🔙 Quay lại trang tải sách pdf ebook Bông Hồng Mất Tích - Serdar Ozkan full prc pdf epub azw3 [Lãng Mạn]
Ebooks
Nhóm Zalo
BÔNG HỒNG MẤT TÍCH
Tác giả: Serdar Ozkan
Dịch giả: Đỗ Thị Đào
Nhà xuất bản: NXB Lao động
Công ty phát hành: Alphabooks
Ngày xuất bản: 02-2011
Số trang: 243
Giá bìa: 54.000đ
Thể loại: Lãng mạng; Kinh điển
Soát lỗi và làm ebook: Heoconmtv
Ngày hoàn thành: 12-2015
Nếu có điều kiện hãy mua sách để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản nhé!
Phần mở đầu
Ephesus! Thành phố của sự đối ngẫu
Là nơi có cả đền thờ nӳ thần Artemis lẫn tòa thánh thờ Đức mẹ Maria. Nơi đây là hiện thân cӫa cái tôi bản ngã lẫn chiều sâu tâm hồn. Đây cũng là hình ảnh thu nhỏ cӫa nhӳng thứ cao khiết hư ảo lẫn nhӳng điều trần tөc thấp hèn, là nơi kết hӧp cả chế đӝ nô dịch lẫn sӵ tӵ do, phóng khoáng. Ephesus – Là sӵ hòa quyện cӫa nhӳng điều đối lập. Bản thân thành phố ấy cũng có tâm hồn như mỗi con người chúng ta.
Mӝt buổi chiều muӝn tháng Mười, có hai người ngồi bên cạnh con suối Meles gần thành phố cổ Ephesus. Mặt trời đang khuất dạng dần sau ngọn núi Buldul, nhuӝm hồng cả mӝt góc trời. Vӟi nhӳng ai am hiểu ngôn ngӳ cӫa bầu trời thì chắc hẳn sẽ sӟm hân hoan đón chào cơn mưa.
“Thánh Paul đang giảng đạo cho mọi người về Mẹ Maria đấy”, cô gái trẻ nói. “Anh có nghe thấy đám đông phẫn nӝ đang gào thét, phản đối và nguyền rӫa ông ấy không? Hàng nghìn người nổi loạn chống lại tôn giáo mӟi - thứ tôn giáo ngăn cấm họ thờ nӳ thần cӫa mình. Hãy nghe tiếng nhӳng bưӟc chân đang giậm trên nền đất và tiếng họ la hét kìa, ‘Chúng tôi không muốn Maria! Chúng tôi tôn thờ nӳ thần Artamis!’
“Artemis ư?” Chàng trai trẻ hỏi lại. “Mӝi nӳ thần sao? Nӳ thần Diana cӫa La Mã?”
“Đừng quan tâm đến bà ấy làm gì”, cô gái trẻ đáp lời, “Bà ấy chẳng là gì ngoài mӝt ảo tưởng đã đưӧc hình hài hóa và đưӧc người ta tôn thờ.”
“Em có vẻ biết nhiều về bà ấy nhỉ?”
“Em hiểu rõ bà ấy như chính bản thân mình ấy chứ.” “Đưӧc rồi, vậy sao em không kể cho anh nghe về bà ấy nhỉ?” “Bà ấy là nӳ thần săn bắn,” cô gái bắt đầu kể. “Đó là mӝt nӳ thӧ săn thӵc thө - người dùng cung tên cӫa mình để đem đến cho kẻ
thù mӝt cái chết đӝt ngӝt và ngọt ngào. Đó là mӝt tâm hồn tӵ do bị cầ tmù, mӝt người phө thuӝc nhưng rất đỗi kiêu hãnh. Nhờ có cây oliu mà mẹ bà – bà Leto đã sinh ra bà cùng vӟi…”
Sau khi đã hít mӝt hơi sâu, cô gái nói thêm “người em song sinh cӫa bà…”
Chương 1
Hai là mӝt…
Chỉ có mӝt. Phải rồi, phải thế chứ! Tất nhiên là chỉ có mӝt cái chai mà thôi.
Không, Nhưng mà không, đó không phải sӵ thật… Mình thấy hai cái chai cơ mà.
Nhưng có thể, có thể mình đã nhìn mӝt hóa hai, có thể chỉ có duy nhất mӝt cái chai mà thôi…
Không, mình không thể say đến mức đó đưӧc. Mình không thể thấy nhìn mӝt hóa hai đưӧc. Chắc chắn là có hai cái chai mà! Ừm, đưӧc rồi. Hai cái chai. Nhưng tại sao lại là hai nhỉ? Tại sao? Ôi trời! Trông chúng giống hệt nhau. Kích cӥ, hình dạng, màu sắc, tất cả đều y hệt nhau. Thậm chí cả cái ngày sản xuất chết tiệt kia cũng giống nhau nӳa mà! À đúng rồi… Chúng là hai cái chai sinh đôi.
Nhưng sao lại thế đưӧc nhỉ? Sao mӝt cái chai đӝt nhiên lại biến thành hai cái?
Sao chuyện này có thể xảy ra đưӧc chứ?
Tại sao?
Thật không công bằng…
Tại mӝt trong nhӳng ngôi nhà xinh đẹp và đồ sӝ nhất cӫa Rio de Janeiro, nằm trên mӝt ngọn đồi trông ra vịnh, có mӝt cảnh tưӧng đêm nào cũng diễn ra suốt tháng vừa qua. Giờ cảnh đó lại đang lặp lại. Vùi mình trong tấm đệm cӫa chiếc sofa màu đen trong mӝt góc hẹp nhất cӫa căn phòng khách rӝng lӟn, Diana đang nằm đó, bên nhӳng chai rưӧu, cố gắng hiểu xem tại sao cuӝc dời cô bỗng nhiên lại đảo lӝn như thế này.
Đêm nay, cũng như các đêm khác, nhӳng thứ mà cô đã cố chịu đӵng trong suốt cả ngày giờ trĩu nặng trong lòng cô như hàng tấn gạch đá đè lên người. Thân thể cô tê dại cũng như mọi tối khác; mái tóc hạt dẻ rối bù còn đôi mắt xanh thì đỏ ngầu. Đôi mắt đỏ ấy hết nhìn cái chai trên bàn uống trà lại quay nhìn tấm ảnh cӫa mẹ cô đang đưӧc đặt trên bệ lò sưởi.
Chỉ có mӝt điểm khác biệt rõ ràng vӟi nhӳng tối khác, đó là ngọn lӱa mà cô đã nhóm lên để đốt hai lá thư. Ánh lӱa bập bùng lâp loáng trên mặt Diana vào cái đêm tháng Năm ấm áp như đang thổi bùng ngọn lӱa trong lòng cô.
Cô uống nốt ngөm rưӧu cuối cùng từ cái ly đang cầm trong tay rồi làm nó rơi xuống sàn nhà. Trong lúc chờ đӧi lấy lại sức để vӟi tay lấy chai rưӧu thứ hai, cô quay qua nhìn cái chai vừa uống hết.
“Mày biết không”, cô nói vӟi cái chai, “mày cũng giống như tao vậy; ngay cả khi mày đã cạn thì mày vẫn đứng đó mà không thấy hổ thẹn gì cả”. Cô nhếch mép cười. “Sau tất cả, rốt cuӝc chúng ta vẫn là nhӳng nӳ thần, đúng không? Cái gì có thể làm chúng ta gөc ngã đưӧc chứ?”
Rồi cô quay sang cái chai thứ hai. “Còn mày, đồ chó cái!” cô nói. “Mẹ nói rằng ta và mày là chị em sinh đôi. Nhưng vӟi ta mày chẳng là cái quái quӹ gì, không gì hết ngoài mӝt ảo tưởng”.
Diana nâng người lên khỏi tấm đệm ghế sofa, ngả người về phía bàn trà, nhưng thay vì vӟi lấy cái chai, cô lại cầm là thư cӫa mẹ để cạnh đó lên. Lá thư đó, chỉ trong vài phút thôi đã làm mӝt cái chai trở thành hai.
Mẹ cô đã trao cho cô lá thư hồi tháng trưӟc, vào ngày bà mất. Bà bảo Diana chỉ đưӧc phép đọc nó sau khi bà ra đi. Bà đã nói vӟi cô: “Đây là ưӟc nguyện cuối cùng cӫa mẹ, con yêu. Mẹ muốn con hứa vӟi mẹ rằng con sẽ thӵc hiện nó”.
Diana đã hỏi bà rằng bà muốn cô làm gì, nhưng mẹ cô không trả lời. Thay vì thế, đôi mắt xanh da trời cӫa bà cứ nhìn Diana trân trân, kiên nhẫn chờ đӧi lời hứa cӫa con gái. Đôi mắt ấy như không bao giờ chịu nhưӧng bӝ, nên cuối cùng, không thể chịu đӵng thêm ánh nhìn chằm chằm cӫa mẹ, Diana đã nhận lời hứa vӟi bà.
Vừa nghe thấy lời hứa cӫa Diana, mắt mẹ cô ánh lên vẻ rạng rӥ xưa, gương mặt xanh xao trở nên sống đӝng trong mӝt thoáng. Bà đặt tay Diana trong tay mình rồi bảo: “Mẹ biết mẹ có thể trông cậy vào con, con yêu ạ. Con hãy chăm sóc con bé, chăm sóc tốt cho nó. Nó rất khác thường”.
Cúi người lại gần mẹ, Diana hỏi. “Con bé? Con bé là ai? Mẹ đang nói về ai thế?” Nhưng câu hỏi cӫa cô vẫn không có câu trả lời cho tӟi tận ngày hôm sau, sau khi an táng mẹ xong.
Lúc Diana mở lá thư ra và đọc, cô thấy đất trời như đổ sөp dưӟi chân cô. Đầu gối cô từ từ khuӷu xuống, cô đọc lá thư hết lần này đến lần khác, cảm thấy mọi sức lӵc trong cơ thể mình như dần cạn kiệt.
Kể từ hôm đó, mọi thứ đã ít nhiều thay đổi.
Trưӟc khi cho lá thư cӫa mẹ vào ngọn lӱa, Diana đọc lại mӝt lần nӳa:
Ngày 1 tháng Tư
Diana - con yêu cӫa mẹ,
Mẹ hy vọng con vẫn mạnh khoẻ, con yêu. Con nhӟ phải giӳ gìn sức khoẻ con nhé. Con không đưӧc nghĩ là con đã mất mẹ đâu. Mẹ biết điều đó không dễ chút nào. Nhưng mẹ xin con, hãy cố gắng làm thế...
Xin con đừng quên thường xuyên cho mẹ biết xem con thế nào. Hãy viết cho mẹ vài từ trong nhật ký cӫa con. Hãy nói chuyện vӟi ảnh cӫa mẹ, hãy viết nhӳng câu chuyện cho mẹ...
Ngay khi con biết chính xác ngày tốt nghiệp cӫa mình, hãy báo cho mẹ biết nhé. Con cũng đừng quên đi dạo mỗi tối đấy. Con sẽ đi học đều đúng không con? Đã có tin tức gì về công việc chưa con? Và, điều quan trọng nhất mẹ muốn biết là, con hãy cho mẹ biết ngay khi con lại bắt đầu viết nhӳng câu chuyện tốt đẹp mà con vẫn từng viết. Biết đâu mӝt ngày gần đây con sẽ báo cho mẹ mӝt tin tốt lành là cuối cùng con cũng đã quyết định trở thành mӝt nhà văn phải không con yêu? Điều gì thӵc sӵ đang ngăn cản con theo đuổi giấc mơ lӟn nhất cӫa con chứ? Nhưng thôi, dù sao thì đó cũng là lӵa chọn cӫa con. Tất cả nhӳng gì mẹ muốn là con đưӧc hạnh phúc.
Mẹ nói “hạnh phúc”, Diana ạ. Nhưng điều mẹ nói cho con trong bức thư này có thể sẽ khiến con có đôi chút thất vọng. Xin con hãy hiểu, đây không phải ý định cӫa mẹ. Nhưng mẹ sӧ là mẹ không còn lӵa chọn nào khác. Thứ lỗi cho mẹ...
Mẹ thӵc sӵ mong muốn mẹ có thể ngồi đối diện vӟi con để nói về chuyện này. Mẹ cũng đã định nói vӟi con. Nhưng con thấy đấy, đến viết thư mà mẹ còn run tay thế này thì chắc mẹ không đӫ sức lӵc đối diện để nói vӟi con điều này nӳa, cũng không thể kể cho con nghe tất cả mọi chuyện đưӧc. Hy vọng duy nhất cӫa mẹ bây giờ là Chúa sẽ giúp mẹ có đӫ sức viết nốt lá thư này.
Mẹ không rõ phải bắt đầu từ đâu nӳa...
Và ngay cả khi biết rõ thì mẹ cũng không thể. Vì để làm thế mẹ phải quay lại hai mươi tư năm về trưӟc, vào cái ngày khi con mӟi đưӧc mӝt tuổi - ngày cuối cùng con nhìn thấy cha con.
Diana yêu thương cӫa mẹ... Sӵ thӵc là cha con chưa bao giờ chết. Ông ấy đã bỏ mẹ con mình. Ông ấy bỏ đi, mang theo người em song sinh cӫa con - Maria...
Để con không cảm thấy đau đӟn giống mẹ và không phải lӟn lên trong cảm giác cӫa mӝt đứa trẻ bị cha bỏ rơi, trong suốt ngần ấy năm mẹ đã khiến con tin rằng cha con đã chết. Mẹ thậm chí còn làm cả bia mӝ ông ấy hồi chúng ta sống ở Sao Paulo, để con đến viếng thăm hàng tháng vӟi ý nghĩ đó là bia mӝ cha mình. Nhưng dù thế nào thì ông ấy cũng giống như đã chết vӟi cả hai mẹ con ta.
Khi chúng ta chuyển đến Rio de Janeiro, có vẻ như chúng ta đã bỏ lại tất cả quá khứ sau lưng mình. Mẹ đã không kể cho bất cứ ai ở đây nghe về cha con, cũng chưa từng nhắc tӟi Maria. Mẹ biết rằng mӝt khi cha con đã chia cắt chúng ta và Maria thì ông ấy cũng sẽ không bao giờ để chúng ta gặp lại con bé. Ông ấy chắc cũng đã kể cho con bé câu chuyện tương tӵ chuyện mẹ kể cho con.
Chắc con đang băn khoăn tại sao giờ mẹ lại nói nhӳng chuyện này vӟi con. Hãy để mẹ giải thích...
Khoảng mӝt tháng rưӥi trưӟc, cha con đã nghe thông tin về bệnh tình cӫa mẹ qua mӝt người bạn chung cӫa cha mẹ, và chắc ông ấy muốn xoá đi mặc cảm tӝi lỗi cӫa mình nên đã cho Maria địa chỉ cӫa
mẹ. Nhưng mẹ biết ông ấy không nói cho con bé biết về con hay về bệnh tình cӫa mẹ.
Từ hôm đó, cứ tuần mӝt lần mẹ lại nhận đưӧc thư cӫa Maria. Tất cả là bốn lá. Nhưng nhӳng lá thư đó không bao giờ có địa chỉ người viết. Con bé viết rằng nó đang mong đưӧc đến gặp mẹ. Thế mà, mӝt tuần trưӟc mẹ nhận đưӧc lời nhắn này cӫa nó:
“Mẹ ơi, con không thể chịu đӵng việc thiếu mẹ thêm nӳa. Nếu con không thể về lại đưӧc bên mẹ thì sống chẳng còn ý nghĩa gì nӳa cả. Mẹ ơi... Con muốn tӵ tӱ... Con Maria, ngày 23 tháng Ba”.
Theo như nhӳng gì thể hiện trong các lá thư con bé viết, mẹ có thể nói vӟi con rằng nó là mӝt đứa tràn đầy sức sống, đến nỗi mẹ không thể tin đưӧc là nó có thể viết nhӳng dòng như thế. Hơn nӳa mẹ cũng không hiểu tại sao nó đã có địa chỉ cӫa mẹ mà lại không đến tìm mẹ.
Có vẻ như lời nhắn đó vẫn chưa đӫ nên hôm qua cha con đã gọi điện. Đó là lần đầu tiên ông ấy gọi cho mẹ trong suốt hai tư năm. Ngay khi nghe thấy giọng ông ấy, mẹ biết ngay ông ấy gọi để nói về chuyện Maria. Chính xác nhӳng từ cӫa ông ấy là thế này: “Bà có biết Maria ở đâu không?” Ông ấy tiếp tөc nói chuyện về việc hai tuần trưӟc, Maria đã mất tích, để lại mӝt lá thư từ biệt mà con thấy mẹ để cùng trong thư này; Cha con đã fax nó sang cho mẹ sau cuӝc điện thoại. Ông ấy nói rằng họ đã tìm kiếm khắp nơi, hỏi hết bạn bè cӫa con bé nhưng không tìm ra manh mối nào về nơi nó có thể tӟi.
Diana ơi, chỉ còn chút thời gian ngắn ngӫi nӳa thôi là mẹ sẽ xa con mãi mãi. Hiện tại mẹ không thể làm đưӧc gì cả. Mẹ rất sӧ... Con là hy vọng duy nhất cӫa mẹ. Thế nên mẹ không còn cách nào khác ngoài xin con hãy tìm em cӫa con và hãy chăm sóc nó.
Mẹ xin lỗi vì con đang đau khổ mà mẹ lại còn làm con đau đӟn hơn, làm con thêm gánh nặng trách nhiệm nӳa. Nhưng mẹ còn thấy có lỗi hơn nӳa vì đã để đứa con gái khác cӫa mình phải chờ đӧi cả đời vӟi hy vọng đưӧc gặp lại mẹ.
Mẹ biết con yêu mẹ nhiều. Mẹ cũng tin rằng con sẽ làm tất cả để có thể hoàn thành tâm nguyện cuối cùng này cӫa mẹ. Nhưng mẹ biết là tìm Maria không dễ chút nào. Hoàn toàn không có bất cứ
manh mối nào về nơi ở cӫa con bé. Hy vọng duy nhất cӫa chúng ta là trong nhӳng lá thư con bé viết đã hé lӝ ít nhiều cho mẹ về mӝt thế giӟi khác thường mà nó đã tӵ tạo ra cho mình. Thế giӟi cӫa nó là mӝt thế giӟi bí mật, sâu kín mà người ta chỉ có thể thấy trong nhӳng câu chuyện cổ tích; nhưng đồng thời nó lại cũng rất thật. Mẹ chắc rằng con bé chưa từng chia sẻ điều đó vӟi ai, thậm chí là cha nó hay bạn thân nhất cӫa nó; đó là lý do tại sao mẹ nghĩ chúng ta có cơ hӝi để tìm ra nó hơn bất cứ người nào khác.
Điều mà mẹ muốn là con hãy bưӟc vào thế giӟi cӫa Maria và lần theo nhӳng dấu chân em con để lại. Ai có thể làm điều này tốt hơn chị em song sinh cӫa nó đưӧc chứ?
Tất cả các thông tin mà chúng ta có đó là ba cái tên Maria viết trong thư, “Zeynep”, “Socrate” và tên cӫa mӝt lâu đài. Chỉ vӟi nhӳng cái tên này thôi có thể sẽ không đӫ để tìm ra em con. Nhưng thật không may đó lại là tất cả nhӳng gì chúng ta có.
Nhӳng lá thư cӫa Maria mẹ cất trong cái tӫ cổ. Con sẽ thấy chìa khoá trong hӝp đồ nӳ trang cӫa mẹ.
Diana, mẹ hy vọng con và Maria sẽ sӟm đưӧc đoàn tө, các con đưӧc ở bên nhau giống như con đã từng ở bên mẹ. Khi điều đó đến, hãy viết cho mẹ biết nhé...
Diana, con yêu cӫa mẹ. Đây không phải là lúc để nói lời chào tạm biệt. Chúng ta cũng không bao giờ cần dùng đến nó cả. Mẹ sẽ luôn ở bên con, con yêu. Con đừng quên nhé! Mẹ yêu con rất nhiều. Mẹ cӫa con.
Chương 2
Diana mở lá thư từ biệt mà Maria đã viết cho cha ra. Giờ đã đến lúc cho nó hoá thành tro bөi.
Ngày 17 tháng Ba
Gӱi cha,
Hôm nay con phải rời nhà ra đi thôi.
Chắc cha sẽ băn khoăn tại sao con làm thế.
Hôm qua, sau rất nhiều năm, con đã đọc lại truyện Hoàng Tӱ Bé cӫa St. Exupéry. Cuốn sách có vẻ đã thay đổi hoàn toàn! Chỉ mӝt điều duy nhất không thay đổi đó là bông hồng vẫn là nhân vật yêu thích cӫa con. Còn cả con cáo nӳa, tất nhiên rồi, là vì nó đã dạy cho Hoàng Tӱ Bé biết trở nên có trách nhiệm vӟi bông hồng cӫa chàng.
Con nghĩ cuối cùng thì con cũng đã bắt đầu hiểu như thế nào là “có trách nhiệm vӟi mӝt bông hồng”. Đó là lý do tại sao con ra đi. Ở phần cuối cuốn sách, St. Exupéry có hối thúc chúng ta phải tӵ hỏi bản thân rằng: “Liệu có phải con cừu đã ăn mất bông hồng hay không?” Ông ấy nói câu trả lời cho câu hỏi này sẽ làm thay đổi mọi thứ.
Vậy nên con cũng đang hỏi mình câu hỏi tương tӵ:
“Có phải Ai đó đã ăn cắp bông hồng cӫa con hay không?” St. Exupéry đã đúng; câu trả lời cho câu hỏi ấy đã làm thay đổi mọi thứ. Nhưng con biết rằng không người trưởng thành nào có thể hiểu đưӧc tại sao.
Con ra đi vì câu trả lời cӫa con là “phải.”
Con ra đi để giành lại bông hồng cӫa mình...
Con. Maria
Diana quay sang mấy cái chai lần nӳa. “Hãy nói cho tao nghe đi chai! Nói cho tao biết tất cả nhӳng thứ này nghĩa là sao... Chẳng
phải chúng thật điên rồ đấy sao? Ra đi sau khi đọc xong mӝt cuốn sách... Mất tích chỉ vì mӝt bông hồng? Tất cả nhӳng thứ này là gì chứ? Giành lại mӝt bông hồng, có trách nhiệm vӟi mӝt bông hồng...”
“Không, không. Mình không quan tâm, không cần biết cái bông hồng trong truyện Hoàng Tӱ Bé ấy tưӧng trưng cho cái gì hay nó có ý nghĩa thế nào đối vӟi cô gái đó. Mình thӵc sӵ chẳng quan tâm gì hết! Tất cả nhӳng gì mình muốn biết là tại sao mình phải trả giá vì mӝt cô gái nào đó mình chưa từng gặp đã bỏ nhà đi và muốn tӵ tӱ?”
Cô ngồi bất đӝng, tức giận vӟi chính mình vì đã yếu đuối đến mức phải van nài sӵ giúp đӥ từ nhӳng chai rưӧu mà cô còn xem thường mӟi vài phút trưӟc. Nhưng còn ai giúp đưӧc chứ? Ai khác ngoài nhӳng cái chai này lắng nghe cô?
“Nhӳng lời mẹ nói mӟi đúng làm sao!” Cô lẩm bẩm. “Mẹ nói Maria rất khác thường...Tất nhiên rồi, tất nhiên là nó rất khác thường rồi. Cái cách mà nó đánh cắp mẹ mình chẳng phải thӵc sӵ rất khác thường đấy sao?”
Sau mӝt thoáng yên lặng, Diana vò nát lá thư cӫa Maria trong tay rồi ném nó vào lӱa. “Mẹ hãy thứ lỗi cho con, mẹ nhé!” Cô thì thầm, nhìn cөc giấy đang dần thành tro mà mặt không có chút biểu cảm nào.
Chương 3
Tiếng chuông cӱa làm Diana giật mình tỉnh dậy. Mặc dù thanh âm cӫa nó khá du dương, nhưng giờ nó như dao sắc, cứa vào cái đầu đau như búa bổ cӫa cô.
“Cô Lopez! Cô Lopez! Mau ra mở cӱa đi!”
Không thấy ai trả lời, cô mӟi chӧt nhӟ ra hôm nay là ngày nghỉ cӫa cô Lopez. Vịn vào sofa, cô uể oải đứng dậy. Khó khăn lắm cô mӟi đứng dậy nổi để lê bưӟc ra tӟi cӱa.
Nhìn qua ống kính camera, cô có thể thấy vị khách không mời là Gabriel - nhân viên cӫa công ty chuyển phát - người vẫn thường hay chuyển hoa hay các gói quà đưӧc thắt dây ruy băng cho cô.
Lúc mở cӱa ra, cô thấy Gabriel đang đứng đó vӟi mӝt gói quà cũng đưӧc trang trí vӟi dây ruy băng, đỉnh cӫa nó chạm tӟi tận cằm anh. Anh có gương mặt vӟi nưӟc da nâu, đӝi chiếc mũ nâu, nói chung là toàn bӝ đều màu nâu và kết hӧp hoàn hảo vӟi màu cӫa gói quà.
“Chúc cô mӝt ngày tốt lành,” Gabriel nói. “Tôi lại có thêm mӝt món quà nӳa cho cô gái xinh đẹp nhất Rio đây. Liệu cô có biết là cô ấy có tình cờ sống ở đây hay không vậy?”
“Anh không thấy giờ là hơi sӟm để chuyển bưu kiện sao Gabriel?”
“À, vậy chắc địa chỉ này là đúng rồi, nhưng hơi không đúng thời điểm phải không?”
“Mấy giờ rồi thế?”
“Trưa trật rồi cô nương ạ.”
“Muӝn thế rồi cơ à?” Diana nhận gói đồ rồi ký nguệch ngoạc tên vào phiếu chuyển phát giống như mọi lần ký khác cӫa cô. Rồi trưӟc khi Gabriel kịp nói mӝt câu như thường lệ là: “Bảo trọng cho tӟi lần
tiếp theo fan hâm mӝ cӫa cô lại mang chúng ta đến vӟi nhau,” thì Diana đã đóng sập cӱa lại.
Việc nhận nhӳng gói quà đưӧc bọc đẹp đẽ, cẩn thận luôn làm cô thấy phấn chấn. Nhưng lần này cô chẳng buồn muốn biết xem trong đó có gì và ai là người đã gӱi nó cả. Cô để nó trên nền nhà rồi quay lại chiếc sofa.
Lúc đi ngang qua chiếc gương trong đại sảnh, cô nhận thấy có nhӳng vệt rưӧu vang trên áo sơ mi cô. Đӝt nhiên cô nhӟ tӟi mẹ, nhӟ cái sӵ việc đã khiến cô không còn bình thường dạo gần đây. Đôi khi, chỉ mӝt điều nhỏ nhặt thôi và dường như chẳng liên quan gì cũng đӫ khiến cho Diana nghĩ tӟi cuӝc sống trưӟc đây khi còn có mẹ. Chỉ cần mӝt màu sắc nào đó, mӝt mùi vị gì đó, mӝt từ gì đó và giờ thì là chiếc áo sơ mi còn dính vệt rưӧu... Ký ức về cái ngày cô mua chiếc áo này và cuӝc nói chuyện giӳa cô và mẹ sau đó bỗng hiện về sống đӝng trong cô như chỉ mӟi ngày hôm qua...
Vӟi Diana đó chỉ là mӝt trong số rất nhiều ngày đi mua sắm cӫa cô. Ở tiệm bán quần áo, cô đã băn khoăn rất ghê gӟm là không biết cô có cần mӝt chiếc áo sơ mi mӟi hay không và còn tӵ nhӫ vӟi chính mình rằng ngày hôm đó cô đã mua sắm đӫ rồi. Nhưng rốt cuӝc cô vẫn quyết định mua thêm mӝt chiếc áo sơ mi màu vàng nӳa.
Lúc khoe chiếc áo vӟi mẹ, Diana đã không để ý đến việc giấu mác ghi giá R00 đi.
Sau khi liếc nhìn mác giá trên áo, mẹ cô hỏi: “Con yêu, con có đọc tin tức về cuӝc bán đấu giá ở Paris trên báo ngày hôm qua không?”
“Không mẹ ạ. Nhưng sao ạ?”
“Mӝt chiếc áo vét cӫa Descartes đã đưӧc bán đấu giá R0.000.” “Thật hả mẹ? Thật may là chúng ta đã không ở đó. Chắc chắn là mẹ sẽ không mua nó và điều đấy sẽ làm con khó chịu cả ngày. Mà mẹ xem này, cái áo cӫa con trông đẹp hơn nhiều áo cӫa Descartes đấy chứ mẹ nhỉ?”
“R$ 250,000 đấy Diana ạ.”
“Rồi, đưӧc rồi. Con hiểu mẹ định nói gì rồi. Mẹ đang cố nói vӟi con là R00 trả cho cái áo như thế này cũng chẳng phải nhiều nhặn gì đúng không mẹ yêu quý?”
Diana thừa biết rằng đó chẳng phải là điều mẹ cô đang nghĩ trong đầu. Nhưng cô muốn dùng cái tài lắt léo cӫa mình để xoa dịu mẹ cho êm chuyện, để cô có thể đi và vui vẻ treo chiếc áo mӟi lên cùng vӟi nhӳng chiếc áo khác cӫa mình.
“Đưӧc rồi, con đúng ở mӝt điểm con yêu ạ. Đúng là áo cӫa con đẹp hơn chiếc vét cӫa Descartes. Chiếc áo vét cӫa ông ấy không đưӧc làm bằng lөa hay chất liệu len cashmere, nó cũng không phải cӫa Donna Karan hay Armani Thӵc tế nếu ở chӧ thì nó sẽ chẳng quá R đâu.”
“Thì cuӝc đấu giá kia cũng thế thôi mà. Ý con là chiếc áo đó đưӧc Descartes mặc mà.”
“Đúng vậy. Đưӧc mặc bởi mӝt người như Descartes đã nâng giá trị cӫa mӝt mảnh vải lên. Nhưng con có thể nghĩ đưӧc điều ngưӧc lại không?”
“Ý mẹ là sao?”
“Mӝt mảnh vải làm tăng giá trị cӫa mӝt con người...” Diana thấy hơi lúng túng mӝt chút rồi mӟi nhận ra điều mà mẹ cô - theo cách suy nghĩ rất riêng cӫa mình đang muốn nói vӟi cô mӝt lần nӳa:
“Thứ duy nhất con cần để cảm thấy đặc biệt chính là bản thân con.”
“Con hiểu ý mẹ, mẹ ạ. Nhưng người ta luôn muốn nhìn thấy con mặc nhӳng đồ tốt nhất. Ngay khi thấy con là họ đã soi con từ đầu tӟi chân và rồi chỉ sau đó họ mӟi nói “xin chào”. Nếu con vẫn mặc bӝ đồ như hai ngày trưӟc thì họ sẽ nhìn con vӟi ánh mắt khinh thường.”
“Mẹ có thấy con thích người khác đánh giá con qua vẻ bề ngoài không? Hay con có thích nhìn thấy vẻ tôn trọng giả tạo trong mắt người khác không? Rồi lại phải nghe nhӳng lời thì thào bàn tán về bӝ sưu tập hàng hiệu cӫa con, chiếc đồng hồ Cartier, chiếc xe Maserati hay cái này cái nọ... Không, mẹ ạ. Con thӵc sӵ không thích điều đó. Nhưng mẹ biết đấy, chỉ là vì việc chúng ta là ai mà thôi và
mọi người, dù bất cứ lúc nào cũng muốn nhìn thấy nhӳng thứ tốt nhất ở con.”
“Vậy con nghĩ bổn phận cӫa con là phải sống cho xứng vӟi sӵ mong đӧi cӫa họ hay sao, con yêu?”
“Thế con có thể làm gì chứ? Chúng ta đâu có sống trong rừng đâu cơ chứ?”
Cười mӝt cách trêu chọc, cô nói thêm: “Thừa nhận đi mẹ. Diana Oliveira giờ đã trở thành mӝt thương hiệu rồi. Làm sao con có thể làm cho công chúng thất vọng đưӧc chứ? Đó là nhӳng người hâm mӝ con, nhӳng người luôn dành cho con nhӳng lời tán dương không dứt mà, đúng không mẹ?”
Tuy nhiên năm tháng trưӟc, từ lúc nghe đưӧc vài lời cӫa ông bác sĩ, nhiều thứ trong cuӝc đời Diana đã thay đổi.
“Chúng ta sắp mất mẹ cháu rồi,” vị bác sĩ nói.
Chương 4
Nhà bếp nơi có tӫ thuốc cá nhân có vẻ ở hơi xa. Từng ngày trôi qua, ngôi nhà ngày càng trở nên quá rӝng rãi, quá trống trải đối vӟi Diana; khoảng cách từ phòng khách tӟi nhà bếp, từ nhà bếp tӟi phòng ngӫ rồi từ phòng ngӫ tӟi nhà tắm cứ trở nên xa vời vӧi. Suốt mӝt tháng nay, cô chưa hề đặt chân xuống dưӟi tầng trệt - nơi có bể bơi, hay trèo lên tầng trên - nơi có mái hiên và phòng vẽ cӫa cô, thế nên cô chẳng có ý niệm nào về đường đi tӟi nhӳng nơi đó có trở nên xa hơn hay không. Cô cũng chẳng có hứng thú tìm hiểu xem nó thế nào.
Rốt cuӝc cô cũng tӟi đưӧc nhà bếp. Cô rót mӝt cốc nưӟc rồi uống mӝt hơi hết sạch. Thêm mӝt cốc nӳa, mӝt cốc nӳa. Lần này là cùng vӟi hai viên aspirin.
Cô quay trở lại phòng khách. Lúc đang đi tӟi chiếc sofa thì di đӝng cӫa cô đổ chuông. Chuông kêu hai hồi rồi ba hồi, bốn hồi... Sau hồi chuông thứ bảy, cô quyết định nhấc máy.
“Chúc mừng sinh nhật! Chúc mừng sinh nhật! Chúc mừng...” - giọng mӝt chàng trai trẻ vang lên.
Ngay lập tức Diana tắt điện thoại rồi ném nó lên bàn. Có đúng không nhỉ? Có phải đúng là sinh nhật cӫa mình không nhỉ? Đã ai từng phải nhắc mình về việc này chưa không biết? Ngày trưӟc lúc nào cô cũng là người đếm xem còn bao nhiêu ngày nӳa là đến sinh nhật mình, rồi còn lên kế hoạch tổ chức nó như thế nào nӳa. Còn phải lập danh sách nhӳng người tham dӵ nӳa chứ.
Cái tên đầu tiên trong danh sách luôn là tên cӫa mẹ cô. Đây sẽ là sinh nhật đầu tiên không có mẹ. Sinh nhật đầu tiên trong số tất cả nhӳng sinh nhật còn lại trong cuӝc đời... Nưӟc mắt dâng tràn bờ mi.
Cô đi tӟi bên chiếc tӫ, lөc tìm trong mấy ngăn kéo. Cuối cùng cô cũng tìm thấy cuốn nhật ký cӫa mình. Ngồi trên sàn nhà, cô mở cuốn nhật ký và bắt đầu viết.
Mẹ thương yêu cӫa con,
Mẹ nói mẹ luôn ở bên con... Vậy mà sao con lại nhӟ mẹ kinh khӫng thế này?
Con vừa mӟi biết hôm nay là sinh nhật mình...
Mẹ ơi!... Mẹ ở đâu?
Mẹ hãy tha lỗi cho con vì con đã không viết cho mẹ sӟm hơn. Đây là lần đầu tiên con mở cuốn nhật ký cӫa mình ra kể từ ngày mẹ ra đi...
Không phải là con giận mẹ vì chuyện mẹ đã giấu con đâu. Có lẽ lúc đầu, con cũng hơi tức giận mӝt chút, có thể là cảm giác nhói đau trong tim mӝt chút, nhưng nó không kéo dài mẹ ạ. Con chắc rằng mẹ có nhӳng lý do chính đáng để giấu con chuyện đó.
Con xin lỗi, mẹ yêu. Con chưa lúc nào đi tìm Maria cả. Con sẽ không bao giờ tha thứ cho nó vì đã khiến mẹ phải sống nhӳng ngày cuối cùng trong lo lắng và sӧ hãi. Con thậm chí còn không đọc nhӳng lá thư cӫa nó nӳa, mẹ có tin không? Có lẽ nó đã chết từ rất lâu rồi... Tha lỗi cho con...
Mẹ biết điều gì là đau đӟn nhất không hả mẹ? Chỉ vì không giӳ lời hứa cӫa mình mà con cảm thấy như con không còn có mẹ trong trái tim con vậy. Mọi thứ đều nhắc con nhӟ tӟi mẹ, chỉ riêng chuyện này làm con thấy tệ thôi... Con có cảm giác như con không thể bình tâm mà nhӟ tӟi mẹ đưӧc... Giá như con bé đó không xuất hiện thì mọi chuyện đâu có đến nỗi như thế này.
Mẹ ơi! Con cũng chẳng cần quan tâm xem người đàn ông kia như thế nào đâu. Con cũng chắc chắn là mẹ có lý do chính đáng để cho rằng ông ta đã chết đối vӟi cả hai mẹ con mình. Mà thôi... Hãy để con trả lời các câu hỏi cӫa mẹ...
Hôm nay là ngày cuối cùng con học ở trường mẹ ạ. Con vẫn sẽ là mӝt trong ba người đứng đầu lӟp trong kỳ tốt nghiệp này. Lễ tốt nghiệp sẽ tổ chức vào lúc năm giờ chiều ngày 19 tháng Năm. Mẹ không biết con mong mẹ có mặt đến mức nào đâu...
Thành thӵc mà nói thì con đã không đi dạo mỗi tối nӳa rồi. Nhưng mẹ đừng lo lắng mẹ nhé. Con sẽ lại đi khi nào con thấy đӥ mệt hơn mẹ ạ.
Đến giờ thì đơn xin việc cӫa con cũng đã đưӧc người ta để ý đến rồi... Tuần trưӟc, hai trong số nhӳng công ty luật tốt nhất đã đề nghị con làm việc cho họ. Họ muốn con trả lời vào cuối tháng này. Nhưng con chưa quyết định sẽ chọn công ty nào.
Con biết là thế nào mẹ cũng bảo con là mặc kệ họ, cứ để cho họ thất vọng đi và hãy trở thành mӝt nhà văn. Con thӵc sӵ mong muốn là mình có thể làm điều đó mẹ ạ. Nhưng mẹ và con đều biết rõ là chỉ có mỗi mẹ là thích nhӳng câu chuyện con viết mà. Người khác họ đâu có nghĩ là chúng hay.
Dù sao thì con mơ trở thành mӝt nhà văn chỉ vì nhӳng câu chuyện tuyệt vời mẹ đã từng kể cho con nghe thôi. Nhӳng câu chuyện cӫa mẹ đã làm cuӝc sống cӫa con thêm ý nghĩa. Nhưng giờ mẹ đi rồi nên nhӳng câu chuyện cӫa mẹ cũng không còn nӳa. Mẹ sẽ không còn kể cho con nghe bất cứ câu chuyện nào nӳa và nếu như con viết mӝt cuốn sách thì mẹ cũng không đọc đưӧc nó. Con sẽ không còn đưӧc nghe mẹ nói: “Ôi, tuyệt vời, Diana cӫa mẹ ạ.”
Đây là tất cả nhӳng tin tức mӟi nhất cӫa con cho tӟi lúc này mẹ ạ. Con mong rằng ở mӝt nơi nào đó, bằng cách nào đó mẹ biết rằng con vẫn đang ổn thỏa.
Mắt Diana dán vào cuốn nhật ký mӝt hồi. Cô đã viết tất cả nhӳng điều này vào đây vì cô có cảm giác trong lúc này, mẹ đang mong đӧi đưӧc biết các thông tin về mình. Nhưng điều đó thật buồn cười! Người chết thì đâu có đọc đưӧc thư chứ? Họ cũng không nhận đưӧc tin báo rằng con gái họ vẫn ổn.
Cô gập cuốn nhật ký lại rồi đi tӟi chiếc khung ảnh bằng bạc cӫa mẹ mà mẹ đã làm như mӝt món quà đặc biệt tặng sinh nhật cô. Mӝt tháng trưӟc khi mẹ mất, mẹ đã đưa chiếc khung ảnh này ra. Mỗi cạnh cӫa nó đưӧc trang trí họa tiết bằng mӝt bông hồng đen làm bằng tay. “Chúc mừng sinh nhật, con gái yêu cӫa mẹ,” bà nói. Lúc đó Diana đã ngay lập tức hiểu ra nhӳng ẩn ý trong câu nói cӫa mẹ và nhӳng xúc cảm kìm nén trong đó vì vẫn còn nhӳng hai tháng nӳa mӟi tӟi sinh nhật cô.
Cô mân mê bốn bông hồng màu đen trang trí cho vật kӹ niệm quý giá nhất cӫa mẹ. Rồi cô đọc to bài thơ cӫa mẹ đưӧc viết trong khung ảnh lên.
Chẳng phải như điều con nghĩ
Con không mất mẹ bao giờ
Trò chuyện vӟi con tất cả
Từ sau kӹ vật mẹ trao...
Nưӟc mắt lăn dài trên má Diana. “Mẹ yêu ơi, không như mẹ nghĩ đâu”, cô thì thào. “Con đã mất mẹ thật rồi. Mẹ cũng không hề nói chuyện vӟi con.”
Chương 5
Diana ngồi xuống cạnh gói quà để mở nó ra vӟi hy vọng đó là món quà mẹ đã gӱi cho cô. Cô lấy làm ngạc nhiên khi thấy kể cả món quà đưӧc bọc kӻ càng thế này cũng không nhắc cô nhӟ đưӧc ngày sinh nhật cӫa mình.
Bên trong bọc quà là mӝt chai sâm panh, mӝt hình trái tim bằng pha lê, mӝt tấm thiệp mừng sinh nhật và mӝt bức thư tình nhưng không đề tên người viết. Trưӟc khi cô kịp đứng dậy để ném chúng vào thùng rác thì chuông cӱa lại reo. Có vẻ như ngày hôm nay cӫa cô sẽ không có đưӧc mӝt lúc nào bình yên cả.
Qua ống kính, cô có thể thấy nhӳng vị khách không mời lúc này là các bạn thân cӫa mình - Isabel và Andrea. Nhӳng người bạn “thân” này chỉ quan tâm đến việc cô tạo kiểu tóc mӟi nào, cô mặc đồ gì và cô nổi tiếng ra làm sao mà thôi.
Nhưng Diana cũng hiểu rằng, qua nhӳng người bạn như Isabela và Andrea, cô cảm thấy mình đưӧc ngưӥng mӝ, qua họ mà cô cảm thấy mình đặc biệt và qua họ cô đã trở thành “Diana”.
Vӟi nhӳng gì cô đã nӧ họ, giờ họ tӟi rồi thì cô không thể không mở cӱa, cũng không thể cứ đứng sau cánh cӱa mà bảo họ tӟi vào lúc khác hay hét ầm lên là: “Tôi không muốn gặp bất cứ ai cả.” Vậy nên cô mở cӱa.
“Chúc mừng sinh nhật, chúc mừng sinh nhật, chúc mừng sinh nhật nӳ thần yêu quý, chúc mừng sinh nhật bạnnnn!” Vẻ phấn khích cӫa họ bị dӝi mӝt gáo nưӟc lạnh khi thấy bӝ dạng tả tơi cӫa cô.
“Có chuyện gì vӟi cậu vậy, Di?” Isabela hỏi.
“Đã bao lần tӟ phải nói vӟi cậu là đừng có trӝn lẫn mấy thứ rưӧu vào vӟi nhau rồi hả Di?” Andrea phàn nàn. Rồi có lẽ cho rằng cái phòng khách ngổn ngang kia không đưӧc hay cho lắm, cô liền nắm
tay Isabel rồi kéo cô bạn đi nhanh lên nhӳng bậc thềm dẫn tӟi mái hiên bên trên, trong khi cô bạn bắn ra mӝt loạt các câu hỏi: “Tối nay chúng ta sẽ có tiệc chứ Di? Sao cậu không đến trường? Vậy kế hoạch là gì đây?”
Lúc họ lên tӟi tầng thưӧng, Isabel đưa ngón tay miết lên nhӳng đồ nӝi thất bằng gỗ tếch rồi bảo: “Đó, thấy chưa quý cô Oliveira? Bөi như thế này chứng tỏ là mặc dù cả thành phố nằm dưӟi chân cậu thì cậu vẫn không thèm ngắm nhìn nó. Đúng không Andrea?”
“Đúng thế!” Andrea tán thành.
“Nào Di! Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi cӫa Andrea. Kế hoạch cho tối nay là gì vậy?” Isabel hỏi lại.
“Tӟ không nghĩ là mình sẽ làm gì đó.”
“Gì cơ?”
“Các cậu biết là tӟ không bao giờ muốn làm các cậu thất vọng nhưng tối qua tӟ đã thức rất khuya và giờ thì đầu như đang muốn nổ tung, nên...”
“Nhưng hôm nay là ngày sinh nhật cӫa cậu mà Di?”
“Tӟ thӵc sӵ không thích...”
“Có chuyện gì vӟi cậu vậy Diana?” Isabel hỏi, nhìn Diana vӟi vẻ lạnh lùng. “Chính cậu là người thường tө tập mọi người lại vӟi nhau, vậy mà giờ tөi tӟ hiếm mà thấy mặt cậu. Bọn tӟ đều hiểu cậu đang phải trải qua mӝt thời kỳ rất khó khăn. Nhưng cậu nghĩ cứ giam mình trong nhà thì có thể giải quyết đưӧc mọi chuyện sao? Cậu có chịu nghĩ xem mẹ cậu muốn cậu thế nào không? Cậu tỉnh táo lại đi. Cậu là mӝt cô gái rất mạnh mẽ mà.”
“Không.”
“Không gì?”
“Tӟ là mӝt đứa yếu đuối.”
“Không. Không hề. Cậu không thể như thế đưӧc. Cậu còn có cả mӝt chặng đường dài phía trưӟc nӳa, còn có cả nhӳng mөc tiêu cần đạt đưӧc, còn có cả nhӳng ưӟc mơ... Nhưng nếu cậu cứ tiếp tөc sống như thế này thì cậu sẽ không bao giờ...”
“Ưӟc mơ gì cơ?”
“Chẳng phải cậu mơ ưӟc đưӧc trở thành mӝt luật sư nổi tiếng hay sao?”
Buông mӝt tiếng thở dài Diana nhìn Isabel rồi nhìn sang Andrea. Họ thӵc sӵ không hiểu gì hết sao?
“Tӟ chưa bao giờ mơ trở thành mӝt luật sư cả Isabel ạ.” “Ý cậu là sao?”
“Tӟ chỉ mơ ưӟc trở thành mӝt nhà văn mà thôi.”
“À, đúng rồi. Đúng ưӟc mơ đó đấy!” Isabel liến láu.
“Thôi nào, Di! Chúng ta đâu phải là trẻ con nӳa. Hồi còn bé, tӟ muốn trở thành mӝt ca sӻ. Nhưng khi lӟn lên, cậu có đoán đưӧc là, tӟ nhận ra giọng tӟ khӫng khiếp như tiếng kêu cӫa mӝt con quạ không?” Andrea nói.
Cả cái vẻ thân thiện trên mặt Andrea và cái kiểu như đang chế giễu chính mình cӫa cô ấy đều không đӫ để che giấu điều mà cô đang ám chỉ.
“Đừng lo, Andrea. Tӵ tӟ cũng đã biết là mình viết như mӝt con quạ rồi.” Diana bảo.
“Tӟ không có ý đó, Di. Chỉ là...”
“Thôi nào các cậu. Chúng ta không còn thời gian để mà tranh luận nӳa đâu. Thế tối nay thì thế nào?” Isabel hỏi.
Cả Isabel và Diana đều không trả lời.
“Di à, bọn tӟ thӵc sӵ phải đi rồi. Bọn tӟ phải đi thӱ bӝ đồ mặc cho lễ tốt nghiệp. Nhưng tối nay bọn tӟ sẽ ghé qua đón cậu. Tầm tám giờ nhé. Cậu đi chuẩn bị đi và nhӟ sẵn sàng nhé, để tránh mất thời gian. Chúng tӟ sẽ đưa cậu đến vӟi đỉnh Olympia hay Da Mario chẳng hạn. Còn nếu cậu thích thì chúng ta sẽ tӟi Pulana, đưӧc chứ? Chỉ cần vài cú điện thoại là mấy anh bạn cũ cӫa chúng ta sẽ tề tӵu đầy đӫ. Cậu thấy thế nào?”
“Tӟ tham gia.” Andrea sung sưӟng hét lên.
“Cám ơn các cậu rất nhiều vì đã tӟi... Nhưng hôm nay, tӟ muốn đưӧc ở mӝt mình.” Diana nói.
Chương 6
Lúc Isabel và Andrea đã ra về, Diana vẫn còn nán lại trên hiên nhà mӝt lúc lâu nӳa để suy nghĩ về việc họ đã hiểu cô quá ít. Là bạn trong nhiều năm, họ đã cùng nhau chia sẻ nhӳng giờ phút vui vẻ, hạnh phúc, cùng nhau vui đùa... Nhưng sao hai cô bạn này lại không hề hiểu cô và hiểu cô mơ ưӟc điều gì chứ? Nhưng mà, có sao đâu nếu chẳng ai biết mӝt ưӟc mơ mà cô đã quyết định từ bỏ?
Cô nghĩ tӟi câu hỏi mà mẹ đã hỏi trong thư: "Đâu mӟi là điều thӵc sӵ ngăn cản con theo đuổi ưӟc mơ lӟn nhất cӫa mình hả con gái?"
Diana biết rằng nếu như cô có mӝt ngàn cuӝc đời để sống thì ở cuӝc đời nào cô cũng sẽ muốn trở thành mӝt nhà văn. Lý do duy nhất cô chọn ngành luật là vì cái viễn cảnh đáng sӧ mà cô sẽ phải đương đầu nếu trở thành nhà văn, dù chỉ là mӝt nhà văn bình thường...
Trưӟc tiên, khi mӟi bắt đầu, nhӳng người xung quanh sẽ nghĩ cô thật lãng phí khả năng cӫa mình. Nhưng thay vì nói thẳng ra,họ lại lịch sӵ che giấu suy nghĩ thӵc cӫa mình đi mà bảo vӟi cô rằng cô đã chọn mӝt nghề thật thú vị. Nhưng sẽ luôn có sӵ chê bai và coi thường đằng sau nhӳng lời lẽ cӫa họ và rồi cô sẽ nhanh chóng trở thành chӫ đề cho nhӳng cuӝc bàn tán, ngồi lê đôi mách. Người ta sẽ rỉ tai nhau cái tin về nӳ thừa kế tập đoàn khách sạn quốc tế – mӝt trong nhӳng khách sạn đắt giá nhất Rio de Janeiro, "Cô nàng kém may mắn Diana Oliveira ấy đấy" – người đã từng là niềm ghen tị cӫa tất cả nhӳng người trẻ tuổi trong thành phố, người đưӧc mọi người ngưӥng mӝ, nhưng rồi bỗng nhiên kết thúc bằng nghề viết văn – viết nhӳng cuốn sách mà không ai thèm đọc. Còn nhӳng người đã từng mӝt lần sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để đưӧc ở vào vị trí cӫa cô sẽ thấy tiếc nuối vì họ nghĩ rằng cô đã lãng phí đời mình.
Diana chưa bao giờ nói cho ai biết rằng, chỉ vì không muốn sống trong viễn cảnh đó mà cô đã phải chọn cái sӵ nghiệp mà mọi người quanh cô đều tán dương. Vậy nên có lẽ chính cô mӟi là người có lỗi, chính cô đã khiến bạn bè không hiểu đưӧc cảm giác thӵc sӵ cӫa mình là thế nào. Nhưng đâu phải cô không cố gắng kể cho họ nghe về ưӟc mơ và hy vọng cӫa mình chứ? Tất nhiên là cô đã kể rồi.
Nhưng cứ khi nào cô cố gắng nói về điều đó thì họ lại xét đoán cô. Cứ như thể họ biết chính xác cái gì là tốt nhất cho cô vậy. Rồi họ lúc nào cũng đưa ra nhӳng lời khuyên về việc cô nên làm gì, cô nên suy nghĩ ra sao, thậm chí cả việc cô nên cảm thấy như thế nào nӳa. Họ chưa bao giờ cố gắng hiểu xem cô cảm thấy như thế nào khi phải đơn đӝc mӝt mình trên thế giӟi mà không có ai hiểu đưӧc mình. Chưa bao giờ họ cố hiểu.
Cô phải đương đầu vӟi mọi thứ thế nào đây khi cô đơn mӝt mình trên thế gian này, không mӝt ai hiểu cô?
Để đầu óc bӟt mệt mỏi, Diana cuối cùng cũng quyết định xuống phố đi dạo trong công viên vào buổi tối giống như cô vẫn luôn làm vӟi mẹ.
Chương 7
Công viên không đến nỗi quá đông. Tӟi gần biển hết mức có thể, Diana đi bӝ dọc theo bờ cát.
Trưӟc đây đã bao nhiêu lần cô và mẹ cùng nhau đi dạo ở đây rồi nhỉ? Bao nhiêu lần rồi? Sao cô không thể đưӧc mӝt lần nӳa đi dạo cùng mẹ? Chỉ mӝt lần nӳa thôi...
Đắm chìm trong nhӳng kӹ niệm, Diana cứ đi như thế trong khoảng gần mười lăm phút. Đến lúc tӟi bến du thuyền – nơi nhӳng con thuyền đang đậu, cô quay bưӟc về nhà.
Cô vẫn thường đi về nhà bằng con đường tắt ngang qua công viên, chӫ yếu là vì cô thích nhìn thấy nhӳng người không bình thường dọc theo con đường ấy. Đó là nhӳng người có mái tóc nhuӝm vӟi đӫ sắc cầu vồng, nhӳng người đeo khuyên ở nhӳng nơi khó ngờ tӟi nhất trên cơ thể, hay nhӳng người dù có cố tìm kiếm cũng không thể tìm ra chỗ nào còn trống trên người để xăm thêm mӝt hình nào khác.
Cũng như thường lệ, con đường này lại đầy nhӳng người bán hàng rong vӟi đӫ thứ hàng lặt vặt lỉnh kỉnh, mấy thứ đồ sáng loáng, hào nhoáng mà chẳng có tí giá trị nào. Còn có cả nhӳng nghệ sӻ xăm hình, nhӳng nhạc sӻ hát rong và cả nhӳng kẻ ăn xin nӳa.
Lúc Diana đi ngang qua nhӳng người ăn xin, cô nghe thấy mӝt giọng rất bí ẩn.
"Này, quý cô!"
Không chắc có phải người ta đang gọi mình không, cô liếc nhìn quanh, nhưng không thấy bất cứ ai khác có thể là người vừa đưӧc nhận lời gọi đó. Rồi cô thấy mӝt người hành khất già đang nhìn cô chằm chằm.
Rồi ông ta gọi cô lần nӳa: "Này, quý cô!"
Cô vẫn thường nhìn thấy người đàn ông vӟi mái tóc quăn màu xám đó ở góc này. Ông ta thường ngồi bắt chéo chân chӳ ngũ trên mӝt cái chiếu cói. Sӵ khác biệt giӳa ông và nhӳng người ăn xin khác là ở điểm đó. Dù đôi mắt màu đen nhỏ xíu cӫa ông lúc nào cũng không ngừng nhìn đám đông như đang tìm kiếm thứ gì đó, nhưng ông không bao giờ làm phiền người qua đường. Thêm mӝt điều khác biệt nӳa là ở góc chiếu rách cӫa ông có viết dòng chӳ: "Xem bói – R".
Diana rất ngạc nhiên. Trưӟc đây cô đã đi qua người ăn xin bói toán này có lẽ đến hàng trăm lần rồi, nhưng chưa bao giờ cô nghe thấy ông ta gọi mình, dù chỉ mӝt lần.
"Ông đang nói vӟi tôi à?" Cô chỉ vào mình và hỏi lại lão hành khất.
"Cô đang tìm kiếm cô gái đó à?"
"Ý ông là sao?"
"Cô gái đó!"
"Cô gái nào?"
"Cô còn không biết thì sao mà tôi biết đây?"
"Gì cơ?!"
"Tôi đang nói: Cô gái đó!"
Cô lắc đầu. Không cần phải tiếp tөc vӟi cuӝc nói chuyện kỳ lạ và vô bổ này nӳa. Có lẽ ông ta đang chờ có ai đó để có thể đùa cӧt, hoặc có thể ông ta chỉ đơn giản là đang thӱ nghiệm mӝt cách mӟi để thu hút sӵ chú ý cӫa khách hàng. Dù vӟi lý do gì thì cũng đã quá đӫ để Diana thấy cần tiếp tөc đi nhanh hết mức có thể rồi.
Cô muốn tiếp tөc chặng đường cӫa mình như thể giӳa họ chưa hề trao đổi mӝt từ nào. Nhưng cô dừng lại khi thấy người ăn xin gọi mình mӝt lần nӳa:
"Lại đây nào quý cô. Tôi đã sẵn sàng để nói cho cô biết về vận mệnh cӫa cô mà không lấy gì cả. Đến đây đi. Có thể vận may cӫa cô sẽ giúp cô biết cô gái ấy đang ở đâu."
"Tôi không biết là ông đang nói về cái gì và tôi cũng không muốn biết."
Nhưng đúng lúc đó, loáng mӝt cái đã thấy lão ăn xin đổ cái gì đó trông giống như tro vào trong mӝt cốc nưӟc đặt trưӟc mặt mình rồi bắt đầu chăm chú nhìn vào nó khi màu nưӟc chuyển sang màu xam xám. Đoạn cô nghe thấy ông ta thốt lên. "Ôi, trời ơi! Tôi nhìn thấy gì thế này? Tôi nhìn thấy gì thế này? Cô gái đó trông giống hệt cô. Giống y như cô vậy."
Diana đứng chôn chân tại chỗ.
"Ai trông giống tôi?" Cô nuốt khan.
"Thế có phải tốt hơn không, quý cô. Lại đây và ngồi xuống đi nào."
Diana làm theo lời ông ta.
Người ăn xin dùng ngón tay trỏ khuấy nưӟc lên rồi phết nhẹ lên mặt Diana. Chẳng cần chờ xem phản ứng cӫa cô, ông ta nói luôn: "Bất kể là cô có đang tìm kiếm cô gái đó hay không thì cô ấy cũng trông giống y hệt như cô vậy. Giống hệt! Cùng tuổi, cùng chiều cao, cùng có cặp lông mày đó, cùng đôi mắt đó..."
Diana cảm thấy mӝt cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Cô khó nhọc không biết nói gì hay làm gì vào lúc này. Nhưng phải có mӝt lời giải thích cho chuyện này. Không có trò bói toán nào như thế này cả, cũng không thể là kiểu đọc đưӧc suy nghĩ cӫa người khác. Không có lý nào người đàn ông này đang nói về Maria cả!
Để chứng tỏ ông ta chỉ là mӝt kẻ lừa đảo, cô liền hỏi: "Vậy cô ấy ở đâu?"
"Không xa đây lắm."
"Chính xác là ở đâu?" Cô lên giọng.
Người ăn xin cầm tay Diana rồi đổ mӝt chút nưӟc bẩn vào lòng bàn tay cô. Sau khi đã xem xét nó mӝt cách kӻ lưӥng trong mӝt phút, ông nói: "Cô ấy đi từ nơi xa tӟi đây. Rồi cô ấy lại đi xa, nhưng cô ấy sẽ quay trở lại."
Rồi ông ngẩng đầu lên và nhìn chằm chằm vào mӝt thứ gì đó phía bên kia đường. Diana quay qua bên đó để xem ông ta đang nhìn cái gì.
Khoảng hai mươi mét về phía trưӟc, có mӝt anh chàng họa sӻ đang đứng quan sát họ. Khi chàng họa sӻ nhận ra mình đang bị nhìn lại thì liền quay về vӟi giá vẽ cӫa mình. Diana biểu lӝ sӵ dò hỏi tӟi người ăn xin.
"Cô gái mà trông giống hệt cô ấy," người ăn xin nói tiếp, "mӝt ngày nào đó cô ấy sẽ gặp anh chàng họa sӻ kia."
Diana đứng phắt dậy. Thật là mӝt sai lầm khi cô ngồi lại cái chỗ này. Rõ ràng ông ta chỉ đang đùa bӥn vӟi cô mà thôi. Cô nên nhận ra điều đó từ ban nãy mӟi phải. Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn cӫa ông ta ngay từ đầu đã thấy ánh lên vẻ trêu chọc rồi cơ mà.
Lúc Diana vӝi vã bỏ đi, người ăn xin gọi vӟi theo: "Hãy đọc chúng. Hãy mở nhӳng thứ đã đưӧc viết ra và đọc đi." Mở và đọc! Mấy từ đó lao đến như mũi tên hiểm găm vào lưng cô vậy.
Đây có phải chỉ là mӝt sӵ trùng hӧp ngẫu nhiên thôi không? Mấy từ đó liệu có liên quan gì tӟi nhӳng lá thư cӫa Maria mà cô vẫn chưa mở ra đọc hay không? Đầu cô vẫn còn quay mòng mòng, nhưng lần này cô dứt khoát đi tiếp mà không ngoái nhìn lại phía sau.
Ngay cả khi cô muốn nhanh nhanh chóng chóng về cho tӟi nhà và quên hết mấy thứ này đi thì nhӳng bưӟc chân cӫa cô bất giác vẫn chậm lại khi cô đi ngang qua chỗ chàng họa sӻ đường phố trẻ. Vì anh ta đang đứng quay mặt vào bức vẽ cӫa mình nên cô liếc nhanh anh chàng luӝm thuӝm này mӝt cái để xem liệu mình có thể phát hiện ra điều gì trong nhӳng câu mà người ăn xin đã nói hay không.
Chàng họa sӻ có lẽ lӟn hơn cô vài tuổi. Anh ta cao, thân hình đẹp, nưӟc da rám nắng và có mái tóc chẳng gọn gàng chút nào. Anh mặc mӝt chiếc áo phông cũ màu nâu sẫm, mӝt chiếc quần jean màu xanh, mòn rách thành lỗ ở đầu gối. Đôi xăng đan bám bөi bẩn quá nhiều, đến nỗi không thể đoán nổi nó màu gì nӳa.
Nhӳng bức tranh đang bày bán cӫa anh đưӧc dӵa vào hàng rào sắt bao quanh mӝt cây cọ gần đấy. Chúng có vẻ rất giống nhau về chӫ đề: bức nào cũng có hình ảnh bầu trời, biển cả và nhӳng con
mòng biển. Mỗi bức đều có treo mác giá R0. Mặc dù chất lưӧng sơn trông có vẻ kém, nhưng nhӳng bức tranh lại có vẻ rất hấp dẫn. Chàng họa sӻ nhận ra Diana đang nhìn mình khi mắt cô đi từ anh đến nhӳng bức tranh rồi lại quay nhìn anh. Anh nhìn lại cô vӟi đôi mắt to, màu nâu nhạt. "Tôi có thể giúp gì cho cô?"
"À, không. Tôi chỉ xem chút thôi."
"Nhưng cô có thể xem sao?"
"Gì cơ?"
"À, cô có thích nhӳng bức tranh không?"
"Tôi thích tông màu anh chọn."
Chàng họa sӻ im lặng không nói gì.
Diana đã chờ đӧi nghe mӝt câu "cảm ơn" cho lời khen cӫa mình. Nhưng đến mӝt lời đáp lễ lịch sӵ như thế cũng không có. Cô liền nói: "Thế... thôi, tạm biệt"
Chàng họa sӻ vẫy vẫy tay và không cần chờ cho đến khi Diana rời bưӟc, anh ta đã lại mê mải vӟi bức tranh dang dở cӫa mình. Diana sẽ chẳng bận tâm gì về thái đӝ cӫa anh họa sӻ rong đó cả. Ít nhất cũng không phải hôm nay. Nhưng lúc nhӳng bưӟc chân đều đặn đưa cô xa anh thì cô lại không thể không nghĩ tӟi thái đӝ thiếu lịch sӵ cӫa anh ta và việc anh ta chẳng hề dễ mến chút nào.
Chương 8
Tất cả nhӳng gì còn lại cӫa con bưӟm đêm đã bay quanh căn phòng là mӝt làn khói mỏng manh mơ hồ bao quanh chiếc đèn và mùi cháy khét thoang thoảng. Nhìn làn khói mỏng, Diana băn khoăn không biết cái gì đã khiến con bưӟm đêm phải tӵ lao mình vào bóng đèn để thiêu thân như thế.
Chắc nó đã nghe theo tiếng gọi bản năng để tránh xa bóng tối – Diana thầm nghĩ. Sӵ khẩn cấp trong tiếng gọi ấy đã khiến nó phải thӵc hiện mӝt cuӝc nổi loạn, chống lại bóng tối đang vây quanh nó. Đó là cuӝc nổi loạn chống lại tình trạng mơ hồ, không chắc chắn. Nó thà mӝt phút đưӧc cháy lên trong ngọn lӱa còn hơn vĩnh viễn suốt đời ngập chìm trong bóng tối.
Việc mở nhӳng lá thư cӫa Maria ra đọc có phải cũng giống như mӝt con bưӟm đêm quăng mình vào trong lӱa? Liệu nó có giúp cô làm mӝt cuӝc đào thoát khỏi bóng tối cӫa việc đã phӟt lờ tâm nguyện cuối cùng cӫa mẹ? Và nếu thế thì cuӝc đào thoát từ bóng tối, từ sӵ không rõ ràng, không trung thӵc này có khiến cố phải đối mặt vӟi việc bị hӫy diệt như con bưӟm đêm không?
Diana không biết phải nghĩ gì nӳa. Cô không biết tại sao mình lại ở trong bóng tối, làm sao cô lại phải kết thúc ở trong đó hay đó là do lỗi cӫa ai... Liệu đó có phải là lỗi cӫa chính cô vì đã không làm theo lời ưӟc nguyện cӫa mẹ? Hay mẹ đang đặt quá nhiều gánh nặng trách nhiệm lên vai cô? Hay đó là do cha cô đã chia tách gia đình thành hai ngả thế này? Có lẽ trách nhiệm nên thuӝc về Maria bởi vì chính nó mӟi là người đã gӱi lời nhắn đầy ích kӹ đó tӟi mẹ cô. Hay cô phải đổ lỗi cho Chúa vì đã mang mẹ rời xa cô? Có lẽ mọi người đều đáng đổ lỗi, nhưng cũng có thể chẳng ai có lỗi cả...
Cô không biết câu trả lời. Nhưng cô có thể cảm thấy cuӝc đời mình như đang tuӝt khỏi tầm tay. Như thể chính nhӳng sӵ kiện vưӧt ngoài tầm kiểm soát này đang quyết định suy nghĩ, cảm xúc và hành
đӝng cӫa cô; Cứ như thể nhӳng quyết định cho cuӝc sống cӫa cô giờ đang đưӧc đưa ra ở mӝt nơi nào đó, mӝt nơi vô danh nào đó và đang dần có hiệu lӵc mà cô không hề biết, cũng chẳng hề đồng ý. Đó là số phận sao?
Nếu là số phận, thì có phải nhӳng từ ngӳ lạ lùng cӫa người ăn xin – người chưa bao giờ nói chuyện vӟi cô – cũng là mӝt phần cӫa số phận chăng? Nếu giờ cô đứng dậy, mở nhӳng lá thư cӫa Maria ra đọc thì đó có phải tӵ cô muốn thế hay không? Hay đó chẳng qua là do cô đang nghe theo mệnh lệnh cӫa số phận? – cái số phận sẽ đưa cô tӟi nơi vô danh kia? Có lẽ cả hai đều như nhau mà thôi. Cô cũng chẳng biết nӳa.
Tuy nhiên, vẫn có mӝt thứ cô biết rõ đó là: Cô ngưӥng mӝ con bưӟm đêm kia.
Diana đӝt ngӝt đứng dậy. Cô đi thẳng tӟi nơi để hӝp đồ nӳ trang cӫa mẹ, lấy chiếc chìa khóa ngăn tӫ cũ ra rồi đi thẳng vào phòng nơi có chiếc tӫ ấy. Cô mở tӫ và thấy nhӳng lá thư cӫa Maria đưӧc bọc trong mӝt mảnh vải. Cô quay lại phòng khách vӟi xấp thư trên tay.
Ngồi trên nền nhà, lưng tӵa vào chiếc ghế bành, cô mở lӟp vải bọc ra. Cô thấy có bốn bì thư lӟn và mӝt bì thư nhỏ – là lời nhắn cuối cùng cӫa Maria gӱi cho mẹ. Nhӳng bì thư lӟn đều đã đưӧc mẹ đánh số thứ tӵ khi bà nhận đưӧc chúng.
Màu cӫa các bì thư lần lưӧt là đỏ, xanh lá, trắng và bạc. Cô nhận thấy ba lá thư đầu tiên đã đưӧc gӱi từ Sao Paulo, trong khi lá thứ tư cùng vӟi lá nhỏ hơn có dấu bưu điện cӫa Rio de Janeiro.
Vậy chắc chắn là Maria đã tӟi Rio – Diana nghĩ. Đӝt nhiên cô nhӟ tӟi nhӳng lời cӫa người ăn xin. "Cô ấy đến từ rất xa"; "Cô ấy không ở xa lắm".
Nếu Maria đã tӟi Rio, vậy sao nó còn không tӟi gặp mẹ chứ? Liệu nó có còn ở đây hay không? Có phải nó sống ở Sao Paulo không?
Lúc đang phân vân vӟi mӝt loạt các câu hỏi như thế, Diana nhận ra phong thư màu bạc – phong thư thứ tư – hoàn toàn trống không. Giờ thì cô lại còn phải tìm câu trả lời cho câu hỏi không biết lá thư trong cái phong bì kia ở đâu nӳa cơ đấy.
Hy vọng sẽ tìm đưӧc vài lời giải đáp cho nhӳng thắc mắc cӫa mình, cô liền đọc lưӟt qua hết các lá thư. Sau đó cô cầm lá thư đầu tiên lên rồi bắt đầu đọc lại nó mӝt cách cẩn thận.
Lá thư thứ nhất:
"Chống đối Kẻ khác"
Ngày 14 tháng Hai
Mẹ thương yêu cӫa con,
Ngoài trời, sấm sét đì đùng làm con nhӟ tӟi nhӳng đêm nằm cuӝn tròn trên giường, run lên vì sӧ hãi, khát khao đưӧc rúc vào ngӵc mẹ để đưӧc mẹ che chở.
Ngay khi con đang chuẩn bị vưӧt qua đưӧc sӵ trống vắng khi không có mẹ thêm lần nӳa thì cha lại đến phòng con để tiết lӝ rằng mẹ vẫn còn sống! Đưa địa chỉ cӫa mẹ cho con, cha bảo rằng con có thể viết thư cho mẹ.
Bỗng nhiên cơn bão gào thét ngoài kia lại trở thành bạn cӫa con. Nhӳng tia sét kia trở thành nhӳng ánh đèn flash camera chứng nhân cho niềm vui mừng khôn xiết cӫa con. “Cuối cùng, cuối cùng thì mình cũng đưӧc về vӟi mẹ rồi” – con tӵ nhӫ vӟi mình như thế.
Mẹ ơi. Điều này thật khó mà tin đưӧc, nhưng nó lại là sӵ thật. Mong mỏi có mẹ đã bắt đầu trong con từ lâu lắm rồi, giờ sắp thành hiện thӵc. Thật quá đỗi hạnh phúc. Chỉ trong vòng có đúng mӝt tháng nӳa thôi con sẽ tӟi gặp mẹ cӫa con.
Ý nghĩ sẽ đưӧc gặp mẹ sau ngần ấy năm xa cách làm con thấy hạnh phúc khôn tả. Nhưng con vẫn cảm thấy niềm hạnh phúc đó là chưa trọn vẹn vì mẹ không thӵc sӵ biết nhiều về con.
Vậy nên dạo gần đây con bắt đầu viết mӝt cuốn tiểu thuyết mẹ ạ, để giúp con tӵ giӟi thiệu về mình cho mẹ biết. Câu chuyện dӵa trên nhӳng điều mà con đã trải qua trong cuӝc kiếm tìm mẹ. Mẹ ơi! Giá như mẹ biết rằng con đã phải sống thế nào suốt cuӝc tìm kiếm bất tận ấy. Con đã chống lại nhӳng người khác, đã vưӧt qua cả đại dương và thậm chí con đã trò chuyện vӟi mӝt bông hồng nӳa!
Con ưӟc gì mình có thể gӱi cho mẹ mӝt bản sao cӫa cuốn tiểu thuyết này ngay lập tức. Nhưng nó vẫn còn đang dang dở mẹ ạ. Nhưng dù sao thì con cũng vẫn chia sẻ câu chuyện cӫa con cho mẹ
nghe. Để giúp mẹ có thể cảm nhận đưӧc nó mӝt cách trọn vẹn, con đã quyết định gӱi cho mẹ mỗi tuần mӝt lá thư, để kể cho mẹ nghe về các chặng đường khác nhau trong cuӝc kiếm tìm cӫa con.
Con gọi nhӳng giai đoạn đó là “Chống đối”, “Lối đi”, “Hӫy diệt” và giai đoạn cuối là “Hồi sinh” – nó sẽ bắt đầu ngay khi con đưӧc về bên mẹ.
Trưӟc tiên hãy để con kể cho mẹ nghe chuyện cӫa con trong giai đoạn ”Chống đối”...
Con còn rất nhỏ khi tӵ hỏi mình câu hỏi: “Sao mình lại không có mẹ?”
Nhưng dù có cố gắng đến thế nào thì con cũng không tìm ra đưӧc câu trả lời.
Nhưng nếu có câu hỏi thì chắc chắn phải có câu trả lời. Tất nhiên hồi đó con cũng chưa đӫ lӟn để biết lý luận như vậy; nhưng vào hồi đó con vẫn còn có thể nghe đưӧc tiếng nói từ trái tim mình.
“Đừng hỏi ‘sao cô không có mẹ’ – Trái tim con đã nói như thế. ‘ Hãy hỏi câu hỏi đúng đắn hơn là ‘Mẹ cô ở đâu?’ Hãy hỏi ai đó biết câu trả lời ấy”.
Ai đó biết câu trả lời... Ai đó biết câu trả lời...
Ai đó biết.... Cha con!
“Cha, mẹ con đâu hả cha?” Con hỏi cha.
Ngập ngừng mӝt lát, cha bảo: “Mẹ con đang ở cùng Chúa rồi con gái ạ.”
Điều đó chắc chắn là sӵ thật, bởi vì Chúa nhất định phải ở mӝt nơi nào đó tốt đẹp nhất và mẹ cӫa con cũng sẽ như thế. Mẹ cӫa con cũng xứng đáng đưӧc ở mӝt nơi tốt đẹp nhất.
Rồi con hỏi tiếp: “Chúa ở đâu ạ?”
Cha nhìn con như thể con vừa hỏi mӝt câu ngốc nghếch nhất trần đời vậy. Rồi cha bảo: “Ta không biết.”
Vӟi hy vọng có lẽ nhӳng người khác sẽ biết mẹ ở đâu nên con liền đi hỏi họ: “Bác có biết mẹ con ở đâu không?”
“Mẹ cháu không tồn tại.” – Họ trả lời.
“Thế có nghĩa là gì ạ?”
“À. Bà ấy chết rồi. Bà ấy không còn ở đây nӳa.”
Sao lại có thể thế đưӧc chứ? Sao mẹ lại chết đưӧc chứ? Sao mẹ lại ‘không ở đây’? Sao người ta lại có thể nói đến sӵ vắng mặt cӫa mẹ trong khi con lúc nào cũng cảm thấy rất thật là mẹ đang hiện diện ở đâu đó? Rồi trái tim con lại bảo: ‘Cô cảm thấy sӵ hiện diện cӫa mẹ, nên mẹ cô phải tồn tại.”
Con đi tӟi nhӳng người con đã hỏi và nói: “Mẹ cháu vẫn còn sống.”
Họ lại cho con mӝt câu trả lời khác: “Mẹ cháu ở mӝt nơi nào đó xa lắm.”
Nhưng con cũng không bị thuyết phөc bởi điều đó vì con luôn cảm thấy mẹ ở rất gần.
Thế rồi họ lại bảo con rằng: “Cháu chỉ có thể gặp mẹ ở thế giӟi bên kia thôi.”
Không đúng! Chắc chắn còn có câu trả lời khác.
“Mình sẽ đi tìm kiếm Chúa.” Con tӵ nhӫ vӟi lòng mình như thế. Vậy nên con sẽ hỏi người ta xem họ có biết Chúa ở đâu không. Nếu con có thể tìm ra Chúa thì con cũng sẽ tìm ra mẹ. Nhưng rồi ngay sau đó con nhận ra rằng người ta cũng không chắc về Chúa. Có người thì nói: “Chúa không tồn tại”, có người lại bảo: “Chúa ở mӝt nơi nào đó rất xa”, rồi người khác lại nói: “Cháu chỉ có thể thấy Chúa ở thế giӟi bên kia.”
Vậy là mӝt lần nӳa vẫn không có câu trả lời nào khác. Nhưng ít nhất thì nhӳng câu trả lời ấy cũng giúp con tìm đưӧc con đường đúng đắn cho mình. Rõ ràng là có sӵ giống nhau trong các câu trả lời cho câu hỏi: “Chúa ở đâu và mẹ con ở đâu”. Điều đó chứng tỏ là mẹ thӵc sӵ đang ở cùng Chúa rồi.
Thật ra thì mӟi đây thôi con đã nhận ra rằng nhӳng chặng đường tìm kiếm mẹ cӫa con cũng không khác nhiều vӟi nhӳng chặng con đi tìm kiếm Chúa. Nói đúng hơn thì chúng là mӝt.
Thế nên Mẹ ơi... Khi thời gian trôi đi, thấy con cứ mải bận tâm tӟi việc kiếm tìm mẹ, người ta liền cố kéo con ra xa khỏi mẹ. Họ cho con nhiều đồ chơi để giúp con vui chơi mà quên mẹ đi. Nhưng con
chỉ chơi đưӧc mӝt lát là chán. Họ lại cho con nhӳng thứ mӟi, nhӳng thứ hấp dẫn hơn, đắt tiền hơn, nhӳng thứ đồ chơi thú vị hơn... Con nghĩ, có lẽ nếu nhӳng đồ chơi cӫa con cứ liên tөc đưӧc thay mӟi và nếu lúc nào con cũng đưӧc cho nhӳng thứ đồ chơi tốt hơn, tốt hơn nӳa thì con sẽ mãi vui chơi cho đến hết đời thôi. Nhưng, không, đó không phải là nhӳng thứ con thӵc sӵ muốn. Thứ con muốn là mẹ cӫa con cơ!
Đồ chơi nào có thể làm con thấy hạnh phúc khi thiếu vắng mẹ không? Nhưng nếu mẹ ở cùng con thì dù không có đồ chơi con cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc, có đúng không mẹ?
Vậy nên con cố để thoát ra khỏi cái bẫy cӫa nhӳng thứ đồ chơi ấy. Nhưng rồi từ lâu lắm, cuӝc tìm kiếm mẹ cӫa con lại bị gián đoạn lần nӳa. Hãy để con giải thích mẹ à...
Lúc con lӟn hơn mӝt chút, người ta bắt đầu chú ý đến con nhiều hơn. Đáng buồn là người ta ngưӥng mӝ con quá nhiều. Con nói ‘đáng buồn’ bởi vì con nhận ra rằng sӵ ngưӥng mӝ cӫa họ và việc con muốn đưӧc giӳ mãi niềm ngưӥng mӝ đó làm con ngừng theo đuổi ưӟc mơ lӟn nhất cӫa con là tìm mẹ.
Con cảm thấy là nếu con còn tiếp tөc hỏi người ta về mẹ thì họ sẽ quay lưng lại vӟi con. Đó là lý do tại sao rốt cөc con đã từ bỏ cuӝc tìm kiếm mẹ để đưӧc tận hưởng thứ hào quang từ nhӳng nө cười cӫa người ta.
Rồi người ta vẫn tiếp tөc ca tөng con, ngưӥng mӝ con – Đó là nhӳng mũi tên chết người bắn vào con, vì sau đó con nhận ra rằng, sau sӵ ngưӥng vọng ấy, người ta thầm bảo nhau: “Cô là mӝt người đặc biệt. Không ai trên thế giӟi này giống cô đâu”. Cùng vӟi nhӳng lời nói đó cӫa họ là nhӳng mũi tên tẩm thuốc đӝc ngọt ngào ngấm dần vào trong máu con.
Lúc đó con vẫn còn nghi ngờ nhӳng câu nói cӫa họ. Con thường tӵ hỏi mình: “Mình đặc biệt thật sao?”. Nhưng vì người khác khiến con phải tin vào điều đó nên con không thể trả lời cho câu hỏi cӫa mình mà không có họ đưӧc. Cứ như thể tấm gương phản chiếu tâm hồn con đã bị vӥ và con chỉ có thể thấy mình qua hình ảnh phản chiếu trong lời nói cӫa người ta thôi vậy.
Con sắp xếp để luôn có thì giờ bên cạnh họ, sao cho bất cứ khi nào con lên tiếng hỏi: “Tôi có thӵc sӵ đặc biệt không?”, con có thể nghe cũng cùng mӝt lời đáp: “Phải, sӵ thӵc là như vậy. Không mӝt ai trên thế gian này như cô”.
Con chẳng bao giờ thấy mệt mỏi khi hỏi cùng mӝt câu như thế. Con cũng không thấy mệt khi phải nghe cùng câu trả như vậy hết lần này đến lần khác. Nó cũng chỉ như nưӟc muối mà thôi, làm cho người uống đã khát lại càng khát hơn. Nhӳng lời tán dương cӫa người ta chỉ làm tăng thêm nhu cầu đưӧc nghe câu trả lời cӫa họ.
Nhưng còn tệ hơn nӳa, để không mất đi sӵ tán đồng cӫa người khác, con thấy cần phải sống cho đúng vӟi nhӳng gì người ta mong đӧi. Nhưng chẳng lâu sau con nhận ra rằng con đang sống cuӝc sống mà người ta chọn cho con, không phải là cuӝc sống mà chính con hằng mong ưӟc.
Mӝt lần nӳa, trái tim con lên tiếng: Maria, cõi lòng cô chưa đưӧc bình yên.
Thӵc sӵ là thế mẹ ạ. Con thấy thất vọng về bản thân con quá, đến nỗi con chẳng đón nhận thêm bất cứ niềm thích thú nào từ sӵ ngưӥng mӝ cӫa người ta nӳa. Nhưng cũng chính nỗi bất hạnh ấy đã mang lại sức mạnh mà con cần, để tiếp tөc cuӝc kiếm tìm mẹ.
“Mẹ tôi ở đâu? Con hét váng lên hỏi người ta như thế. Nhưng người ta thì vẫn cứ nguyên xi mӝt câu trả lời. “Mẹ cô không tồn tại.” “Bà ấy ở mӝt nơi nào đó rất xa”. “Cô chỉ có thể gặp bà ấy ở thế giӟi bên kia.”
“Không. Đó không phải là điều các người nghĩ.” Con phản đối. “Đó là điều chúng tôi nghe đưӧc từ nhӳng người khác.” “Vậy nếu nhӳng người khác đó sai thì sao?”
“Hãy nhìn quanh cô mà xem. Cô không thể thấy mẹ cô cũng như không thể nhìn thấy Chúa. Nếu cô bảo cô có thể gặp họ trong thế giӟi này, thì chắc cô phải nhìn thấy họ chứ.”
“Nếu tôi chỉ dùng mắt trần cӫa tôi mà nhìn thì tôi đã lạc lối trong thế giӟi tăm tối cӫa các người rồi.”
“Thôi nào! Hãy biết suy nghĩ mӝt chút chứ. Bây giờ cô đã là mӝt cô gái trưởng thành rồi đấy.
“Không. Tôi chỉ là mӝt cô gái bé bỏng. Và tôi sẽ luôn như vậy!” Nhưng chỉ mӝt mình phản kháng lại người khác vẫn chưa đӫ để đưa con đến vӟi mẹ, mẹ ơi. Con phải tìm ra con đường cho mình. Giai đoạn thứ hai trong cuӝc kiếm tìm cӫa con bắt đầu khi con mơ thấy mẹ chỉ lối cho con đi về bên mẹ. Mẹ nói cho con biết nơi nào con có thể tìm thấy người nào đó biết mẹ ở đâu. Sau này, trong đời thӵc, người này sẽ nắm tay con dẫn con đi trên con đường mẹ đã chỉ, cho đến tận khi nào con đưӧc về lại bên mẹ.
Con mong sẽ đưӧc kể cho mẹ nghe toàn bӝ giấc mơ này trong lá thư tӟi.
Con yêu mẹ...
Maria.
Chương 9
Diện bӝ đồ bằng vải lanh màu xanh lá rất vừa người mà mẹ vẫn luôn thích cô mặc, Diana sải bưӟc trên thảm cỏ dẫn tӟi phần mӝ cӫa mẹ. Lúc đến gần hơn, cô thấy mӝt người vӟi mái tóc dài màu hạt dẻ đang đứng bên bia mӝ mẹ mình. Đó là ngôi mӝ chí duy nhất nằm dưӟi cây tiêu huyền rất to nên cô không thể nhầm đưӧc. Hôm nay không phải ngày đặc biệt gì, người khách này là ai mà lại đến sӟm thế nhỉ?
Liệu có phải Maria không?!
Cô ngập ngừng không biết có nên tiến lại gần hơn không, hay cứ đứng đó mӝt lúc mà quan sát vị khách không mời kia. "Việc gì mày phải sӧ chứ?"’ Cô tӵ gắt lên vӟi chính mình, rồi bưӟc tiếp về phía ngôi mӝ. Cô có thể thấy tim mình đang đập mạnh. Chỉ cần vài bưӟc chân nӳa thôi cũng đӫ làm cô thấy ngạt thở. Nhưng cô vẫn không dừng lại. Tuy thế vị khách kia vẫn không hề quay mặt lại dù cô đã đến rất gần.
Tӟi gần hơn chút nӳa, Diana có thể trông thấy gương mặt cӫa vị khách kia; cô thấy nhẹ cả người khi nhận ra đó chỉ là cô Alves – mӝt người bạn cӫa mẹ. Lần gần đây nhất Diana gặp bà là hôm đám tang mẹ. Mặc dù cô Alves từng là mӝt trong số nhӳng người bạn thân nhất cӫa mẹ từ hồi mẹ còn sống ở Sao Paulo, nhưng họ không có nhiều cơ hӝi để gặp nhau.
Diana nhẹ nhàng đặt tay lên vai bà. "Cháu thật vui khi gặp cô, cô Alves."
"Diana đấy à, cháu có khỏe không?" Bà vừa hỏi vừa dang tay ôm cô. "Cháu không sao chứ, cháu gái? Cô đã gọi cho cháu nhiều lần nhưng chưa lần nào gặp đưӧc cháu. Cô đã để lại lời nhắn cho quản lý cӫa khách sạn. Cô ấy nói cháu khỏe, nhưng..."
"Cháu xin lỗi vì đã không trả lời cô, cô Alves. Giờ cháu thấy tốt hơn rồi cô ạ."
Cô ngả đầu về phía nhӳng bông hồng vàng mà cô Alves đã mang tӟi cho mẹ cô. “Hoa đẹp quá cô à!”
Ánh mắt cô Alves lӝ vẻ đồng tình.
"Diana, cô có mӝt cuӝc hẹn vào giờ ăn trưa và cô sẽ về nhà vào buổi chiều. Nhưng nếu cháu muốn ghé chơi, cô sẽ rất vui khi đưa cháu về cùng cô."
"Cháu cảm ơn cô. Cháu cũng muốn thế lắm, nhưng giờ cháu còn nhiều việc phải làm ở đây cô ạ."
"Cứ làm theo ý cháu, cháu gái. Nhưng đừng quên là chúng ta luôn chào đón cháu..." Sau mӝt thoáng im lặng, cô Alves cầm tay Diana rồi bảo: "Giờ cháu có thể nói thật vӟi cô, Diana. Cháu không sao chứ?"
Vẻ mặt cӫa Diana như ngầm trả lời: "Sao mà cháu không sao đưӧc chứ?"
"Diana, cô biết là cháu không cần nghe điều này từ cô. Nhưng hãy cứ để cô nói... Mẹ cháu vẫn luôn tӵ hào về cháu." "Cô Alves, cháu thӵc sӵ vẫn chưa chuẩn bị cho điều đó cô ạ. Mọi chuyện xảy ra nhanh quá. Năm tháng trưӟc mọi thứ vẫn tốt đẹp, ngay cả khi mẹ cháu đang ốm. Mẹ chưa bao giờ tỏ ra bà chỉ còn sống đưӧc vài tháng nӳa. Mẹ chưa bao giờ từ bỏ, chưa bao giờ mất đi vẻ tinh nhanh trong đôi mắt. Mẹ cháu cũng chưa từng hỏi: ‘Sao chuyện này lại xảy ra vӟi cháu chứ?’"
Nưӟc mắt lại đong đầy trong mắt Diana.
Nhưng cháu không thể giống như mẹ cháu đưӧc. Cháu không thể. Sáng nào thức dậy cháu cũng hỏi đi hỏi lại mӝt câu: "Tại sao lại là mẹ? Sao phải là mẹ cӫa cháu chứ?" Mẹ cháu không chỉ là mẹ thôi đâu. Mẹ còn là ánh sáng soi tỏa tӟi tất cả mọi người xung quanh nӳa.
"Đúng vậy," cô Alves tán thành.
"Nhưng cháu chưa bao giờ lại gần phía ánh sáng cӫa mẹ cả, không bao giờ cố gắng để đưӧc mẹ soi sáng... Và rồi tất cả mọi thứ đã thay đổi, khi mẹ cháu ra đi."
"Thay đổi ư?"
Diana gật đầu.
"Đôi lúc cháu cảm thấy cháu cần nhìn cuӝc sống này qua con mắt cӫa mẹ cháu. Cháu cần hiểu rõ mẹ hơn, cháu muốn đưӧc giống như mẹ cháu. Cháu cần giải mã bí ẩn vưӧt lên trên ánh nhìn chằm chằm cӫa mẹ, nhӳng lời nói cӫa mẹ, cách sống cӫa mẹ... Mẹ cháu có cả mӝt kho báu tiềm ẩn trong người mà cháu không bao giờ vӟi tӟi đưӧc."
Kӹ niệm chӧt ùa về làm Diana nở mӝt nө cười yếu ӟt. "Thỉnh thoảng... Thỉnh thoảng cháu trêu chọc mẹ là: ‘Đi mà mẹ! Nếu mẹ nghĩ rằng con cũng có mӝt kho báu thì hãy cho con mưӧn cái chìa khóa mở kho báu ấy đi!’ Rồi mẹ cháu sẽ chìa hai bàn tay không cӫa mẹ cho cháu xem và bảo: ‘Mẹ không có mà. Không có ai ngoài con có nó cả.’"
Diana cố nén mӝt tiếng thở dài. "Cháu cần chiếc chìa khóa đó, cô Alves ạ. Cháu cần nó. Cháu muốn đưӧc giống như mẹ cháu. Cháu muốn ít ra thì mình cũng xứng đáng vӟi mẹ. Cô có biết đôi lúc cháu cảm thấy thế nào không? Cháu ưӟc gì mẹ đã không để cháu tӵ đi con đường cӫa mình. Ưӟc gì mẹ đã không cho phép cháu tӵ mắc nhӳng sai phạm. Cháu ưӟc gì mẹ đã cố gắng để làm cho cháu giống mẹ nhiều hơn, giống như nhiều bà mẹ khác vẫn làm. Cháu muốn là con cӫa mẹ cháu, cô Alves ạ. Cháu thӵc sӵ muốn như thế."
Cô Alves ôm chặt Diana trong khi Diana òa khóc. "Ôi, Diana. Cháu là con gái cӫa mẹ cháu mà. Cháu rất giống bà ấy. Cô chưa từng thấy cô gái nào giống mẹ như cháu. Cháu không cần phải nghi ngờ điều đó. Có lẽ cô chưa có nhiều thời gian ở bên cạnh cháu và có thể cháu cho rằng cô chỉ đang cố an ӫi cháu mà thôi. Nhưng hãy tin cô. Cô biết cháu rất rõ Diana ạ. Cô biết rất nhiều về cháu từ mẹ cháu – người hiểu cháu hơn cả bản thân cháu."
Diana thôi thổn thức. "Mẹ cháu đã kể gì về cháu ạ?" Cô khẽ khàng hỏi.
"Năm ngoái khi chúng ta cùng đi tӟi Alexandria, bà ấy đã nói rất nhiều về cháu. Bà ấy kể cho cô nghe việc cháu cảm thấy không thỏa
mãn như thế nào, việc cháu không còn thấy hài lòng vӟi nhӳng gì mình có và việc ngày lại ngày cháu trở nên buồn chán hơn." "Vâng," Diana cúi đầu thì thào. "Đó là sӵ thật. Khoảng mӝt năm trưӟc cháu đã bắt đầu cảm thấy như thế. Nhưng cháu nghĩ là mình đã thành công trong việc giấu kín nhӳng cảm giác ấy cho riêng mình. Cháu không muốn thấy mẹ cháu buồn, đặc biệt là khi không có lý do nào để khiến cháu cảm thấy không vui như thế cả. Nhưng cháu cho rằng mẹ lúc nào cũng có thể thấu hiểu điều gì đang diễn ra trong con người cháu. Cháu chỉ băn khoăn sao mẹ không nói gì vӟi cháu. Sao mẹ không nói cho cháu biết mẹ thấy buồn phiền thế nào..."
"Buồn ư? Cô không nghĩ thế đâu. Mắt bà ấy đã sáng lên khi bà ấy kể chuyện cháu cho cô nghe."
"Sáng lên ư?"
"Đúng vậy. Bà ấy có vẻ thӵc sӵ hạnh phúc vì điều đó. Thậm chí bà còn bảo rằng: ‘Tôi có thể thấy con gái tôi đang ngày càng khao khát nhӳng Cơn Mưa Tháng Mười rồi’. Thӵc ra thì bà ấy đã nghĩ đến việc sẽ bảo cháu đi cùng chúng ta trong chuyến đi sau."
“Nhӳng Cơn Mưa Tháng Mười? Là sao ạ? Ý cô là nhӳng chuyến đi mà tháng Mười nào cô và mẹ cháu cũng đi ấy à? Nhӳng chuyến đi bí ẩn đó sao?”
Cô Alves gật đầu.
"Cháu đã luôn tò mò về chúng." Diana nói. "Lần nào cháu cũng muốn đi cùng, nhưng mẹ cháu không cho cháu đi. Rồi khi quay về, bất cứ khi nào cháu hỏi điều gì về nhӳng chuyến đi ấy, mẹ cháu đều trả lời là: ‘Chúng ta lắng nghe và chúng ta đưӧc phөc hồi.’"
Diana nhìn cô Alves vӟi vẻ nài xin. "Rồi đến lúc cháu không chỉ cảm thấy tò mò nӳa.Vài năm về trưӟc cháu đã bắt đầu có cảm giác là nhӳng chuyến đi ấy còn có nhiều điều hơn nӳa, như thể nó chính là nguồn ánh sáng cӫa mẹ cháu. Cháu cảm thấy cháu sẽ hiểu mẹ hơn nếu cháu biết nhiều hơn về chúng. Cô là người duy nhất cháu biết là có thể giúp cháu chuyện này, cô Alves. Xin cô đấy. Cô không thể nói cho cháu biết cô và mẹ cháu đã làm gì ở Alexandria đưӧc ư? Hay cả ở Athen, Jerusalem, Fez, Surabaya..."
Cô Alves không nhìn vào mắt Diana. Bà có vẻ như thấy tiếc vì mình đã khơi ra chӫ đề này.
"Ta luôn ngưӥng mӝ cái cách tuyệt vời mà mẹ cháu dùng để thể hiện bản thân mình, Diana ạ. Bà ấy đã dùng cách nói đẹp nhất để diễn tả nhӳng chuyến đi: Chúng ta lắng nghe và đưӧc phөc hồi."
Diana hiểu rằng thuyết phөc bà bây giờ cũng vô ích, nên bảo: "Cháu hiểu... Cháu có thể hỏi cô mӝt câu khác đưӧc không ạ?" "Ta hy vọng nó không khó như câu vừa rồi." Cô Alves mỉm cười bảo.
"Mẹ cháu ở đâu, cô Alves? Mẹ cháu đâu? Cháu muốn biết chuyện gì đã xảy ra vӟi mẹ cháu. Cháu chắc rằng cô có câu trả lời tốt hơn cháu."
Sau mӝt thoáng im lặng, cô Alves bảo: "Cháu còn nhӟ không Diana. Lần đầu tiên cô gặp mẹ cháu, cháu đang hỏi đi hỏi lại mẹ cháu mӝt câu là cha cháu ở đâu. Bà ấy đều trả lời rằng: ‘Cha con đang ở vӟi Chúa, con gái ạ.’"
Vừa nghe thấy lời đáp ấy, Diana nhận ra rằng câu hỏi cô hỏi cô Alves giống y câu hỏi mà Maria đã hỏi suốt bao năm qua. Cô băn khoăn không biết tại sao cô Alves lại trả lời cô theo cách này. Vì Diana không chắc liệu cô Alves có biết sӵ thật về cha mình hay không, nên cô chưa nhắc tӟi Maria cho bà biết.
"Người ta có thể an ӫi mӝt đứa trẻ mất mẹ bằng cách nói là ‘Mẹ con đang ở vӟi Chúa’. Nhưng cháu không còn là mӝt đứa trẻ nӳa, cô Alves ạ. Cô có thể nói cho cháu biết sӵ thật mà. Xin cô đấy! Mẹ cháu không còn tồn tại nӳa, phải không cô?"
"Nhӳng điều dùng để an ӫi mӝt đứa trẻ không phải lúc nào cũng sai Diana ạ. Trưӟc khi mất, mẹ cháu có ở bất cứ đâu thì bây giờ bà ấy cũng vẫn ở đó. Cùng vӟi Chúa."
Diana cөp mắt xuống.
Cô Alves khẽ đặt tay lên vai Diana: "Cô sẽ để cháu có khoảng thời gian riêng tư vӟi mẹ, cháu yêu. Nhưng nhӟ là chúng ta luôn chào đón cháu tӟi nhà cӫa chúng ta."
Diana ôm cô Alves. "Cám ơn cô, cô Alves. Cháu sẽ tӟi thăm cô ngay khi có thể. Cô đi đường bình an!"
Chương 10
Khi cô Alves đã khuất tầm mắt, Diana liền ngồi xuống bên mӝ mẹ. Cô đặt tay trên ngӵc, cầu nguyện trong thinh lặng. Ngay cả khi cô không tin là mẹ có thể nghe thấy tiếng mình thì cô vẫn nói chuyện vӟi bà.
"Mẹ à. Mẹ có nghe thấy cô Alves nói gì không? Cô ấy nói con giống mẹ hơn bất cứ cô con gái nào. Cô ấy thật là mӝt người dễ chịu. Nhưng con nghĩ chắc vẫn có mӝt số điều mà cô ấy không biết..."
"Con muốn kể cho mẹ nghe chuyện tối qua con đã đọc thư cӫa Maria mẹ ạ. Nhưng rồi con lại cất chúng đi. Dù bây giờ có thể đã quá muӝn nhưng con vẫn đang suy nghĩ về việc con đã hứa vӟi mẹ. Nhưng con không thể mẹ ạ. Đừng hỏi con tại sao. Con chỉ không thể mẹ ơi."
"Con băn khoăn mӝt chuyện. Con băn khoăn không biết mẹ đã nghĩ gì khi mẹ đọc nhӳng lá thư cӫa Maria. Cả mẹ và con đều nghĩ giống nhau, đúng không mẹ? Đó là tâm lý cӫa Maria không đưӧc ổn lắm phải không? Con biết là mẹ đã bảo con rằng con bé rất khác thường, nhưng mẹ nói thế là để con sẽ tìm kiếm con bé đúng không ạ?"
"Con muốn biết thӵc sӵ thì mẹ có ý gì khi dùng từ ‘khác thường’. Nếu như con hiểu thì nó có nghĩa là ‘mӝt và chỉ mӝt’. Nó có nghĩa là chẳng có ai giống nó trên đời này. Nhưng mẹ không dùng từ đó vӟi ý nghĩa như vậy, phải không mẹ? Mẹ không nghĩ rằng Maria xứng đáng là con gái mẹ hơn là con, đúng không mẹ?"
"Điều đó không thể là thật đưӧc. Maria bị loạn trí rồi. Mẹ đã đọc lá thư thứ ba cӫa nó chưa? Trong đó nó đã kể về việc nó đã nghe hoa hồng thở thế nào, tiếng gió thoảng qua căn phòng nó thế nào và cả ánh đèn tỏa sáng khắp mọi nơi nӳa... Rồi còn về cuӝc trò chuyện giӳa nó và bông hồng nӳa chứ?! Nếu đó không phải là triệu chứng
cӫa bệnh tâm thần thì là gì hả mẹ? Nhӳng thứ đó chẳng có ý nghĩa gì cả, chỉ đơn thuần là nhӳng ảo giác mà thôi. Mẹ hãy tin con. Con đã nghiên cứu tâm lý học, đӫ để biết điều đó mẹ à."
"Dù thế nào thì vӟi nhӳng điều nó đã nói trong thư, nhӳng điều nó nói nó nhận ra từ khi còn là mӝt đứa trẻ, thì bản thân nhӳng điều đó đã đӫ cho chúng ta thấy nó không hề bình thường chút nào. Liệu mӝt đứa trẻ tầm tuổi đó có thể nhận thức về cuӝc sống như thế không ạ?"
"‘Rồi còn giấc mơ mà nó đã kể trong lá thư thứ hai nӳa chứ. Thӱ nghĩ mà xem, trong giấc mơ cӫa nó mẹ đã bảo nó tӟi mӝt khu vườn nào đó, gặp gӥ người nào đó rồi nói chuyện vӟi hoa hồng? Rồi sau nhiều năm, nó bắt đầu đi và làm nhӳng điều mà mẹ đã nói vӟi nó. Nó đi tìm người mà mẹ đã nói đến, rồi còn học cách nói chuyện vӟi nhӳng bông hồng từ bà ấy nӳa chứ! Liệu tất cả nhӳng thứ ấy có thể là thӵc không mẹ?"
"Dù sao thì mẹ cũng đừng lo lắng về Maria nӳa mẹ à. Có lẽ cuӝc sống sẽ đơn giản hơn nếu mẹ không suy nghĩ quá nhiều. Mẹ cũng đừng lo cho con mẹ nhé. Có thể con đang đau khổ vì con vẫn còn đang tỉnh táo. Có lẽ do con không thể bị thuyết phөc rằng con vẫn chưa mất mẹ. Cũng có thể do con không thể không nghĩ rằng mẹ đã không còn tồn tại nӳa... Nhưng nếu không có nhӳng điều này thì con sẽ phát điên lên mẹ ạ. Con sẽ không cố gắng trốn tránh hiện thӵc và sẽ không cố tӵ tạo mӝt thế giӟi tưởng tưӧng cho mình. Vì con là cô gái đã trưởng thành và con sẽ luôn luôn như vậy!"
Diana đứng dậy. "Mӝt ngày nào đó con sẽ vưӧt qua đưӧc nỗi đau này và con sẽ thành công trong việc trở thành con gái thӵc sӵ cӫa mẹ."
Chương 11
Sau khi trở về từ nghĩa trang, Diana ngӫ gần như hết ngày. Mặc dù cô có rất nhiều việc phải làm như: thanh toán hóa đơn ngân hàng, chuẩn bị cho kỳ tốt nghiệp, trả lời thư điện tӱ... Nhưng cô vẫn tiếp tөc trì hoãn nó đến hôm khác.
Chỉ là cô không cảm thấy muốn làm bất cứ thứ gì cả, ngoài việc ngồi không, khiến cho sӵ trống trải trong lòng ngày càng tăng lên. Cuối cùng, cô lại quyết định đi dạo dọc bờ biển.
Công viên hôm nay đông đúc hơn nhiều so vӟi ngày hôm trưӟc. Nhưng cô vẫn tìm thấy mӝt góc vắng vẻ để ngồi quan sát nhӳng đứa trẻ đang ném bánh mì cho lũ mòng biển. Đi bӝ đưӧc mӝt đoạn, cô lại ngồi xuống, lần này là để ngắm mặt trời đang dần dần lặn xuống đường chân trời.
Trên đường về nhà, cô lại đi qua con đường tắt. Cô muốn đi ngang qua người hành khất mӝt lần nӳa vӟi hy vọng ông ta sẽ chỉ cho cô mӝt đầu mối gì đấy giúp cô hiểu nhӳng gì mà hôm trưӟc ông ta đã nói.
Lúc lại gần nơi người ăn xin vẫn ngồi, cô thấy ông ta đang chăm chú săm xoi xung quanh mình như cái cách ông vẫn làm. Dừng lại trưӟc mặt ông, cô nhìn chằm chằm vào mắt ông. Cô thấy ngạc nhiên khi ông ta không hề chú ý gì đến mình. Thay vì thế ông ta vẫn tiếp tөc ngoái đầu sang bên này, bên kia, quan sát người khác đi lại như thể cô gái đang đứng trưӟc mặt ông không phải là cái cô ngày hôm trưӟc ông ta đã nói chuyện vậy.
"Xin chào. Hôm nay ông không xem vận mệnh cho tôi nӳa à?" Người ăn xin có vẻ như không có ý niệm gì về điều cô đang nói. "‘Tôi có biết cô à?"
"Ông không nhӟ tôi sao? Là tôi đây mà."
"‘Tôi biết là cô. Nhưng cô là ai?"
Giờ thì Diana hoàn toàn chắc chắn rằng ông ta chỉ trêu chọc mình nên cô quay gót bưӟc đi.
Cách mӝt quãng, cô nhận ra người họa sӻ đang mải mê vẽ tranh. Anh ta vẫn mặc chiếc áo sơ mi cũ và chiếc quần jean màu xanh. Cô cũng không thấy có gì khác biệt nhiều trong bức tranh anh ta đang vẽ, ngoại trừ lӟp bọt sóng nhiều hơn.
"‘Hôm nay trông cô tốt hơn rồi đấy," người nghệ sӻ nói. Thật là mӝt cách lịch sӵ (!) để bắt đầu mӝt cuӝc trò chuyện, Diana thầm nghĩ. Nhưng cô vẫn không thể không băn khoăn về việc không biết hôm trưӟc trông mình tệ đến mức nào.
"Cô không xem nhӳng bức tranh nӳa à?"
"Theo như tôi thấy thì nó cũng không khác nhiều bức vẽ anh đang vẽ dở mà."
"Thế việc tăng đӝ dӳ dӝi cӫa sóng không đưӧc tính là sӵ khác biệt sao?"
"Tất nhiên là có rồi. Hôm trưӟc, bức tranh hoàn toàn khác. Trông nó cứ như thể tôi đang nhìn mӝt bức tranh khác vậy! Wow, tôi thấy ngạc nhiên đấy! Chỉ cần thêm vài nét bút mà anh đã có thể tạo ra đưӧc mӝt cơn bão đang ngấm ngấm trong con sóng. Chà, tôi thấy không còn gì ấn tưӧng hơn đấy!"
‘‘Cũng giống như cӫa cô à?’’
"Gì cơ?"
"Cơn bão trong lòng cô cũng thể hiện rất rõ mà."
Giật mình vì câu nhận xét cӫa anh chàng họa sӻ, vai Diana chùng xuống. "Tôi xin lỗi. Tôi không định thô lỗ như thế." "Không sao. Vậy cô thӵc sӵ thấy gì trong bức tranh?" "À... Tôi thấy là anh chưa vẽ thêm lũ chim mòng vào nhӳng bức tranh khác."
"Phải nói là cô rất có mắt quan sát đấy."
"Câu này tôi nghe người ta nói suốt mà," Diana đáp. Khác vӟi vẻ ngoài bөi bặm và cách chào hỏi hơi thô lỗ, anh chàng họa sӻ này xem ra cũng có vẻ là người có học thức. "Anh là sinh viên à?" Cô hỏi.
Anh ta lắc đầu.
"Vậy anh học xong rồi à?"
"Tôi đang học kinh tế thì bỏ dở."
Diana nhìn anh vӟi vẻ băn khoăn "Vì sao lại thế?"
"Tôi kịp nhận ra trưӟc khi quá muӝn rằng tôi không bao giờ có thể cải thiện đưӧc nhӳng bức vẽ cӫa mình bằng việc nghe các giảng viên kinh tế cả."
"Anh không thể vừa vẽ vừa tiếp tөc học kinh tế sao?" "Không phải là tôi không có thời gian cho cả hai việc ấy mà vấn đề là mỗi khi hoàn thành mӝt bức vẽ tôi lại cảm thấy rằng bức trưӟc tốt hơn nó."
"Tốt hơn theo nghĩa gì?"
"Thì cũng giống như nhӳng họa sӻ khác. Nhӳng gì tôi vẽ lên mặt vải cũng chính là nhӳng gì trong con người tôi. Nhưng cứ mỗi ngày trôi qua, tôi lại thấy màu sắc cӫa nó như nhạt nhòa hơn. Cô có thể nghĩ theo cách là tôi đã bỏ trường vì muốn giӳ nhӳng màu sắc nguyên bản cӫa mình."
Ánh mắt Diana lӝ vẻ đồng tình.
"Đó quả thật là rất dũng cảm." Cô nói rồi chìa tay ra. "Tôi là Diana."
Anh chàng họa sӻ chỉ lắc lắc tay cô. Anh ta lại làm thế mӝt lần nӳa! Anh ta hành đӝng cứ như thể rất thờ ơ vӟi cô vậy. Anh ta không thèm giӟi thiệu tên mình, cũng chẳng thèm lịch sӵ nói mӝt câu kiểu như: Rất vui đưӧc gặp cô. Thật là vô ích khi cố tiếp tөc cuӝc trò chuyện vӟi mӝt người mà thậm chí có cái tên cӫa mình cũng không thèm nói. Vậy nên viện cӟ là mình có mӝt cuӝc hẹn, Diana chào rồi bỏ đi.
Tuy thế trên đường về nhà, đầu óc cô vẫn cứ mải bận rӝn suy nghĩ đến nhӳng điều anh ta nói về việc nhӳng màu sắc bị phai nhạt dần. Cũng giống như anh chàng họa sӻ đã nhӟ nhung nhӳng sắc màu cӫa mình, Diana cảm thấy mình nhӟ nhӳng sắc màu cӫa mẹ biết bao.
Chương 12
Lúc Diana đã khuất tầm mắt, lão hành khất liền vẫy anh chàng họa sӻ tӟi. Hôm trưӟc anh này đã tӟi để hỏi lão về cô gái xinh đẹp mà ông ta đã xem số mệnh.
Người hành khất lúc đó đã nhe răng cười rồi bảo:
"Bình tĩnh nào con trai. Chuyện xảy ra giӳa ta và các khách hàng cӫa ta không còn ở đây nӳa đâu. Nó bay xa rồi. Cậu nên hỏi quý cô đó điều cậu muốn biết. Cô ấy quay lại đây sӟm thôi. Ngày mai cô gái sẽ đến... Nhưng hãy nhìn cậu mà xem. Ai lại đi hỏi mӝt gã vừa đần vừa già như tôi chứ. Cậu vừa trẻ, vừa là dân nghệ sӻ, lại bảnh bao giống như tôi vậy. Vậy thì cậu còn cần tôi quyến rũ quý cô đó làm gì chứ?"
Anh chàng nghệ sӻ hơi thẹn, cố gắng bào chӳa cho mình. "Tôi thấy cả hai người cùng nhìn mình nên tӵ nhiên thấy băn khoăn thế thôi mà."
"Đừng có chọc cười ta con trai. Cái đôi mắt to thô lố dõi theo cô nàng tӟi tận cuối đường, rồi cứ dán mắt vào nhìn cô ấy là mắt tôi hay mắt cậu nào? Chẳng cần phải xem số mệnh gì thì cũng biết ngay là cậu đã mong đưӧc gặp lại cô nàng thế nào rồi. Tôi có nói sai không nào? Nếu tôi mà có nói sai thì cứ để cái con mòng cӫa cậu phẹt lên cái đầu lão già này!"
Không biết phải nói gì, anh chàng họa sӻ liền chào cáo từ. Anh nhận ra thật khó mà moi đưӧc chút thông tin nào từ lão ăn xin này. Tuy thế thì mӟi chỉ cách đây vài phút, khi thấy lão hành khất vẫy mình vӟi mӝt nө cười chào đón, có mӝt ý nghĩ vөt qua đầu anh rằng có lẽ lão ấy đã quyết định nói cho anh biết điều gì đó về Diana. Anh chàng họa sӻ định thӱ vận may cӫa mình lần nӳa bằng việc ghé qua chỗ lão hành khất vào tối nay.
Chương 13
Ở giӳa tấm chiếu cói, anh chàng họa sӻ cẩn thận đặt chai nưӟc trái cây mà anh vừa lấy từ máy làm lạnh trong chiếc Jeep cӫa mình ra. Ông hành khất đã cảnh báo anh từ tối hôm trưӟc là chӟ có mà đến tay không. Ông ấy cũng bảo anh hãy chờ cho đến khi nào công viên vắng người để không xua đuổi nhӳng mối khách tiềm năng qua lại trong công viên.
"Ông có nhận thêm mӝt vị khách nӳa..."
"Chỗ này cӫa tôi luôn chào đón tất cả nhӳng người không muốn biết quá nhiều."
"Đưӧc rồi, đưӧc rồi. Tối nay tôi sẽ không hỏi ông nhiều đâu. Nhưng tôi muốn biết là làm sao ông biết cô ấy sẽ đi dạo vào hôm nay. Ông có dùng đến cái cách xem số mệnh không đấy? Mà này, tôi nói trưӟc là tôi không có 9 Reais đâu đấy."
"Ta không tin vào bói toán," người hành khất bảo. "Người ta cứ muốn nghe về tương lai cӫa mình nên ta nói cho họ vậy thôi. Chứ ta còn biết phải làm gì nӳa? Hay là cứ nói vӟi họ ‘Đừng có hỏi tôi, nếu anh còn sống thì anh sẽ biết ngay thôi’ sao?"
"Vậy ý ông là thӵc ra thì ông không hề biết xem bói?" "Nói cậu thứ lỗi chứ tôi là mӝt người đàn ông tӵ trọng mà. Tôi tôn trọng nghề cӫa tôi. Số mệnh – đó chỉ là cái tên cӫa mӝt trò chơi mà thôi. Tro tàn, bình đӵng, nưӟc – chúng chỉ là mӝt cái cӟ thôi. Cậu chắc phải biết mấy trò mua vui cho quần chúng chứ, mấy thứ giống như người ta vẫn thấy trong phim ảnh ấy. Nghĩ mà xem, mọi thứ cậu nói đều thành sӵ thӵc thì họ sẽ không tin đâu nếu không có mӝt que kem rẻ tiền. Giống như tôi đã nói ấy. Xem số mệnh chỉ là mӝt tên gọi. Điều mà tôi làm đó là đọc nhӳng biểu hiện trên mặt. Tôi đọc đưӧc nhӳng gương mặt vì mọi thứ đều đưӧc viết trên đó mà." "Ý ông là sao?"
"Chúng ta cùng nghĩ nhé. Tôi quan sát cô gái trẻ khi cậu nói chuyện vӟi cô ấy. Cậu biết tôi nhìn thấy gì không? Tôi thấy trên mặt cô ấy thể hiện rõ là cô ấy thích nhӳng bức tranh cӫa cậu. Cái kem rẻ tiền, tôi biết là thế nào cô ấy cũng quay lại sӟm thôi. Đấy, đó là số mệnh cho cậu đấy."
"Ông không có ý là việc đi dạo chỉ là mӝt cái cӟ để cô ấy gặp tôi đấy chứ?"
Lão hành khất nhún vai.
"Đó là nhӳng điều tôi biết về suy nghĩ cӫa quý cô kia. Tôi đâu phải người nhìn thấu hết mọi chuyện đâu. Về nguyên nhân thì tôi không biết. Nhưng tôi biết kết quả. Nhưng thôi, cứ để nó đấy đã và nói cho tôi biết về cậu đi nào. Thì quý cô kia rất xinh đẹp và có nhiều điều hấp dẫn nӳa, thế còn cậu thì sao? Nói cho tôi biết cậu là thế nào và không phải thế nào đi. Cậu từ đâu tӟi và định đi tӟi đâu? Tôi thấy nét lang bạt trên mặt cậu, có đúng không nhỉ?"
"Đúng thế. Cũng đại loại như vậy đó. Tôi tӟi từ Paranagua và tôi đang làm việc trên đường quay lại đó, vẽ dọc theo bờ biển. Bức tranh ông nhìn thấy đằng kia đó là bức đầu tiên trong dӵ án mùa hè cӫa tôi. Thӵc ra thì theo như kế hoạch, tôi phải hoàn thành nó từ hôm qua và phải cách chỗ đặt bức thứ hai ba mươi dặm, nhưng mà... Mà ông cũng biết phần sau rồi đấy."
"Bức tranh không muốn đưӧc hoàn thiện sau khi cậu trông thấy cô gái trẻ kia chứ gì? Ôi dào ơi, lúc nào cuӝc đuổi bắt chẳng ngọt ngào. Nhưng mà đến khi cậu bắt đưӧc hoặc bị bắt thì mọi thứ lại chua loét lên đấy. Nhưng mà thế là tốt con trai ạ. Cứ để bức tranh treo ở đó lâu hơn chút nӳa."
Ông lão hành khất dốc hết số tiền cả ngày kiếm đưӧc, đӵng trong chiếc ca ra chiếu. Ông rót đầy ca vӟi thứ nưӟc trái cây vừa đưӧc biếu rồi đặt trưӟc mặt anh chàng họa sӻ. Còn ông thì tu luôn bằng chai.
"Cái Paranagua cӫa cậu ấy, nó có dễ để kiếm ăn không?" "Tôi không biết. Tôi cũng không thể nói rằng nó là Paranagua ‘cӫa tôi’ đưӧc. Đầu tiên thì tôi đến từ Sao Paulo. Tôi học đại học ở
Mӻ, nói chính xác ra là ở Boston. Đưӧc mӝt thời gian sau đó thì bỏ. Rồi tôi chuyển tӟi Paranagua sống vӟi mӝt người bạn." "Thế mọi người nói sao về việc cậu bỏ học? Tôi có nghe người ta bảo là mấy anh chàng học đại học kiếm đưӧc cả đống tiền mà, phải không?"
"Gia đình tôi chẳng bao giờ trông chờ tôi về mặt tài chính cả. Họ tӵ mình cũng có thể kiếm rất khá rồi. Nhưng họ trông chờ ở tôi nhiều hơn thế. Họ nghĩ tôi có thể trở thành mӝt giám đốc ngân hàng ngon lành hay đại loại như thế. Và vì tôi đã bỏ trường Havard nên họ làm om sòm cả lên. Nhưng chẳng còn cách nào khác cả. Tôi chỉ muốn vẽ mà thôi."
"Ha-vard hӱ? Ôi trời, trời ơi! Tôi đã có nghe về cái nơi đó rồi. Tôi cá là cậu đã kể chuyện đó cho quý cô kia."
"Không."
Ông lão hành khất nhìn chằm chằm anh họa sӻ mӝt cách lạ lùng: "Con trai này, có ba sӵ lӵa chọn đây: 1 – Cậu là mӝt thằng ngốc. 2 – Cậu không muốn quyến rũ cô nàng kia. 3 – Cậu là mӝt thằng ngốc. Hãy chọn đi."
Chàng họa sӻ mỉm cười.
"Cậu muốn gì, con trai? Cậu muốn cô ấy coi cậu như mӝt kẻ thất bại hả? Hay mӝt tên chăn cừu, chăn mӝt đống tranh mà không bán? Hãy nói cho cô ấy biết cậu là ai. Làm sao cô ấy biết đưӧc cậu là ai nếu cậu không nói chứ?"
"Tôi không biết. Tôi không chắc là mình có muốn cô ấy nhìn mình khác đi chỉ vì tôi đã học ở Havard hay không. Tôi không muốn cuối cùng lại bị trừng phạt vì mình đưӧc người ta yêu vì mӝt điều gì khác chứ không phải là vì chính bản thân mình."
"Gì cơ?! Ai đang yêu cái gì và đang trừng phạt ai?"
"Nếu mà cô ấy thích tôi vì tôi đã học ở Havard thì tốt hơn là cô ấy đừng thích tôi thì hơn. Vì bản thân tôi không phải là kiến thức cӫa tôi, công việc cӫa tôi hay là đầu óc tôi... và tôi cũng không phải là mӝt phép cӝng cӫa tất cả nhӳng thứ đó."
"Vậy cậu biết mình là ai không hả con trai?"
"Vâng. Tôi chỉ... Tôi chỉ là chính tôi mà thôi."
"Nghe này con trai. Cậu không thấy vẻ thông minh cӫa cô gái đó chút nào à? Cái từ ‘Havard’ ấy sẽ làm thành mӝt điệu nhạc du dương dӝi vào tai cô ấy. Cứ nói vӟi cô ấy từ ‘Havard’, biết đâu cậu sẽ gặp may."
Anh chàng họa sӻ lắc đầu.
"Không, làm thế là quá mạo hiểm... Sẽ luôn có ai đó tốt hơn tôi. Nhưng không có ai giống như tôi cả. Ông biết đấy, mỗi người đều có vân tay khác nhau mà. Tôi thích nghĩ rằng chúng ta cũng có mӝt loại vân tay ở sâu trong tâm hồn. Vân tay ấy chúng ta che đi bằng cách đeo nhӳng đôi găng tay hӧp thời trang..."
"Ôi trời! Cậu bé tӝi nghiệp lại đang nói về nhӳng đôi găng tay kìa..."
"Xin lỗi" – anh chàng họa sӻ vừa nói vừa mỉm cười.
"Vậy, cậu mong đӧi gì từ quý cô kia?"
"Tôi không biết. Ông có nghĩ là mai cô ấy sẽ lại tӟi không?" "Xin lỗi, con trai. Nói trưӟc tương lai sẽ phải cần phí là 9 reais. Sao ta có thể nói nó miễn phí cho nhӳng người không biết họ muốn gì cơ chứ?"
"Tôi nghĩ là ông đúng."
Sau mӝt thoáng im lặng, anh chàng họa sӻ rốt cөc cũng bảo: "Thôi đưӧc. Tôi nghĩ là tôi nên tӵ làm theo cách cӫa mình." "Tùy cậu thôi, con trai ạ. Lần tӟi mà đến thì nhӟ mang chai nưӟc tăng lӵc nhé. Loại lӟn ấy, nếu cậu không phiền."
Sau khi đã cất hết tranh vào trong xe, chàng họa sӻ liền duỗi tay chân mӝt cách thoải mái trong chiếc ghế, nằm ngắm nhӳng vì sao. Ánh trăng viên mãn phản chiếu trên làn nưӟc, làm thành mӝt con đường cứ lӟn dần, lӟn dần về phía chân trời.
Anh nhìn chăm chú cảnh vật trưӟc mắt, băn khoăn không biết nên làm thế nào để cô gái có gương mặt thiếu ánh sáng cӫa niềm hạnh phúc mà anh đang kiếm tìm kia để ý đến mình.
Chương 14
Cuối mӝt ngày dài, vô định và buồn chán như mọi ngày, Diana lại ngồi nhìn ảnh mẹ.
"Mẹ à. Cứ cho là con đã thay đổi ý định và đi tìm Maria xem sao nhé. Nếu con đã làm thế thì mọi việc có thể khác biệt như thế nào nhỉ? Mẹ có thӵc sӵ nghĩ là chúng ta có thể tìm đưӧc Maria chỉ bằng mӝt cái tên – cái tên cӫa người phө nӳ đưӧc cho là đã dạy con bé cách nói chuyện vӟi nhӳng bông hồng nhiều năm về trưӟc ấy."
Ngӵc cô thổn thức. Chúng ta hãy thӱ mӝt phút thôi, cho rằng con đã đi hàng ngàn dặm tӟi đất nưӟc – nơi có lâu đài ấy và cứ cho là con tìm gặp đưӧc nhà khách gần lâu đài cӫa người phө nӳ ấy đi. Vậy chúng ta có biết đưӧc người phө nӳ đó liệu có còn sống hay không? Nếu bà ấy còn sống thì liệu bà ấy có còn nhӟ cô gái ngoại quốc đã đến nhà khách cӫa bà rất nhiều năm về trưӟc hay không? Mà nếu như bà ấy thӵc sӵ đã dạy Maria cách nói chuyện vӟi hoa hồng thì con chắc rằng bà ấy sẽ nhӟ. Nhưng chúng ta đều không nghĩ rằng mӝt chuyện như thế là có thể, đúng không mẹ?
"Nhưng ngay cả khi bà ấy còn nhӟ nó thì liệu có ích gì chứ? Sao bà ấy biết đưӧc Maria đang ở đâu chứ?"
"Nếu như con thӵc sӵ đã đi tӟi đó, con sẽ lịch sӵ hỏi bà ấy rằng: ‘Xin lỗi, thưa bà. Tôi không biết liệu bà có còn nhӟ hay không, nhưng cách đây lâu rồi, có mӝt cô gái đã sống ở đây. Tên cô ấy là Maria. Bà có nhӟ không? Cô ấy là cô gái nhỏ mà bà đã dạy cho biết cách nói chuyện vӟi hoa hồng... Liệu bà có thể nói cho tôi biết tôi có thể tìm cô ấy ở đâu đưӧc không ạ?’"
"Mẹ nghĩ bà ấy sẽ làm gì sau khi nghe con hỏi câu đó hả mẹ? Có nhiều khả năng là lúc đầu bà ấy sẽ mỉm cười vӟi con, nhưng đến khi con cứ mӝt mӵc đặt câu hỏi đó vӟi các nhân viên và thậm chí là khách cӫa bà thì bà ấy sẽ lịch sӵ mời con đi cho. Rồi khi con nói con sẽ không rời đi dù chỉ mӝt bưӟc cho đến khi nào con biết Maria ở
đâu thì bà ấy sẽ chẳng ngại ngần mà dùng vũ lӵc ném con ra ngoài, rồi bà ấy sẽ báo cho đại sứ quán Braxin. Nhưng con vẫn không từ bỏ. Con sẽ quấy rầy nhӳng người ở đại sứ quán trong hàng giờ liền vӟi câu hỏi: ‘Maria ở đâu? Maria ở đâu? Maria ở đâu?’"
"Rồi chuyện gì sẽ xảy ra đây? Con đoán là người ta sẽ nghĩ con bị mất trí rồi và sẽ tống con về nưӟc trên chuyến bay đầu tiên vӟi mӝt thông báo rằng con bị điên. Rồi tại sân bay sẽ có nhӳng người mặc áo trắng chờ sẵn để giӳ tay con và áp tải con về bệnh viện tâm
thần gần nhất."
"Vậy đấy. Nhưng đó sẽ là mӝt tin tốt lành đó mẹ. Bởi vì đó là nơi duy nhất con có thể tìm thấy Maria."
Chương 15
Cứ như thể tất cả các cô gái có mái tóc màu hạt dẻ ở Rio đều đã tө tập lại trong công viên vậy. Và cũng cứ như họ đều có vẻ giống như Diana vậy. Nhưng ngay khi họ tӟi gần hơn thì anh chàng họa sӻ lại mӝt lần nӳa cảm thấy thất vọng. Suốt hai tối vừa rồi anh đã chờ đӧi Diana ở cùng nơi anh vẫn đứng, nhưng cô đã không xuất hiện.
Anh tӵ xỉ vả mình vì đã không làm theo kế hoạch đã đưӧc lên chương trình chỉ vì mӝt cô gái mà anh biết là không phải dành cho anh. Nhưng đơn giản chỉ là anh không thể bắt mình rời công viên đi đưӧc.
Đã từ rất lâu đến giờ, kể từ khi mất đi sӵ tӵ tin vӟi phương pháp thӱ và sai trong nhӳng câu chuyện tình, chàng họa sӻ không đưa mình vào bất kỳ mối tình nào nӳa. Qua thời gian, anh nhận ra rằng mỗi mӝt mối quan hệ mӟi sẽ chắc chắn có kết cөc là mӝt cuӝc chia tay mӟi, vậy nên anh quyết định sẽ kiếm cho mình mӝt nơi trú ẩn an toàn trong thế giӟi đӝc thân tӵ do, tӵ nhiên và hỗn đӝn.
Trưӟc đây anh đã coi mỗi lần chia tay là mӝt lần chuẩn bị cho mӝt mối tình tiếp theo và không nghĩ rằng mình đã mất đi thứ gì đó. Nhưng chẳng lâu sau anh hiểu ra rằng sӵ tan vӥ cӫa mối tình trưӟc sẽ vẫn còn ảnh hưởng tӟi mối tình tiếp theo.
Anh cũng nhận ra rằng hầu hết mọi người đều nghĩ họ không phải là người có lỗi mỗi khi kết thúc mӝt cuӝc tình. Tất cả bọn họ đều nghĩ rằng bản thân mình đã cho đi quá nhiều trong khi lại nhận đưӧc quá ít từ người mình yêu.
Đây là trường hӧp đúng cho cả anh và cô bạn gái gần đây nhất hồi họ chia tay ba năm về trưӟc. Hàng tuần liền sau khi chia tay anh đã cố gắng để hiểu điều nghịch lý này. Làm thế nào mà cả hai bên đều cho rằng mình không hề có lỗi đưӧc cơ chứ? Cho đến mӝt ngày, lúc đang quan sát hai con mòng biển, anh đã tìm ra câu trả lời mà mình vẫn hằng kiếm tìm.
Hôm đó anh đặt giá vẽ cӫa mình trên nhӳng mỏm đá, cách nơi anh ở không xa. Lúc đang mải mê vӟi bức vẽ thì anh bị phân tâm bởi mӝt con mòng biển bay lên từ mӝt mỏm đá gần đấy rồi lao xuống mặt nưӟc. Ngay lập tức mӝt con khác bay theo, từ mӝt mỏm đá đối diện nó cũng nhào xuống đúng chỗ con ban nãy. Rồi ngay khi chỉ cách mặt nưӟc trong gang tấc, cái chết đang ngàn cân treo sӧi tóc có thể gây ra bởi sӵ va chạm mạnh thì, vӟi mӝt loạt các thao tác uyển chuyển, chúng cùng bay trở lại lên bầu trời.
Như thể đang giang cánh ôm lấy nhau, chúng hòa nhịp, bay cao hơn, cách xa khỏi mỏm đá chúng vừa bay khỏi.
Quan sát hai con mòng biển bay lên, chàng họa sӻ nghĩ rằng, có lẽ để gắn bó đưӧc vӟi nhau trong mӝt cuӝc tình, điều đầu tiên là cần mӝt người không muốn gắn bó vӟi cuӝc tình cũ.
Tuy nhiên, hầu hết con người khi dấn thân vào mӝt cuӝc tình mӟi đều mang theo nhӳng nút thắt cũ cӫa mối tình cũ. Bất kể nhӳng thứ họ mang theo có là cảm giác bị hiểu nhầm, bị nghi ngờ hay thậm chí là mӝt bức tường thành bảo vệ, thì nhӳng nút thắt cũ ấy cũng vẫn ngăn cản không cho họ thấy thanh thản trong cuӝc tình mӟi. Có lẽ họ đúng khi nghĩ rằng mình không sai trong mối tình trưӟc; nhưng cái mà họ không nhìn ra đưӧc đó là: không phải người yêu cӫa họ đã sai mà chính họ đã không thể quên hết đưӧc nhӳng điều trong quá khứ.
Hai con mòng biển tӟi từ nhӳng mỏm đá khác nhau đã có thể bỏ lại đưӧc quá khứ ở phía sau, rồi cùng lao xuống mặt biển, tӟi tận mức "0" vì nhau. Chúng đã giải thoát cho nhau khỏi sӵ chia tách để có thể cùng nhau bay lên bầu trời.
Anh chàng họa sӻ có thói quen vẽ nhӳng con mòng biển từ ngày đó. Nhưng đôi lúc, con mòng biển cӫa anh trở nên mỏi mệt vì cứ phải bay mӝt mình và nó đã mong chờ quá lâu cái khoảnh khắc đưӧc lao xuống mặt biển. Có lẽ đây không phải bờ biển thích hӧp cho nó làm điều đó chăng? Nhưng nó vẫn không thể rời đi đưӧc. Nó phải tiếp tөc bay quanh bầu trời thôi.
Tӟi tận khuya chàng họa sӻ mӟi nhận ra rằng tối đó Diana cũng không đi dạo.
Chương 16
Nhӳng giấc mơ thậm chí cũng không chịu để cho giấc ngӫ trưa cӫa Diana kéo dài đưӧc nӱa tiếng. Cô cố gắng để tâm trí mình thoát khỏi nhӳng mảnh ghép khung cảnh cӫa mӝt lâu đài và mӝt vườn hồng. Không thể đưӧc. Nếu cô không thể vứt chúng ra khỏi đầu óc mình thì ít ra cô cũng muốn có thể hiểu đưӧc chúng nghĩa là sao. Nhưng điều đó cũng trở thành bất khả nốt.
Cô ngồi dậy, khoác lên mình bӝ đồ thể thao và đi mӝt đôi giầy mềm. Có lẽ đi dạo mӝt chút trong công viên hay tán gẫu vài phút vӟi anh chàng họa sӻ sẽ có thể giúp ích gì đó.
Lão hành khất vẫn ngồi trên tấm chiếu cӫa mình vӟi cái vẻ là mӝt ông vua hơn là kẻ ăn mày. Vừa thấy Diana đang đi tӟi, lão liền quay sang đếm nhӳng đồng xu. Cứ như thế ông ta đang cố tỏ ra là hôm nay ông cũng không có ý định sẽ nhận ra cô vậy. Diana chẳng thèm quan tâm. Cô không còn mong chờ lời giải thích nào từ lão ấy nӳa.
Anh chàng họa sӻ vẫn ở chỗ cũ cӫa mình như thường lệ và vẫn đang bận rӝn vӟi bức tranh cӫa anh.
"Ừm. Hôm nay màu sắc cӫa anh thế nào rồi?" – Diana hỏi. "Tốt. Thế còn cӫa cô thì sao?"
"Cũng không tệ thưa ngài..."
"Jon hoặc Mathias. Tùy cô chọn."
"Anh có hai tên cơ à?"
"Cũng là mӝt dạng phân hóa cá tính thôi mà. Đấy là nếu cô thích thì cứ chọn."
"Ý anh là sao?"
"Mathias muốn ở trên thế giӟi này và bị mê hoặc trong thế giӟi đó. Còn Jon thì muốn bay đi xa."
"Bay đi đâu?"
"Tôi không biết, tӟi nơi nào đó đối lập vӟi thế giӟi này. Có lẽ thế." "À. Tôi hiểu rồi... Mathias là mӝt cái tên khác thường ở đây." "Thì người ta cũng vẫn bảo thế mà," Mathias nói đúng như câu nói trong lần gặp trưӟc Diana đã dùng.
Diana mỉm cười rồi quay nhìn bức tranh. Bởi vì ở đó vẫn không có hình ảnh con mòng biển, nên cô có thể nói là nó chưa hoàn thiện. Mặc dù cô nhìn nó chăm chú mӝt lúc, nhưng vẫn không thể nghĩ ra đưӧc cái gì để bình luận về nó.
Sӵ im lặng cӫa cô và khả năng cô sẽ sӟm rời đi khiến Mathias cảm thấy khó chịu. Để đưӧc biết về cô nhiều hơn, anh đã không chỉ phải thay đổi lịch trình cӫa mình mà ngày qua ngày còn phải ở trong mӝt khách sạn rẻ tiền đến nưӟc tắm cũng phải dùng nưӟc lạnh, toilet thì bị tắc còn giường ngӫ thì vừa chật chӝi vừa bẩn thỉu.
"Cô thấy đấy. Hôm nay tôi không có nhiều cảm hứng lắm. Tôi đang nghĩ đến việc đi uống mӝt tách cà phê ở quán cafe đằng kia để thay đổi không khí. Cô muốn đi cùng tôi không?"
Diana ngập ngừng mӝt lát trưӟc khi trả lời vӟi vẻ thờ ơ: "À, chuyện đó tôi nghĩ là đưӧc. Tôi cũng cần nghỉ mӝt chút để lấy lại sức mà."
Mathias đặt cây bút vẽ cẩn thận vào cái khe trên khung để tranh. "Vậy chúng ta cùng đi nào."
Lúc tӟi gần quán cafe, anh nhận ra là nó có vẻ sành điệu hơn anh mong đӧi hay tưởng tưӧng.
Chương 17
Họ tӟi mӝt chỗ có nhӳng chiếc bàn phӫ da, nhӳng ngọn đèn tạo ra hiệu ứng ánh sáng đặc biệt và nhӳng cái chөp đèn bằng đồng nằm ở góc phòng. Vӟi kiểu quán như thế này, khách hàng sẽ rất sẵn lòng trả R cho mӝt tách càfe rồi ngồi vắt vẻo trên nhӳng chiếc ghế sắt chẳng thoải mái chút nào, vừa uống cafe vừa lắng nghe nhӳng âm thanh ồn ào, hỗn loạn bên trong. Mathias không thể nào tưởng tưӧng ra đưӧc có lúc tӵ mình đến mӝt nơi như thế này ngay cả khi anh có sống ở Rio cả trăm năm rồi đi nӳa. Nhưng thật không may là anh chẳng nhìn thấy mӝt quán cafe nào khác gần đây cả.
Lúc họ tӟi mӝt bàn cạnh cӱa sổ, chưa kịp ngồi xuống thì đã thấy anh chàng bồi bàn xuất hiện.
"Tôi có thể giúp gì anh chị ạ?"
Sau khi tống nhanh anh ta đi vӟi yêu cầu mӝt tách cafe vani kiểu Pháp và mӝt tách Espresso, Mathias liền nhìn quanh phòng, nhận xét.
"Đúng là mӝt nơi khơi gӧi cảm hứng."
"À, vâng. Cảm hứng. Tôi cũng đã từng có lần vẽ. Nhưng tôi thừa nhận rằng cảm hứng chưa bao giờ tìm gặp mình. Tôi nghĩ đó là sӵ khác biệt giӳa mӝt họa sӻ vӟi mӝt người chỉ vẽ đơn thuần." "Tôi không nghĩ là cứ nhất thiết phải có cảm hứng."
"Anh không nghĩ thế sao?"
"Vӟi tôi. Cảm hứng sẽ xuất hiện vào khoảng thời gian chúng ta cần để hoàn thiện mӝt bức tranh chứ không phải trong tӵ thân bức tranh. Vài bức tranh chỉ cần đôi ba ngày là xong; có bức lại chỉ có thể gọi là hoàn thiện sau vài năm. Và cũng không có nhiều khác biệt lắm trong nhӳng bức tranh cӫa tôi."
"Đúng vậy. Tôi cũng đang định hỏi anh về điều đó. Sao lúc nào anh cũng vẽ biển như thế? Sao anh không vẽ thứ gì khác?"
"Không. Gần đây thì không. Vài năm về trưӟc tôi đã trải qua khoảng thời gian bão tố và kể từ đó tӟi giờ tôi chỉ vẽ biển." "Có phiền không nếu tôi hỏi thêm về cơn bão tố đó?" "Nó rất lạ lùng. Nó bắt đầu có từ sӵ tan vӥ mӝt mối tình cӫa tôi. Mӝt ngày nọ tôi đӝt nhiên cảm thấy muốn cầm cái gậy bóng chày để đuổi hết nhӳng người tӟi gần tôi. Ngày tiếp theo thì tôi không thể làm gì khi thiếu vắng mọi người. Rốt cөc tôi quyết định sẽ đổ hết nhӳng ‘con sóng’ cӫa mình lên giấy vẽ vӟi nhӳng bức tranh về biển, vӟi hy vọng chúng có thể giúp tôi hiểu đưӧc mình."
"Thế còn chim mòng biển thì sao?"
"Đó là mӝt câu chuyện dài. Tôi e là cô không muốn nghe nó đâu."
"Anh cứ thӱ thì biết."
"Tôi có nhất định phải kể chuyện đó không?"
Thấy vẻ khăng khăng trong ánh mắt cӫa cô, anh bắt đầu kể cho cô nghe về cái ngày anh đã chứng kiến chuyến bay cӫa hai con mòng biển. Anh không đi vào chi tiết, nhưng Diana có thể hiểu ý nghĩa cӫa hình ảnh con mòng biển đơn đӝc trong nhӳng bức tranh cӫa anh.
Cẩn thận đặt tách cafe cӫa hai người lên bàn, anh bồi hỏi thêm họ có cần gì nӳa không. Thấy họ lắc đầu, anh chàng liền cúi chào và rút lui.
"Anh vẫn còn vẽ biển; vậy là cơn bão cӫa anh đã kết thúc chưa?" "Nó đã kết thúc rồi. Nhưng trong khoảng thời gian ấy tôi đã nhận ra đưӧc vài điều. Tôi nhận ra rằng tôi luôn thích vẽ nhӳng thứ khác nhau."
Diana có vẻ bối rối. Mӟi vài phút trưӟc anh nói anh chỉ thích vẽ cảnh biển, nhưng giờ anh lại bảo anh thích vẽ nhӳng thứ khác nhau. "Khi tiếp tөc vẽ cảnh cùng mӝt bờ biển hết ngày này sang ngày khác, tôi nhận ra rằng thứ mà tôi nghĩ thay đổi ít nhất thӵc ra lại thay đổi nhiều nhất. Đó là biển."
"Giống anh?" Diana hỏi, nhӟ lại mối liên hệ Mathias đã kết nối lúc trưӟc giӳa anh và biển.
"À, giống tất cả mọi người. Chúng ta đều nghĩ sáng nào nhìn vào gương chúng ta cũng thấy mӝt người giống như sáng hôm trưӟc. Bạn bè chúng ta cũng nghĩ rằng họ thấy cùng mӝt người ngay cả khi chúng ta chỉ gặp lại nhau sau vài năm."
"Đúng vậy. Và ngay cả khi họ nhận ra mӝt sӵ thay đổi thì thường nó chỉ là về cân nặng hay kiểu tóc..."
"Chính xác. Họ không bao giờ chịu để ý người đang đứng trưӟc mặt mình đã trở thành mӝt người mӟi... Bản thân tôi thì nghĩ rằng bất kỳ ai cũng có thể thay đổi chỉ trong vài ngày."
Diana cúi đầu, nghĩ về mọi chuyện gần đây đã khiến cô thay đổi nhiều đến thế nào.
Mathias nhẹ nhàng chạm vào cánh tay cô. "Tôi xin lỗi. Tôi có nói điều gì không phải không?"
"Không, không. Điều anh nói nhắc tôi nghĩ đến vài thứ. Thế thôi." Cúi người lại gần hơn, Mathias hỏi:
"Cô có muốn nói về chuyện đó không?"
"Ừm... có lẽ để sau."
Người bồi bàn lại quay ra để hỏi liệu họ có cần thêm gì không. Diana quay sang Mathias bảo: "Anh có dùng thêm gì không? Tôi định dùng ít bánh quy sô-cô-la."
"Vâng. Nghe có vẻ tuyệt đấy. Tôi cũng dùng bánh quy sô-cô-la." "Xin lỗi anh chị," người bồi bàn nói. "Tôi vừa mӟi phөc vө món bánh quy sô-cô-la cho mӝt bàn khác nên tôi rất tiếc chỉ còn lại hai chiếc. Tôi có thể chia đôi số bánh quy đó cho anh chị rồi cho thêm vào phần cӫa mỗi người mӝt chiếc bánh vani đưӧc không ạ?" Chần chừ mӝt lát rồi cả hai cùng đồng ý.
Chương 18
Bánh quy vẫn chưa thấy đâu, nhưng mải mê trò chuyện khiến họ chẳng phàn nàn gì. Tuy vậy Mathias vẫn muốn nhắc anh chàng bồi bàn để họ không bị mất mấy chiếc bánh quy vào tay nhӳng vị khách khác. Mãi đến lúc đó cậu phөc vө mӟi xuất hiện vӟi hai chiếc đĩa trên tay.
Cắn mӝt miếng bánh vani, Diana hỏi Mathias:
"Mөc tiêu cӫa anh là gì? Ý tôi là việc vẽ tranh cӫa anh ấy." "Tôi có mỗi mӝt mөc tiêu và đó là vẽ tranh."
"Tôi nghĩ, mөc tiêu phải là nhӳng hoạch định cho tương lai mà?" "Tương lai à?" Mathias mỉm cười. "Có mӝt câu nói mà tôi rất thích là: Khi thời gian càng trôi qua thì tương lai mà chúng ta mơ ưӟc lại chẳng còn gì khác ngoài mӝt quá khứ không thể chạm đến đưӧc."
Vừa cắn miếng bánh sô-cô-la cӫa mình, anh vừa băn khoăn không biết Diana có hiểu điều mình vừa nói hay không. Sau mӝt thoáng im lặng, Diana bảo:
"Tôi nghĩ ý cӫa anh là mӝt ngày trong tương lai sẽ trở thành quá khứ và chúng ta lại trông chờ đến ngày tiếp theo. Rồi ngày ấy cũng sẽ đến vì thời gian cứ trôi đi... Vậy nên mỗi ngày chúng ta coi là mӝt ngày cӫa "tương lai" sẽ không có gì khác ngoài mӝt "quá khứ" bị trì hoãn. Đó là mӝt quá khứ chưa bị thời gian đӝng đến... Tôi hiểu thế có đúng không?"
"Tôi chưa từng gặp ai hiểu điều đó hay hơn cô."
"Nhưng tất cả cái đó nghe có vẻ quá triết lý thì phải. Tôi không nghĩ là nó có bất cứ giá trị thӵc tế nào trong cuӝc sống hàng ngày." "Này," anh vừa nói vừa cười. "Tôi chỉ đang cố trả lời câu hỏi cӫa cô thôi mà."
"À. Xin lỗi anh."
"Thӵc ra tất cả nhӳng gì tôi muốn nói là tôi chỉ muốn đạt đưӧc nhӳng mөc tiêu cӫa mình trong khoảng thời gian duy nhất tồn tại – đó là hiện tại, mà thôi. Đó là lý do vì sao tôi chọn vẽ tranh là mөc tiêu duy nhất cӫa mình."
"Nhưng anh chắc chắn phải có mӝt kế hoạch dài hạn chứ?" "À. Có. Tôi có mӝt kế hoạch. Tôi đang dӵ định làm việc trên đường trở về thị trấn nhỏ mà tôi sống, gần Paranagua, bằng cách vẽ cảnh dọc theo bờ biển. Đến cuối mùa hè tôi sẽ có mӝt cuӝc triển lãm tại mӝt trong nhӳng nơi tôi đã từng vẽ."
Vậy là Mathias không phải người Rio... Thӵc ra thì cô cũng đã đoán là như thế rồi. Nhưng cái cách anh nói "thị trấn nhỏ mà tôi sống, gần Paranagua" cứ như thể anh đang nói về mӝt nơi nào đó chẳng có gì quan trọng, làm dấy lên trong lòng Diana mӝt cảm giác tương tӵ. Cảm giác cô đơn.
"Rồi," Mathias cắt ngang dòng suy nghĩ cӫa cô. "Tôi thậm chí đã lập kế hoạch đặt tên cho triển lãm đó là: Sӵ thay đổi cӫa biển Brazil..."
"Nghe có vẻ đưӧc đấy."
"Nhưng tôi thӵc sӵ không biết liệu mình có thể hoàn thành đưӧc dӵ án này đúng thời hạn hay không. Và còn rất nhiều thứ khác mà tôi không biết nӳa... Nếu tôi hoàn thành đưӧc dӵ án này đúng thời hạn, liệu tôi có đӫ ngân sách cho mӝt cuӝc triển lãm hay không? Rồi nếu có thì tôi sẽ tìm chỗ nào thích hӧp để thӵc hiện nó? Và nếu tôi cũng có thể làm điều đó thì liệu tôi có đưӧc các nhà chức trách đồng ý hay không? Rồi nếu đưӧc thì sẽ quảng bá nó thế nào? Nếu tôi cũng có thể làm đưӧc điều đó nӳa thì liệu có ai quan tầm đến tranh cӫa tôi không? Nếu họ quan tâm thì liệu tôi có thấy hài lòng không? Ngay cả khi mọi thứ đều theo kế hoạch mӝt cách hoàn hảo thì liệu tôi có thấy hạnh phúc không? Nếu tôi hạnh phúc thì hạnh phúc đó kéo dài đưӧc bao lâu? Ngay cả khi nó có kéo dài rất lâu đi nӳa thì tôi có vưӧt qua đưӧc nỗi sӧ hãi rằng mӝt ngày nào đó mình sẽ để tuӝt mất nó không? Rồi mӝt loạt nhӳng thứ tôi không biết cứ thế tiếp tөc, tiếp tөc…"
"Rồi tiếp tөc..." Diana xen vào.
"Cô thấy đấy, đó là lý do tại sao tôi quyết định lấy việc vẽ tranh là mөc tiêu cӫa mình."
"Vậy, thӱ nói về cuӝc triển lãm nhé. Nếu nó diễn ra thì anh sẽ chọn nơi nào để tổ chức?"
"Tôi cũng chưa biết; lúc trưӟc tôi đã định sẽ tổ chức ở nơi nào tôi vẽ đưӧc bức tranh đẹp nhất."
Cả hai đều đã ăn hết chiếc bánh đầu tiên cӫa mình. Diana vẫn còn mӝt chiếc bánh quy sô-cô-la trong đĩa, chiếc bánh quy vani cӫa Mathias vẫn còn. Sӵ khác biệt trong cách họ chọn chiếc bánh thứ nhất để ăn khiến Diana chú ý. Cô thì giӳ chiếc cô thích nhất đến lúc cuối cùng trong khi Mathias ăn chiếc mình thích trưӟc.
Giờ đến lưӧt mình đây, Diana nghĩ thầm. "Nhìn này," cô chỉ tay vào chiếc bánh sô-cô-la trên đĩa cӫa mình. "Chiếc bánh này cũng chỉ ra rằng tương lai hấp dẫn tôi nhiều hơn anh. Ngay từ khi còn nhỏ tôi đã luôn để dành nhӳng đồ ăn tôi thích nhất cho đến lúc cuối cùng. Nhưng hầu hết mọi lần khi tôi định ăn nó thì bөng tôi đã no căng rồi. Tôi e đó cũng là điều xảy ra hôm nay."
"Cô quá no và không thể ăn đưӧc nó nӳa sao? Vậy thì tôi đoán là chiếc bánh cӫa cô sẽ đưӧc để lại trong quá khứ mà không hề đưӧc đөng tӟi."
Họ cùng nhìn nhau cười cho đến khi cả hai người cùng cảm thấy phải quay nhìn đi nơi khác.
Diana nhìn đồng hồ trên tay mình. "Ồ. Cũng muӝn rồi đấy." Mathias gọi thanh toán.
"Diana này. Đây là tùy vào cô. Nhưng nếu có bất cứ điều gì cô muốn nói thì tôi rất sẵn lòng lắng nghe."
Mắt Diana hơi nhòa đi mӝt lát, rồi khi lấy lại bình tĩnh, cô bắt đầu tóm lưӧc nhӳng điều mình đã trải qua trong vòng vài tháng vừa rồi. Mathias lắng nghe chăm chú khi Diana kể chuyện cӫa mình cho anh. Lúc cô kể xong, anh không biết nên làm thế nào. Tất cả nhӳng gì anh có thể nói lúc đó là "Tôi rất lấy làm tiếc."
"Điều làm tôi buồn nhất đó là ý nghĩ mẹ tôi không còn tồn tại nӳa." Diana tiếp tөc. "Như thế còn tệ hơn cả bị bỏ lại mà không có mẹ. Tôi ưӟc gì mẹ mình vẫn còn sống, ở mӝt nơi nào đó, thậm chí đó là nơi mà tôi không thể nhìn hay nghe thấy giọng bà."
Mathias nhận thấy nhӳng giọt lệ trong mắt cô.
"Diana," anh nói nhẹ nhàng. "Anh có thể không bao giờ cảm nhận đưӧc nỗi đau khổ cӫa em. Không ai có thể. Vậy nên bất cứ điều gì anh nói cũng sẽ không có ý nghĩa nhiều... Anh biết là chuyện này không hoàn toàn giống chuyện cӫa em. Nhưng sau khi bà anh mất, anh đã rất buồn. Chỉ là anh không biết làm thế nào để chấp nhận chuyện đó. Nhưng rồi anh đọc mӝt câu chuyện từ trong sách. Nó đã làm anh rung đӝng."
Diana nhӟ lại nhӳng câu chuyện mà mẹ đã kể cho mình nghe, khiến cô không thể kìm đưӧc nưӟc mắt.
"Em rất muốn nghe nó."
"Đưӧc rồi. Chuyện là ngày xưa có mӝt con sóng ngoài biển khơi, cứ mải cuốn trôi, cuốn trôi, tận hưởng ánh nắng mặt trời ấm áp và cơn gió trong lành. Nó cười nhạo tất cả mọi thứ xung quanh mình trên đường chạy xô vào bờ. Rồi đӝt nhiên nó nhận ra rằng nhӳng con sóng ở phía trưӟc mình, từng con mӝt đang va phải ghè đá, bị vӥ tan ra thành nhӳng mảnh nhỏ. "Ôi Chúa ơi!" nó gào khóc. "Kết cөc cӫa mình cũng sẽ giống như họ mà thôi. Rồi mình cũng sẽ bị đâm vào đó rồi biến mất!" Rồi có mӝt con sóng khác đi ngang qua, thấy con sóng kia đang buồn rầu, nó bèn hỏi: "Sao cậu lại lo lắng như thế? Nhìn kìa, trời vẫn đẹp, nắng vẫn ấm, hãy cứ cảm nhận cơn gió trong lành đi..." Con sóng ban đầu liền trả lời: "Cậu không thấy sao? Cậu không thấy nhӳng con sóng kia đã phải va vào đá dӳ dӝi thế nào à? Hãy nhìn cách họ biến mất xem. Thật là kinh khӫng. Chúng ta sẽ nhanh chóng biến mất cũng giống như họ mà thôi." "Ô. Thế là cậu không hiểu rồi," con sóng thứ hai đáp. "Cậu không phải là mӝt con sóng. Cậu là mӝt phần cӫa biển cả."
Câu chuyện và lòng trắc ẩn Diana nhìn thấy trong mắt anh, lúc anh kể chuyện khiến cô cảm thấy phần nào đưӧc an ӫi. Cô bỗng thấy muốn đưa tay mình ra chạm vào tay anh đang đặt trên bàn. Nhưng cô kịp ngăn mình lại, thay vào đó cô gật đầu đồng tình.
Cậu bồi bàn xuất hiện vӟi hóa đơn đưӧc kẹp trong mӝt vỏ sò. Thấy Diana chuẩn bị cầm lấy hóa đơn, Mathias vӝi bảo. "Thôi nào. Anh mời em cơ mà."
Lúc đi cùng Mathias về công viên, Diana chӧt nhӟ lại lời cӫa người hành khất. "Cô gái đó giống hệt cô. Mӝt ngày nào đó cô ấy sẽ gặp anh chàng họa sӻ."
Trong mӝt thoáng cô đã nghĩ đến việc kể chuyện này cho chàng họa sӻ nghe để anh không nhầm Maria vӟi cô nếu có ngày nào đó nhӳng con đường đưa họ lại gần nhau. Nhưng cô không muốn lão hành khất tham gia vào chuyện cӫa mình nên cô lại thôi.
Khi đã về tӟi giá vẽ cӫa anh, Diana đưa tay ra: "Tối nay em đã có khoảng thời gian rất tuyệt, Mathias ạ. Hoặc Jon. Cám ơn anh." "Không. Anh phải cám ơn em mӟi đúng."
Diana đã nghĩ đến việc hỏi xem khi nào anh rời Rio. Cô cũng muốn nói thêm là anh có thể tìm thấy cô ở khách sạn phía dưӟi đường kia và thậm chí cô còn có thể giải thoát cho anh khỏi cái khách sạn rẻ tiền kia bằng việc cho anh dùng mӝt phòng trong khách sạn cӫa mình. Nhưng rồi cô lại nói lời tạm biệt và rời đi mà không đề cập đến bất cứ điều gì trong nhӳng điều mình nghĩ.
Chương 19
Đã quá nӱa đêm lúc Diana từ phòng vẽ cӫa cô đi xuống dưӟi nhà. Cô nằm vật xuống giường mà chẳng nghĩ gì tӟi nhӳng vệt sơn vẫn còn bám đầy trên áo. Rồi đúng như cô đã dӵ đoán, bӝ chăn ga bị bôi đầy nhӳng vệt sơn xanh. Đó là cái giá hӧp lý để trả cho việc vẽ biển, cô thầm nghĩ.
Thӵc ra thì thứ đáng để đổ lỗi không hẳn là đề tài cӫa bức tranh, mà là cách vẽ mà cô mӟi thӱ nghiệm. Cô đã bắt đầu vẽ bằng cách mặc kệ tất cả nhӳng quy tắc vẽ tranh thông thường cô đã đưӧc học trong nhӳng giờ nghệ thuật. Cô đã bóp cả cái tuýp sơn màu xanh lên lòng bàn tay, rồi theo nhӳng giai điệu huyền bí cӫa Loreena McKennitt, cô đã dùng cả hai bàn tay để tạo lên nhӳng vòng tròn ngẫu hứng trên mặt vải.
Theo mӝt cách nào đó, Diana có cảm giác mình mắc nӧ Mathias vì anh đã giúp cô tìm về vӟi việc vẽ tranh sau mӝt thời gian dài. Quan trọng hơn nӳa là câu chuyện mà anh kể đã khiến cô cảm thấy tốt hơn đôi chút. Cô không muốn mất đi cảm giác này, thậm chí còn muốn cảm giác ấy tăng lên bằng cách làm việc gì đó để mẹ cô có thể hài lòng.
Cô vӟi tay lấy chiếc phong bì màu xanh lá ở mé đèn. Cô đọc lá thư thứ hai cӫa Maria mӝt lần nӳa.
Lá thư số: 2
"Lối đi trong khu vườn"
Ngày 22 tháng Hai
Mẹ thương yêu cӫa con,
Trong nhӳng năm con còn thơ ấu, mặc dù người ta nói về mẹ theo mӝt cách khác nhưng con vẫn luôn đau đáu trong lòng giấc mơ đi tìm mẹ. Nhưng rồi thời gian qua đi, con có thể thấy sức mạnh ấy trong con giảm dần khi luôn phải đối mặt vӟi nhӳng nỗ lӵc không
ngừng cӫa người ta, nhằm biến cách nghĩ cӫa con thành giống như cách nghĩ cӫa họ.
Rồi mӝt đêm, con đã mơ. Con thấy mình ở trên mӝt chiếc thuyền gỗ nhỏ, đang theo dòng nưӟc trôi ra đại dương. Lúc đó con mặc mӝt chiếc váy ngӫ màu trắng và đӝi mũ màu vàng cam. Trời lúc đó sáng rõ lắm, nhưng con thuyền lại chẳng có buồm hay người chèo thuyền nào cả. Vậy mà không hiểu sao nó có thể đưa con ra tận đó đưӧc. Lúc con đang chờ đӧi trong mỏi mòn thì con nghe thấy tiếng mẹ từ trên cao, phía sau nhӳng đám mây xám.
"Maria, quay về vӟi mẹ đi."
"Mẹ ở đâu, mẹ?"
"Con chưa mất mẹ; Mẹ luôn bên cạnh con."
"Vậy sao con không thể trông thấy mẹ?"
"Bởi vì con không ở cùng mẹ."
"Làm thế nào mà con ở cùng mẹ đưӧc chứ?"
"Hãy nhìn vào chính mình để thấy mẹ."
“Con không thể làm thế đưӧc."
"Vậy thì hãy cố thấy mẹ trong nhӳng món quà cӫa mẹ." Rồi đӝt nhiên có mӝt tiếng sét chói tai và bầu trời như mở ra trưӟc mắt. Mӝt bàn tay ánh sáng thò xuống, nhấc chiếc mũ ra khỏi đầu con và thay vào đó bằng mӝt chiếc mũ miện đưӧc kết bằng hoa hồng trắng. Bàn tay đó là tay mẹ, mẹ ạ. Và chiếc mũ miện ấy là chiếc mũ đẹp nhất con từng đưӧc nhận.
Ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu cӫa chiếc mũ trong nưӟc, con đã không khỏi thấy thán phөc món quà cӫa mẹ. Rồi mӝt cơn giông tố lӟn nổi lên. Con thuyền chòng chành hết sang bên này lại nghiêng sang bên kia giӳa nhӳng con sóng cao ngút đầu. Con nằm ép mình dưӟi lòng thuyền và bắt đầu nức nở. "Cứu con vӟi, mẹ ơi!"
Mӝt lát sau gió tạnh, mưa bắt đầu rơi và biển trở nên hiền hòa hơn.
Lúc con nhìn lại bóng mình trong nưӟc lần nӳa, con thấy chiếc mũ miện đã không còn trên đầu mình nӳa. Lúc đó con cảm thấy như mọi thứ mình có đều đã mất hết. Con thấy mình như mӝt dòng sông
khô cạn, mӝt con chim bị gẫy cánh, mӝt bông hồng không có hương thơm... Nhưng dù vậy con vẫn là sông, là chim, là hoa hồng. Con phải đi tìm chiếc mũ miện cӫa con ngay lập tức.
Con đã tìm khắp thuyền. Con tìm nó trên biển, trên trời... Nhưng con vẫn không thấy.
Con lại gọi mẹ:
“Mẹ ơi, mũ miện cӫa con đâu?"
"Hãy cúi đầu xuống, Maria."
Ngay khi vừa cúi đầu xuống, con liền thấy bóng mình trong nưӟc và con thấy chiếc mũ miện cӫa con chỉ bị trưӧt ra phía sau đầu mà thôi. Rồi mẹ lại nói vӟi con lần nӳa. Nhưng lần này giọng cӫa mẹ không đến từ trên trời nӳa mà từ nhӳng bông hồng trên chiếc mũ miện cӫa con.
"Maria, con cӫa mẹ. Để không bao giờ nghĩ mình đã mất nó thì con đừng tìm kiếm vì con đã có nó rồi mà."
Rồi ngay khi đó mӝt lâu đài bỗng hiện ra ở giӳa biển. Gần lâu đài có mӝt khu vườn; hoa hồng mọc um tùm, leo đầy trên nhӳng bức tường bao. Phía sau nhӳng bức tường tiếng chim sơn ca đang vang lên thánh thót.
Mẹ lại nói vӟi con lần nӳa:
"Nếu con muốn nghe giọng cӫa mẹ, hãy bưӟc vào lối đi trong khu vườn. Hãy nắm tay người chӫ vườn và lắng nghe nhӳng bông hồng."
"Nhưng mẹ ơi. Nó ở xa quá. Giӳa con và khu vườn là biển cả, mà con lại không biết bơi."
"Đừng sӧ. Con chỉ cần bưӟc đi mà thôi. Nếu con để lại hành lý cӫa mình thì nưӟc sẽ mang con đi."
"Nhưng con không có hành lý gì mà."
"Nưӟc sẽ không đưa con đi nếu hành lý cӫa con nặng quá đâu. Vậy nên con hãy để nó xuống và cứ bưӟc đi thôi."
"Nhưng mẹ ơi. Lối đi đó sẽ dẫn con đến đâu?”
"Đến vӟi mẹ."
"Vậy thӵc sӵ là con có thể về lại vӟi mẹ trong thế giӟi này hả mẹ?"
"Đúng thế. Trong thế giӟi này."
Con đã không thể quên đưӧc giấc mơ đó cӫa mình và con đã sống vӟi hy vọng mӝt ngày nào đó giấc mơ ấy sẽ thành hiện thӵc. Ba năm sau, khi con đi du lịch cùng bạn và gia đình cô ấy, con thấy mӝt vườn hồng phía sau nhà khách – nơi chúng con ở. Hơn nӳa, con còn thấy cả lâu đài Topkapi – nó rất giống lâu đài con đã thấy trong giấc mơ. Ngay khi thấy khu vườn và lâu đài đó, con đã cảm thấy đó chính là nơi mẹ muốn con tӟi. Con không thể nhầm đưӧc.
Chӫ nhà khách – bà Zeynep Hanim, là mӝt người rất khác thường; Bà là mӝt người "không giống mọi người". Bà ấy là Người nào đó biết mà con đã mong chờ rất lâu, là người có thể giúp con nghe thấy giọng cӫa mẹ. Bà ấy đã cho con nhӳng cuӝc đi dạo thần kỳ trong vườn hồng, rồi còn dạy con cần phải làm gì để có thể nghe thấy nhӳng bông hồng nӳa. Sau đó nhiều năm, nhӳng hạt giống bà gieo trong trái tim con đã giúp con có thể nghe thấy tiếng mӝt bồng hồng nói vӟi mình ở chính ngôi nhà cӫa con.
Hy vọng trong lá thư tiếp theo con sẽ kể đưӧc cho mẹ nghe về chặng thứ ba trong hành trình về vӟi mẹ cӫa con.
Con yêu mẹ....
Maria
Đây không phải lần đầu tiên Diana đọc lá thư này. Nhưng lần này cô có cảm giác hơi khác trưӟc mӝt chút. Cô nghĩ tӟi việc người em song sinh cӫa mình đã dùng cả cuӝc đời để kiếm tìm mẹ như thế nào, nhӳng cảm xúc mãnh liệt con bé đã có vӟi mẹ và sӵ kiên trì, bền bỉ không hề giảm theo thời gian trong việc tìm mẹ cӫa con bé...
Nhưng cũng có thể Maria đã tưởng tưӧng lên quá nhiều. Có lẽ trong thư nó chỉ đang nói về nhӳng điều mà nó muốn chứ không phải thӵc tế cuӝc sống cӫa nó. Có thể nó bị điên, hoặc cũng có thể nó là mӝt người yêu tưởng tưӧng. Nhưng có mӝt điều chắc chắn đó là Maria rất yêu mẹ... Quan trọng hơn là Maria đã cố để giӳ mẹ trong trái tim mình trong suốt bao nhiêu năm. Đó là điều mà Diana thấy khó có thể làm đưӧc.
Còn giờ đây, tại thời điểm Maria nghĩ mình sắp đưӧc gặp mẹ, nó lại mất mẹ mãi mãi. Có lẽ thậm chí Maria còn chưa biết điều này. Hoặc cũng có thể nó đã biết rằng mẹ sắp mất nên đã quyết định đi tìm cuӝc sống riêng cӫa mình, để nó có thể ở bên mẹ nhanh đến hết mức có thể.
Trong giấc mơ cӫa Maria, mẹ đã bảo Maria rằng nó sẽ gặp mẹ trong thế giӟi này. Nhưng thế giӟi tưởng tưӧng mà Maria dӵng lên cho mình đã sөp đổ vì lời hứa đó đã biến thành mӝt lời nói dối. Maria sẽ không bao giờ có thể gặp mẹ trong thế giӟi này nӳa.
"Cũng giống như mình," Diana thì thầm.
Chương 20
Đến nӱa đêm, Mathias đã hoàn thành xong bức tranh cӫa mình. Nhưng anh vẫn nán lại trong công viên cho tӟi tận khi trời hӱng sáng và vật lӝn vӟi câu hỏi mà suốt đêm anh vẫn chưa trả lời đưӧc là: Liệu anh có nên thay tên cӫa cuӝc triển lãm thành "Sӵ thay đổi cӫa Biển Rio de Janeiro" hay không?
Vùng biển dọc theo đường bờ biển này cũng liên tөc thay đổi, vậy nên anh có thể thuê mӝt nhà nghỉ nhỏ dọc bờ biển cho mùa hè sắp tӟi và vẽ tất cả nhӳng bức tranh cӫa mình tại công viên này. Chắc chắn nó sẽ rất thú vị. Nhưng lúc này đưa ra quyết định vӟi anh quả là mӝt việc khó khăn. Vì để có mӝt mùa hè đầy cảm hứng thì anh không muốn bắt đầu mӝt mối quan hệ mӟi mà anh biết nó sẽ không kéo dài đưӧc lâu.
Đi bӝ về phía chiếc jeep cӫa mình, anh lấy ra hai chai coca từ thùng lạnh – hành đӝng đó không thể qua mắt đưӧc lão hành khất – người vẫn chưa rời chỗ ngồi cӫa mình suốt cả ngày làm việc tӟi giờ. "Ê anh chàng ngốc!" Lão ăn xin hét to. "Lại đây đi!"
Lão cầm lấy chai coca mà anh chàng họa sӻ vừa đưa cho. "Cậu có mỗi coca cho buổi sáng thôi à? Tôi đã nói mӝt hӝp tăng lӵc cӥ lӟn cơ mà."
"Ông nói, ông đọc đưӧc mặt người khác, đúng không?" "Nếu tôi đã nói thế thì nó đúng là thế đấy. Nhưng nó không miễn phí đâu, con trai ạ. Đi thẳng vào vấn đề xem nào."
"Chỉ là lúc này tôi đã ghi vӝi mӝt danh sách vӟi mười phẩm chất. Danh sách đó có tên là "Mẫu phө nӳ mà tôi đang tìm kiếm". Ông biết không, cô ấy chỉ phù hӧp vӟi hai tiêu chí trong số mười tiêu chí đó. Và tôi nghĩ là tôi ghét phải làm toán."
"Cái danh sách đó cӫa cậu thì có liên quan gì đến tôi nhỉ? Cậu muốn gì từ tôi nào? Cứ nói toạc móng heo ra đi."
"Tôi nghĩ có thể ông sẽ nói cho tôi biết đưӧc điều gì đó về mөc đầu tiên trong danh sách cӫa tôi – mөc mà vӟi tôi nó quan trọng hơn tất cả nhӳng thứ còn lại."
"Thế cái mөc đó nó thuӝc thể loại gì?"
"Nó là ánh sáng trên mặt cô ấy."
"Ôi trời! Ôi trời! Đó là thứ ánh sáng gì vậy chứ?"
"Mӝt thứ ánh sáng mà tôi chưa bao giờ thấy ở bất cứ gương mặt nào khác. Nhưng tôi sẽ nhận ra nó ngay khi tôi thấy nó. Thật không may là cô ấy cũng không có ánh sáng ấy."
"Vậy ánh sáng đó có tác dөng gì con trai?"
"Đó là mӝt dấu hiệu cho tôi biết rằng tôi đã tìm đưӧc người bạn tâm giao cӫa mình."
"Bạn gì cơ? Đừng có dùng từ khó hiểu thế chứ. Ta không giỏi về từ ngӳ đâu."
Mathias chỉ ra phía biển:
"Mỗi ngày, cả ngàn người nhìn nó, nhìn cùng mӝt thứ đó. Hầu hết mọi người đều thấy biển, nhưng có thể vài người trong số họ thấy thứ khác, không phải biển. Tôi băn khoăn là không biết có ai từng thấy mӝt sa mạc khô cháy hay mӝt ngọn núi ở đó không?"
"Ôi trời! Đừng có làm thế vӟi ta, con trai. Đừng làm thế." "Nếu có ngày tôi nói rằng tôi thấy mӝt sa mạc trong khi đang nhìn biển thì liệu có ai tin tôi không?"
"Ôi không. Cậu đã làm thế. Cậu đã làm thế. Hãy cho lão già này nghỉ mӝt chút và nói cho lão biết cậu đang nói về điều gì thôi." "Thì tôi đang giải thích cho ông hiểu thế nào là bạn tâm giao mà. Bạn tâm giao là người sẽ tin tôi ngay cả khi cả thế giӟi nghĩ rằng tôi đang lừa dối. Hơn thế nӳa, cô ấy còn là người chỉ cho tôi thấy nhӳng đөn cát nằm khuất nẻo mà tôi chưa nhận ra nӳa." "Thôi, thôi. Dừng ngay đi!" Lão hành khất nói và ra dấu đã hết thời gian.
"Con trai ạ. Từ giờ trở đi, cậu sẽ phải trả tiền cho nhӳng gì cậu nói vӟi lão già này. Mỗi từ cậu nói ra mà không đưӧc tôi đồng ý cậu sẽ phải trả mӝt Real."
Mathias mỉm cười.
"Ta chỉ có mỗi mӝt thứ để nói vӟi cậu thôi con trai. Ta xin lỗi nhưng khả năng đọc gương mặt cӫa ta không làm đưӧc gì vӟi thứ ánh sáng mà cậu muốn thấy trên gương mặt cӫa quý cô kia. Cậu nghĩ tìm thấy ánh sáng trên mӝt gương mặt là dễ sao? Trong suốt cả cuӝc đời mình ta cũng mӟi chỉ thấy nó mӝt lần. Đó là trên gương mặt cӫa cậu em Joe cӫa ta. Ta đã nhìn thấy ánh sáng đó trên mặt cậu em Joe cӫa mình. Đó là ánh sáng thӵc sӵ. Hồi đó là năm 1962. Chiếc Cadillac. Hàng mӟi, cũng bằng kim loại. Nó có tên là Ngọc trai đen. Ta lúc đó đang làm việc vӟi mấy cánh cӱa cӫa nó còn Joe thì mở to mắt nhìn. Trông có vẻ như chính chúng ta làm ra nó vậy. Đӝt nhiên chúng ta nghe thấy tiếng bưӟc chân nên ta quay sang Joe. Lúc đó mắt ta bị lóa đi. Tất cả là nhờ ánh đèn 500 Watt cӫa cảnh sát. Lúc đó gương mặt Joe phӫ đầy ánh sáng. Sáng quá, sáng quá! Thế đấy, Joe tinh quái cӫa chúng ta, nó đã đưӧc chiếu sáng."
Mathias cười phá lên.
"Con trai, hãy nói vào vấn đề chính nhé. Cậu sẽ ở lại hay ra đi nào?"
"Thế ông nghĩ tôi đang làm gì ở đây vào cái giờ này chứ? Tôi chào đón mọi lời gӧi ý. Nhưng có mӝt thứ tôi biết rõ đó là: Nếu tôi rời đi thì đó là điều tốt. Nó là điều tốt nhất cho cả hai chúng tôi, để không phải tiến xa hơn bưӟc nào nӳa. Tôi thì đã đi quá xa. Tôi đã nhận ra nó ngay từ đầu nhưng tôi không thể dừng lại đưӧc. Tôi đã nói chuyện vӟi cô ấy, mời cô ấy đi cafe, kể cho cô ấy nghe về tôi và đã cố gắng để hiểu cô ấy. Tệ hơn là tôi còn cố để gây ấn tưӧng nӳa chứ. Đáng ra tôi không nên làm bất cứ điều gì trong số đó cả. Còn bây giờ thì tôi đang nghĩ đến việc ra đi mà thậm chí không chào từ biệt. Ông thӱ nói xem, tôi nên làm thế nào?"
"Đi đi, con trai."
"Đi xa khỏi ông hay khỏi thành phố này?"
"Đừng hỏi ta câu mà cậu đã biết rõ rồi. Vӟi ta, ta bảo ở lại, nhưng cậu thì lại nói đi. Về phần ta, ta nói hãy tận hưởng, và hãy tìm hiểu về quý cô kia, hãy đến vӟi cô ấy và cùng hạnh phúc. Nhưng cậu, cậu lại chuẩn bị rời đi. Cậu đến vӟi ta là vì cậu không thể bắt
mình nói ở lại đưӧc. Trưӟc khi cậu ngồi xuống, ta đã thấy trên mặt cậu hiện rõ rằng cậu sẽ ra đi. Đó là cách ta đọc nhӳng gương mặt, con trai ạ. Hai chai coca lӟn mất 9 Reais, vậy nên cậu là khách cӫa ta. Ta là mӝt người đàn ông tӵ trọng, cậu đừng quên điều đó, và ta tôn trọng nghề cӫa mình."
Sau mӝt thoáng giӳ im lặng, Mathias liền chìa tay ra cho ông hành khất.
"Tôi sẽ nhӟ nhӳng cuӝc nói chuyện cӫa chúng ta đấy, ông bạn ạ."
Chương 21
Mathias đã nói vӟi cô rằng: "mӝt người có thể thay đổi chỉ trong vài ngày". Mӝt ngày nào đó liệu điều ấy có thành hiện thӵc không? Liệu mӝt người nhạy cảm và đầy quan tâm như thế mӝt ngày nào đó lại có thể thức dậy, bỏ đi mà không cần chào từ biệt không?
Mình e là anh ấy có thể. Diana tӵ nhӫ khi cô không thấy anh suốt sáu tối vừa qua.
Vừa trở về nhà từ buổi đi dạo tối, Diana liền xem khắp các số trong danh bạ điện thoại cӫa mình và băn khoăn sao mình có thể biết nhiều người như thế. Từ đống số điện thoại ấy cô có thể gọi mӝt trong số nhӳng cô bạn gái để mời tӟi dùng mӝt tách càfe, và nếu như trưӟc đây thì cô sẽ đưa chӫ đề này ra thảo luận. Rồi cô sẽ đưӧc nghe mӝt vài kịch bản mà ở đó bạn cô đã gạch chân nhӳng lý do hӧp lý cho việc tại sao chàng họa sӻ lại ra đi như thế. Và rồi cô sẽ nhanh chóng bị thuyết phөc rằng lý do không phải vì cô đã không có sức hấp dẫn vӟi anh và hình ảnh cӫa cô sẽ không hề bị phai nhạt trong anh.
Mình không nghĩ Maria sẽ hành đӝng theo cách này, Diana nghĩ thầm.
Cô ném cuốn danh bạ điện thoại lên bàn. Không phải vì cô đang ganh đua vӟi Maria mà chỉ là cô không còn cảm thấy thích gọi cho ai nӳa. Nhưng rồi cô lại quay mӝt số điện thoại – số cӫa văn phòng du lịch ở khách sạn.
"Xin chào. Tôi có thể giúp gì cho quý khách ạ?"
"Chào Caroline. Diana đây. Tôi muốn cô làm giúp tôi mӝt việc. Nếu tôi không nhầm thì lâu đài Topkapi là ở Istanbul phải không? Sau khi kiểm tra lại thì cô có thể đặt cho tôi mӝt chuyến bay vào thứ Sáu đưӧc không? Cô cứ để vé khứ hồi tӵ do thời gian đi."
"Tôi có nghe đúng không cô Oliveira, cô nói vào thứ Sáu đúng không?"
"Đúng thế. Tôi vừa nói thế."
"Nhưng còn lễ tốt nghiệp cӫa cô vào Chӫ Nhật mà cô Oliveira? Nó bị hoãn rồi sao?"
"Không. Nhưng tôi phải đi ngay."
"Mọi thứ vẫn ổn cả chứ ạ?"
"Đừng lo Caroline. Mọi thứ vẫn bình thường."
Phần 2
Chương 22
Lúc viên phi công thông báo rằng máy bay sắp hạ cánh thì lá thư mà Diana đã đọc mấy lần trong suốt chuyến bay vẫn nằm trong tay cô.
Lá thư thứ 3
“Sӵ hӫy diệt trong vườn hồng"
Ngày 01 tháng Ba
Mẹ thương yêu cӫa con,
Khoảng mӝt năm về trưӟc, có mӝt khoảng thời gian mà con hầu như không thể ăn hay uống gì cả. Con bị mất cảm giác hứng thú vӟi tất cả nhӳng thứ mà trưӟc đây con từng thích. Con không rời khỏi phòng mà dùng toàn bӝ thời gian để bầu bạn vӟi nhӳng bông hồng cӫa mình. Chúng đã bắt đầu tỏa hương rồi mẹ ạ. Trưӟc đây con chưa bao giờ ngӱi thấy hương thơm này.
Khắp các góc trong phòng con đều có hoa hồng. Đây là nhӳng bông hồng con đã bắt đầu trồng từ khi con trở về từ khu vườn. Con cảm thấy mình giống như mӝt cô bán hoa – không thể nào tӵ bán đi nhӳng bông hoa cӫa chính mình.
Vào mӝt ngày nọ, có điều gì đó rất lạ xảy ra: Con đã nghe tiếng nhӳng bông hoa thở. Chuyện đó cứ tiếp diễn trong nhiều ngày. Thỉnh thoảng còn có mӝt cơn gió mát thoảng ra từ chúng, lưӟt qua tóc con như thể xua đi tất cả nhӳng dấu vết cӫa quá khứ trong đầu con vậy.
Mӝt buổi tối, cơn gió ấy trở nên mạnh hơn, và ngày càng mạnh hơn khi đêm về khuya, rồi tắt dần khi trời hӱng sáng. Rồi đӝt nhiên cả căn phòng tràn ngập ánh sáng, sáng đến lóa cả mắt. Tất cả mọi
chỗ đều sáng bừng lên, sáng đến nỗi con không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì. Không gian tĩnh lặng bao phӫ cả căn phòng. Rồi mӝt bông hồng phấn ở đầu giường nói chuyện vӟi con, phá vӥ sӵ im lặng đó. Nhưng giọng nói lại không phải thoát ra từ bông hồng mà là từ con, từ sâu thẳm bên trong tâm hồn con! Giọng nói ngày mӝt lӟn hơn, cứ lӟn dần lên đến nỗi con không thể nghe thấy gì, không thể trông thấy cũng không thể ngӱi thấy gì hết. Tất cả nhӳng gì con có thể nghe, có thể nhìn, có thể ngӱi thấy chính là tiếng nói cӫa bông hồng.
Con thấy sӧ chính bản thân mình. Không. Điều này là không thể. Sao con có thể sӧ hãi chính bản thân mình đưӧc cơ chứ? Con thậm chí còn như không có ở đó. Chỉ có mỗi bông hồng, có mỗi giọng nói cӫa bông hồng mà thôi.
Rồi cả hai chúng con cùng chung mӝt giọng nói đó.
"Bình an ở cùng cô, Maria."
"Tôi không tin! Tôi không tin tôi đang nghe thấy tiếng mӝt bông hoa hồng.”
“Không đâu, Maria. Vì cô tin nên cô mӟi có thể nghe thấy tiếng cӫa tôi.”
“Nhưng điều này thật bất bình thường.”
"Vӟi nhӳng người phi thường thì nhӳng điều bất thường như thế sẽ là rất bình thường mà thôi."
"Tôi không nghĩ mình đáng đưӧc hưởng lời khen đó." "Đó là lý do tại sao cô lại đáng đưӧc như vậy."
"Bây giờ tôi đã có thể nghe hoa hồng nói, thế tôi cũng có thể nghe thấy giọng mẹ tôi, phải không?"
"Mẹ cô trò chuyện vӟi cô qua tất cả mọi thứ. Nhưng chỉ khi nào cô đã lắng nghe Socrates xong thì cô mӟi nhận ra điều này và mӟi có thể nghe thấy giọng bà ấy."
"Vậy tôi có thể tìm Socrates ở đâu?"
"Cô không thể tìm thấy ông ấy. Ông ấy sẽ tìm cô."
"Nhưng khi nào?"
"Khi thời điểm tӟi."