn năm trước, nhỉ?” Bridget ngẫm ngợi thành lời. “Dù cuộc đời Hector có vĩ đại hay tồi tệ thế nào đi nữa thì anh ấy cũng đã chết từ rất lâu rồi.” Peter mỉm cười với nó. “Như vậy chẳng phải là triết lý về chuyện sống chết sao?” “Vâng. Sao chúng ta cứ phải lo lắng quá nhiều khi cuối cùng rồi cũng kết thúc ở đây?” nó hỏi. Nó cảm thấy khá vui vẻ khi đang đứng ở một khu chôn cất, tay cầm một mảnh sọ người khá lớn. Anh cười nó, nhưng có vẻ tán thưởng. Anh ngồi xuống rìa con hào suy ngẫm. Nó có cái cảm nhận kỳ quặc là anh có đôi tai rất tinh tường. Dường https://thuviensach.vn như anh nghe ra được trọn vẹn mọi điều nó nói và nghĩ, dù nó nói to hay nói khẽ. Khi cùng cảnh, việc lắng nghe nhau trở dễ dàng hơn. “Rõ ràng một cái chết mới xảy ra luôn có vẻ bi kịch hơn,” anh trầm ngâm. “Tôi nghĩ vì chúng ta vẫn tiếp tục sống cái thế giới vắng mặt người đã chết đó. Chúng ta vẫn còn đây để mà nhớ họ.” Trong đời anh có trải qua bi kịch nào như thế không? Nó tự hỏi. Anh có biết là nó đã từng không? Nó hất tóc ra sau. Nó nhận ra mình vừa quệt một vệt đất ngang trán. “Mối liên hệ đạo đức của chúng ta với con người sẽ kết thúc sau một thời gian nhất định. Thầy có nghĩ thế không? Nếu không làm sao chúng ta lại đào mộ họ lên được?” “Em hoàn toàn đúng, Bridget ạ. Quá đúng luôn. Nhưng bao lâu? Hai trăm năm? Hai nghìn năm? Làm sao tính được khoảnh khắc mà cái chết của một người trở thành khoa học chứ không còn là cảm xúc?” Nó biết anh đang hỏi một câu hỏi tu từ, nhưng nó thực sự muốn trả lời. “Em xin trả lời là ta tính bằng cái chết của người cuối cùng có cuộc đời gối lên cuộc đời người đã chết. Bằng thời điểm họ đánh mất khả năng giúp đỡ hay làm tổn thương một tâm hồn còn sống.” Anh mỉm cười trước sự chắc chắn của nó. “Đấy là giả thuyết của em?” “Đấy là giả thuyết của em.” “Nhưng em có nghĩ là khả năng giúp đỡ hay làm tổn thương có thể vượt xa đời sống tự nhiên của một con người không?” anh hỏi. “Em không nghĩ thế,” nó tuyên bố, gần như theo phản xạ năng. Đôi lúc nó cảm thấy sự chắc chắn có sức hút còn mạnh mẽ hơn cả sự thật. “Vậy thì em còn cần phải học hỏi đôi điều từ người Hy Lạp đấy cô bạn của tôi ạ.” Lenny, Tớ gửi kèm với Cái quần một ít bụi đất cổ xưa và một bức ảnh chụp tớ với bạn trai mới của tớ, Hector. Cậu có thể thấy là anh ấy không sôi nổi cho lắm. Nhưng anh ấy có được sự khôn ngoan do tuổi tác. https://thuviensach.vn Một đống tình yêu từ bạn Bee của cậu (và một nụ hôn đầy răng từ bạn-rể của cậu, Hector) Carmen đúng là có học lời thoại cùng Julia. Nó đọc thoại hàng giờ liên tục suốt hai ngày liền. Julia muốn thử một loạt vai trước khi chính thức quyết định chiến lược thử vai. Carmen nhẹ cả người khi Julia tới văn phòng phô tô thêm vài trang vì nó được nghỉ ngơi và kiểm tra email. Nó có một danh sách các tin chưa đọc từ Bee, Lena và mẹ nó cùng với Paul, đứa em cùng mẹ khác cha của nó. Khi Julia quay lại, nó ngay lập tức để ý thấy một bức ảnh mà Carmen đã in ra và để trên bàn. “Này, ai đây?” Julia hỏi. Nó cầm tờ giấy lên săm soi. Đấy là bức ảnh chụp Bee ở Thổ Nhĩ Kỳ đang cầm một cái sọ người và vờ hôn nó. Bee đã gửi qua Internet, và bức ảnh khiến Carmen khoái chí đến nỗi nó bèn in ra luôn. “Bridget, bạn tớ,” Carmen nói. “Thật á?” “Ừ.” Carmen biết thật là kỳ khi không nói nhiều về bạn bè mình với Julia. Nó chỉ thỉnh thoảng nhắc qua, nhưng chưa bao giờ lộ ra là bọn nó rất quan trọng với nó. Nó không chắc là vì sao. Cứ như thể nó đã đặt mấy đứa đó và Julia vào hai ngăn khác nhau. Không trộn lẫn. Nó không muốn hai bên trộn lẫn với nhau. “Đây là bạn cậu á?” Julia trông có vẻ thoáng nghi ngờ, như thể Carmen đã cắt bức ảnh từ tạp chí ra và đang nói chơi. Carmen nghĩ có thể chính vì thế. “Bạn ấy trông xinh kinh lên được. Nhìn cặp chân kìa,” Julia nói. “Vận động viên mà.” “Xinh quá. Bạn ấy học ở đâu?” Quả là buồn cười. Thật sự thì Carmen không nghĩ là Bee xinh. Bee không đủ kiên nhẫn để làm một cô gái xinh đẹp. “Brown,” nó nói. https://thuviensach.vn “Tớ cũng đã từng nghĩ đến việc học ở đó. Nhưng Williams trí thức hơn nhiều.” Mấy lời này được thốt ra từ một cô gái không chỉ đọc Tuần báo Mỹ mỗi tuần, mà cả Sao và OK! nữa. Carmen nhún vai. “Tóc bạn ấy trông giả giả thế nào ấy. Bạn ấy lẽ ra nên dùng màu đậm hơn.” “Sao cơ?” “Bạn ấy tự nhuộm à?” “Bridget á? Cậu ấy đâu có nhuộm tóc đâu. Tóc tự nhiên đấy.” “Tóc thật đây á?” “Ừa.” “Cậu có chắc không thế?” “Chắc.” “Đó là bạn ấy bảo cậu thế thôi,” Julia nói, nửa đùa nửa thật, nhưng Carmen không thấy buồn cười. Nó nhìn Julia, tự hỏi chuyện gì đây. Chẳng lẽ con bé quả thực muốn ganh đua với một cô gái mình chưa từng gặp bao giờ ư? “Này, bọn mình đi mua nhanh ít đồ ăn tối rồi mang về đây đi,” Julia gợi ý sau một giờ đọc thoại tiếp theo. “Tớ muốn tiếp tục học.” “Cậu cứ ở đây đi,” Carmen đề nghị. “Tớ đi cho.” Thật ra là nó sung sướng vì được thoát khỏi mấy đoạn thoại, sung sướng vì được ra ngoài. Khoảng sân ở đây rất đẹp, nhất là dưới ánh đèn buổi đêm. Những hàng cây nhỏ cành lá buông rủ dọc lối đi và những khu vườn cây một mùa rộng mênh mông quanh mấy tòa nhà chính. Mải mê ngắm hoa, nó quên mất đường tới quán ăn tự phục vụ, được dân tập sự gọi là căng tin. Nó đi bộ đến khi tới được một bên đồi khá đẹp trông xuống thung lũng. Ở đây cây cối sum suê và ngạt ngào hương thơm dưới ánh sáng. Carmen đứng đó nhìn ngắm một lúc lâu. Nó đã bị lạc - nó không thể bị lạc hơn nữa, phải không nhỉ? Nó trầm ngâm, khi ta không thuộc về một nơi https://thuviensach.vn nào cả, ta gần như thuộc về mọi nơi. Nó tự hỏi đã bao lâu rồi nó không dùng các giác quan của mình để cảm nhận cái đẹp. Cứ như thể nó đã bị đóng băng suốt mấy tháng qua và giờ mới đang bắt đầu rã đông. Nó nhận ra một người nữa từ khu học xá đang ở cạnh bên, cũng đang chiêm ngưỡng cảnh đẹp. Đó là một phụ nữ nó chưa từng thấy hay gặp mặt bao giờ. “Đẹp nhỉ,” người phụ nữ nói. Carmen thở dài. “Đẹp thật.” Họ bước cùng nhau dọc con đường. “Em tham gia chương trình sân khấu à?” người phụ nữ hỏi. Hông chị to và trông dáng người hơi thô. Carmen chắc mẩm chị không phải là diễn viên, và cảm thấy thân thiết. Carmen gật đầu. “Em định thử vai gì?” Carmen vén một sợi tóc rối ra sau tai. “Không ạ. Em làm phông cảnh thôi, hy vọng là vậy.” “Em không định thử vai nào ư?” “Không ạ.” “Sao không?” “Vì em không phải là diễn viên.” “Sao em biết được? Em đã thử bao giờ chưa?” “Em nghĩ là chưa. Chưa từng ạ.” Mặc dù bố em bảo là em rất hợp với sân khấu, nó nghĩ thầm. “Em nên thử đi. Đây thực sự là sức mạnh của chương trình này.” “Chị nghĩ thế ạ?” “Đương nhiên rồi.” “Hừm.” Carmen mất hai giây giả vờ cân nhắc ý nghĩ này để không ra vẻ khiếm nhã. “Này, chị chỉ cho em đường đến căng tin được không? Em lạc đường và chẳng biết mình đang đi đâu nữa.” https://thuviensach.vn “Đương nhiên rồi,” người phụ nữ nói. Chị chỉ về phía trái nơi con đường phân nhánh. “Cảm ơn chị,” Carmen ngoái lại nói. “Tên em là gì?” người phụ nữ hỏi. “Carmen.” “Chị là Judy. Rất vui được gặp em, Carmen. Em thử đi, nhé?” Carmen không thể nói okay nếu nó không thực sự định thế. “Để em nghĩ đã nhé?” “Chị chỉ có thể yêu cầu chừng đó,” người phụ nữ đáp. Sau đó, khi Carmen cố ngủ và tất cả những lời thoại và lời thoại và lời thoại bay quờ quạng trong đầu nó, nó thực sự nghĩ đến chuyện đó. Nó chủ yếu nghĩ đến việc tại sao nó lại không thử nhỉ. https://thuviensach.vn 8. Lena bước quanh với cái cảm giác kích động đó. Nó không thích thế lắm. Nó quên ăn và nó chuốt mi khi đến lớp học vẽ. Nó buộc mình phải nhìn Leo ở mỗi tư thế chỉ một lần và vào giờ giải lao nó cố ở một mình. Nó hy vọng, thầm cầu xin anh để ý đến mình. Nó vắt óc tìm cách rào dậu cho những hy vọng này, để chúng được an toàn. Nó nhìn bức vẽ của mình theo một cách mới. Thoạt đầu bức vẽ làm nó thấy kinh tởm, nó cơ hồ không nhìn nổi. Nhưng rồi nó dịu lại. Nó cố bình tĩnh và nhìn kỹ hơn, ngẫm nghĩ sâu sắc hơn trước. Nó thấy mình như một vận động viên điền kinh đang ép mình phá vỡ kỷ lục chạy một dặm trong năm phút để rồi có người khác bảo rằng nó có thể làm được trong bốn phút. https://thuviensach.vn Để làm được thế, nó phải điều chỉnh lại cảm giác về khả năng của mình. Ít nhất nó phải cố. Nó nghĩ đến Leo. Nó dò hỏi về anh, một cách tự nhiên thôi, hy vọng thế, và biết được rằng anh học năm thứ ba, rằng anh không sống trong khu học xá và rất hiếm khi có mặt trong các hoạt động của trường. Sự bí hiểm của anh do đó chỉ càng tăng thêm. Thứ Bảy tuần sau đó Cái quần Du lịch mà Bee gửi đã đến. Lena mặc vào để thêm can đảm và dấn khỏi sự an toàn của căn phòng ký túc. Không phải để có can đảm nói chuyện với Leo; là can đảm để đi nhìn bức tranh của anh một lần nữa. Nó mê mải với kế hoạch của mình, rất hào hứng nhưng cũng đầy lén lút, cảm giác gần như mình vừa vào một studio vắng người để trộm thứ gì đó. Nó bước thẳng qua bức tranh của mình tiến về bức tranh của anh. Nó đứng trước bức tranh, đúng như nó đã thầm khao khát suốt cả tuần nay. Ở mỗi giờ anh vẽ, nó thấy mình ao ước được nhìn, được thấy một cách chính xác anh đã làm gì. Giờ làm thế nào để lần lại nguyên một tuần lao động đây? Nó biết nó cần phải nghĩ đến bức vẽ của mình một cách mãnh liệt như thế, nhưng giờ nó đang sống trong thế giới của những khả năng. Nếu nó có thể bò vào trong bức tranh thì nó đã làm rồi, nó khao khát đến kiệt cùng muốn hiểu xem anh đã làm gì, làm ra sao. “Bằng cách quan sát xung quanh, em sẽ học được rất nhiều ở trường mỹ thuật,” Annik đã nói với nó qua điện thoại mấy đêm trước. Mới đúng làm sao. Nó chỉ muốn nghe xem thầy giáo Robert nói gì khi thầy nói chuyện với Leo. Vẻ đẹp tác phẩm Leo vẽ tan dần đi khi nó nhìn từng phần, mổ xẻ bức vẽ. Và rồi Lena chỉ mất tập trung một giây thì vẻ đẹp đó lại lén len chiếm lĩnh nó. Cuối cùng nó thôi không cố gắng quá sức nữa và để mắt mình nhòa đi một chút rồi cứ thế say mê ngắm bức tranh. Không phải là nó chưa từng thấy những bức tranh siêu đẹp; nó có thấy rồi. Nó từng nhìn những bức tranh hoàn mỹ hơn bức này nhiều. Nó đã đến https://thuviensach.vn Bảo tàng Quốc gia hàng trăm lần. Nó đã tới Met(1) và những bảo tàng tuyệt vời khác, cả lớn lẫn nhỏ. Nhưng Leo đang vẽ chính xác cùng thứ nó vẽ - trong cùng studio, ở cùng một góc độ (mặc dù là hình phản chiếu), cùng ánh sáng. Anh là sinh viên mỹ thuật, không phải một bậc thầy. Đây là đồng cân đồng lạng: chúng đang xử lý những hình khối, chỗ hõm, tóc, và đánh bóng giống nhau. Điều đó khiến nó có thể ngưỡng mộ những gì anh đang làm một cách đầy xúc động mà cũng rất khiêm nhường. Nó cứ thế đứng nhìn. Đường nét đôi vai. Khuỷu tay. Không hiểu sao nó nghĩ đến ông mình. Những cảm xúc Lena thường chôn tận đáy lòng bắt đầu lơ lửng trồi lên bề mặt. Nó thấy má mình đỏ bừng và mắt đẫm lệ. Rồi nó nghĩ đến Kostos, và nghĩ đến việc mình không thực sự nghĩ đến anh đã vài ngày nay. Carmen nói có đúng không nhỉ? Nó thực sự có thể quên được anh sao? Đó có phải là thứ nó nên cố gắng đạt đến không? Nó không chắc là mình muốn cố gắng vì điều đó. Điều đó làm nó cảm thấy mất phương hướng làm sao. Nó không chắc mình muốn là loại người mau quên, dù cho nó có thể trở thành loại người đó. Nếu nó quên Kostos, nó sợ nó sẽ quên luôn cả bản thân mình cùng với anh. Nó là ai khi không có anh đây? “Em nghĩ sao?” Lena chìm sâu trong suy nghĩ của mình đến mức nó cảm thấy mình phải đi hàng mấy dặm mới quay về lại được với âm thanh và ánh sáng nơi này. Rồi nó vụt nhận ra là Leo đang đứng cách nó vài thước, là anh đang nói với nó, là nó đang đứng trước bức tranh của anh mà không chuẩn bị nổi lý do nào để giải thích, rằng nước mắt đang ròng ròng trên mặt nó. Ngay lập tức nó đưa tay lên mặt chùi đi. Nó quẹt mấy ngón tay ướt vào đùi và nhớ ra mình đang mặc Cái quần Du lịch. Ôi giời. Đây nào phải là những giọt nước mắt đầu tiên khô trên Cái quần Du lịch. Anh nhìn nó và nó nặn óc nghĩ xem chuyện gì sẽ xảy ra tới đây. Anh đang nhìn Cái quần của nó. Nó có nên giải thích về cái quần không nhỉ? https://thuviensach.vn Nhưng anh đã nói gì đó đúng không nhỉ? Anh hỏi một câu. Thế nó có phải trả lời không? Những ý nghĩ trong nó xáo trộn điên cuồng đến mức nó sợ anh nghe thấy được. “Em không thích cũng không sao,” anh nói đỡ cho nó. “Không! Em rất thích!” nó gần như quát vào mặt anh. “Anh đang gặp khó khăn với phần cái đầu.” Anh giơ ngón cái ra, và trước sự kinh hoàng của Lena, anh làm nhòe một phần sơn còn ướt vẽ xương hàm của Nora. “Đừng!” nó ré lên. Sao nó lại quát anh cơ chứ? Nó cố giữ mình im lặng. Nó nhận ra nó không muốn anh nhìn mình chằm chằm như thế. “Xin lỗi,” nó vội nói. “Em chỉ... em thích phần đó. Em nghĩ anh không nên xóa nó đi.” Nó tự hỏi liệu mình có thân thiết với bức tranh của anh hơn cả anh không. “Ồ. Okay.” Anh nghĩ nó bị điên. Nó ước anh trở lại trạng thái không nhìn nó tí nào. Nó cố bình tĩnh lại. Nó không định tỏ ra điềm đạm, thế nên ít nhất nó có thể tỏ ra thành thực. “Em thực sự thích bức vẽ của anh. Em nghĩ nó thật đẹp,” nó nói với âm lượng bình thường. Giờ anh nhìn nó theo cách khác, cố phán đoán dựa trên ngữ điệu nó nói, ngạc nhiên bởi sự chân thành của nó. “Ồ, cảm ơn em.” “Có điều là... nhìn nó, em nhận ra mình không biết là mình đang làm gì nữa.” Ai mà có thể biết được rằng Lena sẽ thực sự nói chuyện với Leo chứ? Và rằng khi nói, nó lại xuôi xị đến mức trở nên thật thà kia chứ? Anh bật cười. “Nhìn nó, anh nhận ra anh không biết mình đang làm gì nữa.” Nó cũng bật cười, nhưng vẻ khổ sở. “Thôi đi,” nó nói. Nó vừa mới bảo anh thôi đi á? “Thật mà,” anh nói. “Anh nhìn nó theo một kiểu nhất định và chỉ thấy những chỗ không ổn thôi. Đó chả phải là điều tất cả chúng ta đều làm ư?” “Ừa, nhưng hầu hết chúng ta đều đúng,” nó buồn bã nói. https://thuviensach.vn Đúng ngay lúc này nó đang trò chuyện với Leo ư? Anh lại bật cười. Anh có nụ cười rất đáng yêu. “Anh là Leo,” anh nói. “Em dựng giá vẽ chỗ nào?” Nó chỉ đến cái giá đối diện với giá của anh, cố gắng không cảm thấy quá tan nát bởi sự thật là anh hoàn toàn chả để ý gì đến mình. “Lena,” nó nói, giọng hơi thất vọng. “Em học ở đây cả năm hay chỉ vào mùa hè thôi?” “Cả năm ạ,” nó khó nhọc nói. “Em vừa mới học xong năm nhất thôi.” Anh gật đầu. Cuối cùng nó cũng hiểu ra hiện thực rằng mình đang nói chuyện với anh. Đây là Leo. Trong một studio không người. Anh có bạn gái không? Anh có bạn trai không? Anh có dành thời gian trong đời mình cho những thứ phù phiếm vậy không? Nó nhận ra anh muốn vẽ tiếp. Nó đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng đến mức không thể nói tiếp được. Nó phịa ra một cái cớ rồi chuồn thẳng. Khi về đến nhà, nó lăn qua lăn lại một lúc trên cái giường bừa bộn, rồi gọi cho Carmen. “Đoán đi?” “Sao?” “Tớ nghĩ mình đang say nắng.” Carma, Đây là Cái quần và bức tớ vẽ Leo. Từ trí nhớ, không phải đời thực. (Và không, tớ không nghĩ đến anh ấy suốt ngày suốt đêm. Trời ạ.) Tóc buồn cười nhỉ? Anh ấy không để ý là tớ học cùng lớp. Tớ cứ nghĩ mình tạo ấn tượng ghê gớm lắm ở đây cơ đấy. Yêu cậu, Len Bảy rưỡi tối, ánh sáng nhạt dần mà Peter vẫn ngồi cùng Bridget ở mép con hào. Nó biết anh cảm thấy phải ở lại vì anh làm giám sát, đồng thời https://thuviensach.vn